View Full Version : Tình trai chốn học đường ( phần 2)
atraingheo
09-07-2007, 22:44
( tiếp theo phần 1)
Tình trai chốn học đường ( phần 2)
------------------------------------------------------------------------
Vì quá nhiều bận rộn với công việc,không có nhiều thời gian rảnh nên mình sẽ post phần hai rất chậm.Mong mọi người hãy thông cảm cho.Cám ơn nhiều
================================================== =======
( tiếp thep phần 1)
Sang tháng 7,Khôi bắt đầu học thêm ở nhà.Khôi học 3 môn Toán Lý Hóa.Ba mẹ Khôi mời các giáo viên đến dạy cho Khôi.Còn Anh văn,Khôi học bên hội Việt Mỹ.
Mạnh Hùng học trước Khôi nửa tháng ,học bên nhà Phi Long,học chung với Tín và Văn.Mạnh Hùng học quá yếu .Tín do ham chơi,quên tùm lum.Chỉ có Văn là học hành tương đối nghiêm chỉnh.Văn biết mình vốn thân phận con nhà nghèo,học chung với Tín không phải tốn tiền nên Văn lo học lắm.Giáo viên phải ôn lại những kiến thức căn bản cho Tín với Mạnh Hùng.Còn Văn thì thầy cho những bài nâng cao.Chỉ vài buổi là Tín đã ôn xong những phần căn bản lớp 10.Chỉ có Mạnh Hùng là bết quá.Bởi thế,sau mỗi buổi học,khi thầy ra về,Văn phải ở lại để chỉ bài thêm cho Mạnh Hùng.Tuấn Khôi biết chuyện,kêu Mạnh Hùng sang nhà để Khôi ôn luyện thêm cho .Mạnh Hùng la oai oải:
_ Mày với thằng Văn bày trò gì vậy?Ôn bên nhà thằng Tín chưa đủ sao mà mày kêu tao qua đây học với mày nữa?Mày có khùng không vậy?
_ Nếu Hùng không qua thì Khôi sẽ qua nhà Hùng học vậy.
Lúc này Khôi còn yếu nên Hùng nghe thế hoảng hốt:
_ Mày còn yếu thì cứ ở nhà đi! Để tao học chung với thằng Tín và Văn được rồi.
Nhưng Khôi nhất quyết bắt buộc Hùng phải mang sách vở sang nhà mình.Cuối cùng,Mạnh Hùng đành phải nhượng bộ.
Bữa học đầu tiên ở nhà Khôi,Mạnh Hùng cứ lầm bầm trong miệng:
_ Mày với thằng Văn đúng là hai thằng chết tiệt.Có ngày tao bẻ cổ hai đứa bây ra quá!
_ Thôi ,lo tập trung mà làm bài đi! Chương trình lớp 11 khó lắm đó.Không khéo mày theo không theo kịp chương trình đâu.
_ Chương trình lớp 11 như thế nào,mặc xác nó.Chừng nào tới lúc thi cử hay làm bài kiểm tra,mày cứ cho tao xem bài là được chứ gì.Ôn chi cho mệt xác,khổ thân.
_ Hùng nói vậy mà nghe đựơc đó hả?
_ Sao lại không được?Tao nói vậy là hợp lý quá rồi.
_ Không nói chuyện nữa - Khôi nhăn mặt - Hùng mau làm bài đi!
Mạnh Hùng bực bội nhưng vẫn cắm cúi làm bài.Làm xong,Hùng chưa cho Khôi xem.Khôi nhăn nhó:
_ Hùng làm sai dấu rồi nè! Chỗ này dấu trừ mới đúng chứ.Hùng sai từ chỗ này kéo theo sai hết nguyên bài.Hùng sửa lại đi.
_ Ôi dào! Cộng trừ gì cũng như nhau mà.Sữa chi cho phiền phức.Miễn sao xong bài thì thôi.Tao làm xong bài rồi.Mệt quá! Để tao nằm nghĩ một chút!
Vừa nói,Hùng lại bên giường bật tivi lên xem.Khôi phát bực:
_ Hùng làm sai,lại sửa đi chứ?
Vừa nói,Khôi vừa lại kéo Hùng đến làm bài.Hùng cứ nằm ỳ trên giường,nói:
_ Mệt quá! Để tao nằm nghỉ một chút rồi làm bài.
_ Mới làm có một bài mà mệt cái gì?
Vừa nói,Khôi vừa kéo nhưng Hùng vẫn cứ nằm ỳ.Khôi tức quá nắm mũi giật giật.Hùng bị đau ,phản xạ lại,đạp Khôi một cái té xuống giường.Thấy Khôi nhăn mặt đau đớn,Hùng hoảng hốt nhảy xuống:
_ Chết! Chết! Tao quên mày còn yếu!Có đau lắm không?Cho tao xin lỗi nhé!
Vừa rối rít xin lỗi,Hùng vừa đỡ Khôi ngồi dậy.Khôi rên rỉ:
_ Không sao đâu! Hùng lại làm bài đi!
Hùng nghe lời Khôi,đền bàn ngồi xuống làm bài.Khôi tuy còn hơi đau nhưng vẫn cố gắng đến ngồi bên .Hùng hỏi:
_ Mày còn đau không?
_ Hết đau rồi.Hùng cứ làm bài đi.Làm xong đưa Khôi xem.
Tuy nói hết đau nhưng nhìn mặt Khôi nhăn nhó,Hùng hiểu Khôi còn đau lắm.Hùng thầm hối hận trong lòng nên ngồi yên làm bài.Làm xong bài nào,Hùng đưa cho Khôi xem .Chỗ nào Hùng làm sai,Khôi chỉ cho Hùng sửa lại.
Làm bài xong,hai đứa bật tivi lên xem phim.Được một lát,Hùng về.
Ôn xong,các giáo viên bắt đầu dạy qua chương trình lớp 11.Hai môn Lý, Hóa Mạnh Hùng và Tín đều hiểu.RiêngToán lớp 11 học lượng giác với Hình học không gian.Khi học Hình không gian,Tín cứ vẽ sai hoài ,giữa đường nét đứt với đường liền.Còn Mạnh Hùng còn thê thảm hơn nữa.Nhưng nhờ thầy cố gắng giảng,thêm Văn và Khôi giúp sức nên Mạnh Hùng cũng hiểu và làm được bài.
Văn tuy không ưa gì Mạnh Hùng nhưng vì học phí ở đây đều do Thanh Hiếu và Quốc Cường trả cho giáo viên nên Văn đành phải chấp nhận học chung với Mạnh Hùng.Vả lại,Quốc Cường có nhắn lại,khi nào thầy về thi nhờ Văn kèm cặp thêm cho Mạnh Hùng.Văn miễn cưỡng nhận lời.Nhưng dần dần,Văn nhận thấy Mạnh Hùng cũng không đến nỗi nào.Mạnh Hùng vẫn luôn miệng cười đùa vui vẻ với Văn và Tín,xem như trước kia chưa xảy ra chuyện gì.Tín hưởng ứng kéo Văn nhập cuộc.Thế là cả ba vui vẻ học bên nhau.Đã thế,có mấy bữa,khi học xong,Tín dọn ra bánh trái ê hề ( do Quốc Cường mua).Cả đám xúm lại ăn uống.Trí cũng có lần nhập cuộc,tham gia ăn uống với ba đứa
Lúc này,ở nhà Tín đã quen thuộc,Mạnh Hùng bắt đầu ló mòi.Theo sự chỉ dẫn của Mạnh Tiến,Mạnh Hùng bắt đầu quan sát để ý đến những vị khách đền tìm Hiếu và Phi Long.
Một hôm,sau khi học xong.Văn,Tín và Mạnh Hùng đang vừa xem tivi,vừa ăn bánh thì có khách đến tìm Hiếu và Phi Long.Đó là ông Thái,giám đốc một công ty xây dựng.Nhìn dáng vẻ khúm núm của ông ta với Phi LOng,Hùng liền đoán ra ông ta đến đây để nhờ vả.Hùng bèn kéo Tín đến nghe lén,xem thử ông ta nói gì với Thanh Hiếu và Phi Long.Sau khi nói chuyện với Phi LOng và Thanh Hiếu,ông ta ra về.Hùng dẫnTín đến chào hỏi.Biết Tín là em của Thanh Hiếu,ông ta mở bóp cho Tín 100.000 VND.Tín mừng rỡ cám ơn lia lịa.Nhưng Mạnh Hùng bất ngờ lên tiếng:
_ Đến nhờ vả anh người ta,thế mà đưa ra có 100.000?Giám đốc gì mà keo kiệt quá,thế làm sao được việc?
Ông Thái tái mặt.Sau khi biết Mạnh Hùng là em Quốc Cường,ông ta bèn đưa cho Mạnh Hùng 100.000.Không ngờ Mạnh Hùng trả lại và nói:
_ Công ty ông đang bị thanh tra.Ông đến đây nhờ anh Hiếu nói với anh Bảo Duy để tìm cách giúp cho .Thế mà ông đưa có 100.000.Người gì mà keo kiệt thế?
Thanh Hiếu và Phi LOng cũng vừa bước tới.Ngeh Hùng nói thế,Hiếu bèn nhăn mặt.
_ Hùng ! Em không được nói thế! Chú Thái cho em 100.000.Như vậy là nhiều rồi.Em không nên làm phiền chú Thái như vậy.
_ Anh Hiều à! Anh với anh Quốc Cường ăn thịt,phải cho em kiếm chút xương mà gặm chứ.
Nghe mấy lời đó,Hiếu tái mặt.Thấy Phi LOng kéo áo ra hiệu,Hiếu đành làm thinh.Phi LOng nói với ông Thái:
_ Em nó đã nói thế,thôi thì nể mặt Quốc Cường,ông cũng cho em nó chút ít đi!
Ông Thái bèn hỏi Mạnh Hùng:
_ Thế cháu muốn bao nhiêu?
_ Ở đây có cháu ,Tín và Văn - Hùng trả lời - Vậy thì bác hãy cho tụi cháu ,mỗi đứa một vé đi.
_ Một vé là bao nhiêu?Ông Thái hỏi
_ Một vé là 100 USD đó.
_ Hả?
_ Sao hả?Đối với một giám đốc c%C
atraingheo
12-07-2007, 23:30
Cầm tiền 100 USD trên tay mà Văn hết sức ngỡ ngàng,cứ tưởng mình đang mơ.Văn không ngờ mình có được một số tiền lớn như vậy?Còn Tín thì quá bất ngờ trước mọi việc.Không ngờ Mạnh Hùng dám làm tiền ông Thái đến mức trắng trợn như vậy?Thật là điều Tín không thể nào ngờ được.
Ra ngoài ,Mạnh Hùng nói với Tín và Văn:
_ Có tiền rồi,tụi mình kéo nhau đi ăn uống nhé?Rủ thêm Tuấn Khôi ,tụi bay đồng ý không?
Văn và Tín gật đầu.Thế là Mạnh Hùng phóng xe chở Tuấn Khôi đến.
Bốn đứa kéo nhau vào quán ăn hải sản.Vừa ngồi vào bàn,Tín vọt miệng:
_ Hôm nay ăn uống để Tín trả tiền cho.Tín bao hết.
_ Để Văn phụ trả tiền với Tín trả.- Văn vui vẻ tiếp lời
_ Sao không thể tao phụ vô hả? - Mạnh Hùng hỏi.
_ Hôm nay nhờ có Hùng mà Tín và Văn mới có số tiền lớn thế này - Tín vừa nói vừa cười híp mắt - Vậy thì để Tín và Văn trả tiền mới đúng điệu chớ?
Tuấn Khôi cũng đã biết mọi việc nên nói với Hùng:
_ Tín đã nói vậy rồi.Thôi thì cứ để Tín và Văn trả tiền đi.
Hùng nghe Khôi nói bèn cười cười:
_ Tín và Văn muốn thế thì tao chìu.
Thế là bốn đứa ăn uống vui vẻ.Văn vừa ăn vừa cười hả hê.Hôm nay Văn vui lắm!Vừa được ăn ngon,vừa có nhiều tiền,một chuyện mà Văn không bao giờ dám nghĩ đến.Văn nói với Mạnh Hùng:
_ Hùng à! Hôm nay mày làm tao bất ngờ quá!
_ Bất ngờ như thế nào? - Hùng hỏi
_ Đó giờ tao cứ nghĩ mày là một thằng.......Nhưng qua sự việc hôm nay,tao thấy mày đúng là một người....
_ Một người chịu chơi - Tín vọt miệng- Tín đã nói với Văn rồi,Hùng chơi được lắm.Thậm chí có lần,Hùng đã ...
_ Hùng đã bị Tín làm cho một vố phải không? _ Tuấn Khôi vọt miệng hỏi
Nghe Tuấn Khôi hỏi thế, Tín cũng khó trả lời.Quả thật,trước kia,Tín đã từng bắt ép Mạnh Hùng làm....Nhưng giờ nghĩ lại,Tín cảm thấy mình có phần quá đáng.Còn Mạnh Hùng nghe Khôi nói,có phần đỏ mặt.Riêng Văn ngơ ngác.Văn không biết Tín đã cho Hùng một vố như thế nào.Nhưng thấy Hùng đỏ mặt,Tín bối rối nên Văn cũng không tiện hỏi.Văn cười cười nói với Mạnh Hùng:
_ Từ nay mình luôn vui vẻ với nhau ,mày đồng ý chứ?
_ Ok.Lúc trước,quả thật tao có cái quá đáng với mày.Nay mày chấp nhận bỏ qua hết thì tốt quá.
_ Uh.Mọi việc đã qua cho nó qua luôn đi. - Tuấn Khôi nói.
_ Không biết lúc này Trường Sơn ra sao nhỉ? Tín bất chợt hỏi
_ Không biết nữa.Lâu rồi Hùng không gặp nó.
Sau đó cả đám lại ăn uống vui vẻ.Bất chợt,Tín búng mai cua trúng mặt Văn.NHìn Văn giống thằng hề.Cả đám cười sặc sụa.Văn tức mình lấy vỏ tôm nhét vào miệng Tín làm Tín la chí chóe.Khôi cũng búng vỏ cua trúng mũi Mạnh Hùng làm Mạnh Hùng nhăn mặt:
_ Mày muốn chết hả?
Vừa nói,Mạnh Hùng vừa đầu tôm chọi trúng giữa mặt Tuấn Khôi.Tín cười khoái chí,cầm đầu tôm ném vào mũi Văn.Không ngờ do Văn nhanh mắt né kịp,đầu tôm bay trúng vào đầu một thanh niên đang ngồi phía sau.Tay thanh niên ấy nổi quạu,bước tới bên Tín quát:
_ Đ.M,chúng mày giỡn với nhau rồi ném vào đầu ông hả?
Chưa nói dứt câu,tay thanh niên đó tát cho Tín một cái té chúi nhủi.Một cái ly bay vèo đến .Mạnh Hùng đã cầm ly ném thẳng vào mặt người thanh niên đó.Đám bạn tay ấy nhào đến,Mạnh Hùng hai tay cầm hai vỏ chai Coca đập túi bụi.Văn và Khôi nhào tới nhưng Hùng đã cản Khôi lại:
_ Mày còn yếu hãy lùi ra sau.Để tao giải quyết bọn này cho.
Lúc này,chủ quán cùng đám bảo vệ đến can ngăn.Tuấn Khôi thấy vậy,bảo chủ quán tính tiền rồi ra về.Còn đám bên kia,đứa nào cũng trúng đòn của Hùng rồi nên hơi ngán.Bởi vậy,Hùng cùng đám bạn kéo nhau ra về,chẳng ai dám cản đường.
Trên đường về,Hùng nói với cả đám:
_ Mai mốt,tụi bay đến nhà,tao dạy võ cho.Để có gì ra đường khỏi bị ăn hiếp.
Cả ba đứa đều gật đầu.
atraingheo
15-07-2007, 20:50
Nhưng vừa ra khỏi quán chứa được bao xa,Mạnh Hùng đã thấy một đám côn đồ kéo đến.Biết là chuyện chẳng lành,Mạnh Hùng kếu cả đám tấp đại vào quán nước ngay đó.Đúng là đám hồi nãy,bị trúng đòn của Mạnh Hùng nên ấm ức,đã nhắn tin cho đám côn đồ đến.Cũng may là Mạnh Tiến vừa kéo người đến.Thì ra lúc nãy,trước khi về,Mạnh Hùng đã nhắn tin cho Mạnh Tiến.
