PDA

View Full Version : ĐẠP LÊN ĐÓI NGHÈO ( truyện viết lại )


atraingheo
03-01-2008, 14:05
Truyện viết lại: ĐẠP LÊN ĐÓI NGHÈO



Đói nghèo nung chí đời trai

Học hành gắng sức ,tương lai vững vàng

Đường đời rộng mở thênh thang

Ngẩng đầu cất bước,người càng ung dung

________________________________________ __________ ____



Đi họp phụ huynh về,vừa thấy mặt Nam,dì Sen thảy cúôn sổ liên lạc xuống gằn giọng nói:

_ Nam ! Con học hành kiểu gì vậy ?Học sao đến nỗi ở lại lớp vậy hả?Cô gửi giấy mời phụ huynh mấy lần,tại sao con không đưa cho mẹ xem?Tại sao vậy hả Nam,tại sao?

Nghe mẹ quát,Nam chỉ còn biết cúi đầu làm thinh.Năm học vừa rồi,chỉ vì quá ham chơi ,thường xuyên cúp cua trốn học nên Nam phải ở lại lớp.Mấy lần làm bài kiểm tra bị điểm 0,cô gửi giấy mời phụ huynh nhưng Nam giấu không cho mẹ biết.Vì nhà Nam không có số điện thoại , không liên lạc được với mẹ nên cô đã tìm đến nhà nhưng mấy lần đều không gặp.Dì Sen đi làm suốt ngày,sáng sớm rửa tô cho qúan phở,chiều dọn dẹp nhà cửa ở xóm trên,tối về quét dọn cho một căn hộ ở xóm dưới.Dì Sen làm quần quật cả ngày,rất ít khi ở nhà.Chính vì thế mà cô chủ nhiệm đến nhà không gặp và chuyện Nam cúp cua trốn học,dì Sen cũng chẳng hay biết gì.Do đó,kết quả cuối năm quá thê thảm,Nam ở lại lớp,không được thi lại.

Quát một hồi,dì Sen bắt đầu ra nước mắt ,nức nở nghẹn ngào:

_ Con ơi là con!Vì dốt nát nên mẹ mới đi ở đợ chịu bao nhiêu cay đắng nhọc nhằn để kiếm tiền nuôi con . Ở đợ bị người ta mỉa mai khinh bỉ nhục nhã lắm Nam ơi. Đời mẹ cay đắng đã nhiều rồi,mẹ chỉ mong con cố gắng học hành để sau này không phải cực nhọc như mẹ.Thế mà con lại ham chơi,chẳng chịu học hành để đến nỗi ở lại lớp.Nam ơi là Nam! Không lẽ con muốn sau này lớn lên cũng sẽ khổ cực như mẹ sao?

Nghe mẹ khóc,Nam cũng ra nước mắt.Nam ăn năn hối hận vô cùng.Cũng chỉ vì mê game nên giờ mới ra nông nổi này.Nhìn mẹ ra nước mắt,Nam cảm thấy bứt rứt vô cùng.Phải chi mẹ lấy roi mà quất,có lẽ Nam sẽ cảm thấy dễ chịu hơn. Đằng này mẹ không đánh,mẹ cứ giọt ngắn giọt dài làm Nam đau đớn vô cùng.Nam có cảm tưởng những giọt nước mắt của mẹ như ngàn cây roi quất vào lòng làm Nam tê tái.Nam thầm nhủ sau này sẽ không ham chơi trốn học, sẽ không làm mẹ buồn,mẹ khổ nữa..Nghĩ vậy,Nam lại đến gần bên mẹ lí nhí:

_ Mẹ ơi,con xin lỗi mẹ.Con xin hứa sau này con sẽ học hành đàng hoàng tử tế,con không cúp cua trốn học nữa.Mẹ tha lỗi cho con nghe mẹ!

Nghe Nam nói,dì Sen nhìn Nam gật đầu nhưng nước mắt vẫn còn ràn rụa trên khuôn mặt.Đúng lúc này,Thảo về.Nhín thấy mặt mẹ đầy nước mắt,Thảo hốt hoảng:

_ Mẹ ! Có chuyện gì vậy mẹ?Tại sao mẹ lại khóc?

_ Không có chuyện gì đâu con à! – Dì Sen vội lấy tay áo quẹt nước mắt - Chẳng qua mẹ bùôn việc thằng Nam ở lại lớp nên mẹ mới ra nước mắt chút vậy mà

_ Nam! Mày học hành sao thế? - Thảo trợn mắt nhìn làm Nam hoảng hốt vội cúi đầu nhìn sang chỗ khác - Nhiều lần tao kêu mày lấy bài vở ra học,mày cứ nói mày làm bài học bài xong hết rồi.Thế mà giờ này mày ở lại lớp,mày làm mẹ khổ rồi đó.Vừa bụng mày chưa?

Thế là Thảo quát một hơi,Nam làm thinh chẳng dám hé môi.Dì Sen thấy vậy bèn lên tiếng:

_ Thôi Thảo à,dù sao cũng lỡ rồi,con đừng la em nữa.Nam cũng biết lỗi rồi.Nó đã hứa với mẹ sau này nó sẽ học hành đàng hoàng hơn.Con cũng không nên trách mắng em nữa.

_ Thằng đó làm biếng trời thần,mẹ hơi đâu mà tin nó - Thảo lầm bầm -.Hôm nay nó hứa với mẹ như thế nhưng vài bữa nữa,nó chạy ra ngoài dịch vụ chơi game tiếp cho mẹ xem.

_ Thôi con à, đừng nói nữa mà.Trưa lắm rồi,múc cháo lên đi con.Hai đứa không thấy đói bụng sao?Bưng nồi cháo lên đi Thảo!

_ Dạ.

Vừa đáp lời mẹ,Thảo vừa xuống bếp bưng nồi cháo lên.Nam phụ chị lấy mấy cái chén dọn ra.Dì Sen múc ra chén nứơc mắm và lấy gói thịt đổ ra đĩa.Thảo vui mừng hỏi mẹ:

_ Thịt của bà Tám cho mẹ đó hả?Sao hôm nay bả cho mình nhiều quá vậy mẹ?

_ Ừ,hôm nay bà Tám bán ,thịt còn dư hơi nhiều nên bả cho mẹ hết chứ mấy bưã trứơc,thịt đâu có dư nhiều như vậy.Hai đứa gắp thịt ăn đi.

Nam nghe thế,vội lấy đũa gắp thịt cho vào chén cháo.Thảo cự nự:

_ Máy gắp thịt cũng gắp ít ít thôi,chứa cho mẹ nữa chứ.Mày mà gắp hết là biết tay tao.

_ Em đâu có gắp nhiều đâu – Nam phân bua

_ Để em ăn đi, đừng la em nữa mà Thảo - Dì Sen vội lên tiếng – Hai đứa ăn đi, hồi nãy mẹ ăn tô phở còn dư ở nhà bà Tám no lắm rồi.Mẹ ăn không nổi nữa đâu.Bởi vậy, đĩa thịt này hai đứa chia nhau mà ăn nhé

_ Mẹ ơi mẹ! - Nam thỏ thẻ - Khi nào bà Tám còn phở dư,mẹ xin mang về cho con nhé. Bữa trước,mẹ mang phở còn dư về,con ăn ngon vô cùng .Phở bà Tám nấu ngon lắm, mẹ ơi!

