PDA

View Full Version : Tam Quốc Chí Thời Xà Láp


bk_lonely_179
03-09-2007, 17:07
Chúng ta cùng quay trở lại Trung Hoa cổ đại, lúc này cũng đang rục rịch chuẩn bị cuộc chiến xâm lược. Cả 3 vị Đại Ma Vương của 3 Khu Tự Trị:Ngụy-Thục-Ngô cũng bắt chước nước Đại Việt, quảng cáo về đất nước mình trên khắp các phương tiện thông tin đại chúng, ngoài mục đích chiêu mộ nhân tài ra còn để thu hút khách du lịch nhằm kiếm thêm chút ngoại tệ phục vụ chiến tranh.

Tất cả những việc đó đều không qua mắt được anh chàng sinh viên nghèo Gia Cát Lượng hay còn có nickname là Khủng Long tiên sinh, vốn muốn tìm đất dụng võ sau nhiều năm lang thang xin việc. Để lựa chọn giữa 3 nước Ngụy-Thục-Ngô thì rất là khó: nước Thục có nền công nghiệp Game Online phát triển nhất hành tinh, nước Ngụy thì đứng đầu thế giới về Casino và các quán nhậu, nước Ngô thì lại có vô số mỹ nhân từng lọt vào danh sách 100 người phụ nữ quyến rũ nhất do Hollywood bình chọn.

Gia Cát Lượng giữa lúc vô cùng bối rối bèn nghĩ ra một giải pháp. Dốc hết số tiền đi đường ra, chàng tấp vào...lề đường xem bói. Bà thầy bói bảo:

_"Số anh sau này rất khổ, năm 30 tuổi phải ra sa trường đánh lộn, năm 40 tuổi bị cháy nhà phải ra ngoài đường ở, năm 54 tuổi bị mắc căn bệnh thế kỷ rồi mất ngay trong doanh trại..."

Gia Cát Lượng xua tay:

_"Thôi, thôi, cái đó tui biết rồi, chỉ hỏi bà nên xin việc ở nước nào là tốt nhất?"

Bà thầy bói nhìn Gia Cát Lượng hồi lâu rồi nói:

_"The United States of America."

Gia Cát Lượng nhăn mặt:

_"Bà nghĩ cái thân ròm này có thể đạp xe đạp đi tới đó nổi sao? Trong phạm vi Cộng hòa dân chủ Trung Hoa thôi!"

_"Nãy giờ cậu hỏi đủ rồi, bây giờ nếu muốn biết thì xì thêm tiền ra đây!"-Bà già nói.

Lượng shock.Toàn bộ số tiền đi đường Lượng đã đưa hết cho bả rồi, chẳng lẽ bây giờ phải đi cầm bộ quần áo sao, ở trần ở truồng đi nhong nhong ngoài phố con nít nó thấy nó chọc cho hết dám ra đường luôn chớ giỡn! Nghĩ tới đó, Gia Cát Lượng "ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa" khi thấy nướng mất một số tiền quá lãng nhách, đứng lên từ biệt bà già rồi cất bước ra đi. Dựa vào giác quan thứ sáu của mình, Gia Cát Lượng đánh hơi thấy mùi tiền ở phía Tây tức nước Thục. Vì vậy chàng đã không do dự nữa mà quyết định chọn Thục làm nơi cắm dùi.

Sau khi vượt qua 3 mét đường rừng đầy gian lao và nguy hiểm, với vô số thú dữ và cạm bẫy, cùng 9 hải lý đường chuột chạy, Gia Cát Lượng đã tới được thủ đô Thành Đô. Việc đầu tiên anh nghĩ là phải đến nhà Lưu Bị-Quốc vương đang tại chức của Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Tây Thục. Sau 5 lần đi lạc và 3 lần bị bắt cóc, Lượng đã đến được sào huyệt của Bị. Đó là 1 căn nhà nhỏ đơn sơ làm bằng vàng khối, ở cánh cửa có dát thêm một lớp bạc thật lộng lẫy, xung quanh nhà có vô khối kỳ hoa dị thảo như cây tùng, cây bách, cây bao báp, cây chổi, cây cột điện... Gia Cát Lượng thầm nghĩ:

_"Một vị vua quyền cao vọng trọng như vậy mà ở trong căn nhà nhỏ bé đơn giản thế này thì hẳn là một minh quân, thật may ta không chọn lầm chủ."

Rồi lấy tay bắc làm loa kêu lên:

_"Bớ Lưu Bị, ra đây tao có việc muốn bẩm!"(!!!).

Ở trong nhà có tiếng vọng ra:

_"Tao không có nhà đâu, đừng gọi vô ích!"(???)