Hai nhóm đụng độ nhau.Cuộc chiến nảy lửa.Hai anh em Mạnh Hùng thẳng tay sát phạt.Đám côn đồ te tua.Công an đến.Tất cả đều bỏ chạy tán lọan.
Lát sau,Mạnh Tiến và Mạnh Hùng quay trở lại.Tín,Văn và Khôi còn ở trong quán nước,chưa dám ra về.Thấy Tín mặt mày sưng húp,Tiến hỏi mọi việc.Mạnh Hùng kể lại đuôi đầu.Thì ra lúc nãy,ở trong qúan,Tín bị ăn bạt tay.Sau đó,lúc Mạnh Hùng đánh lộn,Tín bị một đứa đấm vào mặt nên giờ mới thảm hại như thế.Mạnh Tiến bèn nói:
_ Giờ Tín về nhà,anh Hiếu thấy mặt Tín như thế này.Thế nào cũng có chuyện phiền phức đó.Tín có nghĩ đến điều đó chưa?
_ Dạ... dạ...dạ.. .- Tín lí nhí -Em cũng đã nghĩ đến.Nhưng em chưa biết phải tính sao .
_ Vậy thì tối nay về nhà anh đi!Sáng mai,anh sẽ gặp anh Hiếu nói dùm em cho.Có thể anh sẽ nhờ đến anh Quốc Cường nói thêm vào.Sau đ1o em hãy về.Đuợc không vậy?
_ Dạ,đựơc,được.Như thế quá tốt ạ! Em cám ơn anh,cám ơn anh nhiều lắm !
Thế là đêm ấy ,Tín về nhà Mạnh Hùng.Văn và Khôi,ai về nhà nấy.Mạnh Tiến cũng đã gọi điện báo cho Hiếu biết là Tín đang ở nhà mình.Tín lên phòng ngủ chung với Mạnh Hùng.
( còn)
atraingheo
15-07-2007, 23:07
Vào phòng,Mạnh Hùng hỏi:
_ Tín có muốn tắm rửa gì không?Vào trong đó tắm đi rồi ngủ.
Tín vào trong rửa mặt,lau mình mẩy rồi bước ra.Hùng đã thay đồ,ở trần mặc quần đùi ngồi xem tivi.Vóc dáng Hùng lúc này thật hấp dẫn.
Ngồi kế bên Hùng xem phim,Tín bắt đầu nghĩ trò nghịch ngợm.Tín rủ Hùng đánh ca rô,ai thua bị phạt.Hùng nhận lời.Thế là Hùng và Tín chơi ca rô với nhau 3 ván.Kết quả Tín thằng 2 ván,Hùng thắng 1.Tín cười nức nẻ:
_ Hùng thua rồi,chịu phạt đi!
_ Tín muốn phạt gì nè?
_ Hùng phải cởi hết đồ ra.Đêm nay ngủ không được mặc quần áo
_ Không! Không có chuyện đó đâu - Hùng giãy nãy - Hùng không bao giờ chấp nhận làm như thế.
_ Ơ...nhưng mà Hùng thua rồi mà,phải chịu phạt đi chứ! Hùng tính chơi ăn gian hả?
_ Hùng không chơi ăn gian.Nhưng Hùng không chấp nhận như thế.Tín đừng có bày trò.Tưởng Hùng không biết Tín muốn gì hả?
_ Tín có bày trò gì đâu.Sao Hùng lại nói thế?
_ Còn nói nữa hả?Tưởng Hùng không biết Tín muốn chuyện gì sao?Cái đó sao Tín không làm với Văn đi mà tính giở trò với Hùng?
Nghe nhắc tới Văn,Tín tự nhiên thừ người ra.Văn lúc này quá khó khăn đối với Tín.Đi bơi,khi tắm,Văn cũng tắm riêng,không còn chịu tắm chung với Tín như lúc trước.Tuy học chung,đi chơi chung nhưng lúc nào Văn cũng giữ khoảng cách đối với Tín.Nhiều lúc Tín cảm thấy buồn buồn làm sao đó!Văn ở gần bên mà sao nhiều lúc Tín cảm thấy xa vời vời.Đúng là tuy gần mà lại xa.Giừa Văn và Tín sao lại có một khoảng cách xa như thế?Tín lại nhớ đến những lời nói của Danh: " Văn và Tín không hợp với nhau đâu.Tín thương Văn cuối cùng rồi cũng chỉ khổ đau mà thôi.Tốt nhất là Tín hãy cố gắng quên Văn đi ." Tín thầm nghĩ: " Mình có nên quên Văn không nhỉ? "
Thấy Tín đang thừ người ra suy nghĩ,Mạnh Hùng bèn đến hỏi:
_ Đang nghĩ gì vậy?Suy nghĩ về Văn hả?
Nghe Hùng hỏi,Tín giật mình,đỏ mặt,chối bây bẩy:
_ Ơ....ơ.....Tín có suy nghĩ gì về Văn đâu.
_ Còn chối nữa hả?Vừa nói tới Văn thì mặt mày đã đỏ ké lên rồi.Sao hả?Hè này,Tín đã rủ Văn về quê chưa?
Nghe nói vậy,Tín nhủ thầm : " Ờ,sao mình ngu nhỉ?Sao mình không rủ Văn về quê chơi mấy ngày nhỉ?Lúc đó chắc là vui biết mấy? "
Tiếng Mạnh Hùng lại văng vẳng bên tai:
_ Hiện giờ,mặt Tín đang sưng vù.Nếu anh Hiếu mà thấy được,anh Hiếu sẽ la chết.Chi bằng ngày mai,Tín hãy rủ Văn về quê đi! Sẵn đang có tiền nè,Tín và Văn tha hồ mà vui chơi thỏa thích.Khi nào mặt hết sưng,Tín hãy trở lên Sài gòn.
Nghe Hùng nói thế,Tín cười hớn hở.Nhưng Tín chợt nghĩ: " Nếu tự động về quê,anh Hiếu sẽ la chết.Phải gặp ảnh nói một tiếng chứ! Nhưng nếu gặp mặt,anh Hiếu sẽ thấy mặt Tín sưng vù thế này thì...." Nghĩ tới đó,Tín thấy lo.Tín mang mấy điều suy nghĩ ấy ra nói với Mạnh Hùng.Nghe Tín nói xong,Hùng liền bảo:
_ Không sao đấu! Tín cứ việc rủ Văn về quê.Khi nào về tới dưới,Tín hãy gọi điện báo cho anh Hiếu hay.Ở trên này,Húng sẽ nhờ anh Quốc Cường nói với anh Hiếu dùm cho.Bảo đảm mọi việc sẽ êm đẹp.
Nghe Hùng nói thế,Tín yên tâm.Hùng nói tiếp:
_ Khuya rồi,mình tắt đèn ngủ nhé?
Tín gật đầu.
Nằm bên Hùng,Tín không ngủ được.Tín cứ nghĩ đến cảnh cùng Văn về quê.Trong đầu Tín đang hiện ra nhiều cảnh tươi đẹp.
_ Tín chưa ngủ sao? Hùng bất chợt quay sang hỏi
_ Chưa.Không hiểu sao,Tín chưa buồn ngủ
_ Lạ chỗ ngủ không được hả?
_ Không biết nữa.
Nói đến đây,Tín bất chợt hỏi Hùng:
_ Hùng này,Tín có thể hỏi Hùng câu này được không?
_ Tín hỏi đi
_ Sao Hùng gan quá vậy?Hùng dám xin tiền ông Tah1i một cách trắng trợn vậy?Hùng không sợ sao?
_ Sợ gì chứ?Ổng tham ô,tham nhũng,sắp bị thanh tra.Ổng có nguy cơ mất chức,có nguy cơ ở tù nên mới đến nhờ vả anh Hiếu.Bởi thế,việc gì mà mình phải sợ ổng?
_ Nhưng mà có điều Tín không hiểu,ông sắp bị thanh tra,sao lại đến nhờ anh Hiếu?Anh Hiếu liệu có giúp được cho ổng không?
Nghe Tín nói vậy,Mạnh Hùng cười ngất.Hùng nói với Tín:
_ Tín ơi là Tín! Sao Tín khờ quá vậy?Anh Hiếu dĩ nhiên không thể giúp được rồi.Nhưng anh Bảo Duy thì chắc chắn giúp được.
_ Thế sao ổng không đi nhờ anh Bảo Duy? Tín ngạc nhiên hỏi tiếp
_ Nếu ổng gặp anh Bảo Duy để nhờ,anh Bảo Duy sẽ từ chối ngay lập tức.Mấy vụ này anh Bảo Duy không bao giờ ra mặt,chỉ để anh Hiếu ra mặt thôi.
Nghe vậy,Tín chợt đâm lo:
_ Anh Hiếu làm vậy,thế nếu công an hay báo chí phát hiện,anh Hiếu có bị đi tù không?Anh Hiếu làm như vậy nguy hiểm quá!
Tín chưa nói xong,Hùng đã cười sặc sụa.Đang nằm,Hùng phải ngồi dậy ôm bụng mà cười.Hùng cười thiếu điều muốn trẹo quai hàm
_ Tín ơi là Tín!Nếu có bị bể ra,anh Hiếu cũng chẳng hề gì.Có ai đời nào,một trợ lý giám đốc công ty TNHH như anh Hiếu lại có thể lo lót chạy tội cho một ông giám đốc công ty nhà nước cơ chứ?Vụ này mà đăng báo,thiên hạ cười đến chết mất.
Vừa nói xong,Hùng lại ôm bụng cười tiếp.Cười đã đời,Hùng mới từ từ cắt nghĩa mọi việc cho Tín Hiểu.Nghe xong,Tín lại hỏi tiếp:
_ Mấy việc này sao Hùng biết rành rẽ quá vậy?
_ Thì cũng nhờ anh Quốc Cường đó.Vậy chứ anh Hiếu,anh Bảo Duy,anh Phi LOng không bao giờ cắt nghĩa cho Tín biết sao?Tín có hay đi ăn với mấy ảnh không.
_ Đi ăn thì có.Nhưng mấy ảnh lúc nào cũng bảo Tín ráng mà học cho tốt.Còn mấy chuyện khác,mấy ảnh kêu Tín đừng để ý đến.
Sau đó,Tín và Hùng nói chuyện thêm một lát rồi ngủ.Tín nằm ôm Hùng ngủ một cách ngon lành.Trong giấc ngủ.Tín mơ về Văn.Tín mơ đến cảnh cùng Văn về quê,cùng Văn đi dạo ngắm cảnh.Và Tín cũng mơ đến cảnh đêm đêm,Tín nằm ngủ bên Văn.Ôi,những giấc mơ ấy sao mà đẹp quá,đẹp vô cùng đối với Tín! Bởi thế,đang nằm ngủ mà Tín vẫn nở một nụ cười,một nụ cười hạnh phúc trong giấc mơ.
( còn)
atraingheo
16-07-2007, 22:30
Sáng hôm sau,Văn cùng Tín về quê.Khi tới nơi,Tín mới điện thoại cho Hiếu hay làm Hiếu chưng hửng.Vì lúc này công việc bù đầu nên Hiếu cũng ậm ừ,đợi khi nào Tín lên Sài gòn rồi tính.
Tắm rửa ,ăn uống nghỉ ngơi xong,Tín dẫn Văn đi dạo khắp nơi ngắm cảnh.Rồi Tín dẫn Văn ra vườn nằm phía sau nhà.Hai đứa cùng leo lên cây,hái trái,vừa ăn vừa ném vào nhau.
Chơi giỡn đã đời,Tín leo xuống vào nhà.Văn còn ngồi trên cây suy nghĩ vẩn vơ.Văn nghĩ đến hôm đi ăn vừa rồi,hôm đó ăn ngon tuyệt.Gia đình Văn nghèo,ba Văn là thợ,mẹ Văn chỉ là cô giáo tiểu học.Vì thế,có bao giờ Văn được ba mẹ dẫn vào quán ăn tôm cua đâu.Hôm đó,lần đầu tiên Văn mới được ăn ngon đến thế.Và tới khi đánh lộn,Văn thấy Mạnh Hùng thật can đảm.Mặc dù trước kia Hùng đã từng cho Văn nhừ tử nhưng hiện giờ,Văn không còn thấy căm ghét Hùng nữa.Văn chợt nhớ lại,lúc Mạnh Hùng làm tiền ông Thái.Lúc đó Mạnh Hùng làm Văn phải giật mình.Không ngờ Mạnh Hùng dám làm thế?Và lúc ở trên xe, đò,Văn và Tín đã tỉ tê với nhau rất nhiều chuyện.Nhờ thế,Văn mới biết được,anh Hiếu nhờ có anh Bảo Duy mà có được một thế lực ngầm rất mạnh.Văn thầm nghĩ: " Sau này đi làm,Văn sẽ nhờ anh Hiếu kiếm cho một chỗ làm tốt.Như vậy,Văn mới có thể kiếm được nhiều tiền mà phụ giúp ba mẹ"
atraingheo
16-07-2007, 23:22
Đang suy nghĩ vẩn vơ thì Tín ra,kêu Văn xuống vào nhà ăn cơm.Văn đang leo xuống thì bất ngờ Tín đưa tay kéo tuột quần đùi Văn xuống.Văn hoảng hốt đứa tay kéo quần lên,trợt tay nên Văn té ngã lăn ra đất.Quần đùi Văn cũng chưa kéo lên hết,lòi cái quần lót trắng ra ngòai.Tín thấy thế cười sặc sụa.Văn tức lắm.Gặp đứa khác chắc Văn đã cho ăn một đấm rồi.Đằng này lại là Tín.Văn thừa biết Tín như thế nào,biết Tín muốn gì.Văn lại không thích mấy chuyện đó.Bởi thế,đi chơi bên Tín.Văn luôn cố giữ một khỏang cách với Tín.Hôm nay do sơ ý nên Văn mới để cho Tín có cơ hội.Văn tức tối,bậm môi đi vào.Tín lẽo đẽo theo sau.Vừa đi,Tín vừa cười tủm tỉm.
Ăn cơm xong,Tín dẫn Văn đi bắt ếch.Lúc đi qua cầu khỉ,cầu tre lắc lẻo,do kh6ong cẩn thận nên Văn té xuống ao.Đến khi bơi vào,người Văn dính đầy sình.Tín ôm bụng cười sặc sụa.Sau đó Tín dẫn Văn về nhà tắm rửa.Tắm xong,Văn lên giường nằm nghỉ.Còn Tín cùng đi bắt ếch với Thông và Thái,hai đứa em trai của Tín.
Tối,Tín và Văn cùng ngủ trên giường ở phía sau nhà.Văn nằm trong,Tín nằm ngòai.Tắt đèn xong,Tín nằm xuống,đưa tay ôm Văn.Nhưng Văn đã hất tay Tín ra.Văn đặt cái gối ôm ở chính giữa,ngăn cách Văn và Tín.Thấy vậy,Tín ngạc nhiên hỏi:
_ Văn làm gì vậy?Sao lại đặt cái gối ở chính giữa chi vậy?
_ Văn thừa biết Tín muốn gì mà.Văn không thích mấy chuyện ấy.Bởi thế,Văn mới đặt cái gối ở chính giữa để ngăn không cho Tín làm bậy.
_ Văn ơi! Sao lúc nào Văn cũng cố tình giử khoảng cách với Tín vậy?Không lẽ Văn không biết rằng Tín rất....
_ Nhưng Văn không thích những chuyện như thế.Nếu Tín không chịu nằm yên,Văn sẽ xuống đất nằm.
_ Đừng đừng mà Văn - Tín hoảng hốt - Văn cứ nằm trên giường đi! Đừng xuống đất nằm nghe Văn!
_ Ừ!Nhưng Tín hứa là không được giở trò làm bậy đó.Tín có chịu hứa không vậy?
_ Ừ Tín hứa.Tín hứa mà.
_ Vậy thì Tín nằm yên ngủ đi! Văn ngủ đây.
