MEOCONXIXON
05-03-2009, 08:13
Gay là gì ? Là một câu hỏi “ tại sao trời sinh ra tôi như thế này vậy ? sinh ra tôi làm gì để tôi mang cái kiếp khổ sở đọa đày này …”.Là một nổi buồn cô đơn thiên thu bất tận , yêu là quyền thiêng liêng duy nhất chỉ có ở con người , cuộc sống này còn có ý nghĩa gì khi thiếu vắng tình yêu , nhưng gay làm sao và làm gì có được tình yêu ấy , khi mà nó bị khép vô một tội lổi đáng ghê tởm , Xuân đến, ngày lể ngày hội thiên hạ tình nhân tay trong tay , gia đình ấm áp hạnh phúc lứa đôi còn gay thì sao ? chỉ một bóng lẻ loi đơn chiếc âm thầm trong sương rơi lạnh lẻo …. Đến nay thì ai ai cũng đã không coi gay là bệnh hoạn nữa rồi , “ một giới thứ ba “ , cũng như giới nam giới nữ gay có kẻ tốt người xấu , nhưng nào ai biết cho , trộm cắp cướp giật sa đọa nếu là người thường đầy dẫy thì không ai đế ý nhưng hể là gay thì người ta nói “ tụi gay đó “ ,….Đã vậy thì làm sao mà có tình yêu được hở gay , ngay cả vợ chồng hôn thú rỏ ràng mà thích thì ở không thích thì chia tay huống hố gay với bao điều rối rắm lể giáo , phong tục ,đàm tiếu ……Xin được giới thiệu một tình yêu gay trong trắng ngây thơ cũng như bao tình yêu lứa đôi khác nhưng kết cục thì ……CON MA TRÊN ĐƯỜNG SỐ 14 Tác Giả : Gay Kiếm Tinh Yêu Tiếng chuông điện thoai reo dồn dập,JenPhonWim,Tổng Giám Đốc của GVM ,nhăn mặt cáu kỉnh . Đã hơn 11 giờ đêm rồi ,toàn bộ nhân viên đã về hết , Jen chỉ ở lại sau một ngày căng thẳng để chuẩn bị cho chiến dịch phát triển mới của GVM. Jen bắt máy , lập tức một nụ cười nhẹ nhàng dể chịu đến trên khuôn mặt ngạo mạn lạnh lụng của hắn ta . -" Em ……, nhớ em hông ….? "-" LiuDy , lâu quá không gặp em , sao anh được hân hạnh này vậy ? "-" Ờ buồn quá a ,….. đến với em đi “-" Em đang ở đâu ? "-" Ờ , …..thôi đón em ở đường 14 nhe “-" Ok "-" Ờ ….nè đi một mình …..romantic nhe … "-"Ok , chờ anh nhen , đến liền "Jen quên hết mọi mệt mỏi bực bội ,hắn không thể ngờ được người đẹp khó tính kiêu kỳ mà biết bao công sức vẫn không chinh phục được lại cho hắn cái diễm phúc ngàn vàng này . Bỏ hết mọi thói quen cẩn thận với vệ sỷ và tài xế ,hắn chạy ào ra bãi xe và phóng đi.Sương mù dày đặc trên đường 14 , không một bóng người , tiếng gió rú qua các rặng cây ven đường xen lẫn mưa rơi lát đát thê lương .Jen thấy rỏ bóng dáng kiều diễm của một cô gái , đúng rồi cái váy đỏ thắm mà LiuDy thường mặc . Hắn dừng xe và vội vả chạy sang mở cửa xe cho LiuDy,LiuDy vẫn như ngày nào,rực rở quyến rủ.Cả hai chỉ cười nhìn nhau.Jen cho xe chạy tiếp ,bổng một luồng lạnhgiá như băng chạy ngang người hắn ta , hắn ta quay lại thì cái áo đỏ thắm của Liudy đã biến thành màu trắng toát và khuôn mặt thì trời ơi một khuôn mặt trắng bệt , tóc đẩm máu xỏa xuống trán,một nụ cười đẹp tuyệt trần mà hắn không bao giờ quên , “không,không” Jen thầm la lên trong đầu “ Duy Linh đã chết rồi , mọi người đều nói là Duy Linh đã chết sau đêm sinh nhật cách đây năm năm rồi mà ….. “.Khuôn mặt đẹp như thiên thần và băng giá máu me kia lặp lại thành một tiếng rít kinh người “ đúng Duy Linh đã chết rồi” . Jen cuồng loạn hét to “Tha thứ cho tôi, tha lổi cho tôi " Xe hơi của Jen trựơt nhanh trên đường và lật nhào bùng nổ ….. Sáng hôm sau cảnh sát ghi ngắn gọn trong biên bản điều tra “ Lái xe nhanh –tai nạn giao thông “….