View Full Version : Em sẽ giúp anh chứ !!!!
TuyệtTình
07-01-2009, 15:11
Chào các bạn lần đầu tiên mình viết truyện có gì các bạn bỏ qua cho ..................
================================================== =================
Reng ......... Reng
- Chào cậu ! Có việc gì ko ?
- Chào bác ! Con tên Bằng, mới ở dưới quê lên ..........
- À cậu Bằng đó à ? ( Một người phụ nữ tuổi đã ngoài 40 trong nhà bước ra ) Vào đây nào ............
Tôi tên thật là Lưu Minh Bằng, từ nhỏ đã sống ở cái nơi gọi là khỉ ho cò gáy là ở tận miệt vườn của An Giang, quanh năm cuộc sống khó khăn, ba tôi đã ra đi từ lúc tôi dc 14t, ông ra đi để lại không biết bao nhiu nước mắt cho mọi người, ông bệnh đúng ông bị bệnh ung thư gan, căn bệnh này có từ khi ông gia nhập vào đội giải phóng lên lấy lại hòa bình cho nhân dân tỉnh Tịnh Biên, khi bọn bon bót đỏ giết hại dân quanh vùng ........... Vào ngày đám tang của ba, nó còn nhỏ nên không biết đau thương như thế nào, nhưng nó nhìn mẹ, đôi mắt của bà thâm quằng, bà không khóc bà biết chồng mình hy sinh oanh liệt, hãy để cho ông ấy ra đi thanh thản, nhưng chốc chốc vai của bà run lên, tiếng nấc nghẹn ngào ............ Bất chợt nó chạy lại ôm vào đôi vai ấy, và nó khóc, khóc cho ba nó hay khóc cho người mẹ đau khổ này .............
- Chà cháu cỡ này lớn quá nhỉ ? Phát tướng roài đó nghe, đẹp trai hơn cả ba cháu ........... ( Tiếng của bà Lệ Thu, tức chủ của ngôi nhà này ).
- Dạ.
- Àh cháu đem đồ lên phòng cất đi. Tắm rửa rồi nghỉ ngơi, lát nữa chú cháu về rồi chúng ta ăn cơm.
- Dạ.
Nó xách cái vỏ lên phòng, trong đó chỉ có vài ba bộ đồ rách, nhưng nó quí lắm ............. Và lần đầu tiên nó nhìn thấy mình trong tấm gương lớn đặt trong phòng, chiều cao của thằng con trai dạn dày phong sương, gương mặt với sự kết hợp hài hòa của mắt, mũi, miệng, bờ ngực săn chắc vì tối ngày phải làm việc ngoài đồng ......... Nó nhìn mình trong gương, nó cười cho thân phận của mình ......... Tóc, tóc từng giọt nước chảy vào cơ thể của nó, xua đi những hạt bụi vương trên đó, lần đầu tiên nó tắm ở một nơi sang trọng như thế này .....
- Thưa cậu, mợ kêu cậu xuốn ăn cơm ạ.
- Vâng, cô cứ xuống trước, cháu sẽ xuống ............
Cầu thang xoáy, dắt nó xuống bàn ăn, chợt nó rùng mình khi giáp mặt với đôi mắt lạnh lùng của một người đàn ông, đôi mắt ấy như hăm dọa nó vậy ................
- Chà, phải mày là con của thằng Tư ko ?
- Dạ .
- Ừ, thôi ngồi xuống ăn cơm đi cháu ? ( Lệ Thu )
Khác với bữa ăn hàng ngày của nó, trên bàn la liệt đồ ăn, từ những món sơn hào hải vị ....... Cho đến những cái cốc đựng nước nó cũng sang trọng, quả là xứng với chủ tịch của một tập đoàn Du Lịch toàn bộ vùng Châu Á.
- À, cô chưa biết tên của cháu ? ( Lệ Thu )
- Thưa cô, cháu tên Bằng.
- Hahaha, nhìn cháu giống thằng Tư ghê gớm. Ba cháu hồi trước đã cứu ta trong một lần tấn công với quân địch. Vì ta mà ông ấy, đã bị thương xém chết, ta biết ơn ông ấy lắm. 5 năm về trước, ta nhận dc cuộc điện thoại của ông ấy, nhờ ta sao này giúp cháu. ( ông Quân )
- Dạ, cháu có nghe mẹ cháu nói tới.
- Thôi cháu ăn cơm đi. À, mẹ thằng Bình bữa nay nó có về ko ?
- Em ....... Em ( chợt giọng của bà Thu nghẹn lại )
- Thôi mình khỏi nói. Con ơi là con.
Bữa cơm ấy, mặc dù sang hơn nhà mình nhưng nó ko thể nào nuốt nỗi, bỗng dưng nó nhớ tới mẹ của mình dưới quê giờ này ra sao roài.
- Thưa hai bác, con ăn xong roài, con xin phép dc lên phòng ?
- Cháu ăn ít quá vậy, chưa đầy 2 chén mà. Hay là đồ ăn ko hợp khẩu vị cháu? Bà Hà đâu lên đây tôi biểu. Từ nay bà sẽ dc thôi việc, ngày mai nhận lương và cút về quê của bà đi.
- Dạ không thưa bác Quân, hôm nay cháu đi đường xa hơi mệt, nên ăn không vô, bác bỏ qua cho cô ấy.
- Dzậy à, thôi cũng dc cháu lên phòng nghỉ đi.
Nó bước vào căn nhà sang trọng này sao mà nó thấy lạnh lẽo và hiu quạnh quá. Chợt lúc đó .................
================================================== =========================
Hết chap 1 mong các bạn ủng hộ ...............
JackMario
08-01-2009, 02:34
Đang đọc sao bị ngắt giữa chừng, làm cụt hứng ! :(
TuyệtTình
08-01-2009, 11:02
Chợt lúc đó, tiếng xe hơi đỗ xịch đằng trước cửa nhà:
- Ông chủ ơi xảy ra chuyện rồi ?
- Vụ gì mà hốt hoảng quá vậy ông Tư ?
- Cậu Út bị công an bắt rồi ông chủ ơi ?
- Ông nói sao, trời ơi là trời con với cái. Ông chở tôi lại đồn ngay.
15 phút sao, tại đồn công an thành phố:
- Chào ông. Con trai ông chạy xe quá tốc độ và trong trạng thái say rượu, buộc chúng tôi phải đưa cậu ấy về đồn.
- Vâng, các ông hãy cho tôi làm giấy bảo lãnh cho nó.
- Ông chờ tôi 1 lát ...........
10Am, tại một ngôi biệt thự lớn nhất nhì tỉnh An Giang:
- Đưa nó lên phòng, bà Hà pha cho nó 1 chút nước nóng ..............
- Bỏ tôi ra ........... làm ........ làm ........... gì .......... dzậy ? .......... Rượu ............ Rượu
- Mày câm đi. Lên tắm rồi ngủ, ngày mai mày sẽ biết tay của tao.
Sao những tiếng động căn nhà trở nên im lặng, nếu như người ta dòm vô nhà mà ko biết đó là nhà của một vị chủ tịch chắc họ sẽ nghĩ là nhà ma. Lúc ấy, trên căn phòng còn sáng đèn, nó vẫn ngồi đấy, nó biết dưới nhà đang lộn xộn nhưng chắc chưa cần tới sự giúp đỡ của nó nên nó vẫn ngồi im lặng trên phòng của mình. Giường nó gần ngay bên cửa số mắt nó hướng ra xa, nó ko ngắm sao lãng mạn như truyện trong phim, mắt nó hướng về người mẹ:
- Mẹ ơi ! Giờ này mẹ ngủ chưa, hay là mẹ đang bị đau bởi những cơn hành hạ của bệnh thấp khớp. Mẹ gắng chịu đau nghe mẹ, con sẽ cố làm kiếm tiền về chữa bệnh cho mẹ. Con thương mẹ lắm mẹ ơi.
Nhìn đôi vai của bà ấy run lên từng hồi, nó bước tới ôm vai của bà, dụi đầu vào bờ lưng của bà, nướt mắc cứ tuôn rơi. Nó biết từ nay nó phải bảo vệ bà ấy. Ko để cho bà ấy khóc 1 lần vì ai nữa. Qua đám tang ba nó, mẹ chuẩn bị cho nó đủ thứ để đi học, quần áo nè, sách vở nè, và cả cái cặp da mới nữa. Mẹ nói là do hàng xóm thấy con dễ thương họ đem tặng, nhưng nó biết là mẹ nó đang nói dối, hằng đêm khi nó ngủ say, mẹ nó trở giấc đi ra những tiệm ăn xin rửa chén cho họ, có lúc họ xỉ vả mẹ khi mẹ lỡ tay làm rơi 1 cái bát, cuộc đời là vậy con người tận cùng của xã hội vẫn đi ăn hiếp cho dù là chế độ nào đi nữa. Ngày nào thức dậy, nó cũng thấy một bàn thức ăn, có khi là 1 tí thịt gà nè, hoặc là 1 miếng thịt bò thơm phưng phức mẹ nhường cho nó hết:
- Nè con trai của mẹ ăn đi con ? Ăn cho mau lớn ?
- Mẹ ăn với con đi nghe.
- Àh con ăn đi, nãy mẹ ăn rồi, mẹ ăn nhiều hơn con nữa kìa.
Nó cầm lấy miếng thịt ấy, mà nước mắt của nó tuôn rơi, mẹ ơi chỉ có 1 chút thức ăn nên mẹ nhường cho con hết phải ko, phải hàng ngày sao khi con đi học rồi mẹ lại đem 1 tí thức ăn thừa lại mẹ ăn ko ? Mẹ ơi sao mẹ khổ đến thế này .......................
Sáng hôm sao, khi ông mặt trời vừa ló dạng sao những ngọn cây, từng giọt nắng ban mai tung tăng trên bờ ngực trần của thằng con trai mới lớn cũng là lúc bắt đầu 1 ngày mới của nó:
Cộc, cộc, cộc ............
- Thưa cậu, tới giờ ăn sáng roài ạ.
- Cô cứ xuống trước cháu xuống liền.
- vâng ạ .............
Một lát sao:
- À, hôm qua cháu ngủ ngon ko ? ( bà Thu )
- Dạ ngon thưa cô.
- Ừ, hôm nay cháu sẽ được vào trường để học lại. Bác Quân muốn đưa cháu vào công ty làm, nhưng tại vì cháu chưa có bằng cấp, nên cháu phải học lại.
- Dạ thưa cô con biết ạ
- Ừ ăn đi roài ông Tư sẽ đưa cháu vào trường.
Nó ăn sáng, và nửa tiếng sau trước 1 cổng trường sang trọng. Trước khi đến đây, nó đã nghe giới thiệu sơ qua roài, nơi này học thì ít mà chơi thì nhiều, tập trung toàn là cậu ấm cô chiêu của toàn tỉnh. Vậy mà thầy cô giảng dạy toàn là những giáo sư nhất nhì của tỉnh, thế mới đau cơ chứ. Nhưng nó cũng hồi hộp lắm, nó lần đầu tiên bước vào sân trường sang trọng như thế này, không biết những ngày tới đây nó sẽ như thế nào nữa đây ? Thôi kệ cứ làm những gì mà ông trời sắp đặt ra cho mình. Nó khẽ bước vào phòng học của mình, tiếng gõ cửa khô khốc vang lên nhẹ nhàng vì nó sợ sẽ gây phiền toái cho những bạn trong lớp. Và lúc ấy có một ông thầy trong lớp bước ra:
- Cậu là ai ? Học lớp nào ? Đến đây làm gì ?
- Thưa thầy, em là học sinh mới, vì lý do khách quan nên em đến lớp trễ.
- Cậu tên Bằng đúng không ? Học sinh mới chuyển đến.
- Dạ đúng thưa thầy.
- Okei cậu vào lớp đi. Tất cả im lặng. Bắt đầu từ hôm nay chúng ta sẽ có thêm 1 học sinh mới chuyển đến, cậu ấy học từ trường xxx ở dưới quê mới lên. Chúng ta hãy cho cậu ấy một tràng vỗ tay nào.
Tiếng vỗ tay khô khốc vang lên, nhưng mọi cặp mắt điều đổ dồn về phía nó. Một ánh mắt ghen tị của bọn con trai trong lớp, ánh mắt dịu dàng đấy tình tứ của các girl dành cho nó........ Vang lên đâu đó trong lớp:
- Anh ấy đẹp trai thật.
- Body chuẩn quá há mậy, nhìn Lý Đức thua xa .
- Thôi đi mấy bà người ta ma mới đó mấy bà, mấy bà thấy trai mất sáng ghê lắm.
- Ê cái con mẹ kia chỗ bọn chị bình phẩm nghe chưa.
- Tất cả im lặng - Tiếng thầy vang lên như trống trường - Bằng em vào bàn cuối mà ngồi đi.
Nó đảo xuống cuối lớp còn 1 băng ghế, nhưng còn chỗ kia là của ai ? .................. Nó âm thầm đi xuống phía đó, nó ko ngắm nhìn ai trong lớp cả, đúng tụi " cô chiêu " này đẹp lắm, nhưng ko để cho nó quan tâm, tâm hồn của nó lúc nào cũng nghĩ đến người mẹ của mình cả.
- Chúng ta bắt đầu bài giảng nào các em ............ Ah đoạn cong này ................XYZ ...........
Hết tiết 1, chuông vang lên giờ nghĩ giải lao 5 phút dc vang lên, các cô các cậu tung giầy dép giỡn như cái chợ bị vỡ. Có 1 cô gái rất xinh tiến về phía cậu ấy:
- Chào bạn, chúng ta có thể làm quen chứ ?
- Chào. Ừ.
- Mình tên là Thiên Thanh. Còn bạn.
- Minh Bằng.
- Ah bạn ở dưới quê à, mình thích dưới đó lắm nhưng ba mình ko cho đi đâu hết.
- Ừ.
Chuông vào học vang lên :
- Thôi mình về bàn học đây. Hôm khác mình nói tiếp nghe.
- Ừ.
Nó hững hờ với những gì cô gái này nói, nó không có 1 chút cảm xúc gì về giới đẹp này, nó thấy 1 cái gì đó chanh chua quá. 15 phút sao của tiết thứ 2 ............. Rầm ................Một cậu học sinh với đầu tóc rối như tơ vò, quần áo như là vải nhúm bước vào lớp, đi thẳng xuống phía cuối bàn của nó, học sinh đó hơi ngạc nhiên nhưng cũng mau định vị trí cho mình. Từ đầu đến cuối ko ai dám nhìn cậu học sinh ấy, thầy có 1 thoáng bất ngờ nhưng cũng tiếp tục với những việc làm của mình còn dang dở.
- Ê xích ra bên kia chút coi ...........
Nó khẽ nhích:
- Xích ra chút nữa, tao ko thích ngồi hẹp như thế này ......
Nó cũng xê ra, nhưng trong lòng bực tức thằng này vô cùng ........
- Mày là ma mới hả, coi chừng tao đó nghe chưa ..........
Yên phận thủ thường là những gì nó làm bây giờ.
================================================== ====================
Hix, ko ai đọc hết, nhưng đang nghiền thôi đành viết tiếp vậy ...............http://www.chiemoi.com/h4/images/smilies/h4_heo4/hihihehe_heo4_02.gif http://www.chiemoi.com/h4/images/smilies/h4_heo4/hihihehe_heo4_02.gif
nhoxrobin
08-01-2009, 14:59
nữa nữa đi:198:
TuyệtTình
08-01-2009, 16:07
Một người trầm tính như nó mà còn không thể chịu nổi thằng học sinh mới vô như nó:
- Ê ku, đi mua giùm chai nước suối coi ?
- Mày ..........
- Lẹ đứng ở đó trả treo nữa à .......
- Tao ko đi mày làm gì tao .........
- Mày ........... mày ngon lắm ........... chờ đó đi ............
Hắn đứng dậy nhìn vào Bằng một ánh nhìn sắc lẽm giống như thách thức nó vậy. Rengggggggggg .....
