PDA

View Full Version : Kẻ phản bội nhân ái !!!!


HoangChauCacCac
28-08-2007, 17:54
Kẻ phản bội nhân ái


Những ngày cuối cùng em tôi rất mệt nhưng mỗi khi thấy anh đến thăm, nó rất hạnh phúc. Anh đến và ngồi bên nó, nắm bàn tay xanh xao, gầy gầy. Anh nói những gì đó tôi không nghe rõ mà chỉ thấy gương mặt em ngập tràn hạnh phúc.
Cuối cùng tôi đã lấy được người mình yêu. Khi yêu anh ấy, tôi mới hiểu tình yêu có sức mạnh như thế nào. Nhưng trước khi trở thành vợ anh ấy, tôi đã phải trải qua những đau đớn đến tận cùng. Tuy thời gian đã trôi qua, nhưng cứ nghĩ đến thời gian đó tôi vẫn chưa khỏi hết bàng hoàng, đau khổ và cả ân hận.
Khi anh ấy ra mắt gia đình tôi thì ai cũng thấy yêu quý anh ngay lập tức. Tôi hạnh phúc đến ngạt thở vì yêu anh. Tôi tin rằng, không một người con gái nào biết anh lại không rung động trước anh. Anh là một con người mà tôi thấy không lý giải nổi về sự quyến rũ của anh ấy. Con người anh luôn luôn tỏa ra một sức mạnh rất lạ.
Hồi đó, cứ đôi ba ngày anh lại đến nhà tôi. Chúng tôi uống trà, nói về những cuốn sách, về những bản nhạc, về những điều mà chúng tôi quan tâm. Trong lúc hạnh phúc ngây ngất ấy, tôi đâu biết rằng có một người yêu anh có lẽ còn mạnh liệt hơn cả tôi. Người đó chính là em tôi. Em tôi là một thằng bé ngoan hiền và thường lặng lẽ. Em tôi có đôi mắt to và sâu thẳm lạ thường. Mỗi khi ngồi trước em mình, tôi thường ngắm nhìn đôi mắt ấy. Tôi hãnh diện vì vẻ đẹp của đôi mắt ấy. Nhưng ngay đó, lòng tôi lại dâng lên một nỗi buồn thương vô hạn khi nghĩ đến tương lai của em. Em tôi bị bệnh tim rất nặng. Nó phải bỏ học và ở nhà. Gia đình tôi và cả em tôi đều biết rằng, em tôi luôn luôn đứng cận kề cái chết.
Cũng không rõ từ khi nào, tôi bắt đầu nhận ra sự khác thường của người yêu mình. Anh trầm ngâm hơn và đôi lúc đang nói chuyện với tôi mà đầu óc vẫn để đâu đó. Rồi mỗi khi anh đến nhà tôi, em trai tôi không giấu được tình cảm của mình nữa. Tôi đã nhận ra ánh mắt của nó dành cho anh.
Một lần, tôi nhìn thấy anh dúi vào tay nó một lá thư. Tôi hỏi anh ấy đã đưa gì cho em trai mình, anh vô cùng lúng túng và đã nói dối. Anh ấy không bao giờ có thái độ đó với tôi. Anh luôn luôn là người chân thành và rành mạch.
Khi đang yêu, người ta có thể có những hành động vô cùng ích kỷ và thiếu suy nghĩ. Chính vì vậy mà tôi không muốn anh đến nhà tôi nhiều nữa. Những lúc chỉ có hai chị em ở nhà, tôi thường nói bóng nói gió về mối quan hệ có nhiều điều không bình thường giữa anh và nó. Tôi thấy em tôi cũng lúng túng và lảng sang chuyện khác.
Tôi còn phát hiện ra có lúc tôi không có nhà, anh vẫn đến nhà tôi và ở lại chơi với em tôi. Một lần, tôi từ cơ quan về và bắt gặp em tôi đang úp mặt vào cánh tay anh ấy và khóc. Tôi vùng bỏ chạy. Anh tìm tôi. Mặt anh đau khổ. Tôi khóc lóc và nguyền rủa anh. Nhưng anh chỉ thở dài và nói: Hãy tha thứ cho anh, rồi em sẽ hiểu.
Làm sao tôi có thể tha thứ cho anh, khi mà anh đã làm tổn thương tôi, đã làm trái tim tôi rỉ máu. Tôi cũng không thể nào hiểu được tại sao anh lại yêu tôi, lại yêu cả em trai tôi. Tôi đau đớn, trái tim như bị bóp nghẹt. Tôi hận anh, tôi nói với anh rằng, anh là kẻ đểu cáng, anh đã lừa dối hai chị em tôi.
Khi ấy, đầu óc tôi mu muội và ích kỷ vô cùng, tôi cũng nói thẳng với em tôi về quan hệ của chúng tôi và khẳng định anh ấy là một gã Sở Khanh. Em tôi không nói gì mà chỉ khóc. Em khóc rất nhiều, mắt lúc nào cũng sưng. Nhiều lúc, tôi rất ân hận, tôi tự nguyền rủa mình vì đã gặp và yêu anh, để rồi xảy ra những điều khó xử như vậy. Tôi rất thương em tôi, nhưng tôi cũng rất yêu anh. Anh là niềm kiêu hãnh của tôi đối với bạn bè, với người thân và với những người xung quanh, anh quan trọng đối với cuộc sống của tôi biết bao.
Rồi trong một lần, bởi quá yêu anh, bởi sợ hãi vì sẽ mất anh mà tôi đã nói với anh: "Sao anh lại yêu nó, anh có biết nó bị bệnh tim và không thể sống lâu được nữa". Anh ấy đã tát tôi rồi bỏ đi. Tôi bàng hoàng. Tôi chưa bị ai tát như thế. Cho đến mãi sau này, tôi không thể tin anh đã hành động như thế với tôi.