_ Mày học hành thì làm biếng,chỉ giỏi tài ham ăn háo uống - Thảo vọt miệng

_ Ăn đi Thảo, đừng la em mà . – Quay sang Nam,dì Sen nói tiếp - Để khi nào có dịp,mẹ sẽ xin mang về cho con .

_ Dạ.

Nhìn vẻ mặt hí hửng của Nam,dì Sen cảm thấy chạnh lòng. Đúng là phận con nhà nghèo ,chỉ ăn thừa của ngừơi khác vậy mà thấy ngon .Nhìn con,dì Sen nhớ lại hình ảnh của những đứa trẻ đi vào quán phở cùng với bố mẹ.Nhiều đứa ăn không hết,bỏ mứa lên bỏ mứa xuống.Thậm chí có đứa chỉ gắp vài đũa ăn rồi bỏ nguyên cả tô phở.Những lúc ấy,dì Sen tiếc của, đổ vào cà mèn mang về .Hôm đó,phở dư nhiều quá,dì Sen phải mượn cái nồi nhỏ đựng .Bà Tám thấy tội nghiệp,cho thêm vài lát thịt còn dư.Thế là hôm ấy,Nam và Thảo có một bữa ăn phở ngon lành.


Đang miên man suy nghĩ,dì Sen chợt nghe có tiếng xì xào vội ngẩng đầu lên nhìn.Lan và Nga,hai ả bia ôm đang đứng ngoài cửa sổ chỉ trỏ bàn tán

_ Ê Lan,nhìn kìa!.Con mụ này hôm nay cũng có tiền mua thịt nữa ,mày thấy có lạ không?

_ Xí ! Có gì đâu mà lạ.Thịt này là của bà Tám cho,chứ con mụ này làm gì có tiền mà mua.

Nghe hai ả bàn tán,dì Sen thấy đau nhói cả lòng.Đúng là hạng ở đợ như mình thì làm gì có tiền mua thịt cho con.Hai ả này nói đúng quá đi chứ!Thân phận nghèo nàn chỉ có thể húp cháo nước mắm chứ đâu được phép ăn thịt.Hôm nay,bà Tám bán,thịt dư còn hơi nhiều, bà cho hết.Bởi vậy,thấy Nam và Thảo ăn ngon lành,hai ả này mới thắc mắc.Đúng là nhà nghèo,có gì ăn gì thiên hạ đứng ngoài cửa sổ đều nhìn thấy hết.

Nhà dì Sen quá xác xơ,ngang gần 3 m,dài 6m được ngăn làm đôi.Phía trước là cánh cửa cái và hai cánh cửa sổ bằng gỗ đã mục được đóng lại bằng mấy tấm thiếc.Trong nhà,phía trước là cái bàn cùng với ba cái ghế dùng để tiếp khách,ăn cơm và dùng để học hành.Nam và Thảo thường ngồi nơi đó học bài,làm bài nhưng Thảo siêng năng chăm chỉ,thường xuyên ngồi học bài ở bàn.Còn Nam quá ham chơi,làm biếng,ngồi ở bàn học được một chút là dẹp tập vở,chạy đi mất tiêu.Phía góc kẹt là cái tủ lớn bằng thiếc đựng quần áo.Trên đầu tủ là bàn thờ,là nơi đặt hình ba,ông nội,bà nội của Nam.Mùng mền chiếu gối được xếp gọn đặt ở góc nhà,tối mới mang ra trải và giăng mùng ngủ.Nhà dì Sen quá ẩm thấp,mạng nhên giăng đầy nên muỗi hơi nhiều.Thảo quét dọn thường xuyên vẫn không hết muỗi.Phía trước là thế,phía trong còn tệ hại hơn nhiều.Nhà vệ sinh nằm phía trong cùng,ẩm thấp vô cùng.Đã nhiều năm,nhà dì không quét vôi nên nhà vệ sinh khá bẩn.Bếp núc cũng thế,khói bụi bám đầy,nhìn quá tệ hại.Cái cầu thang bằng gỗ nho nhỏ dẫn lên gác xép đã múc từ đời nào.Cái gác xép cũng chẳng khá hơn gì,mối mọt bám đầy,có thể sập bất cứ lúc nào.Bởi thế,chẳng có ai dám đặt chân lên gác xép cả.Và dưới chân cầu thang là mấy cái thùng cạc tông đựng sách vở của Nam và Thảo .

Hai chị em đang húp cháo xì xụp, nghe mấy lời bàn tán đó mà ra nước mắt.Nước mắt của Nam chảy ròng ròng,chảy cả vào trong chén cháo.Nam không biết là mình đang húp cháo hay húp nước mắt nữa.Mấy lời lẽ trên thật ác độc,nó như ngàn mũi tên bắn vào trái tim những người khốn khổ.Nam biết là mẹ đã khổ nhiều lắm rồi,nay lại thêm mấy lời này nữa,mẹ làm sao chịu nổi.Nhìn mẹ nước mắt tuôn tuôn,Nam thấy mình cũng tuôn trào nước mắt.Và chính lúc này đây,Nam thấy thương mẹ vô cùng,thương hơn bao giờ hết.Càng nghĩ thương mẹ bao nhiêu,Nam lại càng trách mình bấy nhiêu.Đời mẹ quá khổ,thế mà mình lại ham chơi biếng học làm mẹ càng khổ thêm nữa.Nam cảm thấy mình đúng là đứa con bất hiếu.



( CÒN)

tieuthubongbong
05-01-2008, 22:14
cái này đọc bên tinh yeu trai việt rồi ma viết ngắn đọc hổk hiểu rõ tâm trạng nv cho lắm :D:D

kimtieuthu
05-01-2008, 22:52
Chòi oi, anh trai nghèo ơi, zít cái giề cũng dở dang hết zị, mí ngày oài mà hem post típ chiện sau. Nếu thì hem đủ lực thì tập trung zô 1 chiện đi anh, iem thí hình như công cuộc làm giàu của anh đang bận bịu woa' thì phải, làm gì thì làm đừng để fan hâm mộ như iem phải thất zọng nha!!!

atraingheo
09-01-2008, 09:06
Đêm đã khuya,Nam và Thảo đã yên giấc nhưng dì Sen vẫn thao thức suy nghĩ đâu đâu .Dì không ngủ được .Nhìn Nam và Thảo đang say giấc ngủ,dì ra nước mắt.Bao khó khắn khốn khổ chất chồng,nhiều lúc dì như muốn ngã quỵ.Nhưng khi nghĩ đến con,dì vẫn gắng gượng mà sống ,mà làm thuê làm mướn kiếm tiền nuôi con.Cuộc sống nghèo nàn thiếu trước hụt sau nên dì luôn luôn bị người đời luôn khi dễ.Những lời nói tàn nhẫn của Lan và Nga vào buổi trưa chẳng khác nào như ngàn mũi tên đâm chích vào da thịt làm dì Sen cảm thấy đớn đau khốn cùng.Nhưng điều làm dì đớn đau nhất là việc Nam ở lại lớp .Dì đã cố gắng làm cật lực để lo cho con.Điều dì mong mỏi nhất là hai con đều ăn học tới chốn,sau này có công ăn việc làm ổn định để không phải khốn khổ như dì.Đời mẹ khốn khổ đã nhiều rồi,chỉ hy vọng đời con sau này đừng khổ như mình.Cả đời dì Sen cũng chỉ mong mỏi có thế thôi.Thảo thì biết thương mẹ,siêng năng chăm chỉ học hành.Còn Nam thì quá ham chơi,chẳng lo học gì cả.Không biết mai này lớn lên,nó sẽ làm gì để mà sống?Không lẽ rồi đây nó cũng sẽ như dì, sẽ đi làm thuê làm mướn để rồi chịu nhiều sư khinh bỉ cuả thiên hạ.Nghĩ đến đây,những giọt nước mắt lại thi nhau nhỏ xuống.