- Chúng ta hôm nay tạm dừng ở đây, các trò về làm bài tập x trang z .........
Cuối cùng bữa học đầu tiên cũng trôi qua rồi. Nó yên lặng quải balo khỏi bàn, hắn ta nhìn nó nở 1 nụ cười gian xảo:
- Mày sẽ biết tay tao ? Rất thú vị ? ( nói thầm )
Hôm nay, nó không muốn đi về sớm. Ra khỏi trường nó đi cập những con đường rợp bóng bằng lăng và cây điệp, con đường Hà Hoàng Hổ hôm nay mang một ánh nắng ko gắt và cũng ko nhẹ nhàng, nhưng nó thích, nó thích ánh nắng này ..............
- Mẹ ơi, trưa rồi vô ăn cơm đi mẹ ơi ?
- Ồ con trai của mẹ học về roài đó à. Để mẹ cấy hết đám mạ này mẹ lên liền.
Nó đứng trên bờ nhìn bóng của mẹ mình in dưới mảnh đất ruộng, nó thấy mẹ nó nhỏ nhắn quá, đôi vai của mẹ gầy quá. Bao năm qua mẹ ko dám đi bước nữa, mẹ muốn dành trọn tình yêu thương của mình cho con của mình. Mẹ ơi phải chi mẹ tiến thêm bước nữa thì đời mẹ hạnh phúc lắm rồi. Mẹ sẽ ko còn những năm tháng khổ cực như thế này nữa.
Rè, rè, rè ................. Âm thanh đó đã làm cắt đứt dòng suy nghĩ của nó, bất chợt nguyên vũng nước dơ hất lên người của nó. Nó định thần nhìn kĩ lại là hắn, cái tên đáng ghét, cố tình chạy xe vào vũng nước hất lên người nó.
- Ha ha ha, sao nào ku. Cảm thấy anh mày chơi vậy là okei ko ? ( kèm theo tiếng cười của những người đi chung với hắn )
Nó ko nói gì hết bỏ bả lô xuống đất, phủi phủi tay của mình lên bộ đồ dơ hèm kia. Bước tới phía hắn, trên môi nó mím chặt lại. Bóp ..............
- Trời nó dám đánh đại ca kìa bây ......... Xông vô ............
- Đứng im. ( bất chợt hắn hét lên ) Lui quân.
Hắn đi mà ko thèm nhìn nó, nó cảm thấy lạ lùng với tên này, hồi nãy nó cứ tưởng là sẽ xảy ra vụ ẩu đả nào đó mãnh liệt lắm chứ, chẳng lẽ thằng này bỏ qua như vậy sao. Mà thôi mặc kệ đi về nhà đi rồi tính. Vừa vào nhà:
- Bằng sao con dơ thế này. Chị Hà lấy cho thằng nhỏ cái khăn. Con vô tắm đi rồi ăn cơm.
- Dạ thưa cô.
Ngoài tự " dạ " và " thưa " ra nó không nói 1 câu nào khác dc. Mục đích của nó chỉ có một cố gắng làm việc. Những giọt nước từ vòi bông sen túa lên khắp cơ thể nó, lại 1 lần nữa nó ngắm nhìn gương mặt của mình qua kiếng trên tường, ko hằn 1 dấu sẹo nào trên khuôn mặt điển trai đó, cái miệng ko quá rộng cũng chả quá nhỏ, hàm răng điều như những hạt bắp non, lỗ mũi giống ba nó hơi nhọn và quắp xuống .............
- Thưa cậu khăn tôi để ngoài này đây ạ ........
- Dạ cám ơn cô. Cô cứ để đó chút nữa sao ra lấy ạ.
Mặc dù gia đình giàu sang nhưng chẳng bữa cơm nào đầy đủ mặt thành viên, lúc có người này thì thiếu người kia và ngược lại. Nó bất giác nhìn thấy trên bàn còn dư 1 cái ghế, nhưng qua nay nó ko thấy chủ nhân của cái ghế đó đâu cả. Và nó cũng chả cần biết là ai, cứ việc ăn và lên phòng làm những việc của riêng mình. Chiều hôm đó nó đang nằm ngủ bất giác nó nghe tiếng mở cửa. Bóng người bước vào, là hắn :
- E hèm, thì ra thằng ăn bám là mày.
- Mày nói ai thằng bám. Nhưng tại sao mày lại ở đây ?
- Đây là nhà tao tất nhiên tao ở đây rồi.
- Mày là Thái Bình.
- Đúng vậy.
Sao câu nói đó, hắn ta bước lại giường của nó, đẩy mạnh nó xuống giường, làm đầu của nó va hơi mạnh xuống gối, hắn khẽ kéo mặt của nó lên .............Gần rồi, nó cảm giác như là hơi thở của hắn rất gần mình :
- Tao nói cho mày biết, khôn hồn thì mày yên phận ở đây ? Ko thôi tao sẽ ko để cho mày yên. Mà công nhận mày đẹp trai thật, mày ko muốn cái gương mặt này có sẹo chứ nhóc con ?
- Mày nói như thế là ý gì ?
- Mày từ từ hiểu đi.
Hắn bước đi và ngoảnh lại nói 2 chữ:
- Ăn bám .
Nó ko giận 2 chữ đó vì đó là sự thật mà, nhưng nó cảm thấy chua chat trong lòng của mình, nó ngước nhìn lên trần nhà, mang 1 nỗi buồn vô hạn nào đó.
- Mày đứng lại chưa Bình? Mày định là tối nay mày ko ở nhà nữa hả. Khốn kiếp thật.
Hắn ko thèm trả lời ba mình. Phóng xe như điên bay ra khỏi nhà, chắc lại là bar và vũ trường nữa chứ gì .......... Đúng là nhà giàu cũng khổ, nó cười thầm cho cuộc sống nhà giàu
cái thèng Thái Bình kỳ cục thật đúng là cái đồ con nhà giàu :redeye:hứ, tiếp đi anh truyện đang hay:dreamer:
TuyệtTình
08-01-2009, 17:10
Ơ ............. Em có chửi thì đừng chửi nhẹ nhẹ đừng mạnh quá em, tội cho nhân vật của anh, vừa viết chap mới đây
================================================== ================
Nó ở trong căn phòng đó, suy nghĩ lại những lời của hắn nói, nó cảm thấy như vậy là đúng ............ Nhưng chỉ mới ở đây có vài ngày, chưa quen đường xá gì ở Long Xuyên hết thì làm sao mà đi đây ......... Nó khẽ vô tắm, thay cho mình một bộ trang phục, xuống lầu xin phép dc ra đường, dù gì nó cũng nên biết 1 ít về thành phố mình đang ở, có thể sao này mình gắn bó lâu dài luôn thì sao nào ......
- Thưa chú và cô cho con xin phép dc ra đường tham quan một lát ạ ?
- À, con cứ đi đi, cần tài xế ko cháu ?
- Thưa cô khỏi đi ạ, cháu muốn đi bộ cho thoải mái.
- Ừ vậy con đi đi nhớ về sớm ...........
Nó tản bộ trên con đường Trần Hưng Đạo rực ánh sáng phồn hoa quả ko hổ danh là chốn đô thị, sáng như ban ngày, bất chợt nó nhớ về người mẹ thân yêu của mình.
- Bà Thúy đâu ra đây ?
Mẹ nó đang nấu dở nồi canh cũng phải chạy ra:
- Dạ cô hai ? ( mẹ nó lí nhí )
- Tiền mày thiếu tao đâu ?
- Cô 2 cho cháu xin khất vài ngày nữa cháu sẽ đem nộp cho ạ.
- Tao nói cho mày biết nhé, nhà của bà đây không phải là nhà chùa nhá, bây giờ mày có đem ra nạp không thì bảo ?
- Cô 2 tha cho cháu lần này.
- Tha cho mày thì ai tha cho tao.
- Cô 2 dạo này trời mưa quá, cháu lại đang bệnh nên không đi cấy dc, cô 2 thong thả cho cháu vài bữa ......... ( Mẹ nó gào khóc trong nước mắt )
- Ơ hay ....... Cái đó là chiện của nhà mày chứ có phải là tao đâu, nói tao nghe làm gì. Pây đâu vô nhà nó lục soát coi có gì có giá đem ra đây cho tao.
Một bọn đầu trâu mặt ngựa kè kè chạy vô nhà, mẹ nó ra sức ngăn cản nhưng không được bị bọn đó đẩy ngược ra, chúng nó thay nhau lục soát khắp căn nhà, đập vỡ chén bác, đồ đạc trong nhà, lật ngã cả bàn thờ di ảnh của ba nó, mẹ nó gào thét trong điên cuồng, chạy vô lụm tấm ảnh của chồng mà nước mắt rưng rưng, từng giọt nhỏ xuống ảnh của ba nó:
- Thưa bà trong nhà không có gì quí giá cả .......... Kiếm dc trong lon gạo của nhà nó được 10 000 nè pà ........
- Đưa đây cho tao .
- Không không, bà ơi con lạy bà bà đừng lấy đi số tiền đó. Con của con nó sẽ chết mất bà ơi, nó gần đi học về rồi, bà ơi bà.
- Xí, 10 000 coi như tao cho mày thiếu thêm vài ngày nữa, liệu hồn mà đó vài ngày nữa tao qua tao lấy. Về tụi pây.
- Bà ơi bà ................. Trời ơi là trời, con làm tội tình gì mà ông đày đọa con, ông giết tôi đi đừng hạnh hạ tôi nữa ..........
Từ nãy h nó đã về, thấy mọi việc hết, nó đứng sao gốc dừa cạnh nhà, bọn chúng đi rồi nó chạy ra ôm mẹ nó, 2 mẹ con ôm nhau mà nước mắt lăn tròng, ánh mắt nó lúc đó nhìn bọn đó như một kẻ thù.
Nó quay về với thực tại, có tiền chỉ có tiền mới lo được cho mẹ nó ko còn bị bắt hiếp nữa, mẹ của tôi ơi mẹ hãy chờ con về con sẽ làm cho mẹ không chịu nhục nhã nữa ........... Lúc đó, Binnnnnnnnn
- Ê thằng kia mày biết qua đường ko bị đui à ?
Con người đối xử với nhau mà còn nhục nhã như vậy thì đừng trách chuyện sao này nó làm là ác độc ................ Nó lững thững thả bộ trên con đường đó.
- Đánh nó, D.M mày hông có tiền mà bày đặt vô đây hả.
- Rượu ............ rượu .......... Ọe .......
- Óanh nó chết mẹ cho tao.
- Dừng tay lại. ( Không biết sao lúc đó nó lên tiếng, chắc trong nó còn đọng lại tình thương của con người )
- Mày muốn gì nữa đây nhóc con.
- Anh ta thiếu ông bao nhiu tôi không cần biết nhưng ông không được đánh anh ta nữa, anh ta đang say.
- Oh my god, Chúa ơi trên thế gian này con người tốt như vậy à, mày khôn hồn chạy đi không thôi là mày chết mày dưới tao.
- Tôi không thể bỏ mặc anh ta được.
- Pây nhào vô.
Thế là nó đối mặt với bọn đó, đông lắm bên nó đông lắm, nhưng nó cầm cự được cho đến lúc nó bị thụi cái cuối cùng vào bụng cũng là lúc nó gục xuống.
- Cho mày chừa cái thói bon chen lo chuyện bao đồng của người khác nghe chưa............ Đi pây ...... Còn thèng này mày ráng mà lo tiền chồng cho tụi tao nghe chưa thằng khốn ........
Nó và thằng đó nằm đó, bất động cho đến lúc nó tỉnh dậy ............ Đầu nó nhức buốt lắm, nhưng no cố gắng đứng dậy, nhìn người kế bên, nó khẽ khiều khiều, thằng đó cũng nằm vậy, nó nghĩ thầm trong bụng:
- Chắc anh ta say lắm rồi đây............
Nhìn kĩ lại là hắn ta cái kẻ chửi mình là " Đồ ăn bám " đây mà, nó khẽ giơ tay lên định giọng vào mặt của hắn để trả thù cái thói kênh kiệu, nhưng không biết sao nó ko ra tay được, nó bèn bế xốc hắn vậy đưa hắn về, cõng hắn trên lưng nặng thật.
- Êm thật, ấm thật .............. Ai ai đang cõng ta đây ........ ( Bình khẽ hé mắt ra nhìn, phát hiện là nó, muốn xuống lắm nhưng không còn sức nữa )
- Cháu sao về khuya thế này ? Ai đây, mình mẩy cháu sao bầm tím thế này.
- Thưa cô, anh Bình xỉn nên cháu cõng anh ấy về nhà.
- Trời, cô Hà đâu kêu bác sĩ mau lên.
Nó cõng anh ta lên phòng trong lòng nó trào dâng lên 1 cảm giác gì đó lạ lắm, bình yên như mình đang che chở một người vậy. Thế mà sáng hôm sao ................
- Ê dậy dậy, thằng ăn bám dậy dậy ..........
- Anh làm gì vậy ? - ( nó khẽ ngáp dài )
- Hôm qua mày cứu tao phải ko ?
- Ừ thì sao, mà anh thích chửi tôi là đồ ăn bám lắm hả. Anh thấy vui lắm sao.
- Ờ thì, thôi cho tao xin lỗi.
- Theo lý thì tôi phải kêu anh bằng anh, anh lớn tháng hơn tôi và ngược lại.
- Ừ dc roài, em cho anh cám ơn chuyện tối hôm qua nghe.
- Ko có gì, anh ra ngoài đi.
- À, uhm ............ Ê hôm nay chủ nhật, đi chơi không ?
- Đi đâu? Tôi còn giúp cho bác cái bảng báo cáo nữa ?
- Để đó đi chút anh nói với pa cho mà. Đi đi nghe
Nó nhìn hắn lúc đó sao đáng yêu thế, ko còn là một người ngỗ ngáo như trước nữa .............
- Okei, để tôi tắm ......... Anh ra ngoài đi .........
Hắn đi ra nó cười thầm trong bụng, sắp có chiện vui xảy ra đây, nó vào tắm rửa cho buổi sáng, khi nó bước ra bất ngờ nó hoảng hốt, hắn ta vẫn ngồi đó, chợt đôi mắt hắn mở to vơi công sức hết cỡ:
- Tại sao anh còn ở đây ? ( nó khẽ đỏ mặt )
- Ơ ......... chiện ....... chiện ........ là thế ....... này .......... anh ............ anh
- Anh sao vậy ? Bệnh cà lăm à.
- Không .......... ý anh ........là .......... là .............. em ........ thôi anh xuống dưới đây.
Hắn ta nói xong chạy như chiếc BMW 350i hết công sức xuống lầu:
- Ngộ thật ( nó khẽ nói ).
Nó thay cho mình một bộ đồ mới, chắc bà Thu ngày hôm qua mua cho nó. Nhìn nó lúc này trong gương chẳng khác nào một thiếu gia có điều da nó hơi đen thôi, bôn ba bao năm ở miệt thứ mà lị.
Hay quá, tiếp đi bạn ơi, sao ngắt ngang vậy???
JackMario
08-01-2009, 22:52
Chà, hay ghê ! Đọc đến đây em bắt đầu muốn xem tiếp rồi đó ! Nữa đi anh Bằng ! ^^!
TuyệtTình
09-01-2009, 16:25
Nó khẽ bước xuống phòng, từng bước đi của nó làm cho không gian ở đây thêm rực rỡ hẳn lên:
- Con mặc những bộ đồ này giống như tầng lớp thượng lưu.
Nó khẽ nở một nụ cười nhẹ hững cho những gì bà Thu nói, nó không nghĩ mình lột xác từ một con cóc ghẻ mà biến thành một con Phụng Hoàng.
- Thôi mẹ, đừng tăng bốc em nó lên như vậy chứ. Đi thôi Bằng. Chuyện của em anh đã nói với ba roài, cho em thoải mái 1 ngày chủ nhật.
