View Full Version : The love story
VKhang7913
16-09-2008, 00:16
The Love Story
Chapter-I:Begin of Love
Đây chỉ là một câu chuyện!Nếu có bất cứ tình huống nào vô tình giống với ngoài đời thì đó chỉ là trùng hợp mà thôi..chỉ là Trùng hợp mà thôi!!!
Xin Lỗi,anh yêu em!...
******
Ai nói con trai là không thể khóc!Khi một thằng con trai mất hết tất cả thì nó có thể giữ những giọt lệ kia sâu tận trong lòng mãi được không?!Nó có thể giữ sự tôn nghiêm của một đấng mài râu được không?
Đôi khi muốn hét thật to để vơi đi nỗi đau trong lòng!Nhưng liệu sau khi hét đến khan cả cổ thì có vơi đi được phần nào nỗi đau?!Hay là chỉ tự mình làm khổ mình.
Tôi vẫn nhớ có người nói với tôi rằng:”Nếu muốn khóc thì hãy khóc,nếu đau khổ thì hãy hét thật to.Đừng giữ mãi trong lòng…để rồi sau khi đã khóc hết nước mắt,hét đến khi không còn nói thành lời được nữa thì nỗi niềm kia cũng tự động vơi dần đi.”
Sự đời đơn giản như thế sao!?... ******
-Ê,đi ăn mài.
Tiếng thằng Hoàng gọi đã đánh tan suy nghĩ mong lung trong đầu,Nó cũng chợt nhận ra là từ sáng đến giờ nó chưa có cái gì bỏ bụng cả!Tạm thời gác lại những suy nghĩ nhãm nhí kia đi và đứng phóc dậy.
-Ừ,tao cũng đói rồi.-Vừa nói Nó vừa đi về phía thằng Hoàng.thằng Trí và thằng Dũng đứng sau lưng thằng Hoàng vừa nhìn Nó vừa cười.
Nhìn mặt thằng Trí cười nham hiểm:
-Cười gì Ku?
-Cười gì đâu,có chuyện định hỏi mài thôi.
-Chuyện gì?-Nó ngạc nhiên hỏi !
-Đợi đi ăn rồi anh em minh nói,heheee…
Vẫn cái giọng cười đầy sự nham hiểm thằng Trí quàng tay qua vai và dẫn nó đi về phía quán cơm.Bốn thằng lon ton đi ra quán ăn để giải quyết cái bao tử từ tối qua đến giờ mà chẳng thằng nào có một hột cơm vào bụng.
Mà cái cớ sự đó cũng là do “daik” Trí gây ra?Chỉ tại “daik” thất tình mà lôi đầu ba thằng đi mượn rượu giải sầu.Không biết “daik” giải được bao nhiêu sầu mà chỉ biết khi ba thằng cố gắng lôi “daik” về đến phòng thì “daik” ban tặng cho ba thằng nguyên một bãi :”oẹ..oẹ…”.Nó nhìn thằng Hoàng,thằng Hoàng quay qua nhìn thằng Dũng,ba thằng nhìn nhau chẳng nói câu nào,chỉ biết cố gắng dọn cho xong cái “tâm sự” của “daik” Trí !Dọn dẹp xong thì chẳng thằng nào còn bụng dạ để ăn uống gì cả.ba thằng chui vào phòng cố gắng ngủ sớm để sáng còn đi học môn Quốc Phòng.
Khổ nỗi chuyện “daik” thất tình lại diễn ra như cơm bữa,cái thằng gặp ai cũng nói thương,gặp ai cũng nói yêu…nhiều khi nghĩ lại thấy đau cái đầu,không biết nó yêu con nhỏ nào nữa!
Đến quán cơm thằng trí hăm hở:
-Mài ăn món gì hôm nay tao bao!
-Móa!Tao cần mài bao hả kon?-Nó nói nhưng mắt thì rà soát xem hôm nay có món gì hợp khẩu không,bây giờ cứu viện cái bao tử là vấn đề ưu tiên hàng đầu.
Thằng trí nghe thế thì xuống giọng:
-Đâu có !Nhưng chẳng lẽ mài phụ lòng tốt của bạn bè?-Thằng Trí vừa nói vừa vỗ vai Nó.
-Mài mà tốt với bạn bè gì,mê gái “bỏ mẹ”!-Nói thế nhưng Nó cũng nghĩ lại : thằng Trí bao mà!Mình ngu gì không ăn!Nghĩ thế nên Nó liền quay sang thằng Trí:
-Mài kêu cho tao cơm gà..à không…cứ sườn bì như cũ đi.
Nói xong Nó đi vào trong,thằng Hoàng và thằng Dũng đã gọi cơm xong từ nãy giờ.Thằng Hoàng cười:
-Đói mà còn kén chọn hả mài?
Nó cười khì khì:
-Đói thì đói,nhưng ăn củng phải cho ra hồn chứ mài.Tao đâu có như mài…
Thằng Dũng ngồi cười,thằng Hoàng xực ngay
-Mài nói nhằm thằng rồi,tao nhường cái đó lại cho thằng “Dũng Heo” không hà.
-Ạc.Ông nói ai Heo?-Thằng Dũng la làng lên.
-Mài Heo chứ ai!Chẳng lẽ tao tự nói tao!-Nói xong thằng Hoàng cười khoái chí,riêng thằng Dũng ấm ức chờ cơ hội “páo chù”!?
-Có gì vui vậy tụi bây?-Thằng Trí tay cầm ly trà đá vừa ngồi xuống.
Thằng Hoàng mau lẹ:
-Có một con Heo đi lạc.
Thằng Trí vừa nghe thì phì cười nhìn sang thằng Dũng.
Thằng Dũng chẳng biết nói gì nữa,vì sự thật là từ khi thằng Dũng qua nhà thằng Hoàng,Không biết thằng Hoàng vỗ béo thế nào mà thằng Dũng ngày càng phát phì ra thấy rõ.Còn thằng Hoàng thì cây sậy vẫn hoàn cây sậy.Chắc tại…thằng Dũng “ks” dữ wá mà!
Chợt nhớ hồi nãy thằng Trí có việc muốn nói với Nó:
-Hồi nãy mài muốn nói với tao chuyện gì vậy?
-Ah!Tao muốn hỏi mài một chuyện thôi!Nhưng mài phải trả lời thật cho tao biết.-Thằng Trí làm ra vẻ nghiêm trọng!!!
Nhìn vẻ mặt ngô ngố của thằng Trí khiến Nó muốn cười,nhưng lại không dám.
-Có chuyện gì thì mài cứ nói đi,tao ghét thằng nào vòng vo lắm nha !
-Uhm! Ờ thì..mài thích con Vy hả?
Nó ngạc nhiên nhìn thằng Trí:
-Sao mài lại hỏi vậy?
-Thì mài cứ trả lời tao đi!
Nó im lặng trước câu nói của thằng Trí !? Thằng Dũng nhìn nó ra vẻ dò xét.Hình như thằng Dũng đã biết trước câu hỏi của thằng Trí.
Thằng Hoàng lên tiếng:
-Có không mài?!Tao cũng sinh nghi!Mấy hôm nay thấy mài ngồi kế bên nhỏ Vy không!Hai tụi bây nói nói cười cười trong có vẻ hợp rơ lắm lắm!
Nó vẫn im lặng.Bản thân nó cũng không biết rõ nó có thích nhỏ Vy hay không nữa!Nó chỉ biết ngày đầu tiên nó gặp nhỏ Vy thì nhỏ đã cho nó một cảm giác khó tả!Cái cảm giác mà từ đó tới giờ chưa một đứa con gái nào tạo cho nó thứ cảm giác đó!Nó cảm thấy sợ !? Nó không dám nhìn thẳng vào ánh mắt của nhỏ!Nó rất sợ!Dù không biết tại sao lại sợ !Nhưng khi nói chuyện với nhỏ Vy thì nó rất vui !Vì thế mấy hôm nay mặc dù nó luôn trò chuyện với nhỏ nhưng hai đứa chỉ ngồi xoay lưng vào nhau.Nó không dám nhìn thẳng vào gương mặt của nhỏ, nhìn thẳng vào ánh mắt to tròn kia và nó không dám nhìn vào nụ cười xinh tươi luôn nở nhẹ nhàng trên gương mặt của nhỏ.Nó chỉ biết sợ !Nó rất sợ !Nhưng nó chẳng biết mình sợ điều gì…!
-Không.-Nó trả lời ngắn gọn và dứt khoát.
Với ánh mắt nghi ngờ,thằng Trí hỏi lại :
-Thật không?!
Nó bắt đầu bực mình:
-Móa!!Tao nói xạo mài để làm gì!
-Vậy thì tốt rồi.Thằng Trí thở phào nhẹ nhõm tươi cười nói với nó.
-Tao tưởng mài thích con Vy,mài mà thích nó thì chắc huynh đệ tương tàn quá !
Nó cười cười:
-Cho dù tao có thích Vy đi nữa mà nếu mài thích thì tao sẽ nhường mài!Đối với tao thì anh em quan trọng hơn gái !Mặc dù vừa cười vừa nói nhưng Nó nói một cách rất chắc chắn như đinh đóng cột.
-Okay !Vậy mài giúp tao một chuyện nha !
-Chuyện gì nữa đây?! Đừng nói là giúp mài làm quen với nhỏ Vy đó nha !-Nó nhướng mắt nhìn thằng Trí !
-Mài đúng là anh em tốt !Tao chưa nói mà mài đã biết rồi!
-Thằng này đúng là hám gái !Mới tối hôm qua còn đau lòng vì bị “đá”!Hôm nay lại muốn theo con nhỏ khác!Nhưng mà kệ!Giúp nó có chỗ “định cư” cho rồi!Còn đỡ hơn cho nó lượn qua lượn lại rồi lại lượn về lôi anh em ra “trút bầu tâm sự” vì cái lý do ngàn thu không phai…!!!Mà có phai thì nó lại tô cho đậm thêm mà thôi!
-Ok !Được rồi!Lát nữa tao cho mài ngồi kế bên nhỏ Vy,cho mài có cơ hội tấn công mục tiêu !Được chưa thằng “wĩ”!
Thằng Trí khoái chí cám ơn rối rít, nhìn vẻ mặt nó mừng làm như là mới trúng số vậy!
VKhang7913
16-09-2008, 00:18
*****
Từ thuở bé Ba, Mẹ đều nói nó là thằng ngốc.
-Con ngốc lắm con à !
Nó biết,nó biết nó ngốc lắm!Nó biết rằng trong cái xã hội này chẳng có ai tốt với ai mà không vụ lợi bao giờ!
Thời bé lúc nó học lớp-7 nó có một thằng bạn rất thân,thân lắm,thân đến nỗi nó có cái gì cũng đem qua cho bạn nó chơi,nó có món gì ngon cũng để dành chia cho bạn nó cùng ăn.Nhưng đến một ngày nó mới nhận ra ,và nó mới biết rằng thằng bạn thân của nó không như những gì nó nghĩ.Khi ở bên nó thì thằng bạn nó rất tốt,còn khi không ở bên nó thì thằng bạn nó nói xấu nó đủ điều.
Nó rất buồn .Nó quyết định không chơi với thằng bạn đó nữa.Nó suy nghĩ thà rằng nó không có bạn bè còn hơn là kết bạn với những đứa xấu xa.
Người ta nói:”Hãy nhìn vết xe đỗ kia,đừng bao giờ đi trên con đường đó một lần nào nữa.”Nhưng có lẽ nó không được khôn ngoan như thế.Bởi lẽ nó là một thằng ngốc mà,dù bị bạn bè đối xử tệ bạc nhưng nó không hề trách bạn bè mà nó chỉ biết trách bản thân mình.Nó tự trách mình không biết nhìn người,có đôi lần nó định sẽ khép lòng lại,sẽ không đối xử tốt với ai nữa vì nó đã bị bạn bè làm tổn thương quá nhiều rồi!
Nhưng ngốc thì suốt đời vẫn là ngốc!Nó vẫn không thể bỏ mặc bạn bè của nó khi họ gặp khó khăn hay họ cần sự giúp đỡ của nó,mặc dù nó biết sau đó họ sẽ quay lưng với nó…
*****
Ăn cơm xong thì cũng sát nút giờ vào học, bốn thằng vội vàng chạy về sân tập để kịp điểm danh.Vừa chạy thằng Trí vừa nhắc:
-Nhớ là giúp tao nha mài!
-Được rồi ! Tao nhớ rồi!Lát nữa mài ngồi kế nhỏ Vy đi!Tao chỉ giúp tơi đó thui !Còn phần còn lại tao không chịu trách nhiệm à nha!
-Nhớ đó!
-Uhm!!!-Thằng Trí ậm ừ nhưng mắt thì sáng rỡ.
Khi vừa về đến sân tập,từ xa thằng Trí đã xác định được vị trí của nhỏ Vy.
-Ê !mài để tao đứng kế Vy điểm danh nha !-Giọng nó hí hửng.
-Tất nhiên !Tao “hổng thèm” giành với mài đâu mà lo !-Nói xong nó Ghmm… thằng Trí một cái.
-Lẹ lên tụi bây, đang điểm danh kia !-Thằng Hoàng hối thúc,thế là cả bọn chạy nước rút gia nhập vào hàng ngũ.
-Trọng Bách !?
-Có !
-Huy Hoàng !?
-Có!
-Trung Dũng !?
-…Trung Dũng ?
-Có..ó.. !-Thằng Dũng thở không ra hơi cố gắng hô lên rõ to để báo danh.Chỉ tại cái thân nó càng ngày càng phì ra mà bây giờ không còn sức để chạy bộ nữa !Hèn chi thằng Hoàng gọi nó là Heo cũng đúng !!!
-Văn Chương !?
-Có ! -Vừa nghe tiếng “có” nhỏ Vy liền quay qua quay lại tìm chủ nhân của cái âm thanh đó.Nó đứng ở cuối hàng nhe răng cười với nhỏ với thầm ý “mình ở đây nè”!
Thế là đúng như sắp xếp. Thằng Trí được ngồi kế bên nhỏ Vy để có thể trổ tài tán gái,còn Nó thì ngồi với thằng Hoàng,thằng Dũng để quan sát động tĩnh.Nói là quan sát chứ thực ra nó chỉ theo đỗi “đối tượng” khoản vài phút đầu thôi,về sau nó cũng chẳng quan tâm đến mà chỉ ngồi bàn chuyện với thằng Hoàng,thằng Dũng.Thầy giảng bài mặc thầy !Nó bỏ ngoài tai những câu từ đau đầu kia,nó thầm nghĩ tại sao lại phải học cái môn “vô tích sự” này chứ.Học xong rồi có dùng vào việc gì đâu ?!Nghĩ thì nghĩ thế nhưng do Bộ bắt học nên cũng chẳng phản đối được.
Ba thằng ngồi than ngắn thở dài,mong sao cho ông thầy kia “tụng” cho lè lẹ,chỉ có một mình “daik” Trí là hí hửng cười nói tía lia với nhỏ Vy !
…………..
-Các em nhớ về nhà học bài !thứ-2 tôi sẽ kiểm tra các em!-Vừa nghe ông thầy nói xong,thoát cái,bao mệt mỏi chán chường của nó tiêu tan ngay!Mặc cho lời hăm dọa thứ-2 sẽ kiểm tra,nó cứ bỏ ngoài tai cái chỉ thị “chết người” kia!
-Ê Hoàng,rủ tụi nó đi Karaoke mài!-Nó hí hửng quay sang nói với thằng Hoàng.
-Mài rủ tụi nó đi,tao về trước !Qua giờ mới ăn một dĩa cơm,mài tưởng tao nhịn đói trâu bò như mài hả?-Thằng Hoàng nói với vẻ mặt nhăn nhó !!!
-Vậy rủ tụi nó đi ăn gì cũng được!
Thằng Trí đi đến với vẻ mặt cười te toét:
-Đi chơi tụi bây!
Nó quay sang tiếp lời thằng Trí.
-Tao đang định rủ tụi bây đi ăn nè !
-Rủ tụi con Vân đi luôn Hoàng.-Thằng Trí nhanh nhẩu nói .
Vốn thằng Hoàng đã để ý con Vân từ lúc mới nhập hoc,nhưng không dám nói ra.Nó vốn là đứa nhát gái,với con trai thì nó chơi tới bến nhưng khi đứng trước mặt con gái thì nó im như hến.”Kạy” miệng nó ra nó cũng không chịu nói nữa là… !
-Chương mài lại rủ con Vân đi chung luôn đi !
-“Khỉ móc” ! Mắc mớ gì tao phải rủ !Tao qua tao rủ, tụi con gái nghĩ tao kết con Vân rồi lu xu bu lên !Thằng Hoàng không “chém” tao mới lạ !-Nó không muốn đi,với lại nó cũng chưa từng nói chuyện với con Vân lần nào !
-Mài muốn thì đi mà rủ nó đi !
Không đợi nó nói đến lần thứ hai.Thằng Trí “te te” đi về phía con Vân,còn nó với thằng Hoàng thì ngồi đằng xa quan sát xem thằng này trổ tài dụ gái.Thằng Hoàng nói với vẻ hồi hợp:
-Mài nghĩ con Vân chịu đi không?!
-Lo gì !Bạn bè cả đám ! Không đi mới lạ !-Nó nói chắc như đinh đóng cột.
Vừa nói xong thì thằng Trí quay về với vẻ mặt đắc chí !
-Tao ra tay mà không đi sao được !mài phải cám ơn tao nha “con” !-Nghe thằng Trí nói vậy,thằng Hoàng nhìn về phía con Vân cười.Con Vân cũng cười lại với nó khiến nó ngượng quay mặt qua thằng Trí gấp để tránh ánh mắt của con Vân.
-Được rồi, cám ơn mài!
-Nói vậy thôi, không cần cám ơn !Chỉ cần tụi bây góp sức phụ tao là được rồi hehee…!!!
Thế là cả bọn kéo nhau đi ăn,mặc cho lời hăm dọa của ông thầy về bài kiểm tra chết người kia.Trong suy nghĩ của thằng Trí bây giờ chắc ngoài trừ nhỏ Vy ra thì nó không nghĩ gì nữa rồi.Còn Nó,bây giờ nó đang nghĩ gì đây?!Tại sao nó lại sợ nhỏ Vy ?Nhỏ có làm gì nó đâu ?Có ăn hiếp gi nó đâu,có ghét nó đâu !? Ngược lại nhỏ Vy còn đối xử rất tốt với nó, nói chuyện với nó rất nhỏ nhẹ, luôn tươi cười khi ở bên nó.Nó cảm thấy rất vui khi được ở bên nhỏ! Nhưng nỗi sợ lại bao phủ nó...nó sợ lắm…nó rất sợ nhỏ…Nhưng nó không biết là nó sợ nhỏ Vy ở điểm nào?!
Mà thôi, nó tạm dẹp cái nỗi lo sợ vớ vẩn đó qua một bên để cùng đi chơi vui vẻ với bạn bè.
VKhang7913
16-09-2008, 00:22
*****
Trong cuộc sống, chúng ta sẽ gặp gỡ rất nhiều người, mỗi người có một tính cách và chắc chắn không ai giống ai! Những người đó sẽ để lại trong lòng chúng ta những kỷ niệm, những cảm giác khác nhau,nhưng chắc chắn là không có cái nào giống cái nào .
Từ trước đến giờ nó chưa hề có cái thứ cảm giác này, nó chưa hề cảm thấy sợ hãi khi đứng trước một người nào! Thế mà hai hôm nay, hai hôm nay nó đã biết “sợ” khi đứng trước một đứa con gái.Phải chi lúc đó nó biết cái cảm giác đó thì giờ đây nó đã không đau khổ như thế này !Nó thật là ngốc…!!!
Với lại nó cũng không muốn tiếp xúc nhiều với con gái kể từ ngày ngày hôm đó.Cái ngày mà nó đã nói với Mẹ nó:”Từ nay về sau con sẽ không quen bạn gái nữa.”
*****
“Blue, blue, my world is blue
Blue is my world since I'm without you
Grey, grey, my life is grey
Cold is my heart since you went away
Red, red, my eyes are red
Cryin for you alone in my bed
Green, green, my jealous heart
I doubted you and now we're apart
When we met how the bright sun shone
Then love died, now the rainbow is gone…”
-Chương, có bạn đến nè con.-Tiếng của Cô Năm dưới nhà vang lên cắt ngang những giai điệu sâu lắng mà Nó đang thưởng thức.
-Dạ,con xuống liền !-Nó vội túm lấy cái quần dài mang vào và đi xuống dưới nhà.
-Hi,chào “Khỉ” !
-Ủa “Chuột” !Sao Ông qua mà không nói trước cho tui để tui qua chở ?-Nó vô cùng ngạc nhiên khi thấy thằng Chuột xuất hiện trước mặt nó.Nó ở bên Q.8 còn thằng Chuột ở tít tận trong Đại Chủng Viện bên Tôn Đức Thắng-Q.1.Nó quay sang Cô Năm:
-Con với bạn con lên lầu chơi chút nha Cô!
-Ừ !Hai đứa chơi vui,muốn ăn uống gì thì cứ nói Cô !-Cô Năm rất thương nó,từ lúc nó chân ướt chân ráo lên đất Sài Gòn này thì người thương nó nhất là Cô và Chú nó.Nhớ có lần nó đi lạc,mãi tận đến gần 12h00 đêm mới mò về đến nhà.Làm cho Cô,Chú nó lo đến quýnh quáng cả lên !Lúc đó nó chỉ cười hì hì…!!!
Nó dẫn thằng Chuột lên lầu-2, đây là “không gian” của riêng nó.Thằng Chuột nhìn mà há hóc miệng:
-Một mình ông sống ở đây này hả Khỉ ?
-Uhm !Cô,Chú cho tui nguyên “khu” này.-Nó vừa nói vừa cười.
-Đã rồi !!!Tha hồ mà quậy phá ! -Thằng Chuột nói với vẻ thích thú.Nó cũng chỉ cười và dẫn thằng Chuột vào phòng nó chơi.Vì đối với nó đây không phải là tài sản của nó nên không lấy gì làm hảnh diện cả.Nó chỉ là thân phận ăn nhờ ở đậu mà thôi,vì được Cô,Chú thương nên mới được ưu đãi như thế.
-Ông uống gì không tui lấy?
-Khõi đi!Tui với ông mà còn khách sáo vậy sao!-Nó với thằng Chuột vốn là bạn thân từ thời Cấp-III có thể nói là xem nhau như tri kỷ.
-Không uống tui uống một mình ah!Đến lúc đó không giành đó nha!-Nó vừa nói vừa nhướng mài !
-Ạc! Ông ngon thì uống một mình đi! Tui “xữ” ông liền !
-Ngồi đợi tui một tí !Tui đi lấy nước cho ông uống!Hihii !-Nó đi ra ngoài lấy nước cho thằng Chuột uống.Thằng Chuột ngồi trong phòng ngước lên quan sát và nhảy phóc lên cái PC của nó.Nó đi vào dí lon Cocacola lạnh ngắt vào mặt thằng Chuột làm thằng Chuột la làng lên:
-Ông định ám sát tui hả Khỉ ?!
-Tui mà thèm ám sát Ông !-Nó đặt lon nước xuống bàn.Thằng Chuột liền hỏi:
-Máy của Ông có mấy bài này thôi hả?
-Uhm!Tui chỉ thích nghe mấy bài này thôi!
-Đúng là Ông! Lên đất Sài Gòn này đã hai năm mà không hề thay đổi !
Thằng Chuột khui lon nước ngọt uống một ngụm rồi nói tiếp :
-Sao mấy hôm nay Ông không qua tui ? Có việc gì bận hả?
-Do tuần này bắt đầu học Quân Sự!Chỉ có chiều thứ-7 là được về nhà,đến sáng thứ-2 lại phải có mặt !-Bình thường một tuần nó qua bên thằng Chuột 2,3 lần.Nó cũng không biết sao như thế,chắc đó là thói quen từ thời Cấp-III.
Ba năm Cấp-III ngày nào nó cũng qua nhà chở thằng Chuột đi học rồi lại chở về, ngồi học kế bên nhau ,chơi cùng nhau…mà hai thằng ngồi học có học gì đâu!Nói chuyện suốt,con nhỏ bạn thân thấy vậy củng thán phục luôn.Vì nó với thằng Chuột ngồi bàn nhất,nó là học sinh giỏi Toán,Lý,Hóa còn thằng Chuột là dân Văn,Sử,Địa nên Thầy,Cô cũng rất quan tâm và để ý.
Về thì nó cũng chở thằng Chuột về.Tối tối lại ghé qua nhà thằng Chuột ăn cơm và đôi khi ngủ lại nhà thằng Chuột luôn !Hai đứa thân đến nỗi “Mi” (thằng chuột gọi Mẹ của nó là Mi và nó cũng gọi bằng Mi luôn) nói với nó:”Mi gã thằng Chuột cho con nha !” nó vừa nghe “Mi” nói xong thì té ngữa khỏi cái võng đang ngồi.Nó mếu máu nói với “Mi”: “thôi Mi,thằng Chuột là con gái thì Mi còn gã cho con được! Nó là “đực rựa” thì Mi gã nó cho con làm gì!” lúc đó thằng Chuột ngồi ở im lặng không biết nói gì luôn.
-Mấy hôm nay Ông thế nào? Tui nghe nói học Quân Sự là cơ hội tốt để tiêp cận các bé đó!-Thằng Chuột nói mà ánh mắt thì nhìn nó với vẻ thăm dò.
-Ông mơ đi! Tui không quen con gái nữa đâu!Ở vậy với Ông luôn,hồi trước Mi gã Ông cho tui rồi mà!-Nó cười khoái chí vì Nó biết rằng thằng Chuột sẽ sớm có phản ứng.
-Ạc…!!!-Đúng như nó đoán, thằng Chuột hoảng hồn “sặc nước” luôn. Nhìn cái dáng vẻ bị “nấc cụt” của thằng Chuột khiến nó ôm bụng mà cười.
-Hihi! Nói chơi thôi.-Nó vừa cười vừa lấy khăn giấy cho thằng Chuột lau miệng, nó vỗ vai thằng Chuột:
-Tui với Ông mãi là bạn tốt suốt đời, không bao giờ có chuyện đó đâu!Tui mà nghĩ đến mấy chuyện đó là tui đã muốn ói ra rồi…!!!
Thằng Chuột lau miệng xong thì cười:
-Ông bản tánh… “mê gái” trước giờ làm như tui không biết vậy !?Bộ lớp Ông không có nhỏ nào cho Ông để mắt đến sao?
-Không biết!Nói chung là cũng có mấy bé xinh xinh,dễ thương nhưng tui không có ấn tượng và cảm giác!
Thật tình lớp Nó cũng có làm bộ mặt nghiêm khắc, ra vẻ người lớn nên tụi con gái cũng không nhiều nhõ nhìn được lắm, nhưng do nó ít nói, lúc nào vào lớp cũng dám tiếp xúc, còn “phang” vào mặt nó biệt danh “chảnh chẹ” nữa chứ !Nó sực nhớ đến nhỏ Vy !
-À, có một con nhỏ!
Thằng Chuột nhìn nó với ý là kêu nó nói tiếp
-Con nhỏ này làm tui có cảm giác lo sợ!
-“Cảm giác lo sợ”?-Thằng Chuột lập lại với vẻ mặt “châu” mài khó hiểu.
-Cảm giác lo sợ là sao?
-Tui cũng không biết!Chỉ biết là khi tiếp xúc với nó thì tui cảm thấy lo sợ,mặc dù cũng thích thích.
-Ạc!”lo sợ”!”thích thích”!Rốt cuộc là sao hả Khỉ?
-Sao tui biết được “chớ”!Đó là cảm giác!Tui cũng không biết tại sao mình có cái cảm giác đó nữa nè!-Mặt nó lúc này đăm chiêu ra vẻ suy nghĩ.Nó cố gắng tìm ra nguyên nhân tại sao nó lại như thế?!
-Thôi, Ông khõi suy nghĩ!Giờ Ông không suy nghĩ ra đâu!Đợi Ông gặp “con nhỏ” đó nhiều lần nữa đi rồi sẽ biết là tại sao thôi !
VKhang7913
16-09-2008, 00:25
-Ừ cứ vậy đi!-Nó thở phào nhẹ nhõm.
-Đi nhà sách chơi với tui nha!?-Thằng Chuột muốn thay đổi không khí.
-Ok!Mấy hôm nay không được đi nhà sách rồi!Nó liền dọn dẹp phòng lại và cùng thằng Chuột đi xuống dưới nhà.Cô Năm đang bán đồ cho khách thấy nó xuống liền nói:
-Chương!con lấy giúp Cô hợp trà Lipton để trên kệ!
Nó quay qua lấy hợp trà trên kệ và hỏi Cô:
-Hợp này hả Cô?
-Đúng rồi!Con đem ra giúp cho Cô!
Nó cầm hợp trà ra đưa cho Cô và xin phép Cô cho ra ngoài chơi với bạn.
-Hai đứa đi chơi cho vui, chắc ở nhà giỡn không tự nhiên phải không?!-Cô Năm vốn là người hiểu tâm lý.
-Dạ không!Hai đứa con ra nhà sách chơi!
-Vậy hai đứa đi vui vẻ,tối hai đứa có về ăn cơm không?!
Nó nhìn qua thằng Chuột
-Tối nay ở lại đây ăn cơm với tui luôn cho vui nha!
Thằng Chuột nhìn Cô Năm cúi cúi cái đầu:
-Dạ!Tối nay con xin làm phiền Cô!
-Phiền gì đâu!Con là bạn của Chương thì Cô xem con như con cháu trong nhà…!
-Dạ!Con cám ơn Cô!
-Thôi hai đứa đi đi,tối nhớ về ăn cơm!
Nó liền dắt xe ra, đợi thằng Chuột ngồi lên xe thì nó chào Cô Năm rồi phóng xe đi…
Hai đứa đi Nhà sách, rồi đi Siêu thị chơi !Khi đi ngang qua gian hàng trưng bài thú nhồi bông thằng Chuột lên tiếng:
-Con này giống Ông ghê luôn nè Khỉ!-Trên tay thằng Chuột đang cầm con khỉ nhồi bông đang cầm trái chuối.
