999999
16-11-2007, 15:39
Đức Tiến thèm có con
"Đúng là có lúc tôi đã có cảm giác kinh khủng, mất niềm tin vào hạnh phúc. Hai chữ ấy vừa gần vừa xa, vừa thực vừa ảo, nó làm tôi đau đớn, quỵ ngã, chán chường, đôi khi tưởng nắm trong tay, thế mà tỉnh giấc, tay trắng... ", người mẫu Đức Tiên chia sẻ.
Tôi chỉ sợ không “bật” ra được sự đồng tính thôi
Đức Tiến thấy mình có còn là "con cưng" của sàn catwalk nữa không?
Tới thời điểm này, tôi vẫn là một trong những đứa con ngoan và… cưng của sàn diễn đấy. Ngoài ra, tôi còn tham gia giảng dạy và truyền đạt kinh nghiệm của mình cho các người mẫu thế hệ mới. Khi đạt được điều gì trong cuộc sống rồi, tôi vẫn muốn được chia sẻ, được “cho" đi.
Giờ gọi anh là diễn viên, liệu anh có… ngượng không?
Tôi đã tham gia 6 phim, trong đó khoảng 4 vai chính. Con số này không là gì so với các anh chị diễn viên chính cống, nhưng là sự phấn đấu, nỗ lực, cả may mắn của một “tay ngang” như tôi. Khi đã nhận lời tham gia phim, tôi làm việc với tư cách là một diễn viên chuyên nghiệp. Diễn viên hay người mẫu đơn giản chỉ là cách xưng hô.
Khi anh trả lời đầy tự tin: Tôi là ngôi sao, anh có nghĩ rằng, rất nhiều sao sớm mọc tối tàn?
Tự tin là yếu tố quan trọng để có thể làm việc, nhưng phải tự tin trên cơ sở có thực lực, chứ không kiêu căng, ảo tưởng. Đúng hơn là tự tin... có chừng mực. Tôi tự tin nhưng tôi không ảo tưởng!
Chiều cao không quá nổi bật, vậy khuôn mặt điển trai có phải là lợi thế chính của anh?
1.79m là chiều cao đủ để làm mẫu ở Việt Nam rồi. Khuôn mặt, kỹ năng làm việc, phong cách, cá tính… chính là ưu điểm lớn nhất của tôi. Khuôn mặt đúng là lợi thế, nhưng tôi chấm chỉ 30% thôi.
Anh nói số lượng và chiều cao của các người mẫu ngày càng tăng nhưng kỹ năng biểu diễn ngày càng... giảm?
Ngoài diễn trên sàn catwalk, tôi còn tham gia giảng dạy, đi gặp gỡ, giao lưu với rất nhiều người, và thấy người mẫu càng ngày càng đông, càng… “dài” nhưng kỹ năng trình diễn và nhận thức về “nghề” còn xa rời thực tế. Nhiều chân dài bước lên sàn quá sớm, nên chưa tự khám phá chính cơ thể mình với những ưu khuyết điểm, lợi thế riêng… Với họ, tất cả còn rất mơ hồ…
Mơ hồ như thế nào?
Các bạn trẻ nghĩ về người mẫu đơn giản, chỉ thấy phần nổi của tảng băng trôi, chỉ thấy hào quang với việc được trang điểm, làm tóc, mặc quần áo đẹp, mốt, được ngắm nhìn, ngưỡng mộ… mà quên rằng đó cũng là một nghề. Mẫu không phải là búp bê, đẹp nhưng vô hồn, vô cảm. Đẹp chưa đủ, còn phải biết diễn, và diễn hài hòa.
Anh diễn với quá nhiều mẫu nữ nổi tiếng, gợi cảm, tiếp tục đóng phim với vô số người đẹp, anh hãy nói ấn tượng họ?
Bạn diễn nữ luôn có những điều thú vị, Như Phúc mạnh mẽ ồn ào, nhẹ nhàng dễ thương như Thanh Thúy, quyết đoán cá tính là Quách An An. Hiền Mai mỏng manh, đoan trang…. Cô nào cũng tuyệt vời trong các vai diễn, tôi cảm giác tôi học được bạn diễn nữ nhiều điều. Tôi thích và diễn hợp với Quách An An, Hiền Mai.
