mattroidole
06-10-2007, 12:32
NƯỚC MẮT CỦA KẺ LẠC LOÀI
Tác giả : mặt trời đổ lệ
Nước mắt đầy cay đắng và nghẹn ngào của 1 kiếp người.
PHẦN I : GIA ĐÌNH TAN VỞ
Nó đang lững thững bước ra đồng.Trời hôm nay xanh trong quá !.Cái màu xanh biếc mà mỗi khi ngước mắt lên nhìn thì nó cứ tưởng tượng rằng nó đang đứng trước biển , và đó cũng là ước mơ của nó.Rất đơn sơ và giản dị mà bất cứ ai cũng có thể làm được ,nhưng riêng nó sao mà ước mơ đó quá xa vời.Dù chỉ 1 lần đứng trước biển và ngắm biển thì nó cảm thấy mãn nguyện rồi vì nó nghe chúng bạn nó nói rằng : Biển Nha Trang đẹp lắm !
Nó chợt bừng tỉnh cái suy nghĩ vừa loé qua trong đầu nó để nó đối diện với cái thực tế và cái công việc thường nhật mọi ngày của Nó.Nó quen với khung cảnh đồng lúa mênh mông , những cánh cò , những dòng sông, những câu hát êm ả của những cô gái , chàng trai đang thi nhau gặt lúa mỗi khi tới mùa nông vụ.Nó sống trông môi trường ấy cũng đã quen rồi .Nhưng nhiều khi nó cảm thấy chán quá nhưng không thể nào dứt ra được .Nó dường như tuyệt vọng.Nó vẫn thường ra đồng để tìm kiếm bắt từng con ốc , cua , hoặc cá tép để có thể hoàn thành công việc của mình và 1 phần giúp cho ông bà ngoại nó đở khổ hơn.
Với công việc ấy ,cứ mỗi buổi sáng nó thức dậy khoảng 5 giờ rồi làm những công việc cá nhân , xong rồi nó ăn sáng .Bữa sáng quen thuộc của nó là những chén cơm kèm với mắm kho hoặc may mắn hơn là chút cá đồng kho tộ mà ngoại nó để lại hôm qua.Bữa ăn sáng tuy không có gì là sang trọng cả những rất cần với nó để nó có sức khoẻ mà làm việc.Những tháng hè nóng nực oai bức này là khoảng thời gian nó dành cho công việc để phụ giúp ông bà nó sau 9 tháng đi học ở trường lớp. Ấy vậy mà , cái nghèo đói , cái khó khăn luôn bao quanh lấy nó và "gia đình " nó.
"Gia đình " hai tiếng ấy dường như nó cố nén trong lòng lắm mới thốt ra được , chứ thật sự trong tâm tư nó , nó là 1 kẻ Vô Gia Đình.Nó xem nó không may mắn như những đứa bạn của Nó, mà ngược lại Nó bất hạnh lắm , ngay từ lúc nhỏ từ khi mới lọt lòng má .
Nó không sống với ba má ,nó cũng không được che chở trong vòng tay của họ.Mà ngược lại Nó sống trong tình thương ông bà ngoại của Nó và tình cảm của hàng xóm láng giềng. Những người này ai cũng yêu quý nó .Vì nó là 1 đứa con trai hiền lành , trầm tư , ít nói.Dường như cuộc sống của Nó là sự im lặng ngày này qua ngày khác , tháng này qua tháng nọ.Đối với nó, nó không cần gì cả , chỉ cần thời gian trôi qua thật mau để vùi chôn đi những quá khứ đau buồn của nó mà thôi.
Nó không hạnh phúc như những đứa trẻ khác .Không ba , không má , đó chính là nỗi buồn lớn nhất trong cuộc đời của chính bản thân nó.Nguồn vui và sự tin yêu của nó dường như đã bị đánh mất.Nó suy sụp hoàn toàn.Nó cảm thấy nó không còn thiết gì đến sự sống nữa khi mà mọi thứ xung quanh nó dường như tan biến tất cả mọi thứ.
