PDA

View Full Version : Chuyện Ngắn...


holy_chinduoi
14-12-2007, 15:27
Hồ ly chín đuôi xin được gời đến các bạn một chùm chuyện ngắn được thể hiện theo phong cách ngẫu hứng, với các hiện tượng tự nhiên làm chủ đạo cho tính cách nhân vật. Nói chung đây là một chuỗi tản mạn buồn, mong là các bạn có thể tìm thấy đâu đó trong các tuyến nhân vật, hay tình tiết truyện một chút gì đó của mình hoặc một sự kiện mà mình đã từng trải qua, những kỷ niệm ta giữ trong tim và vô cùng trân quý…

Cũng xin nói trước topic này cũng đã gởi trên một vài web khác nếu đọc thấy trùng đừng chửi nha!

Level 1: GIÓ


TRĂNG TREO…

Tiếng cười giòn tan xé toạc màn đen của con hẻm nhỏ! Hắn chở nhóc về trên chiếc xe cà tàng, tiếng máy xe nổ đì đùng, mùi khói xe khét nẹt cộng thêm cái mùi mồ hôi cả ngày lao động vất vả… vậy mà chẳng hiểu vì sao được ngồi sau hắn lại cứ thấy thích thích…


Trăng như con thuyền nhỏ đang trôi lang thang giữa trời, ánh sáng dìu dịu toả xuống nhưng bị ngọn đèn đường vô duyên cướp mất… Đột nhiên hắn lách xe đánh võng làm nhóc giật mình ôm chặt lấy vòng eo, vậy mà hắn phá ra cười ngặt nghẽo…


- Oái! Đau!


- Ai biểu cứ cà rởn!


- Tại thấy nhóc không vui tính phá một chút!_ Nói đến đó hắn ngập ngừng ra vẻ dân sành sõi chuyện đời lắm_ Có gì nói cho đây nghe, đây giải quyết dùm cho…


Nhóc thở dài nao ruột, biết nói gì bây giờ… chẳng lẽ lại nói là đang thích một ai đó?! Thôi vô duyên lắm chẳng nói được đâu!


- Có gì đâu!


- Xạo! Không nói không phải là bạn đó!


- Ừ!_ Nhóc ngập ngừng rồi đá qua chuyện khác_ Sắp thi rồi nên lo vậy mà…


Xe dừng trước nhà trọ, nhóc toan bước xuống thì hắn lại rồ ga phóng vọt đi, một lần nữa nhóc ôm ghì vào vòng eo hắn, cảm giác là lạ chạy khắp người, thich quá!!!


- Đồ con nít!_ Hắn nói, mái tóc cắt ngắn cũn cỡn bày đặt huơ huơ trong gió giả đò điệu bộ…


- Đi đâu vậy?!


- Đi xả “Trét”, chứ cứ ru rú ở nhà hoài dễ bị chết lắm!


Hắn là vậy, tính tình ngông nghênh không chịu được, chắc có lẽ một phần là do cái tên ảnh hưởng_Phong Ty! Cái tên nghe xấu òm, nhưng hắn nói là:


- Phong là gió, còn Ty là viết tắt của tình yêu, tên của tui là tình yêu của gió biết chưa?! Ka ka ka…


Hắn như cơn gió ngông cuồng sống tự do trong trời đất, cứ bị gò bó là hắn không chịu nổi… còn nhớ hồi cấp III, nhóc và hắn học chung một lớp, có ông thầy hắc ám, thấy ông thầy hay đì những đứa không chịu học thêm (trong đó có nhóc), hắn từ là một đứa trò cưng của ông thầy bỗng chốc trở mặt, rồi một lần vì bênh nhóc, hắn độp vào ngay mặt thầy…


- Thầy gì mà cà chớn! Gò bó quá! Nghỉ…


Hắn nghỉ thật, bỏ dở lại quá trình bao năm phấn đấu, nhóc năn nỉ hết lời mà cũng chẳng chịu nghe, rồi hắn đi làm, làm đủ thứ việc, nhưng sáng nào cũng chạy qua chở nhóc tới trường, nhờ vậy mà trong những năm còn lại nhóc không cảm thấy cô đơn…


Rồi ngày nhóc đậu đại học, đang buồn vì phải lên thành phố học một mình, phải xa gia đình, bạn bè cùng những gì thân thương nhất trong đó có cả một lô tình cảm nhóc dành cho hắn thì hay hắn cũng chuẩn bị lên thành phố…


- À! Sống hoài dưới đây chán quá! Lên thành phố coi có sống khá hơn không… ka ka ka!


Vậy là hai đứa cùng nhau lên thành phố. Nhóc thì sống chung với mấy đứa bạn trong một căn nhà thuê giá rẻ, còn hắn thì ở tít khu Gò Vấp, vậy mà ngày nào hắn cũng chạy chiếc xe cà tàng qua cho nhóc quá dang ra trạm xe buýt, chiều tới lại ra trạm đón nhóc đi học về… mấy thằng quỷ sứ chung phòng cứ chọc đó là chồng của nhóc làm người ta ngượng chết được… người ta là con trai mà!!!

Còn tiếp...

luvsick
15-12-2007, 01:43
Hồi hộp chờ phần tiếp theo xD

oneheartonelove
15-12-2007, 14:06
tình hình là đọc thấy hay hay.... mà minh cũng ở go vấp hok bít có wen cái anh Phong Ty gì đó hem :D( hen xui á). dang chờ đọc tiếp :).thanks đã post .

uocmocuatoi
15-12-2007, 16:19
uhm cau chuyen doc rat co an tuong do ban _thank nha, nho post tiep nhanh nhanh nhe ,hihih

holy_chinduoi
26-12-2007, 00:31
Tới rồi!_ Hắn nói gọn lỏn…

Thì ra là đưa người ta ra bờ kè kênh Nhiêu Lộc! Chỗ này cũng gần nhà nhóc thuê, chẳng hiểu sao mọi người thích ra đây tụ tập??? Có thấy cái gì hấp dẫn đâu! Dòng kênh thì đen xì, hôi rình … làm sao mà so được với dòng sông ở quê!

