Intel_Pentium4
18-12-2007, 20:56
Tác giả: Intel_Pentium4
Lời mở đầu
Tham, sân, si, hỷ, nộ, ái, ố , đó là những cảm xúc của một con người. Tôi cũng vậy, là một con người, gay cũng như tất cả mọi người, ai mà chưa từng trải qua cảm giác "yêu", nhưng tùy theo mức độ nặng hay nhẹ. Yêu là khổ, không yêu thì lỗ, dù biết khổ nhưng vẫn cứ yêu, tình yêu nhiều khi mang lại cho ta biết bao cảm giác đắng , cay, ngọt, bùi. Như tôi cũng cảm nhận được cái ngọt, cái đắng của tình yêu. Có nhiều người nói rằng "gay thì làm gì có tình yêu", không đâu ! Có đó ! Và còn hơn thế nữa ! Bằng tất cả trái tim yêu mãnh liệt, tôi đã yêu một người cùng phái một cách chân thành nhất mà tôi giành trọn cho em. Có cảm giác nào buồn hơn cảm giác xa nhớ người yêu. Tôi, một người xa xứ :
"Chiều chiều ra đứng ngõ sau
Nhớ về quê mẹ ruột đau chín chiều"
Nhưng tôi không nhớ mẹ bằng người yêu, đúng là sinh con trai ra làm chi khổ để toàn nhớ người yêu và biết tới người yêu chứ làm gì nhớ mẹ. Có lẽ tôi là một người con bất hiếu chăng khi mà tôi chỉ nhớ người yêu còn hơn cả mẹ mình. Không phải vậy; mẹ, tôi vẫn yêu thương, nếu mẹ buồn thì tôi chẳng vui tý nào, mẹ và người yêu là 2 mối quan hệ tình cảm khác nhau. Đối với mẹ là một tình cảm thiêng liêng cao quý, còn đối với người yêu là một tình yêu mãnh liệt nồng nàn. Có lẽ tôi không biết diễn đạt bằng từ nào thích hợp hơn. Nhiều lúc cô đơn, một mình tôi nhớ người yêu, tôi không biết giải sầu bằng cách nào là viết lên nỗi niềm tâm sự của tôi , khi cảm xúc trong lòng đè nén được giải tỏa ra thì cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều. Đó chính là lý do vì sao mà tôi thường hay lên mạng giải sầu, mỗi giai đoạn , sự kiện khác nhau thì tôi có một tâm sự khác nhau đối với người yêu. Sau đây tôi xin viết lên tâm sự của tôi mà bấy lâu nay tôi đã viết và lượm nhặt lại được trên net một số, vì là tâm sự nên ít khi nào tôi lưu lại trong máy tính nên một số đã bị xóa rồi , mọi người cùng chia sẻ tâm sự với tôi nhé !
----------------------------------------
Sự kiện 1: Chỉ yêu mình em!
Mệt mỏi,buồn bã, chán nản, nước mắt… nước mắt cứ chảy mãi từ đôi mắt mệt mỏi của anh vì hôm qua đến giờ anh không ngủ được. Sau khi anh nghe nói em có ước muốn làm diễn viên điện ảnh và người mẫu, mẹ em kể xong mà chân tay anh bủn rủn, anh rất shock, anh không còn đứng được, anh phải ngồi trên thanh nhôm trong hộp điện thoại công cộng gần nhà anh để nói chuyện. Hôm nay trường em cúp điện, em được nghỉ học nên em kêu má em liên lạc với một người thầy(hắn) đào tạo em học lớp đó! Em đi với hắn từ sáng cho đến chiều! Làm sao anh có thể tin được điều đó kia chứ, tại sao em lại theo nghề này, tại sao em lại theo hắn ta, anh ghét hắn ta , mới đầu nói ngon nói ngọt lắm ! Bao hết cho đến lúc đi làm, anh tức lắm! Sao em và mẹ em có thể dễ dàng tin lời hắn như vậy, chỉ là những lời đường mật mà thôi! Anh nghe mẹ em kể mà anh xót ruột xót dạ, mẹ em nói rằng hắn ta vừa nhìn em là kết rồi, chân dài ok, mặt ok, tên cũng ok hết! Anh biết ! Anh biết là em tất cả đều ok, nhưng anh muốn em tự đứng lên bằng đôi chân của mình, và chính anh sẽ làm điều đó cho em, anh nói là em đợi anh về mà ! Anh sẽ lo tất cả, anh sẽ làm hết mình để tự khả năng của em có thể lên sàn catwalk , anh không an tâm giao em cho ai hết, vì anh không muốn sau này em đau khổ , em hiểu không? Anh yêu em nhiều lắm ! Anh luôn nghĩ về em, từ đất nước xa xôi, từ nơi mặt trời mọc, xứ sở của hoa anh đào, Nhật Bản, ôi! Sao mà anh ghét ở đây đến thế! Vì nó mà anh và em phải xa cách, anh xa em rồi! Anh không còn lo lắng và chăm sóc em nhiều được nữa ! Nhưng anh luôn làm mọi cách để em vui, dù anh xa xôi cách trở nhưng anh vẫn làm cho em cảm giác như lúc nào anh cũng ở bên cạnh em, anh nhờ bạn anh chăm sóc cho em cho đến ngày anh trở về, anh sẽ lo cho em nhiều hơn, chăm sóc em nhiều hơn. Sáng nay anh cũng dậy thật sớm, nói chữ “dậy” cho nó hợp hoàn cảnh thôi , chứ anh nào có ngủ được đâu, anh lôi sách ra học bài, và nghĩ đến em anh lại buồn, học được một chút thì anh ăn sáng và đi làm(còn tâm trí nào nữa mà ăn nữa hả em?Anh chỉ nuốt vội cho bụng nó căng tròn, cho khỏi đói và kiệt sức). Trong công ty anh không thể nào tập trung được khi nghĩ về em, nghĩ em sẽ thế nào khi ra ngoài đời? Em quá mỏng manh, trong trắng và ngây thơ hơn bao giờ hết! Anh không muốn em khổ và bị người ta dụ dỗ, anh luôn muốn em được bình an, hạnh phúc và vui vẻ. Khi em vui , anh sẽ vui gấp trăm lần em, khi em buồn, chắc chắn anh sẽ buồn hơn em rất rất nhiều lần ! Sao anh nói em không chịu nghe anh chứ? “Màu sắc” của cuộc đời không có tươi đẹp như những gì em tưởng tượng đâu! “Màu sắc” à? Đúng! Em nghĩ đúng ! “Màu sắc” rất đẹp ! Đặc biệt “màu xanh” là màu của hy vọng, anh lúc nào cũng hy vọng cho em được vui vẻ nhất, được sung sướng nhất ! Nhưng em quên rằng “màu sắc” cũng còn có màu “trắng” và màu “đen” nữa mà em! Anh không muốn em sau này “đen” tối và mù mịt, anh không muốn sau này em mất nhiều thứ rồi cuối cùng lại “trắng” tay ! Em như vậy thì anh cũng chẳng còn gì, cuộc đời anh còn ý nghĩa gì nữa khi sống thiếu em cơ chứ ! Em hiểu không? Anh yêu em không phải vì em đẹp, anh yêu em không phải vì em sang, anh yêu em vì trái tim anh thổn thức, anh yêu em bằng tất cả trái tim chân thành nhất anh giành trọn cho em. Anh ngồi trên bàn làm việc, nhắn tin Yahoo messenger cho em, nhưng không thấy em trả lời, đầu óc anh như rối tung cả lên, tự nhiên những kỷ niệm của anh và em lại hiện về trong tâm trí anh , giống như vừa mới xảy ra ngày hôm qua.
- Anh ơi ! Râu em dài rồi nè ! hìhì. _ Ừ ! em đợi anh chút anh đi lấy đồ cạo râu cho em!
- Anh ơi ! Điện thoại em hư rồi nè! _ Ừ! Mai đi học nhớ đưa anh sửa nhé!
- Anh ơi ! Xe em hư rồi ! Anh ơi...
Từng câu nói của em, từng cử chỉ của em, cách nũng nịu của em. Thật đặc biệt, anh không bao giờ anh quên được ! Đêm đêm, anh ngồi trong phòng, một mình, xem những tấm hình của anh và em chụp , xem những đoạn phim của anh và em, những bài hát ngày xưa anh thường hát cho em nghe ! “Cùng em đi trên con đường xưa chung lần cuối ! Gượng cười không nói cho lòng vấn vương, rời vòng tay cuối thơm mùi tóc em như hôm nào, trong cơn mê còn ngất ngây…” Ngày xưa anh có thể hát cho em nghe được nguyên bài này được, nhưng bây giờ anh hát đến đây thì cổ anh tự nhiên nghẹn lại, nước mắt anh tuôn trào lần nào cũng vậy, lần này cũng không ngoại lệ, anh viết đến đây thì tự nhiên anh không cầm được nước mắt, em à ! “Tình Mãi Mang Theo” khi anh xa em rồi anh mới thật sự chìm trong bài hát này, sao mà giống hoàn cảnh của anh quá ! Anh sẽ “mãi mãi” mang theo tình yêu của anh và em qua bên chân trời này ! Để rồi anh nhớ em! Nhớ nhiều lắm! Nhớ những lần anh và em cùng nhau rong đuổi khắp mọi nẽo đường, mùi tóc em cứ thoang thoảng bên mũi anh ! Nhất là lần cuối cùng anh chở em trên con đường đó ! Anh và em ngồi bên quán nước dừa của “dì Tiền”(vì tiền), anh và em cũng hay chọc dì đó như vậy ! Ôi ! Sao mà nhớ quá ! Ngày nào anh cũng đợi em dưới nhà , chở em đi học rồi rước em về, em học từ sáng đến chiều, anh cũng hơi mệt nhưng anh cảm thấy rất vui khi bên cạnh em ! Tất cả, tất cả bây giờ còn đâu! Bây giờ anh đã không còn bên cạnh em để chăm sóc em được nữa! Anh đang ở một nơi rất xa, nhưng con tim anh lúc nào cũng hướng về em, tâm trí anh lúc nào cũng bên cạnh em ! “…và bây giờ tôi nói tôi sẽ yêu em,tôi sẽ bên em suốt đời. Và tôi thề tôi hứa có muôn trăng sao sẽ chứng nhân cho tình tôi…”. Đúng vậy đó em à ! Anh chính là “chàng khờ thủy chung” trong bài hát mà anh vẫn thường hát cho em nghe ! Cho đến giờ cũng vậy, người ta nói “xa mặt cách lòng” , nhưng anh thì khác, mỗi ngày anh xa em là anh yêu em nhiều hơn, anh xa em đã được 6 tháng rồi ! Nghĩa là 30x6=180 lần cộng với số lần anh yêu em nhiều thật nhiều, chẳng thể nào diễn tả nổi tình yêu anh giành cho em, nó “vô tận và bất diệt”.