-Chẳng giống tui tí nào, tui đẹp “chai” hơn nhiều!-Nó cầm lấy con khỉ xem xét,bóp bóp nắn nắn…?!
-Tui thấy nó giống Ông lắm “mừ”!?Vừa là khỉ vừa mê chuối!
Nó cho một cái đấm vào mặt hằng chuột,nói là đấm chứ thật chứ chỉ là “nựng” nhẹ mà thôi.Vì hai thằng vốn có thói quen cho mấy nhỏ bạn thân mấy cái đấm như thế nên mặc dù người ngoài nhìn rất bạo lực nhưng thật ra chẳng có tí lực nào cả !
-Con này là Ông nè!-Nó cầm lên một con Chuột đen thui đưa về phía thằng Chuột.
-Ặc!Tui mà xấu xí vậy sao?!Tui là chuột nhỏ con, chuột đẹp “chai”!-Nói với vẻ mặt hinh hỉnh, thế là thằng Chuột ăn thêm một cái đấm nữa vào mặt nhưng lần này có tặng kèm theo con chuột nhồi bông.
-Ông bạo lực quá nha Khỉ!-Thằng Chuột lấy con Khỉ ném vào người Nó,tiếp đến là nguyên một con gấu to đùng đang lăm le trên tay thằng Chuột.Nó hoảng hốt la lên:
-Đừng, không có tiền đâu mà đền nha !
Mặc cho nó nói, thằng Chuột cho nguyên con gấu to đùng vào người nó.Công nhận!Con gấu nhồi bông mà cũng nặng thiệt! Nó cũng đâu chịu thua, nó lấy con cá sấu ra tống về phía thằng Chuột…và một trận kịch chiến thú nhồi bông diễn ra trong siêu thị Sài Gòn : nào là gấu,cá sấu,cá heo,rùa,vịt…v.v…nếu mà gom lại chắc củng mở được một “Công viên bách thú nhồi bông”!
Đồng hồ chỉ 6h00 kém rồi!Nó và thằng Chuột vội dọn dẹp cái “đại chiến thú nhồi bông” của cả hai để còn về ăn cơm cho kịp giờ.Hai đứa đi ra cổng Siêu thị,Nó quay sang thằng Chuột:
-À! Ông thấy con nhỏ hồi nãy không?Nó nhìn tui với Ông quá trời!
-Uhm!Mà sao nó nhìn ta?-Thằng Chuột suy nghĩ.
-Không nhìn mới lạ, trong Siêu thị có hai thằng khùng quậy phá biểu người khác không nhìn.Vừa khùng mà vừa đẹp “chai” nữa chứ !
Nói xong hai thằng cười ha hả và đi về phía nhà xe.
-Ông ở đây đợi tí, tui vào lấy xe.
-Uhm!
Nó lấy xe ra và đèo thằng Chuột ra về.Chạy được một quảng thì nó nói:
-Công nhận !Ông gan thật!Hồi nãy mà bị bảo vệ phát hiện là hai thằng không biết ăn nói ra sao luôn!
-Ai biểu Ông bạo lực với tui!
-Ông bạo lực thì có, nhỏ con mà máu me ghê!
Thằng Chuột cười hề hề…!Hai đứa nhắm thẳng nhà mà chạy về.Trên đường đi cứ tía lia về con nhỏ này dễ thương,con nhỏ kia nhìn cũng được,nếu nó tóc dài thì nhìn thích hơn nhiều …!Làm như con gái người ta sinh ra là để cho hai ông thần này khen chê vậy! Bó tay !!!!
VKhang7913
16-09-2008, 00:27
Về đến nhà vừa đúng 6h30,Cô Năm đang chuẩn bị dọn cơm ra.Nó nhanh nhẩu:
-Cô Năm để hai đứa con dọn cho!
-Việc dọn cơm chén bát là của dàn bà,làm sao cho hai đứa làm được.
-Có gì đâu Cô!Cô buôn bán nguyên ngày mệt rồi!Để tụi con giúp Cô dọn cơm cho!Cô cực nhọc nguyên ngày còn lo cho tụi con nữa!Vất vả cho Cô lắm!
Cô Năm nhìn nó cười nhẹ nhàng:
-Đó là thiên chức của người phụ nữ mà! Và cũng là niềm vui hàng ngày của Cô!Chăm lo từng chén cơm,manh áo cho chồng,con và cho cháu của mình để họ có thể an tâm mà làm các công việc khác!Để con,cháu có thể dồn sức vào việc học là Cô cảm thấy vui rồi.-Nó nhìn Cô mà thán phục!Về sau nó sẽ tìm một người vợ đảm đang như Cô Năm của nó,một người vợ luôn biết lo lắng,chăm sóc chồng,cho con như những gì Cô Năm nói với nó hôm nay!
Bất giác nó nghĩ đến nhỏ Vy,nó nghĩ đến ánh mắt,nụ cười của nhỏ Vy.Tự nhiên nó ước gì nhỏ Vy sẽ là ** của nó sau này!Nó nhìn Cô Năm mà cứ ngớ đó là nhỏ Vy ?!
-Ông làm gì đứng chết trân vậy Khỉ?-Thằng Chuột thấy Nó đứng ngơ người ra thì lấy làm ngạc nhiên.
-À! không có gì!Chỉ là suy nghĩ buâng quơ thôi.-Nó quay trở lại với thực tế,cái thực tế mà nó rất sợ khi tiếp xúc với nhỏ Vy,cái thực tế là thằng Trí,thằng bạn thân của nó đang đeo theo nhỏ Vy…
Mặc dù nói thế nhưng nó vẫn phụ Cô Năm một tay.Thằng Chuột là khách nên nó bắt thằng Chuột ngồi một chỗ chờ nó dọn cơm ra.
Cơm nước xong xuôi,nó đi lấy trái cây và nước ngọt cho mọi người ăn tráng miệng.Sẳn tiện nó ghé qua cái máy vi tính dùng để tính tiền của Cô Năm mở nhạc luôn.Bản nhạc vừa cất lên với những tình khúc nhẹ nhàng khiến nó cảm thấy như mình đang được sống trong những giai điệu đó.
“…từng chiều nhìn lá khô rơi bên hiên,anh nhớ em mùa thu gọi tên,dòng đời lặng lẽ trôi trong cô đơn,ta hát lên cho tình yêu đến…đã bao lần gọi tên em giữa cô đơn,bước chân về đời ơi sao quá mênh mong…”
-Đây vẫn là bài hát ông thích nhất phải không Khỉ?-Thằng Chuột nhìn Nó với ánh mắt thấu hiểu.Riêng Nó thì nó chỉ cười nhẹ để đáp lại câu hỏi của thằng Chuột.
-Lần đầu tiên Cô nghe Nó mở bài này và biết là bài nó thích từ hồi lớp-8,lớp-9 thì Cô rất vui!
-Sao vậy Cô?-Thằng Chuột ngạc nhiên!
-Tụi con nít bây giờ toàn nghe những loại nhạc thị trường,Cô nghe mà cảm thấy hình như tụi nó đang chửi nhau chứ đâu phải là đang hát gì đâu.-Cô Năm nói mà vẻ mặt mang đầy vẻ thất vọng.
Cô Năm nói tiếp:
-Lúc đó Cô chỉ vô tình lên lầu kiếm nó, nó cũng nghe bài này.Thấy nó luôn tươi cười, không bao giờ thấy nó buồn. Cô rất vui! Dù là nó ít nói và không quan tâm đến người khác! Nhưng không qua mắt được Cô đâu!Đó chỉ là vẻ bên ngoài của nó! Thật chất nó luôn quan tâm đến người khác nhưng lại không muốn cho người đó biết!
Nó không dám ngắt ngang lời Cô mà chỉ biết im lặng mà thôi,thằng Chuột cười cười nhìn nó.Thằng Chuột dư biết nó thế nào nên mới chơi thân với nó đến mức này.Lần đó thằng Chuột và nó giận nhau,có thể nói đó là lần giận hờn lớn nhất của hai đứa .Hôm đó thằng Chuột nghĩ học,tụi con “Thỏ”,con “Nhím” kêu nó đi thăm thằng Chuột xem thằng Chuột bị gì.Nó không muốn đi,nhưng chính nó lại đưa xe và mua bánh trái nhờ tụi con Thỏ, con Nhím đi thăm thằng Chuột và kêu đừng nói là của nó.Nhưng tụi con gái làm sao kín miệng được, bà 8 “hông” hà !Cuối cùng thì thằng Chuột cũng biết thằng bạn của nó thế nào…!
Cũng gần 9h00 thằng Chuột xin phép Cô Năm về nhà.
-Hôm nào rảnh rỗi qua chơi nha con!
-Dạ!Con cám ơn Cô !
Nó đắt xe thằng Chuôt ra dựng trước cửa:
-Để tui đưa Ông về cho !
-Ông làm như tui là con gái không bằng ! Đồ Khỉ … “già” !
-Quen rồi!không đưa Ông về tận nhà tui không an tâm!
-Uhm!vậy cũng được.-Thằng Chuột hiểu tính nó,khi nó đã quyết thì thằng Chuột không thể làm nó thay đổi được.
-Con đưa bạn con về nha Cô Năm.-Nó đi vào xin phép Cô Năm.
-Ừ!nhớ về sớm nha con!
-Dạ.-Nó dắt xe ra và cùng thằng Chuột chạy về phía Q.1…
Vừa đi nó và thằng Chuột vừa trò chuyện,đoạn đường xa tít mà sao mới phút chóc đã đến trước cổng Đại chủng viện rồi.
-Bibi ! tui vào nha.
-Unm!bibi ngủ ngon!Mai mốt có qua thì gọi qua cho tui trước,tui qua tui đón!Chạy xe đạp lon ton như thế…!Ông tưởng gần lắm hả!-Thằng Chuột cười khì khì và đi vào trong.
Nó vừa quay đầu xe lại thì cái điện thoại reo lên:
-Alo!tôi nghe đây.
-“Tôi” cái đầu mài tao Hoàng nè!
-Móa!mài dùng số “lạ hoắc” sao tao biết là mài.-Chẳng hiểu sao hôm nay thằng Hoàng dùng số của ai gọi qua làm nó chẳng biết ai mới xưng “tôi”.
-Ah!máy tao hết tiền hehee!(máy hết tiền mà nó cười hả hê)Số này là của con Vân.
-Ạc !? Sao mài lấy máy nó gọi được hay vậy?-Nó ngạc nhiên hỏi !
-Bí mật,mai tao “bật mí” cho mài nghe! Hehee !còn bây giờ là chỉ thị đây!Ngày mai đi Tây Ninh chơi,mài phải có mặt ở trường lúc 8h30!
-Móa!gấp vậy mài?!
-Tao không biết!đó là mệnh lệnh!mài mà không có mặt là tao với tụi nó “xử” đẹp mài!
-Được rồi!tao sẽ có mặt đúng giờ!Còn xe cộ thì sao?!
-Mài xách xe ra đi với thằng Dũng còn tao chở con Vân,thằng Trí chở con Vy,thằng Trung đi với con Linh.-Thằng Hoàng nói một cách trơn tru,vậy là tụi nó đã sắp đặt từ trước rồi.
-Ặc!sao tao lại phải đi chung với thằng Dũng?
-Đó là mệnh lệnh !mài không được cãi ! Tụi tao đã quyết định như thế rồi!Cứ như vậy đi!bye..ngủ sớm đi ku!hehe…!
Nó chẳng hiểu gì hết!Mà thôi,suy nghĩ cũng chẳng được gì,giờ đây nó chỉ muốn mau chóng về nhà và làm một giấc cho đến sáng.Nó đeo Headphone vào rồi rồ ga và chạy thẳng về nhà….
http://www.thegioithu3.com/forum/images/taoxanh/misc/progress.gif
VKhang7913
16-09-2008, 00:30
8h25 nó có mặt tại Cơ sở B của ĐH-Kinh Tế Tp.HCM.Hình như nó là người đến sau cùng trong nhóm.
Nó tươi cười:
-Hi,chào mọi người.
-Đúng giờ ghê nha.-Thằng Trí vỗ vai nó.
-Ủa?Vân đâu?-Không thấy nhỏ Vân nên nó ngạc nhiên hỏi thằng Hoàng.
-Giờ mình ra Củ Chi đón Vân.-Thằng Hoàng đáp.Nhỏ Vân nhà ở Củ Chi mỗi ngày đi học nó phải đi xe vào Sai Gon rồi chiều tối đi xe về Củ Chi lại.Nó thầm nghĩ con gái mà siêng năng ghê,gặp nó thì chắc nó kiếm một chỗ ở Sai Gòn ở trọ luôn cho đỡ cực.
-Ừ,vậy giờ đi chưa?
-Nãy giờ chỉ chờ mài nữa thôi đó.
Nó cười cười,thế là cả bọn quyết định kéo nhau chạy ra Củ Chi để đón nhỏ Vân.Nó cho thằng Dũng cầm tay lái vì nó không biết đường đi Tây Ninh với lại tay lái của nó yếu hơn thằng Dũng.Bốn chiếc xe nhắm hướng Củ Chi trực chỉ.
Thằng Trung chở con Linh với thằng Hoàng chạy trước dẫn đường,thằng Dũng chở nó,thằng Trí chở nhỏ Vy chạy phía sau.Được một lúc thì thằng Trí chạy chậm lại phía sau để tâm sự với nhỏ Vy.Nó và thằng Dũng hiểu ý nên giữ tay lái đều đều chạy ở giữa.
Chạy một hồi,cả bọn đã có mặt tại bưu điện huyện Cửu Chi,thằng Hoàng đứng trước cổng bưu điện gọi cho nhỏ Vân.Gần 5 phút sau nhỏ Vân đi tới với nụ cười tươi trên môi:
-Mọi người đến sớm thật,Vân tưởng đến 10h00 mọi người mới đến chứ !
-Tại thằng Hoàng nó hối đó!Nó chạy xe mà làm như bắt cướp vậy!-Thằng Dũng vừa nói vừa bễu môi.
Thằng Hoàng đấm nó một cái,quay sang nhỏ Vân.
-Vân chờ lâu không?
-Vân mới đi công việc với Mẹ vừa về đến thì Hoàng gọi đó!Vân chỉ sợ mọi người đợi lâu thôi!
-Ok.Vậy chúng ta xuất phát nào,hai cô cậu mà “tâm sự” nữa thì không biết khi nào chúng ta sẽ leo núi được đây!
Nó ra vẻ hối thúc mau lẹ, nhưng thật ra là “chơi xõ” thằng Hoàng !
Cả bọn liền quay xe chuẩn bị rời Bưu điện để đi tiếp thì một cái rooạaat…
-Cẩn thận.-Thằng Hoàng hốt hoảng la lên.
Nó quay sang thì thấy thằng Trí và nhỏ Vy đã nằm dài trên đất!Nó liền nhày khỏi xe thằng Dũng lao về phía nhỏ Vy:
-Hai người có sao không ? Bị gì thế?-Nó đỡ nhỏ Vy đứng dậy, còn thằng Trí thì lo dựng xe lên.
Nó hỏi:
-Vy có sao không?
-Vy không sao!-Vy cười với nó và ra vẻ không bị gì hết, nhìn thấy vậy nó cũng an tâm.Nó quay sang thằng Trí:
-Jì vậy “mậy”?
-Do họ rải đá nhỏ quá!Tao bị trượt bánh lúc quay đầu xe.-Thằng Trí dựng xe đứng lên và kêu nhỏ Vy lên ngồi lại.
Thằng Dũng lên tiếng:
-Thôi,không sao là tốt rồi.Cẩn thận lần sau.
-Vy có bị sao không?-Thằng Trí quay ra sau lưng hỏi nhỏ Vy.
-Vy không sao đâu.
Nó nhìn nhỏ Vy và tự hỏi:hồi nãy mình làm gì vậy trời.Nó cảm giác dường như nó rất quan tâm đến nhỏ Vy.Chắc tại nhỏ Vy là con gái,làm con trai phải bảo vệ cho con gái lúc gặp nguy hiểm nên nó mới hành động như thế.Bản năng của đấng “mài râu” là vậy mà,nó cười thầm.
-Mọi người có đói bụng không?-Từ đầu đến giờ nó mới thấy thằng Trung lên tiếng.
-Tụi tao ăn rồi.-Nó và thằng Dũng trả lời.
Thằng Hoàng quay sang hỏi ý nhỏ Vân xem nhỏ Vân đã ăn sáng chưa.Vậy là cả đám ăn sáng hết rồi,ngoại trừ thằng Trung mà thôi.Vẻ mặt nó thểu não
-Hịc,đợi lên núi ăn luôn.
Nhỏ Linh lo lắng
-Trung kiếm gì ăn đi,bụng đói sao chịu nổi.
-Hay là mình ghé vào chỗ nào ăn,uống nước luôn đi.-Thằng Hoàng cứu nguy cho thằng Trung.Vì cả đám đều ăn rồi thì chắc chắng thằng Trung sẽ không đi ăn một mình được.Nó hiểu ý thằng Hoàng
-Sẵn tiện tao kiếm cái gì nhét đầy bao tử luôn,dự trữ cho một lát lấy sức leo núi.
Cả bọn liền ghé vào tiệm “bình dân” ven đường,thằng Trung thì lo ăn để lấy sức cầm tay lái xe,nó thì kêu một phần ốp la ăn nhẹ mà thôi vì khi sáng Cô Năm đã cho nó nguyên một tô phở to đùng,đến giờ vẫn còn cảm thấy no.Nhưng để thằng Trung ăn một mình thì kì,nên nó ăn chung luôn cho vui.Tụi thằng Hoàng,Dũng nhỏ Vân,Linh thì chỉ uống nước mía thôi.Ăn,uống xong xui cả bọn lên đường tiếp tục cuộc hành trình chinh phục Tây Ninh !
Mặt mài thằng Trung tỉnh táo hẳn ra vì mới được bổ xung năng lượng nên nó phóng xe vù vù,thằng Hoàng cũng đâu thua kém chỉ có nó và thằng Dũng phải giữ khoản cách ở giữa vì thằng Trí cứ chạy tàn tàn phía sau.Thằng Dũng mà kéo theo là bảo đảm thằng Trí được đăng tin tìm trẻ lạc ngay ngày hôm nay liền.
VKhang7913
18-09-2008, 01:40
Dọc đường nó hỏi thằng Dũng
-Con Linh có bạn trai khi nào vậy mài?
-Bạn trai đâu mà bạn trai,tại rủ đi chung đông vui mà thôi.
-Làm tao cứ tưởng bạn trai con Linh.-Nó nói xong thì cười cười.
-Thằng Trung là bạn của thằng Hoàng từ thời dưới quê.Hôm qua,nó qua nhà thằng Hoàng chơi sẵn tiện tụi tui rủ nó đi chung luôn.-Thằng Dũng nói đến đây nó liền “À” lên một tiếng.
-Tụi bây dám đặt tao lên thớt nha.
-Hihi..không phải tui,chuyện này là do thằng Hoàng với thằng Trí bàn bạc,tính toán.Tui vô tội.
Nó bóp tay kêu rôm rốp
-Được rồi,đợi khi về tao xử đẹp hai đứa tụi nó
-Làm tao tưởng nhỏ Linh kiếm đâu ra thằng bồ đẹp trai,tướng tá phong độ như thế chứ.-Nó nhìn về phía thằng Trung nhận xét.
Thằng Dũng cũng đồng ý với nó
-Ừ,tại Ông không biết thằng Trung,nó vừa đẹp trai,nhà lại giàu.Ba,Mẹ nó sắm cho nó nguyên căn nhà ở trên này luôn.Đám con gái theo nó quá trời nhưng nó chưa chịu nhỏ nào hết.
-Wao,chẳng như tao!Thân phận ăn nhờ ở đậu,chẳng nhỏ nào theo…-Nó làm bộ ra vẻ tiếc rẽ.
-Mỗi người một số,Ông so sánh làm chi cho mệt.
-Nói chơi thôi mài ơi.Đối với tao,mấy cái đó vô nghĩa.
Nghe nó nói thế,thằng Dũng tra khảo nó ngay
-Có rồi nên nói “vô nghĩa” chứ gì.
-Ặc,có đâu mà có.Tao vẫn độc thân đến giờ nè không thấy hả.-Nó phân bua ngay lập tức.
Thằng Dũng cười nham hiểm
-Vậy hôm bữa đi tham dự tiệc bên công tác đoàn,nhỏ Trang với nhỏ Quyên bu Ông cứng ngắt để làm gì?
-Ủa,sao mài biết.mài đâu có mặt bữa đó đâu?-Nó thầm nghĩ làm sao thằng Dũng biết được chuyện đó,vì bữa công tác đoàn thằng Dũng đâu có đi.
-Không đi mà biết mới hay chứ,hehe….
Nhỏ Trang,Quyên vốn là bạn cùng lớp với nó.Hôm đi công tác đoàn,nó đang ngồi ở băng đá thì hai nhỏ đi đến và ngồi xuống nói chuyện với nó.Nào là hỏi nó thích màu gì,thích ăn gì,khi rãnh rỗi thường làm gì,thích thể loại nhạc gì,quan điểm trong tình yêu ra sao….tùm lum hết,bây giờ nhớ lại muốn điên cái đầu.Sau khi nó trả lời hết một danh sách trắc nghiệm dài lưa thưa của hai nhỏ thì hai nhỏ phán cho nó một câu xanh rờn:”Vậy là dư chuẩn làm bạn trai của mình rồi,Chương làm bạn trai của mình nha.”Nghe xong nó muốn té ngữa luôn.Trước giờ rất nhiều nhỏ tỏ tình với nó nhưng nó chưa từng thấy ai táo bạo như hai nhỏ này.Nó liền từ chối khéo:”Chương xấu trai,ăn nói thô thiển,không xứng làm bạn trai của hai bạn đâu”,hai nhỏ nghe vậy liền cười:”có thể Chương không tin,nhưng tụi mình sẽ chứng minh cho Chương thấy tụi mình không đùa với Chương đâu.” Nói xong nhỏ Trang,Quyên chào nó và đi về.
Hai sao quả tạ vừa đi thì thằng Hoàng đi đến cười cười với nó:”Không chấp nhận hả mài?Tiêu chuẩn mài cao quá nha,tao thấy hai con đó cũng xinh lắm đó.Đừng bỏ uổng chứ mài”.
Nó nhìn thằng Hoàng:”mài biết tụi nó nói gì với tao mà nói vậy hả ku?”
Thằng Hoàng cười:”Chỉ có mình mài là không biết thôi,con Trang với con Quyên kết mài từ hồi đầu năm rồi.Công nhận hai con nhỏ xinh thế mà có mắt như mù!”
Nó im lặng không thèm trả lời vì nó biết thằng Hoàng muốn nói gì.Thấy vậy thằng Hoàng hỏi nó:”Bộ mài không thích con gái hả?”,nó “ặc” một cái:”Tao chém mài bây giờ.Không phải cứ thấy gái đẹp là tươm tướp nha kon,tao không phải là thằng thiếu gái.”.”Chọc mài chơi thôi.Học chung mài cả năm trời,đôi khi mài qua bên tao ở cả 3,4 tháng tao không hiểu mài sao!”thằng Hoàng nói với giọng đầy hiểu biết và tình cảm.
“Thôi rút mài,còn đi chơi với tụi nó nữa”…
Sự việc chỉ có thằng Hoàng và mấy nhỏ con gái biết,rất có thể thằng Hoàng nói cho thằng Dũng nghe rồi!
-Thằng Hoàng nói cho mài nghe phải không?
-Không phải nó thì còn ai vào đây.Nhưng mà tui thấy Ông có gì thì đồng ý cho rồi,con Trang,Quyên cũng xinh,có khối thằng theo đó.
VKhang7913
18-09-2008, 01:41
-Dẹp chuyện đó qua một bên đi.Tới đâu hay tới đó,tao không thích gò bó hay ép buộc!
Nó không muốn nhắc đến nhỏ Trang,Quyên nữa,không phải vì hai nhỏ xấu hay không dễ thương mà là nó không có cảm giác gì với hai nhỏ đó.Nó chỉ có một khái niệm”sao quả tạ” dành tặng cho hai nhỏ mà thôi.
Thằng Dũng liền nói với nó xuống chọc tụi thằng Trí,con Vy chơi,nó liền đồng ý.Thế là hai thằng chạy chậm lại chờ thằng Trí lên.Thằng Trí vừa chạy ngang tầm thì thằng Dũng quay sang nhỏ Vy
-Em ơi,cho anh hỏi đi Tây Ninh đường này phải không em?
Nhỏ Vy biết thằng Dũng giỡn
-Dạ phải rồi anh.
-Em cũng đi Tây Ninh chơi hay sao?-Thằng Dũng nói chuyện như đang cua gái vậy.
-Dạ,em đi Tây Ninh chơi.
Nó nhìn nhỏ Vy cười,nó nghĩ thầm nhỏ Vy này cũng vui tính,hòa đồng thật.Nghĩ thế nó liền nói:
-Đi chơi sao không đi với bạn bè hoặc người yêu mà kêu xe ôm chở đi vậy em?
-Sặc,tao mà là xe ôm hả mài?-Thằng Trí la làng lên,nó,thằng Dũng và nhỏ Vy thì cười đã đời.
-Coi chừng thằng xe ôm nổi giận,chạy lẹ Dũng.-Nó hối thằng Dũng chạy ngoài “tầm phủ đấm” của thằng Trí.Chạy lên trước rồi nó quay lại nhe răng cười hì hì với thằng Trí.
Thằng Hoàng ra hiệu kêu Thằng Dũng chạy nhanh lên,vì nãy giờ tụi nó chạy tương đối chậm.Nó liền quay về phía thằng Trí và bảo thằng Trí tăng tốc lên,chứ chạy kểu này chắc chiều mới đến Tây Ninh.Cả bọn không đùa giỡn nữa mà tập trung vào tay lái để tăng tốc…
…….
Keéétt…thằng Dũng thắng cái kịch.Thế là sau một hồi phóng bạt mạng thì cả bọn cũng đã đến được chân núi Tây Ninh một cách an toàn,không sứt mẻ!Thằng Hoàng quay qua quay lại tìm thằng Trí với nhỏ Vy.Nó cũng cố gắng căng mắt ra để tìm “daik” Trí.
Thằng Hoàng nổi quạo
-Thằng này thích đánh lẽ giữ vậy trời!
-Tao thấy nó có vẻ thích cái trò đi lạc với người đẹp hơn đó mài.-Nó cười mỉa mai.Thật tình là tư đầu đến giờ thằng Trí luôn tách nhóm,nó muốn tận dụng mọi khoảnh khắc ở bên nhỏ Vy hay gì đây!
Bóng dáng thằng Trí xuất hiện từ xa với một vận tốc có thể nói là “tình cảm”,cả bọn đều lắc đầu.Đúng là cái thằng mê gái đến nỗi không biết nghĩ đến tập thể!Thằng Trí tàn tàn chạy tới cười
-Tụi bây tới lâu chưa?
-Cũng mới đến thôi.
Thằng Dũng lên tiếng hớt ngang phần của thằng Hoàng và nó.Vì thằng Dũng biết để hai ông nội này trả lời là đại họa.Không chần chừ nữa,cả bọn đi gởi xe và ghé qua tiệm tạp hóa kế bên để mua nước uống với mấy bịch bánh để chuẩn bị lên núi chơi
-Ông uống gì hả Chương?-Thằng Dũng hỏi trong khi nó đang lựa mấy bịch bánh.
-Lấy tui lon Cam.
-Mẹ ơi mua cho con-Nó quay sang nhìn thì thấy một đứa bé chạc 7,8 tuổi gì đó đang vòi Mẹ nó mua bánh cho.Thấy thế nó liền bế thằng bé lên.
-Bé muốn cái nào?Chú lấy cho.-Thằng bé thật dễ thương,lúc bế thằng bé lên chợt nó có suy nghĩ:”ước gì mai mốt con mình cũng như vầy”,bé nhóc chỉ tay về phía hợp bánh mặn AFC,nó với tay lấy đưa cho bé nhóc và thả nó xuống cho nó chạy về với Mẹ.Nó nhìn về phía Mẹ của bé nhóc khẽ gật đầu và cười nhẹ,Cô ta cũng cười tươi để đáp lại nó.
-Cám ơn Chú đi con.
Thằng bé ngoan ngoãn khoanh tay cám ơn nó,nó cười tươi và cảm thấy rất thích!Nó thích không phải là thích được thằng bé cảm ơn mà nó thích thằng bé lắm,thằng bé nhìn bụ bẫm,dễ thương nhất là đôi mắt to,tròn.Nó cứ đứng nhìn thằng bé
-Chương hình như rất thích con nít.
Nhỏ Vy nhìn nó,nó quay sang nhỏ Vy
-Uhm,mình thích lắm,mình luôn mơ ước sau này lớn lên sẽ có một người vợ thật hiền diệu,biết thông cảm và thấu hiểu mình.Gia đình sẽ thật hạnh phúc với một đứa con trai đầu lòng và một nàng công chúa bé bỏng.Ngày ngày mình sẽ đi làm để lo cho gia đình,đi làm về mình sẽ chỉ dạy cho các con mình để chúng sau này trở thành người có ích cho xã hội…
Lúc đó nó chỉ lo nói về ước mơ lớn nhất trong đời nó mà chẳng hề để ý đên sự thay đổi trong ánh mắt của nhỏ Vy.Nó đâu có biết nhỏ Vy cũng thầm nghĩ:”thì ra Chương là người bề ngoài khô khan,không quan tâm đến người khác nhưng bên trong lại là người rất tình cảm,lãng mạng và biết cách quan tâm”.Nó thât là ngốc,mãi về sau khi Vy nói cho nó biết về suy nghĩ của Vy ngày hôm nay thì nó mới biết nó càng sai…
-Làm gì ở đó vậy Chương?Lên núi mài.-Tiếng thằng Hoàng như đánh thức nó,nó cười tạm biệt bé nhóc và Mẹ.Bỏ mấy bịch bánh vào ba lô rồi quay sang nhỏ Vy.
-Mình xuất phát thôi Vy,tụi nó chờ mình kìa...