Nam đang ngủ giật mình tỉnh giấc.Thấy mẹ chưa ngủ,còn ngồi đó,hai mắt đỏ hoe,nước mắt ràn rụa,Nam liền ngồi dậy,rón rén đến gần bên mà thỏ thẻ:

_ Mẹ ơi,khuya rồi sao mẹ chưa ngủ?Sao mẹ khóc vậy?Có phải mẹ bùôn vì chuyện con ở lại lớp không?

_ Không có gì đâu,con hãy ngủ đi.

_ Còn mẹ ,sao mẹ chưa ngủ? Mẹ buồn vì chuyện của con phải không?Mẹ ơi,con hứa với mẹ rồi,sau này con sẽ không làm biếng ham chơi nữa đâu.Con sẽ chăm chỉ học hành như chị Thảo,sẽ không làm mẹ bùôn nữa đâu.Mẹ hãy tin con nghe mẹ,hãy tin con đi.

Nam nói mà hai mắt cứ ngân ngấn nước.Nhìn con,dì Sen lại nước mắt tuôn tuôn.Ôm Nam vào lòng,dì nhỏ nhẹ:

_ Con đã hứa thì con phải nhớ giữ lời đó.Hãy cố gắng học hành để sau này còn có chữ nghĩa với người ta.Đừng dốt nát như mẹ khổ lắm,con ơi!

Gục đầu vào lòng mẹ,Nam buồn buồn:

_ Nhà mình nghèo quá nên mới bị người ta khinh khi phải không mẹ?Phải chi ba còn sống thì gia đình mình đâu có khổ thế này

Nghe Nam nhắc đến ba ,lòng dì lại quặn đau.Dì bồi hồi nhớ lại thuở xưa,thuở anh Lực chồng dì còn sống.Thuở ấy,Lực chồng dì vốn là thợ xây dựng tay nghề cao.Anh chăm chỉ làm việc kiếm tiền lo cho gia đình.Còn dì chỉ ở nhà nội trợ,chăm sóc con cái.Cuộc sống thật ấm êm hạnh phúc.Thế nhưng ,một ngày kia,tai nạn bất ngờ ập đến.Lực qua đời sau một tai nạn lao động.Lúc ấy,dì hay tin muốn ngất,muốn quyên sinh theo chồng.Nhưng khi nghĩ đến con thơ,dì chạnh lòng : " Mình chết đi rồi ,con sẽ ra sao?Ai sẽ chăm sóc chúng nó?" Vì ý nghĩ đó mà dì đã gắng gượng sông để mà nuôi con.Bởi thế,sau khi làm đám tang chồng,dì đã đi khắp nơi để kiếm việc làm.Rửa chén,quét nhà,dọn dẹp nhà cửa,trông em bé....việc gì dì cũng làm tất miễn sao có tiền nuôi con là được rồi.Vì con,dì sẵn sàng chấp nhận bao khổ cực.

Trong lúc dì Sen bần thần hồi tưởng về quá khứ thì Nam thẫn thờ nhớ chuyện xưa,nhớ lại những ngày ba còn sống.Nam còn nhớ,lúc ấy ba rất thương Nam.Mỗi chiều khi đi làm về,ba đều có quà bánh cho,đều ôm Nam vào lòng mà tưng tiu.Đi ăn tiệc,ăn đám cưới,ba đều dẫn Nam theo .Nam được ngồi trong lòng ba mà chọn những món ăn ngon.Có khi ba còn lựa thức ăn mà gắp cho Nam nữa.Và Nam thích nhất là những ngày gần Tết.Những ngày đó,sau khi lãnh lương về,ba đều dẫn Nam đi sắm đồ.Vào cửa hàng quần áo,Nam được tự do lựa chọn cho mình bộ đồ mà mình ưng ý nhất.Mỗi lần sắm đồ về,Nam mặc bộ đồ mới mua mà nhảy tưng tưng .Ba mẹ thấy thế đều ôm bụng cười.Và còn những lần ba dẫn Nam đi chơi,đi công viên....những lần ấy Nam vui sướng vô cùng.Nhưng những ngày vui sướng như vậy còn đâu nữa?Ba đã đi rồi,đi xa mãi mãi và chẳng bao giờ quay về.Nghĩ đến đây,Nam thấy ứa nước mắt." Ba ơi,ba đâu rồi ?Con nhớ ba quá ba ơi! "

Đang hồi tưởng chuyện xưa,nghe Nam kêu như thế,dì Sen giật mình vội xoa xoa đầu Nam:

_ Ba qua đời cũng đã mấy năm rồi ,chỉ còn mấy mẹ con mình mà thôi.Nếu con thương ba thương mẹ,con nhớ cố gắng học hành chăm chỉ nhé

Nam gật đầu rồi nằm xuống .Dì Sen cũng nằm xuống bên con mà nghỉ.Mắt nhắm rồi mà dì vẫn còn suy nghĩ chuyện chồng con.Suy nghĩ đến khi mệt nhoài,dì đã ngủ thiếp đi.Trong giấc mơ,dì thấy chồng hiện về âu yếm nhìn mình bằng ánh mắt trìu mến.Ánh mắt của chồng như muốn tiếp thêm sức mạnh giúp dì vượt qua mọi gian khổ để kiếm tiền nuôi con.

Qua bữa sau,nghe lời mẹ,Nam mang tập sách ra ôn lại bài vở.Nhưng ôn lại cái gì bây giờ,Nam có biết gì đâu mà ôn.Dì Sen kêu Thảo giúp Nam học.Vâng lời mẹ,Thảo bèn ngồi hướng dẫn Nam làm bài mà lòng đầy bối rối .Tuy đã học hết lớp 10,qua hè vào lớp 11 nhưng trình độ của Thảo bết vô cùng.Mấy môn bài học còn được điểm cao nhưng các môn Toán Lý Hoá thì Thảo lơ mơ lắm.Vì nhà nghèo không tiền đi học thêm nên Thảo cố gắng tự học một mình. Trong lớp chăm chú nghe thầy giảng,nếu có chỗ không hiểu,Thảo đều nhờ Hải giảng lại.Hải vốn là lớp phó học tập,rất giỏi các môn Toán Lý Hoá lại có cảm tình với Thảo.Bởi thế,mỗi khi Thảo nhờ,Hải đều tận tình giúp đỡ.Và cũng nhờ có Hải mà Thảo học mới không bị đuối.

Nay mẹ bảo hướng dẫn Nam học hành,Thảo đành lấy sách Toán lớp 7 ra chỉ cho Nam làm bài tập.Mấy bài đầu tiên về các phép tính số âm,số dương,Thảo không biết giảng nên mặc dù Thảo ra sức cắt nghĩa nhưng Nam chẳng hiểu gì cả.Thảo càng nói,Nam càng rối mù.Đến khi Thảo cho làm bài tập,Nam làm sai loạn xạ.Hướng dẫn mệt nhoài mà Nam vẫn còn làm sai,Thảo tức mình quát:

_ Mày ăn cái gì mà ngu quá vậy,có mấy bài này mà cứ làm sai hoài?