- Đưa nhóc về đi! Về trễ là bị nhốt ở ngoài luôn đó!

- Cho bị nhốt luôn!

- Rồi tìm đâu ra chỗ ở?! Lỡ bị đuổi luôn thì sao???

- Thì qua đây ở chung với đằng này! Ở mà…

- Gò bó quá thì ờ làm gì đúng không?!!_ Nhóc cướp lời không cho hắn kịp nói hết!_ Hay giữ, người ta và đằng đó có là gì đâu tự nhiên kêu qua ở chung?! Kỳ chết!

- Chứ mấy người thuê chung bên kia cũng có là gì đâu?!_ Hắn cãi lại, vừa nói vừa đu đưa trên sợi dây xích nối các cột sắt trông rất đáng ghét_ Với lại sớm muộn cũng là người của nhau mà…

- Hả?!!

- Không nghe thì thôi! Ka ka ka!!!

Tiếng cười hắn giòn tan, bỏ mặc nhóc trong lòng bao suy nghĩ, thấy gò má nóng nóng, chắc tại đèn đường nè!!! Cũng may, nhờ ánh đèn vàng hắt xuống mà người ta không phát hiện mặt nhóc đang đỏ lừ…

Trăng trôi hững hờ trên dòng nước đặc quánh, hôi rình. Trăng trôi theo con đường về với tiếng cười chẳng vang ra mà cứ râm ran trong dạ… Có lẽ nhóc thích người ta thật rồi!

- Nè, nếu có thể Ty đi học lại đi!

- Ừ! Biết rồi…

Cả buổi tối hôm đó, nhóc cứ thấy lòng mình vui vui. Trời tiết cuối thu lành lạnh, cái lạnh không phải của áp thấp nhiệt đới mà là cái se se của đất trời chuyển tiết, cảm giác này có lẽ làm cho lòng người thoải mái, và cũng làm cho lòng người thấy cần có nhau hơn…

*****************************

Ngày hôm sau, hắn tốt đột xuất, buổi sáng thì chở nhóc ra trạm xe buýt như bình thường, nhưng chiều về thì thấy hắn đứng ngay trước cổng trường. Tay huơ huơ, miệng gọi í ới, nụ cười nở rộng tới mang tai, cặp mắt nhỏ xíu bị nụ cười nuốt mất!

- Hú hồn! Làm gì mà lên tận đây?

- Bí mật!

- Ghê quá! Đừng nói là theo dõi người ta!

- Cũng có khi! Xa nhau ai biết được lòng có cách trở…

- Ọc! Nói vậy mà nghe được, coi chừng người ta nghe hiểu lầm…

- Kệ người ta!...

Ừ thì kệ người ta, mà nếu có lỡ yêu thì ai lại đi bắt tội…_Nhóc nghĩ trong lòng, nhưng chẳng dám nói ra, hắn hay đùa nên đâu biết nói câu nào là thật…

…Mấy bữa liên tiếp hắn lên tận làng đại học Thủ Đức đón nhóc đi học về, hắn làm nhóc tò mò muốn chết, chắc chắn khi không hắn sẽ chẳng bao giờ làm như vậy, nhưng có gạn hỏi mấy hắn cũng chẳng trả lời cho đàng hoàng toàn nói mấy câu cà khịa:

- Đi đón nhỏ vợ nhưng tìm hoài không thấy! Thấy nhóc đi bộ tội nghiệp nên đưa về dùm!

Hay:

- À! Lên tìm coi có ai yêu mình không? Người ta thề ai chịu ngồi phía sau xe cho đây chở là chấp nhận làm người yêu của đây!

Và còn nhiều câu nhột nhạt hơn nữa, nhưng kệ hắn! Cứ được ngồi sau lưng, được lâu lâu choàng qua ôm eo, và thỉnh thoảng hít thật sâu cái mùi nồng nồng trên cơ thể hắn là nhóc vui lắm rồi…

Tối đó, hắn lại đưa nhóc ra bờ kè, hắn đảo mấy vòng tìm chỗ thật vắng rồi dừng xe… Tự nhiên hắn tỏ thái độ làm ra vẻ đây là một buổi nói chuyện thật nghiêm túc, nhóc hồi hộp quá!!!

- Cho nhóc cái này nè!

Hắn chìa ra đưa cho nhóc một cái vòng đeo tay bằng da, chiếc vòng rất đơn giản nhưng nó đẹp. Chẳng hiểu sao nữa?!! Có lẽ vì nó mộc mạc như chính bản thân hắn, mộc mạc như tấm lòng của nhóc hay nó mộc mạc như tình cảm của cả hai người đang dành cho nhau???

Nhóc không giải thích được, nhưng nhóc sẽ quý cái vòng tay này…

- Nhóc qua ở chung với đây nha?!

- Không được đâu!

- Đây muốn chăm sóc cho nhóc nhiều hơn, thấy nhóc bươn trải đây không chịu được!

- Thôi làm vậy kỳ lắm, nhóc tự lo cho mình được, với lại…

- Đùa thôi mà! Đừng nghiêm trọng quá! Nhớ giữ cái vòng này nha giữ cho đến khi nào đây quay lại đòi, đây chưa đòi lại thì đừng gật đầu với bất kỳ ai!

- Ty đi đâu hả? Gật đầu cái gì?

Hắn nhìn lên trời thật lâu, trăng lên cao không tỏ cũng không mờ, có vài áng mây hững hờ bay qua che trăng…

- Nói trước vậy thôi! Ai biết ngày mai sẽ ra sao… chắc mai không qua đón nhóc được! Chỗ làm dạo này gắt lắm…

- Vậy là đang gặp khó khăn?!

- Ừ! Dạo này sống ngột ngạt quá…

- Lại tính đi đâu phải không? Lo đi học lại đi! Nếu không… nhóc nghỉ chơi Ty ra luôn!

- Không phải?! Đừng bận tâm…

Ngày mai hắn không tới đón nhóc thật! Không chỉ vậy, sau của ngày mai và những ngày kế tiếp cũng không thấy hắn xuất hiện, qua nhà trọ mới hay hắn đã dọn đi đâu mất biệt… không lẽ vì nhóc gò bó quá nên hắn bỏ đi rồi?!!