Đến giờ tan sở, anh như người mất hồn, anh thả người vào không trung, vào cái thế giới mà người ta chỉ biết công việc là trên hết, anh chạy xe về nhà trong lòng đầy nặng trĩu lo âu . Bỗng…
- Bụp...(Tiếng người anh va vào người ông người Nhật nào đó!) GOMEN NASAI !
Anh cúi đầu xin lỗi người ta rồi anh chạy thẳng đến chỗ điện thoại công cộng để gọi cho em.
Tút…Tút…Tút… Alô (trời ! hình như giọng nói của em mà!)
- Alô ! Em hả ?
- Ưn, em nè ! Sao anh đi làm về sớm vậy ? (Tiếng ừ của em thật khác biệt với mọi người làm anh nhớ lắm đó!)
- Ừ ! Hôm nay anh về sớm ! Anh lo lắm ! À ! Mà sao em cũng học về sớm vậy?
- Hôm nay em bị nổi đỏ khắp người nên em nghỉ học ! Nhưng anh lo chuyện gì vậy?
- Ừa héng ! Hôm qua anh nói chuyện với em mà ! Anh nhớ rồi ! Hôm qua em đi bơi với mấy người bạn em nên em bị nổi ngứa gì nè ! Sáng giờ em uống thuốc gì chưa?
- Dạ ! Sáng em uống rồi ! Trưa cũng rồi ! Bây giờ thì chưa... vì chưa ăn cơm ! hìhì
- Một liều thuốc có mấy viên hả em? Em ra nhà thuốc mua hay ai mua cho em?
- Dạ ! Má em đó , sáng nay má em mua thuốc cho em đến 10 viên / 1 liều lận đó!
- Trời ! Sao nhiều vậy?Em uống thuốc Tây hay Tàu?
- Dạ ! Thuốc Việt Nam...
- Hihi ! Em thiệt đúng là… lúc nào cũng làm anh vui hết ! Anh đang buồn quá trời luôn mà nghe em nói chuyện xong thấy người nhẹ nhõm hơn chút xíu ! Em đi bác sĩ chưa? Mai anh kêu bạn anh chở em đi bác sĩ nhé! Chỉ có đi bác sĩ mới mau hết bệnh thôi ! Không thì em lại nghỉ học nữa thì anh lo lắm !
- Dạ thôi ! Em sợ đi bác sĩ lắm ! Mà anh buồn chuyện gì anh nói em nghe đi !
- Anh đang lo, anh sợ mất em đó ! Anh lo lắm ! Anh nói rồi ! Em lo học đi ! Rồi mai mốt anh về anh sẽ lo cho em sau mà ! Đi những nơi đó nguy hiểm lắm ! Thế nào rồi em cũng bị dụ dỗ, rồi đau khổ, còn anh thì không bao giờ muốn điều đó ! Anh yêu em , anh thương em, em mà đau khổ thì anh còn đau khổ hơn em gấp trăm ngàn lần nữa đó ! Cuộc sống của anh thật vô vị nếu thiếu em ! Đàn ông con trai em đừng có tin ai hết !
- Có anh đó ! Anh là con trai đó ! hìhì
- Chỉ mình anh ngoại lệ à em ! hìhì (cười trừ)
- Trùi ui ! Anh khéo lo quá hà ! Em lớn rồi em không dễ bị người khác dụ nữa đâu ! Với lại anh có thấy em thích ai là con trai ngoài anh ra không?
- Thì em cũng có thấy anh thích con trai ngoài em ra không? Anh thật sự lo lắm ! Anh không muốn em tự ra ngoài đời khi mà không có anh bên cạnh em , ngoài đời không như những gì em tưởng tượng đâu !
- Em biết rồi mà ! Anh cứ an tâm đi ! À ! Lát nữa em đi với anh gì đó diễn kịch ở quán bar đó !
- Trời! Lại đi nữa hả em? Thôi ! Em thích làm điều gì thì anh cũng luôn sẵn sàng ủng hộ em , anh không cấm em làm bất cứ điều gì, vì anh không muốn em buồn . Anh chỉ khuyên em vậy thôi ! Nhưng nếu có thằng nào kua em thì em có bỏ anh không?
- Hứm ! Vậy mà cũng hỏi nữa ! Anh biết em rùi mà ! Thôi em đi tắm rửa đây ! Lát em đi rồi ! Có gì anh gọi cho em nữa nha!
- Ừa ! Em đi tắm rửa nghỉ ngơi , ăn cơm xong rồi uống thuốc mới đi em nhé !
- Dạ ! Bye anh nha!
Trời đất ơi! Anh nghe em nói mà tim anh như đau nhói ! Tại sao em lại không tin anh kia chứ ! Mới đầu thì vậy thôi ! Sau này thì em sẽ hiểu hết thôi ! Nhưng quan trọng nhất là anh sắp mất em rồi ! Anh buồn lắm ! Anh gọi điện thoại cho thằng bạn của anh để nhờ nó giúp anh !