Anh tỏ ý muốn vào vai đồng tính. Anh không sợ vào vai đồng tính nhiều quá, đâm “chết vai” và tin đồn anh là dân đồng tính sẽ càng ám vào anh?
Tôi vẫn chưa nhận một vai đồng tính thực sự nào, nhưng nếu có vai hay, phù hợp thì tôi không ngần ngại. Tin đồn, hay chết vai, tôi không ngại. Tôi chỉ sợ không “bật” ra được sự đồng tính thôi.
Nếu gặp một người nói thẳng anh là Gay, anh sẽ phản ứng lại với họ như thế nào?
Chưa có ai dám nói tôi điều đó! Tôi là một công dân tốt, một người bạn vui vẻ, một đồng nghiệp luôn hết lòng với mọi người. Tôi tự tin để nói như vậy!
Tôi đã từng phát điên...
Là người của công chúng, chắc chắn phải xác định chấp nhận cuộc sống thị phi. Có lúc nào anh cảm thấy mệt mỏi, cô đơn?
Thị phi nghề nào cũng có, thời nào cũng có, người nào cũng có. Tôi đã “tự thông” với chính mình là sống chung với lũ, gạt bỏ hết những tin đồn, tai tiếng qua một bên rồi. Có những lúc tôi cảm thấy cô đơn. Nhưng tôi có công việc và những người bạn. Tôi nghĩ như tôi bây giờ là hạnh phúc! Dù vẫn mong chờ một tình yêu!
Tin đồn nào khiến anh khó chịu?
Tôi đã từng phát điên, từng hoang mang, khổ sở với tin đồn… nhưng bây giờ tôi nhẹ nhàng đón nhận, nhẹ nhàng xử lý. Tôi xem xét tin đồn trên cơ sở góp ý chân thành hay chỉ là đố kỵ, ganh ghét…
Anh có dễ nhận ra những người ghen tỵ anh?
Có chứ, đó là chuyện bình thường mà, lúc đó đành chỉ biết việc mình mình làm! Nhưng chỉ là chuyện cá nhân và tức thời, tôi biết nhiều trường hợp nói xấu, chơi xấu tôi nhưng rồi lại lân la làm quen và cầu viện tôi đấy!
Anh có cười trên sự… khổ đau người khác?
Không đời nào, tôi không bao giờ làm thế! Tôi chỉ khẳng định “sức mạnh” của mình, và qua bạn bè, khách hàng, họ cũng biết tôi đã giúp họ như thế nào! Chứ tôi không bao giờ lên mặt theo kiểu: "Đấy, tôi đã giúp anh thế này đấy!".
Trong tình yêu: Tôi thường được xin lỗi!
Một dạo người ta xôn xao chuyện tình cảm của anh với cô người mẫu nào đó, bây giờ chàng rẽ phải nàng rẽ trái rồi chăng?
Tình cảm là điều không nói trước được. Gặp nhau, thấy nhau, chọn nhau, yêu nhau giữa bao nhiêu người đã là hạnh phúc rồi, còn đến được với nhau hay không là chuyện duyên số. Đặt chân lên con đường ái tình, có những bước đi hạnh phúc ngọt ngào, mê sướng đầu tiên. Nhưng đi tiếp, và đi như thế nào, đi được hay không lại là điều không hề đơn giản.
Giới mẫu vốn đẹp nên dễ nảy sinh tình cảm. Nhưng “trong chăn mới biết chăn có rận”, chẳng mấy đôi được "cơm lành canh ngọt". Là người trong cuộc, anh thử lý giải tại sao?
Bản thân tôi chưa gặp sự cố đó, tình cảm là lãnh địa thiêng liêng, nên khi nhận, cho, hay khất… cũng với sự trân trọng dành cho người ta!
Hết Vũ trong "Vòng xoáy tình yêu", đến Liêm trong "Sài Gòn love story", rồi Khiêm trong "Xin lỗi tình yêu". Chưa hết, vai Trung trong một tác phẩm cũng có chữ "yêu": Yêu bằng cả trái tim. Với những tên phim trên, tên nào “vận” vào anh nhiều nhất?