VKhang7913
18-09-2008, 01:42
*****
Có một lần nó với thằng Khải học ra xong thì chưa chịu về mà ngồi trên bậc thềm ở sân trường hóng gió,đó là thói quen của tụi nó.Hóng gió là cái phụ,cái chính là tụi nó ngắm nữ sinh đi qua đi lại kia kìa.Thằng Khải chợt hỏi nó khi nào có vợ,nó không cần suy nghĩ mà trả lời thẳng tuốt
-Sớm nhất là 31 tuổi.
-mài giống tao.
Nói thì nói vậy chứ không biết nó có thể giữ vững lập trường của nó được hay không nữa,thôi thì đến đâu hay đến đó!
-Dự định đặt tên cho con mài chưa?
-Chưa,mà nếu đặt thì tao sẽ cho nó kế thừa cái chí cao ngạo,phong lưu của tao.-Nó nói với đầy vẻ tự tin,đắc chí.Thằng Khải nói
-Tao thì đặt rồi.Con tao sẽ là Nguyễn Phi Long,nó sẽ là rồng bay trên trời.Thần Long thấy đầu không thấy đuôi…
-Có nghĩ là bị chặt đầu quăng mất xác hả?-Nó cười khinh khỉnh chọc thằng Khải.
-Làm gì có,cái đó gọi là thần bí,siêu phàm.mài không hiểu gì cả.
Thằng Khải ra sức phân bua,nó biết rõ nhưng vì cố ý chọc thằng Khải cho vui thui.Nó nhìn lên trời và suy tư,bất chợt nó la lên
-Được rồi,về sau tao sẽ đặt tên cho con mình là Vũ Thiên Phong.
Thằng Khải nghe nó nói xong thì khen hay,con mài là gió,con tao là rồng.Gió sẽ nâng đỡ cho rồng bay cao.Nó cười,nếu được vậy thì tốt.
-Như vầy nha.Nếu là con trai thì tao với mài cho tụi nó làm anh em kết nghĩa,còn nếu không thì kết xui gia.OK?
-OK.Một lời đã quyết cứ như vậy mà làm.
Nói xong thì hai đứa tiếp tục ngồi dõi theo bóng dáng các bé nữ sinh thướt tha kia mà quên mất cả thời gian.
*****
Thằng Trí tiến đến chỗ nó và nhỏ Vy,nó hiểu ý nên đi nhanh đến chỗ thằng Trung với con Linh.Cho thằng Trí với nhỏ Vy có không gian riêng,còn thằng Hoàng vốn nhát gái nên cần sự trợ giúp của thằng Dũng.Thế là nó với thằng Trung,nhỏ Linh thành một nhóm.
Cả bọn vừa đi vừa nói chuyện vui cười,mặc dù nói là chia ba nhóm nhưng mỗi nhóm cách nhau có một bước chân nên cả đám cũng quậy phá lung tung.
Mới vừa đi được một đoạn thì nó cảm thấy thấm mệt,có lẽ đo mấy bậc thang hơi dốc và trưa nắng nóng nên dễ mất nước.Nó quay ra phía sau đưa cho nhỏ Vy lon 7up và thằng Trí chai nước suối.Thằng Trí nhìn nó
-Mài hiểu ý thật
Nó chỉ cười rồi tiến về phía thằng Hoàng,Dũng và nhỏ Vân để đưa nước cho tụi nó uống.
-Có “ku-li” phục vụ tận tình vầy thật là sướng.-Thằng Hoàng hỉnh mũi.
-Tao chém chết cha mài giờ,muốn chết khát luôn hả kon?
Nó đang định đưa lon nước ngọt cho thằng Hoàng,thằng Hoàng nói vậy nó không thèm đưa luôn.Thấy vậy thằng Hoàng năn nỉ
-“Daik”,em lỡ lời.
-Tốt,ngoan thế được đó.
Nó đưa cho thằng Hoàng lon nước rồi trở lại với tui thằng Trung,con Linh.Đưa cho tụi nó hai lon nước cam rồi nó lấy ra cho nó một lon.Thằng Trung ngạc nhiên hỏi
-Chương thích nước cam lắm hả?
Nó gật đầu và cười nhẹ.
*****
Ngày xưa nó thích nước cam lắm,đi đâu cũng chỉ uống nước cam!Nhưng sau ngày hôm đó thì nó không uống nước cam nữa…cho đến một ngày,cái ngày định mệnh nó gặp “người ta” và khi nó biết “người ta” cũng như nó,nó rất vui.Nhưng nó không nói cho “người ta” biết,từ đó nó lại bắt đầu uống nước cam trở lại.Nó tự hứa với lòng là từ bây giờ nó chỉ uống nước cam mà thôi,nhưng khi không có mặt “người ta” kìa.Vì nó không muốn “người ta” biết nó giống “người ta”,vì ngoài nước cam thì còn rất nhiều thứ nữa…rất nhiều…nhiều đến hơn 90% tính cách ấy chứ….!
*****
-Ông là bạn cùng quê với thằng Hoàng hả?
-Ừ,Trung với Hoàng quen nhau từ hồi lớp-9,cũng hay gặp nhau lắm.
Nó nhìn thằng Trung,nó công nhận thằng Dũng nói không sai.Thằng Trung nhìn rất đẹp trai và phong độ,lại có vẻ hiền lành và nói chuyện từ tốn nữa,nó thầm nghĩ nếu nó mà là con gái chắc nó bu sát thằng Trung rồi.
-Ngồi nghĩ xã hơi chút đi,tui mệt quá rồi.-Thằng Dũng nói không ra hơi.
Thấy thằng Dũng đuối sức,cả bọn tấp vào quầy bán hàng lưu niệm ngồi chơi và nghĩ mệt.Nó khẽ nhìn trộm nhỏ Vy xem đang làm gì,thằng Trí đang đứng sát cạnh nhỏ Vy cùng xem mấy món quà lưu niệm.Nhỏ Vy cười tươi rất là thích thú,bất giác nó củng cười mà không biết mình cười vì cái gì nữa.
VKhang7913
18-09-2008, 01:43
-Gì mà cười tươi vậy Chương?
-À,không có gì.-Nó quay qua đáp lời thằng Trung.
Tiếng thằng Hoàng từ bên kia
-Ê còn nước uống không Chương?
-Còn hai hợp sữa với một chai nước suối.
-Cho tao một chai nước suối.
-Chụp nè.-Nó thẩy chai nước suối về phía thằng Hoàng,thằng Hoàng chụp gọn rồi đưa cho nhỏ Vân.Thằng Trung thấy thế thì trầm trồ
-Hai người đó mới quen mà tình cảm ghê.
Nhỏ Linh cười với thằng Trung
-Vân cũng để ý Hoàng lâu rồi,tại Hoàng trước giờ không chịu tỏ lời trước mà thôi.
-Thì ra là vậy,hèn chi mới có một hôm mà nhìn hai đứa đeo nhau như Sam.
Nó dường như mới nhận ra một chân lý.Mà nó củng chúc mừng cho hai thằng bạn của mình đã có nơi có chỗ.Còn nó,nó vẫn thích tự do tự tại như bây giờ!
“Bốp...”
-Đi chưa tụi bây?
Thằng Trí ở phía sau vỗ vào vai nó,nó xoay người lại thì thấy nhỏ Vy cười với nó.Nó cười lại rồi vội quay về phía thằng Hoàng.
-Đi chưa mài?
-Chờ thằng Dũng Heo cái,nó đi WC nãy giờ chưa thấy ra.
Vừa dứt lời thì thằng Dũng thò đầu ra,nhìn nó thật nhẹ nhõm dường như nó đã trút bỏ được tất cả gánh nặng trên đời này!
-Đi nào tụi bây.
Lần này thằng Trí với nhỏ Vy đi trước,trong tụi nó rất sung sức.Nhất là thằng Trí,điệu này về đến nhà phải bắt nó khao lại anh em một chầu rồi.
Tụi nó đi tiếp trên những bậc thang của núi Tây Ninh,vừa đi nó cứ suy nghĩ:tại sao khi nãy nó lại tránh ánh mắt và nụ cười của nhỏ Vy?Rốt cuộc là nó sợ cái gì?Sợ điều gì từ nhỏ Vy?
-Ơơooo…-do mãi suy nghĩ nên nó trợt chân,đang mất thăng bằng té về phía sau.Thằng Trung thấy vậy vội nhào tới đỡ nó.
-Chương có sao không?
Cánh tay thằng Trung giữ chặt lấy nó,thằng Trung đỡ nó đứng vững lại.Nó cám ơn thằng Trung,thằng Trung nhìn nó với vẻ quan tâm
-Nãy giờ thấy Chương cứ thừ người ra,có việc gì nói cho Trung nghe được không?!
Nhìn ánh mắt thằng Trung,nó cảm thấy nếu như không nói ra thì thằng Trung sẽ không ngừng hỏi.
Nhỏ Linh nhìn nó cười nhưng không nói gì,thằng Trí đi đến
-Cẩn thận lại mài,tao không muốn mua trái cây tặng mài đâu nha.
-Đừng lo,hôm nay tao có thần hộ mệnh bảo vệ mà.-Nó vừa nói vừa nhìn thằng Trung cười.
-Cám ơn Trung nhiều lắm.
Thằng Trung chỉ cười nhưng ánh mắt hơi buồn.Nó nhìn sang nhỏ Vy,nhỏ Vy nãy giờ không lên tiếng hỏi thăm gì nó cả.Nó chợt cảm thấy buồn trong lòng,tại sao nó lại buồn chứ?Nó cần nhỏ Vy hỏi thăm sao?Nó không cần,nó không quan tâm đến nhỏ Vy cư xử thế nào với nó!Nó nhìn nhỏ Vy rồi quay sang thằng Trung,tụi nó đi tiếp tục.Nhưng trong lòng nó đã có một nỗi buồn,một nỗi buồn khó tả,một nỗi buồn vu vơ…
Nó không hề biết rằng những hành động,cử chỉ của nó đối với nhỏ Vy không thể lọt qua con mắt sành đời của nhỏ Linh,nhỏ Linh vẫn im lặng quan sát!
-Xin lỗi Trung!-Nó đi sát bên thằng Trung và nói hơi nhỏ,vì nó không muốn nhỏ Linh nghe được.
-Mình không biết mình như thế nào nữa,tạm thời mình không biết nói thế nào!Nhưng mình không sao đâu.
-Không sao là tốt rồi!Còn chuyện đó,khi nào Chương muốn kể cho Trung nghe thì Trung sẵn sàng nghe Chương nói.
Nó không hiểu tại sao thằng Trung đối xử rất tốt và rất quan tâm đến nó,nó mới gặp thằng Trung hôm nay và không nói chuyện gì nhiều với thằng Trung cả.Nó nghĩ có lẽ thằng Trung ngoài đẹp trai thì nhân phẩm cũng tốt!
Đi đến đoạn nó thấy cáp treo,nó có vẻ thích thú
-Ê!Tụi mình đi bằng cáp cho đỡ mệt.-Nó chỉ tay về hướng cáp và nói rõ to.
-Đang sửa lại đó mài,mài thích thì đi một mình đi.-Thằng Hoàng phía trước nói vọng xuống.Làm nó cụt hứng.
Thằng Trung lên tiếng
-Chương thích đi cáp treo lắm hả?
-Cũng thích,nhưng thích đi tàu lượn siêu tốc hơn.
-Hay là mai mốt tụi mình đi nha.-Thằng Trung nhìn nó và nhỏ Linh.Nhỏ Linh tỏ thái độ khó chịu.
-Tui không đi tàu lượn được,tui sợ độ cao.
Nó cười
-Không sao đâu,an toàn lắm,vui lắm.Bữa nào đi chung tui nè.
-Thôi,hai ông muốn thì đi đi.Tui ở nhà.
-Vậy hôm nào Trung với Chương đi nha,Trung cũng mê tàu lượn lắm
.
-Ok,tối thứ-3 mình đi nha.-Đối với nó hễ đi chơi là nó không bao giờ từ chối.Nên khi nghe thằng Trung rủ đi thì nó đồng ý ngay mà không hề suy nghĩ gì cả
VKhang7913
18-09-2008, 01:45
Cuối cùng thì cả nhóm củng đến được ngôi chùa trên núi,tụi nó vui mừng lon ton chạy vào chùa tham quan cảnh đẹp.Nhỏ Linh cũng mê tít liền kêu nó với thằng Trung đi tham quan,nó quay sang kêu thằng Trung đi.Thằng Trung từ chối,nói là muốn ngồi đây ngắm cảnh.Nó nhìn thằng Trung rồi nhìn nhỏ Linh
-Linh đi với mọi người đi,mình cũng ngồi xả hơi một tí.-Nói xong nó ngồi xuống băng đá chung với thằng Trung.
Nhỏ Linh nhập bọn với tụi thằng Dũng,Hoàng,Vân còn thằng Trí và nhỏ Vy vẫn đánh lẻ.
-Chương không đi chung với Linh cho vui?
-Thôi,ở lại đây xã hơi hóng gió.-Nó lôi trong ba lô ra chai dầu và đưa thằng Trung,thằng Trung nhìn nó
-Đưa dầu cho Trung chi vậy?
-Không sức là một chút nó xưng lên bây giờ.-Thằng Trung cầm lấy chai dầu,vẫn nhìn nó…
-Xin lỗi Trung,vì mình mà Trung bị chấn thương chân!
-Sao Chương lại biết?Trung cố gắng đi đứng bình thường lắm mà.
-Bình thường mà chút chút mặt lại nhăn nhó lên hả?-Nó nói khiến cho thằng Trung không phản biện được câu nào.
-Không muốn tụi kia biết thì mau sức dầu vào đi.
Nó nói với giọng bình thản,nhưng thằng Trung biết nó quan tâm đến thằng Trung nên mới biết thằng Trung nhăn nhó mỗi khi đau chân.Thằng Trung tháo giầy ra,nhìn cái vết ẩn đỏ lét thì cũng biết thằng Trung phải nhịn đau đến mức nào rồi.Vậy mà thằng Trung không hề kêu la một lời nào.
-Chương cũng thích Vy hả?
Thằng Trung vừa thoa dầu vừa ngước lên hỏi nó.Nó ngạc nhiên trước câu hỏi của thằng Trung,tại sao thằng Trung lại nói như thế?Nó có biểu hiện,hành động gì đâu.
Nó hạ giọng
-Mình cũng không biết nữa,nhưng bây giờ thằng Trí đang cua nhỏ Vy.Dù gì đi nữa thì mình cũng không thể…!
-Mà tại sao Trung hỏi mình vấn đề này?
Nó nhìn chầm chầm thằng Trung,thằng Trung nhìn nó nói một cách thấu hiểu
-Nhìn vào thái độ và ánh mắt của Chương thì Trung biết rồi,Trung hỏi Chương là muốn xác định cho rõ ràng thôi.
Giờ đây nó mới thực sự chấp nhận là nó thích nhỏ Vy,và nó cũng đã biết được cái cảm giác sợ hãi mà nhỏ Vy gây ra cho nó là gì,giờ đây nó hiểu hết,nó biết hết.Nhưng nó vẫn giấu kín trong lòng nó.
-Trung có bạn gái chưa?
-Chưa,Trung chưa nghĩ đến việc đó.-Nói xong thì thằng Trung đưa trả chai dầu lại cho nó.
-Cám ơn Chương!-Thằng Trung cười thân mật với nó.
-Mình ghét ai cám ơn mình,nếu xem mình là bạn thì đừng bao giờ cảm ơn mình.Nếu không mình trở mặt đó.
Thằng Trung ngạc nhiên khi nghe nó nói thế.Nó liền giải thích cho thằng Trung nghe,nghe xong thằng Trung cười và hứa là sẽ không tái phạm nữa.
*****
Có một thằng ngốc,nó chỉ muốn cám ơn người khác chứ không bao giờ muốn người khác cám ơn nó,Vì nó nghĩ những việc nó làm cho người khác là rất nhỏ bé,nhỏ bé đến mức họ không cần nhớ,không cần cám ơn nó…Nhưng khi người khác giúp nó thì nó luôn cảm ơn,nó luôn ghi nhớ những tình cảm đó để mong rằng có một ngày nó sẽ báo đáp được cái ân tình đó của họ…rất nhiều bạn bè ngạc nhiên khi biết đó là một trong những quan điếm sống của nó.Có những đứa vì thế mà tốt với nó nhưng cũng có nhiều đứa vì thế mà lợi dụng nó và nói xấu sau lưng nó.Nó không màng đến người khác suy nghĩ gì về nó…nó sống vì lý tưởng của riêng nó…
*****
Thằng Trung khoác vai nó
-Làm bạn với Trung nha.
Nó ngạc nhiên
-Thì mình vẫn xem Trung là bạn mà,Trung là bạn của Hoàng thì cũng là bạn của mình.
Thằng Trung ấn vai nó
-Không phải là bạn như thế,mà là bạn bè thân thiết kìa.
-Ok,mình rất sẵn lòng!Chỉ sợ mình làm phiền Trung thôi,mới gặp Trung đã khiến Trung lo lắng cho mình rồi.
Nó nói thế chứ thật lòng nó cũng rất vui,nó cũng muốn chơi thân với thằng Trung nhưng không tiện mở lời.Nay thằng Trung nói trước thì nó liền đồng ý ngay.
-Trung nè…-Nó chưa kịp nói hết câu thì thằng Hoàng với nhỏ Vân đi đến,thấy vậy nó im lặng.Thằng Trung hiểu nên cũng không nói hỏi nó muốn nói gì.
-Sao không đi chơi tụi bây.
-Tao với thằng Chương ngồi xã hơi.
Thằng Trung đáp lời thằng Hoàng.Nhìn thằng Hoàng bây giờ không còn vẻ ngại ngùng với nhỏ Vân nữa,hai đứa nó giống như tình nhân lâu năm vậy.Cái thằng bình thường thì nhát gái,khi có rồi thì nó tự nhiên như rứa.Mai mốt chắc phải đánh giá nó lại thôi!
-Tụi mình leo lên tượng phật ở trên nha.-Thằng Hoàng nhìn nó với thằng Trung.
-Ừ cũng được,nãy giờ ngồi cũng đủ rồi.
Nó nói và quay sang thằng Trung,nó hỏi thầm thằng Trung đi được không.Thằng Trung gật đầu và bốn đứa tụi nó leo lên tượng phật nằm ngang.
Nó chợt hỏi
-Ủa?Còn ba người kia đâu mài Hoàng?
-Tụi nó đi trước rồi,tao quay lại rủ tụi bây lên luôn.
VKhang7913
19-09-2008, 21:22
Đi vài bước thì nó lại nhìn thằng Trung xem thằng Trung còn đau hay không,nhìn vẻ mặt thằng Trung thì nó biết thằng Trung đang cố chịu đau để mấy đứa khác khỏi lo lắng.
Đi tí xíu là tụi nó đã lên đến tượng phật nằm ngang rồi.Tụi thằng Trí,nhỏ Vy,Linh đã chờ sẵn ở đó.Thấy nó thằng Trí cao giọng
-Ê Chương lại đây xem nè,đẹp lắm.
Nó tiến về phía thằng Trí.Đến gần thì nhỏ Vy hỏi nó nãy giờ nó ở đâu?Nó nói là nãy giờ cảm thấy hơi mệt nên ngồi nghĩ ở đưới sân chùa,nó bước qua chỗ thằng Trí.Chỗ này có thể nhìn thấy được nguyên khu đân cư dưới chân núi và cả Thị Xã-Tây Ninh.Nó cảm thấy rất thích thú!Nó cứ mãi đứng ngắm say mê,sẽ có một ngày mình quay lại đây,nó quyết như thế
.
-Chương có vẻ thích cảnh ở đây hả?
Thằng Trung đứng kế bên nó từ lúc nào mà nó không hay.Chắc tại nó mải mê nhìn ngắm về nơi xa tít ở dưới kia,nó đang tìm kiếm cái gì đó.Nó không biết nó muốn tìm cái gì nhưng nó lại muốn ở nơi xa tít kia nó sẽ bắt gặp một cái gì đó thật thú vị.Nó không trả lời thằng Trung mà chỉ cười rồi gật đầu.Nó lại tiếp tục phóng tầm nhìn của nó về phía xa kia,bất chợt nó hỏi thằng Trung
-Trung thấy thế nào?
-Cũng đẹp lắm,nếu có diệp Trung sẽ ghé qua nơi này một lần nữa.
Thằng Trung cũng phóng ánh mắt xuống phía xa như nó.
Nhỏ Linh bước đến sát bên nó
-Có tâm sự hả Chương?
-Không có gì,chỉ là cảnh đẹp say lòng người mà thôi.
Nó bất chợt thốt lên
-Ước gì quê mình cũng đẹp như vầy.
Nhỏ Linh cười trước câu nói của nó
-Có gì khó đâu Chương,kiếm một cô vợ ở đây là được rồi.
Nhỏ Linh nhanh nhẩu góp ý.Nó chỉ cười.
-Chương không muốn lấy vợ ở đây.Nhưng Chương muốn một lần được đứng ở đây và gọi nơi đây bằng hai tiếng Quê Hương thân thiết!
*****
Lúc đó nó không hề biết cái cảm giác đó và ước mơ đó của nó về sau lại trở thành ước nguyện con tim của nó.Nó hy vọng “người ta” có thể một lần dẫn nó đi thăm quê hương của “người ta”,một lần chỉ cho nó thấy những nơi chất chứa kỷ niệm từ thuở bé của “người ta”…và một lần,chỉ cần một lần đứng ở đây và nó sẽ có cơ hội nói với “người ta”:”Đây là Quê hương của anh,anh yêu con người ở đây,anh yêu mảnh đất này…anh yêu em hơn tất cả những gì anh có thể thốt ra thành lời em à!”.”người ta” có hiểu những gì nó ao ước hay không?Chắc “người ta” không hiểu đâu!Vì nếu “người ta” hiểu thì “người ta” đã không rời xa nó…
*****
-Dân khối-A mà nói chuyện sến vậy sao?
Nhỏ Linh tỏ vẻ ngạc nhiên,nó quay sang nhỏ Linh
-Đây không phỉa là “sến”.Chương không biết nói lời hoa mỹ,những lời Chương nói đều xuất phát từ con tim của Chương mà thôi!
Thằng Trung cắt ngang câu chuyện của nó.Đúng là cũng trễ rồi,chuẩn bị xuống núi đi là vừa,cả bọn còn phải chạy về Sài Gòn nữa.Tụi nó đi đến chỗ thằng Hoàng nói với thằng Hoàng cũng đến giờ rút rồi.Thằng Hoàng kêu thằng Trí lại và cả bọn đi xuống núi.
Cũng đỡ cho thằng Trung là lúc đi xuống đỡ dùng lực hơn nên thằng Trung cũng đỡ đau hơn.Đôi khi thấy mặt thằng Trung nhăn nhó,nó cũng mắc cười lắm chứ nhưng lại không dám cười…
Nó vừa đi xuống vừa nhìn theo nhỏ Vy.Giờ đây khi đứng trước nhỏ Vy nó không còn cái cảm giác sợ hãi như ban đầu nữa,vì nó biết cái cảm giác sợ hãi kia là gì rồi.Thấy nhỏ Vy tươi cười,vui vẻ bên thằng Trí nó cũng vui.Đối với nó như thế cũng an ủi rồi.Nó thầm nghĩ:nhỏ Vy làm sao biết được nó đang nghĩ về nhỏ!
Xuống đến chùa,tụi nó ghé vào thấp vài nén nhang.Mấy sư ở đó thấy tụi nó vào nên mời tụi nó ở lại ăn ít cơm chay gọi là chùa tạ lễ.Tụi nó đi theo sư xuống phía sau chùa.
-Aaa..con khỉ.
Nghe tiếng la của nhỏ Linh nó và tụi kia quay sang nhỏ Linh.Lúc này nhỏ Linh đang sợ sệt chỉ tay về hướng mấy con khỉ.Nó nhìn theo hướng nhỏ Linh chỉ thì thấy mấy con khỉ trên cây,tay tụi nó cầm cái bịch quen quen.Nó định thần lại,thì ra đó là bịch bánh mà tụi nó mua hồi đầu đến giờ.Mấy con khỉ ma lanh kia đã chôm hết rồi.
Nhỏ Linh tức tối tìm cách lấy lại thì thằng Trí cản lại.
-Thôi nguy hiểm lắm,kệ tụi nó đi Linh.
-Nhưng mà…
Nhỏ Linh ấm ức.
-Xem như là làm chút công quả đi,của đi thay người mà.
Nó cười cười xoa dịu cơn giận của nhỏ Linh.Nhỏ Linh bỏ qua tiếp tục đi nhưng không quên tặng cho lũ khỉ cái nhìn khó chịu.Nó vừa cười vừa đi thì
-Ơ ớ…
-Cẩn thận chứ Chương.
Thằng Trung vừa đỡ Nó vừa dặn dò.Do cái tật vừa đi vừa cười nên nó bước hụt chân ngay bậc thềm,xém tí là nhào đầu về phía trước.Cũng may là thằng Trung nhanh lẹ.Nó nhìn thằng Trung cười hì hì,thằng Trung chỉ biết lắc đầu.Nó hỏi nhỏ thằng Trung
-Cái chân còn tốt dữ ha?
Nói xong nó lại cười.Thằng Trung nhìn theo Nó nghĩ thầm:nhiều khi thấy nó rất chính chắn và tình cảm,nhưng đôi khi lại giống con nít quá…nghĩ đến đó thì thằng Trung tự cười!
Tụi nó ngồi vào bàn cơm,mấy sư thầy dọn cơm ra cho tụi nó ăn.Nhỏ Vân mời mấy sư ăn chung nhưng các sư nói là còn bận việc nên nói tụi nó cứ ăn tự nhiên đừng ngại.Nó cũng thường đi ăn cơm chay ở đất Sài Gòn nhưng hôm nay cơm chay ở đây nó cảm giác rất ngon,có lẽ hôm nay vui chơi cả ngày mệt nhọc nên nó ăn vào cảm thấy ngon mà thôi,hoặc có thể cơm ngon thiệt cái đó không nghĩ nữa.Hên xui đi….
VKhang7913
19-09-2008, 21:26
Ăn cơm xong tụi nó cám ơn các sư thầy và xin phép các sư tụi nó phải về.Cả bọn đi xuống núi,lúc đi lên thì lâu lắc nhưng sao khi đi về lại mau lẹ quá.Tụi nó đã quay trở lại quầy bán quà lưu niệm ban đầu,nhỏ Linh hí hửng
-Tụi mình mua quà kỉ niệm nha.
Nó với thằng Trung gật đầu và theo nhỏ Linh vào quầy xem quà,tụi nó không quên kêu mấy đứa kia đi trước đi,mua xong tụi nó sẽ đuổi theo sau.Nhỏ Linh hỏi thằng Trung và Nó muốn mua gì.
-Linh mua gì cũng được,tụi này cho Linh chọn quà đó.
Thằng Trung trả lời nhỏ Linh rồi quay qua cười với Nó,Nó giật chỏ thằng Trung vì cái tội tự ý quyết định luôn phần của nó.
Sau một hồi lựa qua lựa lại nhỏ Linh mua ba sợi dây đeo tay nhưng nhỏ Linh không cho Nó và thằng Trung trả tiền mà quyết địnhhttp://www.vuontinhnhan.net/forum/images/smilies/04_BigGrin.gifây đeo của nhỏ Linh thì Nó và thằng Trung hùn tiền lại trả,còn dây đeo của Nó với thằng Trung thì nhỏ Linh sẽ trả.
-Vậy là Linh sẽ lỗ vốn trong kế hoạch đầu tư này rồi,dân Kinh tế mà làm ăn thua lỗ vậy sao.
Nó cười cười với nhỏ Linh
-Không sao,Linh sẽ kiếm khoản thu nhập khác để bù vào phần thiếu hụt này.-Nhỏ Linh nháy mắt với Nó tỏ ý không thành vấn đề.
Thằng Trung cũng chiều ý nhỏ Linh,thằng Trung quay sang Nó nói nhỏ:Chương không mua quà tằng cho Vy hả?Nó lắc đầu nói không.Giờ đây thằng Trí dang cưa nhỏ Vy và nó thấy nhỏ Vy cũng thích thằng Trí,nếu giờ đây Nó thể hiện tình ý của nó với nhỏ Vy thì chẳng khác nào nó đâm sau lưng thằng Trí.Nó thà chôn giấu tình cảm của mình còn hơn là phản bội lại anh em!
Thấy Nó trả lời mà không cười nổi thì thằng Trung không hỏi nữa.Mua xong ba đứa đi xuống phía dưới vì sợ tụi kia chờ lâu.Ba sợi dây đeo nhảy lon ton trên ba cách tay biểu trưng cho tình bạn của ba đứa.Thằng Trung và nhỏ Linh tỏ ra rất thích thú,còn Nó thì không tỏ ra vui mừng như hai đứa kia nhưng cũng cảm thấy vui vui.Xuống gần đến cửa ra thì tụi nó cũng bắt kiệp mấy đứa kia,cả bọn cùng đi ra bãi giữ xe,nó hỏi thằng Trung
-Còn chạy xe được không?Nếu không thì đổi tài để cho Thằng Dũng chở nhỏ Linh,Trung qua đây mình chở cho.Nhưng mà khi nãy lúc mua xong dây đeo tay thấy Trung đi đứng mà chẳng nhăn nhó mặt mài,chắc hết đau rồi hả?
Nó vừa nói xong thì thằng Trung nhăn mặt,thì ra hồi nãy thằng Trung vì quá vui mừng nên không còn cảm thấy đau từ cái chân bị trật khớp nữa.Bây giờ nó nhắc lại thì cơn đau lại trở về khiến thằng Trung phải nhăn mặt vì nén cơn đau xuống.
Thấy thằng Trung như thế,Nó cũng xót trong lòng,vì nó mà thằng Trung mới trật khớp chân,mà thằng Trung không hề kêu la một lời,không hề trách Nó một câu nào mà lại càng quan tâm nó hơn.
Thấy vậy Nó vội dặn thằng Trung đứng đó chờ nó,còn nó thì quay vào trong lấy xe
-Đợi mình ở đây đi,mình lấy xe ra rồi mình chở Trung.
Thằng Trung vừa nhăn mặt vừa đáp
-Vậy còn xe Trung?
-Xe Trung thì để thằng Dũng chạy.