+++++++++++++++++++++++++***********+++++++ ++++++++++++++++++++Bar " Sao đêm " đã đến giờ đóng cửa , Tuấn Bình, một gay chuyên lừa gay , ăn chơi bạt mạng chán nản dắt xe ra về.Hắn ta không ngờ đêm nay lại xui xẻo đến thế ,không một gay nào thèm cắn câu của hắn,túi tiền thì sắp cạn sạch rồi .Hắn phóng xe hết tốc độ,giờ này có ai nữa đâu mà sợ . Đến một khúc quanh âm u thảm đạm hắn chợt thấy một thanh niên ăn bận rất mốt,khuôn mặt đẹp như thiên thần đứng dưới bảng “ Đường số 14 “ . Người thanh niên vẩy tay với hắn , “ vô sô rồi , trời còn thương con “ hắn khoái trí dừng xe .Bồnghắn ta thấy gai óc cả người dựng lên khi dưới ánh đèn vàng héo hắt hiện lên một khuôn mặt quen quen “ Duy Linh , không Duy Linh đã chết rồi”.Người thanh niên mỉm cười và máu máu chảy thành dòng từ nụ cười thiên thần đó “ Đúng Duy Linh đã chết rồi “.Tuấn Bình hoảng sợ gào thét " Không, tôi chỉ làm theo lệnh người ta mà thôi ,tha cho tôi “. Hắn ta điên cuồng phóng xe bỏ chạy và chiếc xe đã tông ngay vô một gốc cây ,mưa rơi tầm tả .Một người quét đường sáng hôm sau đã phát hiện xác Tuấn Bình bị ngã xe , gảy cổ . +++++++++++++++++++++++++***********++++++++++++++ +++++++++++++Vợ chồng Xang Tieng bực bội cải cỏ nhau suốt từ lúc hai người rời khỏi tiệc ở nhà Bill .- “ Tại sao ông cứ ngó nó ,nó có gì mà ngó “- “ Sao bà biết tui ngó ,mà ngó cái gì hả ? “- “ Cái thằng cà ẻo cà ỏng bận áo gilê vàng đó “- “ Yuri,tui ngó nó làm gì ? “- “ Thì nó đẹp trai,nó dể thương,tật của ông mà ? “ - “ Tật gì , ừ thì tui ngó nó đó tui thích nó đó “- “Vậy mà ông nói ông bỏ tật đó rồi “- “Có tật gì đâu mà bỏ “- "Còn hỏi nữa , sao hồi xưa không ly dị quách mà chạy theo ….”- “Chạy theo ai ?"- “ Ừ ,……. thì Duy Linh đó ..” Ông Xang Tieng bổng quát to :- “ Người ta chết rồi thì để yên đi , sao bà nở lòng nào ….” Bà Xang Tieng yên ắng hồi lâu rồi khẻ khọt :- “ Nó chết là tại ai ? ông không hỏi lại mình coi ?” Cả hai cùng im lặng , bổng bà Xang Tieng bật khóc : -" Tui ác quá nên giờ tui phải chịu khổ chịu sở như vầy đó " Bà sụt sùi thêm hồi lâu rồi quay qua chồng : -“ Mà ông cũng ác đâu có kém gì tui , nó chết cũng một phần do ông đó “ Hai người thở dài ,bầu không khí ngột ngạt nặng nề .Chiếc xe chợt chạy chậm lại rồi tắt máy .Ông Xang Tiêng lẩm bẩm : - " Tư dưng lại chết máy xe , ngộ thật " Con đường trước mặt vắng vẻ đến rợn người với hai hang cây rậm rạp cứ đu đưa những tiếng kẻo kẹt như than như khóc, đêm khuya dem không hề một bóng xe qua lại , tuyết rơi lất phất .Tháng 1 ở thành phố Olami thì giờ này lạnh đến âm 25 độ, một cái lạnh buốt giá tâm can . Bà Xang Tiêng bổng nắm chặt tay chồng thì thào : - “ Đừng xuống xe ông à , tui sợ quá “- “ Có gì đâu mà sợ “ Ông Xang Tiêng gạt tay vợ ra mà cũng thấy có cái gì đó len lén như tuyết lạnh tan trên lưng ông . Hai vợ chồng cùng ngó lên : “ Đường số 14 “ . Bổng một bóng đen đi bộ lầm lủi trên đường từ từ về phía xe .Ánh đèn pha của xe sáng rực chợt như biến thành ánh trăng xanh leo lét ,khuôn mặt người khách bộ hành hiện rỏ mồn một trước kính xe . Bà Xang Tiêng thảng thốt :- “ Duy Linh , Duy Linh đã chết rồi mà “ Cái khuôn mặt trắng bệt đang hiện dần càng lúc càng rỏ trước kiếng xe .Quả thật là khuôn mặt Duy Linh với nụ cười thiên thần tuyệt đẹp nhưng bê bết mau me , máu nhỏ từng giọt dài từ nụ cười thiên thần ấy thấm đẩm tuyết trắng trên đường .Một tiếng nói rung chuyển không gian xuyên qua xe của ông bà Xang Tiêng :- “ Đúng Duy Linh đã chết rồi ……“ Vợ chồng Xang Tiêng lịm người đi vì kinh hoàng . Mãi tận 2 giờ trưa hôm sau mới có một xe cảnh sát tuần tra đi ngang thì thấy chiếc xe phủ đầy tuyết , cả vợ lẫn chồng đều hôn mê .Bệnh viện cứu sống được họ nhưng chỉ là hai thể xác không hồn .Cuộc đời của họ vĩnh viển là hai chiếc giường bệnh với những máy móc dưỡng khí và ống dẩn thức ăn nhân tạo .