Hix, sao hắn thay đổi thái độ lẹ quá vậy. Mới đây vài chục tiếng hắn còn coi mình là một kẻ ăn bám, vậy mà hôm nay hắn có thái độ ân cần thế, chẳng lẽ hắn có ý định gì. Nó đặt ra ngàn câu hỏi, cả trăm câu nghi vấn, để rồi cuối cùng nó phó thách cho số phận của nó.
- Em thấy hôm nay anh thay đổi lạ lùng lắm đúng không ?
- Ừ ..............
- Hì ( cười gian xảo ) Em cần đi đến một nơi với anh.
- Đi đâu ? ( Lạnh lùng )
- Thì đi đi em sẽ biết.
Hắn chở nó đến một ngân hàng rất là rộng:
- Dạ chào cậu chủ ạ.
- Chào các người đẹp.
Hắn ra sức đùa cợt với các cô gái mà bỏ mặc nó ngồi đó một mình, khi chán chê thì:
- Bằng, xuống đây em.
Nó hững hờ bước xuống.
- Các em đây là thằng em họ của anh. Hôm nay anh dẫn nó đến đây là có việc cho riêng nó và ba anh.
Chợt hắn kéo tay nó đến một bàn rút tiền tự động, hắn nở một nụ cười tươi hơn có thể lúc này, và bàn tay hắn lướt nhẹ trên những nút bàn phím, và cuối cùng công việc nó cũng tới:
- Bằng em dùng ngón tay đặt vào chỗ này giùm anh.
Nó hơi bất ngờ nhưng cũng làm theo những gì hắn ta nói, và không biết từ đâu trong máy đó phun ra vô số tiền, và tổng cộng hắn lấy ra được là 120tr. Hắn ôm đống tiền mà hít lấy hít để:
- Hu oa, em trai của anh dễ thương lắm.
Nãy giờ nó không hiểu là chuyện gì đang xảy ra cho nó nữa.
- Anh Bình em phải đi nhà vệ sinh một lát .........
- Ừ lẹ lẹ nghe em.
Nó vào WC của ngân hàng, đang rửa tay trong phòng thì nó nghe room bên kia 2 người đang nói chuyện.
- Công nhận anh ta cao tay thật.
- Là sao mậy, anh ta là ai ?
- Là con của chủ tịch chứ ai, không biết làm cách nào mà anh ta kiếm ra được 1 thằng ngốc lại rút tiền cho anh ta.
- Ah há, sao anh ta tài thế nhỉ.
- Tài khoản của anh ta bị chủ tịch đóng băng rồi, chắc đang kẹt tiền nên đem thằng em ra thay thế chứ gì ......
Tiếng cười giòn rã chợt vang lên, nó cảm thấy mình đã bị lừa gạt, tại sao ? tại sao lại như vậy cơ chứ .................. Nhưng nó biết kiềm chế lại nó bước ra chỗ hắn ta:
- Em xong rồi đó à ........... Thôi chúng ta đi nào ............. Bye các người đẹp nhé .......
Hắn nháy mắt từng cô một, và khoan thai bước ra ciếc xe của hắn. Nó lên xe và:
- Anh Bình có thể chỡ em đến một quán cafe nào đó ko ?
- Okei em trai. Coi như anh cám ơn em hôm nay.
Đến một quán cafe lớn nhất nhì trong thành phố, đặc biệt nó chia ra các phòng riêng lẽ cách âm với âm thanh bên ngoài, và mỗi phòng điều hát một loại nhác duy nhất: nhạc Trịnh. Bởi vì cách sắp xếp như vậy là nơi sẽ làm cho các đối tác thích hợp để bàn và kí hợp đồng, được chính phủ cấp giấy quyền từ lâu.
- Cho anh 1 chai Rum nhé em gái .........
Khi đồ ăn và rượu đem ra, hắn vui vẻ khui và rót ra 2 ly :
- Nào mời em, coi như hôm nay 2 anh em chúng ta làm quen nhau nhé.
Từ đầu tới giờ nó không nói một câu nào, ra sức uống, uống kình với ông anh, đến khi cả 2 đã ngà ngà say :
- Tại sao anh lại làm như vậy ?
- Như vậy là sao anh không hiểu ?
- Tại sao anh lại có được tiền từ vân tay của tôi.
- Em đã biết tất cả ( hắn có vẻ thoáng bất ngờ )
- Đúng nhân viên của bác nói chiện với nhau tôi đã nghe hết.
- Trời thế thì anh khỏi mắc công phải nói, anh đang cần tiền đó thì sao ......
- Anh có thể nói với tôi, tôi có thể sẽ giúp anh.
- Thôi đi mày mà giúp tao cái gì, mày cũng chỉ là thằng ăn bám, mày giúp tao như vậy để cho mày khỏi bứt rứt thôi.
- Anh ...........
Nó đứng vậy bước tới hắn, con người ai cũng có lòng tự trọng riêng, cũng có giới hạn của sự chịu đựng, nhưng hắn lại cướp đi tất cả tự trọng của nó, nó khẽ giơ tay lên đánh hắn, bốppppppppp .........
- Mày lần trước tao tha cho mày, vì tao còn nể mày, nhưng hôm nay mày phải trả giá lại .......
Thế là hai anh em đánh lộn, người đấm người vọng, bất ngờ cả 2 té nhào lên nhau, môi trạm môi, 4 cặp mắt nhìn nhau, nhưng không hiểu sao cả 2 không thể nào dứt ra được, nó có cảm giác gì lạ lắm, và hắn cũng vậy một luồng điện xẹt ngang giựt tê tê nơi bờ môi ............ Hắn khẽ nhắm mắt lại, 2 tay choàng lên người nó, kéo ghì nó xuống đôi môi của mình, bờ lưỡi lướt qua môi của nó, chợt hắn lên tiếng :
- Anh xin lỗi em, anh thiếu nợ trầm trọng quá rồi, ba anh lại khóa tài khoản của anh. Anh hứa lần này này là lần cuối cùng anh gạt em hãy tha lỗi cho anh nghe em.
Nó không nói gì cả, thần kinh xúc động của nó đã bị tê liệt từ bao giờ rồi, nhưng nó nghe như vậy trong lòng nó trào dâng lên một cảm xúc rất là lạ .......... lạ lắm ...........
Khi bà ấy đi rồi, mẹ con ôm nhau dưới cơn mưa mà nước mắt lăn tròng, cuộc đời của một con người khổ đến thế là cùng :
- Con trai mẹ xin lỗi hôm nay con đành phải ăn khoai rồi.
Mẹ nó cười hiền từ:
- Mẹ ơi, bà ấy tại sao lại đập phá như vậy hả mẹ ? Con không sao con khoái ăn khoai hơn ăn cơm mẹ ơi, khoai ngon và béo lắm.
- Ừ con, tại người ta ghét mẹ đó mà. Nè ăn khoai đó nghe, để mẹ làm cho con miếng muối tiêu ăn đỡ lạt miệng.
- Dạ mẹ.
- Con vào thay đồ đi.
Mẹ nó lầm lũi bước xuống bếp, căn bếp không có bàn tay của đàn ông đã xiêu vẹo đi thấy rõ, tay mẹ đã gầy, dáng mẹ còn gầy hơn, năm tháng bôn ba gió sương ngoài đồng ruộng, sáng mẹ phải dậy thật sớm ra những bờ ruộng còn đầy những hơi sương, mẹ lầm lũi bứng từng gốc cỏ, chiều về mẹ ra những bờ ao hái từng đọt rau muống xanh rờn hay những đóa điên điển đêm về nấu cho con trai của mẹ nồi canh chua ngon lừng thơm phức, mẹ nó đã hy sinh cả cuộc đời cho con trai của mình
================================================== =
Ở ngoài không phải anh là nhân vật Bằng đâu nghe .......... :byebye::byebye:
JackMario
10-01-2009, 03:38
Dạ biết rồi, em có số dd của anh và cả họ và tên ! Chỉ là tôn trọng sự riêng tư của anh nên em mới không noid tên thật ra đó chứ ! Không hiểu mà còn ...
TuyệtTình
10-01-2009, 12:35
Hắn và nó sao một cuộc vật lộn như vậy cũng đã mệt nhoài, và 1 người cứ nằm ở tư thế như vậy cho đến lúc: Cộc …….. Cộc …..
- Mày có đó hông Bình ?
- Nó đến rồi ? ( Bình khẽ lên tiếng )
2 đứa nó đứng dậy chau chuốt lại quần áo, hắn bước ra cánh cửa …………Roẹt ………
- Mày ngon lắm.
- Đại ca có gì từ từ, đao kiếm vô tình huynh.
- Mày cũng biết nữa hả, D.m tiền đâu đưa đây.
- 120tr đủ rồi chứ sư huynh.
Hahahah, bọn nó chợt cười lên một nụ cười man rợ.
- Mày tưởng tụi tao làm từ thiện à, đây chỉ là tiền lời thoy thằng khốn. Còn tiền vốn tao chưa gom lại.
- Bọn bây vừa phải thoy chứ.
- Lúc mày mượn tiền mày phải biết luật này chứ thằng nhóc.
- Bọn mày ……..
- Sao nào còn 100tr nữa đâu ku.
- Tao ……. Lúc này tao chưa có tiền ……
- Mày nói cái gì, pây nhào vô …..
- Khoan đã … ( nó chợt lên tiếng ) …….anh ta còn thiếu tụi bây bao nhiu.
- À thằng nhiều chuyện kì hổm đây phải nó không pây .
- Nó đó đại ca.
- Mày có tiền không mà sạo thế con, bữa hổm óanh mày ăn chưa đã hay gì. Muốn đo đường tiếp ko ?
- Cho tôi 1 tuần tôi sẽ lo cho bọn anh đúng 100tr. Các anh đồng ý chứ.
- Lấy gì tao tin mày đây.
- 1 ngón tay các anh đồng ý chứ.
- 1 ngón tay mày gan lắm ........... Okei tao đồng ý, pây đâu đưa dao cho nó .....
- Bằng em khùng à, không được làm như vậy, để cho anh ......
- Anh bỏ tay em ra, em nói em làm được.
3, 2, 1 .............
- Dừng tay lại.
Nó kịp dừng lại không thôi đi tong cái ngón tay rồi:
- Tao chấp nhận điều kiện của mày 1 tuần lễ nữa tại nơi đây 8h sáng. Đi thôi bây.
Đoàn người kéo đi để lại căn phòng trống rỗng đó 2 con người. Bốpppppppp........ Hắn vung tay tát cho nó 1 cái:
- Đồ ngốc, em biết làm như vậy là nguy hiểm lắm không, anh không cần em phải lo cho anh.
- Anh nói gì chứ, anh gạt tôi 1 lần rồi thì anh có thể lần thứ 2 cơ chứ.
- Anh ..............
- Thoy chúng ta đi về.
Nói lại bọn người hồi nãy:
- Tụi bây hãy đi dò la tin tức của thằng nhóc đó cho tao.
- Đại ca chẳng lẽ đại ca có thể có lòng tin đó từ 1 thằng nhóc gặp nhau chỉ 2 lần.
- Tao không biết, nhưng tại sao tao không nhìn vô anh mắt của nó, thằng Bình là gì của nó mà nó lại hy sinh vì thằng đó đến như vậy cơ chứ.
- Em nghe nói thằng này là em của thằng Bình.
- Thằng Bình có em à, chuyện lạ thật đó. Ha ha ha.
Quay lại nó và Bình, 2 người ngồi trên xe, bây giờ rượu đã ngấm vào cơ thể không còn đủ sức để lái về nhà nữa:
- Anh Bình có thể chở em ra các bờ sông không ?
- Nhưng bây giờ đã khuya roài mà em.
- Thôi sao cũng được.
- Ừ, để anh chở em ra đó.
Nhìn dòng sông Hậu ban đêm thật là trong lành, nó về nhà của bác Quân mới có 1 tuần mà xảy ra không biết bao nhiu là chuyện, và bây giờ vì hắn mà mình ôm nợ cả trăm triệu làm cách nào để trả đây, 1 tuần sao đã đến ngày nạp tiền roài, nó chợt quay lại thì thấy hắn đã ngủ ngon lành trên chiếc xe :
- Đúng là một người vô tâm.
Bước lại nơi hắn ngủ, nhìn vào gương mặt của Bình, nó chợt dâng lên 1 cảm xúc lạ lùng, Bình đẹp trai thật, nét đẹp cũng 1 vị công tử, mũi cao, mắt sáng và có một mái tóc thật là êm. Chợt hắn kéo mạnh tay của nó vào lòng của nó. Nó vùng ra, nhưng hắn đã kịp nói:
- Xin em đừng rút tay ra, em hãy cho anh ôm em.
Và dưới anh trăng ban đêm có 2 người ôm nhau ...............................
==========================================
Nói nhỏ nhỏ ................ :canny::canny:
tinhyeu277
10-01-2009, 14:08
bạn viết Hay quá
Lãng mạn quó, dưới ánh trăng, có 2 người ôm nhau, đề nghị tác giả tiếp đê, ko được ngắt ngang nữa, grừừ....:amazed::amazed:
TuyệtTình
11-01-2009, 11:16
10h Pm:
- Con đang cần tiền lắm à Bằng ?
- Thưa bác, dạ đúng con đang rất cần tiền.
- Con cần tiền vào việc gì ?
- Con phải cứu 1 người .......
- Người ấy có quan hệ như thế nào đối với con ?
- Dạ ............. Con yêu người ấy .......... Mà người ấy đang rất cần tiền, con phải giúp, cứ xem như bác cho con vay cũng được .
Lúc đó, Bình ngồi kế bên mắt ko chớp nhìn Bằng, sao ? tại sao nó lại giúp mình ? Câu hỏi tưởng như quá dễ nhưng lại rất khó trả lời. Từ khi có Bằng ở đây, bỗng dưng Bình không muốn ra đường ban đêm nữa, ông Quân rất ngạc nhiên về điều đó, và bà Thu lại càng tỏ ra vui mừng hơn hết. Và điều đặc biệt là Bình rất muốn làm 1 cái gì đó đối với nó, và thời gian trở lại gần đây nó nhìn con gái với con mắt khác.
- Thôi được ta đồng ý cho con mượn 100tr, nhưng với 1 điều kiện.
- Điều kiện gì thưa bác ......
- Con phải hoàn tất tất cả hồ sơ của công ty từ bác bảo vệ cho đến các nhân viên, và kiểm tra lại toàn bộ chi phí thu chi trong vòng 3 năm trở lại đây kèm theo một bản đồ gia tăng và thu hẹp thị trường hiện nay không những trong và ngoài nước. Con phải hoàn tất sớm nhất trong thời gian 5 ngày, nếu con làm được như vậy thì bác đồng ý cho con mượn số tiền đó.
- Ba sao ba lại làm điều như vậy, với 1 núi công việc như vậy thì làm sao em nó làm nổi, mà ba lại cho em nó trong vòng 5 ngày, em nó còn đi học nữa mà pa. ( Bình lên tiếng )
- Con trai con biết lo cho gia đình từ bao giờ, ba không ép buộc Bằng, nếu em nó chịu làm thì ba giúp cho, còn không thì em nó phải tự lo thoy.
- Anh Bình, được rồi con sẽ làm việc đó ........
- Bắt đầu từ ngày mai con sẽ được nghỉ 5 ngày học. Chiện đó để bác lo, và đây là chìa khóa phòng con vào đó làm và thu thập thông tin.
- Ba à, Bằng nó muốn có tiền để ...........?
- Anh Bình ..............
- ? ? ? ( ông Quân ko hiểu gì cả )
Và như thế Bằng tối ngày nhốt mình trong căn phòng đó, Bình lo cho nó lắm nhiều khi muốn vào xem nó ra sao, nhưng có cái gì đó ngăn bàn chân nó lại. Sáng nay, nó gặp Thanh:
- Anh Bình ...........
Nó đang đi với đám bạn ngỗ ngáo, nghe kêu tên chợt quay giựt ngược lại:
- Có gì ko ? ( ngang như cua )
- Anh Bằng sao 2 3 hôm nay không đi học anh ?
- À nó đang bận công việc, mà cô hỏi có gì ko ?
- Ko anh ........... Em chỉ hỏi cho biết .........