- Alô ! Có chuyện gì vậy mày ?
- Hải ơi ! Tao buồn quá mày ạ ! Tao sắp mất người yêu rồi ! hic . Nó đòi đi theo nghề người mẫu kìa ! Tao biết rằng nó rất đẹp, nếu nó đi theo cái nghề này thì sẽ có tương lai, tên của nó cũng rất đẹp ! Nhưng tao muốn nó phải tự đi bằng chính năng lực thực sự của nó ! Nó tự nhiên nó đi học cái gì mà ngoài tư nhân má nó quen biết gì đó ! Đóng đến 15 triệu lận, nhưng quan trọng nhất là có tin tưởng nổi không? Tao không trực tiếp đến gặp và cũng chẳng hỏi han gì , nên tao hoàn toàn “mù thông tin” mày ạ ! Nhưng tao muốn nó ra ngoài đời là bên cạnh phải có tao, vì tao không an tâm cho nó, tao không muốn nó khổ, tao nói nó ráng đợi đi ! Hôm qua tao cũng nói chuyện với mẹ nó và nó nhiều lắm ! Nhưng có vẻ mẹ nó không tin tao cho lắm ! Thực sự tao rất lo cho nó ! Nghề này đâu phải dễ kiếm tiền, chỉ toàn “máu và nước mắt”, má nó không hiểu gì hết ! Nó cũng lo cho ba má nó nữa ! Nó kêu đi làm để mai mốt kiếm tiền nuôi ba má nó nữa ! Nó có tính tự lập rất cao ! Tao khuyên nó mà cũng có vẻ nó không nghe lời tao, nó không chịu để tao lo cho nó hết tất cả! Tao khuyên riết thành ra “nói dài, nói dai chẳng qua nói dại”, ngày xưa cũng có người thương tao, cũng nói nhiều giống tao, tao cũng ghét lắm ! Nhưng bây giờ tao mới hiểu, quan tâm mới khuyên nhủ nhiều điều chứ không thì ai khuyên làm gì ! Nên tao nhờ mày nói với nó giúp tao.
- Ừm ! Nghe giọng của mày là tao biết ngay có chuyện rồi! Tao nhìn nó là tao biết ngay là nó có tương lai lắm ! Nếu nó có thực lực thật sự thì chắc chắn sau này nó sẽ nổi tiếng. Nhưng nghề này phức tạp lắm ! Phải thật sự có khả năng mới có thể lên được, không thì cũng te tua à mày ơi!Thôi tuần sau tao sẽ rủ nó đi ăn uống và nói chuyện với nó thử ! Tại mai tao đi Vũng Tàu chơi rồi ! Tuần sau mới về !
- Mày hiều những gì tao nói mà đúng không? Có gì mày nói giúp tao nha! À ! Mày gặp nó mày mua giùm tao chai dầu gội Xmen, với nuớc hoa đưa nó giùm tao nhé ! Hình như nó hết rồi mày ạ !
- Trời ! Thương nó quá ha ! “Khổ anh bắt tép nuôi cò , cò bay , cò lớn , có ngày đi luôn!”hehe!
- Mày nữa rồi ! Sến quá ! Chọc tao hoài ! Tao biết mà ! Nhưng biết sao được, tao yêu nó nhiều quá mày ạ ! Tao yêu nó không phải vì nó đẹp, tao và nó quen nhau được 2 năm rồi mà ! Một khoảng thời gian cũng khá lâu đó chứ! Ngày xưa mặt nó ngố quá trời ! Ai dè, càng lớn nó càng đẹp ! Khổ quá mày ạ !
- Ai biểu ! À !Tao mới vừa đi chép đĩa DVD hôm bữa tao quay sinh nhật nó nè ! Tao cũng quay cảnh nó với bạn nó nói chuyện với mày nhiều lắm đó!Lát tao ra bưu điện gửi qua cho mày nha!
- Ừ ! Cám ơn mày nhiều ! Có mày ở Việt Nam chăm sóc nó giùm tao cũng thấy an tâm. Mày gửi qua rồi tao chỉnh sửa, tạo hiệu ứng phim , rồi tao gửi mày đưa đĩa cho nó giùm tao ! Tao cái gì cũng muốn chính tay tao làm cho nó, hôm bữa thiệp sinh nhật của nó tao cũng thiết kế cho nó nữa mà ! Tao thương nó lắm !
- Hehe ! Tao biết rồi ! yêu quá ha ! Mày coi chừng khổ vì yêu đó ! Thôi tao đi học đây ! Có gì nhắn tin cho tao ! Bye
Tút tút... Tiếng điện thoại ngắt ngang cuộc nói chuyện giữa anh và bạn anh ! Anh buồn quá ! Nên anh viết những dòng này, mong em hiểu anh nhiều hơn, nhưng anh biết chắc rằng em sẽ không bao giờ vào diễn đàn này, vì em lên mạng chỉ biết chơi game và xem tin nhắn Yahoo mà thôi ! Sáng mai anh sẽ dậy sớm và post bài lên diễn đàn, để mọi người chia sẻ tâm sự cùng anh.
Mong mọi người sau khi đọc những dòng tâm sự của anh và giúp anh nên làm như thế nào? Có phải vì anh quá lo sợ mất em ? Hay anh quá ích kỷ ?