+++++++++++++++++++++++++***********+++++++++++++ ++++++++++++++ Liên tiếp những tai nạn kinh hoàng xảy ra trên đường số 14 đã khiến mọi người khiếp sợ và không ai còn dám lái xe hay đi ngang qua con đường này khi màn đêm buông xuống . Ngay cả ban ngày vào những ngày đông lạnh lẻo,vắng vẻ ,nhất là vào mùa mà ban ngày với ban đêm như một ,bóng tối bao trùm khắp nơi thì tuyệt nhiên không một kẻ nào can đảm dám đi qua con đường này . Có lời đồn rằng lúc đầu một tốp cảnh sát tuần tra đã đến đây đóng chốt nhưng ngay ngày đầu tiên đột nhiên bảo tuyết nổi lên dử dội , cây cối va đập lên những tiếng khủng khiếp và cả đội cảnh sát dù rất can đảm đã vội rút lui . Giờ thì chỉ còn ánh đèn đường hiu hắt hang đêm dội xuống tuyết trắng những bệt màu vàng vọt u sầu .Họa chăng thi thoảng một vài con mèo hoang ở đâu đó lạc vào đây gào lên những tiếng thê lương chết chóc . +++++++++++++++++++++++++***********++++++++++++++ +++++++++++++ Tuyết vẫn rơi trắng đường số 14 , một lữ khách đơn độc khoát một cái áo choàng lông đã quá củ kỷ co ro đi vào khúc quanh của con đường .Cái khăn choàng trên vai trên đầu cứ phần phật theo gió như bay khỏi người anh ,tuyết bám đầy vai áo anh..Chắc hẳn anh từ nơi xa đến và không biết gì về đường số 14 này ,Người lữ khách đi đến giữa đường,giữa nơi hoang vu,âm u nhất thì chợt anh thấy trước mặt một bóng người cũng đang đi chậm rải về phía anh , người ấy bận đồ toàn trắng như tuyết trắng trên đường . Người lữ hành ngẩng đầu lên ngay lúc chàng thanh niên cũng dừng lại trước mặt .Sau cái nhìn ngỡ ngàng đầu tiên , người lữ hành vui mừng reo lên : -" Duy Linh , Linh đó phải không ? " -"Anh vẫn còn nhớ tôi sao ?" -"Nhớ,nhớ lắm ,làm sao mà Thức quên được Linh,Thức đang đi tìm Linh mà ,Linh có khỏe không ? " Duy Linh quay mặt đi im lặng một lát rồi quay trở lại nhìn thẳng vào Thức : -" Anh nhớ tôi mà sao bao năm bao tháng trôi qua anh không hề hỏi thăm tôi ? " -" Thức làm sao biết Linh ở đâu ? Chuyện của Thức dài lắm để rồi Thức kể cho Linh nghe " -" Thế nếu tôi đã chết rồi thì anh nghĩ sao ? " -" Linh còn đang sống đây mà ? Linh đâu có chết đâu . " Duy Linh bật lên một tiếng cười khô khan trên khuôn mặt buồn thảm : -"Ý tôi nói là nếu tôi buồn vì nhớ anh mà đã chết rồi thì anh nghĩ sao ? " -"Sao Linh nhớ tôi à ? Linh …. Linh yêu tôi thật à ?" Thức nhìn Duy Linh với một ánh mắt triều mến say đắm : -" Có thật Linh nhớ Thức không ? Những điều khi xưa Linh nói là thật hết phải không ? " Ánh mắt của Duy Linh như tóe lửa ,những hạt tuyết bám quanh lông mi của Duy Linh phản chiếu ánh lửa ấy như đỏ thẩm thành máu bầm rồi chợt những giọt nước mắt từ từ lăn dài trên khuôn mặt trắng mịn màng mềm mại như da con nít của Duy Linh . -“ Thôi Thức ghé nhà Linh chơi nhen rồi hai đứa mình sẽ nói chuyện nhiều “ -“ Nhà Linh ở đâu ? gần đây không ? biết bao năm rồi Thức tìm nhà Linh đó “ Duy Linh chỉ vào một ngôi nhà nhỏ với hàng cây rậm rạp bao quanh ven đường , toàn ngôi nhà sơn một màu tím thẩm nổi bật trên con đường tuyết trắng : -" Nhà Linh kìa , mau vào nhà đi Thức bị lạnh hết rồi đây nè “ Thức thật sảng khoái khi bước vào ngôi nhà nhỏ nhưng ấm cúng với chiếc lò sưởi bập bùng tỏa ra những tia sang dể chịu .Bộ salông da nai mới êm ái hấp dẫn làm sao với một người vừa đi qua bao chặng đường dài mệt nhọc .Linh dẫn Thức vào phòng tắm đã có sẳn bồn nước ấm áp thơm tho ngan ngát mùi lê hương và mùi hoa đinh phúc thảo.Khi Thức tươi tỉnh bước vào phòng ăn thì một bữa tiệc thơm tho đang bốc khói và tỏa ra bao mùi hương quyến rủ :- “ Chà hấp dẫn quá,sao Linh biết Thức đi qua đây mà chuẩn bị đủ thứ vậy ?”- “ Ừ thì người ta đêm nào cũng đợi mà , toàn là mấy món xưa kia Thức thích đó, cá hấp cải xanh nè, chả giò dòn tan nè ,rồi súp Kokoniko nữa nhớ hông , sò nướng vỹ với xương xông ,bánh trái cây nữa thích hông cưng ? “- “ Biết bao năm tháng rồi Thức mới được ăn ngon lành như vầy đó , để Thức vừa ăn vừa kể chuyện của Thức cho Linhnghe nha .”