- Hay là .........
- Sao anh?
- Hay là cô đã thích em tôi.
Thiên Thanh ngượng chín cả mặt, đỏ như trái cà chua tới mùa thu hoạch:
- Dạ, em ........... em ............
- Tiểu thư của một công ty tập đoàn đá quí như cô mà cũng biết yêu thương một người sao.
- Anh ............. anh đi theo tôi ...........
Thiên Thanh lôi Bằng đi xềnh xệch:
- Leo lên xe .......
- Này cô em hay cô em bắt đầu có hứng thú với tôi.
- Kinh tởm.
Xe đưa 2 người đi vun vút, tới một quán cafe tên rất đặc biệt " Góc Phố ":
- Chà muốn uống một chút gì đó để chút nữa dễ cư xử hả em. Ha ha ha ( vẫn cái thói trêu chọc )
- Anh im đi, tôi muốn nói chiện với anh.
- Okei, nói thì nói, nhưng nhìn điệu bộ ngây thơ của em ko khiến ta bật cười.
- Nghiêm túc đi nào.
- Ừ.
- Anh là anh trai của anh Bằng đúng không ?
- Ừ, đúng thì sao mà ko đúng thì sao ?
- Thật ra ? http://www.chiemoi.com/h4/images/smilies/yahoo/9.gif thật ra ............. Thanh đã thích Bằng từ ngay cái ánh nhìn đầu tiên, nó làm cho Thanh có 1 cảm giac gì đó ấm áp lắm, dẫu biết là 1 người con gái nói yêu ngay từ ánh mắt đầu tiên là 1 điều không thể và có thể bị mọi người nói là lăng nhăng nhưng em không kìm dc tình cảm của mình .........
Bình nghe câu đó mà trong tim như hàng vạn mũi kim đâm vào, Bằng đã có người thích người ư, tại sao mình thấy bứt rứt khó chịu đến thế này ( Bình tự nhủ )
- Anh ........ anh có thể giúp em gặp Bằng ko ? Em muốn nói hết cho anh ấy biết ?
- Không thể được ? ( Bằng đập mạnh cái bàn, mọi người đổ toàn bộ ánh mắt nhìn vế phía anh ta )
- Tại sao vậy anh ?
- À, ý của tôi là ............ à .............. uhm .......... à .......
- Anh sao vậy ?
- Dc rồi tôi sẽ giúp cô, nhưng hãy cho tôi có thời gian.
Nói xong câu đó Bình bỏ về không kịp nói câu từ giã, cậu ấy lang thang trên khắp con phố, lúc trước Bình sẽ cảm thấy thảnh thơi và thoải mái lắm. Lúc đó trong đầu Bình chỉ có 2 câu hỏi:
- Nên hay không nên ? Nên ............ Không nên ........... trời mình sao vậy, mình là người bình thường mà, sao kì vậy ............ AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA .......... Bình chợt la lớn lên vang rộng cả 1 khu phố...........
" Yêu là chết ở trong lòng một ít, vì mấy khi yêu mà chắc được được người yêu " Tiếng hát của ca sĩ Thanh Tuyền vang lên đâu đó, đúng yêu là chết trong lòng một cái gì đó, yêu không ép buộc người mình yêu mãi bên mình được, hãy làm gì đó cho người mình yêu được vui vẻ, như thế gọi lạ yêu........
Giờ đây Bình đứng trước cửa phòng làm việc của Bằng, khẽ mở cửa bước vào, Cạch ...... Thấy Bằng đã ngủ quên trên chiếc máy Computer, Bình khẽ tiến lại, toàn bộ hồ sơ mà ông Quân giao cho Bằng đã làm xong, kết quả của 4 ngày đêm làm việc cật lực đã cho ra kết quả như ý muốn, Bình khẽ tiến lại kế bên Bằng ko phát ra tiếng động, nhìn thẳng vào khuôn mặt của Bằng, có một danh nhân nào đó con người đẹp nhất là lúc các giác quan đã hôn mê đi, đẹp đẽ đến 1 cách lạ lùng, quả là như vậy, Bình thấy Bằng đẹp lắm, đẹp nhất từ trước đến nay những người mà Bình tiếp xúc, Bình khẽ cuối xuống hôn lên môi của Bằng, nhưng do mất đà, Bình tông thẳng vào mặt của Bằng, làm Bằng thức giấc:
- Anh Bình, ủa sao anh ở đây, khuya roài anh vào nghĩ đi .............. Thức khuya có hại cho sức khỏe mà anh ..........
- Em biết thức khuya có hại vậy mà em vẫn còn cố gắng thức sao.
- Em phải làm xong hồ sơ, khoe với anh nè em làm xong hết rồi đó nghe.
- Ừ em giỏi thật, thoy em về phòng ngủ đi.
- Ừ, ah anh Bình em có cái này tặng choa anh, bảm đảm anh sẽ bất ngờ cho xem. Đi theo em về phòng nào.
2 đứa nó bước về phòng :
- Đây là chi phiếu 100tr, ba anh 3 ngày trước đã bí mật đặt vào phòng của em. Thật ra mấy cái tư liệu đó đã có sẵn em chỉ cần sắp xếp một cách gọn gàng nhất là thành công rồi.
Nhìn thấy nụ cười trên mặt Bằng, Bình có cảm giác thấy vui vui trong lòng. Và bước tới thật gần Bằng ôm Bằng một cách mạnh nhất:
- Anh Bình anh làm gì vậy ? Thả em ra ...........
- Em không muốn như vậy à ?
- Em .......... em ..........
- Thoy anh về phòng đây, ngày mai 8h sáng em có hẹn với Thiên Thanh cô ấy có chiện muốn nói với anh, ngày mai anh sẽ chở em đi.
- Ơ ............. anh .........
Bình đã kịp bước ra khỏi phòng, đến cầu thang xoáy:
- Alo, Thiên Thanh phải không ?
- Dạ, em đây anh Bình đó à.
- Ngày mai, sáng 8h ở chỗ Xyz ........... em và Bằng sẽ gặp nhau ..........
- Dạ, em sẽ đến, cám ơn anh .........
Bình khẽ nuốt 1 cái gì đó vào họng, hình như là cảm giác của một kẻ bị thất tình ........... Sáng hôm sao .............
hay lắm!mà sao ko viết tiếp nữa vậy bạn?
JackMario
12-01-2009, 23:25
ổng câu khách nên mới lâu lâu post chút chút đó mà ! Chờ đi, rồi sẽ đ\ực đọc hết ! :D
TuyệtTình
13-01-2009, 12:14
" Kìa trăng lên cao đang soi sáng, dòng An giang lấp lánh theo bóng thời gian ......... "
Nó quay về phòng nhắm mắt được một lát, nhưng nửa đêm nó chợt giật mình, mồ hôi đổ ra đầm đìa, nó thấy hắn, hắn ta bị tai nạn, ko thể nào như vậy, ko ......... Nó lao cửa phòng, chạy nhanh xuống cầu thang, xuống phòng của anh, nó khẽ gõ cửa nhưng tay của nó ngừng lại, đã khuya roài gõ cửa có phải làm phiền người ta ko ? ............ Đang lưỡng lự thì nó nghe kịp tiếng ho khẽ trong phòng, nó lén mắt nhìn vô, thấy đôi tay của anh gõ thoăn thoắt trên Keybore, nó thắc mắc ko biết anh làm gì giờ này chưa ngủ mà còn ngủ, hay là anh đang làm việc gì đó ......... Nó khẽ tiến vào bên trong, đến sát hắn mà hắn chưa hay nữa, và nó chợt giật mình toàn bô tài liệu bảng báo cáo nó đã làm sai tất cả, và Bằng giờ này đang ngồi chỉnh sửa lại thế mà lúc nãy anh ta con khen mình giỏi:
- Anh Bình, anh đang làm gì vậy ?
Bình giựt mình quay ngược lại:
- Sao giờ này em còn chưa ngủ, vô phòng anh sao ko gõ cửa ?
- Em xin lỗi tại em có chiện muốn hỏi anh thôi, mà anh giấu cái gì sau lưng vậy.
- Đâu đâu có gì đâu em.
- Thật ko ? Nếu ko có gì thì để em xem xem.
- Ko có gì đâu mà.
- Anh cho em xem.
2 đứa giằng co qua lại, Bình mạnh tay đẩy Bằng té xuống giường gần đó:
- Anh đã nói ko có gì rồi mà ? Sao em lì lợm thế, em về phòng ngủ đi, ngày đi còn đi gặp con bé Thiên Thanh nữa.
- Phải anh đang sửa tài liệu và bảng báo cáo lại ko ?
- Ơ ........... đâu có này là tài liệu của anh mà ..........
- Anh đừng có dối em, doanh thu của tháng 5 vừa rồi là 1 tỷ nhưng lúc nảy do em buồn ngủ quá nhập vô có 497tr. Em làm chẳng lẽ em không biết, giờ này anh chưa ngủ lý do là anh sửa lại tất cả giùm em.
- Anh ........... ah ........... anh
- Anh phải nói với em để choa em sửa, chứ 1 mình anh làm tới năm con Trâu chưa xong đâu.
- Hì, em biết rồi hả.
2 đứa nó lao đầu vào hoàn thành công việc, và ngủ trên computer lúc nào cũng không hay nữa. Sáng ra:
- Chết tới giờ em phải ra gặp cô ấy rồi. ( Bình chợt la lớn )
- Cần thiết vậy ko anh, hay là mình khỏi đi đi anh.
- Nam nhi chi chí hứa là phải giữ lời. ANh kêu em đi thì em đi.
- Nhưng cái đó anh hứa chứ em có hứa đâu.
- Thoy ngoan vô phòng của anh đánh răng roài đi em.
- Hức, em ko chịu đâu.
- Thoy đi đi.
Nhìn Bằng lặng lẽ vào nhà tắm mà trong lòng của hắn rối bời, tại sao hắn lại có cảm giác như vậy chứ, mà thoy kệ đi chuyện tới đâu hay tới đó.
- Anh em tắm rồi.
- Okei, lại đây anh lựa đồ cho em mặc.
- Ủa đồ em ko dc sao anh.
- Ah thì cũng được nhưng mà mặc đồ anh đi đẹp hơn.
- Tùy anh thôi.
Qua bàn tay make up của Bình, nhìn nó lúc này khác hẳn, đẹp trai hơn, và đặc biệt là đôi mắt của nó ánh lên 1 cái gì đó.
- Xong theo anh ra đây, hôm nay sẽ là một ngày thật hạnh phúc với em.
- Ừ em cũng mong là vậy.
Chở nó đến chỗ hẹn mà lòng của Bình buồn thê thảm, ngoài mặt vẫn tỏ ra vui vẻ với nó. Beng cuối cùng cũng đến nơi rồi. Bình và Bằng bước xuống xe như 2 vị thiếu gia, ai cũng phải ngoái đầu nhìn vào ngưỡng mộ. Và bất chợt đối diện với nó là 1 cô gái, đúng cô gái ấy rất đẹp như một nàng công chúa:
-Lâu rồi ko gặp anh
- Hì mới có 1 tuần thôi mà.
Cô ấy nở một nụ cười như ánh sáng bình minh, hàm răng đầu đặn như những hạt bắp, ánh mắt sáng như vì sao ban đêm:
- Hì chào anh Bình, em có đem theo một người bảo đảm anh Bình sẽ ngây ngất cho mà xem.
Từ trong bước ra, một bóng dáng nhỏ nhắn:
- Ngân. ( Bình chọt lên tiếng )
- Chào anh Bình lâu rồi không gặp anh.
- Là cô à. 4 năm rồi không gặp cô không khác xưa vì mấy.
- Vì em là em mà anh.
- Thoy chúng ta đi nghe các anh.
Cả 4 người lêo lên chiếc xe đua màu đỏ rực của Bình, lao đi vun vút. Thấp thoáng đằng xa hiện lên " Nhà hàng Đông Xuyên " đây là nhà hàng phục vụ các món ăn Tây, và tập trung toàn là các đại gia:
- Khó khăn lắm em mới đặt được một bàn tiệc ở lầu thượng. Lên nghe.
4 đứa yên vị mỗi đứa mỗi ghế, khi thức ăn bày ra :
- Các anh cứ tự nhiên, anh Bằng đây mời anh.
Cô ấy khẽ đưa lên 1 ly vang màu đỏ màu Bằng:
- Mời em.
Một lúc lâu sao:
- Ah, tôi vào nhà vệ sinh một chút.
- Khoan anh, em có việc muốn nói với anh. Kính thưa các bạn ở đây, tôi tên là Thiên Thanh con gái của tập đoàn đá quí Evis, hôm nay tôi tới đây với tư cách là 1 vị khách, và thời đại này là thời đại của thế kỉ mới ko còn chiện tỏ tình của một người con trai nói với một cô gái, với khung cảnh lãng mạn như thế có thêm 2 người bạn của tôi và anh ấy tôi muốn nói 1 điều. Anh Bằng em yêu anh, yêu từ ánh mắt đầu tiên, anh hãy làm bạn trai của em nhé.
Bằng bất ngờ trước chiện đó, nó ko dám nghĩ là sẽ có ngày như thế này, Bình còn bất ngờ hơn. Nhưng với tư cách là một người đàn ông, Bằng bước ra giữa phòng:
- Người cô gái ấy nói là tôi, nhưng tôi xin nói với em 1 điều. Gia cảnh nhà tôi và em khác nhau rõ ràng lắm, chúng ta ko thể nào tiến đến với nhau, em là một cô gái xinh xắn và có học thức ko nên chọn một người có tương lai tối tăm như tôi, tôi xin lỗi em.
Bằng nói xong câu đó, quay mặt đi lao ra khỏi phòng, Bình thấy vậy đứng lên định chạy ra thì bị Ngân kéo lại:
- Anh không được đi. Hãy ở lại với em.
Bình giựt mạnh tay:
- Tôi xin lỗi, tôi phải lo cho em tôi, chào 2 người.
Thiên Thanh như trời tròng, ko thể nào ngờ, cô ấy có hàng tá người theo đuôi, nhưng cô ấy ko lựa người nào cả, không phải cô ấy không có cảm giác với đàn ông, mà lý do chính là cô ấy nghĩ bọn họ toàn là những kẽ dối trá, nhưng từ khi gặp Bằng cô ấy hầu như ko có cảm giác đó, từ anh phát ra một cái gì đó chân chất lắm, cô đã yêu anh ấy nhưng ko ngờ anh ấy lại từ chối mình 1 cách thẳng thừng như vậy, Bằng đi rồi cô ấy nhìn theo, khẽ nhếch mép cười:
- Anh xem thường tôi quá rồi, trước giờ cái gì tôi muốn thì bắt buộc phải có kể cả anh.
Bằng lao như gió ra khỏi nhà hàng, Bình chạy theo tìm quanh quất điều ko thấy nó đâu, anh lo lắm đúng anh lo lắm khi nghe Thanh nói câu yêu Bằng, hắn đã chuẩn bị tâm lý nghe Bằng nói " ừ " chấp nhận, nhưng tại sao Bằng lại nói ngược lại những gì Bình suy nghĩ, phải kiếm em nó hỏi rõ sự thật cái đã.
============================================
@Jack: oan quá, hôm qua đi ăn đám tới khuya mới dzìa ................. Văn dở đâu dám chèo kéo khách đâu à :oho::oho:
ẹc ẹc truyện hay wá đi hihi cái anh Bình í í giờ móy thí dễ xương ó lúc đầu ghét wá chòy hihi típ nha anh:byebye:
...truyen hey wa chài ơi.....
đúng rồi ,nói như vậy mà là nói oan gì,3 4 ngày mới cho ra được một đoạn ah,câu khách he
TuyệtTình
14-01-2009, 10:41
Bình đi nó suốt cả một buổi nhưng cũng chẳng thấy nó đâu, Bình lo sốt vó lên, Bình không biết Bình có cảm giác gì với nó, chỉ đơn giản là Bình muốn quan tâm nó thôi. Thế là Bình đi dọc tất cả con phố của con phố mà cũng chẳng thấy Bằng đâu, anh quay ngược xe lại định về nhà kiếm coi có em nó không ? Đang lái xe, Bình ngó quanh quất chẳng thấy, bỗng từ xa Bình thấy một người, nó kìa nó, Bình tiền sát xe lại:
- Ê ông vua lên xe đi chứ ?