Có lẽ hiện tại yêu trong Xin lỗi tình yêu đang... tung hoành trong bản thân tôi...
Thế ở ngoài đời, anh đã xin lỗi tình yêu với bao nhiêu người?
Tôi đâu có nhiều mối tình lắm đâu, yêu ai chỉ yêu một người, thường thì tôi hay được xin lỗi hơn! Có người không xin lỗi, nhưng tôi biết họ vẫn còn yêu, còn tình cảm. Tôi sẽ rút lui và biến mất lặng lẽ. Tôi thích tình yêu không có lời hơn.
Anh để người ta xin lỗi, vì sao?
Vì tôi quá yêu họ, quá điên dại, quá bốc cháy, quá tha thiết, quá kỳ vọng! Nhưng càng mong đợi nhiều thất vọng càng lớn!
Anh yêu đơn phương bao giờ chưa?
Nếu tôi phát hiện tôi yêu đơn phương thì tôi sẽ chủ động… tán tỉnh, có nhiều lúc thương nhau nhưng không thể đến với nhau, vì hai cuộc sống là hai thế giới hoàn toàn khác biệt. Dù thế, tôi vẫn thấy tự hào khi kể lại, bởi đã có trong lòng nhau.
Tôi là Đức Tiến - đại gia
Sống trong nghề lắm tai tiếng, thị phi, cạnh tranh khốc liệt, anh có phải đeo mặt nạ cho mình?
Tôi đã trưởng thành hơn với nghề mẫu, nhưng chưa bao giờ tôi được khen là khôn khéo cả, bạn bè còn gọi tôi là Tiến “tồ” cơ mà! Tôi không đeo mặt nạ, nhưng tùy người mà đối xử, tốt nhất là nên chân thành được với nhau!
Anh nói nhiều người mẫu sống sung túc với nghề, trong đó có anh. Có phải đó là cách trốn tránh dư luận về việc anh cặp kè với đại gia giàu có?
Lần đầu tiên tôi nghe câu nói này đấy, mọi người vẫn trêu tôi là Đức Tiến đại gia, đại gia ở đây là nhận được nhiều show, tham gia nhiều phim, nên rảnh rỗi là tôi thường chiêu đãi mọi người!
Tôi thèm có con quá!
Đức Tiến - 28 tuổi, thành đạt, có tiền, đã đến lúc phải nghĩ đến "ngôi nhà hạnh phúc và những đứa trẻ" chưa nhỉ?
Tôi bắt đầu nghĩ nhiều đến gia đình, con cái! Đợt này tôi thấy thèm có con quá. Trẻ con tôi gặp cũng quấn tôi lắm, rảnh rỗi tôi thường chơi xích đu, bấp bênh với các bé! Tôi thích con gái, tôi sẽ đặt tên cho con là Hoàng Lan Anh, đó là một bí mật dễ thương! Chưa vợ, chưa con, mà nghĩ tên cho con rồi, bạn có thấy tôi hơi ấm đầu không?
Chỉ sợ lòng mình đã khép, tim mình đã lạnh và tình mình đá cằn mà thôi… Khi anh nói những câu đầy hình ảnh như thế này, chứng tỏ đã có những lúc anh thấy thương tổn, cô độc?
Đúng là tôi đã có những cảm giác kinh khủng về sự mất niềm tin vào hạnh phúc. Hai chữ ấy vừa gần vừa xa, vừa thực vừa ảo, nhiều khi nó làm tôi đau, quỵ ngã, chán chường, đôi khi tưởng nắm trong tay, tỉnh giấc, chỉ là tay trắng.
Anh không nhận mình thông minh, cũng không nhận khờ khạo, anh khôn khéo quá?
Tôi không thông minh, không khờ khạo không có nghĩa tôi khôn khéo, quan trọng là lắng nghe, thích ứng, có thể nói tôi linh hoạt đi?
Anh nói anh chưa dám tin ai… Phải vấp ngã nhiều, đớn đau lắm, tuyệt vọng không ít… mới mất niềm tin đến thế?
Vấp ngã, đau đớn, xa xót, mất niềm tin… sẽ giúp người ta thực sự trưởng thành, thấy ai là người thực sự thương mình, và có thể coi là bạn, không bè!