- “ Thôi cưng ơi , ăn cho ngon lành để rồi đi ngủ nữa , ngày mai hãy kể .“Hai người hạnh phúc ngồi kề bên nhau vừa ăn vừa ngắm nhìn nhau .Có lúc họ như quên là họ đang ngồi ở đâu cứ nhìnchăm chú vào mắt nhau,đôi khi họ cùng thốt ra lời nói cùng một lúc rồi dừng lại nhìn nhau im lặng , bao yêu thương khônglời cứ như lan tỏa trong không gian quanh họ . ………Lửa trong lò sưởi vẫn cháy bập bùng .Thức và Linh quyện lấy nhautrong căn phòng ngủ như toàn màu hồng cũng giống như những ái ân mà họ dâng trao nhau cũng toàn là màu hồng tình yêu …….. Tia nắng bình minh đầu ngày dọi những đợt sang nồng nàn lên khuôn mặt Thức .Chàng vẫn đang say ngủ và dơ tay sang quàng lấy người Duy Linh ,một thói quen của hai người xưa kia ,bổng một hơi lạnh toát chạm vào tay chàng ,lạnh đếnmức làm chàng sực tỉnh . Chàng ngơ ngác nhìn quanh , không không phải là ngủ mơ chứ . Không có Duy Linh mà cũng không có phòng ngủ ấm áp,lò sưởi bập bùng , chung quanh chàng là tuyết trắng.Chàng đang nằm ngủ bên một gốc cây già cổ thụ , đầu gối lên một chiếc khăn quàng màu đỏ thắm huyết dụ,khăn choàng của Duy Linh đây mà .Quanh người chàng là chiếc áo khoác lông nai nâu xám dầy cộm , áo của Duy Linh đây mà . Hơi ấm của Duy Linh như vẫn còn phảng phất quanh người chàng .Nhưng mà nhà đâu ?, Duy Linh đâu ? ,chàng bật ngồi dậy và nhéo mạnh vào người chàng, nhéo đến bật máu , đứng rồi đâu phải nằm mơ .Hành lý của chàng như có ai đã xếp gọn gàng đặt bên cạnh lại kèm theo một chùm hoa đinh phúc thảo phía trên một cái phong bì màu trắng . Chàng lật đật xé phong bì ra ,một tấm sec 500.000 đô rơi ra và một bức thơ , một bức thơ được viết toàn bằng máu , máu đỏ tươi :“ Thức yêu thương , hãy giử lấy số tiền này để làm lại tất cả sự nghiệp của Thức .Linh yêu Thức nhiều lắm,yêu với cả trái tim và mãi mãi . Duy Linh đã chết rồi Thức ơi nhưng tình yêu của Duy Linh dành cho Thức là còn mãi mãi .Hôn người yêu dấu thật nhiều ….” Khi chàng vừa đọc xong thì lá thơ cũng tự bốc cháy và rơi khỏi tay chàng và nắng mặt trời cũng biến mất chỉ còn lại quanh chàng là bóng tối ảm đảm của một ngày đông lạnh giá . Thức xiết chặt áo choàng của Duy Linh vào người mà nước mắt trào dâng : “ Linh ơi giờ này Linh đang ở đâu ? Thức không cần tiền gì cả chỉ cần Linh mà thôi , Thức yêu Linh thật mà …”Gió tuyết lại tiếp tục bay xào xạt quanh một người lữ khách lủi thủi cô đơn đi ra khỏi đường số 14.+++++++++++++++++++++++++***********+++++++++++ ++++++++++++++++Mười năm về trước …..Cậu sinh viên Duy Linh hớn hở đọc đi đọc lại lá thư báo tin cậu đã được học bổng và sẽ đi sang Olami , thành phốcủa sự giàu sang , hiện đại . Duy Linh đã mồ côi cả cha lẫn mẹ .Cậu chỉ có LiuDy ,người chị kết nghĩa thân thiết nhấttrên đời .Duy Linh và Liu Dy giống nhau như hai giọi nước , cũng khuôn mặt trắng mịn màng đẹp tuyệt trần,đôi môi đỏ thắm như son ,cái mủi dọc dừa cao thanh tú hơn cả các pho tượng Hy Lạp .Nhưng Duy Linh có phần nổi bật hơn LiuDy khi cả hai cùng học trong Viện mồ côi .Liudy học trên Duy Linh bốn lớp , Duy Linh được toàn Viện mồ côi và các vùng lân cận biết danh vì ngay từ tuổi 15 cậu học rất giỏi,biết đàn nhiều loại đàn như organ,piano,guirta,thổi sáo. Các tờ báo của trường học và thị trấn thường đang bài viết, tranh vẻ,truyện,thơ văn của Duy Linh.