Gần một năm sau thì em tôi mất. Gia đình tôi đau đớn vô cùng mặc dù ai cũng biết điều gì sẽ xảy ra với em. Những ngày cuối cùng em tôi rất mệt nhưng mỗi khi thấy anh đến thăm, nó rất hạnh phúc. Anh đến và ngồi bên nó, nắm bàn tay xanh xao, gầy gầy. Anh nói những gì đó tôi không nghe rõ mà chỉ thấy gương mặt em ngập tràn hạnh phúc.
Cũng những ngày đó, em nói với tôi: "Em biết em không sống được lâu nữa đâu chị ạ. Nhưng em hạnh phúc". Tôi hiểu em tôi nói về điều gì. Và thế là, thói ích kỷ và ghen tuông trong tình yêu lại trỗi dậy. Tôi căm thù anh ấy và giận cả em tôi.
Một thời gian khá dài sau khi em tôi mất, anh hẹn nói chuyện với tôi. Lúc đấy con người tôi mẫu thuẫn vô cùng, tâm can bị giằng xé, dằn vặt. Thực lòng, tôi vừa muốn gặp anh ấy vừa muốn bỏ chạy. Nhưng cuối cùng tôi vẫn đến gặp anh.
Khi chúng tôi gặp nhau, cả hai không nói một lời nào. Trong sâu thẳm trái tim, tôi vẫn rất hận anh, nhưng vẫn còn yêu anh. Sau cùng anh cũng nói: "Anh không hề yêu Minh. Anh thương Minh quá. Anh biết Minh không thể kéo dài cuộc sống lâu hơn được". Tôi gào lên: "Anh không yêu nó sao anh lại làm như thế?". Anh nói: "Trong chuyện này, anh đã hy sinh vì một người khác". Tôi bĩu môi: "Anh nhân đạo quá nhỉ. Với lòng nhân đạo của anh, tôi xin anh từ nay đừng đến nhà tôi nữa". Nói xong, tôi bỏ đi.
Trở về nhà, tôi gặp mẹ ngay phòng khách. Ánh mắt của mẹ lúc đấy như nhìn thấu được tâm can, khiến tôi không kiềm chế được bản thân đã ôm chầm lấy mẹ tức tưởi khóc và kể cho mẹ nghe về chuyện của ba chúng tôi.
Nghe xong, mẹ tôi rất ngạc nhiên. Mẹ thắc mắc rằng sao anh ấy không nói gì với tôi. Đến lúc đó, mẹ tôi mới nói cho tôi biết sự thật về quan hệ giữa em tôi và anh ấy.
Em tôi đã thực sự yêu anh. Đấy là mối tình duy nhất của em tôi khi nó còn sống. Nhưng nó biết tôi và anh yêu nhau. Chính vì nỗi thất vọng và tình yêu quá mãnh liệt đó mà bệnh tình của nó thêm nặng. Em tôi đã tâm sự với mẹ tôi về tình yêu đơn phương của nó. Mẹ tôi vô cùng lo lắng. Bởi mẹ biết chuyện gì sẽ xảy ra, nếu như... Nhiều đêm, em tôi không ngủ, ngồi suốt đêm im lặng. Và mẹ là người mà chỉ có em tôi có thể khóc và tâm sự... Đôi lần, mẹ tôi phát hiện ra sự hoảng loạn của em tôi. Một điều kinh khủng mẹ tôi phát hiện, đó là em tôi có dấu hiệu định quyên sinh. Mẹ tôi muốn em tôi được sống hạnh phúc trong những năm tháng cuối đời. Trong nỗi sợ hãi và buồn đau, mẹ tôi đã tìm gặp anh ấy.
Mẹ tôi đã nói hết những gì về em tôi. Anh cũng nói là anh nhận được những lá thư của em tôi. Cuối cùng mẹ tôi cầu xin anh hãy làm điều gì đó giúp em tôi. Mẹ tôi còn khóc và nói rằng chuyện này sẽ làm anh khó xử nhưng mong anh hãy vì một người bệnh nặng mà hãy tìm cách để cả hai chị em tôi đều ít bị tổn thương. Mẹ tin anh làm được điều đó. Chính thế mà mẹ tôi phải đến tìm anh.
Từ lúc đến cho đến khi mẹ tôi về, anh không nói một điều gì. Suốt một tháng sau đó, anh không đến nhà tôi. Rồi sau đó, anh trở lại nhà tôi và câu chuyện đã xảy ra.
Anh đã làm hài lòng mẹ tôi và "hạnh phúc" cho em tôi. Nhưng có lẽ khát vọng của một con người sắp từ giã cõi đời mới là lý do để anh ấy quyết định hành động của mình. Mặc dù anh biết có thể sẽ bị mất tôi và anh chỉ mang lại một tình yêu giả dối cho em tôi mà thôi.
Khi tôi đã hiểu được mọi chuyện, tôi đã xin anh tha thứ. Anh nói với tôi: "Anh không xin em tha thứ điều ấy. Anh muốn em tha thứ cho anh một điều mà cả em và mẹ em không biết. Khi Minh mất rồi, anh mới nhận thấy anh yêu Minh".
Anh khiến tôi rất ngạc nhiên nhưng chính vì thế tôi càng yêu anh, kính trọng anh hơn và tìm mọi cách để không mất anh. Hình như tình yêu của chúng tôi mạnh mẽ hơn và kỳ lạ hơn khi có một người thứ ba trong tình cảm của hai chúng tôi. Khi tôi sinh con gái đầu lòng, chúng tôi quyết định đặt tên cháu là Minh. Cả hai chúng tôi muốn em chúng tôi có mặt trong đời sống hạnh phúc của gia đình chúng tôi ở một phía nào đó