Nói xong,Văn quay mặt vào trong ngủ.Tín nằm bên ngoài mà lòng buồn rười rượi.Không ngờ Văn lại quyết liệt đến vậy?Chẳng lẽ giữa Tín và Văn không thể nhích lại gần nhau sao?Văn nằm đây,nằm kề bên mà sao Tín thấy xa cách muôn trùng.Trời ơi! Sao mà chua xót quá! Một giọt nước bất chợt long lanh khóe mắt.Tín bất chợt nhớ lại lời của Thanh Hiếu:" Tín mà yêu Văn thì chỉ có khổ,khổ và khổ mà thôi".Nghĩ đến đây,Tín nghẹn ngào rên lên,rên nho nhỏ: " Anh Hiếu ! Anh Hiếu ơi! Em khổ quá! Em phải làm sao đây? "
Nghe tiếng rên của Tín,Văn giật mình quay sang hỏi:
_ Tín làm sao vậy?Việc gì mà Tín kêu anh Hiếu vậy?
Tín đánh bạo,kéo cái gối sang một bên,lăn qua ôm Văn và nói:
_ Văn ơi! Văn thừa biết Tín thương Văn lắm mà.Tại sao Văn lại cứ lạnh lùng với Tín hoài vậy?
_ Nhưng Văn không thương Tín.Văn chỉ xem Tín là bạn học thôi.Văn không thích mấy chuyện này.Tín buông Văn ra mau!
_ Tín thích Văn lắm! Cho phép Tín nằm ôm Văn ngủ đi! Chìu Tín chút đi Văn!
_ Không! Văn không thích mấy chuyện như thế.Tín buông ra mau!
Vừa nói,Văn vừa giật mạnh tay Tín ra.Văn lấy gối đặt chính giữa và nói:
_ Tín hãy để yên cho Văn ngủ đó! Nếu Tín còn lộn xộn,Văn sẽ xuống đất ngủ.
Thế là Tín đành nằm yên.Văn quay mặt vào trong.Ngoài này,Tín nằm mà chua xót.Tín nhớ lại đêm ở nhà Mạnh Hùng.Đêm ấy,Mạnh Hùng còn cho Tín ôm để ngủ.Còn Văn thì...Trời ơi! Sao mà Văn quyết liệt quá vậy?Một tiếng thở dài,nghẹn ngào xót xa cõi lòng.
atraingheo
16-07-2007, 23:42
Đúng là:
Thương người,người chẳng thương ta
Giọt sầu thoang thoảng xót xa nghẹn ngào
Cõi lòng buồn bã biết bao
Đơn phương tê tái nói sao bây giờ?
Yêu người,người cứ hững hờ
Vì yêu nên phải ngẩn ngơ sáng chiều
Vì yêu nên khổ bao điều
Đơn phương nên phải chịu nhiều đắng cay
Kề bên sát cánh muôn ngày
Mà sao cách trở lá lay khốn cùng
Vì yêu nên khổ muôn trùng
Yêu người,người lại lạnh lùng trống không
Tình trai bể khổ mênh mông
Yêu trong cay đắng bềnh bồng giọt rơi
Tình trai sao quá chơi vơi
Chữ yêu lại chứa ngàn lời đớn đau
Kề bên mà chẳng được nhau
Đơn phương tình vẫn trước sau lệ buồn
atraingheo
20-07-2007, 12:40
Hôm sau,Tín mặt mày bí xị cả nguyên buổi sáng,cứ lầm lầm lì lì,chẳng nói tiếng nào.Ba mẹ thấy thế tưởng Tín bị bệnh bèn lên tiếng hỏi thăm.Tín lắc đầu trả lời với ba mẹ chẳng có chuyện gì cả.
Ăn cơm trưa xong,Tín lên giường nằm,chẳng nói tiếng nào.Văn hỏi chuyện,Tín cũng chẳng thèm trả lời.
Ngủ trưa một giấc đã đời,Tín đi tắm rửa rồi ra sau vườn ngồi.Ngước mắt nhìn nhừng vầng mây trôi lững lờ.Tín thấy lòng buồn nao nao.Gió thổi nhè nhẹ,cành lá lao xao,lòng Tín cứ nặng trĩu nỗi buồn.
Mấy buồn lặng lẽ mây trôi
Người buồn lặng lẽ người ngồi ngu ngơ
Lá vườn xào xạc hững hờ
Người buồn thểu não thẫn thờ đâu đâu
Lá rơi ,rơi nhẹ nỗi sầu
Tiếng chim thảm não,tình đâu chán chường
Chữ tình chua xót vấn vương
Chữ yêu chữ khổ chữ thương chữ buồn
Vì yêu nên phải sầu tuôn
Vì thương nên phải chịu muôn não nề
Tình yêu sao quá ê chề
Đơn phương lệ đổ muôn bề chua cay
Lá rơi gió thổi mây bay
Một người lặng lẽ tháng ngày buồn thương
Trong lúc Tín đang ngồi buồn chán thì Văn ra vườn ngồi kề bên.Thấy Văn ra,Tín vẫn lặng yên chẳng nói tiếng nào.Sang giờ thấy Tín ủ rủ,Văn cũng buồn lắm.Văn cũng thừa hiểu tại sao Tín lại buồn như thế.Văn thừa hiểu là Tín muốn gì.Nhưng Văn không thể chìu theo Tín được.Nhưng nhìn Tín thảm não,Văn cũng bối rối vô cùng.Dù gì đi nữa,đối với Văn,Tín là người bạn rất tốt.Tín đã giúp đỡ Văn khá nhiều.Học thêm ở nhà Tín,Văn chẳng tốn một xu nào.Lần mất xe đạp,cũng nhờ có Tín mà Văn có chiếc xe đạp khác.Đi chơi,lúc nào Tín cũng trả tiền.Ngay cả quần áo trên người Văn mặc cũng đều do Tín mua cho.Và mới đây nhất,nhờ Mạnh Hùng mà Văn có được 100 USD .Văn thừa biết nếu không có Tín ở đó,chưa chắc gì mà Văn có được một số tiền lớn như vậy?Mạnh Hùng dù gì đi nữa cũng rất nể Tín.Bởi thế,nhờ Tín àm Văn cũng có phần.
Chịu ơn Tín đã nhiều,nay vì mình mà Tín phải thảm não,Văn cũng bứt rứt lắm.Đưa tay vịn vai Tín,Văn hỏi:
_ Tín sao buồn vậy? Giận Văn hả?
Tín vẫn làm thinh chẳng trả lời.Văn bèn đưa tay ôm Tín hỏi:
_ Tín sao cứ làm thinh hoài vậy?Nếu có gì giận Văn th2i cứ nói.Tín nói đi để Văn còn biết mà xin lỗi.
Lúc này,Tín mới lên tiếng:
_ Văn ôm Tín như vậy,không sợ bị nhiễm bệnh hả?
_ Nhiễm bệnh gì? Tại sao Tín lại nói thế?
_ Thì tại Văn lúc nào cũng tránh xa Tín .Làm như Tín đang mang bệnh cùi hủi vậy không bằng?
_ Văn tránh xa Tín hồi nào? - Văn ngơ ngác hỏi
_ Hồi tối đó.
Vừa trả lời,Tín vừa vùng vằng,đẩy Văn ra.Tín đứng lên.Nhưng Văn đã nắm tay Tín kéo lại.Tín mất đà ngã lên người Văn.Hai đứa cùng té nhào.Tín nằm trên người Văn.Tín định đứng lên nhưng Văn đã ôm chặt.Thế là Tín nằm dình trên người Văn.Lúc này,Văn mới thỏ thẻ bên tai:
_ Tín đừng giận Văn nữa nhé?Có gì cho Văn xin lỗi,được kh6ong vậy?
Lúc này,nằm trên người Văn,Tín cảm thấy có một cảm giác thích thích.Bao nhiêu bực tức trong lòng đều tan biến.Khi ngeh Văn thỏ thẻ bên tai,Tín muốn ôm chầm lấy Văn.Nhưng do còn ấm ức,Tín bèn nói với vẻ hậm hực:
_ Tín làm sao dám giận Văn?Chỉ có Văn là tàn nhẫn với Tín thôi.
_ Văn có làm gì đâu mà Tín bảo là Văn tàn nhẫn?
_ Thì tối qua đó.Tại sao Văn để cái gối chi vậy?Làm tối qua Tín ngủ không được.
_ Tối qua Tín ngủ không được hả?Văn đâu có biết.Thôi,cho Văn xin lỗi nhé!
_ Vậy,tối nay,Văn có để cái gối nữa không?
_ Được rồi,tối nay,Văn sẽ dẹp cái gối.- Vừa cười cười,Văn hỏi tiếp -Tín chịu chưa?
_ Uh.Và Văn phải để cho Tín ôm Văn nữa .Văn không được phản đối đó nhe?
Nói đến đây,Tín đã ôm Văn cứng ngắt.Lúc này,hai đứa đều dính đất cát dơ hầy.Nhưng Tín vẫn mặc kệ,Tín cứ nằm mà ôm Văn.Lúc này,Văn mới từ từ nói:
_ Được rồi,Văn sẽ đồng ý tất cả.Nhưng Tín phải hứa là Tín không được làm bậy đó?
_ Uh,Tín hứa.
_ Vậy Tín thề đi.
Thế là Tín đưa tay lên thề.Văn bèn đẩy Tín ra và nói:
_ Người Văn dơ hết rồi.Đất cát dính đầy.Để Văn vào trong tắm đã.
Tín bèn ôm chặt Văn lại và nói:
_ Văn nhắm mắt đi! Tín sẽ cho Văn nhìn thấy cái này nè!
Văn vừa nhắm mắt,Tín bèn mi Văn một cái.Văn hoảng hốt đẩy Tín ra và nói:
_ Tín kỳ quá! Văn không thích như vậy đâu.Để Văn vào trong tắm.
Nói xong,Văn chạy vào nhà.Riêng Tín vẫn còn ngồi đó,nhìn theo Văn với ánh mắt thiết tha.
atraingheo
20-07-2007, 22:08
Đêm ấy,giữ đúng lời hứa,Văn không đặt cái gối ngay chính giữa nữa.Thế là Tín tha hồ ôm Văn mà ngủ.Văn thì thầm với Tín:
_ Tín đã hứa với Văn là Tín không được làm bậy.Tín nhớ đấy!
_ Uh.Tín nhớ mà.Tín sẽ không làm gì đâu.
Nằm trong lòng Văn,Tín cảm thấy khoan khoái vô cùng.Tín mơ tưởng đến ngày được cùng Văn sống bên nhau như Thanh Hiếu với Phi Long.Tín nhủ thầm: " Bây giờ Văn chưa đồng ý.Nhưng hy vọng sau này Văn sẽ đồng ý ."Trong đầu Tín đang tưởng tưởng ra nhiều cảnh Văn và Tín đang sống bên nhau.Nghĩ đến đây,Tín chợt mỉm cười tủm tỉm.
Nằm kề bên,nghe Tín cười,Văn bèn hỏi:
_ Tín cười gì vậy?
_ Đâu có cười gì đâu.Tín chỉ nghĩ đến những chuyện liên quan đến Văn và Tín mà thôi.
_ Vậy hả?Tín nghĩ những chuyện gì?
_ Tín nghĩ không biết sau này,hai đứa mình sẽ ra sao?
_ Thì hai đứa mình mãi mãi vẫn là bạn của nhau mà.Tín không muốn vậy sao?
_ Muốn chứ.Nhưng mà Tín còn muốn......
Không đợi nói hết câu,Văn đã đưa tay bịt miệng Tín lại:
_ Chúng mình chỉ nên là bạn với nhau thôi.Còn những chuyện ấy,Văn không thích mà.Tín phải hiểu cho Văn chứ?
Tín làm thinh lặng lẽ gât đầu.Trong đầu Tín thầm nghĩ: " Bây giờ mình đành tạm chấp nhận như thế.Hy vọng có ngày,mình sẽ thuyết phục được Văn."
Nghĩ vậy.Tín ôm Văn ngủ một cách say sưa.Thấy Tín ngủ rồi,Văn cũng từ từ ngủ theo.
Mấy ngày sau,Tín cười cười nói nói luôn miệng.Ba mẹ Tín ngạc nhiên vô cùng.Mới bữa trước thấy Tín mặt mày bí xị.Không ngờ hôm sau Tín lại cười giỡn hả hê.Riết rồi ba mẹ cũng chẳng thể nào hiểu được Tín.
Một tuần lễ đã trôi qua.Hiếu gọi điện thoại xuống,bảo Tín lên Sài gòn để còn lo chuyện học hành.Thế là Tín và Văn đành phải chuẩn bị Sài gòn.
Lúc từ giã ba mẹ,Tín buồn da diết.Ba mẹ cứ hết lời an ủi khuyên nhủ.Chỉ có Văn là hiểu tại sao Tín chưa muốn lên Saigom.Tín cứ muốn ở dưới quê,ở mãi bên Văn.Ngày ngày Tín cùng Văn đi dạo khắp nơi,đi câu cá,xem người ta tát đìa.Tín còn lấy thuyền chở Văn đi xem chợ nổi.Chiều chiều hai đứa ngồi ngất ngưởng trên cây mà đùa giỡn.Đêm về,Tín cứ ôm Văn mà ngủ.Khọng gì Tín cho bằng được nằmtrong lòng Văn,được gối đầu trên người Văn.Tín cứ muốn như thế mãi mãi.
Cuộc vui nào rồi cũng tàn.Tín và Văn phải trở lên Sài gòn.Ngồi trên xe,Tín cứ nhớ lại những lần vui vẻ đùa giỡn bên nhau.Những lần ấy sao mà thích quá! Tín thủ thỉ bên tai Văn:
_ Mai mốt này có dịp,Văn về quê với Tín nữa nhé?
_ Uh.Có gì rủ Tuấn Khôi cùng đi cho vui.
_ Rủ luôn cả Mạnh Hùng nữa.Để Tín về xin với anh Hiếu .
_ Uh,Tín xin phép anh Hiếu đi! Văn nghĩ thế nào cũng được mà.
Thoáng chốc,xe đã lên tới Sài gòn.Văn đi xe ôm về nhà mình.Còn Tín về lại bên Hiếu.Thấy Tín cười hể hả,Phi LOng bèn hỏi:
_ Về quê với Văn vui lắm phải không?
Phi Long vừa hỏi,vừa nheo mắt cười cười làm Tín đỏ mặt.Hiếu nói tiếp theo:
_ Tín cũng quá quắt lắm! Muốn về là về,chẳng nói với anh một tiếng nào.
_ Dạ,tai vì lúc đó...Tín li nhí chẳng trả lời hết câu.
_ Thôi được rồi - Phi Long nói - Mọi chuyện cũng chẳng có gì.Nhưng mai mốt có gì,nhớ xin phép anh Hiếu một tiếng nhe.
_ Dạ.
Tín trả lời xong rồi bước về phòng mình.
atraingheo
20-07-2007, 22:51
Văn về bữa trước,bữa sau gia đình Văn xảy ra chuyện.Gia đình Văn đổ nợ.Nguyên ba Văn thấy người ta chơi chứng khoán ,tiền vô ào ào.Thế là ba Văn thuyết phục mẹ đem giấy tờ nhà thế chấp ngân hàng để lấy tiền chơi chứng khoán.Lúc đầu có lời chút chút ,ba Văn vui vẻ cười hớn hở.Nhưng rồi từ từ,cố phiếu rớt giá,ba Văn bị thua lỗ trầm trọng.Đến ngày trả nợ ngân hàng,ba Văn mất khả năng chi trả.Cổ phiếu bán sạch cũng không đủ trả nợ.Tính ra,ba Văn còn thiếu nợ ngân hàng trên trăm triệu.Sau mấy lần khất hẹn,ngân hàng bèn cho cái hẹn cuối cùng: Trong vòng 10 ngày nữa,nếu gia đình Văn không có tiền trả nợ thì sẽ bị xiết nhà.
Số tiền hơn trăm triệu,biết tìm đâu bây giờ?Gia đình Văn như ngồi trên đống lửa.Mẹ Văn thì cả đêm không ngủ,thao thức đêm khuya.Văn cũng rối bơi,chẳng biết làm cách nào để giúp gia đình.
atraingheo
25-07-2007, 20:40
Còn Tín,khi biết chuyện gia đình Văn,đã xớn xa xớn xác,về năn nỉ Hiếu.Vừa nghe Tín nói dứt câu,Hiếu đã cho Tín một bạt tai tóe lửa.Hiếu nổi giận phừng phừng,nhìn vào mặt Tín mà quát:
_ Tín nói gì vậy?Tín tưởng tiền là giấy vụn sao?Một trăm triệu chứ đâu phải một trăm ngàn?Tín tưởng anh là tỷ phú hả?
