thecuong1982
08-12-2007, 17:28
GẶP LẠI BẠN XƯA
Cuộc đời nhiều lúc mình không sao nghĩ cho thông suốt được. Và mình cũng không sao nắm bắt được hết sự thay đổi của nó nữa. Những gì mình tưởng chừng như đã mất thì nay lại hiện về nguyên vẹn. Có ai ngờ rằng, Tuấn lại chủ động đến gặp mình, làm hòa với mình. Chẳng những thế, Tuấn còn tạo điều kiện để mình có thể làm thêm được nhiều việc.
Ngày hôm đó, cũng giống như bao ngày khác mình đi làm về. Thế rồi mình nhận được điện thoại của Tuấn gọi mình. Nghe anh mình nói vậy, mình vừa mừng vừa sợ. Mừng vì Tuấn gọi cho mình là có việc cần, nhưng lo sợ là vì mình đã có nhiều lỗi lầm đối với Tuấn nên giờ gặp nhau mình sẽ ăn nói sao đây?. Bao nhiêu suy nghĩ lo lắng cứ chất chồng trong lòng mình không sao vơi đi được. Nó đè nặng lên con người mình không sao suy nghĩ nổi. Cho đến khi gọi điện cho Tuấn thì lúc đó mình mới hết lo lắng. Những lời nói không hề có ý trách móc mà trái lại nó thể hiện sự chân tình, một điều mong đợi. Và đối với tôi, đó là điều hạnh phúc vô cùng. Hạnh phúc vì mình đã có cơ hội để thổ lộ tấm chân tình, có niềm tin để vươn lên trong cuộc sống và không còn đau buồn như trước đây nữa.
Đúng như những gì mình nghĩ, Tuấn gặp mình với thái độ rất ân cần hòa nhã. Điều đó tạo cho mình một cảm giác rất gần gũi thân quen. Tất cả những việc làm đó, hành động đó lời nói đó làm cho mình thêm phần xấu hổ. Mình tự nghĩ mình phải có những việc làm thật nhiệt tình, thích hợp để giúp đỡ Tuấn.
Với những ngày đã qua, mình vô cùng xúc động. Nói thật, Tuấn bây giờ so với trước đây đã có nhiều sự thay đổi nhưng tấm lòng rộng rãi, lịch thiệp và nói chuyện có duyên vẫn không hề thay đổi. Hình ảnh đó vẫn in đậm trong tâm trí tôi không bao giờ phai nhạt. Tuấn bây giờ chững chạc hơn nhiều. Sự vững chải đó có được cũng là do sự tôi luyện của bản thân, sự tiếp xúc trau dồi nghề nghiệp, cẩn thận trong cách ứng xử với mọi người. Ta tìm thấy trong tâm hồn Tuấn những tia hy vọng, niềm lạc quan, những ánh sáng tràn trề ấm áp tình yêu thương. Nó thổi vào hồn tôi bao niềm thương nỗi nhớ.
Không giống như trước đây, giờ Tuấn đã thay đổi nhiều. Giờ đây những việc ấy xa vời. Nó xa mãi không sao với tới được. Ôi! những kỷ niệm dấu yêu, những giây phút mình sống thật với chính mình sẽ không bao giờ còn nữa. Những điều oan trái cứ mãi đeo mang, bám riết lấy thân tôi. Tôi thật sự yếu đuối trước sức mạnh của cuộc đời này. Than ôi! những khát khao, ước vọng, những niềm yêu thương mong nhớ giờ đã lùi xa, xa mãi, bay vụt khỏi tầm tay. Nó đi mãi không bao giờ trở lại. Tôi đứng nhìn nó mà lòng nuối tiếc khôn nguôi. Dẫu biết rằng không sao níu kéo nó được, lại càng không thể biến nó thành hiện thực, nhưng sao lòng vẫn cứ mãi vấn vương.
Ôi thôi! một kiếp người với biết bao buồn đau vô hạn. Ta đắm chìm, ngụp lặn trong đó mãi mà có biết đâu là bến bờ. Đối với Tuấn, ta vẫn xem là người bạn thân thiết nhất trong cuộc đời của ta. Nhưng ta không thể nào làm được tất cả những việc gì có thể để giúp đỡ Tuấn. Và trong mắt Tuấn, ta vẫn chỉ là một người bạn bình thường mà thôi. Nhưng dẫu sao, ta cũng lấy đó làm vinh hạnh vì Tuấn đã không trách cứ mình, không hờn giận mình, không cáu gắt với mình. Điều đó tạo cho mình một niềm tin rất lớn. Có thể nói, với những việc làm đó cũng đủ để cho mình kính phục Tuấn rồi.