Và bây giờ nó đã trở thành thằng con trai 15 tuổi , cái lứa tuổi mà nó bắt đầu biết nghĩ và hiểu cái sự đời .Thời gian trôi qua mau khiến nó không còn nghĩ đến những chuyện buồn trước đây nữa mà ngược lại nó sống rất khép kín , thậm chí rất lạnh lùng và thờ ơ với người khác .Chính vì thế , người ta không hiểu nên gắn cho nó cái biệt hiệu là kẻ khác người và kẻ lạc loài.Nó không buồn vì nó cũng chả quan tâm đến dư luận làm gì cả.
Sáng hôm nay , cũng như thường lệ , nó rải bước chân lên những thữa ruộng để tìm kiếm 1 cái gì đó .Bất chợt , trước mặt nó , cạnh 1 gốc cây gần nó chừng vài thước , nó thấy 1 chú chim non vừa bị rớt từ trên cành cây cao xuống,Nó hốt hoảng , lật đật chạy lại để xem thử chú chim ấy có bị sao không .Lúc ấy , nó thấy xuất hiện 2 chú chim lớn từ trên cây xà xuống đang rải cánh bay xung quanh mình dường như báo hiệu điều gì đó .Nhưng nó cố chấp không thèm quan tâm đến chúng .Nó dùng bàn tay mình nâng nhẹ chú chim non ấy :
- Chim ơi , mày đáng yêu quá ! - Nó thốt lên như thế
- Trời ơi , mày bị chảy máu rồi kìa - Nó hốt hoảng mà kêu lên .
- Mày chờ tao chút nha - Hắn vội vàng đặt chú chim ấy xuống đất rồi nhẹ nhàng rồi vội vàng chạy bến 1 gốc cây gần bên .Nó hái vài lá cây mà hắn nghe mọi người bảo là " cây cứt cò " Nó chỉ biết là lá của cây này có tác dụng cầm máu rất hiệu quả.
Nó vội hái vài lá rồi chạy tới bên cạnh chú chim đáng yêu ấy.Nó đở chú chim ấy dậy , 1 tay ôm lấy nó .Còn 1 tay thì đưa mấy cái lá vào mồm để nhai cho nó tơi ra.Xong rồi nó đấp cái xát lá ấy vào nơi vết thương chú chim ấy rồi bó lại. Xung quanh hắn vẫn là 2 chú chim lớn cứ bay quanh quẫn xung quanh .Chúng bay lên rồi bay xuống , đậu rồi bay , nhưng nó không màn đến chúng .Nhiệm vụ của nó là làm sao cho chú chim non này mau hết đau là hắn vui rồi.Nó nựng chú chim non bé nhỏ ấy mà quên cả công việc của mình .Bản thân nó rất yêu động vật, và nhất là những con vật nhỏ bé , yếu ớt nên công việc không có sức mạnh bằng tình yêu của Nó .Nhiều lúc nó thấy ai đó cần giúp đở là nó có thể dùng hết sức mà giúp đở cho họ giống như 1 con thiêu thân bất chấp mọi thứ vì tình cảm.
Nó bất chợt nhìn lại 2 chú chim lớn đang đậu trên cành cây .Bỗng Nó đưa cặp mắt quan sát ở trên đôi mắt của 2 chú chim ấy .Đôi mắt ấy dường như nói lên điều gì với hắn .Và nó chợt nhận ra điều gì đó ...Và rồi hắn chợt bật khóc , nất lên từng tiếng nất nghẹn ngào mà bấy lâu nay hắn chưa được khóc , mắt của hắn bỗng đỏ cay …
Và hẵn hiểu rằng , 2 chú chim ấy không ai khác chính là Bố mẹ của chú chim non kia .Vì thế , nỗi lo âu và hồi hộp của chúng mà làm cho ta cảm thấy xót thương .Chú chim non ấy được sống trong tình yêu và nuôi dưỡng của chim bố và chim mẹ ấy ....Khi con mình bị gì đó đau đớn thì Bố mẹ càng cảm thấy nhói lòng và thấp thởm lo âu hơn... Và từ những dòng suy nghĩ ấy khiến hắn nhớ đến ba má nó .Nhớ nhiều lắm ...Không biết bây giờ má nó như thế nào và cả ba nó đang làm gì nữa...Hẵn đưa mắt nhìn ra phía bầu trời xa xa ..Đôi mắt mơ màn theo mây khói .. và rồi khung cảnh ngày xưa đang từng phút , từng giây hiện về đầy đủ ....Khiến cho hắn đưa mình ngược thời gian trở về tuổi ấu thơ cách đây hơn 10 năm về trước....
