buichithien
06-10-2008, 17:30
1. Sư ông nhấp một ngụm trà rồi thong thả nhìn qua một lượt ba đứa trẻ. Ông giáo Tâm vui vẻ hỏi.
- Thầy có nhớ ba đứa nó không? Lâu lắm mới có dịp mà cả nhà tôi đi lễ chùa. Mùa Vu Lan năm nay chùa mình tổ chức lớn quá thầy ạ.
- À, nhớ chứ sao không. Hai đứa này sinh đôi, anh là Bùi Chí Thiện còn em là Bùi Chí Nghĩa, còn đứa út…để coi nào…nhớ có chút xíu mà giờ cao gần bằng hai anh, Bùi Chí Hiệp phải không?
Bà giáo Tâm mỉm cười hạnh phúc. Bà lấy gói giấy để sẵn trong chiếc giỏ mây nhẹ nhàng để lên bàn rồi quay sang mở lời.
- Chúng con nhờ sư ông cầu siêu cho ông bà nội và ông bà ngoại tụi nhỏ và cầu an cho cả nhà chúng con. Tên thì con đã viết sẵn đây rồi. Còn đây là phần chúng con cúng dường cho chùa, mong sư ông nhận cho. Sẵn tiện, chúng con nhờ sư ông giúp cho chúng con một việc. Chúng con định nhờ sư ông coi giúp số mệnh cho tụi nhỏ mai sau.
- Việc cầu an cầu siêu, hai vị cứ ra nói với sư Khả, sư sẽ ghi giấy và nhận cúng dường. Còn việc coi số mệnh thì…quả thật tôi không dám. Vả lại, mấy đứa nhỏ còn quá nhỏ tuổi.
- Dạ, hai đứa anh đã bảy tuổi rồi, còn đứa em thì vừa năm. Mong thầy giúp cho chúng con, con và vợ đều là thầy giáo cô giáo, bố mẹ con và bố mẹ vợ của con đều là người dạy chữ nho ngày xưa. Cả ba đời dòng họ nhà con đều làm nghề dạy học. Nên chúng con cũng muốn cả ba đứa con của con sau này trở thành thầy giáo, tiếp nối nghề dạy học. Chúng con cũng biết việc o ép là không nên, nhưng dạy học là nghề cao quý, truyền thống tốt đẹp thì nên giữ. Nhờ thầy coi giúp xem chúng nó có thích hợp với nghề dạy học hay không để chúng con biết mà uốn nắn chúng ngay từ bây giờ. Hai đứa lớn sắp đi học lớp một rồi thầy ạ.
- Việc gì mà phải thế, nếu chúng nó thích làm thầy giáo thì chúng sẽ làm, còn không thì…ép buột cũng không được đâu. Anh nên để cho lũ trẻ tự do lựa chọn, bây giờ đã là năm 1988, nước ta đã mở cửa giao thương với nước ngoài, tư tưởng sẽ thay đổi nhiều, thế hệ cha đặt đâu con phải ngồi đấy đã qua rồi.
- Vậy truyền thống dạy học của cả hai dòng họ nhà con sẽ ra sao? Tâm nguyện của ba chồng con trước khi mất sẽ lấy ai thực hiện. Sư ông hãy giúp cho vợ chồng con, xem coi ba đứa thích hợp nghề nào thôi, mọi việc chúng con sẽ suy nghĩ thấu đáo trước khi làm.
Sư ông thở dài. Người tu hành thường dễ siêu lòng trước những lời van xin nài nỉ. Ông cầm tờ giấy coi ngày tháng sinh đẻ của Bùi Chí Thiện, ông bấm mấy đốt ngón tay miệng lầm rầm tính toán, ông cầm bàn tay bé nhỏ xem xét giây lâu rồi cất giọng ồn ồn hỏi.
- Con có muốn đi dạy học không?
- Dạ muốn, đi dạy giống ba mẹ, có cây thước to to, đánh học trò vui lắm. Có cây viết màu đỏ chấm bài mười điểm, một điểm.
Sư ông cười mỉm. Ông cũng làm thế với Bùi Chí Nghĩa, nhưng câu trả lời khác hẳn.
- Dạ muốn, đi dạy để ba mẹ vui, chứ đi dạy nghèo lắm.
- Nghèo mà vẫn muốn à?
- Con mà nói không muốn thì ba mẹ buồn.
Sư ông mím môi lại, ông quay sang Bùi Chí Hiệp. Nó nhỏ hơn các anh hai tuổi nên chưa bị ba mẹ đóng khung ước muốn nhiều.
- Dạ muốn, cái gì con cũng làm hết.
Sư ông bước đến bàn thờ phật, lấy xuống ba trái mảng cầu chia cho ba đứa trẻ rồi bảo chúng ra phía sau vườn ăn. Trong gian phòng chỉ còn lại ba người.
- Bùi Chí Thiện và Bùi Chí Nghĩa đều là mạng thủy, sinh cùng ngày, nhưng khác giờ do vào lúc chuyển tiếp thời gian. Vì thế số phận sẽ khác nhau rất xa. Thằng Thiện thuộc quẻ Tiên Sư, chắc có thể theo nghề giáo của hai vị. Số phận sẽ long đong nhiều vì tiền bạc và tình duyên. Còn thằng Nghĩa thuộc quẻ Lợi Khẩu, sẽ dùng tài ăn nói mà lập nghiệp. Hai vị xem cả hai đứa giống nhau như hai giọt nước, nhưng trên cằm của thằng Nghĩa có một mụt ruồi duyên ăn nói đó, tóc của nó cũng nhiều và mượt hơn là dáng người sung sướng hơn, chưa hết đâu, trong lòng bàn tay phải của thằng Nghĩa có Sao Chỉ Tay, ắt sau này sẽ quyết định số phận của nhiều người. Còn tình duyên thì lắm phong lưu.
- Vậy là nó không làm thầy giáo sao, sư ông? Bà giáo hỏi dồn.
- Vậy thằng Nghĩa làm gì mà quyết định số phận của người khác, thầy nói rõ giúp con với. Ông giáo cũng cất tiếng theo vợ.