Hiếu quát một hơi làm Tín không biết đường nào mà trả lời.Hôm nay sao mà anh Hiếu dữ quá?Chưa có lần nào Tín thấy Hiếu giận như hôm nay?Tín lúc này hoảng hốt thật sự.Không ngờ nó vừa đề nghị anh Hiếu giúp đỡ gia đình Văn là đã bị ăn bạt tay rồi.Như vậy,anh Hiếu chắc chắn sẽ không đồng ý giúp Văn rồi.Như vậy,nó không biết tính sao?Làm cách nào để giúp Văn bây giờ?Thấy anh Hiếu còn giận,Tín chỉ biết về phòng mình mà thút thít.
Trong lúc này.Hiếu vẫn chưa nguôi cơn giận.Không ngờ thằng Tín lậm Văn quá mức.Nó dám năn nỉ,nhờ Hiếu giúp đỡ cho gia đình Văn.Một trăm triệu đâu phải là ít?Nhớ lại thuở xưa,vì cần tiền để giúp đỡ gia đình mà Hiếu phải đi làm callboy.Và cũng chỉ vì dich cúm gà,vì không tiền,vì nợ nần chồng chất mà mẹ Hiếu đã trở thánh người thiên cổ.Và cũng chỉ vì không tiền mà .......Bao nhiêu dĩ vãng ngày xưa lại hiện về.Ôi,ngày xưa,cái ngày xưa ấy.....! Cái ngày xưa ấy ,Hiếu đã chịu biết bao cay đắng của cuộc đời.Một đời trai,một đứa con trai ở quê lên Sài Gòn đã phải chịu biết bao nghiệt ngã,biết bao phong ba bão táp cuộc đời.Nghĩ đến đây,lòng Hiếu cảm thấy chua xót vô cùng.Những vần thơ bắt đầu xuất hiện:
Đời trai sóng gió bập bùng
Đời trai nghiệt ngã tận cùng khổ đau
Đời trai vẫn thế trứơc sau
Đắng cay hận tủi đớn đau cuộc đời
Sài gòn lạc lõng chơi vơi
Bạc tiền gắng kiếm,lệ rơi nhạt nhòa
Quặn lòng nhớ đến mẹ cha
Người ra thiên cổ,xót xa cõi lòng
Nỗi buồn thắm thẳm mênh mông
Mẹ ơi,ba hỡi,con trông sớm chiều
Bóng người tha thiết kính yêu
Nay còn đâu nữa,quá nhiều thảm thương
Đời con sao cứ vấn vương
Công cha nghĩa mẹ lớn nhường biết bao
Thế mà con chẳng ra sao
Đáp đền chữ hiếu có nào đựơc đâu?
Đời trai sao quá âu sầu
Sài gòn muôn nẻo ngàn câu não nề.
Ngâm nga xong mấy câu thơ,Hiếu chán nản qau1, lên giường nằm,ngủ lúc nào không hay.
Ngày hôm sau,bốn đứa Văn,Tín,Khôi và Mạnh Hùng kéo nhau ra quán nước.Tín mặt mày buồn xo,kể lại chuyện hôm qua bị anh Hiếu tát,bị anh Hiếu mắng cho một trận te tua.Mạnh Hùng nói:
_ Hôm qua tao cũng về nhờ anh Quốc Cường.Ai dè ảnh chẳng giúp còn la tao một trận.Tao nói thật,ảnh chơi bời hết biết.Nội cái việc ảnh cho đám người mẫu tắm tiên tốn biết bao nhiêu mà kề.Thế mà tao vừa mở miệng bị ảnh la cho một chập.Và thế là,tao hết dám mở miệng với mẹ tao luôn.
Văn làm thinh chẳng nói tiếng nào.Văn biết tụi nó cũng có lòng.Nhưng khả năng tụi nó làm sao giúp được.Tuấn Khôi rụt rè móc ra xấp bạc,khoảng gần một triệu đưa cho Văn.Tuấn Khôi nói:
_ Đây là tiền tao để dành.Chỉ được có nhiêu thôi.Văn ,mày cầm đi.
Tín chỉ còn bốn trăm ngàn,đưa cho Văn nốt.Riêng Mạnh Hùng quơ quào đám đệ tử cũng hơn ba triệu.Mạnh Hùng cũng lấy ra đưa cho Văn.Cầm tiền,Văn nghẹn ngào nói không lên lời.Bạn bè tốt đến vậy là quá mức rồi.Văn còn biết nói chi?Chỉ còn biết nghẹn ngào cám ơn mọi người.
Lúc này,Mạnh Hùng lại nói tiếp:
_ Một trăm triệu,thẳng thắn mà nói,nhà tao,nhà thằng Tín,nhà thằng Khôi,nhà nào cũng dư sức có.Nhưng không biết làm thế nào để giúp thằng Văn đây.
Khôi nghe Hùng nói gật đầu đồng ý.Quả thật,hôm qua,nó vừa mới kể cho mẹ nó hay gia đình thằng Văn vì bị thua lỗ chứng khoán nên đổ nợ,không có tiền trả nợ ngân hàng.Và nhà thằng Văn sắp bị ngân hàng xiết.Mẹ Khôi vừa nghe xong đã tuôn ra một hơi:
_ Mang nhà thế chấp ngân hàng để chơi chứng khoán hả?Đúng là liều hết biết! Chết ráng chịu!Ngay cả mẹ đây nè,lúc đầu chơi chứng khoán cũng lỗ lên lỗ xuống.Sau quen với mẹ Mạnh Hùng,đi chung với bả,chơi chứng khoán mới có lời.Chứ tay mơ mà lao đầu vào chứng khóan chỉ có đường chết.
Chị của Tuấn Khôi vọt miệng nói:
_ Thời buổi này,thằng này ngu,đâm đầu vào chứng khóan,chết ráng chịu.Chơi chứng khoán đâu phải dễ,phải có đầu óc,có trình độ phán đóan,có quen biết nhiều,nắm thông tin chính xác thì chơi mới có lời.Chứ còn tay ngang chỉ có lỗ và lỗ.
Ba Tuấn Khôi lúc này mới điềm đạc cắt nghĩa giải thích cho Tuấn Khôi hiểu về chứng khóan.Thoạt đầu,ba mẹ Tuấn Khôi chơi chứng khoán chỉ toàn lời .Nhưng sau này cổ phiếu rớt giá,ba mẹ Tuấn Khôi nhờ bán nhanh lẹ nên không lỗ nhiều,chỉ lỗ vài trăm triệu.Đến khi quen với mẹ Mạnh Hùng,mẹ Tuấn Khôi chơi chứng khoán mới có lời.Nhờ có Thanh Vân phán đoán chính xác,thêm mẹ Bảo Duy có thế lực mạnh,biết trứơc nhiều thông tin nên mọi người chơi mới có lời.Còn ba Văn không biết gì,lại mang nhà thế chấp ngân hàng để chơi chứng khoán nên mới gặp thảm họa.
Ba Khôi cắt nghĩa xong,chị Khôi lại chót chét nói nữa làm Tuấn Khôi hết dám mở miệng nhờ ba mẹ ra tay giúp đỡ cho gia đình Văn.Giờ ngồi đây,nhìn Văn thảm não,Tuấn Khôi chỉ biết thở dài.
Sau một hồi im lặng,Tín bất chợt quay sang hỏi Mạnh Hùng:
_ Hùng ơi! Giờ mình phải tính sao đây?Hùng có nghĩ ra cách nào để giúp Văn không?
Hùng nghe Tín hỏi chỉ biết vò đầu bứt tóc.Hồi sau,Mạnh Hùng mới thở dài nói:
_ Thật ra mà nói,hiện giờ tao cũng chẳng nghĩ ra cách nào để giúp cho thằng Văn.Phải chi có thằng Trường Sơn thì hay biết mấy?
Tuấn Khôi nghe thế ngạc nhiên hỏi:
_ Có thằng Trường Sơn thì sao?Không lẽ nó có trăm triệu để giúp cho Văn?
_ Nó không có nhưng ba má nó có - Hùng đủng đỉnh trả lời - Thằng Sơn có thể cạy tủ bà già nó,móc ví ba nó.
_ Nhưng liệu thằng Sơn có đồng ý giúp không?_ Tín hỏi
_ Lâu rồi tao không liên lạc với thằng Sơn - Hùng trả lời Tín - Để lát nữa,tao gọi điện cho thằng Sơn thử xem.
_ Nhưng thằng Sơn chắc chắn sẽ không bao giờ chịu giúp Văn đâu ._ Tuấn Khôi thở dài.
_ Đúng vậy - Hùng gật đầu trả lời Tuấn Khôi - Bởi thế,để tao từ từ nghĩ cách dụ thằng Sơn mới được.
_ Dụ bằng cách nào? _ Tín hỏi.
Hùng chưa kịp trả lời thì điện thoại của Văn reng.Văn cầm máy nghe,mặt mày tái ngắt.Thì ra thằng Lễ,em Văn gọi điện cho hay,mẹ Văn vì quá đau khổ đã uống thuốc tự tử.Thằng Lễ hay được kêu lên.Ba Văn đã chở mẹ vào bệnh viện cấp cứu.Lễ gọi điện cho Văn hay.Văn nghe xong khóc ngất ,chỉ còn biết kêu hai tiếng : Mẹ ơi!
Mạnh Hùng nói:
_ Bây giờ thằng Văn mau vào bệnh viện xem mẹ mày thế nào.Mau lên!
_ Tín sẽ đi chung với Văn.
Tín vừa nói,vừa đứng lên.Cả hai đứa cùng nhau đến bệnh viện.
atraingheo
25-07-2007, 20:43
Lúc này chỉ còn Tuấn Khôi và Mạnh Hùng.Khôi bèn nói:
_ Gia đình thằng Văn gặp nhiều chuyện tang thương quá.Mày nhắm liệu có cách nào giúp nó được không?
_ Đột ngột cần có số tiền lớn như vậy,đào đâu ra?Chỉ còn cách duy nhất là dụ thằng Sơn mới được.
_ Nhưng Hùng nhắm dụ được thằng Sơn không?
_ Cũng không chắc lắm.Nhưng cứ thử xem.Còn nếu không được thì....
_ Thì sao?
_ Thì tao với máy đánh liều,chôm tiền gia đình vậy.Chứ đâu còn cách nào nữa đâu.
_ Nhưng Khôi không thể làm chuyện đó được đâu.
Khôi trả lời lí nhí .Quả thật,việc gì chứ việc chôm tiền gia đình,Khôi chưa từng nghĩ đến.Gia đình Khôi là một gia đình gia giáo.Từ nhỏ,sống trong cảnh giàu sang,Khôi chẳng thiếu thốn một thứ gì.Tiền ba mẹ cho,Khôi xài không hết.Những khi nào muốn mua sắm,Khôi đều xin tiền mẹ.Tuy tánh tình hay nghịch ngợm,chọc ghẹo mọi người nhưng chưa bao giờ Khôi gian tham,lấy cắp tiền ba mẹ.Bởi thế,nghe Mạnh Hùng nói,Khôi đâm lo.Nếu lấy cắp tiền ba mẹ,lỡ bị phát hiện thì sao?Ba mẹ sẽ nghĩ như thế nào về Khôi?
Trong lúc Khôi suy nghĩ thì Hùng cũng lo lắm.Tuy là đứa chọc trời phá nước nhưng Hùng cũng như Khôi,chưa bao giờ lấy cắp tiền gia đình.Chính Quốc Cường đã từng bảo với hai anh em Mạnh Tiến và Mạnh Hùng là:" Muốn có tiền ăn chơi thì phải đi moi tiền người ngoài.Cấm tuyệt đối không ăn cắp tiền nhà." Bởi thế,Quốc Cường đã dạy cho hai anh em Mạnh Tiến,Mạnh Hùng cách moi tiền trong thiên hạ.Bởi vậy,nếu bây giờ,ăn cắp tiền nhà,lỡ bị phát hiện thì eo ôi! Hùng nghĩ đến cảnh đó mà rùng mình.Ba mẹ nếu biết thì chỉ la mắng,cùng lắm là vài bạt tay.Nhưng còn nếu Quốc Cường biết được thì....Nghĩ đến đây,Hùng không dám nghĩ tiếp nữa.
Thấy Hùng đăm chiêu suy nghĩ lâu quá,Khôi bèn hỏi.Hùng nói lên những suy nghĩ của mình.Khôi nghe xong liền bảo:
_ Vậy ngoài cách chôm tiền gia đình,mình còn cách nào khác không?Chư cách này,rủi gia đình biết được thì....
_ Còn cách nào nữa đâu.Thôi để tao chở mày về rồi tao điện cho thằng Trường Sơn.Hy vọng mọi việc sẽ tốt đẹp.
Thế là Khôi và Hùng ra về.
Trong khi Tuấn Khôi và Mạnh Hùng trò chuyện ở ngoài quán nước thì Trường Sơn đang đánh bài tiến lên với đám bạn mới quen.Đánh tiến lên ăn tiền,mỗi ván 50.000 và 100.000.Lúc này,Trường Sơn cờ bạc dữ lắm.Chán chê thì vào vũ trường và quán bar rồi đi chơi gái.Tiền xài ào ào.Hết tiền về kêu mẹ đưa.Có lần Sơn xin nhiều quá,mẹ không cho.Thế là Sơn chu mỏ:
_ Tiền mẹ không cho con,mẹ để dành nuôi trai hả?
Cuối cùng,mẹ cũng đành mở tủ lấy tiền đưa Sơn.Từ đó về sau,Sơn muốn bao nhiêu,bà đưa bấy nhiêu.Sơn được nước làm tới,chỉ lo ăn chơi phè phỡn,chẳng chú ý gì đến việc học hành.Thi lại,Sơn cũng chẳng thèm thi,chấp nhận ở lại lớp.
Đi đêm cũng có ngày gặp ma.Đi chơi quá cũng xảy ra chuyện.Bữa kia,Sơn cùng với thằng bạn đi chơi gái.Ai dè,tuy hết sức đề phòng cẩn thận nhưng Sơn vẫn trúng kế,bị con nhỏ đó lừa.Kết quả Sơn bị móc sạch túi còn bị mấy thằng bạn ma cô đánh.Thằng bạn Sơn thấy xảy ra chuyện lo vọt về trước,bỏ Sơn ở lại lãnh đạn.Lúc ấy,Trường Sơn lại nhớ đến Mạnh Hùng.Nếu có Hùng,đứa nào dám ăn hiếp Sơn?Nhưng nhớ tới việc hai anh em Mạnh Tiến và Mạnh Hùng làm tiền gia đình mình.Sơn ấm ức lắm.
Đang đánh bài,bất chợt Sơn nhận được điện thoại của Mạnh Hùng.Hùng hẹn Sơn ra ngoài quán nước.Sơn bèn nghỉ đánh bài,ra điểm hẹn gặp Hùng.Hai đứa gặp nhau,nói vớ vẩn tào lao một hồi rồi Hùng mới bắt đầu vào vấn đề chính.Hùng nói:
_ Sơn này,tao đang cần tiền.Mày giúp tao được không?
_ Mày cần bao nhiêu?
_ 1000 USD.
_ Hả? Mày cần chi mà nhiều quá vậy?Để làm gì?
_ Thì để....Hùng vừa ấp úng vừa gãi đầu.
_ Bộ Thanh Thanh có chuyện hả?Và mày cần để......?
Nghe Sơn hỏi,Hùng gật đầu đại.Sơn thấy vậy bèn chửi thầm trong bụng: " Thì ra,do cần tiền nên nó mới tìm đến mình.Đúng là đồng tiền bao giờ cũng có sức mạnh.Có tiền mua tiên cũng đựơc mà.Nó đang cần tiền.Vậy thì mình phải dùng tiền mà sai khiến nó mới được."
atraingheo
25-07-2007, 21:22
Suy nghĩ hồi lâu,Sơn mới nói:
_ Mày cần số tiền quá lớn,tao không thể có ngay được.Phải đợi bữa nào có dịp,tao lén mở tủ bà già mới có tiền đưa cho mày.Nhưng mày có thể giúp tao lại một việc không?