Nó quay lại:
- Ủa anh không ở đó với 2 cô bạn ấy sao ?
- Ah ....... uhm ............. anh không thích chỗ đó lắm.
- Oh my God, một người như anh mà không thích một chỗ sang trọng như vậy sao.
- Em tin hay không tùy em, giờ anh hỏi em lên không.
- Vậy thì em không lên, năn nỉ đi em mới lên.
- Chúa ơi, em không lên vậy anh đi trước ah ngza.
Bình phóng xe đi cái vụt, bỏ Bằng đứng ở đó:
- Anh ............. anh Bình ........... anh ........... Chưa gì đã bỏ đi rồi sao? Chỉ chọc chơi 1 chút thôi chứ bộ. Mà mình đâu có biết đườg về nhà sao bây giờ.
- We, chịu lên chưa ..........
Thì ra Bình chỉ hù dọa Bằng chơi 1 lát:
- Nè lên đi anh chở cho đi đây chơi, dù gì anh nói đây là ngày vui vẻ của em mà.
- He he, okei.
Nó và hắn cùng cười giỡn trên xe, thắp thoáng xe cũng ra tới bờ biển :
( Để giải thích chỗ này chút xíu, thật ra tính theo địa lý thì tỉnh An Giang nằm sâu trong lục địa, có núi nhưng không có biển, tại gì tác giả thích biển nên đổi thay chút, mong bà con đừng hiểu lầm. Thank )
- Wow, sao anh chạy ra đây.
- À tại vì anh thích biển mà lị.
- Anh thích chứ em không có thích, em thích núi hơn.
- Núi hả, okei để anh chở em ra núi.
- Anh ngốc thật giờ chạy ra núi thì trễ roài, cô Thu ở nhà sẽ lo, thoy mình chơi ở đây đi.
- Em đó nghe, okei.
2 nó bỏ xe trên bờ, tiến ra bãi biển, thật là trong lành và mát mẻ, bãi cát trắng với hàng phi lao, gió ngoài biển thổi ***g lộng vào, những cơn sóng cũng thi nhau đùa giỡn với chân của 2 đứa, khung cảnh lãng mạn như trên Thiên Giới với 2 đôi thiên thần:
- Anh và cô bé tên Ngân nãy có mối quan hệ gì. ( Nó vừa nói mà tay vừa dọc cát )
- Anh ............ anh .........
- Ừ nếu anh khó nói thì thoy vậy, em không ép buộc anh đâu.
- Hồi 5 năm trước, lúc ấy nhà anh chưa có giàu nhưng bây giờ, đủ ăn đủ mặc. Anh quen cô ấy trong một dịp party của trường chào mừng năm mới, anh đã choáng ngộp trước nụ cười tươi như cô ấy, và anh đã đặt ra cho mình 1 mục tiêu là sẽ theo đuổi cô gái ấy.
- Rồi sao nữa anh ? ( Nó ngoan ngoãn nghe như con chiêng nghe Chúa giảng đạo vậy )
- Sao đó, anh cũng đã làm quen được cô ấy. Và 2 người đã tiến gần lại với nhau. Lúc quen cô ấy anh cứ nghĩ là sẽ cưới cô bé tên Ngân này. Quá hoàn hảo đúng không em, nhưng trên đời này mọi chiện không đơn giản như vậy nó càng khắc nghiệt hơn vậy nữa đó em à giống như chỉ có số " 9 " mà không có số " 10 ", quen nhau đằm thắm như vậy cho đến một ngày ................. ( Bình bồng ngập ngừng )
- Anh sao vậy, nếu buồn quá anh đừng kể, nhưng dù sao em cũng mong muốn nghe anh kể tiếp ( nheo nheo cặp mắt nhìn Bình )
- Ừ ........ Anh mới phát hiện ra cô gái ấy không thuộc hoàn toàn về anh, cô ấy lo se sua sắm sửa, trang điểm với bạn bè, cô ấy vòi tiền của anh bằng bất cứ giá nào, mà số tiền anh đưa cô ấy anh cực nhọc lắm chạy vạy khắp nơi kể cả về nói dối ba lẫn mẹ. Rồi ngày định mệnh cũng đến, hôm ấy đáng lý là giờ đó anh đã ngủ nhưng ba anh nhờ ra đường giao sắp tài liệu cho một ông Bác ở Mỹ Hòa. Anh vui vẻ đi, nhưng trên đạon đường ấy, anh gặp cô ấy, cô ấy đi với một người mà thằng đó là bạn thân của anh.
- Anh kể tiếp nữa được không, em xin lỗi đã đụng tới chiện buồn của anh ( mặt nó xụ xuống )
- Hì ngốc cứ xem như đây là lần cuối anh nhắc đến chiện này. Sao đó, anh mới bấm máy, chuông của cô ấy vang lên:
+ Alo, em đang làm gì vậy, anh bỗng dưng nhớ đến em quá.
+ Ah ........ Em đang ở nhà anh ơi.
+ Có thật không ?
+ Thật mà anh.
+ Thế thì em quay lưng ra đằng sao nhé.
Cô ấy quay lại và giựt mình khi thấy anh, thằng bạn cũng thoáng bối rối, roài nó mới tiến lại phía anh:
. Này, nếu cậu đã nhìn thấy tất cả roài thì cậu nên biết chiện gì đi nhé.
. Mày, sao mày làm vậy hả Luân.
. Cô ấy chọn ta đơn giản vì tao có tiền hơn mày thằng ngốc ạ.
. Ngân em em hay nói cho cậu ấy biết, em yêu anh mà đúng không ?
. Anh ...... em xin lỗi chúng ta chia tay đi nhé, đáng lý em sẽ chờ đến cuối tuần này nhưng gì anh đã biết nên em sẽ không giấu nữa. Anh không thể lo lắng cho em như anh Luân, chắc anh cũng muốn em vui mà đúng không, chào anh nhé.
Nhìn bóng 2 ngưòi đi khuất dạng anh mới giựt mình nhìn lại mình, chạy chiếc xe Wave cũ mèm, gia cảnh chẳng có gì .......... Cô ấy ra đi là đúng hé Bằng.
Từ lúc nãy đến giờ, nó để ý anh kể chiện nhưng mắt của anh không rời biển anh nhìn ra xa xa lắm, anh đang trông chờ một cái gì đó:
- Anh Bình đưa tay cho em mượn.
Bình khẽ giơ tay đưa cho Bằng nắm:
- Tặng anh nè.
- Đây là cái gì đây ?
- Cỏ 4 lá, đây là món quà sinh nhật mà mẹ em tặng, mẹ em nói nó sẽ đem đến cho người sỡ hữu nó một sự may mắn và trong lành. Em cũng cầu mong cho anh như vậy. Hì.
- Tại sao em lại tốt với anh như vậy.
Câu hỏi bất ngờ đó đã làm cho nó chựng lại vài giây:
- Tại ........ tại ...........em cũng không biết nữa anh.
- Hay là .......... hay là em thích anh phải hông .
- Làm gì có chiện đó không có đâu.
- Thiệt là ko có ko.
- Anh hôm nay sao dzậy, dzậy giờ em hỏi anh nhé anh có còn thích cô bé Ngân đó ko ?
- Vĩnh viễn là ko, căm hận thì có. Anh căm thù nhất ai nói dối anh. ( có vẻ như anh giận dữ lắm. )
Thế là 2 đứa nó ngồi im lặng một thời gian sao đó và lũi thũi tiến về nhà.
================================================== =====
@da_giao and alone: cám ơn 2 bạn đã ủng hộ ^^
@sinwa: éc hông có ah nhe ............. hông dám câu khách bằng cách này oan quá.
chờ xem tiếp thôi!cam ơn bạn nhiều vì đã ngồi viết truyện cho moi người xem,thanks
hehe truyện hay ghê nhưng moà nè hok câu khách thì viết nhanh nhanh lên để ngừ te hem nói là ......:oho: hô hô thanks anh nhìu nhé truyện dễ xương ghê hihi moà khúc nì nè:
"Tại sao em lại tốt với anh như vậy.
Câu hỏi bất ngờ đó đã làm cho nó chựng lại vài giây:
- Tại ........ tại ...........em cũng không biết nữa anh.
- Hay là .......... hay là em thích anh phải hông .
- Làm gì có chiện đó không có đâu."
ai moà hỏi em em cũng nói y chang vậy ó hihi^^:byebye:
TuyệtTình
15-01-2009, 09:56
" Còn nhớ tên nhau xin gọi trong giấc mộng, còn nhớ thương nhau xin đưa vào hư vô .............. "
Đêm đó hắn về phòng vắt tay lên trán suy nghĩ chiện của 5 năm về trước, ngày cô ấy ra đi hắn đau lòng lắm, chẳng lẽ tình yêu lại xây dựng trên vật chất và gia cảnh, giữa người với người lại đối xử với nhau như vậy ........ Sao không giống như truyện cổ tích của hắn hồi nhỏ đọc nhỉ, nhìn cô ấy bước đi mà lòng của hắn quặn đau, từ đó trở đi hắn nhìn con gái với đôi mắt khác, đôi mắt nửa như đùa cợt nửa như thương hại. Ba của hắn tức bác Quân có một trí óc siêu phàm cho nên chỉ trong vòng 1 năm sao đó đã gây dựng nên cái cơ đồ rộng lớn như ngày hôm nay, chủ tịch của các tập đoàn khách sạn lớn nhất nhì của tỉnh An Giang. Và hắn lúc đó cũng chẳng ngó ngàng gì việc làm của ba nó, tiền bạc hắn sài phung phí, sáng thì quậy ở các nhà trọ hay khách sạn, đêm về tung tăng lên Bar, và cũng đừng hòng hắn yêu một cô gái nào đùa cợt thoy, đạt được mục đích thì rút áo ra đi. Chợt hắn khẽ đưa tay vuốt lên mặt dây chuyền của Bằng, cỏ 4 lá lấp lánh những tia sáng, lòng của hắn dâng lên một cảm xúc khó tả .................
6h45 Am:
- Đi lẹ ông vua sáng mà mờ mờ hoài ? ( Bình hối nó )
- Từ từ, đang make up lại cái đầu.
- Trời ạ, sao bỗng dưng em sửa soạn quá vậy, hay là vô cho cô bé Thanh nhìn.
- Giỡn anh thoy, nãy h lo soạn lại tập vở, hôm qua về khuya quá mệt chưa soạn dc.
- Okei bữa nay em đi chung xe với anh.
- Thoy hok dám đi chung, mắc công có người ghét.
- Ý em là sao ...........
- Hi hok có gì, thoy đi anh. Coi như bữa nay cho anh vinh hạnh chở em đi học.
- Oh chúa ạ ..........
7h Am:
- Các em nghe thầy nói đây, hôm nay lớp ta sẽ nhận thêm 1 thành viên nữa ........
Cả lớp xôn xao lên:
- Sao ta boy hay girl dzạ thầy ?
- Thôi đi má, nghe thầy nói kìa ........
- Ê nhỏ kia dzô dzuyên vừa thoy, tao hỏi cho biết thoy chứ bộ .....
- Các em trật tự, vào lớp đi em .....
Từ ngoài bước vào 1 cô gái, cô ấy vừa vào tới ai cũng phải trố mắt nhìn và là một điều bất ngờ với Bình:
- Chào các bạn mình tên là Thu Ngân, mới chuyển từ lớp dưới lên, mong các bạn giúp đỡ.
Cô ấy nói xong nhoẻn lên một nụ cười tươi như hoa mùa xuân nhưng thoáng trong đó là một vẻ lạnh lùng đến đáng sợ. Sau nụ cười quyến rũ đó bọn con trai trong lớp té lạch bạch, còn con gái nhìn nó với nửa con mắt ghen tị:
- Em xuống ngồi gần bạn Thanh, bàn kế cuối dãy một.
Bình khó chịu khi có sự xuất hiện của Ngân, giờ đây lại thêm ngồi phía trước càng làm cho Bình nổi cáu, cậu ấy đập bàn cái rõ lớn:
- Thưa thầy em xin nghĩ tiết này.
Nói xong câu đó nó bước ra mà không thèm nhìn lại, trong lớp lúc đó cũng im thin thít hông biết phải nói cái gì, sợ hắn ta lắm.
- Ngộ thật. ( nó nói thầm )
Suốt ngày hôm đó, mặc dù xin nghỉ có 1 tiết vậy mà không thấy hắn ta đâu trong suốt các tiết còn lại. Giờ ra về, không biết phải làm sao đây, tại sáng hắn đưa đi học roài giờ hắn chơi cái trò mất tích thì về bằng cách nào chứ. Đang phân vân thì hắn lú lú ra khỏi cửa xe:
- We, lên xe về nè nhóc ?
- Sax, anh biến đâu sáng h tới h mới xuất hiện.
- Cúp.
- Sợ anh thật.
Hắn đưa nó đến chỗ giao dịch, hoàn thành nốt phần tiền còn lại:
- Sao nào các em, kiếm tiền đủ chưa.
- 100tr giao đủ cho anh rồi đó, chúng ta không ai nợ ai.
- Ừ, mấy pây giỏi lắm. Pây giờ tao cần nói chiện với thằng Bằng làm phiền mày " over " ra ngoài trước.
- Nó và các ông có chiện gì mà nói.
- Mày phiền quá đi giùm tao cái.
- Ra trước đi anh.
Hắn lũi thũi bước ra, nhìn tướng hắn đi mà mắc cười. 2 người đó nói chiện rất lâu mà vẫn chưa thấy ra:
- Tụi bây làm gì em tao trong đó.
- Đại ca kêu mày đứng đây thì đứng đây đi.
- Em tao mà có mệnh hệ gì tụi pây chết với tao.
Và cuối cùng Bằng cũng bước ra :
- Ha ha chào nhóc con nhá.
- Hắn ta có làm gì em ko ?
- Đâu có gì đâu anh, thoy mình về.
Và thế là kế hoạch của Bằng chuẩn bị được thực hiện.
=================================================
@Da_Quao: hì cám ơn bạn đã ủng hộ mình, sẽ cố gắng viết chap mới nhiều.
@shinwa: mở hàng comment, cúm ơn nhìu nhìu :secretsmile:
hehe truyện hay ghê nhưng moà nè hok câu khách thì viết nhanh nhanh lên để ngừ te hem nói là ......:oho: hô hô thanks anh nhìu nhé truyện dễ xương ghê hihi moà khúc nì nè:
"Tại sao em lại tốt với anh như vậy.
Câu hỏi bất ngờ đó đã làm cho nó chựng lại vài giây:
- Tại ........ tại ...........em cũng không biết nữa anh.
- Hay là .......... hay là em thích anh phải hông .
- Làm gì có chiện đó không có đâu."
ai moà hỏi em em cũng nói y chang vậy ó hihi^^:byebye:
:secretsmile: ham hố roài nè ......
chùi ui anh nì kì we1 è đang hay kế hoạch gì vậy tò mò ghê^^
@MRThanh: hehe đúng thoy chứ có gì đâu ham hồ nà^^ thử MRThanh hỏy vậy đi Da_Qiao nói vậy cho koy^^:hugging:
chài ___ox sao hok post phần tiếp theo cho bx xem vậy nè ! vẫn online diển đàn mà offf nick Y!M hen !sắp đựoc gặp mặt roài.....hí hí ....
TuyệtTình
20-01-2009, 13:49
" Nếu phải mất tất cả những gì tôi đang có thì với tình yêu tôi làm lại từ đầu. Thế giới này đã mở rộng đón tôi, thế này cũng đã mở rộng đón em ........ "
Khóa học kết thúc 1 năm sao đó, chiện tình cảm của 4 người lúc này cũng chẳng ai biết, và họ cũng chẳng công khai chỉ biết rằng trong lòng mỗi người đang có một ẩn khúc gì đó, và rồi thế nào họ cũng sẽ còn chạm mặt nhau trên thương trường và cũng chính nơi đó sẽ kết thúc tất cả, được và mất lúc ấy hẳn hay ............