- Tương lai thật khó nói, tôi đây chỉ biết có thế thôi. Còn thằng Hiệp thì quá nhỏ chưa thể biết được gì, nhưng xem ra nó bình yên hơn hai anh. Thường trong gia đình mà anh chị đều gánh hết cơ cực lẫn sung sướng thì đứa út sẽ nhàn hạ.
Ông giáo có vẻ không tin lắm nên quay sang nói với vợ.
- Gia đình mình nghèo, lại ở nơi vùng sâu này, đến cái anh Xã Trưởng còn phải vất vả, nói là có tiếng Xã Trường chứ mọi chuyện đều theo lệ của làng, mấy ông già bà lão là nhất. Làm sao mà thằng Nghĩa giàu có hay nắm quyền hành.
- Nước lã mà vã nên hồ, tay không mà nổi cơ đồ mới hay. Hai vị cứ về, từ từ, cái gì đến ắt sẽ đến. Cứ để tự nhiên.
buichithien
13-10-2008, 17:10
Ba Mưa đưa tay cầm lấy cái gút ngay miệng bao rồi chặc lưỡi chê “con chó nhỏ vầy, nhẹ hều mà ông đòi đổi năm bao thóc của tôi. Sao mà được.” Gã Chà Và nói giọng lơ lớ giật cái bao lại, ra chiều không muốn mặc cả. Ba Mưa vốn thích nhậu thịt chó nên hoảng hốt, tưởng đâu mấy gã Chà Và giận. Cả hai nói tới nói lui rồi thoả thuận con chó trong bao bố đổi lấy ba bao thóc căng cứng. Thiện ngồi trong mui ghe tránh nắng cũng dóng đầu ra coi chú Ba Mưa và bọn người Chà Và nói chuyện mà thầm trách “chú Ba ham nhậu thịt chó quá trời, thím Ba kêu chở mấy bao thóc từ ruộng về, chưa kịp tới nhà mà đã mất hết ba bao. Phải về mét cho chú Ba nếm mùi nghe chửi. Thím Ba Mưa mà chửi là điếc tai cả xóm” Thiện nghĩ tới đó thì mỉm cười, thọt tay ra ngoài vách ghe, chạm vào làn nước mát lạnh rồi vun vẩy lên không trung. Trời cuối hạ đầu thu, buổi chiều giữa sông ***g lộng gió. Hơi nước thấm đẫm không trung, mát vô cùng! Ba Mưa vác ba bao thóc chuyền sang ghe của hai gã Chà Và đen đúa, đoạn đưa tay đón lấy cái bao bố đựng con chó. Nhưng vừa định đưa tay mở bao coi thử món nhậu ăn mừng mùa gặt lúa mập béo ra sao thì gã Chà Và quát lên.
- Tui nói gòi đó nghe hông, con chó con này dữ lắm, bắt nó được đâu có dễ, tui bị cắn mấy dấu tay đây ná, tụi tui phải cột lại chặt vậy đó, bỏ vô tới hai lớp bao thì nó mới chịu yên. Chú phải chờ tới chiều nó đói nó mệt rồi hãy mở ra làm thịt. Giờ mà mở liền, nó phóng xuống sông bơi mất à.
Ba Mưa gật đầu, cuộc mua bán bất ngờ với hai tay Chà Và trên sông chấm dứt, Ba Mưa đưa con chó vào khoang thuyền, chỗ Thiện đang ngồi tránh nắng rồi nói “mày đi chơi thì không thấy, chỉ thấy quậy không hà, giờ nhờ một việc coi chừng cái bao đó nghen mậy. Tao lái thuyền về tới nhà mà mất con chó là mầy biết tay tao nghe chưa?.” Thiện gật đầu như tế sao vì nó năn nỉ lắm mới được chú Ba Mưa cho đi theo ghe chở lúa, nó thích đi vào mấy cánh đồng xanh dập dềng sóng lúa xanh ngả vàng, để được yên tĩnh trầm tư, tính nó thích thế, hoàn toàn trái ngược với em song sinh của nó. Nghĩa thích ồn ào nên vừa đầu hè về là nó xin phép theo mẹ ra chợ miết.
Đang bẻ bánh lái ngon trớn, Ba Mưa liếc mắt vào khoang trong, thấy cái bao lắc lư dữ dội. Còn Thiện nằm kế bên mắt nhắm không biết là ngủ hay nằm suy nghĩ gì. Nghĩ đến miếng thịt chó vàng ươm tươm mỡ là Ba Mưa dằn không nổi, Ba Mưa cho ghe tấp vào một khoảng đất mọc dày những bụi cây dừa nước.
- Dậy mau, mày bước mà giữ lấy đầu bao nghen. Tao đập cho con chó nó chết, chứ mà để mày giữ một hồi là chiều nay khỏi nhậu luôn. Tới nhà là tao quăng lên lò lửa nướng liền.
Thiện ngoan ngoãn nắm lấy cái bao nhưng khi thấy Ba Mưa vun cây dầm định đập xuống thì nó điếng người vội thả tay ra, vừa lúc cái bao lắc mạnh ngả sang một bên, đường đi của cây dầm sượt ngang mép bao kêu vút.
- Mày làm cái gì vậy, mai mốt tao không cho mày theo ra đồng nữa, cầm cái bao cũng không xong, tao đánh con chó chứ có đánh mày đâu mà mày sợ. Con trai gì cứ điệu điệu như pê đê. Dậy cầm lấy nè.
Thiện nghe la thì xụ mặt buồn nhưng khi nghe mắng bằng chữ “pê đê” thì nó ngẩng người ra vì không hiểu, bởi lẽ đó là một khái niệm xa lạ với những ai lớn lên ở những vùng sâu vùng xa của mảnh đất uốn cong hình chữ S.