Nay thì Tuấn đã có vợ và con. Cuộc sống của Tuấn còn nhiều bề bộn và lo toan. Thế nên, việc Tuấn phải đắn đo, suy nghĩ là việc bình thường. Bởi ta cứ mãi đòi hỏi một cái gì xa xôi không đâu nên cứ mãi ôn hận suốt cuộc đời này. So với Tuấn, ta còn nhiều điều cần phải học hỏi. Ngoài ra, ta cũng lo lắng cho hạnh phúc của Tuấn. Tuy là có vợ, nhưng tình cảm của Tuấn dành cho cô ta chưa thật sự đúng thực chất. Tuấn gọi vợ mình bằng tên. Trong khi vợ Tuấn gọi Tuấn bằng anh. Cách xưng hô đó đã nói lên thật nhiều điều. Điều suy nghĩ đầu tiên là xem cô ta như một người bạn. Còn nếu gọi là em thì mọi chuyện đã khác rồi, đâu còn gì đâu nữa mà bàn. Tuấn rất công bằng. sự công bằng đó ngăn chặn được rất nhiều điều không mong muốn nhưng vẫn cứ xảy ra. Thứ nhất, cô ta sẽ cảm thấy cách gọi đó có sự dè chừng. Từ đó cô ta sẽ có cách hành động hợp lí, không quá lố lăng. Thứ hai, Tuấn chưa thật sự thích cô ta mà chỉ vì nghe lời mẹ mà cưới thôi. Qua cách gọi đó, ta có thể hiểu rằng, người ta chủ động đến với Tuấn chứ Tuấn không thích đâu. Ngay từ lúc mới gặp nhau, tôi đã thấy việc này có gì đó không ổn. Cô ta rất thích Tuấn. thêm vào đó là hai gia đình cứ nung đúc mãi mà thành thôi.
Tuấn rất tế nhị. Có thể Tuấn không muốn cô ta khổ nên Tuấn mới có cách hành xử như vậy. Chứ tận sâu trong cõi lòng ai cũng hiểu. Với tình yêu, cô ta sẵn sàng chịu đựng tất cả miễn sao được gần gũi Tuấn là cô ta cảm thấy vui rồi. Mong sao hai người có một tình yêu thật tốt đẹp.
Riêng đối với Hào, trước cũng như sau, ta không mảy may để ý đến, không cảm nhận được điều gì. Bởi người đó không phải là người ta mong muốn. Ta không hề có chút cảm tình nào cả. Thương thay! những con người ấy lại mang trong mình những hoài bão, hầu mong muốn tiến thân trên bước đường hoạn lộ. Nhưng lại không có chút năng lực nào để thực hiện được điều đó cả. Vả như mong muốn làm được việc gì đó thì anh phải có đầy đủ năng lực, uy tín. Nhưng anh này lại không làm được điều đó. Phàm là một con người, bản tính thể hiện rõ nét qua cách mặc ăn và cử chỉ. Không thể nào có thể che giấu được dù trong mọi hoàn cảnh. Thế nhưng họ vẫn luôn tự che giấu bản thân mình. Và ngỡ như không ai biết việc làm của họ cả. Thật là buồn cười vô cùng.
Thế là ta cũng trả được một món nợ ân tình. ta không còn phải lo lắng gì thêm nữa. Những nỗi lo lắng, băn khoăn trước đây đã được giải tỏa. Hình bóng của Tuấn vẫn sẽ mãi chiếm hồn tôi, vẫn mãi là hình bóng đẹp. Bao nhiêu năm qua, tôi mãi đeo mang biết bao điều lo lắng thì hôm nay, tôi đã thật sự vững tin rồi, không còn gì phải lo lắng nữa. Mình sẽ cố gắng hết sức để giữ gìn. Trân trọng thứ tình cảm thiết tha này. Trước đây mình hay băn khoăn lo lắng không còn cơ hội để bước vào nhà Tuấn. Nhưng thực sự mình đã lầm, thiếu tin tưởng. Mình phải cố gắng nhiều hơn nữa để cs thể thật sự đúng với tầm vóc mà mình đang có và đang giữ trọng trách. Thiết nghĩ, những gì mình đang có cũng là kết quả của bao nhiêu sự nỗ lực, phấn đấu liên tục.
Chiều buông ánh nắng nhạt dần
Cho đàn em nhỏ tung tăng quanh đường
Gió quê quyện mãi câu thương
Để cho sợi nhớ vấn vương lời thề
Biết bao tháng đợi năm chờ
Mối tình bè bạn bây giờ là đây
Gạt bao nước mắt, cơn say
Chung tay vun đắp mai này sáng tươi
Như lòng anh, biết lòng người
Dù cho gian khổ vẫn cười vẫn vui
Trăng sao sánh với bầu trời
Tỏa vầng mây bạc người người hân hoan.