Nó đi vào trong bãi để xe nói chuyện với thằng Dũng,một lúc sau nó lấy xe ra và kêu thằng Trung lên xe nó.Thằng Trung nhảy lên xe và cả bọn rồ ga nhắm hướng Sài Gòn trực chỉ.
……….
Nguyên đám lao xe về hướng Sài Gòn.Lần này do đã quen đường nên không cần phải vừa chạy vừa để ý nhau vì sợ lạc như lúc đầu nữa!Lần này Nó là người chạy sau cùng,thằng Trí và nhỏ Vy chạy ở giữa,thằng Dũng với thằng Hoàng chạy trên cùng.
Thằng Trung ở phia sau ngồi sát vào người nó hỏi:
-Hồi nãy Chương muốn nói gì với Trung vậy?
Nó không biết thằng Trung muốn nói gì nên hỏi lại:
-Hồi nào Trung?
-Lúc mình ngồi băng đá ở sân chùa,Chương định nói gì với Trung nhưng không nói vì Hoàng với Vân đi đến đó.
Thằng Trung kể chi tiết cho Nó có thể dễ dàng “khôi phục” trí nhớ.
-Ah..!!!Lúc đó mình định hỏi Trung xem cảm nhận của Trung về Vy thế nào!?
-Cảm nhận gì hả Chương?-Thằng Trung ngạc nhiên hỏi
-Thì về ngoại hình,tính cách…của nhỏ Vy.
Thằng Trung bắt đầu hiểu ra vấn đề!Thằng Trung suy nghĩ một hồi:Theo Trung thấy Vy là người con gái tốt,dễ thương với lại lúc nào cũng cười giống Chương!!Trung thấy hình như Vy cũng có cảm tình với Chương đó!Sao Chương không tiến tới mà lại “để cho” Trí như thế…!!?
Nó hiểu những gì thằng Trung muốn nói với Nó,Nó không biết hai hôm nay nó hành động đúng hay sai..!?Nhưng nó nhất quyết sẽ không làm những hành động phản lại niềm tin của bạn bè nó.Nó hỏi thằng Trung:
-Chương là một thằng ngốc phải không Trung!??Có thằng nào lại đi nhường người mình thương cho người khác bao giờ không!!?Nếu có thì thằng đó đúng là đại ngốc…
-Đúng!Chương ngốc lắm,Chương không biết nắm lấy tình yêu của mình!!Nhưng bây giờ hối hận cũng chưa muộn đâu!Chương có thể cạnh tranh công bằng với Trí mà.
Nó cảm nhận mặc dù mới quen nhưng thằng Trung rất ủng hộ nó,có lẽ một người yêu thương vượt khỏi tầm tay thì ông trời ban lại cho Nó một tình bạn tốt!!
*****
Khi Nó chia tay với “người ta” nó buồn lắm,nó muốn quên “người ta” như quên cái quá khứ đau lòng kia đi!!Nhưng nó không thể quên “người ta” nó luôn quan tâm đến “người ta” mặc dù nó biết “người ta” giờ đây không còn yêu nó nữa!Khi biết “người ta” có người yêu mới:nó đau lắm chứ…không có lời lẽ nào để diễn tả nỗi đau của nó lúc đó được đâu…!!Nhưng nó cũng thấy vui!Cũng như bây giờ khi thấy nhỏ Vy vui vẻ bên thằng Trí thì Nó chấp nhận chôn tình cảm của Nó vào sâu tận trong tim.Nó thật lòng chúc phúc cho “người ta” chỉ mong “người ta” hiểu nó…
*****
VKhang7913
20-09-2008, 18:53
-Chỉ cần thấy Vy vui vẻ bên Trí là Chương vui rồi!Mong sao Trí đừng làm Vy phải buồn,phải khóc…!!!
Nói đoạn Nó kêu thằng Trung ngồi sát vào.Thằng Trung ngồi sát vào,Nó tháo một bên Heardphone đưa cho thằng Trung
-Nghe bài này thử xem,hay lắm!!
Thằng Trung đeo cái Heardphone nó đưa.Rồi từ. từ thưởng thức ca từ trong bài hát…
“…Lần này ta gặp Nhỏ trong nắng chiều bay bay.Ngập ngừng ta hỏi Nhỏ,Nhỏ bảo nhỏ chưa yêu.Ờ thì Nhỏ chưa yêu,bây giờ yêu nhé Nhỏ.Nhỏ ơi
Lần này Nhỏ quay đi,không thèm nhìn ta nữa.Giọt sầu rơi một mình,chỉ còn ta một mình.Nhỏ ơi
Còn gì đâu hỡi Nhỏ trong nắng chiều phôi phai,kỉ niệm ta cùng Nhỏ giờ chỉ là hư vô.Ừ thì là hư vô,xa rồi vẫn nhớ hoài.Nhỏ ơi…"
-Bài này tên gì vậy Chương!?
-Lời bài hát lập đi lập lại tựa đề rồi đó.
Nó trả lời thằng Trung theo kiểu đánh đố…!!Nó thầm nghĩ:”Không biết thằng Trung đoán ra được tựa bài hát không ta,chắc là được?!”
-“Nhỏ ơi” hả Chương…?
Thằng Trung nói một cách chậm rãi vì sợ đoán sai.Nó cười:”uhm!”.
-Sao Trung đoán được hay vậy?
Hỏi thì hỏi vậy thôi chứ thật ra thằng nhóc lên ba cũng có thể đoán ra được!!Huống hồ gì là thằng Trung.
-Ủa??Tụi kia đâu rồi kìa.Tụi nó chạy nhanh vậy “chài”!
Nó nhìn về phía trước không thấy tụi thằng Hoàng,thằng Trí…đâu cả.
Thằng Trung nói vào sự ngây ngô của nó
-Tại Chương chạy chậm đó.
-Uh ha!Chắc tại vậy quá!
Nó cười hì hì…thằng Trung vừa cười vừa lắc đầu:”Đúng là con “nít” thật!”.Nó vội tăng tốc lên để đuổi cho kiệp mấy đứa kia.Nó cảm thấy trời tối quá liền lấy điện thoại ra xem mấy giờ.Nó cảm thấy quái lạ!Hôm nay làm gì trời mau tối thế kìa!?Mới có gần 7h00 mà muốn hết thấy đường chạy luôn rồi.Gặp hai bên đường lâu lâu mới có một cây đèn,điệu này phóng thêm tí nữa không biết ra sao đây!!?
Nó dựa ra sau
-Trung!Giao mạng cho Chương nha?
Thằng Trung ngạc nhiên không hiểu vì sao nó lại nói thế
-Tại sao lại giao mạng cho Chương!?
-Thì trời tối quá,khó chạy nhanh được!Nhưng mấy thằng “cô hồn” kia phóng như ma đuổi,không phóng theo thì chắc về đến nhà mới gặp được tụi nó quá!!
Thằng Trung suy nghĩ những điều Nó nói.
-Ok!Bất quá hai anh em mình cùng “Ò..í…ee” luôn.
Nghe thằng Trung nói,Nó hơi ngạc nhiên nhưng cũng mắc cười!Nó nghĩ thằng Trung không biết giỡn,ai dè…!!!Nó thấy thằng Trung cũng hơi “têu tếu”!!
Thế là Nó bắt đầu phóng như bay trong màng đêm kia,thằng Trung thì ngồi sát vào Nó.Gió thỏi rát cả mặt.Xung quanh không hề còn âm thanh nào khác ngoài tiếng gió vù vù qua tai Nó.Cả hai im lặng không nói câu nào..cứ thế…cứ thế mà chạy….kim đồng hồ xe chỉ ở mức 81Km/h.
Không biết Nó chạy được bao xa,bao lâu!?
-Ủa..thằng nào quen quen “te”!!
Nó giảm tốc độ chậm lại rồi quay đầu về phía sau:cái dầu nhỏ xíu,cái tóc quăn quăn,cái kính quen quen..cái mặt thấy ghét…àh!!Thì ra là “daik” Trí.Nó bắt đầu giữ đều tay lái lại,chạy tàn tàn phía trước mặt thằng Trí.Thằng Trí kéo tay ga chạy lên ngang Nó.
-Làm gì mà phóng dữ vậy mài?
-Àh..,hồi chiều có thằng “xe ôm” đi lạc ở khúc này!Sợ nó không biết đường về nên tao chạy đi tìm.Mài có thấy “Nó” đâu không?!
Nó vừa hỏi thằng Trí vừa cười khinh khỉnh!Thằng Trí cũng đâu chịu thua,chỉ tay về trước nói:
-Hồi nãy tao thấy “Nó” chạy phía trước.
Nó liền nhìn theo hướng tay thằng Trí chỉ mà hỏi:”Đâu,đâu..??”
-Đó..”Nó” đó!
Ngón tay thằng Trí chỉ tới hướng thằng Dũng,Nó “à” lên một tiếng
-Thì ra là nó!Làm hồi nãy tao cứ nhầm,tưởng mài là thằng xe ôm!!
Nói xong nó tăng tốc lao về phía trước,bỏ thằng Trí ở lại với “niềm vui” bên cạnh.
-“Xe ôm” nào vậy Chương?
Thằng Trung ngạc nhiên hỏi Nó.Nó cười với thằng Trung và kể cho thằng Trung nghe chuyện hồi sáng Nó cùng thằng Dũng chọc thằng Trí là xe ôm như thế nào.Thằng Trung nghe xong sặc cười rồi ấn vai Nó
-Chương chơi một nhát ghê thật!!Chắc mai mốt Trung phải cận thận với Chương quá!
Lúc này thằng Trung quàng hai tay tì lên vai Nó.Nó quay xuống nói với thằng Trung
-“Hên xui”…
Lúc này Nó đã đuổi kịp thằng Dũng:
-Êh!Dũng Heo,thằng Trí nói mài là “xe ôm” kìa.
-Ặc!!Nó nói hồi nào??-Thằng Dũng tức tối
-Mới nói,hổng tin xuống hỏi nó thử xem!
Nó nhướng mài với thằng Dũng,thằng Dũng điên người chạy chậm lại cố tình chờ thằng Trí lên để “chăm sóc” thằng Trí.
Nó thì tức cười quá,vừa cầm tay lái vừa cười khục khặc!!!Mặc cho thằng Trí với thằng Dũng “cắn xé” nhau ở tuyến dưới.Nó chạy lên với thằng Hoàng
-Ê,chút về có ăn uống gì không mài?Tao thấy hơi đói rồi!!
-Tao định chút sẵn đường ghé qua Thống Nhất ăn bánh xèo luôn.Mài nghĩ sao?
-Ừ,cũng được.Đợi xí hỏi ý kiến tụi nó luôn!
Nó quay sang hỏi thằng Trung xem thằng Trung ăn bánh xèo được không.”Ăn cái gì cũng được!”,thằng Trung trả lời Nó mà không cần suy nghĩ.
-À!!Ăn xong đi Karaoke nha mài.Hôm nay đang vui,chơi tới bến luôn.
-Mài sung dữ nha con.
Mặc dù nói thế,nhưng thằng Hoàng cũng không phản đối!Nó quắc tụi kia lên,tụi thằng Trí thằng Dũng thấy Nó quơ tay thì chạy lên
-Giờ tụi mình đi ăn bánh xèo rồi đi hát nha.
Nó nói một cách hào hứng,thằng Trí thì “OK”!Trả lời nó xong thì thằng Trí quay sang hỏi nhỏ Vy.Thấy nhỏ Vy hơi ngại
Nó liền hỏi:
-Vy có việc bận à?
-Vy không có!Vy chỉ sợ Kí túc xá đóng cửa.
Nhỏ Vy nới với vẻ lo lắng!
Vốn nhỏ Vy ở trong Kí túc xá trường,giờ giấc không được tự do như tụi nó.Hồi mới lên Sài Gòn,Mẹ nó cũng kêu nó vào Kí túc xá ở cho có bạn bè và đỡ hao tốn.Nhưng nó không đồng ý vì trong Kí túc xá đông và hỗn tạp,mắc công có chuyện phiền phức!!Thế là Mẹ nó cho nó vào ở nhờ nhà Cô Năm,Mẹ nó dặn Cô Năm canh chừng và quản lý nó thật sát vì nó mê chơi lắm.Ban đầu Cô Năm cũng quản lý nó dữ lắm,về sau thấy nó hiền nên Cô Năm cũng bắt đầu nới lỏng “gia pháp” đối với nó.
-Mấy giờ Kí túc xá đóng cửa Vy?
Thằng Trí hỏi với giọng điệu thân mật!Nó nhìn thằng Trí bây giờ không biết muốn gì nữa!!?Buồn buồn..vui vui…chắc nó đang có vấn đề về cái đầu quá…..
-11h30 không về là ở ngoài luôn.Hôm bữa Vy với mấy nhỏ bạn đi Sinh Nhật bạn,về trễ nên bị nhốt ở ngoài.
Nhỏ Vy ra vẻ tội nghiệp!Nó nhìn mà thấy thương ánh mắt kia quá…!!!
Thằng Trí thì không thể bỏ qua cơ hội quan tâm để ghi điểm với người đẹp
-Vậy hôm đó thế nào??Vy ngủ ở đâu??!
-Vy qua nhà Dì của Vy ngủ.
Nó cắt ngang câu chuyện của hai người
-Vy an tâm,mình hứa là sẽ “hô biến” Vy đến Kí túc xá trước 11h30!!
Nó nhe răng cười với nhỏ Vy.Nghe Nó nói thế,thằng Trung thọt lét nó.Nhưng nó nào có biết nhột đâu mà thọt lét…thằng Trung hỏi nó biết ảo thuật hả!!Nó cười khì với thằng Trung:”Mình nói chơi chọc nhỏ Vy thui!”
-Làm được không đó mài?-Thằng Trí gặng hỏi Nó.
-“Hên xui”…nếu có sai sót thì mài lo phần hậu trường cho tao.
-Mà Vy đi nha!Đi chung cho vui…
Nhỏ Vy gật đầu,Nó tươi cười quay sang thằng Dũng
-Mài thì tao khỏi hỏi!
Nó nhìn nhỏ Linh:”Linh đi luôn nha Linh.”
-Mọi người đi đâu thì cho Linh theo,miễn trước 12h00 cho Linh về nhà trọ của Linh là được rồi.
-Okay!!Tụi mình thống nhất như vậy nha.Giờ chạy lẹ về Thống Nhất đi!!
Nó quay ra sau,nhìn về màng đêm vô tận…tạm biệt Tây Ninh,tạm biệt vùng đất đã cho tôi một cảm giác thật khó tả!
Lòng Nó chợt buồn giống như vừa đánh mất một thứ gì đó quan trọng!!!
…55..60…70….75Km/h!!
*****
Nhớ lại lúc đầu khi nó gặp “người ta”.Khi nó biết “người ta” là “dân” Tây Ninh,Nó vui lắm!”Người ta” không thể nào biết nó vui mừng như thế nào đâu!?Vì lúc đó nó nghĩ sẽ có một ngày nó và “người ta” sẽ về Tây Ninh chơi.
Nó cũng đi du lịch rất nhiều nơi,nhưng chưa nơi nào để lại cho Nó ấn tượng như “nơi này”!!
Nó từng quen với nhiều người,nhưng chưa có người nào để lại cho nó “niềm đau” như “người ta”!!
Chưa người nào khắc sâu vào tim nó như những gì “người ta” đã làm…
****
VKhang7913
20-09-2008, 18:57
Xin lỗi vì do mạng có vấn đề nên mình post bài bị Double.
VKhang7913
21-09-2008, 19:26
……….
“Tick”.
Đèn phòng bật sáng!Nó mệt mỏi lăng đùng ra giường!!Thằng Trung nhìn nó cười…
-Hôm nay quậy dữ quá giờ hết sức rồi hả Chương!?
Nó không trả lời thằng Trung mà chỉ cười nhẹ đồng ý.Sự thật hôm nay nó “quậy” thật!!Mà đâu chỉ riêng mình Nó quậy đâu,tụi kia cũng đâu thua kém nó!Nó nhắm nghiền đôi mắt lại,thả lỏng người để hồi tưởng lại những gì đã diễn ra hôm nay:Nhỏ Vy bắt đầu xuất hiện trong suy nghĩ của Nó,những sự việc hôm nay lần lượt hiện ra trong đầu nó giống hệt một cuộn “Fin” quay chậm!Những nụ cười của nhỏ Vy sao mà dễ thương đến thế!Ánh mắt to tròn kia sao sâu lắng và diệu dàng đến thế!!Nó thầm trách thằng Trí sao lại bất cẩn làm ngã xe để nhỏ Vy phải bị đauhttp://www.vuontinhnhan.net/forum/images/smilies/04_BigGrin.gifù biết đó là tai nạn không ai muốn,thằng Trí cũng không muốn thê!Nhưng nó cứ trách thằng Trí…rồi nó lại nghĩ đến nhỏ Vy,rồi nó lại cười…
-Làm gì mà vừa nhắm mắt vừa cười một mình vậy Chương??
Thằng Trung thấy nó nằm đó tự cười nên lên tiếng.
Nó lại trách thằng Trung:Nó trách thằng Trung phá tan giấc mơ đẹp của “Nóa”!
-Không có gì!Chỉ là cảm thấy thú vị nên vui vui trong lòng thôi!!!
Nó không nhắm mắt nữa,Nó nhìn lên trần nhà,nhìn mà chẳng biết nhìn để làm gì nữa.Chỉ biết nhìn thôi!
-Nghĩ đến Vy phải Không?
Nó vẫn không trả lời thằng Trung mà chỉ cười!
-Yêu Nhỏ rồi mà không “chịu” nói!Để giờ nằm đây nghĩ đến Nhỏ rồi cười một mình.
Thằng Trung vừa nói vừa tiến về phía Nó.Nó vẫn không trả lời thằng Trung.Có lẽ thằng Trung nói đúng:có lẽ giờ đây trong lòng nó đã bắt đầu có hình bóng nhỏ Vy.Nhưng nói “iu” thì có lẽ chưa đến mức độ đó đâu!Chỉ là nhớ nhung mà thôi!!
“Bịch”
Thằng Trung ngã xuống nằm kế bên.
-Nếu là Trung thì Trung sẽ không nhường người Trung yêu cho người khác đâu!
Thằng Trung nghiêng đầu qua nhìn Nó.Nó hiểu những gì thằng Trung muốn nói!Nhưng ngày trước chính Nó đã nhường nhỏ Vy cho thằng Trí,giờ có hối hận cũng không làm được gì!!Nó đã không biết nắm bắt cơ hội.Giờ đây cơ hội đã rời xa tầm tay nó chỉ còn biết tiếc nối mà thôi!!!
-Chỉ cần Vy vui vẻ là được!
Nó nhìn lên trần nhà cười nhẹ.
Thằng Trung lắc đầu “đấm” vào bụng nó một cái
-Chương đi tắm đi.Nguyên ngày nay chơi mệt,người hôi rình rồi kìa!
-Đâu có đâu!Người Chương còn thơm lắm “mè”!
Nó giơ tay lên “khịt khịt” cái mũi.Thằng Trung ngó bộ dạng “khó ưa” của Nó thì không chịu nổi
-Ây!Đau Trung!
Lần này thằng Trung cho cái gối vô mặt Nó.
-Trung đi tắm đây,Chương ở dơ quá!
Nó nhe răng cười khì khì,thằng Trung mở tủ ra lấy đồ đi tắm.Nó vẫn nằm trên giường,ngước đầu nhìn ra khung cửa sổ.Ngoài kia biết bao nhiêu ngôi sao tỏa sáng trên bầu trời.Nó không biết ngôi sao nào là của Nó,ngôi sao nào là của nhỏ Vy.Nó cứ ngước nhìn,ngước nhìn và tìm kiếm…
-Ặc!!!Ở đâu xuất hiện thình lình “dzẹ”?
Thằng Trung bất ngờ xuất hiện trước mặt Nó.
-Làm gì nằm chổng đầu xuống vậy Chương?
-Đang ngắm sao.
Thằng Trung mới tắm xong,mặc độc một chiếc quần đùi.Nhìn thằng Trung lúc này thật là “good”:tướng cao to,cơ bắp rắn chắc,những giọt nước còn đọng lại trên mình thằng Trung như càng làm hấp dẫn thêm từng dường nét trên cơ thể thằng Trung…lại còn đẹp “chai” nữa chứ.Nó thầm nghĩ:nếu Nó là con gái thì chắc nó sẽ theo thằng Trung không đời nào nó “nhả” ra đâu!!
-Chương mà là con gái chắc Chương theo Trung rồi.
Nó vẫn nằm ngữa đầu về phía thằng Trung.Thằng Trung cười tươi:
-Chương đừng chọc Trung!Nếu được như vậy thì Trung đâu có độc thân đến giờ này đâu.
-Tại Trung kén chọn hay gì rồi!Đến cả tụi thằng Dũng,thằng Hoàng cũng khen Trung đẹp trai,chứ đâu phải riêng gì Chương!Được tụi con trai khen là “good” lắm rồi!!!
Thằng Trung không nói gì,mở tủ lấy cái khăn đưa cho Nó.
-Chương đi tắm đi rồi ngủ sớm,mai Chương còn phải học Quân Sự mà phải không!?
Nó “uhm” với thằng Trung rồi xách cái ba lô đi tắm…bây giờ là giây phút tận hưởng của Nó sau một ngày hoạt động “tích cực”!Những tia nước từ vòi sen bắn vào mặt,nó cảm thấy thật thư thả và sảng khoái!Nó tạm thời cho mình cái quyền vô tư quên đi mọi việc trên đời,quên cả nhỏ Vy để tận hưởng không gian của riêng nó…
VKhang7913
24-09-2008, 00:50
………..
-Cho ba phần bánh đi Cô ơi.
Thằng Hoàng nói với ra phía Cô chủ quán.
-Sáu người mà kêu có ba phần vậy mài.
Nó chưa kiệp lên tiếng thì thằng Trí đã “hớt” trước.
-Một phần năm cái đó mài,ăn hết thì kêu thêm.
Nhỏ Vy nhìn thằng Tri cười!!Nó thì nhìn thằng Hoàng với nhỏ Vân:nó cười thầm vì thằng Hoàng và nhỏ Vân nhìn cũng xứng đôi lắm!
Ò..ó…o….!
-Cậu gọi nè Hoàng.
Thằng Dũng đưa điện thoại cho thằng Hoàng.Thằng Hoàng thấy lạ:tại sao Cậu lại không gọi cho nó mà lại gọi qua máy thằng Dũng.Thằng Hoàng đi ra ngoài nói chuyện điện thoại với Cậu.
-Àh!Tối nay Vân ở đâu?Chạy ra lại Củ Chi hay sao?
-Không.Vân ở nhà của Chị Vân bên Quận-5.
Thằng Dũng hỏi thế chứ thật chất nó dư biết là hôm nay nhỏ Vân không thể về Củ Chi được.Thằng Hoàng đi vào đưa điện thoại lại cho thằng Dũng:”Máy tao bị tắt nguồn lúc nào không biết!”.
-Bánh đây..bánh đây…
Cô chủ quán mang ba **a bánh xèo còn bóc khói nóng hỏi ra đặt lên bàn cho tụi nó.Trong mấy cái bánh xèo mà đứa nào đứa nấy không kiềm được nữa!Nguyên bọn nhanh tay nhấm nháp…mặc dù những cái bánh còn rất nóng nhưng cũng không thể ngăn được tốc độ xâm lấn của cái đói đang kêu gào trong bao tử...
Một cái tay lướt qua,hai cái tay lướt tới...chẳng còn thời gian để xem mấy cái tay của ai nữa!Ngồi xem là có nước chỉ biết gặm rau thôi..và trên bàn...có thêm một cái tay.....
……….
-Chương hát với Trung bài này nha!
Thằng Trung đưa cái “list” nhạc cho Nó,nhìn vào bài hát nó liền cười với thằng Trung:
-Bài này sao mà Chương với Trung hát chung được,rủ Linh kìa!!
Nó chỉ nhỏ Linh,nhỏ Linh ngạc nhiên hỏi Nó chuyện gì.Nó nói với nhỏ Linh là thằng Trung muốn rủ nhỏ hát chung bài Chân Tình.Nhỏ Linh cười tươi nhìn thằng Trung…
-Bài của mài kìa.
Thằng Trí ngồi kế bên vỗ vai Nó.Thấy màng hình hiện ra bài hát của Nó chọn khi nãy,nó liền cầm micro và bắt đầu “nhập tâm” vào bản nhạc.Nó vừa hát vùa nhìn về phía nhỏ Vy.Thằng Trung ngạc nhiên hỏi nhỏ thằng Trí:tại sao Nó lại không nhìn màng hình mà hát!!?Thằng Trí cười với thằng Trung:thằng Trí nói bài này là bài tủ của Nó.Thật vậy!Nó có thể vừa nói chuyện vừa hát một cách trầm lắng bài này!Hát nữa lời đầu Nó buông micro xuống,thằng Trí cầm micro lên tiếp lời nó.Hai thằng làm như là đã nói với nhau từ trước cách hát vậy!Nó cầm micro đưa cho thằng Trung:
-Đây là bài mình thích,Trung thử không?
Thằng Trung cầm micro,Thằng Trí thấy vậy thì vừa hát xong đoạn nhạc nó liền ra hiệu kiêu thằng Trung tiếp.Thằng Trung bắt dầu hát.Nhỏ Linh,nhỏ Vân và thằng Dũng im lặng lắng nghe.Nó cũng im lặng,nó không nghĩ là thằng Trung vừa đẹp trai lại vừa hát hay đến thế!Điệu này đám con gái chết dài dài vì thằng Trung rồi!!!
Thằng Trung hát xong nhìn Nó:
-Trung hát được không?
-Good!!
Thằng Trung thật khiêm tốn!Hát hay như thế còn hỏi nó “hát được không”.Nghe nó khen như thế thằng Trung chỉ cười mà thôi!
Nhỏ Vân cầm micro lên,bắt đầu những bài nhạc “sến” đậm chất miền Tây.Nếu như không biết trước nhỏ Vân thì chắc Nó sẽ nghĩ nhỏ Vân là người miền Tây như Nó rồi…
-“Share” tiền ra nha tụi bây?Tụi mình bốn thằng,share bốn phần.
Thằng Trí nói nhỏ với tụi nó.Tụi nó đồng ý liền,vì không đời nào tụi nó để cho mấy nhỏ con gái trả tiền.Thanh toán tiền “hát hò” xong thì đến lúc phải đưa các “cô nương” về nhà như lời đã hứa.
“Daik” Trí tất nhiên lo phần hộ tống cô bé Gia-Lai Vy về Kí túc xá.Thằng Hoàng thì chở nhỏ Vân về nhà Chị bên Trần Hưng Đạo.Nó định chở thằng Dũng về để cho thằng Trung chở nhỏ Linh.
-Chân Trung còn đau không?-Nó nhìn thằng Trung
-Hết đau rồi,cám ơn Chương!!
Thằng Trung tươi cười với Nó.Nó nhìn vẻ mặt thằng Trung với ánh mắt nghi ngờ:Nó kêu thằng Trung ngồi lên xe,Nó cầm chân thằng Trung ấn vào chỗ trặc hồi trưa.Thằng Trung nhăng nhó.Nó dư biết trặc chân đâu dễ gì hết lẹ như thế.
-Dũng.Ông lấy xe tui chở Linh về trước nha,tui với Trung đi mua đồ một lát.Có gì lát nữa tui gọi Ông,Ông ra đón tui.
Mặc dù không biết chuyện gì nhưng thằng Dũng cũng không hỏi.Nó đưa chìa khóa xe cho thằng Dũng,dặn dò vài câu rồi cho thằng Dũng chở nhỏ Linh về.
Nó quay sang thằng Trung:
-Trung đưa chìa khóa xe cho Chương,Chương chở Trung đi mua thuốc xoa bóp.
Cũng gần 11h00 rồi,đa số tiệm thuốc đều đã đóng cửa.Đi hoài vẫn không tìm ra chỗ bán thuốc,thằng Trung nói nó thôi để thằng Trung sức dầu đỡ rồi sáng mai đi mua thuốc cũng được.Nó không chịu,từ bên Sư Vạn Hạnh nó chạy tuốt ra bên Nguyễn Trãi quận-1 mới tìm ra chỗ bán thuôc.Mua thuốc xong nó chở thằng Tủng về nhà.Thằng Trung ngồi dựa lên vai Nó hát!Cứ thế Nó chở thằng Trung về nhà theo sự hướng dẫn nhiệt từng đến từng ngã rẽ của thằng Trung…vì Nó mới gặp thằng Trung hôm nay,làm sao mà biết nhà thằng Trung ở dâu…!!!
-Đây nè Chương.
Thằng Trung kêu Nó dừng trước ngôi nhà hai tầng lầu với lối kiến trúc theo kiểu nước ngoài sang trọng.
-Trung ở đây hả.
Thằng Trung gật đầu,Nó dựng xe xong rút chìa khóa đưa cho thằng Trung.
-Giờ Chương về đâu?
-Mình về nhà Cô bên Quận.8.
-Bây giờ trễ rồi,về có bị la không?
Nó cười trước câu hỏi của thằng Trung
-Không sao đâu,chỉ bị “tra khảo” một vài câu vì sao về trễ thôi!
Nó nhe răng cười với thằng Trung.Nó lấy điện thoại ra gọi điện cho thằng Dũng để kêu thằng Dũng qua chở Nó.Thằng Trung nhìn Nó:
-Hay là hôm nay Chương ở lại đây với Trung đi!
Nó vừa nghe điện thoại vừa đáp:
-Có tiện không?Ba,Mẹ Trung có phiền hà không?
-Không đâu,Trung ở có một mình hà.
Nghe thằng Trung nói thế,Nó cũng muốn “há hóc” miệng ra vì ngạc nhiên!!Nguyên một tòa nhà thế này mà chỉ có một mình thằng Trung ở,lần này nó đụng trúng “daik” rồi.”Thật là nguy hiểm” nó thầm nghĩ và trả lời thằng Trung.
-Cũng được!Vậy để Chương gọi qua nói với thằng Dũng rồi xin phép Cô luôn.
………..
VKhang7913
24-09-2008, 00:51
………..