Ngày ấy gia đình nó đông vui lắm .Trong nhà lúc nào cũng luôn đầy ấp tiếng cười và sự yêu thương của mọi người trong gia đình .Bà ngoại nó có nhiều con lắm ..Trong đó mẹ nó là người đàn bà rất chịu khó và chăm chỉ làm việc ..Công việc đồng án là công việc chính của những con người nhà quê như Nó .Sáng dậy sớm , mẹ nó nấu đồ ăn sáng cho nó .Chỉ là 1 chút cơm , 1 chút mắm muối và 1 chút cá đồng kho tộ còn sót lại.Chuẩn bị xong , mẹ nó cất bước ra đồng để trồng khoai , cấy lúa .Khi nó thức dậy chỉ có việc đi vệ sinh rồi tìm đồ của mẹ nó để lại để ăn sáng.Xong rùi , nó lại chạy nhảy qua mấy thằng bạn hàng xóm tinh nghịch bằng lứa tuổi của nó .Hồi đó , nó lì lắm và cũng rất quậy phá , nó thường hay đi đánh nhau với mấy thằng hàng xóm .Nó tụ tập lại và đuổi bắt , chơi trò ú tìm và buổi chiều nó cùng mấy đứa bạn đi thả diều .đó là niềm sở thích của nó ...Nó sống vô tư và hồn nhiên lắm .Nó không còn lo nghĩ như bây giờ .
Có một lần , nó với mẹ ngồi bên nhau trò chuyện nó chợt hỏi mẹ rằng :
- Má ơi, ba của con đâu , sao con không thấy vậy ?
Mẹ nó chợt trố mắt lên và ngạc nhiên hỏi nó lại :
- Ủa, chứ sao hôm nay con lại hỏi mẹ như vậy ?
- Tại con nghe mấy đứa bạn cứ nói rằng con không có cha , chúng bảo con là đứa con không có hôn thú , như thế nghĩa là gì hả mẹ ?
- Trời , con nghe ai nói vậy ..Sao , hôm nay con lại nhắc đến chuyện này làm gì ...Trời ơi ...Mẹ cấm con từ nay con không được hỏi đến vấn đề này nữa ...nghe chưa ?
- Nó bỗng sợ hải , hình như nó đang khóc , nhưng đang cố dấu diếm những giọt nước mắt để cho mẹ không phát hiện.Nhưng thật sự , nó chỉ tìm đến mẹ , chỉ muốn hỏi mẹ để mẹ nói ra 1 vài điều gì đó rồi nó mới tin sự thật phũ phàng .Chứ thật sự nó cũng đã hiểu rồi .Vì nó thương mẹ , nên nó không dám hỏi mẹ nhiều vì sợ sẽ làm cho mẹ nó buồn .Nó không thích thế.Vì nó nghĩ bây giờ nó có lẻ là được rồi .Nó không cần ai nữa
Nó biết rằng , ba nó đã bỏ má nó đi khi mới vừa sinh ra nó .Có lẻ , nó nghĩ cha nó là 1 tên sở khanh đến với mẹ nó bằng sự lừa gạt .Má nó quá cả tin mà đánh mất cả 1 đời con gái để tạo ra nó .Nó vẫn thưòng nghe bà Ngoại nói như thế .Có những lúc nó buồn lắm vì không bằng bạn bè của Nó .Và Nó nghĩ là nó không biết phải tưởng tượng khuôn mặt ba nó ra sao cả.khuôn mặt của Nó giống Ba hay giống má nó nhỉ ?