Thiện nhắm nghiền hai mắt, siết nắm tay thắt chặt cái miệng bao ngay nút gút, cái bao bị dựng đứng lên. Ba Mưa đưa cây dầm ra xa rồi tạt ngang chứ không bổ xuống như lúc nãy. Một tiếng kêu khô khốc vang lên giữa trời sông nước. Đường đập vào bao mạnh đến nỗi cái bao bị hất lên cuốn theo Thiện lúi chúi muốn té nhào. Máu nhuộm ra ngoài bao ri rỉ. Thiện nhìn thấy hoảng sợ lui vào mui ghe úp mặt vào vách mui, nước mắt ứa ra. Lần đầu trong đời nó mới chứng kiến cảnh giết chóc ghê rợn mà nó có phần nhúng tay vào. Nó nấc nghẹn từng quãng “mô phật chó ơi, chó ơi mô phật! Hức… hức…phật…chó…hức!” Bên ngoài Ba Mưa hỉ hả tháo dây cởi lớp bao ngoài, lại mở dây tháo tiếp cái bao trong. Một tiếng kêu khiếp đảm vang lên “trời ơi, không phải chó.” Thiện ngoảnh đầu ra. Mặt chú ba Mưa tái mét, mí mắt giật giật, môi méo lên trông thật khủng khiếp. Chú vội đổ từ trong bao ra, một thằng nhỏ khoảng ba tuổi hai tay bị trói vào nhau, hai chân cũng trói dính vào nhau, miệng ngặm một đống giẻ. Máu từ đầu thằng bé vẫn chảy ra đỏ cả đám tóc đen, mắt trợn tròng trắng dã. Ba Mưa móc đống giẻ ra khỏi miệng thằng bé nhưng cái miệng không thể khép lại của nó cứng đơ như một cái ly sứ nhỏ. Đầu thằng bé móp vào một khoảnh, máu ứa ra khiếp đảm. Ba Mưa hãi hùng ngồi bệt xuống sàn ghe, còn Thiện đứng yên mắt trố ra như hoá đá, lần đầu tiên nó thấy cảnh người chết quá gần, nó sững người không thể cử động.
Ba Mưa cho ghe chạy hết tốc lực, đến hơn một giờ, chiếc ghe lọt vào nơi mà trước đây nó chưa từng đến. Hoang vắng, càng hoang vắng càng tốt. Trên là mây trời, dưới là nước trắng mênh mông, giữa là hai con người và một xác chết trên cùng chiếc ghe. Ba Mưa tấp vào một miếng đất toàn dây leo và cây dại, lật đật neo thuyền lại rồi nhanh tay đào một cái hố thật sâu. Ba Mưa cho cái xác đứa bé vào đó, lấp lại thật bằng phẳng. Lấm lét nhìn xung quanh, nổ máy ghe chạy thụt mạng. Được một lúc, Ba Mưa lấy lại chút bình tĩnh, trong đầu Ba Mưa chợt hiện lên một mối đe doạ khác vẫn đang nằm run rẩy trong mui. Mối nguy vừa tròn mười ba tuổi vào tháng rồi. Trên trời mây đen tụ ngày một nhiều, một trận mưa lớn sắp đến tưới gội vào nhân gian. Ba Mưa cho ghe dừng lại, cột ghe vào một cây bần rồi bước vào mui ghe nơi Thiện đang ngồi thất thần.
- Con hứa con không nói cho ai biết. Con thề bà bắn. Con không nói đâu. Chú đừng cắt cổ con. Hu hu hu…
- Tao tin rồi, mày im đi, rửa mặt cho sạch đi.
Dứt lời, Ba Mưa kéo con dao yếm đang kề ngay cổ của Thiện lại. Thiện run lẩy bẩy, chồm người qua vách ghe thò hai tay xuống túm lấy một ngụm nước khoả lên mặt. Thiện đâu ngờ Ba Mưa dụ nó rửa mặt là để đầy nó xuống sông, ý muốn tạo ra một cảnh chết đuối, cho tự nhiên hơn là cắt cổ. Ba Mưa thụp người xuống định chộp lấy hai chân của Thiện để hất xuống dòng nước thì cũng là lúc cặp mắt của hắn chú ý đến cái mông tròn lẳng của đứa trẻ mới chớm thì. Ba Mưa chợt nghĩ đến vợ của hắn hồi mới cưới. Chính cái mông tròn lẳng như đứa nít lên mười đã làm hắn chết mê tơi. Nhưng khi sinh xong đứa con đầu tiên thì cái mông của vợ hắn biến dạng, mập ra, rồi đứa con thứ hai vừa xong thì cái eo cũng phình ra gần bằng cái mông. Đêm nằm bên vợ mà Ba Mưa cứ ngỡ là nằm bên một khối thịt sóng sánh. Cái mông của đứa bé ngay trước mặt làm hắn dâng lên những cảm xúc điên dại thuở tám năm về trước. Thiện rửa mặt xong thì quay lại, nó hoảng sợ khi thấy Ba Mưa ngồi thụp xuống bên chân mình, mắt mở nhìn không chớp.
- Chú làm gì vậy, cháu không nói đâu. Cho cháu về nhà đi.
Cặp môi đỏ chót như son của đứa bé mếu máo càng làm gương mặt nó thêm phần thảm não, trông đẹp hơn hẳn giữa miền sông nước bao la. Ba Mưa lúc thường không để ý, giờ nhìn kỹ thì thấy gương mặt trẻ thơ láng mịn, lông măng hãy còn lơ thơ, mắt đen lay láy, ngực vừa nhú sau cái áo thun con con trông khiêu khích đến không ngờ. Ba Mưa ước gì trước mặt hắn là một cô bé con. Trong đầu hắn liền nghĩ ra một tà ý, vừa hay trời nổi gió, mưa rớt hạt lưa thưa. Ba mưa cuống cuồng kéo tấm bạc ra vừa che phủ cho mấy bao thóc vừa giục Thiện phụ tay giữ lấy một góc. Mưa kéo đến nhanh, ba Mưa và Thiện chui vào trong mui ghe. Hắn ngồi, Thiện đứng kề bên. Chiếc ghe vẫn neo một chỗ. Không biết là do số trời hay biết trước mà ba má đặt cho hắn cái tên là Mưa - Nguyễn Văn Mưa. Số là hắn rất hay nổi hứng dâm đãng khi thấy trời mưa, miệt sông nước, trời mưa buồn lê thê, mỗi khi mưa là hắn thủ dâm, rồi khi có vợ, hắn luôn động cỡn khi trời mưa. Mỗi khi mưa đến là lòng dục cũng bốc lên tận đầu hắn. Tính người thật giống cái tên. Ngoài kia mưa vẫn rơi, giọt mưa thu buồn bã kéo dài thê thiết, hắn ngồi vò đầu được một chốc thì đứng phắt dậy. Cái quần đùi thun xanh nước biển độn lên ngay đũng. Lửa dục phát ra khắp người hắn, tuổi ba mươi ba, hắn hãy còn sung sức như thuở mười bảy. Đứa bé kế bên vẫn thút thít, nước mắt trong veo chảy dọc theo khoé mũi cao cao, môi son mỏng manh giật giật rất não tình kể cả gợi tình.
