ThaiTrieuLy
29-10-2008, 09:57
LỜI NÓI ĐẦU : Kính Thưa bạn đọc!Hiện nay trong thế giới thứ ba của chúng ta,có rất nhiều bạn trẻ đã dệt được cho mình khá nhiều những mông đẹp,nhưng có 1 số người chưa từng tìm được cho mình 1 tình yêu ưng ý nào cả!Nhưng tôi nghĩ,tất cả mọi vật trên đời này đều không hoàn toàn là do hiển nhiên mà ra,và tình yêu cũng vậy.Tôi đã từng nghĩ sẽ khép lòng mình lại khi tình yêu đầu chỉ toàn là dối trá,điêu ngoa,những lời nói thật đến nỗi đưa tôi đi vào trong sự cám dỗ của một tình yêu ảo,mà nơi đó chỉ có sự dối trá và lợi dụng thân xác của nhau!Và rồi,đã đến lúc tôi vô tình rẽ cái ngã ba mà đã đưa anh bước vào cuộc đời của tôi.Có thể đây là truyện nhật kí của riêng tôi,nhưng tôi muốn chia sẽ cùng mọi người,để có thể những người đang yêu sẽ cảm nhận nhiều hơn về 1 tình yêu mà người ta cứ cho rằng không có thật.Thái Triệu Ly sẽ kể cho các bạn nghe 1 cuộc tình có thật của chính mình.Nào hãy cùng tôi bước sâu vào thế giới hoàn hảo,nơi đó có niềm tin,yêu thương...Mà nơi đó người ta vẫn gọi là Tình Yêu bạn nhé!
*********************
Nhóc chợt tỉnh giấc vì một hơi ấm khẽ lay vào gò má của mình!Là anh Kiệt,khẽ nhìn gương mặt ung dung của anh khi ngủ,nhóc khẽ vùi đầu mình vào vòng tay ấm áp của anh đang choàng qua đầu nhóc và rồi cố thiếp đi để sẽ không đánh mất cái cảm giác bình yên này!Nếu như ngày hôm đó,nhóc sẽ rẽ trái thì liệu giờ này,mình có được nằm trong vòng tay của anh chăng?........
_Má...!má....!con sắp trễ rồi!-Tôi cuống quýt lên vì ngày đi làm đầu tiên.
Tôi hì hục dẫn xe ra cổng.
_..ưa ...á..on...i...àm!-miệng của tôi cắn chặt mẫu bánh mì của bữa sáng.
Chạy thật nhanh trên con đường tới chỗ làm,dòng người hối hả....khói bụi mịt mù....đúng là ngày đầu tuần!-Oops làm sao giờ,kẹt xe rồi,nếu rẽ phải thì sẽ tránh được dòng người hối hả này nhưng mình sẽ rất trễ...hix!hix!Sau vài giây suy nghĩ,tôi đã quyết định mình sẽ rẽ phải,con đường tuy xa,nhưng nó sẽ đỡ mệt mõi hơn khi đứng đây hít khói bụi như thế này.Nhưng tôi nào hay đâu con đường này đã làm thay đổi cả cuộc đời của tôi.....
Ngày 12 tháng 3 năm 2008.
Blue Cafe:
_Chúng ta chia tay.......-Anh Tuấn vẫn tỉnh queo khi nói lên cái câu mà tôi nghĩ rằng tôi sẽ là người nói trước.-ừ!em nghĩ chúng ta nên dừng lại đây,và đây cũng là điều mà hôm nay em sẽ nói với anh...
Hôm nay là cuối tuần,quán cafe thật đông đúc và ồn ào,nhưng nơi đây,nó bao trùm 1 không khí thật yên lặng.Tôi và anh như hai kẻ xa lạ như chưa từng quen nhau,chỉ đôi lúc khẽ nhìn đối phương nhưng không nói gì.
Tuấn:Xin lỗi nhóc!Có lẽ chúng ta đã bỏ phí quá nhiều thời gian cho nhau,nhưng tất cả chỉ đứng ở con số.....không.
-Không iu thương.
-Không trân trọng.
-Không có sự thật nào cả.
Nhóc:Em bước đi theo anh,những bước đi gượng gạo,vì em biết rằng chúng ta không hề yêu nhau.Và có lẽ tất cả sẽ chấm dứt...chấm dứt 1 cách không hối tiếc anh àh!