Đặc biệt cậu làm người đối diện phải ngây ngất vì nụ cười thiên thần tuyệt đẹp,cặp mắt sâu thăm thẳm buồn rười rượi long lanh như muốn làm đắm chìm thiên hạ với một nổi buồn mênh mông . Duy Linh là niềm mơ ước của biết bao bạn học củng trường . Duy Linh và LiuDythích nhau ngay lần gặp đầu tiên trong một buổi sinh hoạt của nhà trường , cả hai cùng thẳng thắn,chân thành ,theo tuổi tác họ đã tự kết nghĩa chị em với lời thề sống chết sẽ giúp đở nhau đến cùng trên đường đời .Năm ngoái Liu Dy đã được mời sang Olami làm người mẫu quảng cáo dài hạn cho một công ty điện thoại và giờ đến lượt Duy Linh đậu học bổng .Hai chị em họ rất vui khi nghĩ đến lúc sẽ gặp nhau và cùng làm việc ,học hành trong một thành phố giàu có như Olami .Mẹ bề trên Annet nhìn bóng Duy Linh khuất dần mà thở dài ,Ella người phụ việc của bà khẻ an ủi :- “ Mẹ đừng buồn , Linh nó đi học là sẽ sung sướng lắm đó mẹ “- “ Sung sướng hả con , có chắc là sung sướng không ? “ -" Mẹ lo điều gì hả mẹ ? "-" Ừ mẹ lo cho Duy Linh quá “- -" Sao hồi LiuDy ra di mẹ lại không lo mà giờ mẹ lo cho Duy Linh hả mẹ ?"- - -" Liudy nó khác con à, Duy Linh nó trong trắng và ngây thơ quá ,mà nó lại rực sang dể làm miếng mồi ngon cho các sự độc ác trên đờn ,mẹ lo quá , rồi nó sẻ khổ quá con à ……” Hai bà cùng chắp tay và nhìn về hướng Đứ c Mẹ Maria để cùng cầu phúc cho Duy Linh .+++++++++++++++++++++++++***********+++++++++++++ ++++++++++++++Tuyết rơi dày đặc trên đường phố Olami,trời lạnh gió thổi từng đợt rét giá qua những rặng cây dầy bông tuyết ,tuyết long lanh khắp nơi.Mặc cho lạnh giá,tuyết phủ bao trùm , khắp Olami vẫn rộn rang không khí đón Noel .Những tiệm bán đồ giáng sinh rực rở với các chú nai,ông già tuyết,đồ chơi,những quả cầu pha lê rung lên những hồi chuông vang động làm ngẩn ngơ các em bé đang trố mắt nhìn xiết bao là thứ hấp dẫn . Dãy phố bánh kẹo thơm nứt mủi bánh nướng , cá khô nướng lừng khói và nhiều món bánh đặc biệt của Olami được bày bán khắp nơi ….. Trên đường 14 hoang vắng vì là nơi ít người lui tới Duy Linh lầm lủi bước đi .Giáng sinh năm nay thật là buồn ,không có ai bên cạnh hết , Duy Linh chỉ mới đến thành phố xa lạ này có hơn một tháng mà thôi.Mọi thứ đều lạ lẩm , bạn bè chưa có ai cả,chị LiuDy thì đã bay sang một thành phố khác để biểu diển vào đêm giáng sinh rồi .Duy Linh càng thấy cô đơn hơn giữa cái hào nhoáng rực rở bao quanh mình,cậu sợ mình sẽ khóc trong cái đêm thiêng liêng mà mọi người đều quay quần bên gia đình yêu dấu của họ , chỉ có Duy Linh là lạc lỏng buồn tủi một mình . Bổng Duy Linh nghe có tiếng động trước mặt , một người đi ngược chiều với Duy Linh bị trượt chân té trên tuyết ,Duy Linh chạy vội lại giúp người ấy đứng lên . -" Cám ơn anh nhé "-" Tuyết dầy lắm đó ,anh phải cẩn thận đấy "-" Anh là người Việt hả ? "-" Sao anh biết ? "-" Thấy mặt mủi của anh và nghe giọng nói . "-" Còn anh "-" Tôi cũng vậy "-" Mừng quá đi ,anh đến đây lâu chưa ? "-" Chỉ mới vài tháng thôi ,anh tên gì ? Tôi tên là Thức ."-" Còn tôi tên là Linh,Duy Linh “-" Linh sống ở đâu ? Mình sống có một mình hà trên đường Erember "-"Linh trọ trên đường Husenkider"-" Đến nhà mình nhé,cùng ăn Noel luôn "Duy Linh vô cùng mừng rở vì có bạn cho đêm Noel ,hai người vừa đi vừa trò chuyện rôm rả cho tới khi đến nhà của Thức.Phòng trọ của Thức tuy nhỏ nhưng rất ấm cúng ,chàng cũng là sinh viên du học ở Olami và mồ côi như Duy Linh .Hai ngườingồi bên lò sưởi rực lửa ,Thức soạn ra một bàn tiệc nhỏ với đủ thứ thịt xông khói,táo đỏ,bánh mì đen lúa mạch là thứ mà Duy Linh cũng thích nhất ,rồi lại có thêm một nồi súp nóng hổi nữa .Không biết Thức kiếm đâu ra được một chai rượu nho xưa thậtlà xưa mà vị thiệt là ngon lành.Họ ăn uống vui vẻ rồi cứ hết chuyện này đến chuyện kia suốt đêm .Gần sang Duy Linh ngủ thiếp đi trên cái ghế bành êm ái của Thức,Thức ngắm nhìn gương mặt thật ngây thơ như con nít mà trong lòng bổng nhiên rào rực một tình cảm triều