Xuân về đông đã dần tan
Cho người bên ấy lại sang bên này.
Cuộc đời nhiều lúc mình không sao nghĩ cho thông suốt được. Và mình cũng không sao nắm bắt được hết sự thay đổi của nó nữa. Những gì mình tưởng chừng như đã mất thì nay lại hiện về nguyên vẹn. Có ai ngờ rằng, Tuấn lại chủ động đến gặp mình, làm hòa với mình. Chẳng những thế, Tuấn còn tạo điều kiện để mình có thể làm thêm được nhiều việc.
Ngày hôm đó, cũng giống như bao ngày khác mình đi làm về. Thế rồi mình nhận được điện thoại của Tuấn gọi mình. Nghe anh mình nói vậy, mình vừa mừng vừa sợ. Mừng vì Tuấn gọi cho mình là có việc cần, nhưng lo sợ là vì mình đã có nhiều lỗi lầm đối với Tuấn nên giờ gặp nhau mình sẽ ăn nói sao đây?. Bao nhiêu suy nghĩ lo lắng cứ chất chồng trong lòng mình không sao vơi đi được. Nó đè nặng lên con người mình không sao suy nghĩ nổi. Cho đến khi gọi điện cho Tuấn thì lúc đó mình mới hết lo lắng. Những lời nói không hề có ý trách móc mà trái lại nó thể hiện sự chân tình, một điều mong đợi. Và đối với tôi, đó là điều hạnh phúc vô cùng. Hạnh phúc vì mình đã có cơ hội để thổ lộ tấm chân tình, có niềm tin để vươn lên trong cuộc sống và không còn đau buồn như trước đây nữa.
Đúng như những gì mình nghĩ, Tuấn gặp mình với thái độ rất ân cần hòa nhã. Điều đó tạo cho mình một cảm giác rất gần gũi thân quen. Tất cả những việc làm đó, hành động đó lời nói đó làm cho mình thêm phần xấu hổ. Mình tự nghĩ mình phải có những việc làm thật nhiệt tình, thích hợp để giúp đỡ Tuấn.
Với những ngày đã qua, mình vô cùng xúc động. Nói thật, Tuấn bây giờ so với trước đây đã có nhiều sự thay đổi nhưng tấm lòng rộng rãi, lịch thiệp và nói chuyện có duyên vẫn không hề thay đổi. Hình ảnh đó vẫn in đậm trong tâm trí tôi không bao giờ phai nhạt. Tuấn bây giờ chững chạc hơn nhiều. Sự vững chải đó có được cũng là do sự tôi luyện của bản thân, sự tiếp xúc trau dồi nghề nghiệp, cẩn thận trong cách ứng xử với mọi người. Ta tìm thấy trong tâm hồn Tuấn những tia hy vọng, niềm lạc quan, những ánh sáng tràn trề ấm áp tình yêu thương. Nó thổi vào hồn tôi bao niềm thương nỗi nhớ.
Không giống như trước đây, giờ Tuấn đã thay đổi nhiều. Giờ đây những việc ấy xa vời. Nó xa mãi không sao với tới được. Ôi! những kỷ niệm dấu yêu, những giây phút mình sống thật với chính mình sẽ không bao giờ còn nữa. Những điều oan trái cứ mãi đeo mang, bám riết lấy thân tôi. Tôi thật sự yếu đuối trước sức mạnh của cuộc đời này. Than ôi! những khát khao, ước vọng, những niềm yêu thương mong nhớ giờ đã lùi xa, xa mãi, bay vụt khỏi tầm tay. Nó đi mãi không bao giờ trở lại. Tôi đứng nhìn nó mà lòng nuối tiếc khôn nguôi. Dẫu biết rằng không sao níu kéo nó được, lại càng không thể biến nó thành hiện thực, nhưng sao lòng vẫn cứ mãi vấn vương.
Ôi thôi! một kiếp người với biết bao buồn đau vô hạn. Ta đắm chìm, ngụp lặn trong đó mãi mà có biết đâu là bến bờ. Đối với Tuấn, ta vẫn xem là người bạn thân thiết nhất trong cuộc đời của ta. Nhưng ta không thể nào làm được tất cả những việc gì có thể để giúp đỡ Tuấn. Và trong mắt Tuấn, ta vẫn chỉ là một người bạn bình thường mà thôi. Nhưng dẫu sao, ta cũng lấy đó làm vinh hạnh vì Tuấn đã không trách cứ mình, không hờn giận mình, không cáu gắt với mình. Điều đó tạo cho mình một niềm tin rất lớn. Có thể nói, với những việc làm đó cũng đủ để cho mình kính phục Tuấn rồi.