Gia Cát Lượng gào lên một hồi nữa mà không thấy hồi âm bèn lủi thủi quay lưng bỏ đi. Tiền lộ phí đã hết sạch, Lượng bèn muối mặt đi làm Cái Bang để kiếm thêm money ăn cơm hộp. Ngày hôm sau Lượng tới, thì được người hàng xóm nói là:

_"Lưu Bị có dặn tui là ổng đi trốn, đừng nói cho ai biết!"(???)

Lại một lần nữa Lượng quay gót bước đi. Đến ngày thứ 3 quay lại thì cửa nhà vẫn đóng im ỉm, chỉ thấy có một thằng nhỏ đang ngồi bắn bi trước sân. Đoán đây là "son of Liu Bei", Lượng cố rặn ra một nụ cười:

_"Chào cháu bé, cho chú hỏi, bố Bị của cháu có ở nhà không?"

Thằng nhỏ ngơ ngác nhìn Lượng:

_"Chú là ai? Bố cháu bảo không được nói chiện zới người lạ."

Lượng vẫn ôn tồn:

_"Chú là...ăn xin, là người của công chúng, lạ đâu mà lạ!"

Thằng nhỏ vẫn không chịu:

_"Bố cháu bảo, nói chiện zới người lạ là NGU!"

Lượng tức lắm nên lỡ mồm:

_"Có bố cháu NGU thì có!"

Không ngờ thằng nhỏ đưa tay lên miệng "suỵt" liên tục, lấm la lấm lét nhìn xung quanh rồi thì thầm:

_"Bố cháu NGU thì chú nói nhỏ nhỏ thôi, lỡ người ta nghe người ta chửi bố cháu thì sao!"

Thấy thằng nhỏ vẫn không chịu trả lời cho mình, Lượng "máu" lên:

_"Bây giờ bố mày hỏi mày câu chót, mày có chịu trả lời cho bố mày không nào!"

Thằng nhỏ cũng không vừa:

_"Ứ, ừ, đếch cho!"

Lượng giận quá, bèn túm lấy câu chổi dựng sát bên đét điên cuồng vào mông thằng nhỏ, không ngờ nó "nhỏ mà có võ", Lượng bị nó giựt lại cây chổi, rượt chạy chí chết khắp Thành Đô. Chẳng may bị vấp té, Lượng kinh hoàng nhìn thằng nhỏ giơ chổi lên. Bỗng nhiên, có tiếng quát:

_"Thiện, bỏ cây xuống! Có muốn tao kêu công an phường không!"

Thằng Thiện nghe thấy tiếng quát, chần chừ 1 chút nhưng cũng nghe lời, đét 1 phát vào mông Lượng rồi quăng chổi chạy đi chơi. Lượng đau quá giẫy đành đạch, vị ân nhân đến đá cho vài phát rồi đỡ dậy.

_"Xin cám ơn người ân nhân, chẳng hay tên họ, quý danh là cái gì ạ?"-Lượng vái hai vái.

_"À, tao là Chiêu Liệt Hoàng Đế Lưu Bị đây! Xin lỗi mày, tại nhà tao xa nhà văn hóa quá cho nên thằng con tao rất mất dạy, đánh người không ghê tay!"-Lưu Bị lịch sự.

Không muốn Lưu Bị khơi ra chuyện mình bị thằng nhỏ "hành hạ", Lượng đánh trống lảng:

_"À, mấy bữa nay bệ hạ đi đâu vậy, tao tới mãi không gặp."

Lưu Bị tròn mắt:

_"Ủa thì ra đó là mày ah? Tao cứ tưởng là mấy thằng bên ngành điện lực tới đòi tiền chớ, làm mấy ngày nay cứ phải trốn ra hàng net, mày biết không, nhà tao đâu giàu có gì mà suốt ngày tụi nó cứ lượn qua lượn lại xin tiền không biết bao nhiêu lần!"

Gia Cát gãi đầu:

_"Thôi, bàn chuyện chính đi, bi giờ cho hỏi cái nà: bệ hạ có muốn nhận tao chưa? Lẹ lẹ đi rồi phát lương sớm, tao hungry quá!"

Lưu Bị cười:

_"Từ từ bàn chuyện đó, bây giờ ta về nhà uống miếng nước, ăn miếng bánh đã!"

Hai người cất bước về nhà Lưu Bị, bỗng thấy có 1 người ngồi trước cửa đợi sẵn rồi.

_"A ha! Chào cu Lượng! Xa mày 1 năm mà tao cứ ngỡ là đã...12 tháng rồi đấy!"

Lượng sầm mặt:

_"Mày là Tư Mã Ý, thằng có kỹ thuật quay bài giỏi nhất lớp ngồi cạnh tao hồi học Bán công phải không?"