Còn tiếp...

@ Các bạn: Cảm ơn các bạn đã theo dõi! sry mình khôngthường xuyên lên mạng vì công việc cũng khá nhiều... hôm qua mới hoàn tất vở diễn mừng Giáng Sinh và vừa nối ADSL nên hôm nay ghé post liền... mong được các bạn ủng hộ!!!

holy_chinduoi
28-12-2007, 00:21
- Nè! Sao mặt mày bí xị vậy?_ Đứa bạn cùng phòng nhìn nhóc hỏi.


- Đâu có! Tại lạnh mà!


- Xạo tổ, trời hết lạnh rồi mà!


Ừ! Nhóc vô tâm thiệt! Trời đông gì mà vô duyên tự dưng ào ào lạnh vài ba bữa rồi lại ào ào mang cái lạnh đó đi đâu mất, làm cho người ta nhớ, người ta buồn quá đây nè!


Hắn đang ở phương trời nào có biết là nhóc đang buồn và cô đơn lắm không?! Mỗi khi trời se lạnh là nhóc lại nhớ hắn vô cùng, chiếc vòng đeo trên tay nhóc coi như báu vật chẳng mấy khi tháo ra, vì hình như trong ấy còn lưu chút hơi ấm mà hắn đã gởi vào…


********************************


Con đường về hôm nay sao dài và buồn quá, từng ngọn đèn đường quẳng xuống đất mớ màu vàng ạch làm bóng nhóc đổ ngoằn nghoèo… Trời lại trở lạnh, chợt nhớ đến hắn, lòng nhóc buồn da diết, giọt nước mắt rơi xuống vô tình… Sao đành bỏ rơi người ta…


Hắn đứng trước cổng nhà trọ tự lúc nào, đang mỉm cười với nhóc, cái miệng rộng đến mang tai, nuốt luôn cặp mắt nhỏ xí… nhóc nhào tới ôm chầm hắn, nước mắt lại tuôn chảy lăn dài trên gò má, giọt nước mắt hạnh phúc!


- Cho người ta xin lỗi! Vì người ta được công ty cử đi học, muốn cho nhóc bất ngờ, muốn khi nào thành tài mới quay về để xứng với nhóc nên…


- Ác quá! Sao lại không nói một lời nào, sao lại để nhóc vì nhớ Ty mà quên luôn nụ cười, từng ngày vắng Ty nhóc chỉ còn biết buồn và nhớ!


- Cho Ty xin lỗi mà! Sắp trở về rồi!!!


Hắn tan dần, tan dần… tan như sương khói khi ánh nắng lên, vòng tay nhóc lại trở về với mông lung… giật mình thì ra là nhóc đang mơ… Giọt nước mắt lại chảy dài nóng hổi, lăn ướt trên lá thư mà nhóc vừa nhận được…


Chẳng biết hắn học lại lúc nào, nhưng vì thành tích và uy tín hắn tạo được, công ty cử hắn qua tu nghiệp nước ngoài, mấy năm qua hắn dấu nhóc muốn cho nhóc bất ngờ khi quay lại…


- Nhóc yêu hắn vô cùng, và mãi mãi đợi hắn…


Trăng như con thuyền mong manh trôi giữa bầu trời, con thuyền ấy sao mà xa mà gần đến vậy, cứ như là con thuyền tình của hắn và nhóc. Nơi ấy, hắn đang làm gì? Có lẽ hắn cũng như nhóc, cũng đang cố vẫy vùng để thoát ra khỏi nghịch cảnh mà đến bên nhau…


- Ty ơi! Suốt mấy năm qua chúng ta đã luôn nhìn lên ông trăng kia mà vọng về nhau…


*******************************


…Trăng treo trên trời mong manh là thế, nhưng có bao giờ trăng rơi!!!


*******************************


P/S: Ờ cũng không cần thiết vì chỉ cần lấy một chậu nước để ra giữa trời là có trăng thôi mà…


- Phải không Ty?!

Hết!!!

Trăng treo holy viết dựa trên một cảm xúc thật, cái vòng tay ấy bây giờ holy vẫn còn đeo, dù sao cũng là một cảm xúc đẹp... mỗi lần đọc chuyện này lại có cảm giác buồn mang mác nhưng lại thích cảm giác này... nhẹ nhàng như gió vậy...

Truyện tiếp theo: xim mời mọi người bước qua Level: Miền Biển với các chàng trai miền nước mặn, chân chất và nồng nàn

holy_chinduoi
29-12-2007, 15:58
Level 2: Miền Biển

MƯA ĐẦU MÙA

Ánh đèn đường chạng vạng, nhỏ xíu nhuộm cho không gian một màu loang lổ với các gam sáng tối bất thường… Vậy là hai buổi rồi tôi và hắn cùng đi học thêm ở nhà thầy Đàn… Ừ! Thì cũng tại chiếc xe đạp của tôi bị “sinbat” (thì bị chôm đó) nên tôi mới phải nhờ hắn cho đi ké!

Nghĩ cũng tội, nhà hắn xa thấy mồ, một mình đạp đến chỗ thầy đã thấy oải, huống hồ tha thêm một đứa như tôi vậy…

- Trung có mệt không?! Thôi đổi tài để Khải đạp cho…

- Không sao đâu!_ Hắn chối không cho tôi đạp. Bảo không sao mà thở muốn chết đã vậy mồ hôi còn tươm ra nhễ nhại…

- Thấy ghê quá! Thở như vậy mà bảo không sao?

- Nhằm nhò gì, hồi ở quê tôi còn làm nặng hơn nữa mà!

- Quê Trung ở đâu?

