Intel_Pentium4
12-09-2007, 22:01
em thương yêu! Không biết giờ này em đang làm gì? đang ở đâu? Em có biết rằng một người đang đếm từng ngày, từng phút, từng giờ để mong được tới ngày trở về cùng với em không? Em à! Mới đây thôi anh đã xa em được 1 năm rồi em nhỉ? Nói thời gian 1 năm cảm thấy ngắn ngủi em nhỉ? Nhưng đối với anh 1 năm có 365 ngày, mỗi ngày trôi qua tưởng chừng dài vô tận vậy. Đúng 1 năm rồi anh xa em, mà anh công nhận anh hay thiệt, xa em 1 năm, trái tim anh đau nhói 1 năm, anh khìn lên vì em cũng 1 năm, còn đúng 1 năm nữa thì anh sẽ quay về thăm em, anh chẳng biết là anh có thể chịu đựng nổi không nữa! Em à ! Sao em làm anh yêu em nhiều như vậy hả? Có biết là anh nhớ em nhiều lắm không nhóc? Nhớ tiếng nói, nhớ đôi môi, nhớ ánh mắt , nhớ nụ cười, nhớ tất cả về em. Người ta nói ánh mắt là cửa sổ tâm hồn, và cũng chính ánh mắt em đã cướp mất trái tim anh ngay từ buổi đầu gặp gỡ. Có lẽ anh và em có duyên nợ từ kiếp trước nên từ khi anh và em gặp nhau, trải qua biết bao nhiêu sóng gió và cuối cùng mình cũng vẫn bên nhau, em nhỉ ? Má em cũng vẫn thường hay đùa với anh rằng :
- "Không biết kiếp trước con nợ thằng V nên kiếp này phải trả hay sao đó!"
- "Dạ chắc vậy! Mà hỏng chừng thằng V nó gặp con rùi nó bỏ bùa con đó chứ má!"
- "cái thằng quỹ!bậy bạ không à!Nó bỏ bùa hồi nào?"
Hì. Hồi xưa, vào nhà em, khó khăn lớn nhất đối với anh là má em, vì anh nghe nói rằng má em cực kỳ khó tính, cuối cùng anh cũng đã là 1 phần của gia đình em rồi! Anh cũng không ngờ cuối cùng anh đã làm một điều tưởng chừng không bao giờ xảy ra.
Em yêu của anh! Em còn nhớ thời gian đầu mình mới gặp nhau không? Em đã giới thiệu chị họ của em cho anh đó! Ghét em ghê! Kêu giới thiệu chị em cho anh mà anh chở chị em đi đâu em cũng chạy xe đạp đuổi theo cho bằng được, làm như là sợ mất anh vậy đó! Nên từ ngày đó anh cứ suy nghĩ hoài, thế là anh và em cũng dần dần bỏ khoảng cách và đến với nhau. Em biết không? Anh nhớ những thời gian lúc đó anh và em đều ngại ngùng, anh cứ tưởng tình yêu giữa con trai với con trai với nhau làm gì tồn tại trên đời này, cuối cùng anh lại quen được em. và chính em đã làm con tim anh trỗi dậy , yêu em 1 cách mạnh mẽ và nồng nàn. Tự nhiên quen em rồi, anh cảm thấy nhớ nhớ em làm sao đó! Mỗi lần anh đi học về, bằng mọi giá, dù không được gặp em, nhưng anh vẫn muốn đi ngang qua nhà em, để được nhìn thấy em và cảm nhận em. Anh hay ngồi chơi vi tính ở gần nhà em, có lần anh vào gặp em đang ngồi với thằng em họ của em, em thấy anh và em bảo nó về, anh nhắn tin qua em:
- Chào em! Bữa nay em mặc đồ dễ thương quá!
- Chào anh! Gặp anh, em bất ngờ ghê!
- Hì!Nhìn em dễ thương quá đi à!Cho anh qua hun em 1 cái nha!
- hihi!Anh dám qua không? Anh mà dám em cho liền đó!