Tư Mã Ý cười gian:

_"Ủa, mày bị down mà sao nhớ dai thế?"

Lượng tức điên:

"Dù có bị down tao cũng không bao giờ quên cái lần mày hỏi được bài thằng Từ Thứ rồi không chỉ tao, làm lần ấy điểm tao bét nhất lớp, bị thầy Thủy Kính phê bình trước lớp!"

Tư Mã Ý thân mật vỗ vai Lượng:

_"Đời mà, tại lúc đó tao...không thích chỉ thôi!"

Lưu Bị sau một hồi quan sát hai người nói chuyện, ông hài lòng với Tư Mã Ý hơn, ông nói:

_"Ý mặt mày sáng sủa, rất có triển vọng làm Thừa...thãi, không, Thừa tướng!"

Lượng nghe thế liền gân cổ lên cãi:

_"Bệ hạ! Nó chỉ có sáng sủa, còn tao có cả...tối sủa nữa!"

Nhưng dù có tối sủa hay sáng sủa gì thì cũng phải làm bài thi, vì Lưu Bị chỉ đủ cơm nuôi 1 người. Cả Ý và Lượng đều hồi hộp căng thẳng khi nghe Lưu Bị đọc số báo danh để bước vào phòng thi. Rất may là 2 thằng ngồi cạnh nhau nên thằng này có thể quay bài thằng kia, rất...không may là cả 2 đều có chỉ số IQ xấp xỉ 20 nên dù đề có dễ đến cỡ nào thì cả hai cũng đều nộp...giấy trắng.

Sau một hồi lần tìm tư liệu, mở cả Internet lên để tìm đáp án cho bài giải. Lưu Bị phán:

_"Lượng đỗ, ban cho chức Thừa tướng kiêm Khí tượng thủy văn công công...còn Ý thì chim cút...."

Tư Mã Ý cay cú gào lên :

_"Tao có NGU kém gì nó đâu mà sao mày đuổi tao?"

Lưu Bị bình tĩnh đưa ly xirô lên nhấp một chút rồi bảo:

_"Hai thằng bây ngu như nhau nhưng mày chép bài nó nên mày trượt..."

Ý ngạc nhiên:

_"What??? Cả tao và nó đều không làm được sao mày bảo tao chép bài nó...?"

Lại bình tĩnh nhấp 1 ngụm xirô, Lưu Bị trả lời:

_"Câu hỏi 1+1 = ??? thằng Lượng trả lời là "Tao không biết""

Tư Mã Ý hỏi:

_"Thì sao???"

Lưu Bị đập bàn:

_"Còn mày trả lời là "Tao cũng thế" đó thằng NGU!"

Ý cứng họng đớ lưỡi, không biết chống đỡ ra sao. Lượng ôm bụng cười như điên, lâu lâu lại lè lưỡi ra lêu lêu. Ý khóc nấc lên đầy tức tưởi, sau đó xách va li đón chuyến xe bò sớm nhất đi Bắc Ngụy.(Về sau Ý là một trong những quân sư tài ba nhất của Tào Tháo(???)). Lưu Bị vỗ vai Gia Cát Lượng, nghiêm khắc nói:

_"Ngày mai đi làm, có mặt lúc 8 giờ, trễ là phạm tội khi quân, phải hít đất 10 cái, rõ chưa!(!!!)".

HoangChauCacCac
10-09-2007, 16:42
Hahaha thiệt tình đọc vui quá ..nasty thiệt ^^

™♥ cào cào lá tre ♥™
11-09-2007, 02:49
sak máo hahahahaha vui wá trời luôn :))

snowflake
17-10-2007, 10:11
Một hôm, 3 anh em Lưu Bị, QuanZũ, Trương Phi rủ nhau sang nước Ngô do thám, tranh thủ làm tí gội đầu matxa. Nhưng vì 3 anh em kết nghĩa máu thịt, thằng này tưởng thằng kia khao nên ruốt cuộc không thằng nào mang tiền...Sau khi được bọn bảo kê khuyến mại thêm món răng môi lẫn lộn thì 3 anh em bị bắt trói giải lên Tôn Quyền...

TQ : Láo, tội làm gián điệp có thể tha (???) nhưng đi gội đầu matxa không bo em út thì phải chém...Dù sao cũng có chút quen biết nên Tao sẽ củ hành chúng mày trước khi chém..
3 thằng làm cho tao 2 việc, làm được tao tha...không làm được thì ngày này năm sau là ngày sinh, à quên ngày giỗ chúng mày..
Việc đầu tiên mỗi thằng đi kiếm cho tao 10 quả bất kỳ về đây

Ở nước NGô kiếm hàng chat, hàng karaoke thì dễ chứ hàng hoa quả thì quá khó...nhưng để sống nên 3 anh em phải cố..
Đến chiều tối, LB kiếm được 10 quả cam, QZ kiếm được 10 quả nho còn TP thì vẫn "thuê bao quý khách vừa gọi không liên lạc được"

Tôn Quyền : good, bây giờ là việc thứ 2...nhét tất cả chỗ quả các người kiếm được vào đít..thằng nào kêu 1 câu giết. Thằng nào làm được tao tha...