- Phan Thiết! Nhưng không gần mấy khu du lịch đâu! Quê nghèo và buồn lắm…

Ra vậy, hèn gì người hắn đen nhẻm… Trung mới chuyển vào lớp tôi hồi đầu năm học, hắn hơn bọn tôi một tuổi, đáng lẽ trường không nhận nhưng thấy thành tích của hắn khá quá, đồng thời cũng được thầy chủ nhiệm đứng ra bảo lãnh nên… mới miễn cưỡng nhận vào…



…Trung ít nói, đã vậy với nước da rám nắng, thân thể cường tráng càng làm hắn tách biệt với đám con trai (vì trông hắn chẳng giống học sinh trung học tí nào!). Cả lũ chẳng bao giờ mon men đến gần bắt chuyện hay rủ hắn chơi trò này nọ…

Cái đám cà chớn, thấy người ta manly hơn mình nên kỳ thị nè! Còn tôi, tôi là lớp trưởng hổng lẽ không hoà đồng để kêu gọi tình đoàn kết?!!

Nói thì nói vậy chứ tôi biết đám con gái ngưỡng mộ hắn lắm, nhìn bọn nó cứ suốt ngày thì thào to nhỏ chỉ trỏ về Trung là tôi biết ngay bọn nó đang nghĩ gì, thì thế nào cũng nói:

- Trung cao gần mét tám đó mày!

- Không dám đâu! Tao nghĩ chắc cỡ mét bảy lăm thôi!

- Như vậy cũng là cao lắm rồi! Ảnh lạnh lùng quá, nhưng như vậy mới hay chứ cứ nhao nhao như lũ gà choai lớp mình chán lắm!

- Giá mà ảnh chịu nhìn tao mà cuời một cái! Trời ơi! Hôm bữa, tao thấy ảnh cười… đẹp lắm!!!

Xí lũ con gái lớp này bị mù hết rồi!_ Tôi nghĩ thầm trong bụng_ Lớp trưởng đẹp như vầy mà không nhìn, nhìn đi đâu không hà! Đã vậy còn bảo mình là gà choai, lại nhao nhao… Hứ! Không dám đâu nha!!!

Còn cái khoản hắn cười thì tôi tò mò thật, thi thoảng nhìn lén về hắn cũng thấy hắn nhếch mép, nhưng không biết đó có phải là nụ cười không hay là đang khi dể nhỏ nào… nhưng cho dù là gì thì cũng đẹp lắm… Buổi tối về trước khi đi ngủ tự nhiên lại nhớ cái nhếch mép ấy, lòng thấy mông lung…

Hô hào trong lòng là phải đoàn kết chứ gần nửa năm học có khi nào tôi lân la tới chỗ hắn bắt chuyện làm quen! Cho đến kỳ thi trò chơi vận động mừng ngày nhà giáo Việt Nam 20/11, lớp nào cũng phải tham gia, các môn khác thì ok riêng môn kéo co chẳng thằng nào chịu xung phong vì các lớp khác đều có phần hơn về thể xác… đang điên cái đầu thì nhớ đến hắn…

Cứ tưởng hắn sẽ chối từ ai ngờ gật đầu cái rụp, co hắn hậu thuẫn bọn con trai cũng được củng cố tinh thần (với lại thêm phần mấy con mắm kia tru tréo miệt thị nữa!) nên cũng đăng ký tham gia… ức là thiếu một chỗ…

- Thằng Khải làm lớp trưởng mà không thi gì hết! Thôi mày vào luôn đi!

Cái con Trâm kỷ luật xí xọn, thử nhìn tui đi thân mỏng như lá lúa, trắng nhách thế này vào chỉ tổ làm gánh nặng cho cả bọn chứ giúp ích được gì… Đang phân vân, lưỡng lự, hắn tiến tới ngay trước mặt nở ra một nụ cười tươi rói:

- Lớp trưởng tham gia luôn nha!

- Nhưng mà…

Lại một nụ cười rạng rỡ, tôi cảm thấy mình vừa được đứng trước biển cả ngắm mặt trời lên, nụ cười ấm áp và thân thiện của hắn làm lòng tôi xao động…

- Ừ!

Chết mồ! Dại vậy!!! Tự nhiên đâm đầu vào chỗ chết! tiêu rồi!

Bàn tay hắn chìa ra, các vết chai sần từng trải, các đường gân hằn lên như những chứng tích oai hùng_thật khác xa bàn tay tui, vưa thuôn dài, vừa mềm mại hơn cả khối con gái trong lớp_ hắn bắt tay tôi, một luồng điện chạy rân rân trong cơ thể… ấm áp quá, trái tim đập nhanh loạn xạ như co muôn ngàn con sóng đang vỗ bờ…

Ngày thi đến, cả bọn hùng hổ bao nhiêu thì tôi lo lắng bấy nhiêu! Trước giờ, thi môn nào về học hành tôi cũng xổ chấp hết, chỉ duy có thể thao là tui thù nó! Bởi vậy cái mặt trông như cái mền ướt á!

- Sao lo lắng giữ vậy?

Cánh tay choàng qua vai, lại một cảm giác thanh thản, tim lại nghe như có những con sóng hiền hoà tan trên bãi cát, hơi thở phả ra ấm nồng, hình như có nghe trong ấy cả vị mằn mặn…

Như kẻ bị thôi miên, tôi chẳng hiểu sao lại gục đầu vào vai người vừa xuất hiện, cảm giác gần gũi và an toan vô cùng:

- Tôi sợ!

Người ấy lấy bàn tay chai sần vuốt mớ tóc quăn tit trên đầu tôi, giọng nói nồng nàn nhưng kiên nghị khiến tôi thực lòng tin tưởng:

- Đừng lo có tôi… à không có chúng tôi nữa mà!

- Trung!

Tôi giật mình phóng ra xa! Trời nãy giờ mình làm gì vậy? Mặt đỏ bừng…

- Sorry! Mình không để ý!

Trung cười hiền hoà, nụ cười chẳng giống cái nhếch mép cố hữu tý nào:

- Có sao đâu! Nhìn bạn lúc đó dễ thương mà! Như con chuột bạch trong ***g kính! Ha ha ha…!

Không tin được hắn cũng biết nói đùa, và càng không tin được hắn có thể cười thành tiếng… Nụ cười giòn tan không chút nào kiểu cách cứ dân dã mà đậm đà như muối… Tôi cũng giả đò giận lẩy, mặt quay đi chỗ khác, hắn vô tư chẳng biết gì chạy lại choàng tay qua vai thân mật:

- Sorry! Trung không có ý chọc chỉ là…

- Thôi! Không sao! Tơi phiên lớp mình thi rồi kìa!