_ Mày muốn tao giúp mày chuyện gì?
_ Mày cũng biết rồi đó,tao rất căm hận thằng Văn và Tín ,nhất là thằng Tín.Chắc mày cũng đã từng chứng kiến thằng Tín làm tao tơi tả thế nào rồi.Bởi thế,tao muốn mày hãy bắt cóc hai đứa nó cho tao xử lý.Được chứ?
Mạnh Hùng nghe xong thiếu điều muốn nhảy dựng lên:
_ Mày có điên không?Muốn chết hay sao mà đòi đụng tới thằng Tín?Tao bắt cóc thằng Tín cho mày xử lý,anh Bảo Duy hay được sẽ như thế nào?Ngay cả anh Quốc Cường cũng chẳng tha cho tao đâu?**ng tới thằng Tín,mày khiến anh Bảo Duy tới đốt nhà mày hả?Tao nói thật nhé,ba mày làm phó tổng giám đốc chưa phải là ngon đâu.Chỉ cần phái đòan thanh tra xuống hỏi thăm sức khỏe.Lúc ấy ông già mày sẽ thế nào?Và tao cho mày biết,anh Bảo Duy có khả năng làm việc ấy đó.
Trường Sơn nghe nói àm rùng mình.Hồi lâu,nó mới hỏi tiếp:
_ Vậy nếu chỉ bắt cóc mình thằng Văn thì được chứ?Anh Bảo Duy và anh Quốc Cường sẽ không có ý kiến gì phải không?
Mạnh Hùng nghe thế,chẳng biết trả lời ra sao.Thằng Sơn nói đúng,thằng Văn có gặp chuyện gì,mấy anh đó cũng chẳng thèm để ý đến.Bằng chứng là gia đình thằng Văn gặp nạn,nó đã năn nỉ Quốc Cường thiếu điều muốn gãy lưỡi.Thế mà chẳng được chuyện gì lại còn bị Quốc Cường la cho một chập.Bây giờ chỉ còn cách bám víu vào thằng Sơn thôi.Nhưng mà như vậy,phải làm theo ý thằng Sơn,liệu Văn đủ sức chịu đựng không?
Trong lúc Hùng đang suy nghĩ thì Sơn hỏi :
_ Mày làm gì mà suy nghĩ lâu vậy?
_ Thì tao đang suy nghĩ làm cách nào để bắt cóc thằng Văn?
_ Nhưng mày sẽ làm được chứ?
_ Có thể được.Nhưng tốn kém khá nhiều đó.
_ Thì tao sẽ đưa cho mày 1000 USD.Không lẽ nhiêu đó không đủ sao?
_ Vậy chứ mày tưởng bắt cóc thằng Văn dễ lắm hả?Lạng quạng bể chuyện là đi tù đó,mày biết không vậy?
_ Mày mà cũng sợ tù tội nữa sao?
_ Thì tao là người trần mắt thịt,chứ đâu phải như Tôn Ngộ Không biết biến hóa mà không sợ tù tội.Chuyện đó nguy hiểm lắm.Hay mày nhờ tao chuyện khác đi?
_ Tao chẳng muốn nhờ mày chuyện gì cả.Tai chỉ căm hận thằng Văn và Tín thôi.Thế mà mày chẳng chịu giúp tao gì hết
_ Thằng Tín thì không thể đụng được rồi.Còn thằng Văn,bắt cóc nó ,tao phải chi nhiều lắm.Một ngàn đô của mày không đủ đâu.
_ Hả?Một ngàn đô mà cũng không đủ nữa sao?Vậy mày muốn bao nhiêu?
_ Một ngàn đô làm sao đủ được.Tao phải cho người theo dõi thằng Văn.Rồi mướn xe 16 chỗ,rồi....rồi.....
Hùng kể một hơi ra làm Sơn rối bung rối bùng.Cuối cùng Sơn hỏi:
_ Vậy mày muốn bao nhiêu tất cả?
Nghe Sơn hỏi thế,Hùng bắt đầu suy nghĩ.Gia đình thằng Văn cần hơn trăm triệu.Nếu bây giờ,mình nói nhiều quá,thằng Sơn sẽ nghi ngờ.Mình nên nói bao nhiêu đây?Giá mà lúc này có anh Mạnh Tiến thì hay biết mấy.Ba cái vụ này,anh Tiến sẽ tính nhanh lắm.Nhưng mà dù có ảnh ở đây,chưa chắc ảnh đã chịu giúp thằng Văn.
Hùng đang miên man suy tính thì Sơn hỏi:
_ Mày muốn bao nhiêu hả?
_ 2000 USD - Hùng vọt miệng trả lời đại.
_ Nhiều quá vậy? _ Sơn nhảy nhổm lên - Làm sao tao có số tiền đó mà đưa cho mày?
Hùng bắt đầu kê khai một loạt chi phí tốn kém.Cuối cùng,Sơn đồng ý.Nó bảo:
_ Khi nào tao chĩa đựơc tiền của ổng bả,tao sẽ phone .Mày cũng nên tiến hành việc này luôn nhé?
_ Uh.
Thằng Sơn bắt đầu suy tính.Chía khóa tủ tiền của mẹ ,nó đã lén làm thêm cái chìa khác.Chỉ cần chờ dịp mẹ nó vắng nhà,nó sẽ mở tủ.Thế là....
Nghĩ đến đây,nó liền nói với Mạnh Hùng:
_ Trong vòng ba hôm,tao sẽ lo đủ tiền.Mày cũng lo tiến hành vụ ấy nhanh nhanh nhé?
Hùng gật đầu.Sau đó hai đứa chia tay ra về
atraingheo
25-07-2007, 23:10
Rời quán nước,Sơn về nhà mình.Còn Mạnh Hùng gọi điện cho Văn.Hai đứa gặp nhau ngoài quán nước trước cổng bệnh viện.Hùng kể lại mọi việc cho Văn nghe,hỏi Văn có đồng ý không.Văn nghe xong trầm ngâm suy nghĩ.Văn thừa biết Trường Sơn căm hận Văn và Tín như thế nào?Bây giờ,nếu chấp nhận,thằng Sơn sẽ nghĩ ra bao nhiêu cực hình để hành hạ.Còn từ chối thì.. Trời ơi! Gia đình Văn hiện này đã tới bước đường cùng rồi.Mẹ Văn tuy không còn nguy hiểm nữa,sức khỏa đang từ từ hồi phục.Nhưng ba Văn đã bị mất việc rồi.Cũng do nhiều lần trốn việc lên sàn giao dịch chứng khoán nên ba Văn đã bị sa thải.Mọi việc kinh tế trong nhà đều do mẹ lo.Nhưng hiện giờ đang nghĩ hè,mẹ Văn không có dạy thêm.Bởi thế,cho nên.....Ba mẹ Văn cũng đang tính chuyện bán nhà.Chỉ cần chờ mẹ Văn xuất viện,ba Văn sẽ giao nhà cho ngân hàng xử lý.Hy vọng sau đó sẽ còn dư một số tiền,gia đình Văn sẽ đi mướn nhà để ở.Rồi mọi việc từ từ tính tiếp.Nghĩ đến đây,Văn ứa nước mắt.Thôi thì.đã đến đường cùng rồi,đành phải chấp nhận thôi.Thằng Sơn có muốn banh da xẻ thịt cũng được.Kỳ này Văn sẽ để cho nó được toại nguyện.Miễn sao có thể giúp gia đình qua cơn hoạn nạn này.
Nghĩ đến đây,Văn gật đầu đồng ý nhận lời.Hoàn cảnh của Văn lúc này,Mạnh Hùng hiểu rõ.Hùng nói:
_ Hiện nay,tao cũng hết cách rồi.Thôi thì,mày cố gắng cắn răng chịu đựng cho thằng Sơn hành hạ .Rồi từ từ,tao sẽ tìm cách cho.
_ Uh,mọi việc mày cứ sắp xếp đi! Chứ hiện này,gia đình tao....
Nói tới đây,Văn ứa nước mắt chẳng nói nên lời.Hùng thấy vậy nói:
_ Thôi,mày hãy vào trong đi! Để tao ghé qua thằng Tín chút.
_ Hùng này,khi gặp thằng Tín,đừng cho nó biết chuyện này nghe
_ Uh.Thằng Tín nó lo cho mày lắm.Nếu biết mày sắp bị thằng Sơn hành hạ,chắc nó chịu không nổi đâu.
Văn gật đầu và bước vào trong.Còn Hùng ghé qua Tín.Lúc này.Tín bơ phờ xác xơ.Gia đình Văn gặp chuyện mà Tín chẳng biết làm gì để giúp cho Văn.Tín chỉ còn biết cầu cứu Mạnh Hùng.Hy vọng Mạnh Hùng sẽ có cách.
Hai đứa kéo nhau ra ngoài quán.Hùng to nhỏ với Tín.Hùng chỉ cách cho Tín xin tiền anh Bảo Duy.Lúc này,Hùng nói gì,Tín cũng nhất nhất nghe theo.Ăn xong,hai đứa về nhà Tín.
Thời may,lúc này,ở nhà Tín ,anh Bảo Duy đang ở đó trò chuyện cùng anh Phi Long.Có cả anh Quốc Cường nữa.Còn anh Hiếu không thấy,chắc đi đâu đó.Thế là Tín bắt đầu giở trò òn ỉ,năn nỉ tỉ tê.Chuyện gia đình Văn,Bảo Duy và Phi Long chưa biết.Cũng may,lúc này không có Thanh Hiếu nên Tín tha hồ mà năn nỉ,xin xỏ.Ở ngoài,Mạnh Hùng lại nói ra nói vào.Hai đứa nói riết.nói đến gãy lưỡi.Cuối cùng,mỗi người đều móc ra 100 USD cho Tín.Vậy là Tín được 300 USD tất cả.Tín liền nhờ Mạnh Hùng chở đến gặp Văn.Tín muốn đưa tiền cho Văn ngay tức khắc.Tín biết hiện nay,gia đình Văn rất thê thảm.Văn rất cần tiền.Bởi vậy,vừa có tiền là Tín muốn đến gặp Văn ngay.
Nhìn dạng hấp tấp của Tín,Phi Long cười cười nói với Bảo Duy và Quốc Cường:
_ Coi bộ thằng Tín nó quá lậm thằng Văn rồi
Bảo Duy cũng cười chen vào:
_ Ngày xưa anh cũng thế mà.Em còn nhớ lúc Thanh Hiếu rời khỏi công ty,anh suốt ngày cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn.Đến nỗi hợp đồng đã vào tay rồi mà còn bị người ta tranh mất.
Phi Long nghe thế đỏ mặt.Nhớ lại ngày xưa,lúc đó,Phi Long như người mất hồn.Rồi lúc Thanh Hiếu qua nhà ngủ với thầy Liêm,ở nhà nằm chèo queo một mình,Phi Long như người điên dại.Nhớ lại chuyện ngày xưa,Phi Long thừ người ra.Quốc Cường bèn bắt sang chuyện khác,kể chuyện tiếu lâm.Thế là mọi người trở nên vui vẻ.
Ba ngày sau,đúng như kich bản đã sắp xếp,trong phòng Mạnh Hùng,Văn đã bị trói hai tay ra phía sau,miệng bị dán băng keo như cảnh đang bị bắt cóc.Lúc đầu.Mạnh Hùng tính mượn nhà ai đó .Nhưng do mẹ Mạnh Hùng đi du lịch với mẹ Bảo Duy,Mạnh Tiến cũng đi theo.Ba phải đi công tác đến tối mới về.Bởi thế,Hùng quyết định tiến hành ở nhà mình luôn.
Còn Sơn, tối qua đã lén mở tủ mẹ.Thấy trong đó có xấp 5000 USD,Sơn chộp ngay.Đã thế,lại gặp lúc ba đang say rượu ngủ li bì.Sơn mở ví ba.Thấy trong đó có mấy tờ 100 USD và một xấp toàn tờ 500.000 tiền Việt,Sơn gom sạch.Đêm đó,Sơn không ngủ nhà mà ra khách sạn mi ni ngủ.Bởi thế,sáng nay,nghe Hùng gọi điện đã bắt cóc được Văn,Sơn vui lắm.Tí ta tí tửng,Sơn vọt ngay đến nhà Hùng.Vào phòng,thấy Văn đang bị trói ,Sơn cười khoái chí.Hùng vội hỏi tiền.Sơn móc ra,đếm đủ 2000 USD đưa cho Hùng.Thấy Sơn còn xấp đô la khá dày,Hùng mỉm cười và cất tiền vào tủ.
atraingheo
27-07-2007, 23:20
Trong lúc ấy,ở nhà Tín lại xảy ra chuyện.Nguyên mấy ngày nay,thấy hoàn cảnh thảm sầu bi đát ở gia đình Văn,Tín buồn vô hạn.Tuy nhờ Mạnh Hùng bày kế mà Tín có được 300 USD đưa Văn nhưng Tín vẫn thấy lo lo.Không biết rồi đây số phận Văn sẽ ra sao?Ba Văn thất nghiệp.Mẹ Văn nằm bệnh viện.Ngân hàng đòi xiết nhà.Liệu mai này cuộc đời Văn sẽ ra sao?Tín cũng đã nghe Văn nói,ba mẹ Văn dự định bán nhà trả nợ ngân hàng rồi đi ở nhà mướn.Nghe thế,Tín lo lắm.Hỏi Hùng có cách nào không,Mạnh Hùng chỉ lắc đầu.Tín hỏi Hùng có dụ được Trường Sơn chưa,Hùng vẫn lắc đầu nốt.Bởi thế,đã lo,Tín càng thêm lo.
Một đêm mất ngủ,Tín cứ trằn trọc băn khoăn chuyện của Văn.Một ý nghĩ táo bạo thoáng qua,len lén mở tủ của anh Hiếu để lấy tiền.Nghĩ đến đây,Tín bắt đầu lo sợ.Nếu sau này anh Hiếu hay đựơc thì sao?Chắc anh Hiếu sẽ rất giận.Nhưng nếu kh6ong làm thế,tiền đâu để giúp Văn bây giờ?Mình có nên mạo hiểm chôm tiền của anh Hiếu không?
Cứ trằn trọc mãi với câu hỏi đ1o mà Tín không ngủ được.Cuối cùng,vì quá lo cho Văn mà Tín quyết liều một phen.Tín nhất quyết mạo hiểm sẽ lén lấy tiền trong tủ của anh Hiếu.Và bây giờ,Tín bắt đầu lo lắng.Làm cách nào để lấy được tiền trong tủ ? Khi ra ngòai,anh Hiếu luôn khóa tủ,mang chìa khóa theo.Vậy làm sao mình lấy được tiền?Cứ suy nghĩ mãi câu hỏi ấy mà Tín thức luôn tới sáng
Tín đã canh me mấy lần mà vẫn chưa có cơ hội.Sáng nay, Hiếu đã đi làm sớm.Phi Long do mệt mỏi nên còn nằm nhà.Đến khi Phi Long vào phòng trong tắm rửa,Tín lẻn vào phòng.Lúc túi lấy chùm chìa khóa,Tín rón rén mở tủ tiền của Phi LOng.Tín vừa lấy ra một xấp tiền thì bất chợt Hiếu vào phòng.Do để quên đồ,Hiếu trở về nhà và bắt gặp quả tang.Nhìn Tín cầm xấp tiền trên tay mà Hiếu rụng rời.Tay chân Hiếu run lẩy bẩy.Còn Tín,khi bắt gặp Hiếu,Tín như hồn vía lên mây.Tay chân Tín rụng rời.
Hiếu bước đến quát:
_ Tín! Làm gì vậy?
Tín run cầm cập,chẳng biết trả lời thế nào.Hiếu bước đến,cầm xấp tiền trân tay Tín,quát:
_ Tín! Sao mày cả gan dám.....
Chưa nói dứt lời,Hiếu đã giang tay tát cho Tín mấy bạt tay thằng cánh.Tín ngã nháo nháo.Hiếu bước đến,nắm cổ áo Tín dậy và quát:
_ Tín! Tại sao làm thế?