- Mày quỳ xuống, há miệng ra coi!
Thiện run lên, mắt mở to lo sợ, nó nhớ lại hình ảnh của đứa bé không thể khép miệng lại do phải ngậm đống giẻ. Ba Mưa nhắc lại lời vừa nói, kèm thêm câu mệnh lệnh của kẻ bề trên.
- Chú nói, có nghe không?
Thiện lập cập quỳ xuống, miệng mở tròn chúm chím. Ba Mưa đứng lên, kéo một bên lai quần đùi lên, con cu dài thòng lập tức chìa ra. Lần đầu tiên trong đời Thiện nhìn thấy một con cu của người lớn, đen đúa mập dài hơn hẳn cái của nó. Nó nhìn như bị thôi miên cái của lạ ấy.
- Há miệng ra, rửa sạch cu cho tao!
Ba Mưa vừa dứt lời liền tống ngay con cu vào đôi môi son đang vo tròn. Thiện bậm môi, cắn xuống một phát khiến ba Mưa bật lên một tiếng la, giật ngay con cu ra khỏi miệng đứa bé.
- Đau…sao mày cắn cu tao, cắn này, cắn này.
Hai tiếng cắn này đi kèm hai cái tát như trời giáng vào hai bên má Thiện. Mười dấu tay ẩn đỏ lên gương mặt bé thơ. Hơi thở của ba mưa dồn dập như con trâu lúc nổi cáu.
- Mày phải bú, bú như ăn kẹo đó, như vầy nà.
Ba Mưa đỡ Thiện đứng lên, tụt quần nó xuống, đưa tay cầm con cu bé tẹo lên bỏ ngay vào mồm mút máp. Mùi thịt trẻ con thơm như cua sữa hấp bia khiến con cu của ba mưa chĩa thẳng băng. Hắn tự nhủ “thịt con nít sao mà thơm quá!” Chẳng mấy chốc, con cu bé tẹo nở to ra trong miệng hắn. Ba Mưa nhướng mắt lên thấy Thiện đang hít hà mà mắt nhắm nghiền. Hắn thấy hơi nóng dâng lên hai gò má, hắn vội nhả ra rồi quát lên.
- Còn nhỏ mà cu cũng mập dữ. Mày bú như vậy đó, biết chưa con! Đồ ngu như heo.
Thiện quỳ xuống, ba Mưa đứng lên cởi truồng ra trước mặt Thiện, đám lông rậm bao quanh cây thịt lúc lắc trông như một con **a trâu nhớp nháp. Thiện dùng hai bàn tay nâng cây thịt lên sát miệng, mùi tanh nồng từ bùi dái và đám lông chui vào mũi. Lạ lùng thay tạo hoá! Đứa bé không thấy mắc ói hay khó chịu. Nó bỏ ngay vào mồm và nút như ba Mưa đã dạy. Ba Mưa cứng người, ấn mạnh con cu vào sâu trong cuống họng đứa bé. Đám lông đen xoăn tít ngoáy vào lỗ mũi của Thiện khiến nó chun mũi lại, trông càng hứng tình hơn. Nhìn xuống thấy đôi môi son nhỏ đang bóp nhả lấy cái cu thì kích thích quá không chịu nổi, ba Mưa thở dài nhẹ nhõm tự nghĩ “mình mà xô nó xuống sông là mất một món đồ chơi, lại khéo còn mang tiếng ác!” Không cần ai dạy, tự động cái lưỡi của Thiện cũng biết uốn éo miết nhẹ theo chiều dọc con cu, cái lưỡi dài bẩm sinh mà bình thường chỉ giúp Thiện đọc rành rọt những từ tiếng Anh cô giáo dạy ở trường giờ tỏ ra công năng đặc biệt. Cái lưỡi xoắn lấy thân cu, rồi chà nhẹ nhẹ vào khe rãnh nơi đầu cu. Ba Mưa chịu hết siết, miệng xì xì như rắn lục, phóng tinh ào ào vào miệng đứa bé, rồi thốc mạnh lần nữa thân cu hãy còn cứng khoá miệng đứa nhỏ lại. Thiện buột phải nuốt hết ngụm tinh trùng, lúc ba Mưa rút con cu mềm oặt ra thì Thiện cũng quá mệt mỏi lảo đảo ngồi bệt xuống sàn ghe. Ba Mưa tập trung chú ý phản ứng của đứa bé nhưng lại không thấy Thiện tỏ ra khó chịu hay buồn nôn như vợ gã, mỗi khi được gã xuất tinh vào mồm. Ba Mưa ngạc nhiên khi thấy lưỡi Thiện thè ra liếm hai mép như khi người ta ăn xong một miếng thịt nướng ngon đầy mỡ, nhưng hãy còn thèm. Bên ngoài, trời thét lên tiếng cuối, mưa lập tức ngừng rơi. Ba Mưa giở thủ đoạn của một nhà chính trị, vốn có sẵn trong từng con người, chỉ chờ có dịp là bộc phát.
- Mày nhé con, mày cầm bao cho tao đập chết thằng nhỏ, mày còn bú cu tao, mày mà đi nói chuyện tao đập chết nó, thì tao nói chuyện của mày, coi ai xấu hổ. Mày nhớ chưa? Mày cầm bao, mày cũng phải ở tù. Lúc mà vô tù, tao với mày cùng vô tù, lúc đó không có ba má mày, tao đập chết mày luôn trong tù. Nhớ chưa con!
Thiện ứa nước mắt sợ sệt nhìn Ba Mưa. Ba Mưa cười khà khà, nói tiếp.
- Mà mày có muốn bú cu tao nữa không?