Có phải tình yêu luôn là như vậy sao?tình dục,thoả mãn và rồi phải nói rằng chia tay nhau sao?"Tình yêu sẽ đỗ vỡ nếu không có lòng câhn thật!"Nó có đúng không anh?Nhưng em vẫn sẽ cảm ơn anh,cảm ơn tình yêu anh đã từng dành cho em,cho dù nó là 1 tình yêu ảo....
Ngày 15/3/2008:Khép Lòng.
Love_boy: hi nhok!ở đâu vậy?
Nhok_Blue: Gò Vấp!
Love_boy: wow!gần anh rồi!
Nhok_Blue: ^^
Love_boy: Có bf chưa nhóc?
Nhok_Blue has signed now
Love_Boy: ủa sao mất tiu zậy?haizz........
Khép lòng,tôi sẽ khép lòng với những ai đề cập đến tình yêu.Có nên như vậy không?Nhưng có lẽ như vậy có thể sẽ cho tôi được thoải mái hơn!
*********************
Nhóc chợt tỉnh giấc vì một hơi ấm khẽ lay vào gò má của mình!Là anh Kiệt,khẽ nhìn gương mặt ung dung của anh khi ngủ,nhóc khẽ vùi đầu mình vào vòng tay ấm áp của anh đang choàng qua đầu nhóc và rồi cố thiếp đi để sẽ không đánh mất cái cảm giác bình yên này!Nếu như ngày hôm đó,nhóc sẽ rẽ trái thì liệu giờ này,mình có được nằm trong vòng tay của anh chăng?........
_Má...!má....!con sắp trễ rồi!-Tôi cuống quýt lên vì ngày đi làm đầu tiên.
Tôi hì hục dẫn xe ra cổng.
_..ưa ...á..on...i...àm!-miệng của tôi cắn chặt mẫu bánh mì của bữa sáng.
Chạy thật nhanh trên con đường tới chỗ làm,dòng người hối hả....khói bụi mịt mù....đúng là ngày đầu tuần!-Oops làm sao giờ,kẹt xe rồi,nếu rẽ phải thì sẽ tránh được dòng người hối hả này nhưng mình sẽ rất trễ...hix!hix!Sau vài giây suy nghĩ,tôi đã quyết định mình sẽ rẽ phải,con đường tuy xa,nhưng nó sẽ đỡ mệt mõi hơn khi đứng đây hít khói bụi như thế này.Nhưng tôi nào hay đâu con đường này đã làm thay đổi cả cuộc đời của tôi.....
Ngày 12 tháng 3 năm 2008.
Blue Cafe:
_Chúng ta chia tay.......-Anh Tuấn vẫn tỉnh queo khi nói lên cái câu mà tôi nghĩ rằng tôi sẽ là người nói trước.-ừ!em nghĩ chúng ta nên dừng lại đây,và đây cũng là điều mà hôm nay em sẽ nói với anh...
Hôm nay là cuối tuần,quán cafe thật đông đúc và ồn ào,nhưng nơi đây,nó bao trùm 1 không khí thật yên lặng.Tôi và anh như hai kẻ xa lạ như chưa từng quen nhau,chỉ đôi lúc khẽ nhìn đối phương nhưng không nói gì.
Tuấn:Xin lỗi nhóc!Có lẽ chúng ta đã bỏ phí quá nhiều thời gian cho nhau,nhưng tất cả chỉ đứng ở con số.....không.
-Không iu thương.
-Không trân trọng.
-Không có sự thật nào cả.
Nhóc:Em bước đi theo anh,những bước đi gượng gạo,vì em biết rằng chúng ta không hề yêu nhau.Và có lẽ tất cả sẽ chấm dứt...chấm dứt 1 cách không hối tiếc anh àh!
Có phải tình yêu luôn là như vậy sao?tình dục,thoả mãn và rồi phải nói rằng chia tay nhau sao?"Tình yêu sẽ đỗ vỡ nếu không có lòng câhn thật!"Nó có đúng không anh?Nhưng em vẫn sẽ cảm ơn anh,cảm ơn tình yêu anh đã từng dành cho em,cho dù nó là 1 tình yêu ảo....
Ngày 15/3/2008:Khép Lòng.
Love_boy: hi nhok!ở đâu vậy?
Nhok_Blue: Gò Vấp!
Love_boy: wow!gần anh rồi!
Nhok_Blue: ^^
Love_boy: Có bf chưa nhóc?
Nhok_Blue has signed now
Love_Boy: ủa sao mất tiu zậy?haizz........
Khép lòng,tôi sẽ khép lòng với những ai đề cập đến tình yêu.Có nên như vậy không?Nhưng có lẽ như vậy có thể sẽ cho tôi được thoải mái hơn!