mến lạ lùng .Chàng bước nhẹ đến và vói tay lấy cái áo khoác màu nâu của Duy Linh bị rơi xuống đất mà đắp lên người cho Duy Linh . +++++++++++++++++++++++++***********++++++++++++++ +++++++++++++ Mùa đông dần trôi qua ,lộc non bắt đầu nhú mơn mởn xanh mướt trên cành ,mổi sáng sơn ca,bạch kim tước ,hồng uyên .. đua nhau vổ cánh , véo von ,Linh và Thức hay cùng nhau đi bộ thật sớm trước khi mặt trời mọc để ghé ngang công viên ngồi nghe chim hót .Rồi vừa ngắm mắt trời mọc ửng hồng lấp ló trên các lùm cây còn ướt đẩm sương đêm vừa ăn sáng,phần ăn thường hết sức nghèo nàn giản dị ,một chiếc bánh mì kẹp thịt ,bình sửa nhỏ ,vậy mà họ thấy vui lắm . Quá ra cả hai học chung trường chỉ khác lớp khác ngành mà thôi .Cứ tan trường là họ đợi nhau cùng về ghé qua nhà Thức nấu nướng ăn uống rồi Duy Linh mới về nhà mình. Thấm thoát hơn năm năm trôi qua,ngày ra trường tốt nghiệp đã gần đến .- “ Thức sẽ về nước hay ở lại đây làm việc ? “ Duy Linh hỏi Thức - “ Thức muốn về lắm ,còn Linh ?“ - “Đã có công ty mời Linh làm việc cho họ …”- “Vậy thì tốt quá nhỉ ,sắp phải xa Linh rồi “- “ Chưa chắc đâu ,Linh không …. muốn xa Thức “ . Linh ấp a ấp úng ..- “ Vậy à ..” Thức giả bộ thản nhiên nhưng trong lòng cũng thấy buồn ghê lắm.Hai người cùng nhìn nhau rồi chợt bối rối, đã từ lâu họ thấy có cái gì đó khăng khít không thể rời nhau ra .”Có lẻ là tình bạn .…. tình anh em…không phải … “ ., cả Linh và Thức không hẹn mà trong đầu chung một câu hỏi .Nghĩ tới phải xa nhau là nổi buồn ghê gớm khủng khiếp lắm cứ ám ảnh trong đầu của họ . Thức nắm lấy tay Linh và bắt chợt tay hai người run bắn lên , một luồng điện nóng ran chạy khắp người họ , và theo bản năng họ vội cùng rút tay về ngượng ngùng .Không nói không rằng Thức vụt chạy đi , còn Linh thì hoảng sợ với những cảm giác mới lạ .Suốt hai tuần liền cả hai tránh không gặp nhau nữa ,cảm giác sắp phạm một tội lổi đáng khinh nhất khiến họ xa lánh nhau ,nhưng càng cố trốn chạy thì họ càng nhớ nhau muốn gặp nhau nhiều hơn.Duy Linh đang đi dọc hành lang thì nghe Mary nói với Kity :- “ Thằng Thức nó bệnh rồi đó ,mầy đi thăm nó không ? “- “ Ừ chiều nay tao với mày tới nghen “ Bàng hoàng Duy Linh ngẩn người ra một lúc rồi vội vả chạy ra khỏi trường tới nhà Thức .Nhà Thức bề bộn nhếch nhác như hai ba tháng rồi chưa hề dọn dẹp ,Thức đang nằm rủ rượi trên cái giường nhàu nát .- “Thức , Thức có sao không ? Linh nè ..”- “Ừ ,..Linh hả ,… cho Thức ly nước đi khát quá …”Duy Linh cầm ly nước trên tay rồi kê lên miệng Thức,Thức uống một hơi hết sạch rồi nắm tay Duy Linh xiết chặt .Cảm giác nóng rankhi nào lại tới ,Linh dựt vội tay ra thì Thức càng nắm chặt rồi lấy cả hai tay ôm xiết người Duy Linh .- “ Thức làm gì vậy “- “Thức Thức thương Linh quá …”- “Không được , không thể được …”- “ Tại sao lại không được , Linh cũng thương Thức mà …”Duy Linh im bặt rồi buông cái ly ra hai tay ôm chặt lấy Thức …..Sau cơn đam mê cuồng nhiệt ,Duy Linh chợt vùng khỏi vòng tay của Thức .- “ Sao vậy “ Thức âu yếm hỏi - “ Như vầy là tội lổi , là …. “- “ Là gì ??? sao lại là tội lổi …hai đứa minh thương nhau thì có làm gì nên tội đâu ???”Duy Linh đỏ bừng cả mặt rồi lí nhí - “ Không biết nữa Linh cũng yêu Thức lắm , không thể sống thiếu Thức nhưng mà ,.. nếu có ai biết …”- “ Ai biết thì sao ??? nhiều cặp vẫn yêu nhau như chúng mình mà , đừng sợ gì hết miễn Thức cũng yêu Linh là được rồi ..”Thế rồi họ cùng ước hẹn với nhau sẽ chung sống suốt đời bên nhau ,chăm sóc yêu thương nhau cho tới hơi thở cuối cùng .