Thiện gật đầu khẽ, không biết là do quá sợ hay do thích thật lòng. Ba Mưa ngẫm nghĩ “thằng này nhỏ mà dâm ác thiệt”.
- Vậy giờ mày về nhà là im miệng cho tao, ai hỏi đi đâu mày nói là do ghe hết xăng nên phải chèo về theo con nước. Nhớ đấy.
Ba Mưa cho ghe chạy lao về, gần đến cầu tàu thì dừng lại, hút xăng đổ xuống sông, và để ghe lững lờ trôi theo dòng.
Đêm! Bà giáo Tâm dặn Nghĩa “con ngủ chung nhớ coi chừng anh Thiện nghe? Đi theo ghe chú Mưa chơi tới tối mịt mới về, chắc là mắc mưa nên cảm rồi đó.” Nghĩa nuốt ực ly nước mát, gật đầu “dạ” rõ to. Nó chui vô mùng nằm sát mép giường, quay đầu sang hỏi Thiện “hồi chiều đi đâu vậy? vui hông? Kể nghe coi.” Thiện nằm im, Nghĩa léo nhéo hỏi mãi. Thiện đổ quạo “Không vui.” “Thế à, sao mà anh khóc vậy? nói nghe mau lên!” “Sáng mai ra miếu bà rồi nói cho nghe” “Nhớ nghe!”
Miếu bà nằm nép dưới gốc cây đa to tướng bên đường ruộng lớn dẫn ra chợ. Nói là miếu nhưng thật ra chỉ là một gian nhà gạch chật hẹp thấp lè tè cũ kỹ, bình thường khép hờ cửa, ai muốn cầu xin cúng kiến cứ việc đẩy cửa bước vào vái tượng bà, còn thì chỉ ngày rằm tháng giêng và tháng bảy mới có đông người đến, xuân Thu nhị kỳ, tục lệ ngàn xưa đã định. Thiện cẩn thận nhìn trước ngó sau, nó kéo tay đứa em song sinh vòng ra bên hông miếu ngồi trên đám rễ cây đa bò ngổn ngang trên mặt đất. Một bên là miếu, một bên là gốc đa mấy chục tuổi, hai đứa ngồi giữa. Nghĩa lấy làm lạ nhưng nó cũng thấy thích cái cảm giác hồi hộp này.
- Có gì bí mật vậy anh? Nói nghe đại đi.
Thiện đem mọi chuyện kể ra rành mạch vì nó đã nghĩ mãi gần suốt đêm qua. Nghĩa nghe tới đâu, mồ hôi vã ra tới đó dù lúc ấy trời đầy mây đen sắp nổi cơn mưa. Nó cúi người nhìn vào đũng quần của mình thì thấy nhô lên nhọn nhọn. Nó lén nhìn quần của anh nó thì thấy y chang như vậy. Mắt nó bình thường to tròn ngây thơ đột nhiên hiện ra nét mạnh bạo hoang sơ, nó nhìn miệng anh nó đỏ chót thì tự nhiên thấy đẹp lạ kỳ. Vừa lúc đó, ba Mưa vác cần câu đang thả bước trên đường ruộng ngang qua miếu, Thiện và Nghĩa không để ý nên bị ba Mưa nhìn thấy từ xa.
-Mấy tụi bây làm gì lấp ló đó, à thằng Nghĩa, má mày kêu mày ở nhà kìa, về coi bả biểu gì. Thiện ở lại đây, đi giăng câu cùng chú coi.
- Cho con đi chung với, con thích đi câu lắm.
- Má mày kêu ở nhà kìa mà đòi đi, bả mà cầm cái roi là mày nát đít.
Thiện run lên, cầm tay Nghĩa như níu lại không cho đi. Nghĩa nói nhỏ “anh đi đi, em lén theo coi chừng cho, có gì em la lên.” Nghĩa đứng lên bỏ đi về phía nhà, nhưng sự thật là nó đi một vòng tròn men theo bờ ruộng, hấp tấp chạy vòng trở lại. Mưa nhỏ hạt, lất phất không gian nhưng cũng đượm sầu. Nghĩa thu người núp sau bụi bắp nhìn tường tận cảnh chú ba Mưa hàng xóm gần nhà của nó ép anh nó vào cái hốc giữa hai nhánh rễ cây đa. Chú ba Mưa vén một lai quần lên, thò ra con cu dài đen như con cá bống. Anh nó nửa ngồi nửa quỳ dưới đất, ngửa đầu lên đớp lấy như cá lia thia trồi lên ăn bong bóng khí. Trông từ sau lưng, cứ như chú ba Mưa đang đứng đái vào gốc cây đa thiêng liêng của làng. Một lúc sau, con cá bống thịt nhả ra vài bãi nước bọt trắng đục lên mặt anh nó. Ba Mưa cẩn thận hái lá chuối khô gần đó chùi sạch mặt anh Thiện của nó rồi bỏ đi vội vã như ma đuổi. Nghĩa chạy nhào đến, một tay cầm con cu đang cương cho khỏi vung vẩy một tay gỡ râu bắp dính đầy mặt. Nhìn gương mặt anh nó hãy còn hoảng sợ, lòng Nghĩa đầy khinh bỉ lẫn thích thú.
- Cái mặt vậy mà đi bú cu!
- Kệ tao.
- Anh ngu quá! Sao anh không cắn sứt cu ổng luôn.
- Ổng đánh sao! Mày có giỏi thì cắn ổng đi. Ổng ép tao mà.
- Vậy tao ép mày, mày có bú không? Nè, cu tao nè.
Nghĩa tụt hẳn quần xuống. Con cu vừa chớm lớn thon thon nhưng khá dài, một hứa hẹn tiềm năng trong tương lai. Thân cu trắng, đầu khấc hồng hồng, đương nhiên dưới mắt một đứa bé như Thiện, thì như thế là đẹp hơn nhiều so với con cá bống thịt đen đúa của chú ba Mưa.
- Tự nhiên kêu tao bú, tao không làm.
- Vậy sao mày bú cho ổng được?
- Không thì ổng đi báo công an, tao đi tù sao. Mày mà muốn tao bú thì mày phải cho tao con dế lửa của mày. Chịu hông?