Cám ơn những lời khuyên chân thành.
Lời mở đầu
Tham, sân, si, hỷ, nộ, ái, ố , đó là những cảm xúc của một con người. Tôi cũng vậy, là một con người, gay cũng như tất cả mọi người, ai mà chưa từng trải qua cảm giác "yêu", nhưng tùy theo mức độ nặng hay nhẹ. Yêu là khổ, không yêu thì lỗ, dù biết khổ nhưng vẫn cứ yêu, tình yêu nhiều khi mang lại cho ta biết bao cảm giác đắng , cay, ngọt, bùi. Như tôi cũng cảm nhận được cái ngọt, cái đắng của tình yêu. Có nhiều người nói rằng "gay thì làm gì có tình yêu", không đâu ! Có đó ! Và còn hơn thế nữa ! Bằng tất cả trái tim yêu mãnh liệt, tôi đã yêu một người cùng phái một cách chân thành nhất mà tôi giành trọn cho em. Có cảm giác nào buồn hơn cảm giác xa nhớ người yêu. Tôi, một người xa xứ :
"Chiều chiều ra đứng ngõ sau
Nhớ về quê mẹ ruột đau chín chiều"
Nhưng tôi không nhớ mẹ bằng người yêu, đúng là sinh con trai ra làm chi khổ để toàn nhớ người yêu và biết tới người yêu chứ làm gì nhớ mẹ. Có lẽ tôi là một người con bất hiếu chăng khi mà tôi chỉ nhớ người yêu còn hơn cả mẹ mình. Không phải vậy; mẹ, tôi vẫn yêu thương, nếu mẹ buồn thì tôi chẳng vui tý nào, mẹ và người yêu là 2 mối quan hệ tình cảm khác nhau. Đối với mẹ là một tình cảm thiêng liêng cao quý, còn đối với người yêu là một tình yêu mãnh liệt nồng nàn. Có lẽ tôi không biết diễn đạt bằng từ nào thích hợp hơn. Nhiều lúc cô đơn, một mình tôi nhớ người yêu, tôi không biết giải sầu bằng cách nào là viết lên nỗi niềm tâm sự của tôi , khi cảm xúc trong lòng đè nén được giải tỏa ra thì cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều. Đó chính là lý do vì sao mà tôi thường hay lên mạng giải sầu, mỗi giai đoạn , sự kiện khác nhau thì tôi có một tâm sự khác nhau đối với người yêu. Sau đây tôi xin viết lên tâm sự của tôi mà bấy lâu nay tôi đã viết và lượm nhặt lại được trên net một số, vì là tâm sự nên ít khi nào tôi lưu lại trong máy tính nên một số đã bị xóa rồi , mọi người cùng chia sẻ tâm sự với tôi nhé !
----------------------------------------
Sự kiện 1: Chỉ yêu mình em!
Mệt mỏi,buồn bã, chán nản, nước mắt… nước mắt cứ chảy mãi từ đôi mắt mệt mỏi của anh vì hôm qua đến giờ anh không ngủ được. Sau khi anh nghe nói em có ước muốn làm diễn viên điện ảnh và người mẫu, mẹ em kể xong mà chân tay anh bủn rủn, anh rất shock, anh không còn đứng được, anh phải ngồi trên thanh nhôm trong hộp điện thoại công cộng gần nhà anh để nói chuyện. Hôm nay trường em cúp điện, em được nghỉ học nên em kêu má em liên lạc với một người thầy(hắn) đào tạo em học lớp đó! Em đi với hắn từ sáng cho đến chiều! Làm sao anh có thể tin được điều đó kia chứ, tại sao em lại theo nghề này, tại sao em lại theo hắn ta, anh ghét hắn ta , mới đầu nói ngon nói ngọt lắm ! Bao hết cho đến lúc đi làm, anh tức lắm! Sao em và mẹ em có thể dễ dàng tin lời hắn như vậy, chỉ là những lời đường mật mà thôi! Anh nghe mẹ em kể mà anh xót ruột xót dạ, mẹ em nói rằng hắn ta vừa nhìn em là kết rồi, chân dài ok, mặt ok, tên cũng ok hết! Anh biết ! Anh biết là em tất cả đều ok, nhưng anh muốn em tự đứng lên bằng đôi chân của mình, và chính anh sẽ làm điều đó cho em, anh nói là em đợi anh về mà ! Anh sẽ lo tất cả, anh sẽ làm hết mình để tự khả năng của em có thể lên sàn catwalk , anh không an tâm giao em cho ai hết, vì anh không muốn sau này em đau khổ , em hiểu không? Anh yêu em nhiều lắm ! Anh luôn nghĩ về em, từ đất nước xa xôi, từ nơi mặt trời mọc, xứ sở của hoa anh đào, Nhật Bản, ôi! Sao mà anh ghét ở đây đến thế! Vì nó mà anh và em phải xa cách, anh xa em rồi! Anh không còn lo lắng và chăm sóc em nhiều được nữa ! Nhưng anh luôn làm mọi cách để em vui, dù anh xa xôi cách trở nhưng anh vẫn làm cho em cảm giác như lúc nào anh cũng ở bên cạnh em, anh nhờ bạn anh chăm sóc cho em cho đến ngày anh trở về, anh sẽ lo cho em nhiều hơn, chăm sóc em nhiều hơn. Sáng nay anh cũng dậy thật sớm, nói chữ “dậy” cho nó hợp hoàn cảnh thôi , chứ anh nào có