+++++++++++++++++++++++++***********+++++++++++++ ++++++++++++++Bar “ Sao Đêm “chật cứng khách ,ai cũng ngóng chờ xem màn biểu diễn ca nhạc . Ông SangTiêng ngoắc tay kêu một ly vang chanh rồi háo hức ngó vào chàng ca sĩ trẻ từ từ cầm cây đàn bước lên sân khấu .Chàng ca sĩ vừa đàn vừa hát ,giọng ca ngânvang huyền ảo khiến mọi người im phăng phắc lắng nghe rồi “rào rào rào … bravo bravo…” hàng tràng vổ tay ào ạt khi chàng dứt tiếng ca . Sang Tieng vội vả cầm bó hoa to đùng len ra phía sau sân khấu .- “Đêm nay em hát hay quá “- “ Dạ cám ơn ông “ , Duy Linh cúi đầu cảm ơn bó hoa của Sang Tieng - “Đi ăn tối với anh nhé “ Sang Tieng kê mặt sát vào Duy Linh …- “ Dạ cám ơn ông ,nhưng không được …à bạn em đến kìa “… Duy Linh reo to khi thấy Thức đi tới ,rồi lách ra cùng Thức .Sang Tiêng tức bực nhìn bóng hai người khuất dần ngoài cửa .Có một người còn tức bực hơn đang nghiến rắng trong bóng tối đó là bà Sang Tiêng …..Bà ngoắc Tuấn Bình ,tên ma cô trong bar đến gần rồi chỉ theo Duy Linh .- “ Tao muốn nó biến khỏi đây “- “ Dạ tại sao vậy thưa bà “ Tuấn Bình xum xoe ..- “ Không cần biết tại sao ..” bà Sang Tiêng sẳn giọng .- “ Khó đó thưa bà , nó là ca sỹ ăn khách nhất của bar nầy đó bà “ Tuấn Bình nhăn mặt .- “ Khó hay dể nhìn đây nè ..” Bà Sang Tiêng dơ cao một nắm tiền dí dí vào mặt Tuấn Bình ..- “ Dạ … dạ để em ráng ..Nhưng có bao nhiêu thôi hả …” Tuấn Bình cuống quýt .- “ Gấp trăm gấp ngàn tao cũng chi miễn là thằng đó không léng phéng gần chồng tao nghe chưa ..”+++++++++++++++++++++++++***********+++++++++ ++++++++++++++++++Trong khi đợi đi làm chính thức cả Thức và Duy Linh đều ráng kiếm tiền để mua nhà xây tổ ấm riêng .Duy Linh nhờ giọng háthay nên đêm đêm ca ở các bar,còn Thức không kén chọn bất kỳ việc gì từ nhân viên tiếp thị ,bán hàng,giao hàng,bồi bàn,…Hể xong công việc là họ lại cặp kè bên nhau .-“ Thức có việc rồi nè Linh ơi ,xộp lắm …”-“ Việc gì vậy ..”-“Đúng nghề luôn ,trưởng nhóm phân tích của công ty hóa chất Rugenfruit ,lương tới 6.000 đô đó “-“ Ôi chao ơi , mừng quá há,phải ăn mừng thôi “-“ Nhưng ở tận Ryxemberg cơ ..” Thức xị mặt …-“ Ủa sao xa quá vậy ..”-“Người ta hứa bố trí chổ ở luôn ..nhưng làm sao mà xa Linh được ..”-”Ừ…” Duy Linh cũng xụi lơ .Cả hai tính tới tính lui mãi sau rốt đành chấp nhận xa nhau một thời gian ,khi nào kiếm được việc khác thì họ lại sẽ cùng đoàntụ.Thức lấy khăn chùi nước mắt của Duy Linh “ thôi xa nhau một thời gian ngắn thôi mà , Thức sẽ ráng tìm mọi cách để hai đứa mình bên nhau mãi mãi …”+++++++++++++++++++++++++***********++++++++ +++++++++++++++++++Sang Tiêng cười hả hê ,vậy là kế hoạch dụ người yêu của Duy Linh ra đi đã thành công . Hắn đã từng ăn chơi với biết bao gay đủ hạng nhưng khó tính khó gần như Duy Linh thì hắn chưa gặp bao giờ .” Yêu hả em , để rồi em sẻ thấy gay làm gì có tình yêu hả em ..” hắn lẩm bẩm .Hơn ba tháng nay không nhận được tin , điện thoại thư từ gì của Thức hết Duy Linh lo lắm ,mà cái công ty gì cũng ngộ ở đâu tận nơi hẻo lánh, điện thoại cũng không gọi được . Tối nay Duy Linh hy vọng sẻ có một ít tin tức vì ông Sang Tiêng nói có người quen của ông ấy mới từ Ryxemberg về .Song tiết mục của mình Duy Linh vội uống ly nước cam do Tuấn Bình đưa cho rồi theo ông Sang Tiêng ra xe .Chiếc xe lăn bánh vừa tới khúc vắng nhất của đường số 14 thì Duy Linh chợt nghe người ngứa ngáy nóng bừng , ông Sang Tiêng liếc mắt qua rồi thắng xe lại .” Cá cắn câu rồi ..” hắn khoái trá ,ly nước khi nảy đã có hai viên thuốc kích thíchmà Tuấn Bình bỏ vào theo lệnh hắn .Không cần nói câu nào hắn nhào vào người Duy Linh ………..Tuấn Bình bám theo xe từ lâu lén lút dơ máy ảnh bấm đủ kiểu ……+++++++++++++++++++++++++***********++++++++ +++++++++++++++++++Duy Linh vật vả nằm úp mặt lên gối . Trời ơi ai nói gay lại không biết nhục không biết thủy chung với người mình yêu . Duy Linh thấy người mình dơ bẩn quá ,nhục nhả quá làm sao mà gặp lại Thức được đây , có lúc Duy Linh chỉ mong sao mình chết quách cho xong.Cánh cửa phòng chợt bị tông ra cái đùng ,Tuấn Bình khệnh khạng đi vào .