Nhưng cái suy nghĩ ấy chỉ tồn taị 1 thời gian ngắn .còn bây giờ nó không thèm quan tâm đến mấy cái chuyện đó .Cái mà nó đang có là tình mẫu tử thiêng liêng , và có ông bà ngoại nó , có chú bác cô dì nó .Nó có đầy đủ người thân là nó cảm thấy vui và hạnh phúc lắm rồi .Nó không cần ai nữa cả ..và từ đó nó sống trông sự Vô tư lắm ..Nhưng nó có nghĩ rằng , con đường dài phía trước đang chờ nó ..1 con đường không có cỏ thơm , hoa tươi , trái đẹp như nó đã từng tưởng..
Nó sống trong cảnh ấm êm đó chưa được bao lâu thì nhà nó lại có chuyện xãy đến .Dì út nó Bỏ nhà đi vì lí do nào đó mà nó cũng không dám hỏi ..Nó sợ khi nó hỏi thì người lớn sẽ bảo rằng nó là con nít nhiều chuyện , hay nó sợ sẽ nhận được những cái nhìn và cặp mắt ghê sợ của mẹ nó và cô chú bác nó .Nó đành im lặng .Ngoại nó cho người tìm dì Út nó mãi mà không ra , cả nhà đều bất lực .
Và theo như phong tục quê của Nhà nó .thì Điều bắt buộc mà ngoại nó phải làm là rước 1 ông thầy lang về làm lễ gọi Dì Nó về .Và chính việc làm điên rồ này mà làm cho nó đánh mất cả cuộc đời nó ...Sự đau thương , mất mát mà nó không thể tìm lại được...
Cái ngày mà mẹ nó ra đi , bỏ lại nó 1 mình sống lẻ loi trong căn nhà thiếu vắng tình yêu của mẹ, nó cảm thấy buồn và tuyệt vọng lắm .Nó không hiểu tại sao mẹ nó lại làm như thế .không hiểu tại sao mẹ nó không ở bên nó , nuôi nó , chăm lo cho nó đến suốt đời mà mẹ lại Bỏ đi , mẹ lại đi theo 1 người đàn ông cũng không quen mà cũng không gọi là xa lạ với mẹ , ngoại nó và đặc việt là dì út nó .
Ngày mẹ nó đi , nước mắt nó chảy đầm đìa , nó xin mẹ nó đừng bỏ lại nó .Bởi vì nó đã mất cha rôi , nguồn sưởi ấm di nhất của nó là mẹ ,vậy tại sao mẹ không ở lại bên nó .Nó hứa là nó sẽ ngoan hơn , nó sẽ không làm mẹ nó buồn nữa .Và nó sẽ đi làm kiếm thật nhiều tiền để báo hiếu với mẹ mà ...Nói chúng nó sẽ làm mọi thứ mà mẹ nó cần thậm chí có thể mạng sống của nó .Nhưng tất cả đều Vô vọng , nó có nói gì đi chăng nữa thì mẹ nó cũng quyết định rồi .nó không thể nào lây chuyển được .Nó bị shock rất nặng . cú đánh đổi tâm lí của Nó rât lớn ...Nó ôm đầu , chạy nhanh vào phòng , đóng sập cữa lại và lặng lẽ khóc , Nó khóc nhiều lắm .Khóc đến nỗi mà người ta chứng kiến có thể cầm lòng không nỗi chỉ ngoại trừ mẹ nó .Nó vừa khóc vừa ngắm nhìn ra bầu trời , xa xa nơi có những ruộng lúa xanh ngắt ,những cánh cò chập chờn bay lượn , Những tiếng kêu con bìp bịp lúc xế chiều mà lòng nó buồn tả tơi .Lá cây như ngừng thở , không gian vắng lặng, nhìn mặt trời buông xuống lúc chiều tà mà dường như ông mặt trời cũng đang đổ lệ và khóc cùng với nó .Hai dòng nước mắt của nó cứ mãi tuôn ra khóc bao giờ nghĩ .Hẵn trong lúc này nó mới bộc lộ bản năng thật sự của nó rằng: Sao nó mềm yếu quá vậy , bản năng thằng con trai mới lớn của nó đâu rồi ….Tiếng khóc nức nở không dứt được của Nó ám hiệu điều gì...????
Vâng tiếng khóc ấy báo hiệu cho những chuỗI bi kịch tiếp theo của cuộc đờI lạc loài như nó …..