Nó bước vào phòng,lúc này thằng Trung dang ngồi trên giường xem Tivi.Nó ngồi xuống bên cạnh thằng Trung,mắt nhìn vào màng hình Tivi
-Trung sức thuốc chưa!!?
Nghe Nó hỏi thế,thằng Trung “àh” lên một tiếng như sực nhớ đến cái chân đau của mình.
-Trung quên chưa sức!!Hi..hiii…
Nó nhìn thằng Trung lắc đầu
-Ngồi đó,Chương lấy thuốc sức cho!Cấm bò qua bò lại lung tung đó.
Nó làm như thằng Trung là đứa trẻ không bằng!Mà thằng Trung cũng “ngoan” thật,ngồi im một chỗ không dám nhúc nhích!!
-Ủa??Mà Trung để “tip” thuốc ở đâu?
Thằng Trung ngoan ngoãn lên tiếng:
-Trung để trong túi áo.
Nó lấy tip thuốc lại sức cho thằng Trung,không biết “lơ tơ mơ” thế nào mà nó lại vướng chân vào mấy sợi dây Tivi để dưới đất.Rồi cái gì đến sẽ đến…
-Cẩn thận chứ Chương!
Thằng Trung vội đỡ Nó.Nhưng do lần này thằng Trung không có điểm tựa nên Nó té dè lên người thằng Trung luôn.Nó nhướng mài,nhe răng cười “khì” với thằng Trung.
-Đưa chân ra đây cho Chương.
Thằng Trung dựa người vào vách tường,đặt chân lên nệm cho Nó sức thuốc.Lần này cổ chân thằng Trung sưng to hơn hồi trưa.Nhìn cái chân sưng “vù” của thằng Trung,Nó càng cám ơn thằng Trung hơn!Nó không biết tại sao thằng Trung lại tốt với Nó như thế!?Nó nghĩ:Có lẽ thằng Trung cũng là một thằng “ngốc” giống Nó!!!
Vừa bóp chân cho thằng Trung nó vừa nhìn nét mặt “daik” Nó xem “daik” có biểu hiện thái độ gì ko!?Thỉnh thoảng Nó lại hỏi thằng Trung chỗ này đau không,chỗ kia đau không…thằng Trung vẫn giữ cái mặt bình thường không một cảm giác đau đớn làm Nó “nổi đóa”!Nó nhẹ nhàng bóp bóp,nắn nắn..rồi nó… ấn mạnh vào một cái:
-Ặc!!Đau Chương…
Thằng Trung la làng lên rút chân lại.Nó thì nằm ngữa ra nệm nhìn thằng Trung rồi cười ha..hả....thằng Trung nhảy vào đè Nó xuống mà thọt lét.
Nó vẫn cười ha..hả…
-Chương không biết nhột!!
Nói xong lăng ra Nó cười tiếp.Nhìn Nó cười thằng Trung bực mình không biết làm sao!Thằng Trung bóp mũi Nó
-Ngộp thở Trung.
Nó vẫn vừa cười vừa nói.Thằng Trung điên đầu
-Ngộp thở mà còn cười,cho Chương hết cười luôn.
Thằng Trung một tay bóp mũi,tay còn lại giữ chặt Nó.Nói về sức thì Nó làm sao mà làm lại thằng Trung!Nhưng Nó vẫn cười…vừa cười vừa vùng vẫy thoát khỏi cái thân “hộ pháp” của thằng Trung.
Một hồi sau hết cười nỗi
-Trung thả Chương ra,Chương không cười nữa đâu.
Thằng Trung không tin
-Thật không?
-Thật mà!!
Thằng Trung buông cái mũi Nó ra,thế là Nó bắt đầu hít thở một hơi rồi…cười tiếp!!!
Thằng Trung tức quá!Bóp mũi Nó tiếp,lần này nó đâu sợ
-Bóp mũi thì thở bằng miệng.
Thế là Nó phì phò bằng miệng chọc tức thằng Trung.Thằng Trung lấy tay còn lại bịt miệng Nó.Chỉ chờ có thế Nó liền hất ngược thằng Trung xuống nệm.Thằng Trung bất ngờ không nghĩ là Nó mạnh đến thế nên té nhàu xuống.Nó chồm dậy khóa tay,chân thằng Trung lại.
-He..hê…!!!Nó cười khoái trí.Thằng Trung bị nó khóa chặt tay,chân nên không làm gì được!
-Chương có học võ hả??
-Biết sơ sơ vài thế đủ để phòng thân.Hehee…
Nó siết chặt thằng Trung
-Thua Chương chưa??
Thằng Trung ấm ức vì nhất thời sơ ý nên mới bị Nó khóa chặt thế này.Thằng Trung nói:”Không” và ra sức vùng vẩy để thoát ra.
-Heheee..khóa Nhu đạo đẽ thoát lắm “seo”!!
Nó cười chọc tức thằng Trung
-Gọi “daik” đi,Chương thả ra.
Thằng Trung vẫn không chịu,cố sức thoát ra!Thấy vậy Nó liền siết chặc hơn nữa,lần này thằng Trung khỏi “cục cựa” luôn.
-Thôi không giỡn nữa!Ngủ sớm,sáng mai còn phải đi học.
Nó thả thằng Trung ra,thằng Trung nắn nắn tay chân mấy cái rồi nhảy vồ lấy Nó.Lần này thì Nó không có cơ hội phản kháng thằng Trung rồi!Thằng Trung đè Nó xuống,giữ chặt tay,chân Nó lại.Dùng nguyên thân người đè lên khiến Nó muốn “ná thở” luôn.
-Không giỡn nữa mà Trung!-Nó la ó
-Trung không giớn,Trung làm thật.
Thằng Trung quyết trả thù lại chuyện hồi nãy nó khóa chặt tay,chân của thằng Trung.
-Kêu Trung bằng “daik” Trung thả ra cho.
-Ạc!!Không đời nào.
Nó hứ một cái,quay cái mặt sang bên.
Thằng Trung cười nham hiểm
-Vậy thì Trung giữ Chương tới sáng luôn,xem sáng còn sức đi học không!?
-Thôi ma Trung!Thả Chương ra đi!
Nó xuống giọng năn nỉ thằng Trung.Nhưng lần này thằng Trung quyết tâm không thả nó ra
-Gọi Trung daik Trung mới thả.
-Không gọi,thà chết cũng không gọi.Bất quá sáng nghĩ học một hôm thôi.
Thằng Trung tức tối siết chặt Nó hơn nữa làm Nó la “bài hãi” lên
-Sao!?Chịu gọi chưa?
-Không.
-Không gọi Trung “xử đẹp” tại chỗ là sáng khỏi có sức đi học đó.
-Ặc!!”Kinh dzị”,thấy Chương đẹp “chai” định dê Chương hả?
-Uhm!!
Nghe thằng Trung “uhm” một tiếng Nó Hoảng hồn
-Không chơi vụ đó nha!Có gì anh em từ từ nói,cấm “cưỡng bức” trẻ vị thành niên.
Nghe Nó nói,thằng Trung phì cười.Nó cũng quên bén đi là nãy giờ thằng Trung đang nằm đè lên người Nó.
-Trung nặng quá,xuống đi!
Thằng Trung nhìn Nó không nói,thấy thằng Trung nhìn dữ quá Nó cũng nhìn thằng Trung.
-Sao nhìn Chương dữ vây!?Đừng nói là Thích Chương nha!!
Thằng Trung vẫn không trả lời
-Thôi thả Chương ra đi!!
Thằng Trung nới lỏng tay lăng người qua nằm bên cạnh.
-Chương bao nhiêu “Kí”?
-52,còn Trung!?
-Trung 67Kg.
-Vậy là nãy giờ Chương bị nguyên “cục tạ” 67Kg đè lên người muốn nín thở luôn.
Nó cười cười với thằng Trung,thằng Trung không trả lời Nó mà nhìn ra cửa sổ.
-Chương thích ngắm sao lắm hả?
-Uhm!!Thỉnh thoảng củng hay ngắm sao.Mà sao Trung biết!?
-Trung đoán thế thôi!
Thằng Trung nhìn ngoài bầu trời kia một cách say sưa!Có lẽ thằng Trung cũng đang tìm kiếm một ngôi sao cho riêng mình.Giống như Nó vẫn thường hay tìm kiếm mỗi khi ngước mắt nhìn lên bầu trời đầy sao bao la kia.
*****
Từ thuở bé Nó đã thích ngắm sao.Nó rất thích những vì sao lung linh tỏa sáng trên bầu trời đêm kia.Nó mơ ước sẽ có một ngày Nó nhìn thấy sao băng để Nó có thể ước!Nhưng Nó không biết,Nó không biết nó sẽ ước gì…!!
Đến khi Nó gặp “người ta” và rồi Nó đã biết Nó sẽ ước gì khi nó gặp “ngôi sao hy vọng” kia!Nhưng có lẽ điều ước sao băng không có đâu..ngày đó Nó đã ước…suốt cuộc đời Nó đã ước “người ta” sẽ mãi ở bên Nó!!
Nó không bao giờ nghĩ “người ta” sẽ rời xa Nó đâu vì “người ta” đã nói với Nó:”Em sẽ ở bên anh suốt đời,chỉ sợ anh bỏ em thôi!!”
Lúc đó Nó ôm “người ta” vào lòng:”Anh sẽ không bao giờ rời xa em đâu,anh sẽ lo lắng cho em suốt cuộc đời này!Trừ khi em bỏ anh,suốt đời này anh không rời xa em đâu!!”
Giờ đây khi ngước nhìn lên bầu trời bao la sâu thẩm thì Nó lại ước!!!
Nó ước phải chi sao băng đừng đi qua cuộc đời Nó…!!!
Có phải chăng!?Trong dòng đời xuôi ngược.
Ta vô tình đánh mất một vì sao!!
*****
cuocdoitrotreu
27-09-2008, 22:26
Truyện bạn viết rất sâu và có cảm xúc, hay lắm
VKhang7913
28-09-2008, 02:45
Mình rất cảm ơn bạn!Vì mình viết truyện theo một mô típ rất bình thường:"bình thường như đời thường" nên có thể các bạn sẽ cảm thấy khó hiểu!
Nhưng các bạn hãy đọc và so sánh với những gì đang sảy ra xung quanh các bạn.Xem rằng những điều mình viết có đơn thuần là truyện hay không!!.....
Mong các bạn tiếp tục ủng hộ!
marklawliet
29-09-2008, 12:42
truyện thật hay mình thấy nó thật sâu sắc và có ý nghĩ
VKhang7913
29-09-2008, 12:57
-Thôi ngủ nha!?
-Uhm!!Nó gật đầu cái rụp.Vì thật ra Nó cũng quá mệt cho ngày hôm nay rồi.Giờ đây hai mắt nó cứ muốn đóng lại mà thôi.
Thằng Trung bật dậy đi đến mé tường tắt cái đèn Neon rồi mở đèn ngủ lên.Nó cảm thấy không khí này thật lý tưởng cho nó “thả hồn vào mộng”!Thằng Trung vừa nhích tay kéo cái quân đùi xuống.Nó giật mình
-Trung làm gì vậy?
-Trung cởi đồ ra ngủ!Bình thường Trung vẫn ngủ thế mà!Chương ngại hả?Nó lấy cái mền úp mặt lại không muốn nhìn cảnh tượng thằng Trung chỉ mặc độc một chiếc quần lót trên người.
-Chương làm gì vậy?Con trai với nhau không mà làm gì ngại dữ vậy?
Thằng Trung tỏ ra ngạc nhiên và cười với Nó.Thằng Trung tiến lại giơ tay lấy cái mền ra.
-Thôi,Hôm nay Trung mặc như vầy ngủ.Được chưa??
Nó không trả lời thằng Trung,Nó chỉ im lặng mà thôi.Từ nhỏ đến lớn Nó chưa từng nhìn thấy con trai như thế,Nó rất ghét…Nó cũng không biết tại sao nó ghét!Nó chỉ biết là Nó không thích nên Nó ghét mà thôi.Còn nếu tụi con gái mà như thế thì..Nó sẽ nhìn “tít mắt” cho xem!Vì...Nó thích mà……
………..
Reng…Reeng…Reeeng….
…Reeeng..Bốp.....Bụp…!
…
Ring…Ring….
-Alo!!
-Giờ này còn “Alo” hả mài?Mài đang ở đâu?25 phút nữa kiểm tra kìa.-Giọng thằng Hoàng hối thúc bên đầu kia điện thoại-Còn sớm mà kiểm tra gì?!
-Sớm gì mà sớm,6h50 rồi.-Uhhm..mới có 6h50…Ặc!Cái gì??6h50 rồi hả?
Nó hoảng hồn bật dậy
-Đồng hồ..đồng hồ đâu rồi kìa!!?
Nó lật tung mền gối lên để kiếm cái đồng hồ xem chính xác là mấy giờ.Nó nhớ rõ ràng là hồi tối trước khi ngủ Nó để cái đồng hồ trên đầu giường và đã canh 6h15 là đồng hồ kêu vì Nó sợ điện thoại kêu nhỏ quá nó không dậy nổi.Sao bây giờ tìm không thấy là sao ta:
-Đồng hồ..điện thoại…điện thoại….!!
Nó sực nhớ điện thoại củng có đồng hồ,Nó với tay lấy cái điện thoại và xem giờ.Trên màng hình hiển thị 6h53.Nó không còn thời gian tìm tung tích cái đồng hồ nữa.Nhảy phóc xuống giường,Nó tiến về phía cái bàn lấy ba lô để còn vệ sinh buổi sáng nữa chứ.Không khéo không kiệp giờ kiểm tra là khốn!!Nó cầm cái ba lô lên,Nó chợt thấy cái gì nằm ở dưới đất quen quen!Nó khom người xuống xem kĩ hơn:Nó nhướng mài,hai mắt tròn xoe.Vì cái vật nằm dưới đất ấy chính là cái mà nó tìm kiếm nãy giờ…cái đồng hồ “phi thân” từ đầu giường xuống mé tường…và nằm một đống ở đây.
Nó vội nhặt cái “cục” biết “phi thân” đó đặt lên bàn và đi vào nhà tắm!!Nó thầm nghĩ:tại sao cái đồng hồ không báo thức đúng giờ mà Nó đã đặt!?Tại sao “nó” lại “dọn xuống” mé tường mà nằm nhỉ!?Mà thôi nghĩ chi cho “đau đầu” lo chạy vào “khu cực hình” cho lẹ để còn làm kiểm tra nữa.Nó vừa tắm vừa hát.bài kiểm tra nó chẳng xem ra gì cả!!Mặc dù qua giờ nó chưa có một từ nào trong đầu…
Nó lao xe vun vút trên đường.Bình thường thì Nó chạy khá chậm để còn ngắm các bé nữ sinh đi học vào lúc sáng sớm!Còn hôm nay thì không…
-Đèn đỏ hả!?Xem như đèn xanh đi….! -Đường đông xe hả!?Leo lề chứ có gì đâu mà lo…!! -Các cô bé xinh xinh hả!!?Chiều gặp lại nhé…..!!!Cho dù làm tìm mọi cách để lách xe cho nhanh nhưng nó vẫn cảm thấy còn chậm lắm!Nó lấy điện thoại ra xem mấy giờ rồi:7h15!Nó vội gọi cho thằng Hoàng
-Gì đó mài?
-Tao đang ra,có gì tụi mài điểm danh cho tao luôn nha!Khoản 20p nữa tao có mặt.-Mới điểm danh cho mài xong.Vào lẹ kiểm tra nha mài.
-OK!Thank you!!Nó cất điện thoại,nhắm hướng “khu tra tấn” trực chỉ.
……….
VKhang7913
02-10-2008, 22:01
-Các em nộp bài lại nào.
-Xong chưa mài?-Thằng Hoàng vừa nhìn Thầy vừa hỏi Nó.
-OK.Xong rồi!!Thế là cuối cùng Nó cũng hoàng thành bài kiểm tra dài lưa thưa của ông Thầy khó ưa kia!Nó thở phào nhẹ nhỏm đưa bài cho thằng Hoàng đi nộp.Còn Nó,Nó đưa ánh mắt của mình về phía nhỏ Vy.Thấy nhỏ Vy đang nói chuyện vui vẻ với thằng Trí thì bất giác Nó tự cười một mình.Nó nghĩ nhỏ Vy chắc không biết có một người đang nhìn lén Nhỏ đâu!
-Giờ làm gì hả mài?
Thằng Hoàng nộp bài xong,bước đến bên Nó.
-Tao cũng không biết!Mài hỏi tụi nó xem hôm nay muốn đi đâu.Do hồi tối Nó ngủ hơi trễ nên bây giờ vẫn còn mệt,Nó không có kế hoạch gi cho hôm nay cả!Giờ Nó chỉ muốn đánh một giấc cho khỏe mà thôi.Nó vẫn ngồi thừ ra như thế,Nó nhìn nhỏ Vy,cứ nhìn như thế và tự cười một mình.
Thằng Hoàng bàn bạc với tụi thằng Dũng và nhỏ Vân,chẳng biết tụi nó bàn cái gì mà nhỏ Vân cười tươi rói.Thấy nhỏ Vân cười,Nó bắt đầu cảm thấy nguy hiểm đang rình mò quanh Nó…tụi nó chuyển mục tiêu sang thằng Trí và nhỏ Vy.Lại bàn bàn tính tính,thằng Trí quay sang hỏi nhỏ Vy cái gì đó,nhỏ Vy lại cười cười y như nhỏ Vân lúc nãy.Lần này Nó lại cảm thấy thích,Nó rất thích cái nụ cười kia!!Nó thầm nghĩ:giá mà nụ cười kia là dành cho Nó thì hay biết mấy,phải chi bữa trước Nó không trả lời “không” với thằng Trí thì giờ này Nó đã không phải ngồi từ xa mà mơ ước thế này!
Không biết tụi Nó bàn tính xong hết chưa mà bắt đầu chuyển tầm nhìn về phía Nó.Nhìn tụi nó rút ngắn cự li sao mà nguy hiểm đến thế.
Thằng Hoàng đang nắm tay nhỏ Vân thì bỏ ra đi đến kê bên Nó:
-Đi Siêu thị chơi nha mài!?
-Uhm!Sao cũng được!!-Ủa!?Mà Siêu thị có gì chơi đâu mà đi.-Có mới kêu mài đi,không có gì chơi thì đi làm chi.
Thằng Hoàng như chợt nhớ:
-Hồi sáng mài đi bằng gì ra đây?
-Tao lấy xe thằng Trung.-Vậy thì đủ xe rồi,khỏi phải câu ba.
-Mà tụi bây định đi Siêu thị nào?-Qua bên Thuận kiều Plazza.
-Sặc!!Từ đây chạy qua đó.-Có gì đâu!Tao trước giờ chưa vào,nhỏ Vân rủ đi nên tao đi luôn.
Nó nghĩ lại:hèn chi khi nãy nhỏ Vân cười tươi ghê luôn.Hóa ra đi Thuận kiều là ý kiến của nhỏ.Mà thôi đi chơi cũng được,với lại tụi nó đã quyết định rồi còn Nó thì không có ý kiến nào hay hơn.
Nguyên đám tụi nó đi ra bãi giữ xe,nhỏ Vy đi kế bên Nó.Nó rất muốn bắt chuyện với nhỏ Vy nhưng không thể,giờ đây Nó không thể nói chuyên với Nhỏ một cách bình thường như những người bạn được.Vả lại hiện tại thằng Trí đang theo Nhỏ,Nó không thể hỏi chuyện hay quan tâm được,Nó sợ thằng Trí ghen.Nó sợ thằng Trí sẽ nhận ra tình cảm của Nó với nhỏ Vy.Khi đó tình bạn sẽ bị sức mẻ!Nó thà hy sinh tình cảm của mình chứ quyết không thể để mất tình bạn.
Nhỏ Vy vô tư vẫn không hay biết gì về tình cảm của Nó,vẫn vui vẻ nói chuyện với thằng Trí.Bất chợt thằng Trí khoác vai Nó:
-Làm gì hôm nay im re vậy mài?
-Không có gì,tao đang buồn ngủ thôi.Nhỏ Vy quay sang Nó
-Hồi sáng sao Chương có mặt trễ thế?
Nó vẫn cười
-Do hồi tối Chương ngủ hơi trễ,sáng ra cái đồng hồ lại im re không chịu báo thức nữa.Nhắc đến cái đồng hồ Nó sực nhớ không bết “nó” ra sao rồi.Hy vọng là sau cái pha “phi thân” xuống mé tường thì “nó” không bị sao hết.Hồi sáng do gấp gáp quá nên Nó không xem xét tình trạng “thương tích” của cái đồng hồ xem thế nào.
-Chương thức học bài hả?-Nhỏ Vy tò mò
Nhỏ Vy thật nghĩ oan cho Nó!Nó đâu có siêng năng đến thế đâu-Đâu có!Chương với thằng Trung “tám” một hồi rồi mới ngủ.Đâu còn sức đâu mà học bài!Nếu hồi tối Nó thức học bài thì thằng Hoàng đâu cần phải “vừa nhìn tập vừa đọc” cho Nó chép theo.Cũng hên là thằng Hoàng thủ sẵn đồ nghề nên chọn gốc đông đảo mà nhập bọn nên ông Thầy không nhận ra là tụi nó đang photocopy không sai một chữ trong giáo trình của “Ổng”.
-Vậy hồi nãy sao Chương làm bài được?
Nó cười hì hì với nhỏ Vy:-Chương với thằng Hoàng làm “nhân viên photocopy”.Nhỏ Vy nhìn Nó cười!Đến nhà xe,Nó đi vào trong,nhỏ Vy,Vân va nhỏ Linh đứng ngoài chờ.
Nó ngạc nhiên hỏi thằng Hoàng:
-Ủa?Vân không lấy xe hả mài?
-Hôm nay Vân không đi xe.Nhìn cái mặt ngố ngố của Nó thằng Hoàng biết:
-Sáng sớm tao qua chở Vân,còn thằng Dũng thì lấy xe của mài đi.Nghe thằng Hoàng nói nó mới biết thằng này cũng ghê gớm thật.Mới có một ngày mà nó đã tiến xa như thế rồi.
-Mà thằng Trung hôm nay không dùng xe sao mà đưa cho mài?
-Chiều thằng Trung mới đi học,lát tao ghé qua chở nó qua trường.Thằng Hòang “uhm” rồi lấy xe dẫn ra,Nó cũng dẫn xe thằng Trung ra.Nhỏ Vy lên xe cho thằng Trí chở,thằng Hoàng tất nhiên chở nhỏ Vân còn thằng Dũng lấy xe Nó chở nhỏ Linh.Chỉ có Nó là đơn côi một mình…
Nó chạy tàn tàn với thằng Dũng phía sau,để mặc cho tụi kia chạy phía trước dẫn đường.
-Hôm nay sao Chương im lặng thế?
Nhỏ Linh thấy hôm nay nó không thèm đá động gì đến mọi người nên cảm thấy lạ.
-Chương đang buồn.-Có việc gì khiến Chương buồn vậy?Nói cho Linh nghe được không?
-Chương buồn lắm…buồn ngủ lắm.Nó quay sang nhỏ Linh nhe răng cười
-Chương khó ưa!-Nhỏ Linh bậm môi
Nó nhìn Nhỏ mà cười!Quay sang thằng Dũng nói hôm nay thằng Dũng cứ giữ xe Nó.Vì hôm nay Nó đi xe thằng Trung.Nó nhìn lên thằng Trí đang chở nhỏ Vy,Nó cứ nhìn và suy nghĩ..Nó đang suy nghĩ gì nhỉ!?Cả Nó cũng không biết Nó đang nghĩ gì nữa!!!Chỉ biết là Nó đang suy nghĩ mà thôi...
*****
Có lần Nó và “người ta” đi vào Galaxy.Mặc dù lúc đó Nó và “người ta” đã chia tay,nhưng “người ta” cần gì thì Nó cũng giúp hết.Lúc đó Nó chở “người ta” ra Phong Vũ để xem laptop rồi sẵn tiện “người ta” kêu nó cở qua Galaxy để xem lịch chiếu Film luôn.Nó hỏi “người ta” muốn đi xem Film hả,”người ta” trả lời là ghé qua mua vé trước để mai mốt cùng đi xem với người yêu mới.Nó vẫn chở “người ta” đi,Khi đến Galaxy “người ta” rất háo hức,Nó đứng nhìn “người ta” mà ngổn ngang suy nghĩ.”Người ta” có biết Nó suy nghĩ gì không!?Chắc “người ta” không biết đâu,”người ta” đâu cần biết đến con tim đang đau nhói này,”người ta” chỉ nghĩ đến con tim kia thôi!!
Nó với “người ta” xuống phòng game,”người ta” rủ Nó chơi game Ngôi nhà ma.Không biết thế nào mà Nó không thèm bắn mấy con ma phía bên Nó mà Nó chỉ lo bảo vệ “người ta”,cho dù ngoài đời hay trong game thì nó vẫn luôn muốn bảo vệ “người ta”!!Suốt cuộc đời Nó luôn muốn che chở,lo lắng cho người ta mà!!!
Lúc đó nó vui lắm,Nó không biết “người ta” có vui như Nó không!?
Nhưng củng trong hôm đó,vì Nó không ngăn cản được tình cảm mà Nó dành cho “người ta”,Nó đã làm “người ta” khóc,nhìn “người ta” khóc Nó đau lòng lắm…
Từ khi quen nhau,”người ta” đã khóc rất nhiều vì Nó.”Người ta” khóc nhiều lắm!
Nó vẫn nhớ có lần “người ta” khóc vì Nó.Hôm đó mưa to lắm,”người ta” đã khóc trên vai Nó!Mưa lớn lắm,lớn lắm cơ…!!!Nhưng Nó không cảm nhận được sự lạnh lẽo kia,vì khi đó “người ta” đang ôm Nó và khóc,những giọt nước mắt kia thắm sâu vào trong tim Nó.Đó là lần thứ 2 “người ta” khóc vì Nó và đó cũng là lần đầu tiên Nó khóc cho tình yêu của Nó và “người ta”
*****
VKhang7913
03-10-2008, 20:01
truyện thật hay mình thấy nó thật sâu sắc và có ý nghĩ
Cám ơn bạn đã dọc qua tác phẩm của mình!Mình rất sợ trong lần đầu phóng bút sẽ không được nhiều nguời đồng cảm.
Rất vui khi bạn tiếp tục theo xem típ các phần sau.
VKhang7913
03-10-2008, 20:16
Sau khi tốn một "lô" sức lực vào các trò chơi ở tầng triệt,tụi nó quyết định đi dạo,xem đồ trong Thuận kiều luôn.Nhìn thằng Hoàng với nhỏ Vân tay trong tay thật tình cảm,thằng Trí thì không dám nắm tay nhỏ Vy.Giờ thì thằng Hoàng không cần thằng Dũng ở kế bên để làm thuyết khách nữa,thằng Hoàng có thể lự “lo liệu” mọi chuyện được.Thế là Nó,thằng Dũng và nhỏ Linh kết thành bộ ba.
Tụi kia thì cứ quay qua trái rồi xoay qua phải ngắm cái này,nhìn cái kia…còn Nó thì chỉ nhìn một hướng,nhìn một người mà thôi!!
Nó cười thầm:chắc nhỏ Vy không biết Nó đang nhìn trộm Nhỏ đâu!Nhìn nụ cười tươi tắn trên gương mặt tròn tròn kia sao mà dễ thương đến thế!Nó chỉ cần có thế là đủ,Nó không muốn phá tan cảnh đẹp trước mắt kia,Nó không muốn mất đi tình bạn!!!
Mỗi khi nhỏ Vy trố mắt nhìn một món đồ thì Nó thấy Nhỏ càng để thương hơn nữa!Nhìn Nhỏ lúc đó thật ngây thơ…
Nó cứ đi lon ton phía sau Nhỏ,cứ đi theo phía sau như thế thì Nó mới có cơ hội ngắm nhìn “trái tim” của Nó!
-Chương thấy Trung thế nào?
Nhỏ Linh bất chợt hỏi Nó,Nó hơi ngạc nhiên trước cái nhìn dò xét của Nhỏ.
-Trung đẹp trai,”galăng” nhà giàu mà lại hiền nữa!
Đó là những gì Nó biết về thằng Trung qua lời thằng Dũng nói,Nó chỉ lặp lại lời thằng Dũng mà thôi.Đối với Nó thằng Trung chỉ là bạn mà đã là bạn thì mấy cái đó không có nghĩa gì đối với Nó!
-Mà sao Linh hỏi thế!?
Nhỏ Linh bắt đầu tỏ vẻ ngại ngùng.Nhìn điệu bộ của Nhỏ,Nó đoán là “cô bé” nhà ta đã phải lòng chàng “bạch mã hoàng tử” kia rồi.Nó nhe răng cười khì khì,nhỏ Linh chột dạ:
-Chương cười gì vậy!?Linh chỉ quan tâm đến bạn bè thôi,chứ có ý gì đâu!!!
-Thì Chương có nói gì đâu nè!!
Nó vẫn còn cười nhỏ Linh,Nhỏ liền nổi đóa
-Chương thấy ghét quá!Không thèm nói chuyện với Chương nữa.
Đúng là nhỏ Linh có tật giật mình!Nó chỉ cười thôi mà cũng giận Nó.Nhưng nhờ có thế mà Nó càng chắc chắn hơn là nhỏ Linh thích thằng Trung rồi.Mà nghĩ cũng đúng thôi.Nó mà là con gái thì chắc Nó cũng mê tít mắt thằng Trung rồi chứ không riêng gì nhỏ Linh đâu!
-Chương không có ý gì đâu!!Tại tật Chương hay cười thôi:vui buồn gì cũng cười…hihiii.
Nhỏ Linh không thèm trả lời Nó mà chỉ săm soi nhìn vào mấy chiếc nhẫn PNJ trưng bài trên gian hàng.
-Đẹp không Chương?
Tay Nhỏ chỉ vào cặp nhẫn đôi có khắc dòng “for you” và “for me”.
-Cũng được lắm!Định “chuẩn bị” trước hả?