Cả bọn đứng vào hàng, tay nắm chặt vào sợi thừng… hắn đứng chót làm trụ, còn tôi đứng ngay trước. Thật là tương phản khi cho tôi đứng kế hắn, nhưng không sao, ở vị trí này tôi thấy an toàn…

Tiếng còi vang lên, sợi dây căng cứng như một thanh thép, cả hai đội thi nhau kéo về phía bên mình, lần đầu tiên tôi phải dùng sức nhiều đến vậy, mồ hôi tuôn ra nhễ nhãi, lòng bàn tay đau rát, nóng bừng chừng như không con làm chủ được…

Phải bụông thôi! _Ý nghĩ vừa loé lên trong đầu, chẳng hiểu sao tôi lại quay về phía hắn, hắn cũng chẳng kém gì tôi, cũng đang gồng mình kéo, khôngn hững thế hắn còn nghiến răng nghiến lợi cố kéo cho cả bọn nên gân guốc bao nhiêu sợi nổi lên cả trên cánh tay rám nắng…

Ánh mắt hắn vững trãi và sáng như ngọn hải đăng rọi vào trái tim u mê của tôi, tại sao hắn làm được mà tôi không làm được?! Tôi phải bắt trước hắn!

- Oái!

Nhưng đã không kịp! Trong phút chốc lơ là, tôi đã không còn tập trung vào việc kéo nên kết quả là đội bạn chiến thắng…

Còn Tiếp...http://www.taoxanh.net/forum/images/smilies/s07/hk03.gif

hell_angel2510
29-12-2007, 23:40
hihih hay wóa ^^ :D chờ tập tiếp theo

candy_boi
30-12-2007, 00:27
Sao á, chiện nì nó hem thoát ra được cái bóng của "Anh, người hàng xóm đáng yêu", hem sâu sắc được như chiện của P4, hem hoành tráng được như chiện của atraingheo, hem hấp dẫn, nhí nhảnh, tình củm sâu lắng như của bà kimtieuthu. Hem phải candy mún so sánh nhưng wa? thực, đọc chiện của bạn thí nó chưa cóa sức hấp dẫn, theo mìn bạn nên kết hợp cả chiều sâu của nhân zật zí miêu tả hoàn cảnh sẽ có hiệu quả cao hơn. Mong chờ sự tín bộ nha!!! Gluck

holy_chinduoi
30-12-2007, 01:39
Buồn vì mình đã không làm tròn trách nhiệm, tôi lặng người gục xuống sân trường, hắn lồm cồm bò tới ngay sau lưng nói khẽ:

- Còn hiệp hai lo gì!

Bàn tay hắn xoè ra kéo tôi đứng dậy, hắn làm tôi khó nghĩ quá! Sao lại đối xử với tôi đặc biệt như vậy???

Tiếng còi lại vang lên, sợi dây lại căng ra như thanh thép, tôi đã rút được từ hắn một bài học nên lần này dù có thế nào tôi cũng không buông tay…

Lòng bàn tay rát lắm! Có cảm giác như da đang bị cứa đứt! Mệt thật! Tim đau không chịu nổi! Nhưng ý chí đã có người củng cố, tôi nghiến răng kéo lại phía mình từng milimet…

Đột nhiên sợi dây nhão nhào, cả bọn mất đà ngã chổng gọng. Còn tôi, thật sui sẻo vì khi vừa bị mất đà, chân lại vô tình đạp vào một viên sỏi lớn thế là bay vèo một vòng santo ngược, tưởng rằng lần này gởi đi tạm trú vài cái răng là ít ai ngờ khi tiếp đất lại thấy thật thoải mái, thật êm, có cảm giác như đang năm trên một cái gì đó à không một con gì đó âm ấm… còn môi sao chạm trúng thứ gì mà như có dòng điện chạy khắp người vầy nè!!!

Cảm giác thoải mái và sung sướng cứ tuôn trào lên ồ ạt hết lượt này đến lượt khác! Thích quá! Chẳng muốn đứng dậy gì hết, giá như không phải đứng dậy nữa thì tuyệt! Nhưng tiếng nhốn nháo làm khó chịu quá???

Mắt tôi từ từ mở ra, gương mặt từ từ đỏ ửng, bờ môi vội vàng thu về, và co chân nhảy thẳng ra một nơi xa nhất có thể!

Tôi nãy giờ đang nằm đè lên người hắn, môi tôi chạm môi hắn!!! Chết mất! Sao lại như vậy?! Sao lại thấy thich như vậy?!

Nhưng hình như mọi người không nhốn nháo về cái sự cố kỳ cục và hết sức trọng đại của tôi, họ đang nhốn nháo một chuyện khác, quay về hiện thực, tôi thấy chỗ Trung bọn con gái bu đen bu đỏ.

Tránh ra!_ Tôi quát mấy nhỏ để có chỗ chen vào nhưng hình như giờ này cái chức lớp trưởng của tui không xi nhê gì nữa! Bằng chứng là bọn nó vẫn nhốn nháo và bu quanh Trung.

Khó lắm mới chui được vào trong chính giữa muôn trùng vây của bọn con gái. Trung đang ngồi ngã người ra sau, hai tay chống đất, chân một co một duỗi, bàn chân duỗi máu đang tươm ra nhiễu ướt cả một vũng nhỏ phía dưới, Trâm đang làm thao tác sơ cấp cứu cho hắn… không hiểu sao thấy như thế này tim đau quá!

Trận này bọn tôi thắng, mấy thằng bên kia chơi xấu thấy thua nên buông tay làm bọn tôi ngã nhào, và đáng ghét hơn là làm cho Trung bị thương, phải phục thù mới được…

- Còn trận cuối tiến lên anh em!_ Tôi gào lớn ra lệnh cho cả bọn!

Đám con trai thừa thắng_ hăng tiết vịt_ xông lên, lũ con gái thấy các vận động viên sung quá cũng điên cuồng cổ vũ, Trung cà nhắc quay về vị trí, tôi cảm thấy ái ngại cho hắn:

- Nè! Có sao không?