- Dám thách anh hả?Anh qua hun thiệt đừng có trách à!
Cuối cùng anh cũng đã qua ngồi chung với em thiệt, nhưng ngồi kế bên em mà anh cảm thấy run run , anh và em ngại ngùng không dám nói lên lời nào, được một lát thì ba em kiếm em gọi em về! Em về và quay lưng lại với anh nở nụ cười thật tươi ! Sao em làm anh nhớ em quá! Anh và em âm thầm quen nhau và chính thức làm người yêu của nhau sau 9 tháng tìm hiểu và cuối cùng anh chỉ được vỏn vẹn mấy tháng bên em rồi lại xa em mất rồi! Em ác lắm! sao không nói thẳng là yêu anh ngay từ đâu? Sao mình không đến với nhau sớm hơn? Để bây giờ , anh xa em rồi, những kỷ niệm cũ, ngày 2 đứa mình quen nhau cứ hiện ngay trước mặt anh. Anh không thể nào quên được.
Mỗi lần nghĩ về em là đủ thứ chuyện vui có, buồn có, giận có, hờn có, làm sao mà có thể quên được em khi mà em cho anh những cảm giác thăng trầm như vậy kia chứ! "V à! Ngộ hữu ngoi lỵ", ban đầu anh không biết tiếng Hoa, nhưng lần đầu tiên em dạy anh là cái câu này em còn nhớ không? Hì, anh hỏi em, "anh yêu em nhiều lắm" tiếng Hoa nói làm sao? Tự nhiên cái mặt em đỏ lên dễ thương làm sao đó! Đi với em được 1 thời gian thì anh cũng biết được tiếng Hoa của em chút ít rồi! Em còn nhớ bài hát "Sĩ sing bách cõi"(Bản tính khó dời) không? Anh kêu bạn em nó dạy anh hát bài này rồi anh hát cho em nghe đó! Hí hí, cái mặt hay mắc cỡ hoài, em đáng yêu lắm! Anh hát, em chắm chú lằng nghe anh, rồi anh nhìn sâu trong mắt em thì em lại mắc cỡ quay đi chỗ khác ! Bây giờ đã là 1 năm, anh hẹn em năm sau anh sẽ về thăm em, sẽ chăm sóc em , sẽ yêu em, mà anh chẳng biết thử thách 1 năm nữa anh và em có thể vượt qua nổi để đến với nhau không? Còn anh thì lúc nào cũng yêu em, mong đến ngày trở về với em, để chăm sóc em, em sẽ là người yêu tuyệt vời nhất trong đời anh, anh sẽ không bao giờ để em cảm thấy hối hận khi là nguời yêu của anh, và anh cũng chưa bao giờ hối hận khi anh là nguời yêu của em, vì đơn giản anh và em là của nhau! Em nhỉ! Chụttt.... yêu em nhiều lắm!
- "Không biết kiếp trước con nợ thằng V nên kiếp này phải trả hay sao đó!"
- "Dạ chắc vậy! Mà hỏng chừng thằng V nó gặp con rùi nó bỏ bùa con đó chứ má!"
- "cái thằng quỹ!bậy bạ không à!Nó bỏ bùa hồi nào?"
Hì. Hồi xưa, vào nhà em, khó khăn lớn nhất đối với anh là má em, vì anh nghe nói rằng má em cực kỳ khó tính, cuối cùng anh cũng đã là 1 phần của gia đình em rồi! Anh cũng không ngờ cuối cùng anh đã làm một điều tưởng chừng không bao giờ xảy ra.