_ Em làm sai chỗ nào đâu?

_ Nói còn cãi nữa hả? (-8 ) . ( -2) , phép tính này tại sao mày lại ra kết quả là ( - 16) hả?

_ Thì chị bảo ( - ) mà gặp ( - ) thì kết quả ra ( - ) mà - Nam gân cổ cãi

_ Đồ ngu! Mày đúng là ngu như bò.Đây là phép nhân, trừ nhân với trừ thì ra cộng,cứ cùng dấu thì ra cộng,trái dấu là ra trừ.Do đó kết quả bài này ra ( +16 ) ,hiểu chưa?

Thảo gằn giọng hỏi làm Nam quýnh quáng gật đầu đại.Thế là Thảo lại cho tiếp một loạt bài tập

( +12) + ( -8 ) = ?

( - 4) + ( - 5) = ?

(+ 8) . ( -3) = ?

( - 15) : ( - 5 ) = ?

( - 9) - ( + 7 ) = ?

Nam bắt đầu suy nghĩ làm bài.Kết quả ,Nam viết như sau:

( +12) + ( -8 ) = -4

( - 4 ) + ( - 5 ) = +9

( +8 ) . ( -3) = -24

( - 15) : ( - 5 ) = +3

( - 9) - ( + 7 ) = -2

Thảo nhìn vào kết quả la bai bải:

_ Trời đất ơi,sai hết rồi nè.Nãy giờ tao giảng qúa trời mà sao mày không hiểu gì hết vậy? Mày đúng là ngu như heo mà.

_ Sai gì mà sai? - Nam ong óng cãi - Hồi nãy chị bảo cùng dấu thì ra cộng,khác dấu thì ra trừ.Em làm đúng như chị bảo thì làm sao sai được?

Nghe Nam nói thế,Thảo chỉ còn biết ôm đầu kêu trời:

_ Trời ơi là trời! Ngu ơi là ngu ! Tao không dè mày ngu thế này.Hồi nãy tao biểu mày cùng dấu là cộng,trái dấu là trừ,đó là phép nhân,chia.Còn phép cộng trừ đại số thì phải làm khác chứ.Mày không phân biệt được sao hả?Mày làm gì mà ngu qúa vậy ? Đúng là ngu quá nên mới ở lại lớp.

_ Phải rồi,tôi biết chị khôn lắm mà.Vậy thì chị khôn,chị giỏi thì chị ngồi đây học đi.Còn tôi ngu dốt nên tôi không học nữa

Nam vưà nói,vừa đứng dậy bước ra ngoài.Dì Sen thấy thế hoảng hốt kêu lên:

_ Nam,con làm gì vậy?Con định đi chơi à?Hôm qua con hứa với mẹ thế nào mà giờ con lại muốn đi chơi nữa hả?

Nghe mẹ kêu,Nam vội đứng lại phân trần:

_ Mẹ xem đó,chị Thảo cứ mắng cứ chửi con đủ điều,làm sao con học được?

_ Thì mày ngu quá nên tao mới mắng - Thảo vọt miệng - Thiệt tình,tao chưa thấy ai ngu như mày.

_ Đó,mẹ thấy đó,chị Thảo luôn miệng mắng con ngu kìa

Thấy Nam hậm hực,dì Sen vội đến vỗ về:

_ Thôi con ,đừng buồn nữa mà.Nếu con có thương mẹ thì con hãy chăm chỉ học hành.Lúc trước cũng chỉ vì ham chơi nên con mới bị mất căn bản quá nhiều.Bởi vậy con cần phải cố gắng ôn lại bài vở nhé.Còn việc chị Thảo mắng con ,để mẹ nói với chị Thảo - Quay sang Thảo,dì Sen nhỏ nhẹ - Thảo nè,em con học yếu,con phải từ từ bảo.Chứ con mắng em như thế,làm sao nó học được?

_ Nhưng nó dốt quá mẹ ơi - Thảo phân bua - Con giảng rất nhiều lần mà nó cứ làm sai hoài,làm sao con chịu nổi?Nó làm con cũng muốn khùng theo nó luôn đó mẹ

Nghe Thảo nói,dì Sen ngẫm nghĩ một hồi rồi nói:

_ Hay là con đừng dạy chương trình lớp 7 nữa.Con hãy lấy sách Toán lớp 5,lớp 6 ra cho em làm bài.Coi em mất căn bản chỗ nào,con giảng lại cho em hiểu.Mẹ tính vậy,con thấy được không?

_ Thôi vậy cũng được.Để lát nữa,con ra tiệm sách cũ mua lại cuốn sách Toán lớp 5,lớp 6 dạy nó học.Nhưng vào năm học mới,thằng Nam học lại lớp 7,mẹ cố gắng lo cho thằng Nam đi học thêm nhé? Chương trình Toán lớp 7 có số âm số dương lộn xộn rắc rối lắm đó mẹ.Coi chừng không khéo thằng Nam bị lưu ban nữa là nhà trừơng đuổi học luôn đó.Nhà trừơng không cho lưu ban hai năm đâu mẹ.

_ Ừ, mẹ sẽ cố gắng.Vào năm học,mẹ sẽ cho Nam đi học thêm.

Miệng trả lời Thảo như thế mà trong lòng dì lại thấy buồn buồn.Cảnh nhà nghèo thiếu trứơc hụt sau,tiền đâu cho con đi họcthêm?Nhưng Nam học yếu quá,đành phải cố gắng thôi.Nghĩ đến đây,dì Sen lại nghẹn ngào,rưng rưng nước mắt.

( CÒN)

IceWall
09-01-2008, 23:02
Viết tiếp Tình Trai Chốn Học Đường đi anh ơi!

kimtieuthu
09-01-2008, 23:33
Viết tiếp Tình Trai Chốn Học Đường đi anh ơi!

Iem ủng hộ ý kiến của bạn lì, anh để fan của chiện "Tình trai chốn học đường" chờ lâu woa', có thời gian mà đi zít chiện khác, bỏ bê chiện kia. Zị là hem công bằng zí độc giả đả đảo!!!!

atraingheo
09-01-2008, 23:46
Viết tiếp Tình Trai Chốn Học Đường đi anh ơi!

Truyện Tình Trai chốn học đường,đang chuẩn bị viết qua phần Tín và Văn thì bị bí.Các câu văn hiện nay quá lộn xộn nên mới chuyển sang viết truyện này để lấy hứng viết qua truyện kia.Mong bạn hãy hiểu cho

atraingheo
09-01-2008, 23:47
Thấy mẹ lại ra nước mắt,Nam luống cuống:

_ Mẹ,mẹ ơi! Mẹ đừng khóc nữa mà.Con sẽ chăm học,không làm biếng nữa đâu.Mẹ đừng buồn nữa nghe mẹ.

_ Không có gì đâu con à.Mẹ đâu có khóc,mẹ chỉ bùôn chút thôi.

_ Mẹ bùôn chuyện gì vậy mẹ? - Thảo bước lại gần bên mẹ thỏ thẻ

_ Mẹ buồn vì nhà mình nghèo quá, không biết làm thế nào để có tiền cho thằng Nam đi học thêm?

