anhsangtim
05-02-2009, 01:56
Vì ta cần có nhau
Ectassy
-Nè, bạn gì ơi! – Gã con trai có đôi mắt to, tay ôm một chồng sách nặng ịch, đầu tóc vuốt keo dựng đứng kêu giật ngược nhóc lại. Nhóc quay ra, định nạt cho một trận vì cái tội người ta sắp trễ giờ mà con réo om sòm. Nhưng thấy…gã đẹp trai quá, nhóc tự nhiên khựng lại, dịu dàng hẳn.
-Ơ…Có gì không ?
-Cho mình hỏi, lớp 10A6 ở đâu vậy bạn, mình mới chuyển trường về nên…
-Ý, chung lớp tui nè. – Tự nhiên nhóc cười ha hả, chẳng biết vì cái gì – Sao lại chuyển trường vào thời gian này vậy cà ? Chắc ba mẹ chuyển công tác về đây hả ? Mà sao đi trễ vậy ? Chạy lẹ, coi chừng sao đỏ bắt đó…
-Ừ..ừ…cảm ơn nha. – Gã con trai rối rít cảm ơn rồi chạy thục mạng theo, lòng còn quá đỗi….ngạc nhiên vì thằng bạn mới quen hơi bị…cá tính.
Giờ ra chơi.
-Nè, thấy lớp mình thế nào? Vui hông ?
-Trời, mới ngồi học có 2 tiết mà sao biết được gì nhiều. Chỉ hy vọng các bạn đừng..bắt nạt ma mới.
-Xời – Nhóc bĩu môi – Con trai gì mà sợ bị bắt nạt, yếu ghê. Đừng lo, có tui ở đây không ai dám ăn hiếp bạn đâu. Mà bạn từ đâu chuyển tới ?
-Đà Lạt, ba mình chuyển công tác về đây. Mới ở có mấy ngày mà thấy buồn quá, thành phố đông đúc, hic.
-Đừng lo, ở riết quen hà. Ở Sài Gòn này vui lắm nha, khi nào rãnh tui sẽ dắt bạn đi mấy chỗ lạ lạ bảo đảm không đụng hàng của Sài Gòn, một ngày nào đó bạn sẽ cảm thấy yêu nó như tui vậy. Cái quan trọng và « tài năng » của con người là ở chỗ giỏi thích nghi mà.
-….
-Mà nè, mai lớp mình tổ chức họp nhóm làm báo tường. Nhớ tham gia nha, vui lắm đó. Năm nào lớp mình cũng tổ chức làm. Làm xong kéo nhau đi ăn kem, karaoke vui cực.
-Hì, thế thì có dịp để làm quen các hơn rồi. mai có gì nhớ rủ mình nha.
Tan hoc.
-Nè, sao đi bộ vậy. Nhà gần không ?
-Cũng gần. Mình cũng có xe đạp nhưng trong lúc chuyển về bị hư rồi. Ba lại bận nên đi bộ cho khỏe. – Gã gãi đầu.
-Khỏe gì mà khỏe, mệt chết. Lên đây tui chở cho, không tính phí, hehe.
-Ý, thấy…kỳ kỳ. Xe cuộc mà sao chở. – Gã gãi đầu thêm phát nữa, lúng túng thấy rõ.
-Chời, có gì đâu mà ngại. Miễn ngồi được là chở được.
^.^ Bất đắc dĩ gã cũng leo lên xe ngồi, được một khoảng 200 m thì…nằng nặc đòi đổi vai, vì gã hơi bị to con so với nhóc. Thằng nhóc cười mỉm chi hoài làm gã ngại quá trời.
-Chạy xe cuộc được không mà đòi chở vậy ta ?
-Được chứ sao không. Xe mình cũng là xe loại này mà, chỉ có điều…chưa chở ai bao giờ.
-Vậy bắt tui làm chuột bạch hả, hihi, chơi luôn. Chạy cẩn thận đó, té là bắt đền.
-Yên tâm đi mà.
Giờ mới biết, Nhóc hết hồn vì nhà gã cách nhà nhóc có….50 mét. Hóa ra căn nhà mới xây xong gần đó là nhà của gã, một căn nhà mà mỗi ngày nhóc đạp xe đi ngang đều….ước gì đó là nhà của Nhóc & Người yêu tương lai của Nhóc. Một căn nhà màu trắng, nhỏ bé, xinh xắn với giàn hoa giấy trước cửa thiệt là lãng mạn. Tự nhiên nhóc…cười phì trong bụng, trời, biết đâu có khi ước mơ mình sau này thành sự thật không ta ?