ngủ được đâu, anh lôi sách ra học bài, và nghĩ đến em anh lại buồn, học được một chút thì anh ăn sáng và đi làm(còn tâm trí nào nữa mà ăn nữa hả em?Anh chỉ nuốt vội cho bụng nó căng tròn, cho khỏi đói và kiệt sức). Trong công ty anh không thể nào tập trung được khi nghĩ về em, nghĩ em sẽ thế nào khi ra ngoài đời? Em quá mỏng manh, trong trắng và ngây thơ hơn bao giờ hết! Anh không muốn em khổ và bị người ta dụ dỗ, anh luôn muốn em được bình an, hạnh phúc và vui vẻ. Khi em vui , anh sẽ vui gấp trăm lần em, khi em buồn, chắc chắn anh sẽ buồn hơn em rất rất nhiều lần ! Sao anh nói em không chịu nghe anh chứ? “Màu sắc” của cuộc đời không có tươi đẹp như những gì em tưởng tượng đâu! “Màu sắc” à? Đúng! Em nghĩ đúng ! “Màu sắc” rất đẹp ! Đặc biệt “màu xanh” là màu của hy vọng, anh lúc nào cũng hy vọng cho em được vui vẻ nhất, được sung sướng nhất ! Nhưng em quên rằng “màu sắc” cũng còn có màu “trắng” và màu “đen” nữa mà em! Anh không muốn em sau này “đen” tối và mù mịt, anh không muốn sau này em mất nhiều thứ rồi cuối cùng lại “trắng” tay ! Em như vậy thì anh cũng chẳng còn gì, cuộc đời anh còn ý nghĩa gì nữa khi sống thiếu em cơ chứ ! Em hiểu không? Anh yêu em không phải vì em đẹp, anh yêu em không phải vì em sang, anh yêu em vì trái tim anh thổn thức, anh yêu em bằng tất cả trái tim chân thành nhất anh giành trọn cho em. Anh ngồi trên bàn làm việc, nhắn tin Yahoo messenger cho em, nhưng không thấy em trả lời, đầu óc anh như rối tung cả lên, tự nhiên những kỷ niệm của anh và em lại hiện về trong tâm trí anh , giống như vừa mới xảy ra ngày hôm qua.
- Anh ơi ! Râu em dài rồi nè ! hìhì. _ Ừ ! em đợi anh chút anh đi lấy đồ cạo râu cho em!
- Anh ơi ! Điện thoại em hư rồi nè! _ Ừ! Mai đi học nhớ đưa anh sửa nhé!
- Anh ơi ! Xe em hư rồi ! Anh ơi...
Từng câu nói của em, từng cử chỉ của em, cách nũng nịu của em. Thật đặc biệt, anh không bao giờ anh quên được ! Đêm đêm, anh ngồi trong phòng, một mình, xem những tấm hình của anh và em chụp , xem những đoạn phim của anh và em, những bài hát ngày xưa anh thường hát cho em nghe ! “Cùng em đi trên con đường xưa chung lần cuối ! Gượng cười không nói cho lòng vấn vương, rời vòng tay cuối thơm mùi tóc em như hôm nào, trong cơn mê còn ngất ngây…” Ngày xưa anh có thể hát cho em nghe được nguyên bài này được, nhưng bây giờ anh hát đến đây thì cổ anh tự nhiên nghẹn lại, nước mắt anh tuôn trào lần nào cũng vậy, lần này cũng không ngoại lệ, anh viết đến đây thì tự nhiên anh không cầm được nước mắt, em à ! “Tình Mãi Mang Theo” khi anh xa em rồi anh mới thật sự chìm trong bài hát này, sao mà giống hoàn cảnh của anh quá ! Anh sẽ “mãi mãi” mang theo tình yêu của anh và em qua bên chân trời này ! Để rồi anh nhớ em! Nhớ nhiều lắm! Nhớ những lần anh và em cùng nhau rong đuổi khắp mọi nẽo đường, mùi tóc em cứ thoang thoảng bên mũi anh ! Nhất là lần cuối cùng anh chở em trên con đường đó ! Anh và em ngồi bên quán nước dừa của “dì Tiền”(vì tiền), anh và em cũng hay chọc dì đó như vậy ! Ôi ! Sao mà nhớ quá ! Ngày nào anh cũng đợi em dưới nhà , chở em đi học rồi rước em về, em học từ sáng đến chiều, anh cũng hơi mệt nhưng anh cảm thấy rất vui khi bên cạnh em ! Tất cả, tất cả bây giờ còn đâu! Bây giờ anh đã không còn bên cạnh em để chăm sóc em được nữa! Anh đang ở một nơi rất xa, nhưng con tim anh lúc nào cũng hướng về em, tâm trí anh lúc nào cũng bên cạnh em ! “…và bây giờ tôi nói tôi sẽ yêu em,tôi sẽ bên em suốt đời. Và tôi thề tôi hứa có muôn trăng sao sẽ chứng nhân cho tình tôi…”. Đúng vậy đó em à ! Anh chính là “chàng khờ thủy chung” trong bài hát mà anh vẫn thường hát cho em nghe ! Cho đến giờ cũng vậy, người ta nói “xa mặt cách lòng” , nhưng anh thì khác, mỗi ngày anh xa em là anh yêu em nhiều hơn, anh xa em đã được 6 tháng rồi ! Nghĩa là 30x6=180 lần cộng với số lần anh yêu em nhiều thật nhiều, chẳng thể nào diễn tả nổi tình yêu anh giành cho em, nó “vô tận và bất diệt”.