[mặt trời đổ lệ
Tác giả : mặt trời đổ lệ
Nước mắt đầy cay đắng và nghẹn ngào của 1 kiếp người.
PHẦN I : GIA ĐÌNH TAN VỞ
Nó đang lững thững bước ra đồng.Trời hôm nay xanh trong quá !.Cái màu xanh biếc mà mỗi khi ngước mắt lên nhìn thì nó cứ tưởng tượng rằng nó đang đứng trước biển , và đó cũng là ước mơ của nó.Rất đơn sơ và giản dị mà bất cứ ai cũng có thể làm được ,nhưng riêng nó sao mà ước mơ đó quá xa vời.Dù chỉ 1 lần đứng trước biển và ngắm biển thì nó cảm thấy mãn nguyện rồi vì nó nghe chúng bạn nó nói rằng : Biển Nha Trang đẹp lắm !
Nó chợt bừng tỉnh cái suy nghĩ vừa loé qua trong đầu nó để nó đối diện với cái thực tế và cái công việc thường nhật mọi ngày của Nó.Nó quen với khung cảnh đồng lúa mênh mông , những cánh cò , những dòng sông, những câu hát êm ả của những cô gái , chàng trai đang thi nhau gặt lúa mỗi khi tới mùa nông vụ.Nó sống trông môi trường ấy cũng đã quen rồi .Nhưng nhiều khi nó cảm thấy chán quá nhưng không thể nào dứt ra được .Nó dường như tuyệt vọng.Nó vẫn thường ra đồng để tìm kiếm bắt từng con ốc , cua , hoặc cá tép để có thể hoàn thành công việc của mình và 1 phần giúp cho ông bà ngoại nó đở khổ hơn.
Với công việc ấy ,cứ mỗi buổi sáng nó thức dậy khoảng 5 giờ rồi làm những công việc cá nhân , xong rồi nó ăn sáng .Bữa sáng quen thuộc của nó là những chén cơm kèm với mắm kho hoặc may mắn hơn là chút cá đồng kho tộ mà ngoại nó để lại hôm qua.Bữa ăn sáng tuy không có gì là sang trọng cả những rất cần với nó để nó có sức khoẻ mà làm việc.Những tháng hè nóng nực oai bức này là khoảng thời gian nó dành cho công việc để phụ giúp ông bà nó sau 9 tháng đi học ở trường lớp. Ấy vậy mà , cái nghèo đói , cái khó khăn luôn bao quanh lấy nó và "gia đình " nó.
"Gia đình " hai tiếng ấy dường như nó cố nén trong lòng lắm mới thốt ra được , chứ thật sự trong tâm tư nó , nó là 1 kẻ Vô Gia Đình.Nó xem nó không may mắn như những đứa bạn của Nó, mà ngược lại Nó bất hạnh lắm , ngay từ lúc nhỏ từ khi mới lọt lòng má .
Nó không sống với ba má ,nó cũng không được che chở trong vòng tay của họ.Mà ngược lại Nó sống trong tình thương ông bà ngoại của Nó và tình cảm của hàng xóm láng giềng. Những người này ai cũng yêu quý nó .Vì nó là 1 đứa con trai hiền lành , trầm tư , ít nói.Dường như cuộc sống của Nó là sự im lặng ngày này qua ngày khác , tháng này qua tháng nọ.Đối với nó, nó không cần gì cả , chỉ cần thời gian trôi qua thật mau để vùi chôn đi những quá khứ đau buồn của nó mà thôi.
Nó không hạnh phúc như những đứa trẻ khác .Không ba , không má , đó chính là nỗi buồn lớn nhất trong cuộc đời của chính bản thân nó.Nguồn vui và sự tin yêu của nó dường như đã bị đánh mất.Nó suy sụp hoàn toàn.Nó cảm thấy nó không còn thiết gì đến sự sống nữa khi mà mọi thứ xung quanh nó dường như tan biến tất cả mọi thứ.