Nay thì Tuấn đã có vợ và con. Cuộc sống của Tuấn còn nhiều bề bộn và lo toan. Thế nên, việc Tuấn phải đắn đo, suy nghĩ là việc bình thường. Bởi ta cứ mãi đòi hỏi một cái gì xa xôi không đâu nên cứ mãi ôn hận suốt cuộc đời này. So với Tuấn, ta còn nhiều điều cần phải học hỏi. Ngoài ra, ta cũng lo lắng cho hạnh phúc của Tuấn. Tuy là có vợ, nhưng tình cảm của Tuấn dành cho cô ta chưa thật sự đúng thực chất. Tuấn gọi vợ mình bằng tên. Trong khi vợ Tuấn gọi Tuấn bằng anh. Cách xưng hô đó đã nói lên thật nhiều điều. Điều suy nghĩ đầu tiên là xem cô ta như một người bạn. Còn nếu gọi là em thì mọi chuyện đã khác rồi, đâu còn gì đâu nữa mà bàn. Tuấn rất công bằng. sự công bằng đó ngăn chặn được rất nhiều điều không mong muốn nhưng vẫn cứ xảy ra. Thứ nhất, cô ta sẽ cảm thấy cách gọi đó có sự dè chừng. Từ đó cô ta sẽ có cách hành động hợp lí, không quá lố lăng. Thứ hai, Tuấn chưa thật sự thích cô ta mà chỉ vì nghe lời mẹ mà cưới thôi. Qua cách gọi đó, ta có thể hiểu rằng, người ta chủ động đến với Tuấn chứ Tuấn không thích đâu. Ngay từ lúc mới gặp nhau, tôi đã thấy việc này có gì đó không ổn. Cô ta rất thích Tuấn. thêm vào đó là hai gia đình cứ nung đúc mãi mà thành thôi.
Tuấn rất tế nhị. Có thể Tuấn không muốn cô ta khổ nên Tuấn mới có cách hành xử như vậy. Chứ tận sâu trong cõi lòng ai cũng hiểu. Với tình yêu, cô ta sẵn sàng chịu đựng tất cả miễn sao được gần gũi Tuấn là cô ta cảm thấy vui rồi. Mong sao hai người có một tình yêu thật tốt đẹp.
Riêng đối với Hào, trước cũng như sau, ta không mảy may để ý đến, không cảm nhận được điều gì. Bởi người đó không phải là người ta mong muốn. Ta không hề có chút cảm tình nào cả. Thương thay! những con người ấy lại mang trong mình những hoài bão, hầu mong muốn tiến thân trên bước đường hoạn lộ. Nhưng lại không có chút năng lực nào để thực hiện được điều đó cả. Vả như mong muốn làm được việc gì đó thì anh phải có đầy đủ năng lực, uy tín. Nhưng anh này lại không làm được điều đó. Phàm là một con người, bản tính thể hiện rõ nét qua cách mặc ăn và cử chỉ. Không thể nào có thể che giấu được dù trong mọi hoàn cảnh. Thế nhưng họ vẫn luôn tự che giấu bản thân mình. Và ngỡ như không ai biết việc làm của họ cả. Thật là buồn cười vô cùng.
Thế là ta cũng trả được một món nợ ân tình. ta không còn phải lo lắng gì thêm nữa. Những nỗi lo lắng, băn khoăn trước đây đã được giải tỏa. Hình bóng của Tuấn vẫn sẽ mãi chiếm hồn tôi, vẫn mãi là hình bóng đẹp. Bao nhiêu năm qua, tôi mãi đeo mang biết bao điều lo lắng thì hôm nay, tôi đã thật sự vững tin rồi, không còn gì phải lo lắng nữa. Mình sẽ cố gắng hết sức để giữ gìn. Trân trọng thứ tình cảm thiết tha này. Trước đây mình hay băn khoăn lo lắng không còn cơ hội để bước vào nhà Tuấn. Nhưng thực sự mình đã lầm, thiếu tin tưởng. Mình phải cố gắng nhiều hơn nữa để cs thể thật sự đúng với tầm vóc mà mình đang có và đang giữ trọng trách. Thiết nghĩ, những gì mình đang có cũng là kết quả của bao nhiêu sự nỗ lực, phấn đấu liên tục.
Chiều buông ánh nắng nhạt dần
Cho đàn em nhỏ tung tăng quanh đường
Gió quê quyện mãi câu thương
Để cho sợi nhớ vấn vương lời thề
Biết bao tháng đợi năm chờ
Mối tình bè bạn bây giờ là đây
Gạt bao nước mắt, cơn say
Chung tay vun đắp mai này sáng tươi
Như lòng anh, biết lòng người
Dù cho gian khổ vẫn cười vẫn vui
Trăng sao sánh với bầu trời
Tỏa vầng mây bạc người người hân hoan.
Xuân về đông đã dần tan
Cho người bên ấy lại sang bên này.