Sáng hôm sau, y như lời hứa, Nhóc phone cho hắn lúc 7h30.
-Nè, dậy mau. 5 phút nữa tui qua hai đứa mình đi làm báo tường nha.
Lúc nhóc chạy tới trước của nhà hắn thì tự nhiên…ngỡ ngàng. Không ngờ gã bình thường mặc đồ học sinh đã đẹp trai rồi, nhưng mặc đồ đi chơi lại còn đẹp trai ác. Suýt chút nữa thì nhóc bị …lộ vì ngắm gã kỹ quá. Cũng may là gã hơi bị ngố, nên buông một câu bâng quơ…
-Nhìn gì kỹ vậy, mặt mình dính lọ hả ?
-À không, không có gì. Chỉ là sáng sớm mới thức dậy thấy mặt khờ quá thôi, hehe…
-Trời, thiệt không đó. Mà nè, ăn đi.
Gã dúi vào tay nhóc một gói xôi gà nóng hổi, thơm phưng phức.
-Trời, ở đâu ra vậy. Đúng món tui thích.
-Mình làm đó ^.^ món ruột của mình. Ăn thấy ngon mai mốt làm cho ăn nữa, hì hì…
-Hehe, qua tuyệt. Thôi đi nè, không trễ à.
-Ừ, để mình chạy cho.
-….
-Ui, thơm quá…
-Gì ?
-Mùi dầu gội thơm quá. Bạn xài loại gì vậy ?
-Bí mật, không bật mí – Nhóc tinh ranh, được nước nên cứ …dúi dúi tóc mình vào lỗ mũi của gã. Cho chừa, ai bảo dám khen người ta thơm.
-Hic, chỉ đi mà, mai mốt hậu ta.
-Hậu tạ đi rồi tính….
Từ nhà hai đứa đến chỗ họp nhóm xa ơi là xa, gã tính lại vốn cẩn thận, cứ chạy chầm chậm chầm chậm như ông già. Nhóc ăn hết gói xôi vẫn chưa thấy hết nửa đoạn đường, đâm cáu.
-Trùi ui, chạy nhanh lên nào. Đợi bọn nó làm xong òi mới tới hả.
-Trời, mình không quen đường SG, chạy chậm thôi không thôi nguy hiểm lắm.
-Không được – Nhóc bặm môi – Chạy nhanh lên để người ta còn chơi nữa chứ. Chạy nhanh nhanh nào. Vừa nói, nhóc vừa vòng hai tay ra đằng sau, để ngón trỏ ngay…eo gã mà thọt thọt. Gã giật nãy người, phá ra một tiếng cười thiệt to…
-Trời, ai chơi kỳ vậy. Đừng thọt lét mà.
-Không được. Chạy nhanh lên không là thọt tiếp đấy. – Nhóc được nước lấn tới, mặt gã méo xệch đi vì …cười ra nước mắt, nhấn mạnh pedan bàn đạp.
-Hi hi, có thế chớ.
Cuối cùng thì cũng đến, gã dựng chống xe thở phào vì thoát cái cảnh phải « đua xe » trong áp lực thót lét của thằng bạn tinh quái. Nhóc nhìn mặt gã…xanh lè vì mệt cũng thấy tồi tội, thiếu điều muốn hun cho một cái.
Nhưng nghĩ vậy thôi, chứ ai mà dám.
Nhóc tiến tới cổng, kêu to
-Hương ơi, mở cửa cho bọn tao vào.
-Hương ơi….
Mẹ Hương mở cửa.
-À, Minh đấy hả. Hương nó bận việc với bác trai phải đi gấp, nên nhờ bác nhắn tụi cháu là bữa nay không họp nhóm được. Các cháu thông cảm nhé.
-Ô vậy ạ. Vậy cháu cảm ơn bác, cháu về.
Nhóc tiu nghỉu quay ra. Than :
-Vậy là hụt mất một show ăn chơi rùi.
-Trùi – Gã méo mặt - Đạp xe hụt hơi tới đây để rồi phải về nhà hả. Kỳ vậy. huhu.
Nhóc chợt này ra một ý nghĩa.
-Thôi đừng…khóc lóc nữa. Tui sẽ dẫn …anh đến một nơi cực kỳ đặc biệt.
Gã tròn mặt nhìn Nhóc. Nhóc…vội bụm miệng lại. trong một phút cao hứng, nó đã lỡ kêu gã bằng….anh. Chết rồi, làm sao đây ?