Nhỏ Linh đỏ mặt trước câu hỏi láu lỉnh của Nó,nhưng lần này nhỏ không giận!Nhỏ vẫn đứng ngắm mấy chiếc nhẫn một cách say mê…Nhìn Nhỏ mà Nó cũng mê theo,Nó cũng rà soát xem có chiếc nào vừa ý hay không để có gì mai mốt mua tặng cho bạn gái nữa chứ!!Và thế là có hai người cùng tâm trạng đang…
-Chiếc này cũng đẹp ha Chương!?
-Uhm!Chiếc bên này cũng được nè!
-Bên này nữa nè.Mấy kiểu này nhìn phong cách ghê!
-Hàng thứ-3 nè Chương.
Lần này Nhỏ chỉ đôi có khảm ba viên đá nhìn thật đẹp.Nó nhìn cũng mê tít mắt kiểu đó.
-Wao!Được nha.Chắc phải mua trước để dành tặng người “iu” quá.
-Chương mua đi.Mai mốt Linh thấy “ai” đeo chiếc này thì Linh biết đó là người yêu của Chương.
-Giỡn chơi thôi,tiền đâu mà Chương mua!Với lại Chương thích dẫn bạn gái đi lựa hơn…
Nó lại nhìn về phía nhỏ Vy.Nhưng Nhỏ đâu mất rồi?Nó lo lựa nhẫn mà để “lạc mất” đối tượng của Nó rồi.Nó không xem mấy chiếc nhẫn nữa,Nó vội đi tìm nhỏ Vy.Nó bước rất nhanh,ngó qua ngó lại để tìm cho ra cái dáng người quen quen đó…cuối cùng Nó cũng tìm thấy Nhỏ và “bảo vệ” của Nhỏ ở gian hàng quần áo Nữ.Nó lại đứng từ xa mà nhìn,Nó không dám xáp gần.Nó mà xáp gần là “daik” sẽ xử đẹp Nó lúc về liền!
………..
VKhang7913
06-10-2008, 13:28
………..
-Để tao về chở thằng Trung đi học rồi tao ghé qua sau.
-Ừ!Nhớ qua sớm nha mài.Thằng Hoàng nói xong thì cùng tụi kia phóng xe đi.Nó còn phải lo chạy về nhà thằng Trung để chở thằng Trung qua trường nữa.Nó cứ suy nghĩ về đôi nhẫn khi nãy Nó thấy trong Plazza:đôi nhẫn đó đẹp thật!Sau này Nó sẽ dẫn nhỏ Vy vào PNJ để mua đôi nhẫn giống như thế.
Nó chợt nghĩ:”Sao mình lại dẫn nhỏ Vy mà không phải nhỏ nào khác kìa!?”.Chắc tại giờ đây Nó đang “iu” nên chuyện gì Nó cũng chỉ có Nhỏ mà thôi!
Nó cứ suy nghĩ…xe cứ chạy…những ca từ cứ hiện ra trong đầu:
“Lần đầu ta gặp Nhỏ,trong nắng chiều bay bay……”
Thằng Trung đang nằm trên bộ Sô pha nghe nhạc,thấy Nó về liền lên tiếng:
-Sao về trễ thế Chương?
-Sorry!Do nguyên đám mê chơi nên hơi trễ!Nó vò vò cái đầu và nhe răng cười với thằng Trung.
-Trung ăn uống gì chưa?Chương chở Trung ra trường.-Trung chờ Chương về ăn cùng nè!
Nó ngồi xuống kế bên thằng Trung
-Rủi Chương ăn rồi thì nhịn đói đi học sao?Thằng Trung nhìn Nó:
-Chương không như vậy đâu!À,hồi nãy bạn Trung gọi qua nói hôm nay được nghĩ.Mình đi Đầm Sen sớm nha.
-Không được.Tụi nó đang ở nhà Chị của nhỏ Vân nấu đồ,giờ Trung được nghĩ thì mình với Trung qua đó chơi luôn.Thằng Trung gật đầu rồi đứng đậy đi vào trong thay đồ.Nó như chợt nhớ:
-À!Khoan đã Trung.Thằng Trung quay lại
-Có việc gì hả Chương?
Nó ấp úng
-Hồi sáng..mình định nói với Trung,nhưng thấy Trung đang ngủ nên không dám kêu Trung dậy.-Có việc thì cứ gọi Trung.Có gì đâu phải ngại!
-Ờ thì!...cái đồng hồ của Trung,không biết thế nào mà nó bị sứt cái tay mèo ra rồi.Nó chỉ chỉ hai ngón tay vào nhau,cúi mặt xuống không dám nhìn thằng Trung.Thằng Trung phì cười
-Tưởng chuyện gì!Chuyện đó Trung biết rồi.
-Trung đừng giận Chương nha!Để Chương mua “con mèo” khác tặng lại cho Trung.Thằng Trung ngồi xuống đối diện với Nó.Nó ngước đầu lên nhìn thằng Trung.
-Không cần đâu!Chương làm bạn của Trung là Trung vui rồi.
-Nhưng mà…-Không “nhưng nhị” gì hết!Nói nữa Trung giận đó.Giờ Trung vào thay đồ rồi mình qua bên Vân.
Thằng Trung đứng dậy vỗ vai Nó rồi đi vào trong.Nó cứ nghĩ thằng Trung sẽ giận!Nhưng Nó không ngờ thằng Trung chẳng hề để bụng gì cả.Nhưng Nó vẫn cảm thấy ngại,Nó sẽ mua con mèo khác đền lại cho thằng Trung.Nếu không Nó sẽ không cảm thấy tự nhiên khi gặp thằng Trung được!!
Uuu..uuuuu…………
-Trung ơi.Có điện thoại nè.
-Chương đem vào giúp Trung cái.Thằng Trung trong phòng nói vọng ra.
Nó cầm vội cái điện thoại đi vào phòng.Vừa bước vào cửa phòng,Nó giật mình khi thấy thằng Trung đang mặc cái quần dài vào mà trên người thằng Trung lúc đó chỉ có duy nhất cái quần “nhỏ”!Nó bước ra quay mặt đi chỗ khác,Nó cầm cái điện thoại “chìa” vô trong đưa cho thằng Trung.
Cầm lấy điện thoại,bất chợt thằng Trung nắm tay Nó kéo vào trong,Nó không hề phòng bị gì nên té nhào người vào trong phòng.Lúc Nó định thần lại thì thằng Trung đã ôm gọn lấy Nó.Nó thẩn thờ nhìn thằng Trung,Nó không biết nói gì trong lúc này cả!Tại sao thằng Trung lại làm thế!?Nó cảm nhận được hơi thở của thằng Trung,cảm nhận được hơi nóng từ người thằng Trung truyền sang Nó…
Nó liền đẩy thằng Trung ra:
-Làm trò gì vậy??
VKhang7913
07-10-2008, 11:12
-Cho Chương hết ngại ngùng.Con trai với nhau mà làm như là con gái không bằng!!
Thằng Trung nới tay ra,vỗ vai Nó mà cười.
Đối với Nó đây là lần đầu tiên Nó bị một thằng con trai ôm với tình cảnh như thế này.Mặc dù là con trai với nhau,nhưng Nó không thích đụng chạm như thế!Càng không thích nhìn mấy thằng con trai trong tư thế “trần như nhộng” kia!!!
-Trung đừng giỡn như thế,Chương không thích đâu!Chương “kị” con trai lắm!!
Thằng Trung vẫn cười với Nó.
-Thôi Trung thay đồ đi,mình ra ngoài.Nó quay lưng đi ra trước nhà.Nó cứ suy nghĩ về hành động của thằng Trung.Đáng lẽ Nó sẽ cho một cái đấm vào mặt bất kì thằng con trai nào ôm Nó.Nhưng khi nãy Nó không làm thế với thằng Trung!Có lẽ Nó biết thằng Trung chỉ giỡn với Nó thôi…Nó đang suy nghĩ thì thằng Trung đi ra.
Nó nhìn thằng Trung
-Giận Trung hả!?
-Không!Chỉ là đang suy nghĩ thôi!Thằng Trung lúc này đã trồng cái quần Jean vào và đang mặc nốt cái áo sơ mi trắng.Nhìn thằng Trung với thân hình rắn chắc,gương mặt chữ điền manly và rất điển trai Nó nghĩ thằng Trung không “như thế” đâu!!Nó càng tin hơn:”Hồi nãy chỉ là giỡn thôi!!Thằng Trung chỉ vì muốn tốt cho Nó thôi!!!”
-Trung tưởng Chương giận Trung về hành động khi nãy chứ!
-Không giận!Nhưng Trung đừng giỡn như vậy nữa,mình kỵ mấy vụ đó lắm!!Sực nhớ đến cái chân đau của thằng Trung:
-Chân của Trung còn đau không?
-Hết đau rồi!Nó nghi ngờ câu trả lời của thằng Trung!Nó kêu thằng Trung đưa chân ra cho Nó xem:chân thằng Trung giờ hết sưng và đã bình thường trở lại.Nó ấn mạnh vào chỗ sưng hồi tối,thấy vè mặt của thằng Trung vẫn bình thường nên Nó cũng an tâm.
Thằng Trung cười trước hành động của Nó.Nó bỏ chân thằng Trung ra
-Nếu có đau thì nói Chương.Không được giấu đó.
-Yes,my boss.
….
-Hi.Chào mọi người.
Thấy Nó và thằng Trung bước vào,nhỏ Linh vui mừng ra mặt!Nhỏ không thèm đáp lại lời chào của Nó mà chỉ nhìn về phía thằng Trung
-Hôm nay Trung không đi học hả?!
-Hôm nay Trung được nghỉ.Nhỏ Linh đỏ ửng mặt trước nụ cười của thằng Trung.Điệu này chính xác 100% là nhỏ Linh kết thằng Trung rồi.Nó cũng không phải là đứa không “biết điều”!Nó nói thằng Trung ngồi đây với nhỏ Linh còn Nó thì vào bên trong với đám kia.
-Sao rồi?Có cần tao giúp một tay không?
-Mài không có cơ hội ngồi không đâu!Thằng Hoàng thẩy cho Nó nguyên một rổ khoai tây kêu Nó gọt vỏ.Nó cầm rổ khoai ngó qua ngó lại:
-Ủa?Nhỏ Vy với thằng Trí đâu rồi mài?
-Hai đứa nó đi mua thêm đồ rồi.Nó ngồi xuống bên thằng Dũng để xử lý đống khoai.Thằng Dũng đang cần cù thái rau một cách chậm rãi,đúng là phong cách của nó!
Thằng Dũng nói nhỏ vào tai Nó:
-Chuẩn bị có một đôi nữa rồi!
-Ai nữa??Nó ngạc nhiên hỏi thằng Dũng.Thằng Dũng nháy mắt kêu Nó nhìn ra phía nhỏ Linh với thằng Trung.Nhỏ Linh đang bô lô ba la với “anh chàng đẹp trai” trong có vẻ thích thú lắm.
Nó nghĩ thằng Dũng nói chuyện gì!Chứ chuyện này thì Nó đã biết rồi!Có gì lạ đâu:một anh chàng quá lý tưởng như thằng Trung thì dư sức làm điên đảo hầu hết những cô bé trong lân đầu tiếp xúc!!Nó đang quan sát tình hình thì thằng Trung nhìn Nó,Nó nhướng mài với thằng Trung.Mặt thằng Trung thì bình thường,không biểu lộ cảm xúc thích thú nào cả!!Điệu này nhỏ Linh chắc phải tốn nhiều công sức lắm đây!
Thằng Dũng sực nhớ:
-Ah!!!Hồi nãy Trang có nhắn tin qua tui.
-Nhắn tin cho Ông thì nói tui nghe làm chi!?-Trang nhắn tin qua hỏi số điện thoại của Ông.
-Ặc!Chi vậy trời!?Rồi Ông có cho không?-Tui cho rồi!Vì nghĩ bạn bè nên không có gì giấu cả!
Thằng Dũng nói một cách vô tư!Còn Nó thì gọt khoai muốn hết nổi luôn.Thằng Dũng chỉ nghe thằng Thằng nói lại về việc nhỏ Trang,Quyên “tra tấn” nó thôi,chứ đâu có tận mắt chứng kiến hay trải nghiệm như Nó đâu.Đối với Nó hai nhỏ đó là hai “sao quả tạ” chắn ngang cuộc đời Nó!
-Mà ông kén chọn thật!Hai đứa nhìn cũng được mà!?
-Được đâu mà được!!Chỉ được cái bên ngoài.Còn bên trong thì tui không thích!Nó tỏ rõ thái độ không ưa hai nhỏ đó với thằng Dũng luôn.
-Tui không biết Ông nghĩ như thế!Tui lỡ cho số của Ông rồi!
-Không sao đâu.Bạn bè có số phone của nhau là lẽ thường tình mà.
Nghe tiếng bước chân phía sau,Nó liền quay lại:thì ra la nhỏ Vy và thằng Trí mua đồ vừa về đến,hai tay thằng Trí mang hai túi thịt
-Qua lâu chưa mài?
-Mới qua thôi.Ngu gì qua sớm,heheee…Nhỏ Vy đi đến cạnh Nó
-Chương giỏi quá ha!
Nó nhe răng cười với Nhỏ.Nhỏ đâu có biết Nó ở nhà không hề đụng đến cái móng tay.Nó là con trai độc nhất của mama và papa nên hai người thương Nó lắm!Không cho Nó đụng đến bất cứ việc gì trong nhà cả…nhưng khi ra đường thì đứa nào cũng như đứa nào.Chơi vậy mới vui và tự nhiên!!
*****
Lần đầu tiên Nó được đi chợ với “người ta”,Nó thích lắm!!Lần đó là lần đầu Nó được ăn món ăn do chính tay “người ta” nấu.
“Người ta” hỏi Nó ngon không!?Nó giả vờ nhăn mặt chê này chê Nọ để chọc “người ta”,”người ta” đâu có biết Nó ăn ngon lành như thế nào!Cho dù trước mắt Nó toàn là sơn hào hải vị,món ngon vật lạ mà suốt cuộc đời Nó chưa chắc có cơ hội để thưởng thức thì Nó cũng sẽ không để mắt đến đâu!Nó chỉ chọn món ăn do “người ta” tự tay làm cho Nó vì những món ăn đó chất chứa biết bao tình cảm của “người ta” dành cho Nó!
*****
babykute_vt
07-10-2008, 12:00
truyện cua bạn hay wa ma bạn tự sang tác hay đọc ở đây zay chi mình với , cố lên nha mình rất muốn đọc tiếp truyện của bạn đó :byebye:
VKhang7913
07-10-2008, 15:39
truyện cua bạn hay wa ma bạn tự sang tác hay đọc ở đây zay chi mình với , cố lên nha mình rất muốn đọc tiếp truyện của bạn đó :byebye:
Cám ơn bạn đã yêu thích tác phẩm của mình.
Truyện này do mình sáng tác một phần và một phần là những gì mình thấy được trong xuộc sống này.
Truyện sẽ hoàn thành trong vòn 1 năm.
Rất vui khi bạn theo dõi.
VKhang7913
07-10-2008, 15:40
-Nói trước là ai không uống được thì uống nước ngọt nha!
Thằng Hoàng ra lời cảnh báo với mọi người.
Nó đưa ngón tay ra trước mặt đồng tình
-Uhm!Tụi mình chơi vui vẻ nên không ai ép ai hết.Thằng Trí cũng “OK” theo
-Ừ!Vậy đi.Mặc cho thằng Hoàng cảnh báo,8 mạng,8 cái tay đưa ra,8 cái ly…đều là bia.Mấy nhỏ con gái chơi thật thẳng tính!Mặc dù không uống được nhưng mấy nhỏ củng nhấp môi với tụi Nó rồi mới cầm ly nước ngọt lên uống sau!!
Thằng Hoàng với nhỏ Vân thì quá “tình củm” rồi nên Nó không thèm nhìn hai đứa nó làm chi cho tủi thân!Mục tiêu của Nó là người Nó thương thầm trộm nhớ đang ngồi đối diện với Nó và đang thân mật mới thằng bạn thân của Nó kìa.Nhìn thằng Trí gắp đồ ăn,nhìn nó lo lắng cho nhỏ Vy và nhìn thấy Nhỏ cười thật tươi.Bất giác Nó ước gì Nó là người mang lại cho Nhỏ nụ cười kia,Nó ước gì cách đây ba hôm Nó đã trả lời “Có” với thằng Trí thì giờ đây Nó đã không như vầy!!Để giờ đây một bên là bạn thân,một bên là người Nó thương…
-Ăn đi Chương.Làm gì mà ngồi thừ ra vậy!?
Thằng Trung thấy Nó ngồi mà không ăn gì nên gắp cho Nó miếng thịt.
-Không có gì đâu!Hôm nay vui nên Chương nhớ lại những chuyện đã qua thôi!Nó cố gắng gượng cười với thằng Trung!Rồi làm ra vẻ như không có gì để tiếp tục hòa vào không khí chung của cả nhóm.
Thấy nhỏ Linh ngồi bên cạnh mà chẳng được thằng Trung quan tâm!Nó liền mách nhỏ kêu thằng Trung gắp đồ và nói chuyện gì với Nhỏ cho vui…được thằng Trung gắp đồ ăn cho,Nhỏ vui mừng ra mặt luôn…cả bọn bắt đầu đùa giỡn,kể đủ thứ chuyện từ nước mình đến ngước ngoài từ Kinh tế đến Chính trị..v..v….
…..
-Chương chờ ở đây,Trung vào giữ xe.
-OK.Thằng Trung chạy xe vào bãi giữ.Nó đứng trước cổng Đầm Sen nhìn mọi người qua lại,nhìn những ánh đèn xanh,đỏ.Nó bắt đầu thấy hơi choáng một tí!Có lẽ do khi nãy Nó uống hơi nhiều nên bây giờ bắt đầu ngấm rồi!Không tính tụi con gái thì năm thằng tụi nó xử lý có hai két bia,có gì đâu cà!?Nó sực nhớ thằng Trí uống mới được ba ly thì xin phép chuyển sang nước ngọt nên bốn thằng tụi nó lo phần còn lại.Hèn chi giờ Nó thấy hơi choáng một tí!!
-Nhìn gì vậy Chương?Có ai quen hả?Thằng Trung đã gởi xe xong,đang đứng phía sau Nó từ lúc nào Nó không hay.
-Đâu có.Nhìn người ta qua lại thôi!-Mình đi vào thôi Chương.
-Uhm.Nó với thằng Trung đi về phía bán vé.
-Chương uống ghê thật!!
-Gì đâu mà ghê!Giờ đầu Chương hơi choáng rồi nè.Chứ đâu được tỉnh táo như Trung.Trung mới “ghê” thì có.Thằng Trung cười với Nó.Đến lúc này Nó mới để ý là thằng Trung cung giống Nó,cái gì cũng cười được hết.Lúc nào cũng cười…Nó không biết thằng Trung có bị bạn bè gọi là đười ươi vì cái tật hay cười như Nó không!!?
-Trung hay cười lắm hả?
-Ừ!Đối với Trung buồn phiền không làm được gì!Nên phải vui vẻ sống,nụ cười sẽ giúp ta vượt qua những khó khăn trong cuộc đời.-Mình cũng vậy!Không cần biết đó là chuyện gì,chỉ cần cười được thì sẽ vượt qua được.
Hai đứa nhìn nhau…cười..rồi đi vào trong.
-Ủa?!Tàu lượn ở đâu te?
-Trung cũng không biết nữa!-Hồi trước có đi vài lần vào đây nhưng chưa lần nào đi tàu lượn nên không biết nó ở nơi mô.
-Không sao.Mình đi hỏi người ta là xong ngay.Thằng Trung “phát biểu” nhanh lẹ.
-Như vậy thì không vui.Tụi mình tự kiếm cho vui.
Thằng Trung đồng ý với Nó.Vì dù gì thì tụi nó cũng đâu có bị hạn hẹp về thời gian,cứ vui chơi cho thỏa sức.Tụi nó đi tản bộ trên những con đường trong Đầm Sen:nhiều người di qua tụi nó,biết bao đôi tay trong tay đi với nhau cười cười nói nói.Nó không biết thằng Trung nghĩ gì trong đầu ngay lúc này,riêng Nó thì Nó muốn được cùng nhỏ Vy đi trong này giống những đôi tình nhân đã đi qua Nó.
Bất chợt thằng Trung nắm tay Nó kéo về phía trước
-Kìa Chương.
Nhìn theo hướng tay thằng Trung chỉ Nó thấy nguyên dãi đường ray nằm cao tuốt phía trên.Hai đứa đi vội về hướng đó...thằng Trung vẫn nắm tay Nó dẫn đi…
-Ngồi chắc chưa Chương?!
-Okay.Xong rồi.Tàu lượn chuẩn bị chạy.Nó cảm thấy thật hồi hộp!Cảnh vật trước mắt bắt đầu trôi qua Nó nhanh dần nhanh dần…gió thổi rát cả mặt nhứng Nó vẫn cười rất to vì thích thú!Nó không còn để ý đến xung quanh mình có ai.Nó chỉ nhìn về phía trước,những đoạn xe xuống dốc giống như Nó đang lọt xuống vực thẩm vậy!!
Cứ thế..cứ thế…!Cảnh vật cứ vụt qua rất mau,Nó cứ cười la hào hứng…thằng Trung vẫn nắm tay Nó…
VKhang7913
08-10-2008, 11:17
Rriitt..rrriiiittt…….
Sau một hồi lượn qua lạng lại thì chiếc “quái xế” cũng đã chịu dừng lại!Nó bước xuống xe mà đầu óc quay vòng vòng…Nó cặp kè thằng Trung mà đi
-Mai mốt đi nữa nha Trung…
-Ừ!Lần sau mình sẽ đi tiếp.Mà Chương có sao không?!!Sao nhìn lảo đảo vậy??Thằng Trung đứng lại quan sát mặt mài của Nó
-Không sao.Hồi nãy uống hơi nhiều nên hơi ngấm,bây giờ đi quái xế nữa nên Nó ngấm nhiều hơn thôi hihiiii…
Thằng Trung nhìn Nó lắc đầu.Bây giờ thì Nó đã “xỉn” thật rồi.
-Lát Trung cầm tay lái xe nha.Nếu không là hai đứa mình được “nghỉ học” dài dài đó.
Thằng Trung đồng ý ngay.Vì nhìn Nó bây giờ thằng Trung không dám cho Nó cầm tay lái đâu.Mắc công Nó thấy nhỏ nào xinh xinh,dễ “xương” rồi nổi máu rịn ga lên là đi “toong”.
-Xỉn mà cũng còn nói được như vậy hả Chương!?Xỉn “thịt” không vậy??
-Xỉn thật mà!Nhưng càng xỉn thì càng tỉnh táo,chỉ có cái là đầu óc hơi quay vòng vòng thôi.Chứ cái đầu vẫn tỉnh hihiii…
-Chương hơi đặc biệt nha!!
Thằng Trung lấy làm ngạc nhiên khi nghe Nó nói như thế:người bình thường khi nhậu vào thì sẽ xỉn luôn cả lý trí chứ!Đằng này thằng Trung thấy Nó mặc dù xỉn thật nhưng sao cái đầu vẫn còn tỉnh thế.
Nó phì cười trước vẻ mặt ngạc nhiên đến ngô ngố của thằng Trung
-Trung có học “Thuyết tương đôi” rồi phải không!?
-Ừ.Trung học rồi.-Trong Thuyết tương đối thì không có gì là tuyết đối 100% cả.Bình thường thì như thế nhưng đôi khi cũng sẽ xuất hiện một số sự việc khác thường.
Nó nói tiếp
-Cũng như bình thường chúng ta ai cũng như ai.Đôi khí sẽ xuất hiện một số người có suy nghĩ thông minh vượt trội,và thế là họ sẽ bị lên án nếu như xã hội không theo kiệp suy nghĩ tiến bộ của họ hoặc được ca ngợi là thiên tài nếu xã hội tiếp nhận họ.Giống như mình thôi,mình là một trong số ít người càng uống thì càng tỉnh táo về lý trí!
Thằng Trung nhìn Nó.Thằng Trung không nghĩ rằng Nó sẽ nói được những lời như thế.Mặc dù đang xỉn nhưng Nó biết được cái ánh mắt kia rất khác lạ!Chưa từng có một thằng con trai nào nhìn Nó bằng ánh mắt đó từ trước đến giờ…đó không biết đó là ánh mắt gì cả!Người ta thường nói ánh mắt sẽ biểu thị trạng thái tình cảm của con người!!!Nó không biết thằng Trung đang nghĩ gì,với lại Nó cũng không muốn suy nghĩ nhiều…
Nó ngồi phía sau cho thằng Trung chở.Hai tay Nó vòng ra phía trước ôm thằng Trung còn đầu Nó thì tì lên vai thằng Trung:trời tối,gió thổi se lạnh!Nhưng sao người thằng Trung ấm đến thế!Nó cảm thấy người thằng Trung rất ấm,Nó ôm sát thằng Trung hơn nữa…Thằng Trung không lên tiếng mà cứ cầm tay lái.
-Trung nóng hơn người thường hả?
-Đâu có.Sao Chương lại nói vậy?-Tại Chương thấy người Trung nóng lắm
Thằng Trung quay lại nhìn Nó
-Người Trung bình thường,không nóng không lạnh.
-Không biết sao nữa!Chương cảm thấy người Trung nóng lắm.Gió thỏi lạnh,ngồi sát vào Trung thì ấm hihiii!Nó vẫn ngã đầu lên vai thằng Trung và ôm sát thằng Trung.Nếu Nó mà không xỉn chắc người ngoài sẽ nói Nó và thằng Trung là một cặp quá!
Đường Sài Gòn ban đêm thật đẹp.Đèn đóm sáng hoa cả mắt,dòng người đổ xô ra đường thật tấp nập.Mỗi người ăn mặc một kiểu muôn màu muôn sắc như làm phong phú thêm màu sắc sinh động chốn phồn hoa này.
-Chương nghĩ thế nào về sự kì thị của mọi người đối với người đồng tính?!!
Thằng Trung nói với Nó một cách chậm rãi.
-Sao Trung lại hỏi mình vấn đề này?-Trung muốn biết suy nghĩ của Chương về họ.
Mặc dù đang xỉn nhưng Nó vẫn đủ tỉnh táo để trả lời thằng Trung bằng những gì Nó biết được về sự kì thị này.
-Đối với Chương thì người đồng tính cũng như bao người khác thôi!
Giọng thằng Trung trở nên nhẹ nhàng hơn:-Chương có nghĩ là họ không nên sinh ra trên đời này không??Chương có nghĩ là họ đúng như những gì mà mọi người nói về họ không?!
-Chương không quan tâm người khác nói gì về họ,Chương nhìn nhận họ qua những gì Chương biết. -Chương đồng ý là mọi người nói không sai về họ!Nhưng đó không phải là tất cả những gì mọi người biết về họ nên lời nói của những người đó cũng chỉ là một phần trong cách sống của họ. -Nhưng đa số mọi người nào có biết ở một mặt khác.Một vùng trời mà mọi người không nhìn thấy được,họ vẫn tồn tại một cách tươi đẹp.Những người mà họ khinh khi,chê bai luôn sống tốt đẹp,họ sống cao thượng và đáng quí hơn cả những người đã sỉ nhục lên cuộc đời họ.Thằng Trung vẫn im lặng không nói.Có lẽ thằng Trung muốn biết tất cả những gì mà Nó suy nghĩ về những người đồng tính.
-Đa số mọi người đều cho rằng họ không bình thường!Họ không thuộc thế gới này và họ không đáng được sinh ra đời!Ngay cả bản thân những người đồng tính,một số người trong họ củng có suy nghĩ họ không nên được sinh ra trên đời này! -Nhưng mình ghĩ họ bình thường hơn những gì có thể gọi là bình thường!Họ không thuộc về một thế giới nào khác mà họ là những con người của thế giới chúng ta.Chúng ta không có quyền xếp họ vào cái “thế giới thứ 3” gì gì đó.Cái thế giới mà mỗi khi mọi người nhắc đến thì chỉ là mỉa mai và khinh bỉ.Họ là những con người hiện tại,họ cũng như chúng ta và cùng với chúng ta tồn tại trong một thế giới!-Họ cũng như bao người khác:họ có đầy đủ tư cách để cho xã hội chấp nhận.Họ có quyền được sống theo sở thích của họ,có quyền được sống với người họ yêu thương,cho dù…người họ yêu là người cùng giới tính với họ!Không ai có thể ngăn cấm quyền tự do của họ!Nó ngừng lại rồi nói tiếp:
-Mặc dù phần lớn những người đồng tính sống buông thả,khiến cho xã hội có cái nhìn sai lệch và thiếu thiện cảm.Nhưng điều đó không có nghĩa là tất cả người đồng tính đều sống như thế.Không phải chỉ nhìn thấy một bên rồi có thể nói phía bên kia cũng y như vậy.Mình nghĩ sẽ có một lúc,khi trình độ nhận thức của mọi người được nâng cao thì mọi người sẽ nhìn nhận họ với cái nhìn có thiện cảm hơn và không bài xích,kì thị họ như hiện nay.-Nhưng để cho người khác nhìn họ với một cái nhìn tốt hơn thì bản thân họ củng phải sống tốt hơn!Chỉ cần họ sống tốt hơn hiện tại thì tự khắc mọi người sẽ nhìn nhận họ khác hơn so với hiện tại!!!Tương lai họ không nằm trong cái nhìn,suy nghĩ của người khác mà nó nằm chính trong bản thân họ,do chính họ nắm bắt lấy!Chỉ cần họ tin vào ngày mai thì tương lai sẽ miểm cười với họ!
............
VKhang7913
10-10-2008, 08:51
................
-Chương làm cho Trung cảm phục rồi đó!!
Nó ngạc nhiên trước câu nói của thằng Trung!Nó có làm gì đâu mà thằng Trung phải nói những lời đó với Nó.
-Chương có làm gì đâu mà Trung lại “cảm phục” Chương?!!
Thằng Trung lại quay xuống nhìn Nó cười:
-Lúc mới gặp Chương cho đến khi nãy Trung vẫn nghĩ Chương rất là “con nít”!!Nhưng Trung không ngờ đằng sau cái vẻ con nít đó lại là một suy nghĩ chín chắn và sáng suốt đến thế.Nó phì cười với thằng Trung:
-Cuộc sống luôn có những niềm vui và nỗi buồn!Chúng ta không nên nghiêm chỉnh và luôn làm ra vẻ “đức cao vọng trọng” mà phải biết điều tiết một cách hợp lý.Biết lúc nào cần dùng đầu óc thì dùng,lúc nào cần thư giãn để giảm bớt áp lực thì cứ làm con nít một tí:cho đời nhẹ nhàng hơn!!