- Chào các em thế là một năm học của chúng ta hôm nay đã kết thúc, trường đã trang bị cho các em tất cả các kinh nghiệm ở các nghành mà các em đào tạo. Và như là một dấu ấn để lại cho riêng mỗi cá nhân, cho nên trường đã tổ chức một buổi tiệc Buffer kết hợp với các điệu nhảy. Mong rằng các em sẽ tham gia đông đủ. Và cũng đừng quên rằng hãy chọn cho mình một bạn nhảy ưng ý nhé.
Tiếng của thầy Hiệu trưởng vang khắp trong sân trường, ở đâu mọi người cũng điều nghe được hết. Họ mừng thầm trong bụng, vì kết thúc roài nhưng cũng có người lưu luyến chẳng muốn ra đi. Ở một góc sân trường :
- Anh Bằng em muốn nói chiện với anh được không ?
- Okei thôi, Thanh muốn nói gì ?
- Em ko có bạn nhảy anh có thể ..........
- À, uhm ..... xin lỗi Thanh nghe nhưng Bằng ở quê ra nên về các điệu nhảy Bằng không biết, có thể sẽ làm cho Thanh mất mặt với bạn bè của Thanh.
- Hì ko sao đâu, còn tới 2 ngày nữa lận mà, chúng ta sẽ tập .......
- Nhưng ...........
- Em nên chấp nhận lời đề nghị của 1 cô gái dễ thương như thế ( Bình xuất hiện )
- Nhưng em không biết nhảy.
- Tango hay chachacha là một điệu nhảy cái đó anh có thể dạy em được mà.
- Vậy anh Bằng chấp nhận nghe.
- Ừ, dc rồi nhưng lỡ trong bữa tiệc có chiện gì xảy ra đừng có đổ thừa cho Bằng nghe.
- Hì, cám ơn anh.
Bình và Bằng đã khuất bóng khỏi góc trường, lúc này Thanh nở một nụ cười nhẹ:
- Anh sẽ được nhận lại những gì anh đã từ chối tui. Ha ha ha.
Đêm đó ở một căn phòng:
- Điệu Chachacha là một điệu nhảy khó, em hãy tập trung coi từng bước nhảy của anh.
Điệu nhạc đã được mở lên, Bình mặc một bộ đồ bó sát cơ thể, lất lư theo điệu nhạc, mỗi lần nhạc lên chân của anh gio cao lên, nhạc trầm anh hạ chân xuống đất rà theo. Nhìn anh lúc này trong giống như một vũ công đã được chui luyện từ lâu. Đến khí kết thúc bài nhạc :
- Sao em cảm thấy như vậy ổn chứ.
Bằng lúc này chưa hoàn hồn bởi điệu nhảy của anh quá đẹp trong giống như những vị thần Olympic tập trung lại ra một điều nhảy với sự chỉ dẫn của thần Dớt và Hera:
- Bằng em sao vậy, tập trung đến độ quên hết tất cả roài à.
- Dạ ......... anh nhảy đẹp quá.
- Thừa, lúc trước anh là một tay huấn luyện điệu chacha mà. Nhìn tướng em cao như thế này có 2 điệu nhảy rất thích hợp với em và Thanh. Thứ nhất là điệu nhãy như vị thần Napolion nhẹ nhàng như những con Thiên Nga, hay điệu nhảy mãnh liệt cuồng mạnh như những con rồng của vị thần Zeus.
- Anh dạy kiểu nào cũng được.
2 anh em tập luyện hăng sai với nhau, để ra được một kiểu nhảy thích hợp cho Bằng, vì buổi Party này mời rất đông quan khách là các người có máu mặt trên thị trường chứng khoán và du lịch, họ có thể hạ gục một công ty cho dù lớn đến thế nào, cho nên ông Quân đặt kì vọng vào 2 đứa kì này rất nhiều. Và ngày ấy cũng đến:
- Anh Bình, sao anh Bằng chưa đến em nữa.
- Hì em đừng lo em nó bận 1 tí việc.
Và buổi tiệc chính thức được bắt đầu :
- Chào các bạn, hôm nay là ngày chia tay của các bạn học sinh trong trường. Cho nên tôi xin tuyên bố chính thức bắt đầu buổi tiệc ngày hôm nay.
================================================== =====
Sory, mọi người mấy nay bận công chiện ..............
@MrThanh: bx từ từ ox đang viết ............. ngày mai có mặt đây rồi ^^
ui cha, viết nhanh cho mình đọc zới nà
hôm nay ko có ý kiến gì,đợi xem tiếp thôi
thui bik nói gì giờ thanks anh nhé (rồi ngồi chờ thui chứ bik sao giờ:sweat:)
TuyệtTình
21-01-2009, 20:01
- Kìa Bằng tới rồi kìa ...........
Bình, Thanh nhìn ra phía cổng trường, một chiếc BMW 360i đỗ xịch trước cổng, từ trong xe bước ra một chàng thanh niên diện với bộ đồ màu đen, cavat và áo vét giống như nhà tạo mẫu cố tình chế ra riêng cho người này:
- Chào Thanh .
Bằng nở một nụ cười tươi như nắng mùa xuân, thoảng thoảng chút gió của mùa hè ......... Thanh khẽ bất ngờ nhưng vẫn tươi cười, với phép lịch sự Bằng khẻ nâng tay của người đẹp lên hôn, nhưng Bằng ko biết đâu đó có một ánh mắt xót xa, lòng quặn đau khi môi của Bằng chạm vào tay của người con gái đó:
- Thưa các bạn, tới phần long trọng nhất của ngày hôm nay đó là buổi tiệc khiêu vũ của các bạn học sinh trong trường. Và chúng ta không thể nào nhảy suông mà ko có quà, đó chính là cặp cúp lưu niệm bằng đá Ruby, nó ko có giá trị nhưng về tinh thần thì là một món quà ko quá nhỏ bé chắc chứ các bạn. Bắt đầu nào.
Điệu nhạc được vang lên từng đôi từng đôi ráng thể hiện bản lĩnh của cặp mình, nên ra sức nhảy múa, dồn tất cả điệu nghệ vào đôi tay và đôi chân của mình. Nhưng họ ko thể hiện được lâu, dần dần các đôi sao đó thấm mệt và họ đành bỏ cuộc, suốt một tiếng sao đó, các đôi dần dần rời khỏi sàn nhảy rốt cuộc chỉ còn có 2 cặp và ko ngờ đó là: Bằng và Thanh, Bình và Ngân ............... 2 đôi đẹp nhất trong trường, nhìn cặp họ nhảy mà như những con phụng hoàng ở Giao Trì nguyện vào nhau, mọi người nhìn không chớp mắt:
- Đã đến lúc mình trả thù rồi ! ( Thanh thầm nghĩ )
Thế là đôi của Bằng và Thanh tiếp tục nhảy, nàng cố tình đưa nhịp bước của nó đến rất gần sàn nhảy và mặt đất, và Thanh bất ngờ buông tay của Bằng ra, Bằng mắt thăng bằng thân người của nó dần dần rớt xuống đất, 1 ....... 2 ............ 3 ........... ôi chúa ơi, Bằng không dám nghĩ điều tồi tệ có thể xảy ra cho mình hôm nay, tất cả công học tập của mình với anh Bình hôm nay không có kết quả gì sao, nhưng cũng vào lúc nguy cấp đó Bình nhìn thấy, hắn không hốt hoảng mà kéo Ngân càng lúc càng gần với Bằng, và quay Ngân một vòng đẩy Ngân vào Thanh, tay phải của Bình nằm lấy tay trái của Bằng, kéo mạnh Bằng gần lại sát mình hơn, và 2 người đã lấy lại thăng bằng cho riêng mình:
- Nào hãy thể hiện đi nào em. ( Bình khẽ nói vào tai của Bằng )
Bình cười nhẹ, gật đầu và thực hiện thao tác của mình. 2 người con trai với nhau trổ tài những điệu nhảy mà 2 đứa tập với nhau 2 ngày hôm nay, họ nhìn thấy 2 con người với những bước chân uyễn chuyển và động tác thuần thục kết hợp với luồng nhạc của DJ, ko thể nào bàn cãi nữa quá đẹp, từng cặp vỗ tay hoan nghênh cho đôi của Bình và Bằng. Kết thúc 1 điệu nhảy là một động tác khá là khó, Zét sơ thế là xong 1 điệu nhảy của 2 thiên thần. Nó và hắn nhảy xong roài vậy mà khán giả ở dưới chưa nhận ra họ còn choáng ngợp với đôi đó, đến khi người dẫn chương trình hô to lên:
- Hay lắm, cám ơn 2 bạn. Thế là chúng ta cũng biết cặp thắng cuộc hôm nay là ai roài đúng không nào.
Lúc đó mọi người mới chợt tỉnh và cùng nhau vỗ tay hoan nghênh cho cặp đôi này. Khác với mọi năm là cặp thắng cuộc là nam và nữ nhưng năm nay lại khác giành giải nhất chung kết là đôi toàn là nam. Cũng khá bất ngờ và thú vị BGK vui lòng trao cho 2 người chiếc cúp, ông Quân trên này khẽ nhếch mép cười, vì ông đã giành được bảng hợp đồng làm giám sát viên của tất cả khu du lịch ở Đông Nam á này. Quay lại Thanh và Ngân 2 nó khẽ nhìn nhau mà không biết nói gì, nhất là Thanh ngượng chín cả mặt, vì lúc nãy ai cũng nhìn thấy nàng cố tình buông tay của Bằng ra. Nàng chưa thỏa mãn với yêu cầu trả thù của mình thì đã thấy vinh quang đến với Bằng, nàng thấy ganh tị bèn tiến lại phía của Bằng:
- Em xin lỗi nãy em sơ ý quá.
- Hì người xin lỗi là anh do anh không rành những điệu nhảy này mà làm cho em chút nữa bẽ mặt với bạn bè xung quanh. Ah em ngồi chơi anh đi vệ sinh một lát.
Bình tiến về phía nhà vệ sinh, thật ra anh biết Thanh đang cố ý làm như vậy nhưng vì anh biết mình có lỗi trong lần ăn ở nhà hàng nên lần này coi như không có gì. Bằng đang rửa tay:
- Xin lỗi chào anh tôi là đại diện của công ty người mẫu Nhất Thanh mong anh hợp tác với công ty chúng tôi.
Hắn chìa ra một cái danh thiếp, là người quản lý của công ty. Nhưng con mắt của người quản lý đó không nhìn vào mặt của Bằng mà hướng đi nơi khác, Bằng khẽ đón nhận danh thiếp , hắn càng cố ý tiếp cận Bằng hơn nữa. Và lúc ấy Bình đi vô:
- Ah, Bằng ba đang đợi em đằng trước, chúng ta đi nhà hàng ăn mừng thắng lợi ngày hôm này.
Nói xong chưa kịp nghe Bằng nói gì, Bình kéo tay của Bằng đi một nước. Bỏ lại thằng quản lý ngơ ngác nhìn 2 con người hoàn mỹ đó...................
================================================== ======
Cám ơn mọi người đã ủng hộ ạ ............
nguyen_nguyen
21-01-2009, 22:47
hay qua sao ko thay tiep tuc nhi
TuyệtTình
02-02-2009, 10:39
Bình kéo Bằng về nhà, lên thẳng trên phòng của Bình .......... Lần thứ 2 Bằng đặt chân vào căn phòng này, ánh sáng của đèn neon chiếu rõ khắp gian phòng, Bằng tưởng như có thể nhìn hết cả tất cả ngõ nghách ở nơi đây ....... Không giống như con của một đại gia, căn phòng của anh rất gọn gàng, sạch sẽ ko bừa bộn như những Bằng nghĩ, lại còn có một mùi hương thoang thoảng của vị chanh, ah thì ra trong phòng của Bình còn có một chậu chanh kiểng ...... Bước chân vào đây Bằng có cảm giác thật là yên bình và thoải mái.
- Em thích tiếp chiện với những người như vậy à ?
- Ý anh là ............. he he ........ hay anh đang ghen .......
Bình chợt đỏ mặt, đôi môi của Bình khẽ mấp máy:
- Anh ........... anh ......... anh mà đi ghen dzới bọn vô lại đó hả .....
- Hơ hơ ......... Anh ko ghen nhưng tại sao lại kéo em ra khỏi đó lẹ như dzậy chứ ..........
- Ừ ............ tại ....... tại ............. vì .....
- Vì sao nè ? Bỗng dưng anh im lặng lạ lùng quá dzạ ?
- Ừ anh ghen đó thì sao ? Ai biểu anh yêu em làm chj ?
- Hả ........... anh .......... anh ...... nói gì ..........
Tới phiên Bằng ngọng lại. Nói xong câu đó Bình biết mình lỡ lời, nên anh khẽ chạy ra cửa, định đi ra ngoài. Nhưng Bằng đã kịp kéo tay Bình lại, cú kéo tay quá mạnh làm cho Bình té chúi nhũi xuống giường và lực kéo cũng làm choa Bằng té theo, 2 đứa nằm sắp lên nhau, 2 cặp mắt giương lên hình chữ " A " nhìn nhau:
- Hì, anh chạy đi đâu đó ? ( Bằng lên tiếng )
- Anh .......... à anh đi lấy chai nước uống chứ làm gì ?
- Thiệt hông ? Đô nhậu của anh mạnh lắm mà tại sao lại đỏ mặt như dzậy ?
- Ơ ........... chắc tại đèn nó chiếu ...........
- Thiệt hông ?
- Thiệt mà.
Sau câu đó không biết có một ma lực nào đã kéo đôi môi của Bằng vào môi mộng nước của Bình, Bình không phản kháng mà cũng đáp trả lại nụ hôn đó. 2 bờ môi chạm vào nhau, không còn ranh giới của sự kì thị. Đôi tay của bình khẻ kéo áo của Bằng lên, như có 1 cảm giác thôi miên nào đó bắt Bình phải làm như dzậy. Bỗng lúc đó, dt vang lên :
- Alo ! ( Bình khẽ bực )
- Anh Bình, anh Bằng đâu rồi ?
- À, Thanh à ............ Bằng nó đang ở ........
Bằng lại một lần nữa dùng đôi môi của mình chặn lại lời nói của Bình, Bình cũng ko muốn cho Bằng đi đâu hết, không muốn gặp người con gái kia :
- Alo alo ............. anh Bình .........
- À anh nghe nè em, Bằng nó vừa đi tham bà của nó ở Châu Phú em.
- Vậy à, thoy em cám ơn anh nghe ........... Bye anh ...........
Chưa kịp tắt máy thì Bằng và Bình 2 người đã ôm nhau thật chặt, và cũng đêm đó 2 người trao cho nhau tất cả từ tinh thần cho đến thể xác. Mệt quá mệt sao cuộc chinh chiến đó, làm cho Bình khẽ nhắm mắt đi vào giấc mơ, còn Bằng tiến về phòng tắm kì cọ cơ thể mình thật sạch sẽ. Nó khẽ nhếch mép cười, tôi nghiệp cho anh chàng tên Bình đó, ha ha ha .............. Tôi không muốn làm choa anh đau khổ đâu anh à, nhưng anh phải chấp nhận cái sự thật này nhé anh. Nó khẽ lôi ra máy quay camera quay lại cuộc diễn biến nãy h ở căn phòng này, nó đặt cái máy quay ở đây từ lúc nó đặt bước chân đầu tiên tại đây.
==> Hành động của Bằng đối vối Bình như vậy là sao? Kế hoạch của Bằng là dzì ? Số phận của Bình và Bằng sau này sẽ ra sao ? Mời các bạn theo dõi chap sao sẽ rõ.
================================================== ======
Sorry mọi người nhiều nghe, Tết nhứt tới nay còn hội họp anh em nhậu nhẹt, mùng 1 2 3 nhậu 3 bữa liên tiếp bữa nay mới phẻ lại viết chap mới, hì hì ............ Chúc mọi người thoải mái nghe .........