Và bây giờ nó đã trở thành thằng con trai 15 tuổi , cái lứa tuổi mà nó bắt đầu biết nghĩ và hiểu cái sự đời .Thời gian trôi qua mau khiến nó không còn nghĩ đến những chuyện buồn trước đây nữa mà ngược lại nó sống rất khép kín , thậm chí rất lạnh lùng và thờ ơ với người khác .Chính vì thế , người ta không hiểu nên gắn cho nó cái biệt hiệu là kẻ khác người và kẻ lạc loài.Nó không buồn vì nó cũng chả quan tâm đến dư luận làm gì cả.
Sáng hôm nay , cũng như thường lệ , nó rải bước chân lên những thữa ruộng để tìm kiếm 1 cái gì đó .Bất chợt , trước mặt nó , cạnh 1 gốc cây gần nó chừng vài thước , nó thấy 1 chú chim non vừa bị rớt từ trên cành cây cao xuống,Nó hốt hoảng , lật đật chạy lại để xem thử chú chim ấy có bị sao không .Lúc ấy , nó thấy xuất hiện 2 chú chim lớn từ trên cây xà xuống đang rải cánh bay xung quanh mình dường như báo hiệu điều gì đó .Nhưng nó cố chấp không thèm quan tâm đến chúng .Nó dùng bàn tay mình nâng nhẹ chú chim non ấy :
- Chim ơi , mày đáng yêu quá ! - Nó thốt lên như thế
- Trời ơi , mày bị chảy máu rồi kìa - Nó hốt hoảng mà kêu lên .
- Mày chờ tao chút nha - Hắn vội vàng đặt chú chim ấy xuống đất rồi nhẹ nhàng rồi vội vàng chạy bến 1 gốc cây gần bên .Nó hái vài lá cây mà hắn nghe mọi người bảo là " cây cứt cò " Nó chỉ biết là lá của cây này có tác dụng cầm máu rất hiệu quả.
Nó vội hái vài lá rồi chạy tới bên cạnh chú chim đáng yêu ấy.Nó đở chú chim ấy dậy , 1 tay ôm lấy nó .Còn 1 tay thì đưa mấy cái lá vào mồm để nhai cho nó tơi ra.Xong rồi nó đấp cái xát lá ấy vào nơi vết thương chú chim ấy rồi bó lại. Xung quanh hắn vẫn là 2 chú chim lớn cứ bay quanh quẫn xung quanh .Chúng bay lên rồi bay xuống , đậu rồi bay , nhưng nó không màn đến chúng .Nhiệm vụ của nó là làm sao cho chú chim non này mau hết đau là hắn vui rồi.Nó nựng chú chim non bé nhỏ ấy mà quên cả công việc của mình .Bản thân nó rất yêu động vật, và nhất là những con vật nhỏ bé , yếu ớt nên công việc không có sức mạnh bằng tình yêu của Nó .Nhiều lúc nó thấy ai đó cần giúp đở là nó có thể dùng hết sức mà giúp đở cho họ giống như 1 con thiêu thân bất chấp mọi thứ vì tình cảm.
Nó bất chợt nhìn lại 2 chú chim lớn đang đậu trên cành cây .Bỗng Nó đưa cặp mắt quan sát ở trên đôi mắt của 2 chú chim ấy .Đôi mắt ấy dường như nói lên điều gì với hắn .Và nó chợt nhận ra điều gì đó ...Và rồi hắn chợt bật khóc , nất lên từng tiếng nất nghẹn ngào mà bấy lâu nay hắn chưa được khóc , mắt của hắn bỗng đỏ cay …
Và hẵn hiểu rằng , 2 chú chim ấy không ai khác chính là Bố mẹ của chú chim non kia .Vì thế , nỗi lo âu và hồi hộp của chúng mà làm cho ta cảm thấy xót thương .Chú chim non ấy được sống trong tình yêu và nuôi dưỡng của chim bố và chim mẹ ấy ....Khi con mình bị gì đó đau đớn thì Bố mẹ càng cảm thấy nhói lòng và thấp thởm lo âu hơn... Và từ những dòng suy nghĩ ấy khiến hắn nhớ đến ba má nó .Nhớ nhiều lắm ...Không biết bây giờ má nó như thế nào và cả ba nó đang làm gì nữa...Hẵn đưa mắt nhìn ra phía bầu trời xa xa ..Đôi mắt mơ màn theo mây khói .. và rồi khung cảnh ngày xưa đang từng phút , từng giây hiện về đầy đủ ....Khiến cho hắn đưa mình ngược thời gian trở về tuổi ấu thơ cách đây hơn 10 năm về trước....