T.T.P.N

™♥ cào cào lá tre ♥™
28-08-2007, 22:20
thanks HCCC đã post bài , câu chuyện rất hay nhưng xin lỗi cho mình thắc mắc 1 chút nhé : ở đầu bài người con gái nói em bạn ấy là 1 thằng con trai ngoan hiền và lặng lẽ , ở giữa bài thì lại bảo : 1 thời gian khá dài sau khi em gái tôi mất ..... . Mình thấy có 1 sự mâu thuẫn ở đây thôi . dù sao cũng thanks HCCC nghen, câu chuyện cảm động lắm

HoangChauCacCac
29-08-2007, 15:37
Thankzzzz ricky_martini đả đọc bài này , Tác giả bài này là T.T.P.N ở yahoo group DuHocSinhUSA , Hoàng châu đọc thấy hay hay có ý nghỉa lắm nên share lại cho các bạn thôi , không phải HC viết bài này .

Dam_Vinh_Hung
29-08-2007, 18:08
giờ có nói thì củng quá muộn mang rồi , nếu cô ấy biết trước nói với em mình lúc còn sống thì hay biết mấy , biết đâu sẻ kéo dài cuộc sống cho em mình ...một câu chuyện buồn quá

TraiDaLat
30-08-2007, 15:34
Một câu chuyện hay dạy cho ta cách hành xử trong cuộc sống , đáng cho chúng ta đọc

snowflake
30-08-2007, 18:41
câu chuyện của bạn rất là hay và có ý nghĩa

tranthuvan1984
31-08-2007, 15:13
câu chuyện cũng đc... nhiều tình tiết viết hơi mâu thuẫn.hành văn hơi dài dòng.

HoangChauCacCac
31-08-2007, 17:35
Ngẫm lại qua bài này mới thấy mình cũng chẳng vượt qua được những tính nhân ái của cuộc sống nếu để mình vào chổ của chị gái ấy ...mà dần mất đi những bản chất thật của con người mình cho đến khi người em chết đi , thì lúc đó tính nhân ái lại trổi dậy .... Cảm ơn tác giả bài này đã cho HC một bài học thật bổ ích .

bugleboy
01-09-2007, 11:10
câu chuyện thiệt buồn đầy bi kịch , kết thúc với nhửng ân hận củng là một bài học có ý nghỉa chung cho mọi ngừi , trong hành xử thận trọng đắng đo kẻo làm tổn thương người khác mà vô tình không biết đến khi muốn bù đắp lại thì không có gì có thể bù đắp được hix hix

onggia_xichum
02-09-2007, 13:38
Rất có ý nghĩa làm cho chúng ta phải suy nghĩ nhiều , cám ơn bé rất nhiều về câu chuyện thú vị này .

TiNhoc
02-09-2007, 14:47
câu chuyện này hay lắm, thật buồn và rất có ý nghĩa nữa 1 bài học quí giá

con vit con
02-09-2007, 20:24
Câu chuyện buồn quá , rất có ý nghĩa nhưng Vịt không thích mấy câu chuyện kết thúc buồn như vậy đâu . Thanks bạn nhiều nha đả pót bài.

Duy_BL
13-09-2007, 15:34
câu chuyện hay có í nghĩa ----------------------

acc0210
08-03-2008, 21:36
xxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxx

acc0210
08-03-2008, 21:39
khoccccccccccccccccccccccccccccccccccc