Kingsunmoon
07-03-2009, 12:14
By: Moon (kingsunmoon)
For: anh và cậu.
----------
Anh, hôm nay trời mưa.
Cũng không lạ, phải không anh. Nhưng đối với em thì nó lạ.
Từ bé đến giờ, đây là lần đầu tiên em tắm mưa. Hay đúng hơn là em dám tắm mưa.
Cũng đúng thôi, đằng nào thì đúng 2 tháng nữa em cũng đủ 18 tuổi rồi. Cho nên trước khi em đủ trưởng thành thì em cũng tự cho mình một đặc quyền được hưởng những gì mà bất kỳ đứa trẻ-vị-thành-niên nào cũng có.
Cảm giác lần đầu của anh như thế nào?
Cũng có vài lần em dầm mưa về nhà, nhưng em chẳng cảm thấy gì cả. Có lẽ vì một vài thứ khác trong đầu em lúc đó đã choán hết chỗ dành cho cảm giác. Tất cả những gì em nghĩ lúc đó là về nhà thật nhanh và ngâm mình trong nước nóng.
Anh biết mà, lạnh một chút là em lại lăn ra ốm, mà hễ ốm là em nhõng nhẽo không chịu được.
Dù sao đi nữa những lần như thế em cảm thấy rất khó chịu.
Anh, em thích mưa.
Nhưng chưa cơn mưa nào làm em thấy thoải mái như hôm nay.
Cảm giác nước mưa quyện vào từng thớ vải, rồi từng thớ vải bết vào người em.
Đầu tiên chỉ là những hơi nước của cơn mưa trước còn đọng lại. Mát lắm. Rồi chúng dần dần lớn lên thành những hạt li ti li ti. Cứ thế dịu dàng mơn trớn cây cỏ, vuốt ve những con người hối hả đi trên đường.
Anh, hình như có vài người rất khó chịu vì chuyện đó, họ dừng lại ngay lập tức và vội vàng mặc áo mưa.
Mấy hạt mưa be bé ấy lớn nhanh không tưởng được. Chúng to ra và to ra nữa. Bây giờ thì em không thể trách việc có càng nhiều người dừng đột ngột trên đường mà mặc áo mưa nữa, hay những người đột ngột tấp vào những mái hiên rộng để trú.
Nhưng em thì không.
Em vẫn cứ thế đi về nhà. Nước mưa dập tới tấp vào người, nhưng không đau.
Cũng giống như khi em tắm bằng vòi sen, thay vì em tắm một mình khi trần trụi, bây giờ em tắm với nhiều người mà vẫn mặc quần áo.
Thích lắm cơ.
Khi giầy em sũng nước.
Trong khi cả người em có thể cảm thấy từng nếp gấp của vải và của cơ thể khi di chuyển thì chân em lại đang như bơi trong cái bể riêng của nó.
Mỗi chân một bể bơi riêng, cứ thế bì bõm.
Nước lách qua từng khe trên người em trong khi nước lại chảy cuộn quanh chân em.
Lạ không anh?
Anh, hôm nay em mặc áo sơ-mi.
Hiếm lắm mới có hôm em mặc áo sơ-mi.
Vì lười nên em thích mặc áo phông hơn, em chẳng phải ủi chúng bao giờ.
Vậy mà trời mưa em lại không sợ anh ạ.
Như em được dạy rằng khi mặc áo sơ-mi thì phải ý tứ, một trong nhiều lý do đó là khi đi dưới trời mưa thì áo sơ-mi không còn tác dụng của việc che-những-gì-cần-che-bên-trong nữa.
Buồn cười, anh nhỉ?
Em chưa bao giờ nghĩ được đến thế.
Giống như khi ăn chuối thì phải bẻ làm đôi chứ không được ăn nguyên cả trái.