Đến giờ tan sở, anh như người mất hồn, anh thả người vào không trung, vào cái thế giới mà người ta chỉ biết công việc là trên hết, anh chạy xe về nhà trong lòng đầy nặng trĩu lo âu . Bỗng…
- Bụp...(Tiếng người anh va vào người ông người Nhật nào đó!) GOMEN NASAI !
Anh cúi đầu xin lỗi người ta rồi anh chạy thẳng đến chỗ điện thoại công cộng để gọi cho em.
Tút…Tút…Tút… Alô (trời ! hình như giọng nói của em mà!)
- Alô ! Em hả ?
- Ưn, em nè ! Sao anh đi làm về sớm vậy ? (Tiếng ừ của em thật khác biệt với mọi người làm anh nhớ lắm đó!)
- Ừ ! Hôm nay anh về sớm ! Anh lo lắm ! À ! Mà sao em cũng học về sớm vậy?
- Hôm nay em bị nổi đỏ khắp người nên em nghỉ học ! Nhưng anh lo chuyện gì vậy?
- Ừa héng ! Hôm qua anh nói chuyện với em mà ! Anh nhớ rồi ! Hôm qua em đi bơi với mấy người bạn em nên em bị nổi ngứa gì nè ! Sáng giờ em uống thuốc gì chưa?
- Dạ ! Sáng em uống rồi ! Trưa cũng rồi ! Bây giờ thì chưa... vì chưa ăn cơm ! hìhì
- Một liều thuốc có mấy viên hả em? Em ra nhà thuốc mua hay ai mua cho em?
- Dạ ! Má em đó , sáng nay má em mua thuốc cho em đến 10 viên / 1 liều lận đó!
- Trời ! Sao nhiều vậy?Em uống thuốc Tây hay Tàu?
- Dạ ! Thuốc Việt Nam...
- Hihi ! Em thiệt đúng là… lúc nào cũng làm anh vui hết ! Anh đang buồn quá trời luôn mà nghe em nói chuyện xong thấy người nhẹ nhõm hơn chút xíu ! Em đi bác sĩ chưa? Mai anh kêu bạn anh chở em đi bác sĩ nhé! Chỉ có đi bác sĩ mới mau hết bệnh thôi ! Không thì em lại nghỉ học nữa thì anh lo lắm !
- Dạ thôi ! Em sợ đi bác sĩ lắm ! Mà anh buồn chuyện gì anh nói em nghe đi !
- Anh đang lo, anh sợ mất em đó ! Anh lo lắm ! Anh nói rồi ! Em lo học đi ! Rồi mai mốt anh về anh sẽ lo cho em sau mà ! Đi những nơi đó nguy hiểm lắm ! Thế nào rồi em cũng bị dụ dỗ, rồi đau khổ, còn anh thì không bao giờ muốn điều đó ! Anh yêu em , anh thương em, em mà đau khổ thì anh còn đau khổ hơn em gấp trăm ngàn lần nữa đó ! Cuộc sống của anh thật vô vị nếu thiếu em ! Đàn ông con trai em đừng có tin ai hết !
- Có anh đó ! Anh là con trai đó ! hìhì
- Chỉ mình anh ngoại lệ à em ! hìhì (cười trừ)
- Trùi ui ! Anh khéo lo quá hà ! Em lớn rồi em không dễ bị người khác dụ nữa đâu ! Với lại anh có thấy em thích ai là con trai ngoài anh ra không?
- Thì em cũng có thấy anh thích con trai ngoài em ra không? Anh thật sự lo lắm ! Anh không muốn em tự ra ngoài đời khi mà không có anh bên cạnh em , ngoài đời không như những gì em tưởng tượng đâu !
- Em biết rồi mà ! Anh cứ an tâm đi ! À ! Lát nữa em đi với anh gì đó diễn kịch ở quán bar đó !
- Trời! Lại đi nữa hả em? Thôi ! Em thích làm điều gì thì anh cũng luôn sẵn sàng ủng hộ em , anh không cấm em làm bất cứ điều gì, vì anh không muốn em buồn . Anh chỉ khuyên em vậy thôi ! Nhưng nếu có thằng nào kua em thì em có bỏ anh không?
- Hứm ! Vậy mà cũng hỏi nữa ! Anh biết em rùi mà ! Thôi em đi tắm rửa đây ! Lát em đi rồi ! Có gì anh gọi cho em nữa nha!
- Ừa ! Em đi tắm rửa nghỉ ngơi , ăn cơm xong rồi uống thuốc mới đi em nhé !
- Dạ ! Bye anh nha!
Trời đất ơi! Anh nghe em nói mà tim anh như đau nhói ! Tại sao em lại không tin anh kia chứ ! Mới đầu thì vậy thôi ! Sau này thì em sẽ hiểu hết thôi ! Nhưng quan trọng nhất là anh sắp mất em rồi ! Anh buồn lắm ! Anh gọi điện thoại cho thằng bạn của anh để nhờ nó giúp anh !