_ Mẹ không có tiền thì khỏi học thêm đi mẹ - Nam nhanh nhảu - Để con tự học được mà

_ Con yếu quá,làm sao tự học nổi? - Xoa xoa đầu Nam,dì Sen lại nói tiếp _ Con cần phải học thêm ,Nam à.Bằng mọi giá,mẹ sẽ kiếm tiền lo cho con học.Hãy cố gắng lên Nam nhé!Mẹ luôn luôn tin tương ở con.

Nghe mẹ nói,Nam lại thấy chua chát cõi lòng.Cũng vì cảnh nhà nghèo mà mẹ nó phải buồn phải khổ .Bởi vậy,Nam nghĩ là mình cần phải học,phải cố học thật tốt ,học để cho mẹ vui,học để cho mẹ khỏi buồn khỏi khổ nữa.

Mấy ngày sau,Thảo mua sách Toán lớp 5,lớp 6 về dạy cho Nam học.Trước hết,Thảo dạy lại cho Nam các phép tính cộng trừ nhân chia phân số.Do lúc trước quá ham chơi nên giờ học lại,Nam thấy uể oải vô cùng.Nhưng khi nhớ đến khuôn mặt ràn rụa nước mắt của mẹ là Nam lại cố gắng học.Nam đã quyết chí rồi,phải cố gắng học,cố gắng để cho mẹ được hài lòng.Còn Thảo,vì không biết cách giảng nên Thảo nói mệt hơi mà Nam vẫn cứ lơ tơ mơ.Thảo phải giảng đến mệt nhoài.Đúng là hai chị em ngồi học mà cả hai đều cảm thấy như đang bị cực hình.Nhưng vì mẹ nên cả Thảo và Nam đều cố.Một người cố gắng giảng,một người cố gắng hiểu.Cả hai cùng cố gắng nên sau một tháng,Nam cũng đã nắm vững bốn phép tính cộng trừ nhân chia phân số.

Sau khi Nam nắm vững các phép tính về phân số,Thảo mới dạy qua các phép tính về số thập phân.Lúc này do đã có kinh nghiệm rồi nên Thảo giảng không còn mệt như lúc trước.Còn Nam đã bắt đầu quen với việc học nên không còn cảm thấy uể oải nữa.Bởi thế,các phép tính về số thập phân,Nam tiếp thu khá nhanh.Nhưng tới phần toán đố về phân số và số thập phân,phần này Thảo bắt đầu lúng túng,không biết giảng thế nào.Có những bài toán đố thuộc loại khó trong sách giáo khoa,Thảo cũng không biết làm.Vậy làm sao dạy Nam được?Chính vì vậy,Thảo lại mang sách Toán lớp 7 ra dạy.Nhưng do Thảo không biết cách dạy nên dù Thảo có nói thế nào,Nam vẫn không hiểu.Chính vì vậy,Nam cứ bị lộn hoài giữa dấu ( +) và dấu (-).Đã hơn mười ngày rồi mà Nam vẫn không thông.Tức quá ,Thảo mắng:

_ Mày đúng là ngu như heo.Tao giảng hoài mà vẫn không hiểu,cứ làm sai hoài.

_ Chị không biết giảng thì nói đại không biết giảng đi - Nam sửng cổ cãi lại -Chứ làm gì cứ hở chút là mắng người ta ngu không hà.

Dì Sen vừa mới đi làm về,nghe vậy liền lên tiếng:

_ Thôi Thảo à,đừng mắng em nữa.Nếu phần này con thấy khó quá thì đừng dạy nữa.Để mai mốt vào trường,mẹ sẽ cho nó đi học thêm.Bây giờ con cứ ôn lại những phần trước đi.Còn môn Anh văn nữa,con có thể ôn lại cho Nam không?

_ Dạ,được mẹ à.

Thế là vâng lời mẹ,Thảo cho Nam làm lại các phép tính về phân số và số thập phân.Đồng thời,Thảo lấy sách Anh văn lớp 6 dạy cho Nam học lại từ đầu.Thảo dạy cho Nam các từ vựng,cách chia động từ TOBE và cách dịch.Do Thảo dạy từ từ nên Nam tiếp thu được.Và cứ thế,Thảo đã kèm cặp Nam học trong những ngày hè, kèm cho đến khi Nam nhập học mới ngưng.

Vào năm học mới,Nam phải học lại lớp 7.Khi biết cô Hà dạy toán sẽ làm chủ nhiệm,Nam thấy lo lo.Năm ngoái,Nam rất yếu Toán.Mấy số âm số dương,Nam chẳng hiếu tí gì.Ở nhà chị Thảo có ôn lại cho Nam nhưng cũng chỉ ôn lại phân số,số thập phân.Còn số âm số dương thì Nam bí rị.Nam còn nhớ năm ngoái,cô Dung dạy Toán,Nam không hiểu gì cả.Mỗi lần bị kêu lên bảng làm bài,Nam làm không được nên bị cô mắng xối xả.Vì thế,năm nay học với cô Hà,Nam lo vô cùng.Rồi đây mai này,khi cô kêu lên bảng,mình làm bài không được thì sao?Có bị cô mắng xối xả như năm ngoái không?Chính vì những suy nghĩ ấy mà Nam lúc nào cũng thấy hồi hộp .Đã vậy,ở lớp khi biết Nam là học sinh lưu ban,mấy đứa bạn học đều tỏ vẻ khinh khi coi thường.Đến trường,khi đứng xếp hàng hay ngồi trong lớp,Nam chỉ thui thủi một mình,chẳng dám trò chuyện cùng ai.Nam lúc này chẳng khác nào một chiếc bóng lẻ loi trong lớp học.

Nam đã lo,dì Sen còn lo hơn Nam gấp trăm lần.Biết Nam học kém nên dì Sen cố gắng làm việc,dành dụm để có tiền cho Nam học thêm.Dì đã tự nhủ với lòng:" Phải cho Nam học thêm bằng mọi giá".Vì thế,đến bữa họp phụ huynh đầu năm,biết cô chủ nhiệm dạy môn Toán,dì mừng thầm trong bụng.Họp xong, mọi người lục đục ra về,dì Sen còn nán lại.Dì gặp cô , xin cho Nam được đến nhà học thêm.Cô Hà vui vẻ gật đầu đồng ý.

Biết Nam là học sinh lưu ban nên bữa học đầu tiên,cô yêu cầu Nam đến sớm,đến trước 30 phút để cô ôn lại bài.Hôm ấy,mẹ dẫn Nam đến nhà cô.Lần đầu đi học thêm,Nam cảm thấy lúng túng vô cùng.Cô Hà đã ngồi sẵn ở bàn chờ Nam.Đưa Nam vào nhà xong,dì Sen chào cô rồi ra về.Trong nhà chỉ còn lại cô và Nam.Cô Hà bắt đầu từ từ hỏi chuyện.Lúc đầu còn rụt rè nhút nhát nhưng dần dần,Nam bắt đầu tự tin trả lời.Nam kể cho cô nghe mọi việc,từ việc chị Thảo ôn cho Nam các phép tính cợng trừ nhân chia phân số ,số thập phân đến việc chị Thảo dạy về số âm số dương,Nam bị loạn tùng phèo.Nghe Nam kể,cô mỉm cười bảo:

_ Số âm số dương cũng không khó lắm đâu,để cô giảng cho.