Trước đến giờ em chẳng bao giờ để ý như thế, nhưng bây giờ thì lại không thấy thích ăn chuối nữa. Không phải vì em không còn thích cái vị ngòn ngọt và giòn giòn khi nhai nó trong miệng, mà vì hình như em bị nhồi vào đầu những suy nghĩ thật lớn mà bản thân em không đủ lớn để thích nghi nổi.
Đôi khi những người mà kiểu cách quá, cứ làm thế này thế kia để tránh cái ấy, cái nọ thì mới là những người xấu phải không anh? Vì người ta luôn nghĩ về những cái ấy, cái nọ để tránh nên chắc chẳng còn thời gian mà biết được cái gì tự nhiên nó cũng thú vị hơn nhiều.
Ôi, em đang có suy nghĩ một cách quá đáng không anh?
Anh, hôm nay em đi nhà sách.
Lâu lắm rồi em mới đứng trong nhà sách mà nhìn một đống sách với cảm giác thích thú đến thế.
Chỉ vài cuốn trong số ấy là hay thôi, nhưng em vẫn cứ thích ngắm chúng. Vì em biết, viết được một cuốn sách không phải là dễ, nên cho dù hay hay dở thì em vẫn nhìn chúng một cách trân trọng.
Em ngố thế đấy.
Em mua được hai cuốn sách.
Một cuốn do một chị bạn giới thiệu, em lại khá tin tưởng chị ấy nên tìm mua.
Anh tin được không, ngay câu đầu tiên đã xuất hiện tên của Duy và tên của em.
Trùng hợp đến lạ anh nhỉ.
Thế nên em quyết định mua.
Khoan hãy nói gì nhé.
Chỉ là em cũng muốn biết hai người nay rồi sẽ đi đến đâu ấy mà.
Khi mà thực tế làm con người ta thất vọng thì một cái gì đó siêu thực hay ho hơn sẽ thu hút rất nhiều.
Và nó thu hút em.
Em cũng muốn giữ lại chút gì đó của 6 năm ấy.
Nó vẫn còn dại lắm, nhưng nó không bao giờ kết thúc, và em thích thế.
Mặc dù em chưa thể đọc xong nó, nhưng em hy vọng nó giống như những gì em đã từng tự mường tượng ra trong vòng 6 năm ấy.
Khi nào đọc xong, em sẽ kể cho anh nghe.
Anh, hôm nay là ngày cuối cùng của năm đấy.
Anh có nhớ cảm giác khi em bảo với anh rằng cơn mưa xuân luôn luôn thú vị vì nó gột rửa cả một năm bụi bặm cho anh không?
Thật ra khi nói câu đó em chưa một lần nếm giọt mưa xuân.
Anh có nhớ cảm giác khi ngọn nắng đầu tiên của năm mới chạm vào anh là khi anh đang nằm cạnh em không?
Chưa ai thấy được ngọn của nắng cả, anh ạ.
Hay anh có nhớ cảm giác khi anh vuốt mái tóc mới cắt ngắn đến bất ngờ của em?
Anh vẫn thích tóc dài, nhưng anh không bao giờ phủ nhận bất cứ sự thay đổi nào của em.
Anh, hôm nay là ngày cuối cùng của năm đấy.
Anh có nhớ nó ngày gì không?
Dĩ nhiên đó không phải lần đầu tiên anh gặp em.
Cũng không phải lần đầu tiên anh hôn em,
Và càng không phải ngày em với anh chính thức là của nhau.
Đó cũng là một ngày cuối cùng của năm, hôm ấy cũng mưa như thế này.
Anh đã không để em thử một lần tắm mưa.
Anh nhớ ra chưa?
Hôm ấy anh đã ôm em từ phía sau khi anh và em đứng trú mưa trong cửa hàng doughnut.
Vai của anh rất to và ấm. Cả hai cánh tay anh vòng ra phía trước người em như một chiếc khăn lông thú đắt tiền.
Nó không mềm mại được như lông thú, nhưng đó là thứ đắt tiền nhất trên thế giới này mà em có được.
Đó là lần đầu tiên anh ôm em theo cách mà em thích nhất.