[Còn tiếp]
Ectassy
-Nè, bạn gì ơi! – Gã con trai có đôi mắt to, tay ôm một chồng sách nặng ịch, đầu tóc vuốt keo dựng đứng kêu giật ngược nhóc lại. Nhóc quay ra, định nạt cho một trận vì cái tội người ta sắp trễ giờ mà con réo om sòm. Nhưng thấy…gã đẹp trai quá, nhóc tự nhiên khựng lại, dịu dàng hẳn.
-Ơ…Có gì không ?
-Cho mình hỏi, lớp 10A6 ở đâu vậy bạn, mình mới chuyển trường về nên…
-Ý, chung lớp tui nè. – Tự nhiên nhóc cười ha hả, chẳng biết vì cái gì – Sao lại chuyển trường vào thời gian này vậy cà ? Chắc ba mẹ chuyển công tác về đây hả ? Mà sao đi trễ vậy ? Chạy lẹ, coi chừng sao đỏ bắt đó…
-Ừ..ừ…cảm ơn nha. – Gã con trai rối rít cảm ơn rồi chạy thục mạng theo, lòng còn quá đỗi….ngạc nhiên vì thằng bạn mới quen hơi bị…cá tính.
Giờ ra chơi.
-Nè, thấy lớp mình thế nào? Vui hông ?
-Trời, mới ngồi học có 2 tiết mà sao biết được gì nhiều. Chỉ hy vọng các bạn đừng..bắt nạt ma mới.
-Xời – Nhóc bĩu môi – Con trai gì mà sợ bị bắt nạt, yếu ghê. Đừng lo, có tui ở đây không ai dám ăn hiếp bạn đâu. Mà bạn từ đâu chuyển tới ?
-Đà Lạt, ba mình chuyển công tác về đây. Mới ở có mấy ngày mà thấy buồn quá, thành phố đông đúc, hic.
-Đừng lo, ở riết quen hà. Ở Sài Gòn này vui lắm nha, khi nào rãnh tui sẽ dắt bạn đi mấy chỗ lạ lạ bảo đảm không đụng hàng của Sài Gòn, một ngày nào đó bạn sẽ cảm thấy yêu nó như tui vậy. Cái quan trọng và « tài năng » của con người là ở chỗ giỏi thích nghi mà.
-….
-Mà nè, mai lớp mình tổ chức họp nhóm làm báo tường. Nhớ tham gia nha, vui lắm đó. Năm nào lớp mình cũng tổ chức làm. Làm xong kéo nhau đi ăn kem, karaoke vui cực.
-Hì, thế thì có dịp để làm quen các hơn rồi. mai có gì nhớ rủ mình nha.
Tan hoc.
-Nè, sao đi bộ vậy. Nhà gần không ?
-Cũng gần. Mình cũng có xe đạp nhưng trong lúc chuyển về bị hư rồi. Ba lại bận nên đi bộ cho khỏe. – Gã gãi đầu.
-Khỏe gì mà khỏe, mệt chết. Lên đây tui chở cho, không tính phí, hehe.
-Ý, thấy…kỳ kỳ. Xe cuộc mà sao chở. – Gã gãi đầu thêm phát nữa, lúng túng thấy rõ.
-Chời, có gì đâu mà ngại. Miễn ngồi được là chở được.
^.^ Bất đắc dĩ gã cũng leo lên xe ngồi, được một khoảng 200 m thì…nằng nặc đòi đổi vai, vì gã hơi bị to con so với nhóc. Thằng nhóc cười mỉm chi hoài làm gã ngại quá trời.
-Chạy xe cuộc được không mà đòi chở vậy ta ?
-Được chứ sao không. Xe mình cũng là xe loại này mà, chỉ có điều…chưa chở ai bao giờ.
-Vậy bắt tui làm chuột bạch hả, hihi, chơi luôn. Chạy cẩn thận đó, té là bắt đền.
-Yên tâm đi mà.
Giờ mới biết, Nhóc hết hồn vì nhà gã cách nhà nhóc có….50 mét. Hóa ra căn nhà mới xây xong gần đó là nhà của gã, một căn nhà mà mỗi ngày nhóc đạp xe đi ngang đều….ước gì đó là nhà của Nhóc & Người yêu tương lai của Nhóc. Một căn nhà màu trắng, nhỏ bé, xinh xắn với giàn hoa giấy trước cửa thiệt là lãng mạn. Tự nhiên nhóc…cười phì trong bụng, trời, biết đâu có khi ước mơ mình sau này thành sự thật không ta ?