"Đúng là có lúc tôi đã có cảm giác kinh khủng, mất niềm tin vào hạnh phúc. Hai chữ ấy vừa gần vừa xa, vừa thực vừa ảo, nó làm tôi đau đớn, quỵ ngã, chán chường, đôi khi tưởng nắm trong tay, thế mà tỉnh giấc, tay trắng... ", người mẫu Đức Tiên chia sẻ.
Tôi chỉ sợ không “bật” ra được sự đồng tính thôi
Đức Tiến thấy mình có còn là "con cưng" của sàn catwalk nữa không?
Tới thời điểm này, tôi vẫn là một trong những đứa con ngoan và… cưng của sàn diễn đấy. Ngoài ra, tôi còn tham gia giảng dạy và truyền đạt kinh nghiệm của mình cho các người mẫu thế hệ mới. Khi đạt được điều gì trong cuộc sống rồi, tôi vẫn muốn được chia sẻ, được “cho" đi.
Giờ gọi anh là diễn viên, liệu anh có… ngượng không?
Tôi đã tham gia 6 phim, trong đó khoảng 4 vai chính. Con số này không là gì so với các anh chị diễn viên chính cống, nhưng là sự phấn đấu, nỗ lực, cả may mắn của một “tay ngang” như tôi. Khi đã nhận lời tham gia phim, tôi làm việc với tư cách là một diễn viên chuyên nghiệp. Diễn viên hay người mẫu đơn giản chỉ là cách xưng hô.
Khi anh trả lời đầy tự tin: Tôi là ngôi sao, anh có nghĩ rằng, rất nhiều sao sớm mọc tối tàn?
Tự tin là yếu tố quan trọng để có thể làm việc, nhưng phải tự tin trên cơ sở có thực lực, chứ không kiêu căng, ảo tưởng. Đúng hơn là tự tin... có chừng mực. Tôi tự tin nhưng tôi không ảo tưởng!
Chiều cao không quá nổi bật, vậy khuôn mặt điển trai có phải là lợi thế chính của anh?
1.79m là chiều cao đủ để làm mẫu ở Việt Nam rồi. Khuôn mặt, kỹ năng làm việc, phong cách, cá tính… chính là ưu điểm lớn nhất của tôi. Khuôn mặt đúng là lợi thế, nhưng tôi chấm chỉ 30% thôi.
Anh nói số lượng và chiều cao của các người mẫu ngày càng tăng nhưng kỹ năng biểu diễn ngày càng... giảm?
Ngoài diễn trên sàn catwalk, tôi còn tham gia giảng dạy, đi gặp gỡ, giao lưu với rất nhiều người, và thấy người mẫu càng ngày càng đông, càng… “dài” nhưng kỹ năng trình diễn và nhận thức về “nghề” còn xa rời thực tế. Nhiều chân dài bước lên sàn quá sớm, nên chưa tự khám phá chính cơ thể mình với những ưu khuyết điểm, lợi thế riêng… Với họ, tất cả còn rất mơ hồ…
Mơ hồ như thế nào?
Các bạn trẻ nghĩ về người mẫu đơn giản, chỉ thấy phần nổi của tảng băng trôi, chỉ thấy hào quang với việc được trang điểm, làm tóc, mặc quần áo đẹp, mốt, được ngắm nhìn, ngưỡng mộ… mà quên rằng đó cũng là một nghề. Mẫu không phải là búp bê, đẹp nhưng vô hồn, vô cảm. Đẹp chưa đủ, còn phải biết diễn, và diễn hài hòa.
Anh diễn với quá nhiều mẫu nữ nổi tiếng, gợi cảm, tiếp tục đóng phim với vô số người đẹp, anh hãy nói ấn tượng họ?
Bạn diễn nữ luôn có những điều thú vị, Như Phúc mạnh mẽ ồn ào, nhẹ nhàng dễ thương như Thanh Thúy, quyết đoán cá tính là Quách An An. Hiền Mai mỏng manh, đoan trang…. Cô nào cũng tuyệt vời trong các vai diễn, tôi cảm giác tôi học được bạn diễn nữ nhiều điều. Tôi thích và diễn hợp với Quách An An, Hiền Mai.