Ngày ấy gia đình nó đông vui lắm .Trong nhà lúc nào cũng luôn đầy ấp tiếng cười và sự yêu thương của mọi người trong gia đình .Bà ngoại nó có nhiều con lắm ..Trong đó mẹ nó là người đàn bà rất chịu khó và chăm chỉ làm việc ..Công việc đồng án là công việc chính của những con người nhà quê như Nó .Sáng dậy sớm , mẹ nó nấu đồ ăn sáng cho nó .Chỉ là 1 chút cơm , 1 chút mắm muối và 1 chút cá đồng kho tộ còn sót lại.Chuẩn bị xong , mẹ nó cất bước ra đồng để trồng khoai , cấy lúa .Khi nó thức dậy chỉ có việc đi vệ sinh rồi tìm đồ của mẹ nó để lại để ăn sáng.Xong rùi , nó lại chạy nhảy qua mấy thằng bạn hàng xóm tinh nghịch bằng lứa tuổi của nó .Hồi đó , nó lì lắm và cũng rất quậy phá , nó thường hay đi đánh nhau với mấy thằng hàng xóm .Nó tụ tập lại và đuổi bắt , chơi trò ú tìm và buổi chiều nó cùng mấy đứa bạn đi thả diều .đó là niềm sở thích của nó ...Nó sống vô tư và hồn nhiên lắm .Nó không còn lo nghĩ như bây giờ .
Có một lần , nó với mẹ ngồi bên nhau trò chuyện nó chợt hỏi mẹ rằng :
- Má ơi, ba của con đâu , sao con không thấy vậy ?
Mẹ nó chợt trố mắt lên và ngạc nhiên hỏi nó lại :
- Ủa, chứ sao hôm nay con lại hỏi mẹ như vậy ?
- Tại con nghe mấy đứa bạn cứ nói rằng con không có cha , chúng bảo con là đứa con không có hôn thú , như thế nghĩa là gì hả mẹ ?
- Trời , con nghe ai nói vậy ..Sao , hôm nay con lại nhắc đến chuyện này làm gì ...Trời ơi ...Mẹ cấm con từ nay con không được hỏi đến vấn đề này nữa ...nghe chưa ?
- Nó bỗng sợ hải , hình như nó đang khóc , nhưng đang cố dấu diếm những giọt nước mắt để cho mẹ không phát hiện.Nhưng thật sự , nó chỉ tìm đến mẹ , chỉ muốn hỏi mẹ để mẹ nói ra 1 vài điều gì đó rồi nó mới tin sự thật phũ phàng .Chứ thật sự nó cũng đã hiểu rồi .Vì nó thương mẹ , nên nó không dám hỏi mẹ nhiều vì sợ sẽ làm cho mẹ nó buồn .Nó không thích thế.Vì nó nghĩ bây giờ nó có lẻ là được rồi .Nó không cần ai nữa
Nó biết rằng , ba nó đã bỏ má nó đi khi mới vừa sinh ra nó .Có lẻ , nó nghĩ cha nó là 1 tên sở khanh đến với mẹ nó bằng sự lừa gạt .Má nó quá cả tin mà đánh mất cả 1 đời con gái để tạo ra nó .Nó vẫn thưòng nghe bà Ngoại nói như thế .Có những lúc nó buồn lắm vì không bằng bạn bè của Nó .Và Nó nghĩ là nó không biết phải tưởng tượng khuôn mặt ba nó ra sao cả.khuôn mặt của Nó giống Ba hay giống má nó nhỉ ?