Em yêu của anh! Em còn nhớ thời gian đầu mình mới gặp nhau không? Em đã giới thiệu chị họ của em cho anh đó! Ghét em ghê! Kêu giới thiệu chị em cho anh mà anh chở chị em đi đâu em cũng chạy xe đạp đuổi theo cho bằng được, làm như là sợ mất anh vậy đó! Nên từ ngày đó anh cứ suy nghĩ hoài, thế là anh và em cũng dần dần bỏ khoảng cách và đến với nhau. Em biết không? Anh nhớ những thời gian lúc đó anh và em đều ngại ngùng, anh cứ tưởng tình yêu giữa con trai với con trai với nhau làm gì tồn tại trên đời này, cuối cùng anh lại quen được em. và chính em đã làm con tim anh trỗi dậy , yêu em 1 cách mạnh mẽ và nồng nàn. Tự nhiên quen em rồi, anh cảm thấy nhớ nhớ em làm sao đó! Mỗi lần anh đi học về, bằng mọi giá, dù không được gặp em, nhưng anh vẫn muốn đi ngang qua nhà em, để được nhìn thấy em và cảm nhận em. Anh hay ngồi chơi vi tính ở gần nhà em, có lần anh vào gặp em đang ngồi với thằng em họ của em, em thấy anh và em bảo nó về, anh nhắn tin qua em:
- Chào em! Bữa nay em mặc đồ dễ thương quá!
- Chào anh! Gặp anh, em bất ngờ ghê!
- Hì!Nhìn em dễ thương quá đi à!Cho anh qua hun em 1 cái nha!
- hihi!Anh dám qua không? Anh mà dám em cho liền đó!
- Dám thách anh hả?Anh qua hun thiệt đừng có trách à!
Cuối cùng anh cũng đã qua ngồi chung với em thiệt, nhưng ngồi kế bên em mà anh cảm thấy run run , anh và em ngại ngùng không dám nói lên lời nào, được một lát thì ba em kiếm em gọi em về! Em về và quay lưng lại với anh nở nụ cười thật tươi ! Sao em làm anh nhớ em quá! Anh và em âm thầm quen nhau và chính thức làm người yêu của nhau sau 9 tháng tìm hiểu và cuối cùng anh chỉ được vỏn vẹn mấy tháng bên em rồi lại xa em mất rồi! Em ác lắm! sao không nói thẳng là yêu anh ngay từ đâu? Sao mình không đến với nhau sớm hơn? Để bây giờ , anh xa em rồi, những kỷ niệm cũ, ngày 2 đứa mình quen nhau cứ hiện ngay trước mặt anh. Anh không thể nào quên được.
Mỗi lần nghĩ về em là đủ thứ chuyện vui có, buồn có, giận có, hờn có, làm sao mà có thể quên được em khi mà em cho anh những cảm giác thăng trầm như vậy kia chứ! "V à! Ngộ hữu ngoi lỵ", ban đầu anh không biết tiếng Hoa, nhưng lần đầu tiên em dạy anh là cái câu này em còn nhớ không? Hì, anh hỏi em, "anh yêu em nhiều lắm" tiếng Hoa nói làm sao? Tự nhiên cái mặt em đỏ lên dễ thương làm sao đó! Đi với em được 1 thời gian thì anh cũng biết được tiếng Hoa của em chút ít rồi! Em còn nhớ bài hát "Sĩ sing bách cõi"(Bản tính khó dời) không? Anh kêu bạn em nó dạy anh hát bài này rồi anh hát cho em nghe đó! Hí hí, cái mặt hay mắc cỡ hoài, em đáng yêu lắm! Anh hát, em chắm chú lằng nghe anh, rồi anh nhìn sâu trong mắt em thì em lại mắc cỡ quay đi chỗ khác ! Bây giờ đã là 1 năm, anh hẹn em năm sau anh sẽ về thăm em, sẽ chăm sóc em , sẽ yêu em, mà anh chẳng biết thử thách 1 năm nữa anh và em có thể vượt qua nổi để đến với nhau không? Còn anh thì lúc nào cũng yêu em, mong đến ngày trở về với em, để chăm sóc em, em sẽ là người yêu tuyệt vời nhất trong đời anh, anh sẽ không bao giờ để em cảm thấy hối hận khi là nguời yêu của anh, và anh cũng chưa bao giờ hối hận khi anh là nguời yêu của em, vì đơn giản anh và em là của nhau! Em nhỉ! Chụttt.... yêu em nhiều lắm!