LB nghiến răng trợn mắt nhét được 1 quả, đến quả thứ 2 thì không chịu nổi nhiệt la lên cái OÁi..

TQ : nhốt nó vào ngục sáng mai xử bắn...
LB mếu máo quay sang QZ nói : thôi số anh nó black, die phải chịu...với mấy quả nho rừng chắc mày sống thôi...vĩnh biệt mày với thằng Phi...nhớ báo thù cho tao..

Nhưng chỉ 1 lúc sau, LB thấy QZ cũng bị nhốt vào ngục chờ chết cùng mình.

LB : Dog chết thật, quả cam nó to, tao chết đã đành...quả nho nhỏ thế mà mày cũng chết là sao???
QUAN ZŨ : Má nó, 9 quả đầu tao làm ngon lành....đến quả thứ 10 tao phì cười nên die
LB : Sao tự nhiên mày cười hả thằng ngu??
QUAN ZŨ : Mother kiếp, đúng lúc đó tao thấy thằng Phi tha về 10 quả mít....

(sưu tầm)

thienthantuyet
17-10-2007, 10:16
ko hiểu gì cả,khó coi quá

snowflake
17-10-2007, 10:19
1 hôm Tào tháo, Lưu bị, Tôn Quyên cùng chư tướng và thân bằng cố hữu họp hội nghị G3 và ăn búp phê trên 1 chiến thuyền to và đẹp nhất nước Ngô…
Buổi tiệc đang vui vẻ thì trời nổi giông bão....1 tướng chạy vào bẩm báo :
”thưa tam Vương : gió giật cấp 12, tầm nhìn xa trên 10 kilomet..tàu đâm vào đá ngầm sắp chìm...để chống chọi chờ tiếp viện thì phải vứt bớt đồ đạc cho tàu nhẹ bớt.”
Vừa nghe xong Tháo sai Chử vứt sạch vàng bạc mang theo xuống biển trước ánh mắt thèm thuồng của mọi người..
Tháo bèn nói : “yên tâm nước Ngụy còn nhiều vàng bạc lắm”
Tháo chưa dứt lời thì Quyền đã sai vệ sĩ đem vứt hết thê thiếp đẹp hơn hoa hậu của Quyền xuống biển trong ánh mắt kinh hãi của quan khách.
Quyền cười nói : “yên tâm nước Ngô gái đẹp còn nhiều lắm.”
Bị chưa kịp nói gì thì Phi đã bước tới ném Tháo và Quyền xuống nước rồi nói : “Yên tâm nước Thục còn nhiều thằng bốc phét lắm .......”

(st)

snowflake
17-10-2007, 10:21
Lại nói về Tháo..

Một hôm Hứa Chử đi qua doanh trại thấy Tháo đang ngồi buồn bực cạnh 3 vò rượu.
Chử bèn hỏi : có việc gì mà chủ tướng buồn vậy lại trượt lô a`??
Tháo tu ực 1 hơi hết 1 vò rượu rồi nói : ta vừa phát hiện 1 tin động trời thằng Tào Thực con ta là GAY…
Hứa Chử gần xỉu hét lên : Hết hồn chim én...
Tháo vác vò thứ 2 uống 1 hơi rồi nói tiếp : ta còn phát hiện thêm 1 tinh kinh dị nữa là thằng Tào Chương cũng là GAY nốt
Hứa Chử : i don’t believe in my tai....(tai = cái lỗ tai)
Tháo vác vò thứ 3 lên tu nốt rồi lại nói : 1 tin ************ hàng nữa là thằng Tào Phi cũng là GAY luôn......................
Hứa Chử ko bình tĩnh nổi gào lên : Trời ơi thế nhà Tào đại nhân ko có ai thích đàn bà cả sao?????????
Tháo chậm rãi trả lời : Cóa chứ , Vợ ta...
Chử: Xỉu

(st)

tieuthubongbong
07-01-2008, 10:18
vui vui ^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^

tinhlocachxa45
24-02-2008, 11:13
chả hiểu gì hết hihihihi ,hiểu chít liền

boy_viet310179
25-02-2008, 16:05
hay lam cac cu ah, post nhieu nhe

boy_viet310179
25-02-2008, 16:06
cu tiep tuc lam cho moi ng cuoi nhe