- “Đêm qua sướng không em “ , hắn hô hố cười . Duy Linh im lặng nhìn hắn không hiểu gì cả .Hắn sáp tới tính ôm Duy Linh thì bị đạp một cái vào bụng .Hắn nhăn nhó chửi thề - “ Sao thằng cha già giàu sụ đó chơi mày được mà tao thì không hả mạy ? “- “ Anh nói gì , sao sao anh biết “Hắn quăng nguyên sắp hình vào mặt Duy Linh .- “ Xem nè , chính tao bỏ thuốc kích thích cho mày uống đó , chính tao chụp hình nè ..”- “ Trời ơiii , trời , sao anh … lại làm vậy “ Duy Linh cuống cuồng khi thấy những tấm hình …- “ Vì tao muốn mày cút khỏi đây ,nếu không tao sẻ gửi cho thằng bồ của mày xem , rắc khắp ngoài đường cho người ta xem”- “ Trời ơiiiiiiiii , anh , anh thương em đừng làm vậy “ Duy Linh nức nở khẩn cầu hắn .- “ Muốn vậy thì từ rày đừng léo hánh đến bar Sao Đêm nữa và cuốn xéo khỏi đây ngay ..”- “ Cho em ở lại đây thêm ít bữa để em đợi bạn em ..” Duy Linh nài nỉ ..- “ Xéo ngay , biến ngay không thôi tao quăng mấy tấm hình này ra đường liền ..”Thất thiểu cầm vali ra đường mà Duy Linh không biết mình sẽ đi về đâu nữa ,Duy Linh không muốn làm phiền LiuDy là người thân duy nhất ở đây mà cũng không biết làm sao liên lạc được với Thức ……Duy Linh ngồi sụp xuống đường số 14 ôm mặt khóc tức tưởi mặc cho tuyết trắng đang từ từ rơi kín người …………+++++++++++++++++++++++++***********++ +++++++++++++++++++++++++Ngày đầu tiên vào làm cho GVM Duy Linh mừng lắm ,với lương 5.000 đô một tháng thì chừng hai tháng chàng sẻ đù tiền mua vé máy bay tới Ryxemberg tìm Thức. Miệt mài trong công việc ,chỉ trong thời gian ngắn chàng đã phát hiện ra Tổng Giám Đốc của GVM đã gian lận một số tiền thuế khổng lồ .Bây giờ chàng mới hiểu LiuDy không ưa tên này là đúng ,hắn đã từng săn đuổi LiuDy thời gian dài ,tình cờ khi Duy Linh xin việc và trúng tuyển ,hắn cũng không biết mốiliên hệ giữa Liu Dy và Duy Linh .- “Đây là trách nhiệm của tôi ,không cần cậu nói “ ,Jen Phon Wim hách dịch trả lời Duy Linh .- “Ông phải trình báo ngay khoản này vì đây là phạm pháp “ ,Duy Linh đáp lại.- “Nếu tôi không làm thế thì sao ?” hắn gằn giọng .- “ Thì tôi sẽ trình báo thay ông “ ,Duy Linh khắng khái nói . Jen đập bàn tính la vào mặt Duy Linh thì xuống giọng - “ Muốn bao nhiêu ? ba mươi phần trăm của số tiền đó nhé “- “Ông nói gì tôi không hiểu “ , Duy Linh thật thà hỏi .- “ Mày đừng giả nai , tao sẻ cho mày ba mươi phần trăm và mày chỉ việc im lặng mà thôi “,Jen nhếch mép.- “ Không bao giờ , danh dự của tôi đáng giá hơn kia “,Duy Linh từ chối .- “ Vậy thì ra khỏi công ty này ngay lập tức “ , Jen quát to .+++++++++++++++++++++++++***********+++++++++++++ ++++++++++++++LiuDy vuốt lại khăn choàng cho Duy Linh .- “ Chị đừng lo đến nơi em sẽ gọi điện thoại cho chị “- “ Cẩn thận nhé em , nhớ gọi điện thoại liền cho chị nhé “Với tiền lương hơn năm tháng nay ,Duy Linh định đến Ryxemberg tìm Thức rồi sống ở đó luôn .Chàng rồ máy xe ,chiếc xe lướt êm rồi chợt bùng nổ lật nhào khi tới góc vắng nhất của đường số 14 .Jen Phon Wim đã cho người cài dưới xe Duy Linh một quả bom hẹn giờ mà không ai ngờ tới ….Tuyết rơi tầm tả phủ trắng xác Duy Linh ,gió gào rít qua các rặng cây như khóc thương cho một kiếp người yểu mệnh …………./.+++++++++++++++++++++++++***********+++++++++++++ ++++++++++++++AAGAYLOVE@yahoo.co.ukA000GAYLOVE@yah oo.comGAYNHAWE@yahoo.com.uk >>> Vui lòng không để địa chỉ cá nhân và số đt lên diễn đàn, vi phạm lần nữa ban nick.
AJ.
AJ.