- Lúc nãy được hun phê quá nên đâu có biết gì!

Hắn lại diễu, sao lúc này trông hắn khác vậy? Chẳng giống hắn ở trong lớp tẹo nào… Tôi mắc cỡ chỉnh lại gọng kính…

- Đùa đó! Chút vầy nhằm nhò gì, hồi ở quê Trung có lần còn bị nặng hơn! Không sao đấu! Tập trung thi đấu chứ thua thì tức lắm!

- Ừ!

Dù đã cố gắng hết sức, nhưng bên đội bọn tôi với yếu thế mất đi pháo đài trụ phía cuối nên thua cuộc. Tuy như vậy nhưng bọn con trai trong lớp cũng thấy hả hê lắm! Còn phải hỏi, tử trước tới giờ có khi nào bọn nó được ra vẻ trí nam nhi như thế này đâu…

Cả bọn xuýt xoa tiếc rẻ, hả hê vì vượt qua chính mình riêng hắn chẳng biết đi đâu mất biệt… Tìm mãi mới thấy hắn ngồi bần thần ở một ngách vắng phái sau dãy phòng thí nghiệm, ánh mắt buồn lắng đọng…

- Sao vậy?

- Không có gì, tự nhiên thấy có lỗi!

- Đâu phải do Trung! Tại tôi mà!

- Không phải vậy, tại chợt nhớ tới chuyện cũ ở quê thôi!

- Nói Khải nghe với được không?

- Buồn lắm!...

Câu truyện kể về một miền biển đầy sóng gió, có những người ngư dân nghèo lam lũ suốt ngày lênh đênh trên biển, có những giọt mồ hôi mặn hơn muối, những cay đắng còn hơn gừng và khổ qua… và cũng có tí chút vui mừng như trẻ con được cho áo mới… Câu truyện nói đến sự mong manh của con người trước mênh mông của biển…

Một lần mẹ đi câu mực trên chiếc thuyền thúng bé tẻo teo, một lần trời bất thần trở bão, một lần hắn vươn tay níu kéo rồi bất lực buông xuôi…

Giọt nước mắt trong veo nối liền ký ức và hiện tại, lăn trên những vết chai sần sóng gió… Tôi biết Trung chẳng yếu đuối gì để mà mình phải trở che… nhưng nhìn hắn lúc này sao mà… sao mà…

Vòng tay tôi choàng qua hắn không tự chủ, hắn ngả người, đầu tựa vào vai tôi… Tiếng trống tim thình thịch, một cảm giác vừa dậy sóng vừa ngọt ngào…

- Hi hi!_ Tự nhiên vòng tay xiết mạnh qua eo hắn, ngửa ra sau mà cười

- Gì vậy?_ Hắn quay lại hỏi tôi…

- À không!

Có cho vàng cũng không dám nói ra nãy giờ trong đầu đang nghĩ gì, tôi vô tư thật! hắn rõ ràng đã kể cho tôi nghe về miền quê nghèo ấy vậy mà lại bị những niềm vui sau ngày hôm ấy làm cho quên mất!

- Nói nghe đi!

- Không mà!

- Vậy nghỉ chơi ra đó!

- Ừ! chết cũng không khai đâu!

- Nhớ nha!

Chợt những kỷ niệm lại ùa về… Sau ngày hôm ấy tôi và Trung chơi thân luôn với nhau, có chuyện gì hai đứa cũng tìm nhau để chia sẻ… rồi thì chẳng biết sao tự nhiên tôi cảm thấy không thể thiếu Trung được…

- Mưa!

- Ừ! Mưa!

Cơn mưa đầu mùa về bất chợt, con phố dưới làn mưa lất phất quyện cùng ánh đèn vàng càng lung linh huyền diệu, bóng hai đứa vươn dài trên mắt đường, thời gian vô tình quá vậy là sắp bế giảng, sắp phải chia tay thầy cô bạn bè và biết bao nhiêu kỷ niệm… còn có cả tôi và hắn… Tôi tíhn chọn bên nghệ thuật, còn hắn chẳng biết sẽ chọn nghành gì… rồi hai đứa có còn được như bây giờ? Buồn quá!

Tiếng thở dài nuối tiếc, mong thời gian ngừng trôi!!!

- Sao vậy?_ Thấy tôi thở dài hắn quay lại

- Thì mưa!

- Mưa cho cây xanh tốt, mưa tốt mà!

- Nhưng như vậy là sắp đến hè, sắp chia tay thầy cô và bè bạn…

- Có sao đâu! Rồi cũng gặp lại mà…

- Nhưng! Nhưng…

- Sao? Hay là để ý nhỏ nào không nỡ hả…

- Sợ gì, tìm mây hồi… chỉ sợ chia tay con kingkong dang đạp xe thôi!

- Hí hí! Vậy thì càng tốt! Khỏi phải chạy qua rước khỉ nhỏ mỗi ngày đi học, không phải nhìn vào bản mặt thấy ghét nữa… mưa nữa đi mưa ơi!

Còn Tiếp...

Gởi candy_boi: À! Nói chung vô đậy viết có người xem và góp ý là vui rồi (nói xạo đó cái mặt bí xị nãy giờ) Thực ra đây là chùm nhữngtản mạn buồn, một chút nào đó của quá khứ mà không nói được bằng lời nên mượn chuyện viết ra chonó khuây khoả!!! Mìnhsẽ cố gắng... nhưng mong bạn hiểu cho đôi khi mình phải biết là mình ko bằng người khác và tôi nghĩ có lẽ tôi khôngbằng các bạn mà bạnđã nhắc... tất nhiên là sẽ cố gắng vươn lên theo phong cách của riêng tôi! cảm ơn nha!!!

tieuthubongbong
31-12-2007, 08:59
cu' viet' truyen la co' nguoi` doc thoi ^^ post tiep di

holy_chinduoi
08-01-2008, 01:12
Phóc!_ Tôi nhảy xuống xe

Con trai gì sao vô tâm vậy?! Không biết rằng người ta đang vụn vỡ trái tim sao?! Không ở bên mình chắc hắn vui lắm… hay là đã thích con nhỏ nào khác rồi?