Nguyệt Dị
02-02-2009, 11:28
tuyệt tình : Sorry mọi người nhiều nghe, Tết nhứt tới nay còn hội họp anh em nhậu nhẹt, mùng 1 2 3 nhậu 3 bữa liên tiếp bữa nay mới phẻ lại viết chap mới, hì hì ............ Chúc mọi người thoải mái nghe .........
ha ha ha ! mém chút nữa tui đã thành gã bình mất rồi ! mai quá
baby_gay_cute
02-02-2009, 21:19
nhanh lên đj anh
Cố lên bạn ơi, mau có chap mới nha.
á à em cảm thí nhân vật Bằng có 1 tí ác độc rùi đó định hãm hại nhân vật Bình hay sao á hihi mau mau nhá anh:byebye:
TuyệtTình
04-02-2009, 11:09
- Tụi bây đâu lôi con nhỏ đó ra đây cho tao ?
Tiếng của bà chủ nợ vang rộng lên khắp nơi . Từng bọn đầu trâu mặt ngựa với sức mạnh của đàn ông vô kéo mẹ nó ra khỏi nhà :
- Sao con ** kia có tiền trả chưa mậy ?
- Con lạy bà, con của con mấy nay bị ốm, con lo thuốc thang cho nó, con không ra đồng được. Ba cho con khất nghe bà.
- Khất lần trước mày đã khất roài, bị tao siết đồ rồi giờ nhà mày trống hưo thế này lấy đâu ra mà siết nữa chứ.
- Con van xin bà hãy tha cho con lần này.
- Tụi bây dzô nhà nó coi có cái gì đáng giá xách ra đây ?
- Bà ơi ? Không không các người đừng làm ồn, con trai của con mới được ngủ thôi. Đừng làm nó thức giấc.
Mẹ nó xông vô nhà cùng bọn lâu la kia, tranh với bọn chúng, đuổi ra khỏi nhà tránh làm con trai bà thức. Trong lúc cự cãi với bọn đó thì nó trong này cũng đã thức giấc dậy rồi, nhìn quang cảnh khắp nơi nó thấy đổ nát hết, mẹ nó thì đang cự với bọn kia. Nó sợ quá khóc thét lên :
- Mẹ ơi ............... Hu hu hu ........... mẹ ........
Mẹ nó thấy nó khóc thì dừng tay lại, chạy lại ôm đầu nó :
- Con ngoan, thôi nào có mẹ đây rồi con đừng khóc nữa nghe. Mẹ sẽ bảo vệ cho con.
- Con mẹ kia, nhà ko có 1 cái chén lành lặn, nghèo mà bày đặt đi vay nợ, bây giờ tụi bây có trả nợ cho tao ko thì bảo.
Mẹ nó bất giác quì xuống dưới chân bà đó:
- Trăm ngàn lạy bà, con sẽ trả nợ cho các bà từ từ mà bà ơi.
- Mày nói trả từ từ nhưng bây giờ thì sao nào ko có lấy 1 xu trong túi nữa, nhắm mày trả trả tới bao giờ. Bây đâu lôi thằng nhỏ ra ngoài cho tao.
- Không ........... không bà ơi ...........
Nó lại khóc thét lên lần nữa, bị bọn kia lôi ra ngoài :
- Ha ha ha tao giao con này cho tụi bây, muốn làm gì thì làm đi.
Từng bọn cười lên khoái trá, từng thằng xông vào mẹ nó, xé rách tươm từng mảnh vải trên người mẹ, chúng thay nhau hãm hiếp bà. Từng nụ cười man rợ được chúng phát ra từ lỗ miệng thối tha của bọn chúng. 5 phút, 10 phút .......... Có một thằng hớt hãi chạy ra :
- Bà ơi, nó ............. nó ...........
- Nó sao ? nói tao nghe coi ?
- Nó chết rồi bà ơi ?
- Cái gì ? tụi bây làm ăn gì dzậy ?
Bà ta hớt hải chạy vô trong nhà coi ra sao, trên nền nhà là một người phụ nữ không một mảnh vải che thân, trên khóe miệng còn tuôn ra giọt máu hồng. Bà ta hoảng hốt:
- Đi đi ngay, không thôi bị phát hiện.
Mặt của bà ra cắt khộng còn một giọt máu, nó đứng thẫn thờ nhìn dáng của bà ấy chạy, nó không biết chiện gì xảy ra nữa, nó còn quá nhỏ để xác định đây là việc như thế nào, nó chạy vào nhà, thấy mẹ nó nằm đó. Nó khẽ lay mẹ nó dậy:
- Mẹ ơi, dậy nấu cơm con đói quá mẹ ơi. Bọn chúng đi rồi mẹ đừng ngủ nữa.
Ngay phút giây đó tình mẫu tử có sức mạnh quả là mạnh mẽ thật, mẹ nó khẽ mỡ đôi mắt của mình ra, tay bà run run nắm lấy ta nó:
- Con trai của mẹ, mẹ yêu con lắm. Sao này con hãy tự lo cho bản thân nghe con, mẹ về với ba con đây. Mẹ xin lỗi con.
Mắt bà từ từ nhắm lại, tay bà ko còn sức lực đế nắm tay nó nữa:
- Mẹ dậy đi mà, mẹ ngủ hoài vậy mẹ ơi ................ mẹ không thương con.
Nó bỗng càng khóc dữ dôi hơn, chỉ trong vòng 1 năm trời mà nó mất đi 2 người thân yêu nhất của đồi mình, nỗi đau nào như thế cơ chứ. Hàng xóm nghe tiếng khóc bu đông nghẹt, hùn tiền nhau mà xây cho mẹ nó cái mồ tươm tất, còn nó thì về ở nhà của cậu út nó. Cậu nó thương nó lắm cho nó ăn học đàng hoàng, và năm nó 16t nó đã biết người đã hại chết mẹ nó là ai. Bà ta chính là bà Can tức là mẹ ruột của ông Quân và cũng là bà ngoại của Bình lúc bây giờ. Và nó bất đầu thực hiện kế hoạch trả thù của mình, qua hôm sao nó danh chánh ngôn thuận bước vào công ty của ông Quân, nó được ưu ái đưa lên làm trưởng phòng phát triển và cũng là tiếng nói của công ty.
codonminhtoi
05-02-2009, 10:37
Truyện hay lắm, thanks nha! nhưng sao post ít và lâu quá vậy bạn. Cố lên, ủng hộ cả 2 tay 2 chân luôn. hiii :grinder:
kuokilove
08-02-2009, 16:43
Đúng là chuyện đời không biết đường nào mà lường. Mình đã nghĩ đây là một câu chuyện hạnh phúc
nữa nữa đi:198:
Nghe sao giống ... giống ~~
kuokilove
09-02-2009, 12:28
Nghe sao giống ... giống ~~
Chỉ có mỗi AJ là suy nghĩ lung tung thôi nhé, ai cũng nai tơ hít mà như kuoki chẳng hạn hihi:feelgood:
baby_gay_cute
10-02-2009, 20:54
sao lâu thế nhỉ??chờ dài cổ lun oy` ne` a ơi
HOANG LAM
10-02-2009, 21:16
TRỜI ƠI BẠN Ở ANGIANG HẢ MÌNH CŨNG THẾ MÌNH Ở TỊNH BIÊN NÈ CÒN BẠn
HOANG LAM
10-02-2009, 21:20
Bạn ở đâu mình làm wen được ko nếu được thì nhắn tin cho mình nha nik của mình la <angiangnhoem> nếu bạn thích làm bạn thì nhắn tin cho mình nha
số điện thoại của mình là xxxxxxx rất mong được làm quen
Cảnh cáo mem này không post số đt nữa!
Còn vi phạm sẽ ban nick vĩnh viễn!
AJ.
Nguyệt Dị
11-02-2009, 07:48
chả hiễu môtê gì hết ! chạp trước và sau hok "ăn " với nhau !
TuyệtTình
12-02-2009, 16:54
Nó làm ở công ty của ông Quân được vài tuần, thì hầu như nó chiếm được tình cảm của tất cả mọi người. Các dự án hay báo cáo nó điều làm xuất sắc nhiệm vụ được giao, công ty của ông Quân ngày càng phát triển, Đôla tệ hàng ngày chuyển bằng hàng đơn vị " tỉ " vào tài khoản, trên sàn chứng khoán công ty của ông ta cũng có thay đổi từ vị trí thứ 4 nay đã leo chễm chệ trên hàng thứ 1. Nói chung, tất cả phát triển như bây giờ là nhờ vào bàn tay của Bằng, ông Quân bây giờ xem nó như bàn tay phải, việc gì cũng bàn giao cho nó hết, và tất nhiên là chức vị của nó cũng đã thay đổi từ trưởng phòng phát triển nay đã leo lên làm Phó Tổng Giám đốc dưới 2 người là Đổng Sự Trưởng Quân và Tổng Giám Đốc Bình thì nó nằm trên tất cả mọi người còn lại, trong công ty ko ai ganh tị với nó cả vì thực lực đã chứng minh tất cả roài. Và một ngày kia ông Quân kêu Bằng vào gặp:
- Hà hà, con ngồi đi.
- Đổng Sự kêu con vào có việc gì ko ạ ?
- Sao xa lạ thế cháu, cứ bình thường thân mật như ở nhà đi nào? Ta gọi cháu vào đây là muốn nói với cháu một chuyện .
- Dạ, bác cứ việc nói, cháu sẽ cố gắng hoàn thành.
- Được rồi, cháu năm nay cũng đã ngoài tuổi 20, cũng đã đến lúc hoàn thành chiện gia đình, chẳng hay cháu có thích cô gái nào ko ?
- Thưa bác, con cảm thấy con còn nhỏ chưa thể nào nghĩ đến chiện đó, bác để cho cháu gây dựng cho mình 1 sự nghiệp được chứ.
- Sự nghiệp của cháu đã thành công,thằng Bình con bác cũng chuẩn bị học xong khóa CEO ở Mỹ chuẩn bị về nước để bác nhường chức Đổng Sự này cho nó để về hưu, con cũng sẽ chính thức làm Tổng Giám dưới 1 người nhưng trên vạn người. Có thể con đã thành công, trước khi bác về hưu muốn làm 1 việc mà đã hứa với ba cháu từ chiến khu là ổn định việc gia đình cho con.
- Vâng chiện này con sẽ suy nghĩ lại, bác yên tâm.
- Ừ được roài, chiều nay 2h PM con hãy ra sân bay mà đoán Bình dzìa nước nhé.
- Dạ.
Sao tiếng " Dạ " nó rời khỏi căn phòng Đổng Sự, leo ra chiếc xe đua màu đen của mình, nó phóng như điên dại, ông ta có thể như vậy đối xử với nó à, xem cái chết của mẹ nó là trò chơi à hay là đang cố gắng bù đắp, nó đặt ra hàng vạn câu hỏi trong đầu cuả mình mà chưa có câu trả lời, từ lúc nó biết sự thật nó chưa bao giờ được thanh thản trong lòng, hận thù đã che lấp đi con người thánh thiện của nó, mà ko đúng có một lần đó là những lúc ở bên Bình nó ko hề nhớ đến chiện đó hay là nó đã yêu, ko ko thể nào nó ko thể nào yêu 1 thằng con của kẻ thù được. Nó đấu tranh với tình cảm của mình yêu thương thù ghét đã đẩy con người nó ra một nơi xa xăm nào đó.
Sân bay 2h05 PM:
- Sao anh ta giờ này chưa ra nữa nhỉ ?
Nó cầm đồng hồ, chuẩn bị nở một nụ cười tươi và quyến rũ hơn có thể dành cho Bình, đã 3 năm nay nó ko gặp anh ấy roài còn gì :
- Anh cho tôi hỏi giờ này mấy giờ roài ? ( một tiếng nói vang lên )
- 2h05 roài thưa bác.
- Bác chẳng lẽ anh già đến như vậy sao ?
Nó giật mình quay ngược lại, bất ngờ đó là Bình 3 năm nay trông anh già dặn hơn trước, nhưng nụ cười vẫn ko thể nào thay đổi được đẹp và chân thật.
- We, nhóc con , sao vậy đứng thẫn thờ ra vậy, thấy anh sao nào đẹp trai hơn hồi trước ko ?
- Hừ ............ nhìn anh xấu kinh dị hơn hoài đó.
- Sao em? bộ anh xấu roài hả, tức quá qua đó anh chú tâm đầu ốc vô học .....
Nhìn bộ dạng lăng xăng của anh nó tức cười :
- Thoy đi nhìn anh lúc này trông quyến rũ hơn hoài trước, xấu với ai nhưng trong lòng em anh là người đẹp nhất.
- Ha ha cỡ này em cũng biết nịnh quá nhỉ.
2 đứa nó vui vẻ ra xe rời khỏi sân bay, nó cảm thấy thoải mái vô cùng. Đưa anh về nhà ba mẹ của Bình ko ở nhà chỉ để lại lời FAX " 7h nhà hàng Đông Xuyên " :
- Thì ra ông bà đến đó trước rồi .
- Ừ, chắc ba mẹ chừa không gian cho 2 đứa mình.
Nói xong câu đó, Bình ôm xốc Bằng lên, trao cho nó nụ hôn đằm thắm nhất, 2 nó ôm hôn nhau như vậy đến 1 lúc sau Bằng đẩy Bình ra :
- Anh vô tắm đi, mình mẩy hôi rình.
- Okei em .....................
Bình vào nhà tắm rửa, Bằng ở ngoài này nó đang lưỡng lự 2 thái cực trong lòng mình:
- Em xin lỗi anh, em phải làm như vậy thoy,
Từ cặp táp của Bìh nó lôi ra 1 USB mà nó biết tài liệu về các chi nhánh của công ty ông Quân điều nằm trong đó, và thay thế vào đó 1 cái USB giả.
========================================
Cám ơn mọi người đã ủng hộ ............. Và cho gởi lời xìn lỗi đến tất cả anh em, tại vì mấy nay nhà có đám tang nên lo cúng kiến, và ko có tâm trí mà post chiện cho mọi người đọc em xin lỗi và xin lỗi.
@hoanglam: hì chào bạn mình cũng ở An Giang nhưng ở Long Xuyên, Tịnh Biên của bạn phải chạy lên nữa đúng ko ? Rất vui khi làm quen với bạn, nick bạn mình sẽ ép ....... Thank bạn đã ủng hộ.
@NguyetDi: để mình giải thích 1 chút cho bạn hiểu :
- Chap trước : dừng lại ở phòng của Bình đó là khung cảnh hiện tại.
- Chap sau: là quá khứ ở không gian nhà của Bằng lúc nó còn nhỏ.
==> Chap sau tuy khó hiểu nhưng sao này sẽ giải thích tất cả hành động của Bằng. Hì, cám ơn bạn đã ủng hộ cho mình.
Nguyệt Dị
12-02-2009, 17:10
^^ xé tem nà ! Chờ hoài mà giờ mí thấy post lên ! Hí hí đọc xong sẽ commemt sau !
Nguyệt Dị
12-02-2009, 17:16
để nguyệt đoán xem nhá ! Chắc chắn rằng giũa bằng và nhà ông quân có 1 mối thù sâu đậm lắm đây !
vienhuuduc
12-02-2009, 18:55
nhưng nếu bằng làm như vậy với bình thì ác quá cuối cùng thì bình và bằng co hạnh phúc bên nhau hok
TuyệtTình
13-02-2009, 12:24
Nước mắt bao giờ cũng mặn, chia tay bao giờ cũng phải đau ...........
