holy_chinduoi
14-06-2008, 23:31
Chia Tay
Em rũ bỏ bụi trần...
Gác lại những tháng ngày phiêu bạt...
Bởi đã có anh là gió mát,
Là bóng cây che cho em thấy bình yên...
Em đã thấy mình tìm lại chút hồ nhiên...
Trong cả nụ cười và trong ánh mắt.
Trong cả lúc vụng về em khóc nấc...
...trong mơ...
Em đã biết mình yêu anh dại khờ,
Tình yêu ấy khiến em muốn làm thiên sứ
Em muốn trao anh rất nhiều và đủ thứ...
...Kể cả tình em...
Anh ơi! Chốn trần gian có phải đã đủ quá nỗi niềm?
Đã quá đủ nỗi đau và nước mắt?
Và cuộc tình chúng ta là trọn vẹn nhất...
Trọn vẹn lùa đi những đau thương???
...
Em đã chờ anh nơi cuối đường...
Nơi bóng tối và mưa không thể nào cuốn em đi được
Anh thì vẫn mãi đi về phía trước...
Tình anh là miên man
Em rũ bỏ bụi trần...
Gác lại những tháng ngày phiêu bạt...
Bởi đã có anh là gió mát,
Là bóng cây che cho em thấy bình yên...
Em đã thấy mình tìm lại chút hồ nhiên...
Trong cả nụ cười và trong ánh mắt.
Trong cả lúc vụng về em khóc nấc...
...trong mơ...
Em đã biết mình yêu anh dại khờ,
Tình yêu ấy khiến em muốn làm thiên sứ
Em muốn trao anh rất nhiều và đủ thứ...
...Kể cả tình em...
Anh ơi! Chốn trần gian có phải đã đủ quá nỗi niềm?
Đã quá đủ nỗi đau và nước mắt?
Và cuộc tình chúng ta là trọn vẹn nhất...
Trọn vẹn lùa đi những đau thương???
...
Em đã chờ anh nơi cuối đường...
Nơi bóng tối và mưa không thể nào cuốn em đi được
Anh thì vẫn mãi đi về phía trước...
Tình anh là miên man