Lúc này,Phi Long từ trong nhà tắm bước ra,hỏi chuyện gì.Hiếu kể rõ sự tình.Phi Long nghe xong cũng chưng hửng
Còn Hiếu,lúc này cơn giận đã lên cực điểm.Hiếu thẳng tay tát túi bụi.Tín chỉ còn biết ôm mặt mà chịu đòn,khóc lóc năn nỉ xin tha.Hiếu vừa tát vừa quát mắng um sùm.Phi Long thấy vậy bèn nói:
_ Bình tĩnh lại đi Hiếu! Hãy bắt thằng Tín nằm xuống,lấy roi quất cho nó một trận.Chứ em tát như thế,nó chảy máu mũi rồi kìa.
Quả thật,lúc này Tín đã rỉ máu.Hiếu thấy vậy,bèn bắt Tín nằm xuống.Vì không có roi mây,Hiếu lấy cây chổ mà quất.Thấy Tín đang mặc quần jean,Hiếu bắt cởi ra.Vì Tín đang ở trần nên cởi quần jean ra,trên người Tín chỉ còn quần lót.Hiếu bắt nằm xuống và lấy chổi quất túi bụi.Toàn thân phía sau,từ chân,mông ,lưng đều hằn lên nhưng lằn ngang dọc.Tín đau quá,chạy lại ôm chân Phi Long mà năn nỉ,lạy lục.Hiếu lại lôi Tín ra và quất tiếp.Vừa quất,Hiếu vừa quát:
_ Tín! Tao có để mày thiếu thôn gì không mà mày lại làm nhưng việc như thế hả?
_ Dạ.dạ!Em lỡ,lỡ ....Xin anh Hiếu hãy tha cho em.Sau này,em không dám nữa đâu.
_ Lỡ hả?....Lỡ hả?.....Cho lỡ nè......
Vừa quát,Hiếu vừa quất tới tấp.Tín đau quá lăn mình qua né.Hiếu vẫn nhằm Tín mà quất.Chổi quất lên vai,lên lưng,lên ngực,lên bụng.Khắp người Tín đã bắt đầu rướm máu.Cây chổi đã nát nhừ.Hiếu vẫn châu hả cơn giận,liệng chổi đi tìm cây quất tiếp.Tín hỏang hốt chạy lại,ôm chân Phi Long mà năn nỉ khóc lóc.Nhìn khắp người Tín rướm máu.Phi Long cũng thấy tội nghiệp bèn hỏi nguyên nhân tự sự,vì lý do mà Tín phải ăn cắp tiền.Tín chưa kịp kể đuôi đầu thì Hiếu cầm cây vào.Tín hoảng hốt ôm chặt Phi LOng mà khóc:
Anh Long Ơi! Hãy cứu em anh Long em! Em lỡ một lần thôi.Sau này em không dám nữa đâu.Cứu em anh LOng ơi!
Nhìn toàn thân Tín rướm máu,nét mặt đầy vẻ sỡ hãi,Phi Long thấy tội nghiệp bèn lại bên Hiếu nói:
_ Từ từ đã Hiếu! Để anh hỏi chuyện Tín một chút.
_ Có gì mà anh phải hỏi?Thằng này mất dạy lắm rồi!Dám mở tủ ăn cắp tiền.Thật hết nói nỗi! Để em đập cho nó nát thây rồi tống cổ về quê,không cho ở đây nữa.
Tín nghe thế,hồn vía bay chín tầng mây.Tín núp sau lưng Phi Long khóc mếu máo:
_ Anh Long ơi! Thật lòng em kh6ong muốn làm vậy đâu.Chỉ vì....
_ Chỉ vì sao hả Tín? Phi Long hỏi
Tín vừa khóc,vừa kể lại đầu đuôi mọi việc.Toàn bộ thảm cảnh gia đình Văn thế nào,Tín kể rành rọt.Phi Long và Hiếu nghe xong cũng bàng hoàng.Không ngờ chỉ vì Văn mà Tín cả gan làm liều,bất chấp hậu quả.
Thấy Hiếu đang tư lự,Tín liền bò bò lại,ôm chân Hiếu ,vừa khóc mếu mào,vừa nói:
_ Anh Hiếu ơi! Em biết em sai,anh sẽ không tha thứ cho em.Nhưng em năn nỉ anh,xin anh hãy nghĩ cách cứu giúp Văn.Em van xin anh mà,anh Hiếu ơi!
- Mày...mày..còn dám nói nữa à?-Hiếu gằn giọng
_ Anh Hiếu ơi! Anh Long ơi! Xin hai anh hãy nghĩ cách giúp Văn.Còn lỗi lầm của em,em xin chịu phạt.Hai anh phạt em thế nào cũng được mà.Xin hai anh hãy nghĩ cách giúp Văn.
Tiếng kêu xin thảm thiết của Tín làm Hiếu cảm thấy não nề.Không ngờ thằng Tín nó yêu Văn đến mức này?Vì Văn,nó dám bất chấp tất cả.Lời van xin của nó,liệu Hiếu có chấp nhận nổi không?Trời ơi! Một trăm triệu chứ đâu phải ít?Phải chi ba mẹ thằng Tín gặp nạn,Hiếu sẵn sáng bỏ tiền ra giúp.Hay thấy Liêm cần 100 triệu,Hiếu cũng sẵn sàng.Trời ơi! Sao lúc nào Hiếu cũng nhớ về thấy Liêm hết vậy?Hồi thầy còn sống,thầy giúp Hiếu hết mình.Có bao giờ thầy cần Hiếu giúp đâu?Cái ngày xưa ấy,Hiếu nghèo nàn thân sơ thất sở,chỉ có thầy Liêm hết mình với Hiếu.Thế mà nay thầy còn đâu nữa?Thầy ơi!
Tiếng thằng Tín vẫn còn khóc lóc bên tai,miệng cứ nài nỉ van xin.Nhưng Hiếu làm sao chấp nhận được?Thằng Văn là cái gì mà Hiếu phải bỏ ra trăm triệu để giúp?Thằng Tín đúng là đứa không biết gì.Nó làm như kiếm tiền dễ lắm đó.Càng nghĩ,Hiếu càng phát bực.
Hết năn nỉ Hiếu rôi Tín quay snag năn nỉ Phi Long.Cuối cùng Phi Long lên tiếng:
_ Hiếu! Em cho thằng Tín về phòng đi! Anh có chuyện này muốn bàn bạc với em.
_ Anh muốn giúp thằng Văn hả? - Hiếu ngạc nhiên,trố mắt nhìn Phi Long hỏi - Một trăm triệu không có ít đâu anh
_ Việc gì rồi từ từ cũng sẽ có cách giải quyết hết mà.Hiếu cứ nghe lời anh đi! Cứ cho thằng Tín về phòng đi rồi hai anh em mình bàn bạc.
Nói xong,Phi Long quay sang Tín nói:
_ Tín về phòng đi!Để anh và anh Hiếu nói chuyện.
Tín nghe lời,đứng dậy định bước về phòng.Hiếu bèn quát:
_ Mày về phòng ,quỳ gối cho tao.Một lát tao bước qua,tao thấy mày không quỳ là biết tay tao.
Tín " dạ" lí nhí rồi bước về phòng mình,quên mang theo cái quần Jean.Về phòng,nó lấy cái quần đùi ra mặc vào rồi ngoan ngoãn quỳ xuống.Trong lòng nó đã có tia hy vọng rồi.Vậy là anh Phi Long đã đồng ý giúp Văn .Nghĩ đến đây,tuy thân xác còn đau đớn rất nhiều nhưng nó cảm thấy mừng thầm trong bụng.Nó mừng là là gia đình Văn thoát nạn rồi.
atraingheo
28-07-2007, 22:07
Tín quỳ được chút xíu thì Trí về.Thấy Tín quỳ giữa phòng,trên mình lằn ngang lằn dọc,Trí ngạc nhiên hỏi:
_ Mày bị anh Hiếu đánh hả?
Tín mếu máo gật đầu.Trí thấy vậy ngạc nhiên lắm.Xưa nay anh Hiếu thương thằng Tín lắm mà.Thế mà nay,thằng Tín ra nông nổi này,chắc có chuyện lớn xảy ra rồi.Trí hỏi nhưng Tín lắc đầu không trả lời.Trí suy nghĩ một lát rồi vọt đi.Nó biết anh Hiếu đang giận,có lẽ rất giận.Nếu ở nhà,không khéo nó lại bị vạ lây.Cách hay nhất là chuồn thôi.
Còn bên này,trong phòng,Phi Long đang trò chuyện cùng Hiếu.Với vẻ ngạc nhiên,Hiếu hỏi Phi Long:
_ Anh tính bỏ ra trăm triệu để giúp thằng Văn hả?
_ Thì phải vậy thôi.Em không thấy thằng Tín sao?Vì thằng Văn mà nó dám làm tất cả mọi việc.Nó lậm thằng Văn lắm rồi.
_ Nhưng trăm triệu đâu phải là ít đâu anh?Vả lại,thằng Văn đâu phải bà con ruột thịt của mình đâu mà mình phải giúp cho gia đình nó chứ?
_ Mình cũng nên vì thằng Tín đi Hiếu.Em không thấy thằng Tín nó thê thảm như thế nào sao?
_ Nhưng...
_ Không nhưng gì nữa Hiếu à!Anh tính như vậy,anh sẽ bỏ ra 10.000 USD gởi ngân hàng,làm sổ tiết kiệm dài hạn.Mình mang sổ tiết kiệm đó thế chấp ngân hàng,không cho gia đình thằng Văn biết.Anh sẽ nói với ngân hàng vẫn giữ giấy tờ nhà của thằng Văn ,cho nợ dài hạn 10 năm,chỉ đóng tiền lời mỗi tháng.Sau này,thằng Văn đi làm có điều kiện trả hết nợ,sẽ lấy giấy tờ nhà về.Và lúc đó,mình cũng lấy sổ tiết kiệm về luôn.
_ Nhưng liệu thằng Văn sau này có khả năng trả nợ không anh?
_ Thì để thằng Văn có khả năng trả nợ,mình phải khuyên nhủ nó cố gắng học hành.Anh nghĩ,vì món nợ gia đình,thằng Văn sẽ cố gắng học cho mà xem.
_ Nhưng còn món tiền lãi ngân hàng mỗi tháng?Liệu gia đình thằng Văn trả được chứ?
_ Anh nghĩ là được.Em quên mất Mạnh Hùng rối sao?
_ Mạnh Hùng thì sao hả anh?Tại sao chuyện gia đình thằng Văn lại có dính dáng đến Mạnh Hùng?
_ Em cũng biết là Tín si mê thằng Văn thế nào rồi chứ.Thế nào nó cũng nhờ Mạnh Hùng tìm cách giúp.Mà Mạnh Hùng là thằng " Bán trời không mời Thiên Lôi ".Anh đang nghi ngờ việc thằng Tín ăn cắp tiền,không biết có phải do Mạnh Hùng bày vẽ cho không?
_ Anh nghĩ thế à?
_ Anh chỉ nghi ngờ thôi.Mình cần phải âm thầm điều tra cho rõ mới được.Thôi,mình qua bên đó coi thằng Tín thế nào,bảo nó kêu thằng Văn qua cho mình nói chuyện.
Thế là Hiếu và Phi Long bước qua.Tín vẫn còn đang quỳ.Phi LOng bèn nói:
_ Thôi đứng dậy đi! Anh Hiếu tha rồi.Mau gọi điện cho thằng Văn,bảo nó qua đây.Anh và anh Hiếu muốn nói chuyện với nó.
_ Vậy là hai anh đồng ý giúp cho Văn rồi phải không ạ?
Phi Long gật đầu.Tín mừng quýnh nói lia lịa:
_ Dạ,em cám ơn anh và anh Hiếu! Dạ,em xin lỗi anh và anh Hiếu,sau này em sẽ không dám tái phạm.Em xin hứa,sau này,em sẽ không bao giờ làm hai anh buồn nữa đâu.Anh Hiếu ơi! Tha lỗi cho em nhe anh Hiếu!
_ Chưa tha đâu - Hiếu lên tiếng - Gọi điện thoại cho Văn đi! Còn chuyện của mày,tối xử tiếp..
_ Dạ,tối nay,anh Hiếu xử thế nào,em cũng chịu phạt !Chỉ mong hai anh giúp cho Văn ạ!
_ Thôi,gọi điện cho Văn đi! _ Phi Long lên tiếng .
_ dạ.
Trả lời xong,Tín vội vàng chạy ra ngoài,vấp ngã,té chúi nhủi.Tín cố gắng đứng lên,cà nhắc đi lấy điện thoại.Phi Long nhin theo,nói với Hiếu:
_ Thằng Tín bi Văn hớp hồn rồi.
Hiếu làm thinh,lặng lẽ,trầm ngâm suy nghĩ.
( Còn)
atraingheo
29-07-2007, 22:03
Trong khi Tín đang bị trận đòn tơi tả ở nhà thì bên nhà Mạnh Hùng,Văn đang bị trói,miệng bị dán băng keo nằm lăn lông lốc dưới sàn.Trường Sơn từ từ đi lại.mỉm cười khoái trá.Nằm đầu Văn,Sơn cười cười hỏi:
_ Mọi lần mày ngon lắm mà?Sao hôm nay lại ra nông nổi này?
Nói xong,Sơn đưa tay tát tụi bụi vào mặt .Văn nghiến răng chịu đựng.Mạnh Hùng đã cho Văn biết trước Sơn sẽ có nhiều trò cực hình để hành hạ mình.Vì gia đình đang rơi vào thảm cảnh,đã bước tới đường cùng rồi.Thôi thì ráng chịu đựng.2000 USD đâu phải ít?Muốn có tiền giúp đỡ gia đình,Văn đành mang thân xác ra cho Sơn hành hạ.
Tát đã đời,Sơn đứng dậy đá Văn mấy cái.Thấy sợi dây nịt của Văn lòng thòng,Sơn kéo ra và bắt đầu dùng dây nịt quất.Sơn quất tới tấp lên người Văn.Vừa quất,Sơn vừa nói:
_ Lúc trước,mày ngon lắm mà.Sao giờ làm thinh vậy hả?À quên,miệng mày bị dán băng keo mà.Có muốn tao tháo băng keo ra không?
Văn làm thinh,chỉ biết lăn qua lăn lại tránh né .Sơn càng khoái chí,càng quất tới tấp.Thấy Văn mặc quần jean,Sơn bèn đưa chân đạp lên ngực Văn.Quần jean đã bị Sơn kéo xuống.Sơn lấy dây nịt quất tiếp.Quất chán chê,Sơn lấy chân chà chà lên mặt Văn.Vừa chà chà,Sơn vừa cười cười nói:
_ Mặt mày dơ quá! Để tao lấy chân chà cho mặt mày sạch lên một chút.
Mạnh Hùng thấy mấy cảnh này bèn ngó sang chỗ khác để mặc thằng Sơn muốn làm gì thì làm.Nếu mạnh Hùng cản ngăn,thằng Sơn sẽ nghi ngờ.Hồi nãy,Hùng thấy trong túi Sơn còn tiền,còn cả xấp 100 USD.Hùng đang nghĩ cách,làm sao để moi tiền thằng Sơn đây.Vì chỉ lo nghĩ cách moi tiền thằng Sơn nên Văn bị hành hạ như thế nào,Hùng không chú ý đến.
Chà chân đã đời,Sơn móc trong túi con dao nhỏ,con dao rọc giấy.Sơn nói:
_ Hôm nay,để tao rạch lên mặt mày vài đường xem thế nào?Coi mày còn đẹp trai hết?
Hùng đang suy nghĩ,nghe thế hết hồn ,cản Sơn lại.Hùng nói:
_ Mày điên rồi hay sao mà tính rạch mặt thằng Văn?Mày muốn cho mọi chuyện rùm beng lên à?
_ Thôi được,tao không rạch mặt nó.Nhưng tao muốn xin nó tí huyết.
Vừa nói xong,Sơn tính đưa dao rạch lên ngực Văn.Hùng vội chụp tay Sơn lại và nói:
_ Đâu là phòng tao.Mày xin nó tí huyết,máu me đầy phòng tao thì sao?Rủi sau này nó thưa kiện thì phiền phức lắm
_ Mày cũng sợ nó thưa kiện nữa sao?