Đêm đó 2 người ôm lại với nhau những tâm tình, những kỉ niệm lẫn cả những nụ hôn. Bằng đã quay trợ lại con người khác của mình, ko còn áp lực của hận thù, ko còn nỗi đau của những chuyện buồn ngày xưa, nó đã tự dằn lòng của mình là không được yêu anh, nó tin trên thế giới này ko có tình yêu, Romeo và Juliet ư đó chỉ là tình cảm của văn chương, tình yêu của Edam hay Eva chỉ là suy nghĩ của con người thoy. Nó thầm nghĩ là như vậy nhưng tại sao gần anh nó cảm giác như mình được bảo vệ và an toàn lắm. Nhiều lúc nó tự dằn lòng mình là hãy bỏ qua tất cả vươn đến tương lai, nhưng nào có được đêm đêm hình ảnh mẹ nó chết trong căn nhà đó cứ hiện về ám ảnh nó. Anh không biết gì về kế hoạch của nó, nhưng từ lâu có một người vẫn âm thầm theo dõi hành động của nó sau này :
Công ty, 8h30 AM :
- Đổng sự có chiện xảy ra rồi ?
- Xảy ra chiện gì mà ông hốt hoảng đến như vậy ?
- Dạ vâng hôm nay đồng loạt các đối tác ngừng đầu tư vốn vào công ty của chúng ta, các bãi du lịch của cả nước cũng đang bị bọn du côn quấy nhiễu khách trong và ngoài nước. và cũng trông khi đó giá thị trường sàn chứng khoán của công ty chúng ta đã tuột xuống một cách trầm trọng.
- Chú nói gì, hôm qua còn tốt lắm mà ?
- Chúng tôi đang điều tra ai là kẻ gây ra những điều này. Đổng Sự hãy yên tâm.
- Yên tâm làm sao được hả chú đây toàn bộ là sự nghiệp của tôi và gia đình.
- Vâng chúng tôi sẽ cố gắng...............
- Chú hãy qua phòng Phó tổng gọi Bằng vào đây cho tôi nói chiện 1 chút.
15 Phút sao đó:
- Đổng sự cho gặp cháu có chiện gì ko ?
- À cháu có biết biến đổi của công ty chúng ta vào ngày hôm nay ko ?
- Cháu vừa nghe quản lý nói.
- Thế cháu có tìm được phương hướng nào để giải quyết chứ.
- Thưa chú, cháu đang tìm cách.
- Ừ được rồi tất cả đang trông chờ vào cháu.
Nói xong Bằng quay mình bước ra, trên mặt nó nở một nụ cười đắc thắng, bước đầu tiên trong kế hoạch của nó thành công là chiếm được cái tin cậy đáng có nhất trong lòng của ông Quân roài từ đó nó sẽ ngang nhiên bước lên phía trước mà ko có ai ngăn cản nổi nó.
Trong khi đó :
- Alo, anh Bình phải không lâu rồi em ko gặp lại anh ?
- Ừ chào em. Thanh đó phải ko ? Đúng là anh cỡ này bận quá.
- Ko bận sao dc, anh theo học khóa CEO bên Mỹ 3 năm đến giờ mới về mà .
- Hì thì ra em đã biết. Sao hôm nay gọi cho anh là muốn gặp Bằng hay gì nào.
- Dạ ko ? emuốnga gặp riêng anh, em có chiện muốn nói cùng anh.
- Okei, 7h30 tối nay ở nhà hàng Kim Anh chúng ta sẽ gặp nhau. Ánh ẽ cùng đi với Bằng.
- Ko em chỉ muốn gặp một mình anh thôi.
- Ủa vậy à, ừ được roài em.
Nửa tiếng sao đó:
- Alo anh Bình em nè ...........
- Bằng đó hả em ? Sao nhớ anh roài hả người yêu .
- Hông dám đâu, tối nay em về trễ 1 chút anh cứ đi về trước đi nghe.
- Em đi đâu mà về trễ .
- Em có công việc riêng 1 tí mà anh.
- Ừ em đi tranh thủ về sớm ko thoy ba lại mắng.
Gác máy đi roài mà trong lòng của Bình ko khỏi băn khoăn đó giờ Bằng có bao giờ đi khuya đâu, nhưng mà biết đâu là em nó đi gặp đối tác thì sao? Thôi tối nay về hỏi, bây giờ chuẩn bị lại nhà hàng gần tới giờ rồi.
7h30 Pm ở nhà hàng :
- Wow, em đã bao thầu cả cái nhà hàng này à. Làm cho anh hơi bất ngờ đấy.
- Hì ko sao chứ anh ? Tại em có việc quan trọng lắm muốn nói cùng với anh.
- Ừ sao cũng được.
Thanh vỗ nhẹ tay 1 cái, bồi bàn đem thức ăn ra. 2 bên giao lưu chào hỏi qua lại, bỗng lúc đó xuất hiện thêm 1 vị khách ...............
===============================================
Thank mọi người đã ủng hộ, ráng ráng viết tiếp đây, hix ngày mai 14/02 chúc mọi người có một ngày vui vẻ nghe. Còn tui thì alone ko có ai nên ra đường ngắm từng cặp lỡ có hứng viết chap mới ................ .........
@nguyetdi: đi kím chap cũ mà đọc lại, thăm thù nguk ta đã kể rồi mà hông chịu đọc.................
kuokilove
16-02-2009, 13:40
trời đợi riết mà giờ được có 2 phần ah.huhu hok biết đâu toàn làm cho người ta tò mò ghét ghê
Nguyệt Dị
20-02-2009, 10:36
em đọc roài nà ! anh viết ngắn quá hà ! 1 cạp ít nhất phài dài x2 cái của anh đọc mới " sướng " nhưng mà cũng thank anh nhiều vì viết truyện cho mọi người đọc ! ~.~
baby_gay_cute
06-03-2009, 14:36
trùi ui sao hok thấy tập mới zậy
Hoang_Y_Tan_Phi
06-03-2009, 14:38
Mỗi mắt wá !!!
TuyệtTình
07-03-2009, 19:01
Đúng là vị khách không mời mà tới: vẫn dáng đi đó và nụ cười đó, Ngân từ trong bước ra và nàng xuất hiện lúc này không phải với vị trí là người yêu cũ của Bình mà là một vị Giám đốc Ngân Hàng Ngoại tệ :
- Hi ! Lâu không gặp anh vẫn khỏe chứ ?
- Ơ .......... Bà là ........
- Chẳng lẽ mới không gặp nhau vài năm mà anh đã quên rồi sao.
Thì ra nãy giờ, Ngân đeo cặp kiếng đen nên Bình khó mà nhận ra được:
- À xin lỗi em, thật khó nhận ra em với hoàn cảnh như lúc nãy.
- Xin anh lễ phép 1 chút, tôi bây giờ không giống như ngày xưa. Đây là danh thiếp của tôi.
Ngân chìa ra một danh thiếp rất đẹp và ánh lên màu bạc rất là cao quí và trang nhã.
- Ồ thì ra là vậy, tôi quá vô lễ. Chào bà giám đốc .
Thanh nhìn tình hình hơi căng thẳng nên vội chiêm vào:
- Thôi 2 người đừng nhìn nhau bằng anh mắt như vậy nữa, tôi mời 2 người đến đây là để ăn uống chứ không phải bằng nụ cười nửa miệng khó coi như vậy.
2 người : Bình và Ngân lúc đó mới chịu dịu lại với nhau :
- À, anh Bằng cỡ này khỏe hông anh Bình.
- Cậu ta vẫn bình thường và giờ đã lên được chức trưởng phòng Phát triển của công ty ba tôi.
- Ồ anh ta tài năng đến thế à.
- Đúng cậu ta là một người giỏi giang và có khiếu ăn nói.
- Ha ha anh xem trọng cậu ta như vậy. ( Ngân chợt bật cười khi cầm ly rượu vang trên tay ) .
- Thế nào 2 người có gì thắc mắc à.
- Lát nữa tôi sẽ cho anh xem cái này ..........
2 người họ dùng nốt bữa ăn đó ....
18Pm, tại căn phòng riêng của Ngân :
- Anh Bình à, tại sao anh là người như vậy ?
- Người như vậy, 2 người nói gì tôi không hiểu .
- Anh không hiểu hay anh giả vờ không hiểu.
- 2 cô hôm nay bị gì thế ? Các cô muốn biết gì ?
- Biết gì à, quan hệ của anh và Bằng thật ra là thế nào.
- Ơ .......... ý 2 cô là sao ?
- Chúng tôi muốn rỏ về giới tính của anh. ( Thanh lên tiếng )
- Các cô ..........
- Anh hãy xem đi.
Ngân bật đầu Video nhà cô ấy, đó là khung cảnh ở nhà Bằng và toàn bộ quang cảnh ở đó hiện õ mồn một trên từng khung cảnh. Đó là lúc : Bình và Bằng hạnh phúc với nhau :
- Tại sao các cô làm như vậy .
- Chúng tôi không biết, sáng hôm qua khi tôi đi họp ở cơ quan về thì thấy có một món quà trước cửa và mở lên thế thôi.
- Các cô đã biết rồi thì tôi ko giấu làm gì .........
- Tôi ko ngờ anh lại như vậy ( Ngân đập mạnh xún bàn và đứng lên ) Con người của anh lại dơ dáy đến như thế.
Lúc đó Bình bối rối quá ko biết phải nói gì:
- Đúng tôi như vậy ( Bình bậm chật môi của mình lại ) Nhưng xin các cô khoan hả đánh giá con người như tôi, tôi là gì tôi biết. Các cô nghĩ sao khi tôi là người như vậy. ( 2 bàn tay Bình nắm chặt vào nhau )
- Kinh tởm và dơ dáy ( Ngân lên tiếng đầu tiên )
Còn Thanh im lặng trong giờ phút đó để nhìn 2 người nói chuyện với nhau:
- Thế còn cô thì sao ? Mấy năm về trước gia đình tôi nghèo khó, tôi yêu cô bằng tất cả những gì tôi có, cung phụng cho cô tất cả. Thế mà nỗi đau nào được như thế, tôi có lỗi với cô à. Đúng tôi là con người kinh tởm và dơ dáy nhưng cô hãy vội phán xét vào một người khi cô chưa từng trải lòng ra vì họ.
- Ồ anh nghĩ như thế là cao quí à.
- Không.
- Những người như anh chỉ biết nghĩ đến quan hệ thể xác. ( Ngân đay nghiến từng câu chữ nhả ra từ miệng của cô ta )
- Cô phán xét chúng tôi như vậy à.
- Đúng vậy.
Bình lúc đó im lặng không biết phải nói lên câu như thế nào.
================================================== ========
E hèm bà con thông cảm, dạo này cơ quan có việc ko dc ổn định nên tạm ngừng, bây giờ típ tục lại nhé ................. Mong bà con đừng bỏ rơi em nó mà tội nghiệp.
Nguyệt Dị
07-03-2009, 19:15
trùi ! anh tuyệt tình viết lâu quá làm em phãi đọc lại từ đầu lun nè ! nhưng mà hay ! viết nhanh lên anh nhé !
ChungTìnhKiếp
07-03-2009, 22:22
Càng đọc càng tức anh ơi!!!!!!!!!
TuyệtTình
08-03-2009, 14:43
- Ngày cô đi, trái tim tôi đã tan vỡ. Lúc bên cô hạnh phúc trong tôi lúc nào cũng trực trào dâng, còn cô thì sao cô xem tôi là gì là một con mồi cho cô à. ( Bình nói trong cơn phẫn nộ )
- Tôi .......... tôi .........
- Cô nói tôi kinh tởm, vậy cô thì sao ..........
- Tôi ........
- Để leo lên được cái chức như vậy cô đã trải qua bao nhiu người rồi.
- Anh ......... anh .........
- Thôi cô khỏi cãi, với người như tôi muốn leo lên dc chức cao tôi đòi hỏi gì mà những người đó không có.
- À thì ra Bằng leo lên dc chức hôm nay là do anh yêu cầu chuyện đó với anh ấy à ......... Đúng là ghê tởm choa anh quá ........
- Tôi .........
- Anh không cãi lại chứ gì. Tốt quá rồi Thanh ơi, anh Bằng chẳng phải loại người dơ dáy như cái tên thoái tha này.
- Thôi đi Ngân bạn đừng nói chuyện kiểu đó hãy để Bình nói hết đi.
- Cô ấy ai cũng như cô à. Không đâu Bằng leo lên được như ngày hôm nay là nhờ vào tài năng của cậu ấy chứ không phải là con đường như cô đã chọn. Và tôi và Bằng đến với nhau tại vì 2 chúng tôi ..........
- 2 chúng tôi ......
- Thôi có nói ra các cô cũng không rõ đâu. Tạm biệt 2 cô .
- Anh cứ việc đi đi. ( Ngân đạp mạnh xún bàn )
Bình khẽ giật mình quay lại :
- Anh không nghĩ là đoạn phim này dc tung lên Internet và băng **a anh nghĩ sẽ ra sao ?
- Ngân, bạn đừng làm vậy ? ( Thanh lên tiếng )
- Đúng là một con rắn độc, vậy bây giờ cô muốn gì sẽ tha cho tôi .
- Công ty ba anh nghe nói là chuẩn bị kí hợp đồng với Ngân hàng VietCom đúng không ?
- Tại sao cô biết đó là thông tin mật mà.
- Hôm qua có một Mail mật vào hợp thư và cho tôi biết về bảng hợp đồng đó.
- Vậy bây giờ cô muốn gì ?
- Muốn anh phải hủy và đổi đối tác là công ty của tôi. Sao đó cho tôi một ghế trong ban quản trị.
- Ý cô là muốn chi phối các công ty của gia đình tôi à.
- Tùy anh nghĩ sao cũng được. Mong anh hãy thực hiện kẻo không thôi đoạn phim này lọt ra coi như anh bị hủy hoại. ( Ngân nhoẻn nụ cười nữa miệng )
- Cô ...........
Bình lúc đó rối lắm không biết phải làm thế này, công ty của Gia đình Bình dc lập từ các cổ đông, và Bình với chức giám đốc nhưng muốn đưa 1 ai đó vào Ban quản trị phải có sự đồng ý của các cổ đông. Nhưng tại sao Ngân lại có đoạn phim đó và thông tin mật của công ty là do ai lan truyền ra ngoài, Bình khó hiểu về điều đó thật. ..........
Lúc đó ở căn phòng của Ngân :
- Thanh chị đóng kịch giỏi lắm.
- Quản lý khu nhạc kịch mà không giỏi sao được em. Ha ha ha À anh có thể ra rồi đó.
Bất ngờ lúc đó Ngân lên tiếng và làm cho Thanh phải giật mình đó là : Bằng.
- Sao 2 cô đã được như ý nguyện rồi chứ.
- Anh thật là cao tay đấy anh Bằng ạ
- Nhưng ko độc ác như con người của cô.
- Thâm hiểm anh hơn tôi chứ, nếu như không phải anh đưa cho tôi tài liệu và đoạn phim đó thì làm sao tôi ép anh ta được cơ chứ.
- Vậy thì cô ngoan ngoãn mà ngày mai leo lên chức Ban quản trị đi .
- Nhưng tôi khó hiểu thật, tại sao anh lại làm như vậy ..
- Cô chỉ việc làm điều có lợi cho cô còn những chiện khác cô không cần biết tới. Thôi chào 2 cô tôi phải về.
Bình bước ra để lại cho Thanh sự ngơ ngác như con cá vàng. Leo lên xe ,à đầu óc Bằng choáng váng, kế hoạch nó chuẩn bị thực hiện rồi nhưng trong nó có cảm giác gì đó lạ lắm.
Nguyệt Dị
09-03-2009, 08:53
ha ha rồi .Nguyệt đoán là bình sẽ thay đổi vì cảm nhận được tình yêu cũa bằng cho mà xem ! thank anh tuyệt tình nhá !
ChungTìnhKiếp
12-03-2009, 19:38
Chắc chắn là Bằng sẽ từ bỏ, Bằng yêu Bình.
Bang_Lang
12-03-2009, 20:27
trời sao nhiều zậy, nhức đầu wá àh
boychatboys
02-04-2009, 13:38
Chào bạn thấy truyện bạn hay nên mình xin phép bạn cho mình coppy wa gk và zaivn nhe................bạn
vBulletin® v3.8.4, Copyright ©2000-2012, Jelsoft Enterprises Ltd.