m2772004
28-11-2007, 16:04
Chiều tháng bảy mưa ngâu dài nỗi nhớ,
Không gian trùng... nhuộm tím hoàng hôn.
Ai thẩn thờ mặc từng bước chân qua
Khi phố thị rực dần theo ánh điện.
Chiều chưa phai mà nửa độ lửng lơ,
Nước không vị sao mặn mà lệ đắng?
Không ai hẹn sao người hoài đứng đợi?
Và lòng thì cứ thấp thoảng ngóng trông?
Có đôi lần mưa khẽ chạm mí cay,
Người không khóc!..Lệ đâu rơi lã chã?
Hơi gió lạnh từ đâu riết bàn tay,
Đông đá trái tim...rùng mình ... lại nhớ
Đôi mắt buồn người khẽ chạm hư vô,
Một con phố, một mình mình lặng bước.
Thôi! Dối lòng người tự nhủ ủi an:
Rằng cuối phố bóng ai đang đứng đợi!
Và nhanh bước người đi về phía ấy.
...Ở sau lưng mưa vẫn lớt phớt bay....
Không gian trùng... nhuộm tím hoàng hôn.
Ai thẩn thờ mặc từng bước chân qua
Khi phố thị rực dần theo ánh điện.
Chiều chưa phai mà nửa độ lửng lơ,
Nước không vị sao mặn mà lệ đắng?
Không ai hẹn sao người hoài đứng đợi?
Và lòng thì cứ thấp thoảng ngóng trông?
Có đôi lần mưa khẽ chạm mí cay,
Người không khóc!..Lệ đâu rơi lã chã?
Hơi gió lạnh từ đâu riết bàn tay,
Đông đá trái tim...rùng mình ... lại nhớ
Đôi mắt buồn người khẽ chạm hư vô,
Một con phố, một mình mình lặng bước.
Thôi! Dối lòng người tự nhủ ủi an:
Rằng cuối phố bóng ai đang đứng đợi!
Và nhanh bước người đi về phía ấy.
...Ở sau lưng mưa vẫn lớt phớt bay....