_ Tao thì chẳng sợ gì.Nhưng mày quên mất thằng Tín.Nếu mày để thẹo lên người thằng Văn,thằng Tín lại to nhỏ với anh Bảo Duy thì sao?Mày không tính đến trường hợp đó hả?
_ Vậy chứ mày bảo tao làm sao?Không lẽ thả cho thằng Văn về à?
_Mày muốn làm gì nó thì làm.Nhưng đừng để thẹo lên người thằng Văn là được rồi.
_ Được rồi.Tao biết phải làm gì.
Vừa nói xong,Sơn đã nhào tới đá Văn túi bụi.Còn Hùng,nhìn cảnh đó nghĩ thầm trong bụng:
_ Sao thằng Khôi lâu đến quá vậy ta?Mình đã dặn rồi,sao nó đến trễ thế?Kiểu này không biết thằng Văn còn chịu nổi không?
Còn thằng Sơn đấm đá đã đời,mắc tiểu.Nó bèn kéo quần xuống và tiểu lên mặt . Văn hoảng hốt lăn qua tránh né.Văn né tới đâu,Sơn theo tới đó.Nước tiểu dính đầy mặt và người.Thằng Sơn cười ha hả.Hùng nhăn mặt:
_ Mày làm kiểu này,phòng tao đầy nước tiểu rồi.Kiểu này,tối nay làm sao tao ngủ?
_ Thì cho người lau chùi là xong chứ gì?
_ Kêu ai?Để mấy người làm lên,họ hỏi sao mùi nước tiểu đầy phòng,tao al2m sao trả lời.Không lẽ tao trả lời là tao tiểu trong phòng?
_ Thì mày cứ nói là.....
Sơn chưa nói hết câu thì Tuấn Khôi xuất hiện trươc cửa phòng.
atraingheo
30-07-2007, 21:35
Thấy Khôi,Sơn trợn mắt lên ngạc nhiên,trong đầu thầm hỏi:" Tại sao thằng Khôi lại xuất hiên vào lúc này? "
Còn Khôi,nhìn thấy Văn lúc này tơi tả.Áo rách tèng beng,quần Jean đã bị kéo sát xuống.Tay chân đều bị trói,miệng dán băng keo.Mặt mũi và người dính đầy nước tiểu của thằng Sơn.Liếc sang Hùng,Khôi thấy Hùng cứ nháy mắt lia lịa.Lúc này,Mạnh Hùng nháy mắt ra hiệu,ý bảo với Khôi là trong túi thằng Sơn còn rất nhiều tiền.Thế mà Khôi lại hiểu theo nghĩa khác,nghĩ Hùng xúi mình gây chuyện với thằng Sơn.Vả lại,thấy mặt mũi Văn dính đầy nước tiểu,Khôi đã muốn nổi sùng.Khôi bèn đến cởi trói cho Văn.Sơn thấy vậy bảo với Hùng:
_ Tại sao thằng Khôi đến đây mà mấy người làm không cho mày hay?Giờ tính sao hả Hùng?Hay mày trói thằng Khôi lại luôn đi?
Khôi nghe thế nhảy dựng lên:
_ Cái gì?Mày định xử luôn tao hả?Mày tửơng 2000 USD của mày lớn lắm sao?
Hùng nghe thế kêu khổ trong lòng." Thằng Khôi nói kiểu đó là bể hết rồi còn gì".
Còn Trường Sơn nghe Khôi nói mà chưng hửng." Tại sao thằng Khôi biết 2000 USD?" Và nó chợt hiểu.Quay sang Hùng,Sơn hỏi:
_ Có phải đây là kịch bản mà mày dàn dựng phải vậy không?
Mạnh Hùng làm thinh không trả lời.Tuấn Khôi chót chét:
_ Nãy giờ mày hành hạ thằng Văn bao nhiêu đó hả dạ rồi chứ?
Trường Sơn nghe thế bắt đầu nổi khùng.Nó bỏ tiền ra là muốn hành hạ thằng Văn và Tín tơi bời.Không có Tín,nó muốn trút tất cả lên đầu thằng Văn.Bao nhiêu đó làm sao đủ cho nó hả dạ.Nay thằng Khôi xuất hiện.Nó phải làm sao bây giờ?Và nó không hiểu tại sao thằng Hùng lại bày trò như vậy?
_ Hùng,sao mày làm thinh vậy?Nói đi chứ? _ Sơn bực bội kéo áo Hùng hỏi
Mạnh Hùng vẫn chưa biết trả lời sao.Còn Văn đã được Khôi mở trói,đứng lên mặc quần lại và vào nhà vệ sinh rửa ráy.Trường Sơn phát cáu.Nó không biết phải làm gì đây.Rõ ràng là Mạnh Hùng đã lừa nó.Bây giờ nó chẳng biết tình sao?Tiền đã vô tay Mạnh Hùng rồi.Làm sao mà đòi?Cuối cùng,nó chẳng biết làm sao,đành hậm hực bỏ ra về.
Nhưng Trường Sơn vừa bước ra tới cửa,Mạnh Hùng đã chạy theo nắm giữ lại.Hùng hỏi:
_ Mày về hả Sơn?
_ Uh.Chứ ở lại đây để xem mày diễn trò hả? _ Sơn hậm hực đáp
_ Thiệt tình tao không muốn lừa mày đâu.Nhưng nhà thằng Văn gặp chuyện,cần phải có tiền trả nợ ngân hàng.Tao đã hết cách rồi nên mới phải làm thế?
_ Thằng Văn gặp chuyện ,mặc xác gia đình nó,dính dáng gì đến tao?Mà mày làm gì lo lắng cho gia đình thằng Văn dữ vậy?
Trường Sơn hỏi làm Mạnh Hùng ngớ người.Nó cũng không biết trả lời sao.
_ Thì bạn bè quan tâm lo lắng đến nhau là chuyện thường tình. - Tuấn Khôi vọt miệng - Chứ ai sống như mày,sống chẳng ai ưa.
_ Thôi Khôi,đừng nói như vậy với Trường Sơn _ Hùng lên tiếng
_ Hùng - Mày lúc này sống biết quan tâm bạn bè quá há? _ Trường Sơn mỉa mai -Vậy thì mày ở đây mà quan tâm đến bạn bè đi.Tao về đây.
_ Khoan về hả Sơn? _ Mạnh Hùng hốt hoảng kéo Sơn lại
_ Gì nữa đây? _ Sơn gắt gỏng hỏi
_ Tao có chuyện này muốn nói với mày - Hùng nhẹ nhàng nói
_ Mày muốn nói gì?
_ Nhà thằng Văn lúc này căng lắm,nợ ngập đầu.Ngân hàng định xiết nhà.Mẹ nó uống thuốc tự tử,đang nằm cấp cứu ở bệnh viện.
_ Đáng đời! Chuyện nhà nó như thế nào,mày kể tao nghe làm gì?
_ Tao kể mày nghe là - Hùng từ từ nói - tao muốn nhờ mày giúp đỡ cho nhà nó.
_ Cái gì? _ Trường Sơn nhảy dựng lên - Chuyện nhà nó,tại sao lại kêu tao giúp?Mày có khùng không vậy?
_ Thì cứ kể như tao khùng đi.Mày có tiền cho thằng Văn mượn.Sau này,mọi người sẽ cố gắng tìm cách trả nợ cho mày.
_ Cho thằng Văn mượn tiền hả?Dẹp ! Không có chuyện đó đâu.Đừng có nằm mơ.
Nói xong,Sơn vùng vằng đứng lên định bỏ ra về.Mạnh Hùng giữ lại không cho về.Hai đứa cứ thế giằng co với nhau.Mạnh Hùng hết lời năn nỉ.Trường Sơn nhất quyết chối từ.
atraingheo
30-07-2007, 23:01
Văn lúc này đã rửa ráy xong.Biết Trường Sơn còn tiền,Văn bèn tới năn nỉ.Trường Sơn gạt ngang:
_ Mày muốn tao giúp mày hả?Đừng hòng.
Tuấn Khôi cũng đến năn nỉ.Trường Sơn nhất quyết không là không.Vì thấy Hùng ra hiệu trong túi Sơn còn tiền nên Tuấn Khôi chợt nghĩ ra một kế.Tuấn Khôi bèn nói với Trường Sơn:
_ Bây giờ tụi tao phải làm gì để mày đồng ý giúp cho thằng Văn?
_ Muốn tao giúp thằng Văn hả?Đừng có nằm mơ.Trừ phi.....
_ Trừ phi thế nào?
_ Trừ phi tụi bây lột hết quần áo ra,quỳ xuống lạy tạo thì may ra tao suy nghĩ lại.
Sơn vừa dứt lời,Tuấn Khôi vội cởi quần áo ra.Văn thấy Tuấn Khôi ra hiệu nên cũng cởi.Sau đó,Tuấn Khôi và Văn quỳ xuống lạy Trường Sơn.Lạy xong,Khội hỏi:
_ Mày còn muốn tao làm gì nữa không?
_ Tao bảo cởi hết là cởi sạch.Chứ đâu có bảo chừa lại quần lót.
Sơn vừa dứt lời,Tuấn Khôi vội lột quần lót ra luôn.Văn cũng thế.Khôi hỏi:
_ Giờ mày muốn làm gì nữa không?
_ Giờ tụi bây có giỏi bò qua háng tao nè.Rồi liếm bàn chân tao.
Sơn nói thế nào,Khôi và Văn làm theo thế nấy.Thấy Khôi liếm bàn chân Sơn,Mạnh Hùng cảm thấy xót xa.Hùng bèn nói:
_ Nãy giờ mày biểu gì,tụi nó cũng làm theo.Vậy thì mày cũng nên ra tay giúp thằng Văn đi.
_ Ơ,nhưng mà tao đâu có hứa sẽ giúp thằng Văn đâu.
_ Hồi nãy,tao nghe mày nói nếu mày biểu gì,tụi nó cũng đều làm theo thì mày sẽ giúp thằng Văn.Và nãy giờ,mày yêu cầu gì,tụi nó cũng làm hết.Vậy mày giúp đi chứ.
Trường Sơn giãy nãy lên.Lúc nãy,Trường Sơn chỉ hứa là sẽ suy nghĩ lại.Giờ Mạnh Hùng cố tình nói ngang,cố tình ép buộc Trường Sơn.Cuối cùng,trước sự ngang ngược của Mạnh Hùng,Trường Sơn ấm ức nói:
_ Hồi nãy,tao nói là nói cả đám.Thế nhưng mày có làm gì đâu mà bảo tao giúp?
_ Vậy mày muốn tao làm gì?
_ Thì mày cũng làm như tụi nó đó.Nghĩ là cởi hết quần áo ra,cởi luôn cả quần lót.Sau đó quỳ xuống lạy , bò qua háng và liếm bàn chân tao.
Sơn nói thế,nghĩ là Hùng sẽ không dám làm vì Sơn biết rõ cá tính của Mạnh Hùng mà.Nhưng Tuấn Khôi cứ đưa mắt ra hiệu,năn nỉ làm Mạnh Hùng cảm thấy bối rối.Cuối cùng,vì Tuấn Khôi,Mạnh Hùng đành cởi hết đồ ra ,quỳ lạy,bò qua hàng và liếm chân.Sơn giật mình.Không ngờ Mạnh Hùng dám làm như thế?Nó biết không xong rồi.Mạnh Hùng không phải tay vừa.Nó bắt đầu bối rối.Va 2khi Mạnh Hùng nói:
_ Tao làm đúng theo mọi yêu cầu của mày rồi đó.Giúp thằng Văn đi chứ.
_ Được rồi.Tao sẽ cho nó 100 USD.
_ Cái gì? _ Mạnh Hùng quát - Mày có cả xấp đô mà chỉ giúp có 100 USD thôi hả?
Trước sức ép của Mạnh Hùng,Trường Sơn đành nói:
_ Thôi thì 500 USD vậy.
Mạnh Hùng vẫn chưa bằng lòng.Trường Sơn giãy nãy lên.Nó nói hết tiền rồi,chỉ còn nhiêu đó thôi. Trừơng Sơn cứ một hai nói hết tiền.Thấy vậy,bất thình lình,Mạnh Hùng l kẹp cổ đè Trường Sơn xuống,kêu Khôi móc hết tiền trong túi Trừơng Sơn ra.Một bên túi còn 3000 USD.Còn túi kia còn mấy tờ 100 USD với xấp 500.000.Tính ra cũng mười mấy triệu.Mạnh Hùng bèn bảo Khôi đưa 3000 USD cho mình.Còn xấp bạc kia trả lại Trừơng Sơn.Cầm 3000 USD,Mạnh Hùng cất vào tủ để lát nữa đưa Văn.Còn Sơn,khi Mạnh Hùng vừa buông tay ra,Sơn đã giang tay tát Mạnh Hùng .Mất 3000 USD,Trường Sơn như muốn nổi khùng.Nó tát Mạnh Hùng túi bụi.Mạnh Hùng vẫn để yên cho Sơn tát.
atraingheo
01-08-2007, 21:20
Trường Sơn lúc này như muốn phát điên.Cạy tủ bà già lấy 5000 USD.Thế mà bị Mạnh Hùng lấy sạch.Còn gì tức cho bằng?Nó giờ như muốn ăn tươi nuốt sống Mạnh Hùng.Qua uất ức,nó nói với Mạnh Hùng:
_ Mày có biết 5000 USD ,tao cạy tủ bà già tao cực khổ lắm không?Thế mà mày lấy sạch.Mày mà không trả tiền,tao sẽ liều mạng .Mày đừng chơi trò trấn lột đối với tao.
_ Hồi nãy giờ mày tát tao cũng hơi nhiều rồi đó.- Hùng lên tiếng -Vả lại,nhà thằng Văn đang gặp thảm họa.Mày cũng nên giúp nó một chút đi.
_ Thằng Văn ,nó là cái quái gì mà tao phải giúp nó?Nếu mày tội nghiệp gia đình nó,sao mày với thằng Khôi không giúp đi.Gia đình mày và thằng khôi đều có tiền mà.
_ Nếu giúp được - Khôi lên tiếng - Tao với thằng Hùng đã giúp rồi,đâu cần tới mày.Chẳng qua là hết cách rồi.
_ Hết cách rồi mày đè tao ra,trấn lột tiền của tao,phải Vậy không Hùng? _ Sơn gắt gỏng hỏi
atraingheo
01-08-2007, 22:27
_ Làm gì mà mày nói khó nghe quá vậy? -Hùng nhăn mặt hỏi
_ Tao nói vậy không đúng hả? _ Sơn hậm hực - Tiền của tao.mày phải trả cho tao.Nếu mày muốn ăn chơi,táo ẽ dẫn mày đi.Nhưng mày phải trả tiền cho tao cái đã.
_ Tiền này để giúp thằng Văn đi.Nhà nó thê thảm lắm.Mày cũng nên giúp nó một chút đi.Chứ tao chẳng có lấy để mà tiêu xài riêng đâu.
Nghe tới đâu,Sơn nhảy ***g lộn lên:
_ Thằng Văn nó là cái gì mà mày tốt với nó đến thế?Còn tao,xưa nay,tao đối xử với mày thế nào hả?Mày hết tiền,cần tiền đi chơi,tao sẵn sàng đưa tiền cho mày ngay.Thế mà nay vì thằng Văn ,mày lại nỡ giở trò khốn nạn với tao như thế sao?Hùng! Mày nói đi ! Thằng Văn là cái gì của mày hả?Nó là bố mày phải không?
Trường Sơn nói thế làm Mạnh Hùng cũng không biết đường trả lời.Quả thật,Mạnh Hùng với thằng Văn cũng đâu có là cái gì đâu.Chẳng qua thấy gia đình Văn quá thảm,lại thêm nể mặt Khôi và Tín nên Hùng mới giúp nó .Mầy ngày nay,Tín cứ gọi điện liên tục,cứ hỏi Hùng có cách gì giúp Văn không?Lại thêm Khôi nữa chứ!Đúng là Hùng giúp thằng Văn chủ yếu là vì Khôi và Tín,nhất là Tín.Nay thằng Sơn hỏi,Hùng bối rối,làm thinh chẳng biết đường trả lời.