Nói xong,cô bắt đầu giảng bài.Cô dạy cho Nam cách phân biết giữa phép cộng và phép nhân,phép trừ đổi dấu như thế nào.Sau mỗi lần giảng,cô đều cho ví dụ và một số bài tập.Nam nghe cô giảng cảm thấy dễ hiểu vô cùng.Lúc này,học trò từ từ kéo đến.Cô kêu mọi ngươi vào chỗ ngồi để chuẩn bị học.Phấn trắng cầm tay,cô bắt đầu viết trên bảng.Ở phía dưới,Nam cùng mọi người viết theo cô.Buổi học diễn ra một cách êm ả.Nhờ chăm chú lắng nghe nên cô giảng đến đâu,Nam hiểu đến đó.Và Nam bắt đầu tự nhận thấy rằng mình sẽ không còn phải khổ sở với số âm số dương như lúc học với chị Thảo.

Tối về nhà,Nam liền lấy vở ra ,làm ngay các bài tập của cô cho.Vì đã hiểu bài nên mấy bài tập của cô,Nam cũng không mất nhiều thời gian lắm.Đây là lần đầu tiên tự mình làm được các bài tập cô cho nên Nam vui lắm.Nhìn Nam hớn hở ngồi làm bài,dì Sen cảm thấy mừng thầm trong bụng.

Đến bữa sau,học Hình học,ngồi ở lớp nghe cô Hà giảng bài,có mấy phần Nam không được hiểu rõ cho lắm.Nhưng khi về nhà học thêm,Nam đánh bạo mang mấy phần đó ra hỏi.Miệng hỏi mà bụng cứ thầm lo lo : " Không biết mình hỏi thế,cô có la mình không nữa?" Vì bị ám ảnh năm ngoái,cô Dung giảng bài không hiểu,Nam giơ tay xin phép cô cho Nam được hỏi.Ai dè Nam vừa hỏi xong đã bị cô la cho một chập.Cô mắng Nam lo ra,lúc cô giảng bài không chịu tập trung nghe nên mới không hiểu.Vì bị cô la nên sau đó, tuy cô Dung có giảng lại bài nhưng Nam vẫn không hiểu gì cả.Đến khi cô hỏi hiểu chưa,dù chưa hiểu nhưng do sợ cô la nên Nam vẫn gật đầu nói hiểu rồi.Nay học cô Hà,khi hỏi mà trong bụng Nam vẫn thầm sợ sệ,vẫn sơ cô la.Bởi thế,Nam không dám hỏi ở lớp mà đợi về nhà mới hỏi.Không ngờ khi nghe Nam hỏi xong,cô tươi cười bảo:

_ Chỗ đó em chưa hiểu à?Để cô giảng lại cho.

Thế là cô giảng lại bài .Sau đó,cô còn cho thêm mấy bài tập nho nhỏ về góc đối đỉnh.Nhờ thế,Nam đã hiểu được bài,đã nắm vững về góc.Cuối giờ,trước khi về,cô Hà còn dặn:

_ Sau này có gì không hiểu,các em nhớ hỏi liền nghe.Các em có hỏi,cô mới biết đường mà giảng lại.Chứ không hiểu mà cũng không hỏi,sau này đi thi sẽ không làm bài được đâu.

( CÒN)

tieuthubongbong
10-01-2008, 08:37
^^ moi lop' 7 hoc lai nhanh ^^ rm lop' 10 hoc lai. dam' duoi'

IceWall
10-01-2008, 09:49
Cố lấy lại hứng để viết hay vào nhe ông anh!Thanks :)

atraingheo
21-01-2008, 14:04
Thế là từ đó về sau,mỗi khi có gì không hiểu,Nam đều mạnh dạn hỏi lại.Bài tập cô cho,Nam đều cố gắng làm hết.Đôi khi gặp bài khó quá,Nam làm không ra đành chờ cô giải.Xong,về nhà,Nam lấy tập vở ra lui cui tự giải lại một mỉnh.Nhờ thế,khi làm bài kiểm tra một tiết đầu tiên môn Đại số,trừ bài cuối quá khó Nam làm không ra,mấy bài kia Nam đều làm được hết.Bài cúôi chỉ có một điểm thôi nên Nam đinh ninh rằng kiểm tra lần này ,mình sẽ đạt điểm cao.Nam hí hửng về khoe với mẹ:

_ Hôm nay kiểm tra , con làm được hết,chỉ bỏ bài cuối thôi mẹ à.Phen này bài kiểm tra của con chắc chắn đạt từ 8 điểm trở lên.

_ Chắc không đó? _ Thảo cười khảy - Mày mà có thể làm bài kiểm tra Toán được 8 điểm sao?Đang nằm mơ đó hả?

Thấy Thảo nhìn mình bằng cặp mắt giễu cợt,Nam tức lắm:

_ Em chỉ có bỏ bài bài mà bài ấy chỉ có một điểm hà.Như vậy tính ra,bài kiểm tra lần này,em có thể được 9 diểm lận đó.Nếu lần này em đạt từ 8 trở lên,chị tính gì với em?

_ Tính gì cũng được - Thảo cười khinh khỉnh - Nhưng nếu không được thì sao nào?

_ Thì em sẽ làm hết mọi việc trong nhà liên tiếp ba ngày liền.Còn nếu em đạt từ 8 trở lên,mọi việc trong nhà chị phải làm hết đó,chị đồng ý không?

_ Uh,tao sẽ làm hết mọi việc trong nhà suốt một tuần lễ.Chịu chưa?

Nam hớn hở gật đầu và nghĩ thầm trong bụng: " Phen này mình thắng rồi.Có vậy chỉ mới hết xem thường mình."

Nam tự tin là thế nhưng đến khi cô phát bài ra,Nam chỉ có 6,25 điểm.Nhìn điểm số,Nam không thể tin vào mắt mình được.Lật bài ra xem,Nam kêu trời.Thì ra bài của Nam sai tùm lum:một bài tính sai,một bài lộn dấu,một bài chép sai đề.Nam nhìn bài làm của mình rồi thở dài,mặt buồn hiu.

Vài bữa sau,nhìn Nam cặm cụi lau nhà,Thảo khoái trá rung đùi ngồi cười chúm chím:

_ Mặt mày làm kiểm tra Toán mà đòi từ 8 trở lên,đúng là nằm mơ giữa ban ngày.

_ Ừ,chị cứ coi thường em đi - Nam bực tức trả lời - Rồi một ngày nào đó,chị sẽ thấy,em làm bài điểm cao cho mà xem.

_ Ù,cứ chờ xem

_ Thôi mà Thảo - Dì Sen đi làm về chứng kiến mọi việc bèn lên tiếng - Nam làm bài được 6,25 điểm ,như vậy là có tiến bộ rồi.Sao con cứ chê em hoài vậy?

Thảo nghe mẹ nói bèn cúi đầu làm thinh.Nam thấy có mẹ bênh vực liền đứng dậy nói:

_ Chỉ ăn hiếp con đó mẹ.Chỉ lớn mà cứ ngồi chơi,bắt con làm hết mọi việc .

_ Ê thằng kia _ Thảo nhảy dựng lên - Mày thua thì phải làm chuyện nhà.Tính chơi trò ăn gian hả mậy?