- Ư… sao mày đòi lấy con dế chiến của tao…thôi… cho mày luôn đó, chút về lấy. Giờ mày bú đi.
Thiện tận tình bú cho Nghĩa nhưng bú mãi mà cây thịt không chịu mềm xuống, cứ cứng đơ như cây đũa bếp. Thiện bú mỏi cả miệng, răng tê tê, nhưng nghĩ tới con dế chiến thì nó cố gắng hơn. Nghĩa hít hà, cúi mắt nhìn xuống nhưng cái đầu của anh nó cứ nhấp nhỏm mãi khiến nó không tài nào thấy được cái miệng son đỏ của anh nó bú cu ra sao. Nó đưa tay chộp lấy cái đầu tóc chĩa nhọn như đám mạ non rồi giật mạnh ra theo đà đẩy ra của miệng Thiện.
- Anh hai bú cu em, mà em không thấy. Anh quỳ xích ra một chút đi.
- Ừ…mà sao cu mày không xịt nước sữa như chú Mưa. Tao thích uống cái đó lắm đó, í…xem nà…sao ngay chỗ cọng da này có dấu gì màu đen này.
- Mụt ruồi đó, nhưng mà phải kéo cái lớp da xuống mới thấy được.
- Ngộ vậy, đầu cu có mụn ruồi hả? Có ai biết không?
- Ai mà biết được. Bú tiếp đi, hỏi hoài.
Thiện nhanh chóng đớp lấy cây thịt trắng hồng, nhớp nháp nút lấy nút để, nước miếng chảy dọc theo khoé miệng nhỏ xuống đất thành một dòng dài. Nghĩa trân mình, gồng cứng cả bụng. Bỗng từ phía bờ kinh, tiếng kêu vang của một ai đó vọng đến. Thiện ngổi xổm dậy, ngóng đôi tai mỏng dính to như tai của chú mèo con mà nghe ngóng. Nghĩa đang lúc cao hứng, bị cắt ngang thì khó chịu vô cùng, nó chụp áo Thiện lắc lắc “chắc đứa nào giỡn đó anh.” Nhưng tiếng kêu theo gió chui vào tai Thiện, vốn Thiện có đôi tai giảo của phật nên có thể nghe rõ hơn người khác một chút.
- Cứu với…cứu tôi…cứu!
Thiện vùng bỏ chạy về hướng bờ kinh, Nghĩa đành miễn cưỡng chạy theo anh vì nó không thích ra kinh ra ruộng, nó ngại bẩn. Thiện hoảng hốt khi nhận ra tiếng của thằng Dũng con dì sáu bánh tráng, nó chạy nhanh hơn, Nghĩa lấp dấp chạy theo, con cu đã xìu, mềm oặt.
Dũng đang đập một tay tuyệt vọng giữa dòng nước, tay còn lại nó bấu vào một đám lục bình con, nhưng đám lục bình làm sao chịu nổi sức nặng của một thằng con trai mười sáu, một chân nó đẩy nước oành oạch, chân còn lại như bị treo đá, cứng đơ trong dòng nước đỏ phù sa. Thiện nhìn thấy thì biết ngay là Dũng bị vọp bẻ một chân, đang cố dùng hai tay và một chân còn lại nâng người trên dòng nước chảy nhanh. Nó vội la lớn theo bản năng “tới cứu liền!” Nói chưa dứt lời, Thiện nhảy ùm xuống nước bơi ra chỗ Dũng. Nghĩa cũng vừa trờ tới, nó cũng biết lội đôi chút nhưng nó không dám nhảy xuống, nó hiểu nó không đủ sức để lôi Dũng vào bờ cho dù có anh Thiện của nó nữa. Dũng mập mạp đô con cao lớn, khác hẳn với anh em nhà nó. Nó quay đầu vào bờ, nhìn quanh thì thấy một cây chuối con mọc bên một bụi chuối cao lớn, nó lao đến. Trẻ con ngày nay và Thánh Gióng ngày xưa, trong dầu sôi lửa bỏng thì bỗng vụt mạnh thần kỳ! Nghĩa nhổ phắt cây chuối con, vác lên vai, phóng mạnh cây chuối về phía Dũng và Thiện. Thiện bơi đến trước mặt Dũng thì bị một tay của Dũng bấu vào vai dìm xuống, Dũng đang cơn chới với gần chết nên hoảng sợ thấy Thiện là bám chặt, nào hay đâu đó cũng là cách sẽ nhấn chìm ân nhân muốn cứu mình và cả mình. Cả hai chấp chới, Thiện vùng muốn thoát nhưng cứ bị dìm cổ xuống, còn Dũng thì thấy Thiện không đỡ nổi mình thì càng bám mạnh tay. Dũng muốn thoát chết, còn Thiện muốn thoát khỏi tay Dũng.
Thấy thế, Nghĩa nhảy đổng lên vun tay vào không trung kêu lớn “cây chuối! Anh Dũng, ôm cây chuối đi, cây chuối kìa Dũng.” Nghĩa không ngừng vừa la vừa nhảy, chân dậm bình bịch xuống đất, cuối cùng cũng lôi được sự chú ý của Dũng, Dũng ngước nhìn quanh. Cây chuối theo nước, trôi lừng lững về phía xa, Dũng lấy hết sức, đẩy mạnh Thiện xuống nước lần nữa, lấy đà lướt về phía cây chuối. Dũng ôm được cây chuối, mừng hết lớn, thở hào hển, mặc cho cây chuối trôi. Dũng quá mệt, dường như sắp kiệt sức! Thiện cũng thoát khỏi kìm kẹp bèn quạt nước trồi đầu lên thở lấy thở để, mặt xanh tái. Thiện khua tay, đập chân lội vào bờ, bám vào một nhánh bần mọc ven bờ, Nghĩa thấy thế, thở dài yên tâm nhìn vào bờ tìm kiếm lần nữa. Nghĩa chạy đến bãi sậy mọc gần đó, nhổ lấy một cây dài nhất ra khỏi đám sình lầy. Nó chạy theo cây chuối và Dũng, hú hí gọi to, Dũng nghe thấy bèn tìm cách vừa ôm chuối vừa dùng tay dùng chân quạt nước hướng vào bờ, cả hai đều cố sức. Dũng cố lướt vào bờ. Nghĩa cố chồm người ra để sao cho cây sậy chạm đến chỗ Dũng. Chẳng mấy chốc, Dũng, Thiện, Nghĩa nằm duỗi thẳng, thở dốc bên nhau dưới một gốc cây tràm lớn.