Nhưng cái suy nghĩ ấy chỉ tồn taị 1 thời gian ngắn .còn bây giờ nó không thèm quan tâm đến mấy cái chuyện đó .Cái mà nó đang có là tình mẫu tử thiêng liêng , và có ông bà ngoại nó , có chú bác cô dì nó .Nó có đầy đủ người thân là nó cảm thấy vui và hạnh phúc lắm rồi .Nó không cần ai nữa cả ..và từ đó nó sống trông sự Vô tư lắm ..Nhưng nó có nghĩ rằng , con đường dài phía trước đang chờ nó ..1 con đường không có cỏ thơm , hoa tươi , trái đẹp như nó đã từng tưởng..
Nó sống trong cảnh ấm êm đó chưa được bao lâu thì nhà nó lại có chuyện xãy đến .Dì út nó Bỏ nhà đi vì lí do nào đó mà nó cũng không dám hỏi ..Nó sợ khi nó hỏi thì người lớn sẽ bảo rằng nó là con nít nhiều chuyện , hay nó sợ sẽ nhận được những cái nhìn và cặp mắt ghê sợ của mẹ nó và cô chú bác nó .Nó đành im lặng .Ngoại nó cho người tìm dì Út nó mãi mà không ra , cả nhà đều bất lực .
Và theo như phong tục quê của Nhà nó .thì Điều bắt buộc mà ngoại nó phải làm là rước 1 ông thầy lang về làm lễ gọi Dì Nó về .Và chính việc làm điên rồ này mà làm cho nó đánh mất cả cuộc đời nó ...Sự đau thương , mất mát mà nó không thể tìm lại được...
Cái ngày mà mẹ nó ra đi , bỏ lại nó 1 mình sống lẻ loi trong căn nhà thiếu vắng tình yêu của mẹ, nó cảm thấy buồn và tuyệt vọng lắm .Nó không hiểu tại sao mẹ nó lại làm như thế .không hiểu tại sao mẹ nó không ở bên nó , nuôi nó , chăm lo cho nó đến suốt đời mà mẹ lại Bỏ đi , mẹ lại đi theo 1 người đàn ông cũng không quen mà cũng không gọi là xa lạ với mẹ , ngoại nó và đặc việt là dì út nó .
Ngày mẹ nó đi , nước mắt nó chảy đầm đìa , nó xin mẹ nó đừng bỏ lại nó .Bởi vì nó đã mất cha rôi , nguồn sưởi ấm di nhất của nó là mẹ ,vậy tại sao mẹ không ở lại bên nó .Nó hứa là nó sẽ ngoan hơn , nó sẽ không làm mẹ nó buồn nữa .Và nó sẽ đi làm kiếm thật nhiều tiền để báo hiếu với mẹ mà ...Nói chúng nó sẽ làm mọi thứ mà mẹ nó cần thậm chí có thể mạng sống của nó .Nhưng tất cả đều Vô vọng , nó có nói gì đi chăng nữa thì mẹ nó cũng quyết định rồi .nó không thể nào lây chuyển được .Nó bị shock rất nặng . cú đánh đổi tâm lí của Nó rât lớn ...Nó ôm đầu , chạy nhanh vào phòng , đóng sập cữa lại và lặng lẽ khóc , Nó khóc nhiều lắm .Khóc đến nỗi mà người ta chứng kiến có thể cầm lòng không nỗi chỉ ngoại trừ mẹ nó .Nó vừa khóc vừa ngắm nhìn ra bầu trời , xa xa nơi có những ruộng lúa xanh ngắt ,những cánh cò chập chờn bay lượn , Những tiếng kêu con bìp bịp lúc xế chiều mà lòng nó buồn tả tơi .Lá cây như ngừng thở , không gian vắng lặng, nhìn mặt trời buông xuống lúc chiều tà mà dường như ông mặt trời cũng đang đổ lệ và khóc cùng với nó .Hai dòng nước mắt của nó cứ mãi tuôn ra khóc bao giờ nghĩ .Hẵn trong lúc này nó mới bộc lộ bản năng thật sự của nó rằng: Sao nó mềm yếu quá vậy , bản năng thằng con trai mới lớn của nó đâu rồi ….Tiếng khóc nức nở không dứt được của Nó ám hiệu điều gì...????
Vâng tiếng khóc ấy báo hiệu cho những chuỗI bi kịch tiếp theo của cuộc đờI lạc loài như nó …..
[mặt trời đổ lệ