- Sao vậy? Giận hả?


… _ Đôi mắt đỏ hoe không nói được…


- Thôi mà khỉ nhỏ, sao lại thế? Cứ như là bọn con gái đang lên cơn ghen vậy… khiếp quá!


Bốp!


- Về đi!


Trời đột nhiên mưa tầm tã, cả hai đứa lặng nhìn nhau, cái tạt tai in trên mặt hắn mà sao nóng rát dạ mình, tôi cũng không ngờ mính lại làm như vậy… cư xử như một đứa con gái, phải chẳng khác gì, vừa giận hắn, vừa giận mình, tôi chỉ còn biết đứng nhỉn người rung lên bần bật!


Hắn nhìn tôi bằng cặp mắt khó hiểu, ánh sáng loang lổ chẳng thể thấy rõ cảm xúc trong đôi mắt, nhưng nó vừa ngỡ ngàng, vừa giận, vừa sao ấy… rồi hắn thở dài quay xe đạp đi lầm lũi, mất hút trong màn mưa…


Uỵch!


Tôi ngã xuống mặt đường, hai hàng nước mắt hoà cùng mưa…


- Đừng đi Trung ơi!…


……………….


Những ngày sau mưa tầm tã, trên ti vi báo áp thấp nhiệt đới, bão về vùng biển miền trung gió giật dữ dội… chẳng cần bão thì lòng tôi cũng đủa tan hoang rồi… Mấy bữa nay Trung không ghé nhà rước tôi đi học như trước, ba chở tới trường, ngồi sau ba, núp trong áo mưa thấy chẳng vui tý nào…


Vào lớp hai đứa cũng chẳng nói với nhau một tiếng, cũng đôi lần nhìn lén hắn nhưng thấy ánh mắt ấy sao cứ như đưa về một nơi nào đó xa lắm!!!


Trung lạnh còn hơn trước, lũ con gái kháo nhau Trung vừa phụ tình, nghe đâu là bỏ nhỏ nào đó nên mặt mới lạnh giữ vậy! Có đứa thêu dệt chuyện hết năm Trung sẽ về quê lấy vợ…


Toàn chuyện tào lao vậy mà làm cho lòng tôi thấp thỏm…


Rồi nhưng cơn mưa đầu mùa cũng qua đi, trên tán cây phượng già đầu ngõ đã trổ bông đỏ au, tối tối lũ ve nhàn hạ đã gào la thảm thiết, bọn tôi tốt nghiệp…


…Trước ngày thi đại học, Trung ghé nhà tìm tôi, hôm ấy trời mưa thật lớn…


Hắn chạy bộ từ đâu lại, quần áo ướt mem, chiếc áo mỏng tanh lộ lên cả một thân hình vạm vỡ, ánh mắt Trung lại long lanh như nắng mới lên trên biển đầu ngày…


- Đi uống nước với Trung nha!_ hắn cất tiếng, có vẻ lạnh lắm nên hai hàm răng cứ cạp vào nhau_ Trung có chuyện quan trọng muốn nói với đàng ấy…


Ừ! Dĩ nhiên rồi!!! Đáng lẽ phải là vậy nhưng không!


- Không cần đâu!


Cánh cửa đóng sập lại, tôi đứng yên bên trong, Trung sững lặng phía ngoài… Từng dòng nước tuôn trên người Trung, gió tạt lạnh cóng… Từng cơn gió thét gào trong lòng tôi, lòng dậy sóng, mắt cay xè ướt nhoè thổn thức… tôi ơi, làm sao vậy?


…………………………….


- Nè làm gì mà dọn lâu vậy?!


Tiếng mẹ gọi từ gian nhà ngoài, tôi choàng tỉnh, nãy giờ đang dọn lại phòng… Nhanh thật vậy mà đã mấy năm trôi qua rồi, Trung đã đứng chờ trước cửa rất lâu, mẹ tôi phải ra bảo mới chịu về…


Trung đi rồi, mẹ la tôi một trận! Mẹ bảo là: “không có lòng nhân hậu, bạn đứng ngoài mưa mà không chịu mời vào nhà” rồi đưa cho món đồ Trung gởi…


Tôi vẫn còn giữ món đồ ấy, một tấm thiệp ướt mẹp, một khung ảnh làm bằng tay với các hạt đậu và vỏ sò kết thành hình hai trái tim đan vào nhau. Một khung có hình con kinhkong đạp xe đạp, còn khung kia để trống chính giữa là dấu chấm hỏi to đùng…


Không biết hắn làm vậy là có ý gì?! Tấm thiệp đâu có chúc gì! Chỉ nói hắn không học tiếp đại học trên này được vì phải về quê lo cho gia đình… Hắn là anh cả mà… rồi thì hết!


Giờ này Trung đang làm gì nhỉ?


Ngọn đèn vàng quẳng xuống con phố những mảng sáng tối nham nhở, tán phượing đầu ngõ đã bắt đầu ra nụ, đã có vài con ve rảnh rỗi đến thét gào…


- Ơ! Mưa… !!!


Lại cơn mưa đầu mùa, sao lại thèm được ngồi đằng sau xe hắn đến vậy?! Giá mà thời gian quay trở lại, chắc chắn tôi sẽ nhậ6n lời đi uống nước cùng hắn và hỏi:


-Còn chừa một bên khung hình chi vậy sao không vẽ vào luôn? …Và tấm thiệp kia có ý gì? Con chim bồ câu đang ngậm lá thư là sao?


Không biết hắn sẽ trả lời thế nào???


- Khải ơi! Có thằng nào tìm kìa!!!