- Alô ! Có chuyện gì vậy mày ?
- Hải ơi ! Tao buồn quá mày ạ ! Tao sắp mất người yêu rồi ! hic . Nó đòi đi theo nghề người mẫu kìa ! Tao biết rằng nó rất đẹp, nếu nó đi theo cái nghề này thì sẽ có tương lai, tên của nó cũng rất đẹp ! Nhưng tao muốn nó phải tự đi bằng chính năng lực thực sự của nó ! Nó tự nhiên nó đi học cái gì mà ngoài tư nhân má nó quen biết gì đó ! Đóng đến 15 triệu lận, nhưng quan trọng nhất là có tin tưởng nổi không? Tao không trực tiếp đến gặp và cũng chẳng hỏi han gì , nên tao hoàn toàn “mù thông tin” mày ạ ! Nhưng tao muốn nó ra ngoài đời là bên cạnh phải có tao, vì tao không an tâm cho nó, tao không muốn nó khổ, tao nói nó ráng đợi đi ! Hôm qua tao cũng nói chuyện với mẹ nó và nó nhiều lắm ! Nhưng có vẻ mẹ nó không tin tao cho lắm ! Thực sự tao rất lo cho nó ! Nghề này đâu phải dễ kiếm tiền, chỉ toàn “máu và nước mắt”, má nó không hiểu gì hết ! Nó cũng lo cho ba má nó nữa ! Nó kêu đi làm để mai mốt kiếm tiền nuôi ba má nó nữa ! Nó có tính tự lập rất cao ! Tao khuyên nó mà cũng có vẻ nó không nghe lời tao, nó không chịu để tao lo cho nó hết tất cả! Tao khuyên riết thành ra “nói dài, nói dai chẳng qua nói dại”, ngày xưa cũng có người thương tao, cũng nói nhiều giống tao, tao cũng ghét lắm ! Nhưng bây giờ tao mới hiểu, quan tâm mới khuyên nhủ nhiều điều chứ không thì ai khuyên làm gì ! Nên tao nhờ mày nói với nó giúp tao.
- Ừm ! Nghe giọng của mày là tao biết ngay có chuyện rồi! Tao nhìn nó là tao biết ngay là nó có tương lai lắm ! Nếu nó có thực lực thật sự thì chắc chắn sau này nó sẽ nổi tiếng. Nhưng nghề này phức tạp lắm ! Phải thật sự có khả năng mới có thể lên được, không thì cũng te tua à mày ơi!Thôi tuần sau tao sẽ rủ nó đi ăn uống và nói chuyện với nó thử ! Tại mai tao đi Vũng Tàu chơi rồi ! Tuần sau mới về !
- Mày hiều những gì tao nói mà đúng không? Có gì mày nói giúp tao nha! À ! Mày gặp nó mày mua giùm tao chai dầu gội Xmen, với nuớc hoa đưa nó giùm tao nhé ! Hình như nó hết rồi mày ạ !
- Trời ! Thương nó quá ha ! “Khổ anh bắt tép nuôi cò , cò bay , cò lớn , có ngày đi luôn!”hehe!
- Mày nữa rồi ! Sến quá ! Chọc tao hoài ! Tao biết mà ! Nhưng biết sao được, tao yêu nó nhiều quá mày ạ ! Tao yêu nó không phải vì nó đẹp, tao và nó quen nhau được 2 năm rồi mà ! Một khoảng thời gian cũng khá lâu đó chứ! Ngày xưa mặt nó ngố quá trời ! Ai dè, càng lớn nó càng đẹp ! Khổ quá mày ạ !
- Ai biểu ! À !Tao mới vừa đi chép đĩa DVD hôm bữa tao quay sinh nhật nó nè ! Tao cũng quay cảnh nó với bạn nó nói chuyện với mày nhiều lắm đó!Lát tao ra bưu điện gửi qua cho mày nha!
- Ừ ! Cám ơn mày nhiều ! Có mày ở Việt Nam chăm sóc nó giùm tao cũng thấy an tâm. Mày gửi qua rồi tao chỉnh sửa, tạo hiệu ứng phim , rồi tao gửi mày đưa đĩa cho nó giùm tao ! Tao cái gì cũng muốn chính tay tao làm cho nó, hôm bữa thiệp sinh nhật của nó tao cũng thiết kế cho nó nữa mà ! Tao thương nó lắm !
- Hehe ! Tao biết rồi ! yêu quá ha ! Mày coi chừng khổ vì yêu đó ! Thôi tao đi học đây ! Có gì nhắn tin cho tao ! Bye
Tút tút... Tiếng điện thoại ngắt ngang cuộc nói chuyện giữa anh và bạn anh ! Anh buồn quá ! Nên anh viết những dòng này, mong em hiểu anh nhiều hơn, nhưng anh biết chắc rằng em sẽ không bao giờ vào diễn đàn này, vì em lên mạng chỉ biết chơi game và xem tin nhắn Yahoo mà thôi ! Sáng mai anh sẽ dậy sớm và post bài lên diễn đàn, để mọi người chia sẻ tâm sự cùng anh.
Mong mọi người sau khi đọc những dòng tâm sự của anh và giúp anh nên làm như thế nào? Có phải vì anh quá lo sợ mất em ? Hay anh quá ích kỷ ?
Cám ơn những lời khuyên chân thành.