-Cho Trung xin lỗi vì đã nghĩ sai lầm về Chương mấy hôm nay!!Nó vỗ vai thằng Trung:
-Xùy!!Có gì đâu…ủa mà mấy giờ rồi ta?
Thằng Trung đưa tay xem đồng hồ:
-8h13 rồi.Có gì không Chương?
-Giờ này còn sớm!Trung có bận rộn gì không?-Không.Trung rãnh.
-Vậy mình đi dạo phố một lúc rồi về nha.-Chương đang xỉn mà?!
-Tỉnh táo nãy giờ rồi.-Sao tỉnh được hay vậy?
-Đã nói là Chương đặc biệt hơn người thường mà hehee…nhưng vẫn chưa tỉnh hoàn toàn được!!Thằng Trung chìu ý Nó.Chuyển hướng xe không về Gò Vấp nữa,thằng Trung hỏi Nó muốn ra Quận-1 chơi không?Nó đồng ý:Nó nói với thằng Trung bình thường Nó cũng hay đi một mình ra Quận-1 chơi lắm.Cứ sau bữa ăn tối thì Nó lại lấy xe ra đi dạo phố.Nó không biết đi đâu!Cứ chạy hết con phố này đến con phố khác rồi củng chẳng hiểu sao lại cũng đi ra Quận-1.Cũng giống như Nó với thằng Trung lúc này.
Nó rút tay lại không ôm thằng Trung nữa!Nó đã đủ tỉnh táo để có thể ngồi ngay ngắn lại.
-Đi ăn kem không Chương?
-OK.Chương cũng đang thèm kem.-Ra Hồ con rùa ăn kem nha.
-Đi đâu cũng được.Nó chéo hai tay gác lên vai thằng Trung
-Phải chi bây giờ trời mua thì “good” à nha!!
Thằng Trung ngạc nhiên:
-Sao lại “good”??Nó cười cười với thằng Trung:
-Trời mưa đi ăn kem mới hấp dẫn!!
-Chương cũng thích ăn kem trời mưa hả?-Uhm!Trời mưa Chương hay đi ăn kem lắm!
Nó cũng không biết cái sở thích của Nó bắt đầu khi nào nữa.Nó chỉ còn biết là giờ đây Nó thích đi ăn kem lúc trời mưa mà thôi!Thằng Trung vẫn chạy tàn tàn về Hồ con rùa,Nó thì vẫn nhìn ngắm hai bên đường với biết bao điều kì thú.
Tách..tách…
-Mưa rồi kìa Chương.
-Uhm!Sao mình nói linh dữ vậy te!!?Nó ngước nhìn những hật mưa bắt đầu rơi xuống.
-Không sao.Mưa nhỏ mà,khỏi trú chạy luôn Trung.
Nó vừa mới nói xong thì:Àaooo..aàaoooo…thằng Trung buộc phải băng vào mé lề để vội trú mưa chứ nếu không là hai đứa ướt như chuột lột là vừa.
Thằng Trung quay sang Nó:
-Ai mới nói mưa nhỏ vậy kìa?!
Nó gải gải cái đầu nhe răng cười với thằng Trung
-Hihii hên xui!Thằng Trung dựng chống đứng xe.Hai đứa ngồi trên xe nhìn ra ngoài đường,mưa như trút nước.Nó nghĩ:đúng là thời tiết Sài Gòn!Thất thường như lòng người,mới trong lành đầy sao đó rồi lại mưa đó.
-Sao giờ Chương!?Hay mặc áo mưa vào rồi đi tiếp nha?
-Chương ghét mặc áo mưa!Trung mặc đi rồi chở Chương,Chương ngồi sau “núp bóng quan lớn”.-Vậy chờ tạnh mưa vậy!Chứ một mình Trung mặc áo mưa kì lắm.
Nó cười với thằng Trung,hai đứa lại ngồi nhìn ra đường xem người người vội vã trong mưa.
-Trung thấy Linh thế nào?-Nó nói nhưng mắt thì vẫn hướng ra ngoài trời mưa.
-Trung không biết!Trung không nghĩ gì đến Linh cả!Thằng Trung ngước xuống nhìn Nó,Nó quay qua thằng Trung rồi lại hướng tầm nhìn ra ngoài.
-Mình thấy Linh có cảm tình với Trung đó!
-Sao Chương biết?!-Thì nhìn điệu bộ của nhỏ Linh là biết liền.
Nó nghĩ chuyện nhỏ Linh thích thằng Trung thì đứa nào củng biết,chỉ ngoại trừ “đương sự” của chúng ta mà thôi!
-Trung cũng chưa có người yêu!Sao không cho mình cho người một cơ hội đi.
Thằng Trung không trả lời Nó.Im lặng một hồi:thằng Trung nhìn Nó khá lâu
-Chương muốn Trung có bạn gái lắm hả??
Link Down: http://www.mediafire.com/?tcgvyi10t2y
VKhang7913
18-10-2008, 09:09
-Không phải thế!Chỉ là có một bé xinh xinh đang theo Trung,nhìn cũng xứng với Trung lắm nên hỏi ý Trung thế nào?Nếu Trung muốn thì bạn bè sẽ giúp một tay.Còn nếu không thì bạn bè sẽ nghĩ cách khác.
Thấy thằng Trung hơi hình sự nên Nó cho một cái “đấm” vào mặt thằng Trung để xoa dịu bầu không khí.Nó cười khì khì,thằng Trung thấy Nó cười sao mà giống con nít thế.
-Thôi không nói chuyện đó nữa.Mình đi thôi Chương tạnh mưa rồi kìa.
Có lẻ thằng Trung đang trách Nó lo chuyện bao đồng!Mà cũng có thể Nó lo chuyện bao đồng thật,chuyện của Nó mà Nó còn chưa lo được lấy đâu lo chuyện người ta!Thôi thì tìm dịp nào khác để giúp nhỏ Linh vậy.
Đúng là thời tiết Sài Gòn!Mưa gió thất thường thật!
Thằng Trung vừa kéo tay ga thì cái điện thoại lai reo lên,Nó thầm rủa không biết thằng “cô hồn” nào canh mưa gió mà gọi cho Nó.Cái số quen thuộc của thằng Hoàng đang nhấp nháy trên màng hình điện thoại.
-Có gì không mài?
-Tối nay mài có qua bên tao không?Còn xe mài thế nào?-Tối nay chắc tao ở bên thằng Trung.Mài với thằng Dũng cứ giữ xe tao.
-Uhm.Đang làm gì đó mài?-Đang đi ngoài đường.Thôi tao tắt máy à?Bibi..
Nó tì lên vai thằng Trung.Anh em mình đi ăn kem nào…
*****
Có một lần trời mưa,”người ta” rủ nó đi ăn kem.”Người ta” hỏi Nó có thích ăn kem khi trời mưa không?Nó nói với “người ta” là rất thích…giờ đây cho dù Nó có muốn thì cũng không thể cùng “người ta” đi ăn kem dưới trời mưa được nữa rồi!Để giờ đây trong cơn mưa kia chỉ còn lại một mình Nó.Cố gắng tìm kiếm trong mưa quán kem ngày nào mà “người ta” đã dẫn Nó đi!Nhưng có lẽ suốt đời Nó cũng không tìm ra được!Cũng như Nó đã mất “người ta” lẫn tình yêu của “người ta” trong suốt quảng đời còn lại của Nó.
*****
-Lạnh Chương!!
Thằng Trung nghiêng cái đầu sang một bên để né lon Bia-333 đang bị Nó dí vào mặt.Nó uống một ngụm rồi ngước mặt lên bầu trời bao la trên đầu.
-Có tâm sự hả?
-Không có gì!Trả lời:”không có gì” mà Nó thấy cái bản “mẹt” thằng Trung như bị bồ đá vậy!
Nó đưa lon bia cho thằng Trung:
-Không giấu Chương được đâu!Không muốn Chương biết phải không?
Thằng Trung không trả lời Nó.
-Nếu vậy thì Chương không hỏi nữa.Chương vào ngủ đây!
-Chương!-Thằng Trung ngoái đầu lại kêu Nó.Nó không bước tiếp nhưng cũng không quay mặt lại với thằng Trung. -Chương giận Trung hả!?Nó tức giận lên tiếng:
-Ai từng nói với Chương là chúng ta sẽ là bạn thân!?Bạn thân mà thấy bạn mình có tâm sự lại không giúp được gì!Chương cảm thấy hổ thẹn mà thôi!!
-Cho Trung xin lỗi!Chỉ là Trung buồn vu vơ nên không biết nói thế nào với Chương!Nó vỗ vai thằng Trung:
-Đã xem Chương là bạn thân thì đừng ngại!Nếu Trung ngại thì ngày mai Chương sẽ qua bên Hoàng ở chứ không ở đây nữa đâu.
-Sao vậy?-Trung “ngại” với Chương thì Chương cũng có quyền “ngại” với Trung!!
Suy nghĩ vài giây,thằng Trung ngập ngừng lên tiếng:
-Theo Chương yêu một người là sao?
Trong điệu bộ thằng Trung,Nó biết thằng Trung rất quan tâm đến câu trả lời của Nó.
-Mỗi người sẽ có quan điểm khác nhau về tình yêu!Riêng Chương thì chỉ cần người mình yêu được hạnh phúc là được!Chương không đòi hỏi gì hơn nữa!Dẹp cái bộ mặt đưa đám ban nãy.Thằng Trung hỏi một cách ngạc nhiên
-Chương không muốn ở bên người mình yêu ư?
Nó thở dài
-Ai mà không muốn ở bên người mình yêu chứ!Nhưng nếu ở bên người ta mà không có được tình yêu của người ta thì đó có phải là tình yêu không?!
Link Down: http://www.mediafire.com/?mzjgci92sey
VKhang7913
25-10-2008, 13:26
Thằng Trung trầm ngâm trước những lời Nó nói.
-Chương đối với Vy thế nào?
-Giờ đây Chương đã không có được tình yêu của Vy!Chương cũng không muốn mọi người biết tình cảm của Chương…Chương chỉ có thể nhìn Vy từ xa mà thôi!!
Giờ đây thằng Trung mới biết là tại sao Nó có thể đi chơi chung với nhóm một cách vui vẻ mà không hề buồn phiền trong lòng khi tiếp xúc với nhỏ Vy.Thằng Trung lại thừ người ra suy nghĩ.Thấy thằng Trung như thế Nó liền nắm áo thằng Trung lôi vào trong
-Chương làm gì vậy??
-Đi vào ngủ daik.Sáng nay daik còn đi học sớm nữa.
Nó kéo lê thằng Trung vào phòng,với tay tắt cái đèn dài và bật cái đèn ngủ lên.Hai đứa nằm xuống nệm:
-Ngủ đi.Suy nghĩ lung tung làm chi cho mệt!
Dường như thằng Trung bỏ ngoài tai câu nói của Nó.
-Nếu có một người thích Chương thì Chương nghĩ sao?-Nó cảm thấy khó hiểu!Tại sao thằng Trung lại hỏi Nó một câu hỏi ngớ ngẩn như vậy chứ?!
-Thích thì cứ nói,Chương phải xem người đó thế nào cái đã rồi mới tính tiếp!Mà sao Trung hỏi vậy?
-Trung hỏi chơi thôi.Vì nhìn Chương đẹp trai chắc có nhiều bé theo lắm.
-Không biết đẹp trai hay không mà Chương bị “tấn công” te tua muốn sợ luôn.Hihiii
Thằng Trung cho một “đấm” vào bụng Nó.
-Ặc.Đau Trung.
-Mới khen một tí mà chảnh rồi kìa!
Nó cười khì khì:
-Sự thật là vậy mà!
Không đôi co với Nó thằng Trung bật dậy,tháo cái áo thun đang mặc trên người ra.Nó ngạc nhiên hỏi thằng Trung làm gì thế.
-Cởi đồ ra ngủ cho mát.
-Cấm cởi quần ra à nha.
Nó bậm môi hâm dọa thằng Trung.Thằng Trung lấy cái mền thẩy vào mặt Nó.
-Che mặt lại đi.
Nói đoạn thằng Trung cởi đồ ra.Lúc này thằng Trung chỉ còn mặc chiếc quần lót trên người.Nằm xuống nệm lấy mền che lại,thằng Trung gỡ cái mền đang trùm cái “mẹt” của Nó ra.
Thằng Trung lúc này đang nghiên người qua phía trên Nó.Đây là lần thứ hai Nó nhìn rõ cơ thể thằng Trung.
-Trung có tập tạ hả?
-Dạo trước Trung có tập thể hình,nhưng giờ bỏ rồi.
-Tụi con gái thấy Trung như vầy mà không chết thèm mới lạ!
Thằng Trung lại tặng cho Nó một cái “đấm” vào ngực.
-Ặc!Chương nói thật mà.Chương mà là con gái là Trung không thoát được với Chương đâu!Hehee…
Nhìn thằng Trung Nó biết thằng Trung đang “đớ” họng không biết nói gì hết.
-Thôi ngủ.Không nói nhảm với Chương nữa.
Lấy cái mền trùm người lại,thằng Trung nhắm mắt ngủ.Thấy thế Nó cũng thả lỏng người nhắm mắt lại chuẩn bị ngủ sớm để sáng còn phải đi học.Vừa định chợp mắt ngủ thì thằng Trung quay sang ôm Nó.
-Gì vậy te?Định “dzê” Chương hả?!
-Hôm nay Trung lạnh!Cho Trung ôm một tí.
Nó bốp mũi thằng Trung:
-Lạnh thì mặc đồ vào,tắt máy lạnh luôn.
-Mặc đồ ngủ không quen,tắt máy lạnh nực không ngủ được.
-Ặc!!Rốt cuộc là muốn “dzê” Chương hả?
-Uhm!!!-Thằng Trung trả lời nhanh gọn lẹ!
-Ôm ngủ là phải trả tiền bo nha.
Nói thì nói vậy thôi,chứ Nó vẫn để cho thằng Trung ôm Nó ngủ.Hồi cấp-III Nó với thằng Chuột ôm nhau ngủ hoài chứ gì,bình thường không có gì cả!
Thằng Trung ngước đầu lên chất vấn Nó
-Sao hồi sáng Trung ôm thì hất Trung ra.Còn giờ thì đòi “tiền po”?
Trừng mắt nhìn thằng Trung hâm dọa:
-Hồi sáng khác giờ khác.Nói câu nữa là tự tìm gói ôm nha.
Nghe Nó nói thế thằng Trung không dám hó hé,ngã đầu xuống bên vai Nó nhắm mắt ngủ.Hồi sáng Nó hất thằng Trung ra là vì phản xạ tự nhiên.Còn giờ đây…!Không biết nữa,nói chung là Nó thấy thằng Trung đang buồn nên không nỡ.Mà bạn thân ôm nhau ngủ có gì đâu…bình thường!
Nhìn thằng Trung lúc này giống như một đứa con nít đang nhõng nhẽo vậy.Mà thằng Trung nói lạnh nhưng sao Nó cảm thấy người thằng Trung nóng hỏi!Chẳng lẽ thằng Trung bị cảm lạnh rồi?Nó lấy tay sờ lên tráng thằng Trung,cái tráng cũng nóng hỏi luôn.Nó xếp thằng Trung nằm ngay lại,lúc này thằng Trung đã mở mắt nhìn Nó.
-Trung bị bệnh hả?Trung cảm thấy trong người thế nào?!
-Trung không sao đâu!Trung chỉ cảm thấy hơi lạnh mà thôi!Tại người Chương nóng nên Trung muốn ôm ngủ!
Thằng Trung nói đúng!Nó là một người không bình thường:thân nhiệt của Nó luôn cao hơn người thường và điều đặc biệt là trời càng lạnh thì người Nó tự động nóng lên để đề kháng lại cái lạnh!
Thấy thằng Trung không sao Nó cũng an tâm!Nó nằm ngay ngắn lại,thằng Trung lại ôm Nó.Lần này được sự cho phép của Nó nên thằng Trung ôm Nó sát hơn.Nó lấy tay kê đầu thằng Trung lên vai Nó.Thằng Trung ngoan ngoản như một đứa trẻ,không phản ứng chống đối gì cả!Nó cũng quên mất thằng Trung hiện chỉ mặc độc chiếc quần lót ngủ.
Nó cũng buồn ngủ lắm rồi!Trời lạnh nhưng Nó chẳng cảm thấy lạnh gì cả!Nó từ từ nhắm mắt và chìm vào giấc ngủ…
Để tiện cho các bạn theo dõi,mình sẽ đưa link cho các bạn Down: http://www.mediafire.com/?rmnsqdzmq3c
VKhang7913
28-10-2008, 13:57
……….
-Ăn bánh tráng không Chương?
Bốn bịch bánh tráng muối trên tay,nhỏ Linh tươi cười mời Nó ăn.Nó vui vẻ gật đầu.Cầm lấy bịch bánh tráng,vừa rắc muối lên miếng bánh tráng
-Có chuyện gì nhờ vả đây?
Nhỏ Linh hứ môi
-Không có.Mời Chương ăn bánh không được sao?!Nó “thank you” nhỏ Linh rồi “gặm” cái bánh ngon lành.
-Chương thấy Trung thế nào?!
Nó há hóc miệng trước câu hỏi của Nhỏ
-Đây là lần thứ-2 Linh hỏi Chương câu này đo nha.Nhỏ Linh bối rối:
-Linh hỏi Chương rồi hả?!!
-“Dạ”!!”Chị hai” mới hỏi “em” hôm qua.Ngượng đỏ mặt!Nhỏ Linh lảng qua chỗ khác tránh cái nhìn của Nó.Không chọc Nhỏ nữa,Nó bắt đầu chuyển giọng “tình củm” với Nhỏ:
-Muốn làm quen thì Chương sẽ giúp cho một tay.Còn không muốn thì Chương sẽ không làm việc dư hơi đâu!
Nhỏ Linh đưa đôi mắt to tròn nhìn Nó.
-Chương nói thật mà!Nếu Linh muốn làm quen với Trung thì Chương sẽ giúp Linh.
Trong đôi mắt tròn xoe đó,Nó đã “đọc” được tình cảm của một cô bé nhút nhát!Nó nghĩ:nếu như Nó không mở lời trước thì chắc Nhỏ sẽ không dám lên tiếng nhờ vả Nó đâu!Con gái là thế..và…con trai là thế……..
Nhỏ chỉ khẽ gật đầu với Nó.Đúng là khi đứng trước tình cảm “ta không còn là ta” nữa!Thường ngày Nhỏ rất hoạt bát,vui tươi và lanh chanh nhưng sao hôm nay Nó thấy Nhỏ giống một cô bé búp bê được trưng bài trong tủ kính thế!Lúc này đây “những thứ” vốn là của Nhỏ đã nhường chỗ cho sự thẹn thùng và nhút nhát.Nó không biết Nhỏ mới lấy đâu ra cái tính cách dễ thương đến thế!!
“Gặm” nốt luôn bịch bánh tráng còn lại trên tay,Nó liền chỉ sách lược cho nhỏ Linh xem như là đền đáp hai bịch bánh tráng:
-Gần đến Sinh nhật thằng Trung rồi đó,cố gắng rút ngắn khoản cách đi.
Trố mắt ngạc nhiên:
-Sao Chương biết?-Bí mật!Linh chỉ biết là gần đến sinh nhật của Trung đi,còn tại sao Chương biết thì Linh không cần quan tâm.
Nhỏ không giấu Nó nữa:
-Thật ra Linh đã hỏi Hoàng với Dũng rồi,nhưng Hoàng với Dũng nói không nhớ.Chương cũng như Linh mới gặp Trung mấy hôm nay nên Linh nghĩ Chương sẽ không biết giống như Linh.Nó đan chéo các ngón tay vào nhau để trước càm:
-Có những việc không phải mình không biết thì người khác cũng không biết như mình!!
-Lại làm ông già nữa rồi kìa!!Nhỏ Linh châm chọc Nó.Nó chỉ cười cười mà thôi.Vì có thể Nó suy nghĩ gìa đi trước tuổi của Nó thật!
-Cứ như vậy đi.mà giờ này Linh chưa về sao?Tụi kia rút từ nãy giờ rồi.
-Linh thấy Chương ngồi một mình nên ở lại với Chương cho vui.Nó ngước cái mặt,nhướng cái mài với Nhỏ:
-Chứ không phải ở lại là có mưu đồ hả?!
Bị nói trúng tim đen,Nhỏ cho Nó một cái nhéo rõ đau.Khiến Nó phải nhảy dựng lên!
-Mà mấy hôm nay Chương không ở bên nhà Hoàng hả?
-Uhm.Chương qua bên Trung ở.-Hai người thân thiết ghê ha!
Nó ngồi xuống lại kế bên Nhỏ
-Không thân thiết gì!Chỉ vừa đủ để giúp đỡ bạn bè khi cần thiết thôi hehee… -Mà cũng trễ rồi!Linh không về ăn cơm à?-Ừ.Trễ rồi,Linh về nha.Mà Chương không về sao?
-Chương chờ Trung ra chở.Chương không có đi xe.-Ừ.Thôi Linh về đây,Chương ở lại vui vẻ.Nhớ tối nay có mặt đúng giờ nha.
Nó đưa tay lên chào Nhỏ:”OK.I’ll on time”.Nhìn nhỏ Linh đi vào nhà xe mà Nó cười thầm.Điệu này thì thằng Trung hết được tự do rồi,nhưng chắc đây không phải là sao quả tạ chíu mạng thằng Trung đâu.Vì nhìn nhỏ Linh thì một đứa kén chọn như Nó còn thích huống chi đến đứa “dễ giải” như thằng Trung.
Để tiện cho các bạn theo dõi,mình sẽ đưa link cho các bạn Down:http://www.mediafire.com/?vndynupucr1
VKhang7913
03-11-2008, 12:00
Uuu..uuuuu…..
-Alo.Chương nghe.
-Mình đến trước cổng rồi nè Chương.
-OK.Trung chờ tí,mình ra ngay.
Nó cất điện thoại vào và đi thẳng về hướng cửa ra.Thằng Trung đang đậu xe ngay trước cổng,thấy Nó ra thằng Trung đưa tay quắc.
-Đợi Trung lâu ko?
-Không.
-Trung mới học ra hả?
-Ừ.Trung mới học ra liền chạy qua đây ngay.Mấy người kia đâu rồi Chương?
-Tụi nó đánh lẻ hết rồi.Tụi nó hẹn tối nay 7h30 có mặt ở nhà thằng Hoàng.
-Chi vậy Chương?
-Không biết nữa.Hình như là ăn mừng hay là tiệc tùng gì đó.
-Giờ mình về Sài Gòn ăn nha Chương.Trung đói rồi.
Nó đồng ý.Thằng Trung chở Nó băng vù vù trên xa lộ Hà Nội.Nó ngồi phía sau không biết có nên nói với thằng Trung về nhỏ Linh nữa không.Vì lần trước Nó đã nói mà thấy thằng Trung có vẻ như không có thiện cảm với nhỏ Linh hay sao ấy!
Đã hữa với nhỏ Linh là sẽ giúp Nhỏ.Nhưng bây giờ Nó không biết giúp thế nào đây!Phải chi thằng Trung cũng có thiện cảm với nhỏ thì dễ nói rồi.Còn đằng này…thật là đau cái đầu.
Nếu thật sự thằng Trung không thích nhỏ Linh mà Nó cứ đề cập đến Nhỏ hoài sẽ làm thằng Trung khó chịu.Phải nghĩ cách thăm dò tình cảm của thằng Trung mới được!
-Trung định khi nào lấy vợ?
-Trung chưa nghĩ đến chuyện này!
-Còn Chương?
-Sớm nhất là 31 tuổi Chương mới lấy vợ.
-Trung có mẫu bạn gái lý tưởng không?
-Không có.Trung không đặt ra cho mình một tiêu chuẩn nào cả.Chỉ cần gặp nhau,có cảm tình với nhau là được!
Nó mất hứng rồi!Nó nghĩ hỏi chuyện cưới vợ,mẫu bạn gái lý tưởng thì còn có cái cớ đề cập đến nhỏ Linh với thằng Trung.Điệu này chắc phải bàn bạc lại với nhỏ Linh quá.
-Mà sao Chương hỏi Trung vấn đề này?
-Không có gì.Chỉ là hỏi cho biết thôi.
Thằng Trung không tin lời biện minh đầy “lỗ hỏng” của Nó.
-Bộ Chương định làm mai Linh cho Trung hả?
-Đâu có..đâu có….
Bị thằng Trung nói trúng tim đen Nó chối ngay lập tức.Mặc dù Nó cố gắng chối tội nhưng thằng Trung cũng đâu phải đứa ngốc:
-Trung không thích Linh đâu,Trung chỉ xem Linh là bạn thôi.Chương đừng làm thế nữa!
Nó cảm thấy chột dạ
-Sao vậy Trung?!Chương thấy Linh cũng xinh và dễ thương mà!Rất xứng với “bạch mã hoàng tử” như Trung.
Thằng Trung thở ra
-Không phải cứ “xinh” và “dễ thương” là Trung sẽ thích đâu!Với lại trong lòng Trung bây giờ đã có người yêu rồi!
Nó vô cùng ngạc nhiên khi nghe thằng Trung nói “đã có người yêu”!Nó nhớ lần trước khi Nó hỏi thằng Trung có bạn gái chưa thì thằng Trung nói không mà ta.
-Ủa??Sao lúc đi Tây Ninh Trung nói Trung chưa có bạn gái.
Thằng Trung cười cái sự ngốc nghếch của nó
-Bạn gái là khi hai người chấp nhận tình cảm của nhau kìa.
-Uhm.-Nó đồng ý với lời giải thích của thằng Trung.
Thằng Trung nói tiếp:
-Còn Trung thì Trung đang yêu đơn phương người ta.
Nghe thằng Trung nói yêu đơn phương thì Nó hơi bị shock.Thằng Trung như thế mà “còn bị” yêu đơn phương sao trời?!Thằng Trung mà mở lời thì Nó dám khẳng định rằng sẽ chẳng có nhỏ nào khờ khạo mà không sung sướng nhận lời đâu!Trừ khi nhỏ đó không thích con trai thôi…!
Link Down: http://www.mediafire.com/?lijfrmdzjx2
VKhang7913
10-11-2008, 13:44
Nó liền hỏi:
-Người đó có biết Trung yêu người đó không?
-Người ta không biết đâu.-Vậy sao Trung không nói cho người đó biết.Chương nghĩ chỉ cần Trung ngỏ lời thì bất kì cô bé nào cũng sẽ chấp nhận mà thôi.
Nó nói chắc như đinh đóng cột với thằng Trung.
-Trung không dám.Trung sợ người ta sẽ từ chối tình cảm của Trung.-Trung tìm một cơ hội thích hợp để thổ lộ với người ta đi.Yêu người ta thì phải nói cho người ta biết.Yêu mà cứ im lặng thì làm sao người ta biết mà đáp lại tình cảm của Trung.Rủi người ta cũng có tình cảm với Trung từ lâu,chỉ còn chờ Trung mở lời trước thôi thì sao!
-Chuyện đó để mai mốt tính.Giờ mình lo chạy lẹ về Sài Gòn rồi kiếm cái ăn cho no bụng đã.Nó biết thằng Trung không muốn đề cập đến vần đề này nữa.Vậy là coi như Nó không khui được gì về thằng Trung cho nhỏ Linh cả.À không!Nó biết một tin quan trọng chứ…
-Giờ mình ăn gì nhỉ?Hôm nay Chương không muốn ăn cơm,kiếm cái gì có nước nước ăn nha Trung.
-Ừ!Vậy mình đi ăn hủ tíu Nam Vang nha?-OK.Ở đâu Trung?
-Xuống Trần Bình Trọng,Quận-5 ăn.Lúc này Nó với thằng Trung đã về đến ngã tư Hàng Xanh rồi.Nó gác tay lên vai thằng Trung rồi ngó Đông,ngó Tây để ngắm các bé đang đi ngoài phố.
Bước xuống xe,nhìn quán thật đông khách Nó nghĩ chắc ở đây bán ngon nên mới đông người đến thế!Chỗ để xe hơi chật vì nhà kế bên đang xây nên lấn một khoản lề đường bên phía quán.
Thằng Trung vừa dựng xe xong.
-Quán này ngon lắm.Bình thường là không có chỗ để xe luôn đó.-Thằng Trung khoác vai Nó đi vào quán.
“Cẩn thận…”
Nó quay lại xem tiếng la của ai.Cái giàn xây của căn nhà bênh cạnh đang đổ ập phía trên đầu tụi Nó cùng với đống gạch.
Không kịp suy nghĩ gì khác!Nó đưa tay đẩy thằng Trung qua một bên…
-Cẩn thận Trung..
………
Mở mắt,thấy mình đang ở trong một căn phòng lạ hoắc.Nó có cảm giác đau nhói ở phía sau đầu.Lấy tay rờ rờ ra phia sau ót,Nó thấy là lạ:”ủa sao đầu mình có cái gì vậy te?!”.Sờ sờ lại cái đầu thì Nó mới biết hiện trạng cái đầu Nó đang bị băng bó kín mít.
Nhìn qua cái tay thì cũng bị mấy cục bông gòn băng:..1..2… cục và mấy vết trầy xướt không đáng kể!
Bên giường là thằng Trung đang gục đầu ngủ,tay thằng Trung vẫn còn nắm chặt tay của Nó.Nó định thần lại xem chuyện gì đã xảy ra:”khi nãy” Nó và thằng Trung đi ăn hủ tíu.Đúng lúc thằng Trung mới dựng xe xong cùng Nó đi vào quán,thì cái giàn xây của nhà bên cạnh đổ ập xuống.Nó đẩy thằng Trung ra theo phản xạ và chỉ kip lấy tay ôm đầu cúi xuống hứng chịu tất cả…rồi Nó tỉnh lại ở đây!