Hết "Miền Biển" mời xem Level tiếp theo: "Phố Núi"
http://www.taoxanh.net/forum/images/taoxanh/misc/progress.gif

tieuthubongbong
08-01-2008, 08:59
toan chien bun` ^^ dc dc vay` moi khoai

holy_chinduoi
31-01-2008, 10:29
Level: PHỐ NÚI


KHOẢNH KHẮC


Trời đêm cao nguyên mát lạnh, gió lùa mây xuống phố níu chân khách bộ hành, còn trên đầu thì lao xao những tán cây lay động… Không gian ngập trong tiếng côn trùng kêu rả rích, đẫm trong màn tối lung linh, huyền ảo mà bầu trời giao thoa cùng ánh đèn đường …

Chiếc xe dừng trước lối vào nhà thờ, Vũ lom khom xuống xe, lôi ra cả mớ hành lý đồ sộ… Vậy là đã đến rồi…

Người nhà thằng bạn chạy ra đón nó trên chiếc xe cà tàng, nó không buồn hỏi Tuấn đang ở đâu, chất đồ đạc lên xe rồi lầm lỳ chẳng nói câu nào, lòng mông lung suy nghĩ…

Từ chỗ nó xuống xe đến nơi nó cần đến chắc khoảng vài trăm mét, qua khuôn viên nhà thờ, rẽ phải vào con đường gồ ghề đất đỏ, đụng một bờ rào rẽ trái đi thêm trăm mét là tới…

Đường xa làm nó mệt nhưng chẳng bao giờ nó chịu bỏ qua cái vụ xoay đầu liên tục ngắm cảnh…

… Mọi người đang ngồi quanh nồi lẩu, nhóm con trai chuyền tay nhau chén rượu, nó chẳng hiểu sao mọi người lại ham hố cái thứ thuốc độc này_ Nhóm con gái tụ về một góc nhao nhao bàn tán rôm rả mấy chuyện trên trời… Các cô, các bác lớn tuổi lại trầm ngâm, vẻ mắt ai cũng say sưa theo dõi chuyện này chuyện nọ…

Vũ xuất hiện, mọi người quay lại nhìn, mắc cỡ làm hai gò má nó ửng hồng… nó lẩn như trạch, một phát giông ngay xuống tận mái hiên nhà sau…

Nó lên tận đây là để makeup cho cô dâu sắp về nhà này, thằng bạn chí cốt cứ nài nỉ hoài mà Vũ chẳng muốn đi nó bảo ngại xa, ngại không quen biết…

- Mày kỳ thiệt! Không nể mặt tao! Tao về quê hết lời ca ngợi mày với ông anh… Nào là mày dễ thương nè, khéo tay nè và đặc biệt trang điểm rất good! Bi giờ ổnng làm đám cưới nằng nặc bảo mời mày về makeup tự nhiên trở chứng không xuống…

- Ai biểu mày quảnng cáo! Tao đâu ế show giữ vậy!

- Thì ai nói mày ế! Biết tay nghề mày ok nên tao mới giới thiệu mà… Đồ tốt phải dành cho nhà mình chứ… Đúng không?_Nói đến câu này nó đá mắt cà khịa, một tay chống cằm, một tay chống hông nhìn Vũ như đang săm soi món đồ ưng ý…_ Ông anh tao quý mày lắm, phục mày lắm đó!

- Xí! Quen biết gì…

- Thôi mà bà xã!_Bất ngờ Tuấn choàng tay ôm chầm lấy Vũ, rồi chu mỏ tính hun… nó gạt vội ra chạy xuống bếp…

- Nói năng bậy bạ!!!_ Vũ quay mặt đi chỗ khác che đậy sự mắc cỡ đang lan hết khuôn mặt của nó_ Trước giờ trang điểm ở thành phố quen rồi, đi xa sợ…

- Có Tuấn mà lo gì!_ Tuấn ưởn ngực ra vẻ ta đây nam nhi chia chí, nhưng Vũ thì khác…

- Thì có mày nên tao mới lo đó!

- Gì vậy?!?

Nó chỉ dám nghĩ vậy thôi chứ cho vàng cũng không dám nói ra… ngại quá…

************

- Gì vậy?!? Làm gì mà đứng nép góc cột cười tủm tỉm một mình? Bị ma nhập hả?

Tuấn chẳng biết chui ra từ xó xỉnh nào, trên người chỉ đúng một cái khăn che ngang thắt lưng, đầu tóc ướt mẹp… Trai phố núi có khác, từng đường nét, từng thớ thịt cứ cuồn cuộn chắc như đá, thảo nào lúc còn ở Sài Gòn, đôi ba lần đùa dỡn bị Tuấn chụp lại dí xát vào ngực cảm giác cứ là lạ… Nó cứ rần rần, lành lạnh thọat đầu nó cứ nghĩ chắc tại vì nó nhạy cảm, nhưng bây giờ nó nghĩ khác có lẽ Tuấn đang truyền qua cho nó cái khí thiêng của hồn núi…

Mặt lại đỏ bừng, Vũ quay vội đi chỗ khác…

- Không! Tại đang nhớ tới một con khỉ…

- Con khỉ nào vậy ta?_ Nó có đẹp trai như Tôn Ngộ Không này hông?

Tuấn nhảy ra phía trước mặt Vũ, tay giơ lên trán, điệu bộ giả đò gã họ Tôn trong Tây Du Ký… Vũ phì cười, cười không phải vì Tuấn làm hề mà vì Tuấn quên rằng nãy giờ một tay nó đang túm dưới tấm khăn nên lúc nó làm trò thì chẳng còn gì giữ nữa vậy là…

…Cũng hên là nó còn thòng thêm cái “delta” chứ nó cứ tồng ngồng thì chẳng biết phải nói sao…

Mẹ Tuấn từ nhà trên bước xuống thấy vậy liền la Tuấn sao không mời bạn lên giới thiệu với mọi người, rồi thì con trai gì mà cà rởn, đùa nghịch như con nít… bà cũng bảo Vũ lo rửa mặt rửa tay lên ăn cùng mọi người cho vui… Đợi bóng bà vừa khuất, Tuấn le lưỡi nói đùa với nó:

- A! Mẹ chồng khó tính lắm! Phận dâu con phải ráng chiều nha…

- Cứ nói bậy bạ! Người ta nghe hiểu lầm bây giờ…

Tuấn giới thiệu Vũ với cả nhà, ai cũng khen nó trẻ vậy mà giỏi quá, anh Hoàng_ anh trai Tuấn, người sắp lấy vợ_ cũng khen nó vừa dễ thương hơn Tuấn lại vừa tài…


Còn Tiếp...