Anh tỏ ý muốn vào vai đồng tính. Anh không sợ vào vai đồng tính nhiều quá, đâm “chết vai” và tin đồn anh là dân đồng tính sẽ càng ám vào anh?
Tôi vẫn chưa nhận một vai đồng tính thực sự nào, nhưng nếu có vai hay, phù hợp thì tôi không ngần ngại. Tin đồn, hay chết vai, tôi không ngại. Tôi chỉ sợ không “bật” ra được sự đồng tính thôi.
Nếu gặp một người nói thẳng anh là Gay, anh sẽ phản ứng lại với họ như thế nào?
Chưa có ai dám nói tôi điều đó! Tôi là một công dân tốt, một người bạn vui vẻ, một đồng nghiệp luôn hết lòng với mọi người. Tôi tự tin để nói như vậy!
Tôi đã từng phát điên...
Là người của công chúng, chắc chắn phải xác định chấp nhận cuộc sống thị phi. Có lúc nào anh cảm thấy mệt mỏi, cô đơn?
Thị phi nghề nào cũng có, thời nào cũng có, người nào cũng có. Tôi đã “tự thông” với chính mình là sống chung với lũ, gạt bỏ hết những tin đồn, tai tiếng qua một bên rồi. Có những lúc tôi cảm thấy cô đơn. Nhưng tôi có công việc và những người bạn. Tôi nghĩ như tôi bây giờ là hạnh phúc! Dù vẫn mong chờ một tình yêu!
Tin đồn nào khiến anh khó chịu?
Tôi đã từng phát điên, từng hoang mang, khổ sở với tin đồn… nhưng bây giờ tôi nhẹ nhàng đón nhận, nhẹ nhàng xử lý. Tôi xem xét tin đồn trên cơ sở góp ý chân thành hay chỉ là đố kỵ, ganh ghét…
Anh có dễ nhận ra những người ghen tỵ anh?
Có chứ, đó là chuyện bình thường mà, lúc đó đành chỉ biết việc mình mình làm! Nhưng chỉ là chuyện cá nhân và tức thời, tôi biết nhiều trường hợp nói xấu, chơi xấu tôi nhưng rồi lại lân la làm quen và cầu viện tôi đấy!
Anh có cười trên sự… khổ đau người khác?
Không đời nào, tôi không bao giờ làm thế! Tôi chỉ khẳng định “sức mạnh” của mình, và qua bạn bè, khách hàng, họ cũng biết tôi đã giúp họ như thế nào! Chứ tôi không bao giờ lên mặt theo kiểu: "Đấy, tôi đã giúp anh thế này đấy!".
Trong tình yêu: Tôi thường được xin lỗi!
Một dạo người ta xôn xao chuyện tình cảm của anh với cô người mẫu nào đó, bây giờ chàng rẽ phải nàng rẽ trái rồi chăng?
Tình cảm là điều không nói trước được. Gặp nhau, thấy nhau, chọn nhau, yêu nhau giữa bao nhiêu người đã là hạnh phúc rồi, còn đến được với nhau hay không là chuyện duyên số. Đặt chân lên con đường ái tình, có những bước đi hạnh phúc ngọt ngào, mê sướng đầu tiên. Nhưng đi tiếp, và đi như thế nào, đi được hay không lại là điều không hề đơn giản.
Giới mẫu vốn đẹp nên dễ nảy sinh tình cảm. Nhưng “trong chăn mới biết chăn có rận”, chẳng mấy đôi được "cơm lành canh ngọt". Là người trong cuộc, anh thử lý giải tại sao?
Bản thân tôi chưa gặp sự cố đó, tình cảm là lãnh địa thiêng liêng, nên khi nhận, cho, hay khất… cũng với sự trân trọng dành cho người ta!
Hết Vũ trong "Vòng xoáy tình yêu", đến Liêm trong "Sài Gòn love story", rồi Khiêm trong "Xin lỗi tình yêu". Chưa hết, vai Trung trong một tác phẩm cũng có chữ "yêu": Yêu bằng cả trái tim. Với những tên phim trên, tên nào “vận” vào anh nhiều nhất?