- Không có hai người là anh chết rồi, đang tắm tự nhiên bị chuột rút. Cám ơn Thiện, Nghĩa.
- Do thằng Nghĩa nó thông minh mới cứu được đó, chứ một mình em là cũng không xong đâu, sao hồi nãy anh bóp vai em chặt quá vậy?
- Lúc đó hoảng quá nên ôm đại mà không nghĩ, không có Thiện thì anh chắc chìm rồi chứ đâu còn mà bám vô cây chuối. Thiện thì dũng cảm nên cứu anh ngay lúc đó, còn Nghĩa thì thông minh nên cứu được Thiện và anh.
- Vậy có trả công cho hai đứa em không?
- Có chứ, hai đứa muốn gì?
- Vậy hả, em thì em muốn đi theo anh bắt cua bắt ếch.
- Còn Nghĩa, sao nãy giờ không nghe em nói chuyện vậy. Em muốn gì? Anh làm cho.
- Em không biết nữa, em không thích gì hết. – Nghĩa vừa nói vừa bóp lấy đũng quần, cơn **** lại nổi lên khiến nó hơi khó chịu.
- Vậy đi nhé, mai mốt đi ra đồng, anh sẽ rủ Thiện theo, còn Nghĩa thì nợ lại, mai mốt em có yêu cầu gì, cần anh làm, là anh làm cho.
- Anh nói là anh nhớ nghen. – Nghĩa cười mỉm, nụ cười rất tinh quái.
- Anh hứa với Nghĩa. Nhưng đừng yêu cầu anh hái sao trên trời là được, mấy chuyện anh làm không được sao anh làm, phải không?
- Em không bao giờ yêu cầu như vậy, em chỉ yêu cầu chuyện anh làm được mà thôi.
- Vậy thì được thôi, anh thề là chuyện gì anh làm được là anh sẽ làm cho em. Em nghĩ cách cứu anh cũng giống như cho anh sống lại lần nữa vậy đó.
Cả ba đứa trẻ mới lớn nằm dài thưởng thức cái mát của gió sông, cái thơm dìu dịu của cây cỏ. Miền quê sông nước ẩn chứa bao điều hay mà nếu nhìn thoáng qua, người ta chỉ có khen đẹp khen hay, hoặc chê buồn tẻ mà không hiểu được ngọn gió con sông hoa lá muốn nói điều gì. Người dân quê! Bề ngoài đơn giản nhưng mà là cái đơn giản gói ghém nhiều suy tư, trăn trở mà những ai hiểu được sẽ phải thảng thốt giật mình. Chẳng phải cái gốc của mọi người đều từ quê mà ra?
Lại đến đêm! Côn trùng rỉ rả, đom đóm cật lực nhảy múa như muốn so sánh với ánh trăng non của một góc trời. Đêm mờ mịt, vùng sông nước phủ một màu tối nhờ nhờ.
Nghĩa bỏ ra ngoài thềm ba đứng ngắm gió đùa lá trên cây, nó suy tính một kế hoạch để bắt đứa anh sinh đôi của nó phải chăm sóc con cu cho nó. Cảm giác lúc sáng sao thật dễ chịu và khó quên! Nó nghĩ mãi. Đang lúc bối rối, nó quay đầu nhìn vào nhà, ngước nhìn lên bàn thờ Phật, nó gật gù nảy ra một chiêu độc. Nó vội chạy nhanh qua khu vườn nhỏ nhà chú Ba Mưa lén hái một nhánh hoa lài khá dài, loài hoa mà Thiện rất thích ngửi mùi. Xong, nó vào nhà tắm khoá cửa thật chặt rồi ngắt từng bông hoa lài thả vào trong một ca nước, nó cởi quần thọc cu vào ngâm. Có lần lên chùa, Nghĩa thấy nhà chùa có nấu một nồi nước, trong đó có cho hoa lài ngâm lấy hương thơm để các vị khách đến viếng chùa múc nước thơm ấy mà tắm cho Phật. Nghĩa nghĩ nếu nước hoa lài tắm cho Phật được thì cũng dùng để ngâm cu được. Chờ một lúc nó kéo ra, cúi người xuống để ngửi xem có thơm hay chưa nhưng lại không thể, nó bèn đưa tay xoa nắn con cu rồi đưa tay lên mũi ngửi, nó cảm thấy chưa được thơm cho lắm nhưng nó nhủ “mặc kệ”, một chút thơm cũng có cái hay riêng. Nghĩa bèn chạy vào giường trước anh nó, cởi bỏ hết quần áo, không quên ngắt những bông hoa lài trắng muốt bỏ lên trên người mình. Bắt đầu từ cái mu lún phún những sợi lông đen mượt, dài lên lỗ rốn và dài mãi lên đến gần cổ, sau cùng nó kéo nhẹ cái mền phủ lên nhưng lại chừa ba bông nơi gần cổ ra ngoài lớp mền.