Dì Sen thấy vậy bèn cười cười:

_ Thôi đủ rồi,hai chị em cứ cãi nhau hoài.Còn Nam nữa,con lau nhà xong chưa?Lau xong rồi lên ăn cơm nè.Thảo,dọn cơm ra đi con,ăn cơm với nước phở nè.Hôm nay bà Tám bán dư nhiều lắm.

Thế là sau đó,mấy mẹ con vui quây quần bên nhau .Nước phở chan vào cơm,cả ba mẹ con ăn khá ngon lành.

Vì còn ấm ức bài kiểm tra hôm nọ nên hôm nay,sau buổi học thêm,Nam cứ nấn ná chưa muốn về.Thấy thái độ khác lạ của Nam,cô liền hỏi:

_ Có chuyện gì vậy Nam?Hôm nay học có chỗ nào em chưa hiểu không?

Nghe cô hỏi,Nam đưa tay gãi đầu,miệng cứ ấp a ấp úng ,mặt tỏ vẻ lúng túng vô cùng.Cô Hà thấy vậy ngạc nhiên:

_ Nam,có gì em cứ nói đi.Việc gì mà em cứ gãi đầu hoài vậy?

_ Dạ,thưa cô - Nam ngập ngừng - Em có việc này muốn hỏi nhưng sơ cô la

_ Việc gì vậy? - Đến bên Nam,cô Hà kéo Nam ngồi xuống ghế dịu dàng nói - Có việc gì,em cứ hỏi,cô sẽ không la đâu.

_ Dạ,em muốn hỏi....em muốn hỏi chuyện về bài kiểm tra hôm bữa

_ Bài kiểm tra hôm trước,cô đã phát ra rồi mà

_ Bài kiểm tra hôm ấy em chỉ có bỏ bài cuối - Nam lí nhí -Thế mà em chỉ được có 6,25

Nam nói đến đây cảm thấy có cái gì đó không ổn liền cúi gầm mặt xuống đất,tay cứ vân vê tà áo.Cô Hà nghe Nam nói liền chưng hửng:

_ Bài đó cô chấm sai hả?Đâu chấm sai chỗ nào,em đưa lại cho cô xem

_ Dã,cô không có chấm sai mà do em làm sai ạ.

Nghe Nam nói vậy,cô liền phì cười:

_ Em làm sai,cô cho điểm như thế là đúng rồi,còn khiếu kiện gì nữa?

_ Dạ,em không có khiếu kiện ạ - Nam lúng túng - Mà em muốn hỏi cô có cách nào làm bài không sai không ạ.Em hiểu bài,biết làm bài nhưng vẫn cứ sai hoài.

Nghe Nam nói thế,cô liền phì cười:

_ Cô hiểu ý em rồi.Nam à,môn Toán muốn đạt điểm cao cần phải làm bài tập thật nhiều.Hiểu bài là một chuyện,nhưng làm bài có đúng không lại là chuyện khác.Em hiểu bài coi như mới đi được một nửa đường.Em muốn làm bài không sai thì cần phải rèn luyện kỹ năng thực hành,phải làm bài tập nhiều hơn nữa cho quen tay.Làm tới đâu,kiểm tra tới đó,không được hấp tấp vội vàng.Môn Toán ngoài việc rèn luyện trí thông minh,suy nghĩ lập luận logic,nó còn giúp cho con người có tính cẩn thận tỉ mỉ.Bởi vậy,nếu em muốn,sau này cô sẽ cho thêm bài tập để em tự làm ở nhà.Hôm sau em mang vào lớp hay mang đến đây cho cô sửa,em chịu không?

Nam vui vẻ gật đầu đồng ý.Cô Hà liền vào trong lấy đề cương Toán ra đưa cho Nam và nói:

_ Em về làm thêm cho cô mười bài tập đầu tiên trong đề cương này.Làm xong đưa cho xem nhé?

_ Dạ,vâng.

Nhận đề cương của cô xong,Nam hớn hở ra về.Vừa vào tới nhà,Nam vội đi tắm rửa rồi mang đề cương ra làm.Nam quyết tâm cố gắng làm bài,hy vọng lần sau kiểm tra được điểm cao để chị Thảo không còn coi thường mình nữa.

( CÒN )

tieuthubongbong
21-01-2008, 19:38
poc trinh tem nay hehehehe

atraingheo
25-01-2008, 23:43
Ngoài lề:

Mình đọc trên báo Tuổi trẻ thấy có bài viết " Thầy giáo thợ cày " khá hay.Nội dung bài viết ấy có nhiều phần giống như truyện mình đang viết.Bài báo ấy viết về một cậu học trò năm lớp 7 vốn là một học sinhc á biệt,quá yếu kém,bốn phép tính cộng trừ nhân chia vẫn chưa thành thạo.Thế mà khi lên lớp 11,cậu học trò ấy đã đoạt giải nhất cuộc thi học sinh giỏi cấp tỉnh.Và cậu học trò ấy cũng đã thi đậu vào ĐH Y Dược Hà nội .

Bạn nào muốn đọc bài viết ấy,xin mời bấm vào đây:


http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=240049&ChannelID=89

atraingheo
29-01-2008, 22:55
Tối hôm ấy,lo xong bài trường,Nam lấy đề cương của cô ra làm.Nam ngồi miệt mài làm bài,làm một hơi xong luôn cả mười bài cô cho.Trời đã khuya rồi nhưng không hiểu sao,Nam vẫn chưa thấy buồn ngủ,Nam vẫn còn muốn làm bài nữa.Nhìn mấy bài kế tiếp,Nam thấy có vài bài mình có thể làm được nên Nam làm luôn.Thế là Nam làm thêm 5 bài nữa rồi mới đi ngủ.

Hôm sau,vào trường,Nam đưa bài vở cho cô xem.Nhìn vào tập Nam,cô Hà giật mình:

_ Cô mới cho hôm qua mà hôm nay em đã làm xong rồi à?Mà cô dặn làm 10 bài,em lại làm luôn tới 15 bài?

_ Dạ,tối qua làm xong 10 bài rồi,em thấy 5 bài này không khó nên em hứng chí làm luôn.

_ Được rồi,em đưa tập cho cô,lát nữa cô xem.Cuối giờ em ở lại gặp cô nghe!

_ Dạ

Cuối giờ gặp Nam,cô tươi cười bảo:

_ Em làm bài được lắm,15 bài mà chỉ sai có ba bài,như vậy là có tiến bộ rồi đó.

Nghe cô khen,Nam cảm thấy hớn hở trong lòng,mặt mày tươi roi rói.Nhìn Nam,cô dịu dàng nói tiếp:

_ Em làm đại số bao nhiêu đó đủ rồi.Lần này về nhà,em làm thêm cho cô mấy bài hình học trong đề cương ,dạng chứng minh hai tam giác bằng nhau nhé.Em có thể làm được không?

_ Dạ,em sẽ cố gắng ạ.

Sau đó,Nam cúi đầu chào cô rồi ra về.

Ngay tối hôm đó,sau khi thanh toán xong bài trường,Nam lấy mấy bài hình học trong đề cương ra.Nhưng hình học khó hơn đại số nhiều,mấy bài cô cho,Nam chỉ làm được có bốn bài.Mấy bài sau,Nam vẽ hình xong rồi cắn bút,nghĩ mãi vẫn không ra.Cuối cùng,chán nản quá,Nam dẹp tập vở rồi đi ngủ.