---
For the untouchable.
End.
For: anh và cậu.
----------
Anh, hôm nay trời mưa.
Cũng không lạ, phải không anh. Nhưng đối với em thì nó lạ.
Từ bé đến giờ, đây là lần đầu tiên em tắm mưa. Hay đúng hơn là em dám tắm mưa.
Cũng đúng thôi, đằng nào thì đúng 2 tháng nữa em cũng đủ 18 tuổi rồi. Cho nên trước khi em đủ trưởng thành thì em cũng tự cho mình một đặc quyền được hưởng những gì mà bất kỳ đứa trẻ-vị-thành-niên nào cũng có.
Cảm giác lần đầu của anh như thế nào?
Cũng có vài lần em dầm mưa về nhà, nhưng em chẳng cảm thấy gì cả. Có lẽ vì một vài thứ khác trong đầu em lúc đó đã choán hết chỗ dành cho cảm giác. Tất cả những gì em nghĩ lúc đó là về nhà thật nhanh và ngâm mình trong nước nóng.
Anh biết mà, lạnh một chút là em lại lăn ra ốm, mà hễ ốm là em nhõng nhẽo không chịu được.
Dù sao đi nữa những lần như thế em cảm thấy rất khó chịu.
Anh, em thích mưa.
Nhưng chưa cơn mưa nào làm em thấy thoải mái như hôm nay.
Cảm giác nước mưa quyện vào từng thớ vải, rồi từng thớ vải bết vào người em.
Đầu tiên chỉ là những hơi nước của cơn mưa trước còn đọng lại. Mát lắm. Rồi chúng dần dần lớn lên thành những hạt li ti li ti. Cứ thế dịu dàng mơn trớn cây cỏ, vuốt ve những con người hối hả đi trên đường.
Anh, hình như có vài người rất khó chịu vì chuyện đó, họ dừng lại ngay lập tức và vội vàng mặc áo mưa.
Mấy hạt mưa be bé ấy lớn nhanh không tưởng được. Chúng to ra và to ra nữa. Bây giờ thì em không thể trách việc có càng nhiều người dừng đột ngột trên đường mà mặc áo mưa nữa, hay những người đột ngột tấp vào những mái hiên rộng để trú.
Nhưng em thì không.
Em vẫn cứ thế đi về nhà. Nước mưa dập tới tấp vào người, nhưng không đau.
Cũng giống như khi em tắm bằng vòi sen, thay vì em tắm một mình khi trần trụi, bây giờ em tắm với nhiều người mà vẫn mặc quần áo.
Thích lắm cơ.
Khi giầy em sũng nước.
Trong khi cả người em có thể cảm thấy từng nếp gấp của vải và của cơ thể khi di chuyển thì chân em lại đang như bơi trong cái bể riêng của nó.
Mỗi chân một bể bơi riêng, cứ thế bì bõm.
Nước lách qua từng khe trên người em trong khi nước lại chảy cuộn quanh chân em.
Lạ không anh?
Anh, hôm nay em mặc áo sơ-mi.
Hiếm lắm mới có hôm em mặc áo sơ-mi.
Vì lười nên em thích mặc áo phông hơn, em chẳng phải ủi chúng bao giờ.
Vậy mà trời mưa em lại không sợ anh ạ.
Như em được dạy rằng khi mặc áo sơ-mi thì phải ý tứ, một trong nhiều lý do đó là khi đi dưới trời mưa thì áo sơ-mi không còn tác dụng của việc che-những-gì-cần-che-bên-trong nữa.
Buồn cười, anh nhỉ?
Em chưa bao giờ nghĩ được đến thế.
Giống như khi ăn chuối thì phải bẻ làm đôi chứ không được ăn nguyên cả trái.
Trước đến giờ em chẳng bao giờ để ý như thế, nhưng bây giờ thì lại không thấy thích ăn chuối nữa. Không phải vì em không còn thích cái vị ngòn ngọt và giòn giòn khi nhai nó trong miệng, mà vì hình như em bị nhồi vào đầu những suy nghĩ thật lớn mà bản thân em không đủ lớn để thích nghi nổi.