Sáng hôm sau, y như lời hứa, Nhóc phone cho hắn lúc 7h30.
-Nè, dậy mau. 5 phút nữa tui qua hai đứa mình đi làm báo tường nha.
Lúc nhóc chạy tới trước của nhà hắn thì tự nhiên…ngỡ ngàng. Không ngờ gã bình thường mặc đồ học sinh đã đẹp trai rồi, nhưng mặc đồ đi chơi lại còn đẹp trai ác. Suýt chút nữa thì nhóc bị …lộ vì ngắm gã kỹ quá. Cũng may là gã hơi bị ngố, nên buông một câu bâng quơ…
-Nhìn gì kỹ vậy, mặt mình dính lọ hả ?
-À không, không có gì. Chỉ là sáng sớm mới thức dậy thấy mặt khờ quá thôi, hehe…
-Trời, thiệt không đó. Mà nè, ăn đi.
Gã dúi vào tay nhóc một gói xôi gà nóng hổi, thơm phưng phức.
-Trời, ở đâu ra vậy. Đúng món tui thích.
-Mình làm đó ^.^ món ruột của mình. Ăn thấy ngon mai mốt làm cho ăn nữa, hì hì…
-Hehe, qua tuyệt. Thôi đi nè, không trễ à.
-Ừ, để mình chạy cho.
-….
-Ui, thơm quá…
-Gì ?
-Mùi dầu gội thơm quá. Bạn xài loại gì vậy ?
-Bí mật, không bật mí – Nhóc tinh ranh, được nước nên cứ …dúi dúi tóc mình vào lỗ mũi của gã. Cho chừa, ai bảo dám khen người ta thơm.
-Hic, chỉ đi mà, mai mốt hậu ta.
-Hậu tạ đi rồi tính….
Từ nhà hai đứa đến chỗ họp nhóm xa ơi là xa, gã tính lại vốn cẩn thận, cứ chạy chầm chậm chầm chậm như ông già. Nhóc ăn hết gói xôi vẫn chưa thấy hết nửa đoạn đường, đâm cáu.
-Trùi ui, chạy nhanh lên nào. Đợi bọn nó làm xong òi mới tới hả.
-Trời, mình không quen đường SG, chạy chậm thôi không thôi nguy hiểm lắm.
-Không được – Nhóc bặm môi – Chạy nhanh lên để người ta còn chơi nữa chứ. Chạy nhanh nhanh nào. Vừa nói, nhóc vừa vòng hai tay ra đằng sau, để ngón trỏ ngay…eo gã mà thọt thọt. Gã giật nãy người, phá ra một tiếng cười thiệt to…
-Trời, ai chơi kỳ vậy. Đừng thọt lét mà.
-Không được. Chạy nhanh lên không là thọt tiếp đấy. – Nhóc được nước lấn tới, mặt gã méo xệch đi vì …cười ra nước mắt, nhấn mạnh pedan bàn đạp.
-Hi hi, có thế chớ.
Cuối cùng thì cũng đến, gã dựng chống xe thở phào vì thoát cái cảnh phải « đua xe » trong áp lực thót lét của thằng bạn tinh quái. Nhóc nhìn mặt gã…xanh lè vì mệt cũng thấy tồi tội, thiếu điều muốn hun cho một cái.
Nhưng nghĩ vậy thôi, chứ ai mà dám.
Nhóc tiến tới cổng, kêu to
-Hương ơi, mở cửa cho bọn tao vào.
-Hương ơi….
Mẹ Hương mở cửa.
-À, Minh đấy hả. Hương nó bận việc với bác trai phải đi gấp, nên nhờ bác nhắn tụi cháu là bữa nay không họp nhóm được. Các cháu thông cảm nhé.
-Ô vậy ạ. Vậy cháu cảm ơn bác, cháu về.
Nhóc tiu nghỉu quay ra. Than :
-Vậy là hụt mất một show ăn chơi rùi.
-Trùi – Gã méo mặt - Đạp xe hụt hơi tới đây để rồi phải về nhà hả. Kỳ vậy. huhu.
Nhóc chợt này ra một ý nghĩa.
-Thôi đừng…khóc lóc nữa. Tui sẽ dẫn …anh đến một nơi cực kỳ đặc biệt.
Gã tròn mặt nhìn Nhóc. Nhóc…vội bụm miệng lại. trong một phút cao hứng, nó đã lỡ kêu gã bằng….anh. Chết rồi, làm sao đây ?
[Còn tiếp]