Có lẽ hiện tại yêu trong Xin lỗi tình yêu đang... tung hoành trong bản thân tôi...
Thế ở ngoài đời, anh đã xin lỗi tình yêu với bao nhiêu người?
Tôi đâu có nhiều mối tình lắm đâu, yêu ai chỉ yêu một người, thường thì tôi hay được xin lỗi hơn! Có người không xin lỗi, nhưng tôi biết họ vẫn còn yêu, còn tình cảm. Tôi sẽ rút lui và biến mất lặng lẽ. Tôi thích tình yêu không có lời hơn.
Anh để người ta xin lỗi, vì sao?
Vì tôi quá yêu họ, quá điên dại, quá bốc cháy, quá tha thiết, quá kỳ vọng! Nhưng càng mong đợi nhiều thất vọng càng lớn!
Anh yêu đơn phương bao giờ chưa?
Nếu tôi phát hiện tôi yêu đơn phương thì tôi sẽ chủ động… tán tỉnh, có nhiều lúc thương nhau nhưng không thể đến với nhau, vì hai cuộc sống là hai thế giới hoàn toàn khác biệt. Dù thế, tôi vẫn thấy tự hào khi kể lại, bởi đã có trong lòng nhau.
Tôi là Đức Tiến - đại gia
Sống trong nghề lắm tai tiếng, thị phi, cạnh tranh khốc liệt, anh có phải đeo mặt nạ cho mình?
Tôi đã trưởng thành hơn với nghề mẫu, nhưng chưa bao giờ tôi được khen là khôn khéo cả, bạn bè còn gọi tôi là Tiến “tồ” cơ mà! Tôi không đeo mặt nạ, nhưng tùy người mà đối xử, tốt nhất là nên chân thành được với nhau!
Anh nói nhiều người mẫu sống sung túc với nghề, trong đó có anh. Có phải đó là cách trốn tránh dư luận về việc anh cặp kè với đại gia giàu có?
Lần đầu tiên tôi nghe câu nói này đấy, mọi người vẫn trêu tôi là Đức Tiến đại gia, đại gia ở đây là nhận được nhiều show, tham gia nhiều phim, nên rảnh rỗi là tôi thường chiêu đãi mọi người!
Tôi thèm có con quá!
Đức Tiến - 28 tuổi, thành đạt, có tiền, đã đến lúc phải nghĩ đến "ngôi nhà hạnh phúc và những đứa trẻ" chưa nhỉ?
Tôi bắt đầu nghĩ nhiều đến gia đình, con cái! Đợt này tôi thấy thèm có con quá. Trẻ con tôi gặp cũng quấn tôi lắm, rảnh rỗi tôi thường chơi xích đu, bấp bênh với các bé! Tôi thích con gái, tôi sẽ đặt tên cho con là Hoàng Lan Anh, đó là một bí mật dễ thương! Chưa vợ, chưa con, mà nghĩ tên cho con rồi, bạn có thấy tôi hơi ấm đầu không?
Chỉ sợ lòng mình đã khép, tim mình đã lạnh và tình mình đá cằn mà thôi… Khi anh nói những câu đầy hình ảnh như thế này, chứng tỏ đã có những lúc anh thấy thương tổn, cô độc?
Đúng là tôi đã có những cảm giác kinh khủng về sự mất niềm tin vào hạnh phúc. Hai chữ ấy vừa gần vừa xa, vừa thực vừa ảo, nhiều khi nó làm tôi đau, quỵ ngã, chán chường, đôi khi tưởng nắm trong tay, tỉnh giấc, chỉ là tay trắng.
Anh không nhận mình thông minh, cũng không nhận khờ khạo, anh khôn khéo quá?
Tôi không thông minh, không khờ khạo không có nghĩa tôi khôn khéo, quan trọng là lắng nghe, thích ứng, có thể nói tôi linh hoạt đi?
Anh nói anh chưa dám tin ai… Phải vấp ngã nhiều, đớn đau lắm, tuyệt vọng không ít… mới mất niềm tin đến thế?
Vấp ngã, đau đớn, xa xót, mất niềm tin… sẽ giúp người ta thực sự trưởng thành, thấy ai là người thực sự thương mình, và có thể coi là bạn, không bè!