Đôi khi những người mà kiểu cách quá, cứ làm thế này thế kia để tránh cái ấy, cái nọ thì mới là những người xấu phải không anh? Vì người ta luôn nghĩ về những cái ấy, cái nọ để tránh nên chắc chẳng còn thời gian mà biết được cái gì tự nhiên nó cũng thú vị hơn nhiều.
Ôi, em đang có suy nghĩ một cách quá đáng không anh?
Anh, hôm nay em đi nhà sách.
Lâu lắm rồi em mới đứng trong nhà sách mà nhìn một đống sách với cảm giác thích thú đến thế.
Chỉ vài cuốn trong số ấy là hay thôi, nhưng em vẫn cứ thích ngắm chúng. Vì em biết, viết được một cuốn sách không phải là dễ, nên cho dù hay hay dở thì em vẫn nhìn chúng một cách trân trọng.
Em ngố thế đấy.
Em mua được hai cuốn sách.
Một cuốn do một chị bạn giới thiệu, em lại khá tin tưởng chị ấy nên tìm mua.
Anh tin được không, ngay câu đầu tiên đã xuất hiện tên của Duy và tên của em.
Trùng hợp đến lạ anh nhỉ.
Thế nên em quyết định mua.
Khoan hãy nói gì nhé.
Chỉ là em cũng muốn biết hai người nay rồi sẽ đi đến đâu ấy mà.
Khi mà thực tế làm con người ta thất vọng thì một cái gì đó siêu thực hay ho hơn sẽ thu hút rất nhiều.
Và nó thu hút em.
Em cũng muốn giữ lại chút gì đó của 6 năm ấy.
Nó vẫn còn dại lắm, nhưng nó không bao giờ kết thúc, và em thích thế.
Mặc dù em chưa thể đọc xong nó, nhưng em hy vọng nó giống như những gì em đã từng tự mường tượng ra trong vòng 6 năm ấy.
Khi nào đọc xong, em sẽ kể cho anh nghe.
Anh, hôm nay là ngày cuối cùng của năm đấy.
Anh có nhớ cảm giác khi em bảo với anh rằng cơn mưa xuân luôn luôn thú vị vì nó gột rửa cả một năm bụi bặm cho anh không?
Thật ra khi nói câu đó em chưa một lần nếm giọt mưa xuân.
Anh có nhớ cảm giác khi ngọn nắng đầu tiên của năm mới chạm vào anh là khi anh đang nằm cạnh em không?
Chưa ai thấy được ngọn của nắng cả, anh ạ.
Hay anh có nhớ cảm giác khi anh vuốt mái tóc mới cắt ngắn đến bất ngờ của em?
Anh vẫn thích tóc dài, nhưng anh không bao giờ phủ nhận bất cứ sự thay đổi nào của em.
Anh, hôm nay là ngày cuối cùng của năm đấy.
Anh có nhớ nó ngày gì không?
Dĩ nhiên đó không phải lần đầu tiên anh gặp em.
Cũng không phải lần đầu tiên anh hôn em,
Và càng không phải ngày em với anh chính thức là của nhau.
Đó cũng là một ngày cuối cùng của năm, hôm ấy cũng mưa như thế này.
Anh đã không để em thử một lần tắm mưa.
Anh nhớ ra chưa?
Hôm ấy anh đã ôm em từ phía sau khi anh và em đứng trú mưa trong cửa hàng doughnut.
Vai của anh rất to và ấm. Cả hai cánh tay anh vòng ra phía trước người em như một chiếc khăn lông thú đắt tiền.
Nó không mềm mại được như lông thú, nhưng đó là thứ đắt tiền nhất trên thế giới này mà em có được.
Đó là lần đầu tiên anh ôm em theo cách mà em thích nhất.
---
For the untouchable.
End.