Bữa học thêm ngày hôm sau,Nam đến sớm đưa tập cho cô xem.Vừa gãi đầu ,Nam vừa nhăn nhó than thở:

_ Hình học sao khó quá cô ơi,không dễ như dại số,em chỉ làm được có bốn bài thôi.Còn mấy bài kia,em nghĩ hoài không ra cô ạ

Nhìn vẻ mặt khổ sở của Nam,cô mỉm cười bảo:

_ Hình học đương nhiên là khó rồi,chuyện đó đâu có gì lạ.Mấy bài nghĩ không ra đâu,em có vẽ hình chưa,hãy đưa cô xem.

Nhìn vào hình vẽ của Nam,cô vội kêu lên:

_ Mấy bài này em vẽ hình nhỏ quá,làm sao mà nhìn ?Hình học là học trên hình vẽ,thế mà em vẽ hình bé xíu thế này thì làm sao thấy đường mà chứng minh?Để cô vẽ lại cho em xem nhé

Vừa nói xong,cô Hà liền vẽ hình lại cho Nam xem.Hình cô vẽ to hơn và rõ ràng hơn hình của Nam.Chỉ vào hình,cô gợi ý một chút,thế là Nam đã nghĩ ra liền cách chứng minh vội reo lên:

_ Ah,bài này em nghĩ ra rồi cô ơi!Bài này phải giải như vậy không cô ạ?

Vừa nói,Nam vừa liến thoắng trình bày bài giải.Nghe xong,cô trìu mến nhìn Nam:

_ Thấy không,bài đâu đến nỗi khó.Chẳng qua là do em vẽ hình quá nhỏ nên mới nhìn không ra.Cô nói vậy,em hiểu chưa?

_ Dạ thưa cô,em hiểu rồi ạ.

Nam sung sướng gật đầu trả lời.Lúc này,học trò đã vào đông **.Cô bắt đầu dạy.Cô dạy lại cách vẽ hình ,cách chứng minh bài toán.Nam nghe cô giảng một cách say sưa.Trong đầu Nam bắt đầu vẽ ra một viễn cảnh: Một ngày nào đó,Nam sẽ giỏi toán,sẽ làm được những bài khó, sẽ đạt điểm mười khi làm kiểm tra.Lúc ấy chắc mẹ sẽ vui mừng biết mấy.Tưởng tượng đến niềm vui sướng của mẹ khi biết mình làm bài được điểm cao,Nam mỉm cười cảm thấy khoan khoái vô cùng.Một ước mơ nho nhỏ len lén xuất hiện,Nam ước mơ một ngày nào đó mình sẽ là học sinh giỏi,sẽ lãnh phần thưởng về cho mẹ vui.

Thế là theo sự hướng dẫn của cô,Nam đã biết cách học môn Hình học.Nghe lời cô,bài nào Nam cũng vẽ hình to và rõ ràng.Nhờ vậy,Nam đã tự mình giải ra khá nhiều bài.Gặp bài khó,Nam nghĩ không ra đành chờ cô giảng.Sau đó về nhà,Nam tự mình vẽ lại hình rồi suy nghĩ cách chứng minh.Chính vì vậy,Nam học Toán nhất là môn Hình học ngày càng thấy nhẹ nhàng.

Ngày tháng dần dần trôi,thi học kỳ một lại đến.Nam chăm chỉ học hành.Kết quả Nam được học sinh tiên tiến.Riêng môn toán,điểm thi học kỳ,Nam được 7,5.Khi biết mình là học sinh tiên tiến,Nam mừng vui vô hạn.Không ngờ một đứa học trò lưu ban như mình lại có ngày được cô khen trước lớp như vậy.Niềm vui sướng trào dâng,đi học về,Nam liền khoe ngay với mẹ.Nghe đựơc tin này,dì Sen mừng rỡ ,nước mắt lại đầm đìa.Đây chính là những giọt nước mắt hạnh phúc của một bà mẹ khốn khổ.Nước mắt cứ rơi rơi,lòng người mẹ cứ vui sướng ngập tràn.Ôm Nam vào lòng,dì Sen cứ suýt xoa liên tục.Cuối cùng,đứa con trai mà dì lo lắng nhất đã chịu khó học hành,không còn ham chơi như trước nữa.Trong lúc vui sướng tột độ,dì Sen đã buột miệng kêu lên:

_ Anh ơi! Thằng Nam nhà mình đã chịu khó học hành.Nó được học sinh tiên tiến rồi đó anh ơi.

Miệng gọi tên chồng,dì lại ra nước mắt.Đang gục đầu vào lòng mẹ,nghe nhắc đến ba,lòng Nam cũng buồn vô hạn.Nhớ ba vô cùng,Nam thầm nghĩ:" Nếu ba còn sống,biết mình được học sinh tiên tiến,chắc ba sẽ vui lắm.Ba sẽ thửơng cho mình ...." Nam bắt đầu tưởng tượngnhững gì ba sẽ thưởng cho.Nhưng than ôi,ba còn đâu nữa! Ba đã đi rồi,ba đã về âm ty địa phủ từ thuở nào,để lại mấy mẹ con Nam sống vất vả khổ sở ở chốn nhân gian.

Vui sướng chưa được bao lâu,gia đình Nam đã gặp họa: Nam bị sốt xuất huyết phải vào bệnh viện.Nguyên nhà Nam quá ẩm thấp,muỗi nhiều,cái mùng cũ mèm rách vá tứ tung nên vì thế,Nam đã bị muỗi chích dẫn đến bệnh .Đưa Nam vào bệnh viện,lòng dì Sen rối bời.Gia cảnh nghèo nàn,con lại ốm đau,dì phải biết làm sao đây?Đã thế,Nam lại không có thẻ bảo hiểm y tế nữa chứ.Đầu năm học,do không tiền nên dì Sen đâu có đóng tiền làm thẻ bảo hiểm y tế cho Nam.Giờ lâm cảnh này,dì Sen chỉ còn biết kêu trời,chạy vạy tứ tung .Mượn được vài trăm ngàn của bà Tám,đi bán máu thêm được một số tiền nhưng vẫn không đủ,dì Sen đành phải vay thêm tiền của bà Ly với lãi suất cắt cổ. Lo tiền thuốc thang bệnh viện,dì Sen cũng muốn ngã quỵ vì kiệt sức.Nhưng dù mệt tới đâu,dì vẫn gắng gượng để mà lo,mà chăm sóc cho Nam.

Vào bệnh viện thăm Nam,cô Hà quá sửng sốt trước vẻ tiều tụy của dì Sen.Đã thế,ngồi nói chuyện chưa được bao lâu,cô Hà còn chứng kiến cảnh mấy bà y công xỉ vả bệnh nhân cùng ngừơi nhà.Vì nghèo không có tiền lót tay nên dì Sen cũng bị mắng nhiếc xỉa xói.

Khi Nam xuất viện về nhà,cô Hà cũng có đến thăm.Thấy nhà cửa Nam quá tồi tàn,cô Hà cảm động đến ra nước mắt.Thương cho đứa học trò nghèo chịu quá nhiều lận đận,cồ Hà đã phải mở bóp gửi cho Nam ít tiền .Dì Sen quá ngại ngùng nên lúc đầu không dám nhận.Nhưng do cô Hà thuyết phục quá nên dì Sen đành phải nhận.Tay nhận tiền mà nước mắt cứ rưng rưng,nước mắt của một bà mẹ quá khốn khổ vì con.

( còn)