Chờ một đỗi rồi cũng đến lúc anh Thiện của nó vào giường ngủ. Tim nó bỗng đập thành tiếng bình bịch, hai mắt nhắm nghiền, nó vờ ngủ say. Thiện chưa kịp thả người nằm xuống đã ngửi thấy mùi hoa tinh khiết thắm đượm quanh giường, Thiện buột miệng “sao có mùi lài thơm vậy?” Nhìn sang đứa em nằm sát vách Thiện thấy ngay ba bông hoa nhỏ nhắn như cúc áo nằm thẳng hàng ngay trên cổ em nó, Thiện không khỏi tò mò, vội đưa tay sang cầm một cái hoa lên săm soi. Hoa thơm nhưng cánh đã bầm dập nhiều. Trong lòng Thiện tự nhiên thấy tội cho cái hoa bé nhỏ nằm gọn trong tay mình, mà không biết số phận nó rồi cũng sẽ như cái hoa kia, nếu hoa là để cho người thưởng thức thì nó sinh ra là để cho người hiếp. Một…hai…ba, ba cái hoa vừa vặn trong lòng bàn tay mềm nhỏ nhắn. Thiện mãi thưởng thức mùi hoa trong tay mà không để ý thấy có một vài cử động rất khẽ. Thiện nhìn sang người đứa em. Quái lạ, cái mền đã tụt xuống một khoảng để lộ bộ ngực vừa nhu nhú có ba bông hoa lài đậu trên. Thiện lại đưa tay lấy, Nghĩa vẫn nhắm mắt như thể ngủ say. Từ ngạc nhiên chuyển sang tò mò, Thiện tự hỏi không biết dưới cái mền kia có còn cái hoa lài nào nữa không. Sợ em thức giấc, Thiện khẽ khàng kéo cái mền xuống, quả nhiên là có thêm vài đoá hoa, xuống nữa, ngang rốn là ba cái hoa, xuống nữa, Thiện hết hồn, một cái hoa rung rinh, Thiện nhìn kỹ, hoá ra là cái hoa trắng thơm đang nằm trên cái mu đang giật giật, chứ hoa nào biết cử động như người. Nhưng điều làm cho Thiện thích thú hơn hết là con cu đang chĩa dài như cái tháp Eiffel mà cô giáo đã dạy trên lớp. Thật oai hùng, thật đẹp, cũng thon nhọn, cũng cao, cũng có gốc bè to vững chãi, nhưng con cu hơn hẳn tháp là vì nó có mùi thơm dìu dịu và biết cử động vui tươi. Thiện nghĩ cần gì phải đến Pháp mới thấy được kiến trúc vĩ đại của thế giới, cứ tụt quần xuống là thấy ngay!
Những cảnh bú liếm lúc sáng rủ nhau ùa vào óc Thiện, chần chừ nghĩ ngợi, càng nghĩ càng thích, càng nhìn càng thèm. Con cu hồng hồng, có một nốt ruồi đen điểm xuyến thêm duyên. Khẽ thôi, từng chút một, Thiện từ tốn đưa mũi lại gần cái mu, hít một hơi dài sảng khoái. Mùi hoa lài ngọt ngào thanh khiết cộng hưởng với mùi mạ non của làn da trẻ con mát mẻ, tạo thành một mùi vị quyến rũ cực lạ mà cho đến mấy chục năm sau, dù đi Pháp đi Hongkong, dù bú không biết bao nhiêu cặt, dù ngửi không biết bao nhiêu lọ nước hoa, Thiện thấy vẫn chẳng có cái mùi nào hấp dẫn hơn được. Một mùi vị thôn dã Việt Nam, ngọt mát, thuần khiết, rất dâm và cũng rất người. Mùi tình dục đầu đời! Thiện đưa lưỡi quét một phát từ gốc đến ngọn, đoạn nhìn ra cửa buồng ngủ xem chừng. Thật ra khi đã bảo các con vào giường, ông bà giáo Tâm hiếm khi nào mở cửa buồng ngủ của con vì sợ tiếng cửa gỗ kót két sẽ làm con thức giấc. Nhưng do hồi hộp nên lòng không an. Thiện lại liếm một đường từ ngọn xuống gốc, lại nhìn ra xem chừng, tới khi nhìn lại đứa em thì thấy mắt của Nghĩa mở thao láo chứ chẳng ngủ say. Thiện giật mình, ánh trăng từ khe cửa sổ chứng kiến một màu đỏ ngượng ngịu vì tình đầu tiên trên gương mặt của đứa trẻ mười ba tuổi.
- Sao anh liếm cu em vậy? -Nghĩa chồm người, thổi vào tai Thiện.
- A…ơ….tại vì…
- Em đi mét ba. – Nghĩa bỏ chân xuống đất, vén mùng lên, làm ra vẻ muốn chạy ra ngoài, khiến Thiện phải chụp tay của nó lại.
- Ê…tại anh thấy cu em đẹp mà thơm nữa, giống như cây kẹo vậy đó.
- Hai anh ăn kẹo ba ơi, ngủ mà ăn kẹo kìa ba.- Hiệp kêu ầm ĩ bên ngoài cửa buồng. Nó đang đi xuống nhà dưới tiểu, ngang qua buồng ngủ của hai anh nên nghe loáng thoáng.
- Không có nha! Anh hai với anh ba đang nói chuyện cái kẹo bữa đám giỗ đó, ngon quá nên giờ còn thèm.- Nghĩa cố tình lớn tiếng thanh minh với em. Quả nhiên Hiệp im lặng ngay vì chính Hiệp đã dành phần kẹo hết về mình, không chia cho hai anh nên đã bị đòn một trận.
Không gian lại lặng im, bốn mắt giao nhau dưới lưới trăng vàng, mở rộng, ánh nhìn từ rõ ràng chuyển sang mờ dần, khép hờ. Hai đầu sát lại gần nhau, không cần ai dạy bảo, một nụ hôn rất nhẹ đánh phớt lên đôi môi đỏ xinh xắn của Thiện, bốn tay quàng qua cổ nhau, hai thân mình sát lại, nụ hôn chuyển xuống cằm và rồi xuống cổ. Đột nhiên hai tay của Nghĩa ấn mạnh đầu của Thiện xuống vùng bụng, con cu đã dựng đứng sẵn sàng để chui tọt vào giữa hai môi mỏng như lá me non. Ọt…ẹp…ọt…ẹp, cu chui ra chui vào miệng, nhóp…nhép…nhóp…nhép, lưỡi đánh lăn tăn vào thân cu, những tiếng đó thường xuyên vang lên trong suốt ba năm dài mà ông bà giáo Tâm không hề hay biết. Số trời là thế!
Chỉ một buổi chiều và một ngày tiếp sau đó mà cuộc đời của Thiện và Nghĩa đã thay đổi quá nhiều, cuộc đời nhiều lối rẽ nào ai biết mà ngờ, thân phận con người như những hạt bụi vần vũ giữa không trung, lên xuống, bay dạt về đâu? Ai biết ngày sau sẽ ra sao, cho dù ra sao cũng phải sống tốt để còn có hy vọng cho ngày sau.
vBulletin® v3.8.4, Copyright ©2000-2012, Jelsoft Enterprises Ltd.