pham hai cuong
27-06-2008, 04:24
Một đóa hoa tình đã héo khô
Để tôi lặng lẽ với mong chờ
Và thầm đau khổ cho duyên số,
Thầm trách sao tình đã nhạt phai.
Tôi nhớ ngày xưa người bảo tôi:
"Em cười hạnh phúc nhất trên đời"
Và rằng:"em đẹp như sao sáng,
với đôi mắt buồn tựa chiều thu."
Thế mà tại sao người nỡ quên,
Để tôi buồn tủi với duyên tình.
Yêu bao năm tháng nay đau đớn,
Người đã ra đi dưới nắng chiều.
Cuộc sống sao toàn nỗi đắng cay,
Ân tình đẹp đẽ cũng đổi thay.
Tôi yêu màu tím người cũng vậy,
Ý hợp tâm đầu để kết duyên.
Thế mà tại sao người nỡ quên,
Để tôi lặng lẽ lệ tuôn trào,
Bao đêm nước mắt rơi trên gối
Chảy ngược vào tim ôi rất đau.
Bao tháng ngày qua tôi cố quên,
Nhưng quên nào đó được gì đâu.
Càng quên càng nhớ đầy đau khổ,
Người hỡi sao đi để tôi buồn.
Lời hẹn ba năm đã vội tan,
Tan thành mây khói tan thành mây
Tan trong dư ảnh trong lời nói
Gió thoảng mây bay được ích gì.
Buồn quá hôm nay tôi đi chat
Quán vắng mình tôi với nổi sầu.
Nick "buồn" tôi chat với người lạ,
Vẫn nhớ về anh, anh có hay.
Ngồi trong yên lặng tôi lắng nghe,
Tiếng nhạc du dương rước nổi buồn
Tiếng hát Phương Thanh mang đau khổ,
"Khi giấc mơ về" để biệt ly.
Tôi nhớ bài thơ: "Hai sắc hoa
tigôn" màu máu đỏ nhuộm pha,
Và thầm so sánh cho duyên kiếp
Người xưa ơi! Sao lại giống tôi.
Đứng trước giàn hoa máu cuối chiều,
Tôi buồn lặng lẽ lệ tuôn rơi.
Yêu chi hoa ấy cho đau khổ,
Xin hãy quên đi nổi muộn phiền.
Để tôi lặng lẽ với mong chờ
Và thầm đau khổ cho duyên số,
Thầm trách sao tình đã nhạt phai.
Tôi nhớ ngày xưa người bảo tôi:
"Em cười hạnh phúc nhất trên đời"
Và rằng:"em đẹp như sao sáng,
với đôi mắt buồn tựa chiều thu."
Thế mà tại sao người nỡ quên,
Để tôi buồn tủi với duyên tình.
Yêu bao năm tháng nay đau đớn,
Người đã ra đi dưới nắng chiều.
Cuộc sống sao toàn nỗi đắng cay,
Ân tình đẹp đẽ cũng đổi thay.
Tôi yêu màu tím người cũng vậy,
Ý hợp tâm đầu để kết duyên.
Thế mà tại sao người nỡ quên,
Để tôi lặng lẽ lệ tuôn trào,
Bao đêm nước mắt rơi trên gối
Chảy ngược vào tim ôi rất đau.
Bao tháng ngày qua tôi cố quên,
Nhưng quên nào đó được gì đâu.
Càng quên càng nhớ đầy đau khổ,
Người hỡi sao đi để tôi buồn.
Lời hẹn ba năm đã vội tan,
Tan thành mây khói tan thành mây
Tan trong dư ảnh trong lời nói
Gió thoảng mây bay được ích gì.
Buồn quá hôm nay tôi đi chat
Quán vắng mình tôi với nổi sầu.
Nick "buồn" tôi chat với người lạ,
Vẫn nhớ về anh, anh có hay.
Ngồi trong yên lặng tôi lắng nghe,
Tiếng nhạc du dương rước nổi buồn
Tiếng hát Phương Thanh mang đau khổ,
"Khi giấc mơ về" để biệt ly.
Tôi nhớ bài thơ: "Hai sắc hoa
tigôn" màu máu đỏ nhuộm pha,
Và thầm so sánh cho duyên kiếp
Người xưa ơi! Sao lại giống tôi.
Đứng trước giàn hoa máu cuối chiều,
Tôi buồn lặng lẽ lệ tuôn rơi.
Yêu chi hoa ấy cho đau khổ,
Xin hãy quên đi nổi muộn phiền.