Gỡ tay thằng Trung ra đặt ngay ngắn lại.Thằng Trung chợt thức giấc,vừa nhìn thấy Nó thằng Trung hỏi ngay:
-Chương tỉnh rồi hả?
Lấy tay bóp bóp hai bên thái dương cho tỉnh táo,thằng Trung trong điệu bộ rất mệt mỏi!Cầm lấy tay Nó thằng Trung nói với cái giọng khàn khàn:
-Mình cứ sợ Chương có chuyện!Sợ Chương sẽ không tỉnh lại nữa!!
Vẻ mặt lo lắng của thằng Trung làm cho Nó mắc cười quá!
-Xin lỗi.Bạn là ai?Mình không hiểu bạn nói gì cả!
Link Down: http://www.mediafire.com/?fgmw0y3hfmc
VKhang7913
14-11-2008, 16:40
Thằng Trung ngớ người nhìn Nó
-Chương không nhận ra mình sao?Mình là Trung nè.
-Mình không biết bạn.Sao mình lại ở đây??Thằng Trung chết điếng người nhìn Nó mà không nói gì.Mắt thằng trung đỏ hoe nắm lấy tay Nó,thằng Trung gục đầu xuống giường bệnh.Tay thằng Trung rung rung...Thấy thằng Trung xúc động như thế Nó không đùa nữa.
-Heheee thấy giống trong “Fin” Hàn Quốc không?
Thằng Trung ngơ ngác ngốc đầu dậy,đôi mắt vẫn còn sưng đỏ vì đau lòng.
-Chương giỡn chơi với Trung thôi.Chương không sao đâu…
Nó cười hì hì với thằng Trung.Thấy Nó vẫn còn cười được,thằng Trung biết là bị Nó lừa nên cho một cái “đấm” vào mặt khiến đầu Nó quay sang một bên.
-Đau Trung.
Nó lấy tay giữ chặt sau ót.Mặt nhăn nhó.
Thằng Trung hoảng hốt
-Chương đau hả?Cho Trung xin lỗi,Trung không cố ý!Nó lè lưỡi chọc quê thằng Trung.Thằng Trung không muốn giỡn nữa nên làm mặt hình sự.
-Giờ Chương cảm thấy thế nào?Có đau chỗ nào không?
-Không sao hết.Chỉ có đằng sau ót hơi đau một tí thôi.Nó cười ra vẻ như đối với Nó cơn đau này chẳng là gì cả.
-Àh.Mấy giờ rồi Trung?Ngó cái đồng hồ thằng Trung trả lời Nó.
-Gần 5h chiều rồi?
Nó bình thản:
-Uhm.Mới ở đây có gần 3h.-Gì mà “gần 3h”.Giờ là 5h chiều ngày hôm sau rồi đó.
-Ặc!Là sao??-Thì Chương bất tỉnh từ hôm qua đến giờ.Trung cứ sợ Chương có mệnh hệ gì.
Thấy thằng Trung lo lắng cho Nó như vậy thì Nó cũng không ngờ đến.Khi nãy nếu như Nó giả đò mất trí thêm một lúc nữa chắc thằng Trung khóc luôn quá.Nghĩ đến cảnh tượng mắt thằng Trung đỏ hoe rồi sẽ khóc làm cho Nó thấy tếu à nha!!Thằng Trung mà khóc thì không biết thế nào nhỉ!
-Chương ở đây nha.Trung đi gọi bác sĩ.
Thằng Trung đi rồi.Chỉ còn có mình Nó trong phòng.Cái gì nhìn cũng trắng trắng;nền nhà lót bằng gạch trắng,rèm cửa màu trắng,trần nhà quét vôi trắng,cái giường màu trắng,cái gối màu trắng cái mền cũng màu trắng tuốt…đến cái băng trên đầu cũng màu trắng…cộng thêm cái mùi thuốc sát trùng khó ưa này nữa.
Đáng ghét!Nó ghét cái mùi này,Nó ghét màu trắng!Nó chỉ thích màu xám đen thôi heheee!!!
*****
Nhớ lại lần đó:khi Nó nằm trên giường bệnh,”người ta” đã nói với Nó:”Anh không nghĩ gì đến cảm giác của em”.Khi nghe “nguời ta” nói thế,Nó biết mình đã sai và Nó cũng biết Nó đã làm một việc sai lầm!!
Nó đã hứa là sẽ sống tốt hơn.Nó sẽ sống tốt hơn và không làm điều gì tổn hại đến sức khỏe của Nó nữa đâu.Mặc dù sau đó Nó vẫn không có được “người ta” ở bên cạnh.Con tim “người ta” đã thuộc về người khác hay vẫn còn một vị trí nào cho Nó??!Đến bây giờ.Khi Nó viết lại những dòng này thì Nó cũng không xác định được điều đó!!
*****
-Chương ngồi đó.Trung đi lấy nước cho uống thuốc.
Thế là sau một đêm “ngủ nhờ” trong Bệnh viện thì Nó cũng đã được “bảo kê” Trung đưa về nhà an toàn với quà tặng khuyến mãi:“cái băng” còn chình ình trên đầu.
Cầm ly nước mang vào cho Nó.Thằng Trung giờ nhìn rất mệt mỏi,thâm quần ở khóe mắt khiến Nó có cảm giác dường như suốt đêm qua thằng Trung không được ngủ hay sao đó!Gương mặt điển trai mới còn ngày hôm qua mà nay đã trở nên tiều tụy như thế này…
-Mình xin lỗi Trung.
-Xin lỗi Trung việc gì?Nó ngập ngừng:
-Mình làm phiền Trung quá!Từ lúc gặp Trung cứ để Trung phải gặp phiền phức vì mình suốt!
Thằng Trung châu mài:
-Trung là người xin lỗi Chương mới đúng.Nếu Chương không đẩy mình ra thì chưa chắc Trung đã còn cơ hội ngồi đây để lo lắng cho Chương!
Link Down: http://www.mediafire.com/?xudzlydnnvt
VKhang7913
20-11-2008, 18:09
Nắm chặt tay Nó,lúc này thằng Trung không biết nói câu nào khác ngoài câu:
-Cảm ơn Chương!!!“Bốp”
Chưa kịp nói hết câu thì thằng Trung đã té nhàu xuống nền gạch trước cú đấm của Nó.Mấy lần trước tụi Nó chỉ “đấm” giỡn với nhau thôi nên chẳng đau đớn gì.Nhưng lần này không như những lần trước,lần này Nó đấm thằng Trung bằng sự tức giận của Nó!Nằm dưới nền gạch mặt thằng Trung vẫn còn ngỡ ngàng:
-Chương làm gì vậy?!
Nó không trả lời thằng Trung.Trên cái đầu đang băng bó của Nó giờ đây chỉ còn thấy hai hàng lông mài châu vào nhau.Răng Nó nghiến lại làm cho cái càm rung rung,tức “điên đầu”,Nó không thể trả lời thằng Trung được.Vì cổ họng Nó dường như bị nghẽn lại…
-Nếu Trung có làm gì sai thì Trung sẵn sàng đứng im cho Chương đánh!!
Đứng dậy.Thằng Trung hướng cái nhìn khó hiểu về phía Nó.Nhìn thái độ của thằng Trung Nó dư biết thằng Trung không hiểu vì sao Nó tức giận đến thế!
Nó nói như quát vào mặt thằng Trung:
-Chương làm như thế không phải vì muốn Trung cảm ơn Chương.Thằng Trung bắt đầu hiểu ra lý do,cái lý do mà trong ngày đầu gặp Nó đã nói với thằng Trung.
Nó nói típ:
-Cái Chương làm là vì tình bạn.Nếu chỉ vì lời cám ơn đó thì không đời nào Chương hành động như thế đâu!Không thèm nhìn thằng Trung nữa.Nó thở dài nằm xuống nệm!Nó nhăn nhó cái mặt vì lại đau ở sau ót do cấn mấy cái gối.Đau thì đau!Nó chẳng thèm xê dịch hay sắp xếp mấy cái gối cho ngay ngắn lại.Cứ nằm thừ người ra đó,nhìn lên trần nhà…Nó thầm nghĩ:biết vậy lúc đó Nó tự cứu lấy mình cho rồi!Nhưng nếu cho quay trở lại lúc đó Nó sẽ làm gì??Nếu được quay lại thì lúc đó sẽ biết…giờ không nói trước được.
Đi đến bên giường,thằng Trung chồm lên người Nó.Hai tay thằng Trung chống lên mện ngang tầm vai của Nó.Nhìn thằng Trung không nói.Thằng Trung biết Nó giận lắm nên cười cười nói:
-Cho Trung xin lỗi.Nhất thời Trung sơ ý nên không nhớ.
Vẫn im lặng không trả lời,Nó quay mặt sang bên nhìn ra cửa sổ.
Thằng Trung liền cúi đầu xuống lấy cái tráng cụng vào đầu Nó.Không phản ứng với hành động của thằng Trung,xem như không có gì Nó vẫn hướng tầm nhìn ra ngoài cửa sổ.Nó nghĩ gì mà nhìn ra ngoài trời kia chứ!?Chẳng nghĩ gì cả!Bực mình quá chẳng nghĩ gì hết,chỉ biết làm vậy mà thôi.
Thấy Nó không ngó ngàng đến lời xin lỗi của mình,thằng Trung liền lấy tay “nắm” cái đầu Nó xoay lại
-Đau Trung!Làm gì Chương vậy?!
Cười khinh khỉnh với Nó:
-Chịu lên tiếng với Trung rồi hả?!Nó gắt gỏng
-Gì mà “chịu lên tiếng”.
Không thèm bắt bẻ,thằng Trung thả tay ra khỏi đầu Nó
-Cho Trung xin lỗi.Đừng giận nữa mà!-Không giận gì cả.Người ta không xem mình là bạn thì thôi,Chỉ có mình tự xem người ta là bạn!
Vẫn vái nụ cười khinh khỉnh đáng ghét thằng Trung nói:
-Không giận mà như thế!?-Không giận.Không giận gì cả!
Lấy tay đẩy thằng Trung ra,vì nãy giờ thằng Trung chồm lên người Nó.Thằng Trung đứng dậy với lấy ly nước và bịch thuốc đưa cho Nó.
-Không giận Trung thì mau uống thuốc đi.Cầm lấy ly nước và bịch thuốc,Nó làm cái “ực”.Đưa lại cái ly cho thằng Trung,Nó ngã người xuống nệm nằm típ.Lại mấy cái gối..lại nhăn nhó cái mặt!!Thằng Trung thấy thế thì cười cười lấy tay cẩn thận nâng đầu Nó lên và xếp mấy cái gối cho ngay ngắn lại.
-Chẳng hiểu nổi Chương!Lúc thì rất là người lớn,nói chuyện chính chắn và thuyết phục!Lúc thì lại con nít mà không phải là con nít thường mà là rất con nít!!-Kệ Chương.Còn đỡ hơn một số người cố tình ra vẻ ta đây người lớn,nhìn cái dáng mấy người đó Chương khinh!
Link Down: http://www.mediafire.com/?j4ggxt959wi
VKhang7913
23-11-2008, 20:43
.........
Mặc dù gia đình Nó cũng thuộc hàng khá giả nhưng cuộc sống của Nó khi bé không giống như mấy thằng nhóc bây giờ.Ba Nó là người Hoa cùng ông,bà nội di dân vào Việt Nam khi còn bé.Sau này Ba mới phải lòng Mẹ Nó ở cái xứ sông nước miền Tây này và kết quả của những hạnh phúc tốt đẹp đó là sự có mặt của Nó.Khi còn nhỏ Nó củng như bao đứa trẻ cùng trang lứa khác vẫn tụm năm,tụm bảy đi phá làng phá xóm.Bảy năm trời Nó sống ở quê ngoại có cái thứ gì của những người dân mà Nó chưa trải qua đâu:nào là đi gieo mạ,gặt lúa,băng ruộng lội mương…đôi khi thất mùa phải nhịn đói bớt xén để tiết kiệm cái ăn cái mặt.
Rồi năm học lớp 7 Nó mới ra thành Phố ở chung với Ba,Mẹ.Bắt đầu từ đó,Nó không còn những chuỗi ngày quậy phá,tự do như khi xưa nữa:hết học trong trường rồi lại học tư.Hết học tư rồi phải đọc các sách học làm người,đối nhân xử thế…
Cái tuổi thơ của Nó có thể tóm gọn như thế!Chính vì vậy mà trong Nó luôn tồn tại hai phong cách:một già đời chán ngắt và một trẻ con ngốc nghếch…
Mải suy nghĩ,Nó không để ý ánh mắt thằng Trung nhìn Nó chăm chăm từ nãy giời.
-Mặt Chương có gì sao?
-Không có!Tại Trung nhìn cái đầu Chương…Nói đến đó thằng Trung cười cười.Nó biết thằng Trung chọc nhưng không thèm đếm xỉa đến.
Nó chơt lấy tay rà soát hai bên túi quần như muốn kiếm cái gì đó.Mặt Nó trở nên đăm chiêu.Thấy mặt Nó đổi nét thằng Trung liền hỏi:
-Có việc gì thế Chương??
-Cái điện thoại của Chương.Thằng Trung “à” lên một tiếng làm Nó thấy khó hiểu.Móc từ trong túi ra cái điện thoại,thằng Trung đưa cho Nó.
Cầm cái điện thoại trên tay,mặt Nó vẫn còn ngố.Như hiểu suy nghĩ của Nó,thằng Trung lên tiếng:
-Hôm qua khi đưa Chương vào bệnh viện thì điện thoại của Chương reo lên.Trung mới lấy ra xem ai gọi đến rồi cất hộ Chương luôn.
Nó đã hiểu ra vấn đề!
-Hôm qua ai gọi?Trung có nghe điện thoại không?-Hoàng gọi cho Chương.Hỏi Chương có qua bên nhà Hoàng ăn tiệc không.
-Trung nói thế nào?-Trung nói là Chương đang nằm ở bệnh viện…
Nó lắc đầu nhìn thằng Trung.
-Chương lắc đầu gì vậy?
-Đáng lẽ Trung không nên nói cho thằng Hoàng biết.Thằng Trung ngạc nhiên
-Tại sao vậy Chương??
-Mắc công tụi nó kéo đến đây xà rần cả đám không ngủ nghỉ gì được hết.Thằng Trung ngớ cái mặt ra.Thằng Trung mới gặp Nó mấy hôm nay thì làm sao biết tính cách Nó “khùng khùng” như thế nào.Ngoài cái việc Nó không muốn người khác cảm ơn Nó thì Nó cũng không muốn người ta quan tâm Nó kiểu thương hại…mà lần này tụi kia kéo lại là chắc chắn có nhỏ Vy.Nó không muốn Nhỏ thấy Nó trong cái bộ dạng “te tua như con bạch tuộc” thế này!!Nó đã mất Nhỏ,Nó không thể để mất hình tượng của Nó trong lòng Nhỏ.Cho dù giờ đây Nhỏ đã sánh vai bên Trí nhưng trong lòng Nó thì vị trí của Nhỏ không hề giảm đi tí nào cả.Nó sẽ cười nếu thấy Nhỏ cười,còn nếu Nhỏ đau buồn…Nó sẽ làm gì!?Sẽ làm gì nhỉ??Cái đó không nói trước được..đợi khi đó sẽ biết thôi…
-Thôi..Chương đi tắm đi rồi còn ngủ sớm nữa.
Nó lắc đầu:
-Không tắm.Bị như vầy sao mà tắm được.Cử động cái tay còn đau,tắm nó thắm nước hành mủ thì sao?Không đồng ý với cái lý do “ơ dơ” của Nó,thằng Trung bắt buộc Nó phải đi tắm.
-Đi vào tắm.Trung tắm giúp cho.
Link Down: http://www.mediafire.com/?1tyngmmseyj
VKhang7913
23-11-2008, 21:01
Nó hoảng hồn:
-Ặc.Bớt giỡn!-Trung đâu có giỡn.Không tắm người dơ,vi trùng bám đầy bò vào vết thương nhiễm trung sao.
Lè cái lưỡi chọc quê thằng Trung:
-Sao giống Bác sĩ quá vậy??Không trả lời,thằng Trung tiến đến bế Nó lên.Với cánh tay săn chắc của thằng Trung thì việc nhấc bổng Nó là chuyện đơn giản mà thôi.
-Trung làm gì vậy??Thả Chương xuống…Mặc cho Nó kêu la vùng vẫy,thằng Trung vẫn bế Nó lên
-Đi tắm.Trung kì lưng cho.
-Không,không..Chương tự tắm được.Thằng Trung cười:
-Trước giờ Chương chưa đi hồ bơi lần nào phải không?
-Uhm.Sao Trung biết??-Nó không hiểu ý thằng Trung muốn nói gì.Đúng là từ khi đặt chân lên Sài Gòn thì Nó chưa từng đi hồ bơi lần nào,mặc dù bạn bè vẫn hay rủ.Không phải là Nó không muốn đi mà là vì Nó không biết bơi.Nói ra xấu hổ,dân miền Tây sông nước mà lại không biết bơi.Khi Nó nói với bạn bè là Nó không biết bơi thì đứa nào cũng nhìn Nó một cách “trăng trối” và phang vào mặt Nó:”mài mắt gốc rồi con”.
Ngó cái mặt ngô ngố của Nó thì thằng Trung dư biết,hỏi là để xác định lại thôi.
-Nhìn Chương là Trung biết rồi.Ngay cả việc nhìn con trai mặc đồ bơi mà còn ngại thì làm sao đi hồ bơi được.
Thằng Trung bế Nó đi vào phòng tắm.Nó vẫn cố thoát ra khỏi đôi tay rắn chắc của thằng Trung,nhưng hầu như mọi cố gắng của Nó đều vô ích!
Thả Nó vào trong phòng tắm,thằng Trung nói như ra lệnh:
-Cởi đồ ra đi,chừa quần cụt lại thôi.Rồi Trung kì lưng cho Chương.
Biết không thể làm khác được nên Nó đành làm theo lời thằng Trung.Vì lúc này thằng Trung đứng chận cửa,tình trạng của Nó thì không thể ra ngoài được.Thôi thì kệ,có người chà lưng cho ngu gì không chịu!
Nó ngồi xuống cho thằng Trung chà lưng.Đây là lần đầu tiên Nó vào phòng tắm chung với một thằng con trai và để cho thằng đó chà lưng cho Nó.Nhưng cũng đã thật,thằng Trung cầm cái khăn di chuyển qua lại trên lưng khiến Nó nhột nhột
-Trung hay đi hồ bơi lắm hả?
-Thỉnh thoảng thôi. -Chương đi thử đi,cũng vui lắm.-Thôi,không đi đâu.Hôm nay đã là phá lệ rồi đó.
Thằng Trung hiểu Nó muốn nói gì.Nhìn qua cái kính trên tường,thấy thằng Trung đang cười Nó.
-Cười gì Trung vậy??
-Trước giời chưa thấy Chương ở trần,giờ thấy mới biết nhìn cũng phong độ lắm.Thằng Trung nói làm Nó cảm thấy ngượng.
-Chương ốm nhom,đâu được như Trung.
Dừng tay lại,thằng Trung bóp vào bấp tay của Nó.
-Có cơ mà.Nó cười tự đắc:
-Chương mặc dù là công tử.Nhưng không phải là công tử bột đâu.
Hồi trước Nó cũng có tập tạ chứ bộ.Tập được chừng hai năm trời nhưng chẳng thấy có tí gì gọi là tiến triển cả nên Nó nổi cáu không thèm tập nữa.Nói chung cơ bấp của Nó thuộc loại “cứng đầu” nhưng bù lại chỉ được cái săn chắc…
Ấn người Nó về phía sau,ngã ra tựa lưng lên ngực thằng Trung.Thằng Trung bắt đầu chà phần trước ngực Nó.Nhìn động tác của thằng trung nhẹ nhàng và rất chu đáo khiến Nó phì cười:
-Giống “chuyên gia” ghê ha?
-Chuyên gia gì?-Chuyên gia kì cọ.heheee…
Không đôi co,thằng Trung lấy tay bóp mũi Nó.
-Sặc.Thích bóp mũi Chương vậy te?Có cái mũi dọc dừa làm vốn đó.
-Ai “chuyên gia kì cọ” hả?-Em lỡ lời,”daik” tha cho em.
Nó gọi bằng đại ca thằng Trung mới chịu bỏ tay.Bất giác Nó thở dài:
-Phải chi giờ đây có thể hoán đổi vị trí nhỉ!!
Nhìn vào tấm kính treo trên tường,thằng Trung đáp lại lời nó:
-Muốn đổi vị trí cho Vy hả?!Bị đoán trúng suy nghĩ,Nó ngước lên nhìn thằng Trung cười khì một cái.Tựa cái đầu lên người thằng Trung,mắt Nó giờ mang nặng sựu ưu tư.
Link Down: http://www.mediafire.com/?zmj1c32xidi
VKhang7913
25-11-2008, 17:24
Thằng Trung cũng không phải thần thánh hay có tài bói toán gì!Mà là do Nó thể hiện quá rõ cái nội tâm của Nó khi nói chuyện với thằng Trung mà thôi.Trước mặt tụi kia thì Nó cố gắng không biểu lộ một tí ti gì gọi là tình cảm với Nhỏ.Nhưng cứ đè nén tình cảm như thế thì làm sao mà chịu nổi chứ.Đối với thằng Trung,mặc dù mới quen nhưng Nó có cái cảm giác thân thiết khó tả nên Nó không cần phải giả vờ trước mặt thằng Trung!
-Trung thật sự không hiểu!!?Tại sao Chương có thể như thế!?Chương cam lòng ư??
Nó không biết trả lời thế nào trước câu hỏi của thằng Trung!”Cam lòng ư??”,Nó có thể lựa chọn khác được sao?Không ai cam lòng trao người mình yêu cho kẻ khác bao giờ cả.Kể cả một thằng ngốc như Nó cũng không cam lòng khi nhìn nhỏ Vy vui vẻ bên thằng Trí!
-Lần trước mình đã nói với Trung:chỉ cần thấy Vy cười tươi và hạnh phúc thì cho dù có hy sinh tình yêu này Chương củng chấp nhận.Nó nói típ:
-Nhưng có một điều Chương muốn khẳng định với Trung:không ai cam tâm trao người con gái mình thương cho người khác bao giờ,kể cả khi người đó là anh em ruột thịt! -Nhưng mong Trung hiểu một điều:chấp nhận người mình yêu “đi bên” người khác hoàn toàn khác với “cam lòng” như Trung đã nói.Nó không biết thằng Trung có hiểu những gì Nó muốn nói hay không!Có thể thằng Trung sẽ không hiểu vì mỗi người nhìn tình yêu với những gam màu khác nhau.
Như muốn trốn tránh đi cái hiện thực trước mắt là Nó đã mất Vy,Nó thở dài đau khổ rồi nhắm hai mắt lại.
Dường như sợ làm Nó buồn nên thằng Trung không đề cập đến chuyện tình cảm của Nó nữa.
Có lẽ Nó không hiểu giời đây thằng Trung đang suy nghĩ gì đâu.Trong gương phản chiếu lại hình ảnh của Nó với thằng Trung…để ngày sau nghĩ lại Nó chỉ biết lấy tay gải gải cái đầu cho một kỉ niệm đẹp!
*****
Khi đang viết lại những dòng này thì Nó nhận được tin nhắn của “người ta”.Tin nhắn chỉ ngắn gọn:”Trung thu vui vẻ” nhưng Nó cảm thấy rất vui.Cho dù trước mắt Nó chất hàng đống bánh Trung thu và đèn ***g thì Nó cũng không thèm để mắt đến.Nó sẽ gạt bỏ những thứ ấy qua một bên chỉ để tìm cái tin nhắn của “người ta”!
Nhưng thà rằng “người ta” đừng nhắn tin chúc Trung thu cho Nó,đừng cho Nó niềm vui rồi lại mang đến cho Nó một nỗi đau khác.
Nó tự nhủ lòng “người ta” không còn yêu Nó nữa đâu!”Người ta” đã quên Nó như quên bao câu hứa hôm nào rồi…!Nên Nó đã kìm nén tình cảm của Nó lại để chỉ xem “người ta” là em của Nó.Nhưng có lẽ “người ta” không muốn chấp nhận một thằng anh như Nó!Nếu “người ta” xem Nó là anh thì “người ta” sẽ không làm như thế với Nó …
Cho dù thế nhưng Nó vẫn cám ơn “người ta” đã mang lại cho Nó sự ấm áp trong đêm Trung thu lạnh giá kia!Mặc dù sự ấm áp kia chỉ là thoáng qua.
Cám ơn em!Cám ơn em đã chưa bao giờ ghét bỏ anh.Cám ơn em đã chưa từng ghét bỏ người đã không thể thực hiện lời hứa sẽ lo lắng và che chở cho em suốt cuộc đời này!
Cho dù anh làm những việc gì khiến em phải đau lòng,phải thất vọng về anh thì xin em hãy hiểu cho anh!Xin em hãy hiểu anh làm thế vì anh quá yêu em.
Nhưng…chẳng lẽ em làm anh đau khổ củng là vì em còn yêu anh rất nhiều sao!!
Anh vẫn là một thằng ngốc!!Anh ngốc lắm phải không em?!!
*****
Link Down: http://www.mediafire.com/?9meytjasdnm
-Trung ngủ sớm đi!Nguyên ngày nay Trung đã cực nhọc vì Chương nhiều lắm rồi.
Nó nói vì thấy thằng Trung vẫn còn chưa ngủ mà cứ ngồi bên mé giường nhìn ra cửa sổ.
-Chương ngủ trước đi,Trung ngủ sau.Nó ngồi dậy lấy tay choàng qua vai thằng Trung.
-Cho Chương xin lỗi!
Nhìn cái tay băng mấy cục bông gòn của Nó đang quàng dưới cổ,thằng Trung nấc nghẹn:
-Chương không có lỗi!Nhưng về sau đừng nhắc đến Linh trước mặt Trung nữa.Đặt tay lên đùi Nó,thằng Trung típ:
-Trung không chê bai gì Linh cả!Chỉ đơn giản trong lòng Trung đã có người cho Trung thương nhớ rồi.Kéo thằng Trung về phía Nó.Không chống cự,thằng Trung ngã người lên vai và nhìn Nó.
-Cho Chương xin lỗi!
-Chương hứa từ rầy về sau sẽ không đề cập đến Linh trước mặt Trung nữa.
Ban nãy trong lúc tắm.Nó chỉ vô tình nhắc đến cuộc nói chuyện của Nó với nhỏ Linh cho thằng Trung nghe và kể về tình cảm của Nhỏ cho thằng Trung biết.Chỉ có vậy thôi mà thằng Trung đã phản ứng như thế,nhìn phản ứng của thằng Trung Nó cũng phần nào biết được “người đó” trong lòng thằng Trung chiếm một vị trí không phải là nhỏ.
Nắm tay Nó để ra khỏi cổ,thằng Trung ngồi ngay ngắn lại
-Chỉ cần Chương không nhắc đến nữa là được.
Nó hí hửng:
-OK.Chương hứa.Thằng Trung cười khẽ:
-Thôi ngủ sớm .
-Chứ nãy giờ ai không chịu đi ngủ vậy ta?-Nó trả lời thằng Trung với thái độ trách móc.Cười hì hì thằng Trung nằm xuống nệm,Nó cũng ngã người xuống nằm kế bên thằng Trung.
-Trung không nói cho người đó biết rủi người đó phải lòng một người khác thì sao?Xếp chéo hai tay lót dưới đầu thằng Trung đáp:
-Có lẽ ở một khía cạnh nào đó thì Trung và Chương giống nhau!
Nó đăm chiêu:
-Hử??-Bây giờ khó nói lắm!Trung cũng không biết nói với Chương thế nào nữa.Đợi khi nào có dịp Trung sẽ kể tường tận cho Chương biết.
-Mong sao lúc đó Chương không khinh thường Trung!!?
Lời nói của thằng Trung lại càng làm Nó đi vào suy nghĩ rối rắm trong đầu.
-Không bao giời Chương làm như vậy đâu.Trừ khi Trung làm việc sai trái phụ bạc người đó còn bằng không thì không ai có quyền “khinh thường” tình cảm của một người dành cho một người cả! -Kể cả người đó cũng không có quyền!Nếu người đó xem khinh tình cảm chân thật của Trung thì người đó không đáng có một tình yêu chân thật!
Không biết thằng Trung đang nghĩ gì!Nhìn thằng Trung vậy mà cũng khổ vì tình!Nhỏ nào ngốc thật..ngốc thật…Mà không biết Nhỏ đó “cóa” ngốc không te??!
Thằng Trung quay qua ôm Nó.Mình mẩy,tay chân Nó te tua,ê ẩm như vầy mà thằng Trung còn ôm Nó sao trời?
-Chương bị vầy mà còn ôm ngủ hả??
Hai mắt vẫn nhắm,thằng Trung giả giọng đang ngủ:
-Chương có.. bị gì thì Trung vẫn ôm ngủ!!Nó lắc đầu nhìn thằng Trung!Y như thằng Chuột luôn!Với tay tắt cái đèn trần:thôi ngủ sớm.Người mệt mỏi,ê ẩm hết rồi:1 con cừu..2 con cừu…3 con cừu….4 con cừu…..5 con cừu……6 con……….
Link Down: http://www.mediafire.com/?cyzlmledxxm
túm lại dài quá, mà đọc hok pik ai là 2 chàng nv chính nữa pó tay!!!
1 câu chuyện thật hay,thật lãng mạn! Nhưng càng hay càng lãng mạn lúc đầu,thì lúc sau sẽ đau khổ vì nhớ mãi.Hoài niệm quá khứ là điều mà bất cứ ai cũng có.Hi vọng đây là 1 câu chuyện có thật.Thanks bạn!Rất hay!
codonminhtoi
06-02-2009, 09:39
Truyện đang hay mà bạn, sao ko post tiếp đi. Mình rất muốn biết người nào mà đã làm cho Chương cứ phải đau khổ và dằn vặt suốt thế kia... Thanks bạn nhìu nhìu lắm!
kuokilove
08-02-2009, 14:03
Tiếp đi anh ơi ghiền quá
vBulletin® v3.8.4, Copyright ©2000-2012, Jelsoft Enterprises Ltd.