Trường Sơn thấy Hùng làm thinh,càng làm dữ.Nó nhất quyết đòi tiền lại cho bằng được.Khôi hốt hoảng.Nó sợ thằng Sơn mà làm căng quá,Mạnh Hùng sẽ trả lại tiền mất.Nghĩ thế,nó mới đến bên,nắm vai Trường Sơn nói:
_ Hiện nay,gia đình Văn đang gặp thảm cảnh.Thôi thì,tao năn nỉ mày,hãy giúp Văn lần này đi.Rồi sau này,mày muốn gì,tao av2 Văn cũng sẽ nghe theo.
Khôi vừa nói dứt lời,Trường Sơn quay lại đấm vào mặt làm Khôi té nhào.Mạnh Hùng hốt hoảng chụp Sơn lại,ngăn khộng cho Sơn ra tay nữa.Văn thấy vậy cũng lo ,bèn quỳ xuống bên chân Sơn mà nói:
_ Mọi việc cũng đều do tao mà ra cả.Thôi thì,tao quỳ xuống đây mà xin mày,hãy ra tay giúp tao một lần.Số tiền đó coi như tao mang nợ mày.Sau này,tao sẽ cố gắng kiếm tiền mà trả cho mày.
Văn chưa dứt lời,Sơn đã tung chân đạp vào mặt Văn một phát.Vừa đạp,Sơn vừa hét:
_ Mày nói sao?Mày nói mày sẽ kiếm tiền trả cho tao?Kiếm bằng cách nào?Đi cướp nhà băng hả?Hay cướp tiệm vàng?
Ngeh Sơn hỏi,Văn chẳng biết làm thế nào.Cuối cùng,nó chỉ biết hà mình năn nỉ mà thôi.Văn cũng biết rằng,gia đình mình đã tới đường cùng rồi.Bạn bè có lòng nhưng không có khả năng.Hiện giờ,thằng Hùng đang giữ của thằng Sơn 5000 USD.Cơ hội trả nợ gia đình đang ở trước mặt,Văn nhất quyết không thể bỏ qua.Dù thằng Sơn muốn làm thế nào,nó cũng cắn răng chịu đựng.Bởi thế,nó cứ bò lại sát chân thằng Sơn mà năn nỉ mặc cho thằng Sơn đấm đá
atraingheo
03-08-2007, 21:38
Thấy Sơn đấm đá Vănn nhừ tử,Khôi bèn nói:
_ Nãy giờ mảy đánh thằng Văn cũng muốn ngất ngư rồi.Thôi thì,mày cũng nên giúp nó luôn thể.
_ Giúp nè! Giúp nè! - Sơn quay mình lại,đấm vào mặt Khôi một cái xiểng niểng làm Khôi muốn té nhào. Hùng vội chạy đến ngăn Trường Sơn lai.Nó đánh luôn cả Mạnh Hùng.Lúc này,Trường Sơn như muốn phát điên lên rồi.Vừa đánh,nó cứ vừa đòi tiền lại.Thấy Trường Sơn làm căng quá,Hùng cũng nhíu mày.Trong đầu Hùng thoáng nghĩ:" Hay là mình nên trả bớt tiền lại cho thằng Sơn?"
Tuấn Khôi thấy Hùng đang nhíu mày thì thoáng hiểu.Biết Trường Sơn làm căng như vậy,không chừng Mạnh Hùng xiêu lòng sẽ trả lại tiền.Nếu thế,gia đình thằng Văn nguy mất?Phải tìm cách giúp cho thằng Văn mới đươc.Tuấn Khôi trong đầu bật nhanh ra môt ý nghĩ.Phải chọc tức Trường Sơn.Phải làm cho Mạnh Hùng nổi quạu.Bằng mọi giá,không để Mạnh Hùng trả lại tiền.
Suy nghĩ như thế,Tuấn Khôi bắt đầu tìm lời nói sốc .Trường Sơn lúc này đã nổi khùng rồi.Thêm mấy lời mai mỉa,nói sốc của Tuân Khôi,Trường Sơn như muốn nổ tung đầu óc.Thế là nó nổi cơn điên,nhào đến đấm đá Tuấn Khôi túi bụi.
Manh Hùng thấy Khôi nhừ tử,nhảy vào kéo Trường Sơn ra.mạnh Hùng hỏi:
_ Mày làm gì thế?Muốn đánh chết thằng Khôi à?
_ Uh,Nếu mày không trả tiền,tao sẽ đập chêt nó luôn.
Môt cái Bốp.Hùng đã cho Sơn một bạt tay và nói:
_ Vừa vừa phải phải thôi nghe Sơn. Mày mà đánh thằng Khôi nữa là tao không tha cho mày đâu.
Tuấn Khôi lại buông thêm mầy lời chọc tức Trường Sơn làm nó nổi khùng.Đúng là: " Lửa cháy đổ thêm dầu".Trường Sơn lúc này như khùng khùng điên điên,như người mất hết lý trí.Nó chửi Mạnh Hùng:
_ Mày ngon lắm! Mày tưởng mày có ba làm công an rồi muốn trấn lột ai thì trấn hả?Được rồi,tao sẽ thưa khắp nơi,xem ba mày to lớn tới cỡ nào mà để con đi cướp tiền người ta.
Một cái bốp nữa.Trường Sơn lại lãnh thêm một bạt tay nữa.Mạnh Hùng đã nổi quạu.Nó nghiến răng nói:
_ Mày nói ai ăn cướp hả?Nãy giờ,mày đánh thằng Khôi và thằng Văn nhừ tử rồi,mày tính sao?
Mạnh Hùng xưa nay rất ghét ai nói đụng chạm đến ba nó.Ai mà nói đụng đến ba nó là nó ăn thua đến cùng.Nó đã muốn trả tiền lại cho Trường Sơn môt nữa,còn một nửa giúp cho thằng Văn trả nợ.Nay Trừơng Sơn đã xúc phạm đến ba nó.Thế là nó quyết cương đến cùng.
Thấy Hùng đã phát cáu.Tuấn Khôi mừng thầm trong bụng.Nó bèn nói:
_ Nãy giờ tao và thằng Văn đã yên cho mày đánh.Như vây mày chưa hả dạ sao mà còn lôi cả ba Mạnh Hùng vào nữa?
_ Ai biểu tui bây lấy tiền tao làm chi?- Sơn quạu quọ nói- Nếu tụi bây không trả tiền,tao sẽ làm đơn thưa khắp nơi.Tao sẽ....
_ Thì mày cứ đi thưa _ Mạnh Hùng quát _ Thử xem công an có tin nổi một đứa học trò như mày mà trong túi có tới 5000 USD không?Rồi có thể các phóng viên báo chí,đòan thanh tra đến hỏi thăm ba mày xem ba mày giàu cỡ nào mà trong túi con ổng có tới 5000 USD để đi ăn chơi?
Trường Sơn nghe thế ,tái mặt.Nếu mà báo chi,thanh tra kéo đến,ba nó nguy mất.Đúng là Mạnh Hùng không đơn giản chút nào.Chính má nó từng bảo với nó :" Anh em Mạnh Hùng như những thợ săn lành nghề.Còn nó chẳng khác nào là miếng mồi ngon." Giờ nó mới hiểu,tại sao má nó lại nói như thế.Đúng là làm bạn với Mạnh Hùng như làm bạn với cọp.
Còn Văn,quá lo lắng về món nợ của gia đình nên nó lúc nào cũng hạ mình mà năn nỉ Trường Sơn.Tuấn Khôi thì một mẵt nói khích chọc tức Trường Sơn,một mặt thì lại hạ mình vuôt ve nó.Khôi cũng sợ Sơn làm to chuyện,làm um sùm cả lên.Nếu ba Mạnh Hùng mà hay biết chuyện này,chắc Mạnh Hùng bị trận đòn cũng mềm mình quá .
Trường Sơn thấy Mạnh Hùng cương lên,nó bắt đầu xìu.Nó nói với vẻ con ấm ức:
_ Nếu muốn,tụi bây cứ việc lôi tao ra đấm đá hay muôn xẻ thịt tao cũng được.Chỉ cần trả tiền lại cho tao rồi tụi bây muốn làm gì thì làm.
_ Xẻ thịt mày để làm gì? _ Tuấn Khôi nói - Thằng Văn chỉ cần tiền để giúp gia đình nó trả nợ thôi.Thôi thì,số tiền đó cứ coi như mày giúp thằng Văn đi.Rồi mày muốn làm gì thì cứ làm.Tao với thằng Văn sẽ đứng yên cho mày xử
Tuấn Khôi nói thêm mấy câu nữa làm Trương Sơn tức điên lên.Nó nhào tới đấm đá.Tuấn Khôi ngã nhào.Trường Sơn ngồi lên người Tuấn Khôi,một tay nắm tóc,một tay tát túi bụi.Hùng vôi chạy đến kéo Sơn ra.Sơn vội hét lên:
_ Khôi!Mày nói mày cho tao muốn làm gì thì làm mà.Sao thằng Hùng lại nhảy vào?
_ Như vậy mày đồng ý giúp thằng Văn rồi phải không?Được rồi,Hùng tránh ra đi.Cư đế cho thằng Sơn muốn làm gì thì làm.
Sơn vội ngớ người.Nó vọt miêng:
_ Nhưng tao đâu có hứa sẽ giúp thằng Văn toàn bộ số tiền đó đâu?
_ Sao hả? Tao với thằng Văn để yên cho mày xử lý mà cũng chưa đủ nữa sao?Không lẽ mày muốn xử luôn cả Mạnh Hùng?
_ Thằng Hùng đời nào mà chịu đứng yên cho tao xử lý? _ Sơn trề môi
_ Nhưng nếu thằng Hùng chịu đứng yên cho mày xử lý thì sao? _ Khôi hỏi nhanh -Mày sẽ giúp thằng Văn toàn bộ số tiền đó chứ?
_ Nhưng tao dám chắc thằng Hùng sẽ không bao giờ đồng ý .
Thấy Sơn nói thế,Tuấn Khôi gặng hỏi thêm vài câu nữa.Cuối cùng,Tuấn Khôi cũng gài được Trường Sơn.Nếu Văn ,Mạnh Hùng,Tuấn Khôi mà chịu dể yên cho Sơn xử lý nguyên buổi thì Sơn sẽ đồng ý giúp cho Văn toàn bộ số tiền .Sơn chấp nhận như thế vì nó nghĩ rằng Mạnh Hùng sẽ không bao giờ đồng ý.Nhưng không ngờ,Tuấn Khôi đã thuyết phục được Mạnh Hùng.Trường Sơn chới với.Sơn thầm nghĩ:" Đã tới nước này rồi,tiền mình kể như là mất.Nhưng tụi nó muốn ăn tiền của mình,phải cho cả đám một trận nhừ tử mới được" .Đã biết bị Tuấn Khôi âm mưu với Mạnh Hùng gài,Trường Sơn nghiến răng căm tức.
Mạnh Hùng nói với Trường Sơn:
_ Cái này là do mày thỏa thuân với Trường Sơn nghe.Được rồi,tao sẽ đứng yên,cho mày muốn làm gì thì làm.
_ Ngay cả tao lấy máu của mày cũng được chứ gì? _ Sơn nghiến răng hỏi
_ Uh.Nhưng tao chỉ xin mày đừng lấy máu thằng Khôi.
Sơn nghe thế ,nổi giận.Không hiểu thằng Khôi có cái gì mà thằng Hùng lúc nào cũng che chở bênh vực cho thằng Khôi? -Sơn nghĩ thầm - Đã thế ,mình phải nghĩ ra những trò thật tàn khốc mà hành hạ tụi nó mới được.
Nghĩ thê,trước tiên,thằng Sơn bảo Hùng lôt hết đồ của thằng Khôi và Văn rồi treo hai đứa nó lên.Sơn lấy dây nịt quất túi bụi.Khôi và Văn phải oằn mình chịu trận
atraingheo
04-08-2007, 21:03
Quất chán chê,Sơn bắt đầu đấm đá.Lúc này,Tuấn Khôi và Văn trở thành bao cát cho Sơn luyện võ.Đấm đá đã đời,Sơnlấy con dao nhỏ ra.Lại gần Tuấn Khôi,Sơn nói:
_ Hôm nay,tao sẽ cho mày thành thái giám.Có vậy mới không uổng phí mấy ngàn đô của tao.
Nói xong,Sơn lia con dao quanh vùng hạ bộ .Tuấn Khôi mặt mày tái mét.Mạnh Hùng vội chụp tay Sơn lại và nói:
_ Mày làm gì vậy?Mày điên rồi à?
_ Mày sợ tao cho thằng Khôi làm thái giám hả?Vậy trả tiền cho tao đi!
_ Mày đã hứa là sẽ giúp cho thằng Văn rồi mà - Khôi hỏi - Vậy sao mày còn đòi lại tiền ?
_ Vậy hả? _ Sơn hậm hực - Vậy phải cho mày thành thái giám mới được.
_ Mày mà cho thằng Sơn thành thái giám thì những tấm ảnh ngoại tình của ba mẹ mày sẽ tung ra khắp nơi và tung lên mạng cho thiên hạ xem _ Hùng gằn giọng _ Và lúc đó,mày cũng đừng bước chân ra đường.Bước ra ngòai,không khéo sẽ gặp chuyện xui xẻo đó.
Hùng vừa nói,ánh mắt của Hùng lúc này đầy sát khí.Sơn rùng mình.Quả thật,ánh mắt của Hùng bây giờ trông giống như một hung thần ác quỷ.Quá sợ hãi ánh mặt của Hùng,Sơn làm rơi dao xuống.Giọng đầy vẻ ấm ức,Sơn nói:
_ Mày hiếp người quá đáng đó Hùng!Công trình tao cạy tủ bà già tao,cuối cùng bị mày trấn lột sạch.
_ Tao chẳng hiếp người gì.Chỉ cần mày đừng làm Tuấn Khôi đổ máu là được.Ngoài ra,mày muốn làm gì cũng được.Nếu mày muốn lấy máu thì mày cứ việc lấy máu tao đi.Đừng làm Tuấn Khôi đổ máu là được.
Mạnh Hùng nói thế là chỉ muốn che chở cho Khôi.Còn nếu Sơn có muốn lấy máu Văn,Hùng cũng mặc kệ.Sơn lúc này quá ấm ức nên không nhận thấy điều đó.Sơn thầm nghĩ:" Mày đã quá lo lắng cho thằng Khôi thì tao sẽ cho nó bầm dập luôn ".Nghĩ thế,Sơn liền nói:
_ Chỉ cần không để thằng Khôi đổ máu là tao yêu cầu mày chuyện gì,mày cũng làm phải không?
Hùng gật đầu.Thế là Sơn yêu cầu Hùng ngậm nút thằng nhỏ của Khôi.Hùng hốt hoảng.Tuy Hùng đã ngậm nút Khôi rồi nhưng lần đ1o,Hùng phải đổ suaq74 chua lên.Còn lần này thì....Thấy Hùng ngập ngừng,Sơn hỏi:
_ Sao hả?Mày không muốn phải không?Vậy trả tiền lại cho tao đi.Vậy là xong chứ gì?
_ Nếu mày muốn thì để tao làm cho - Văn nói -Đừng bắt thằng Hùng làm như vậy!
_ Mày hả? _ Sơn hất hàm nói - Lát nữa sẽ tính tới mày.Còn Hùng,mày có làm không?Nếu không làm thì trả tiền cho tao đi.
Lúc này,Khôi nhìn Hùng với ánh mắt như muốn năn nỉ.Cuối cùng,Hùng phải nhắm mắt làm theo yêu cầu của thằng Sơn.Thấy thế,Sơn khoái chí nói:
_ Sao mày lại nhắm mắt vậy Hùng?
Vầu nói,Sơn vừa nắm đầu Hùng ấn mạnh vào hạ bộ của Khôi.Vừa ấn,Khôi vừa cười rũ dại.Trông Sơn lúc này như một thằng điên.
atraingheo
04-08-2007, 21:24
Lát sau,Sơn lại bắt Hùng ngậm nút Văn.Khi Hùng ngậm,Văn thấy một cảm giác khó tả.Cảm giác này,Văn chưa gặp bao giờ.
Trong lúc ấy,Sơn nắm đầu Khôi tát,Tát mỏi tay,Sơn lại nằm chùm lông ở vùng hạ bộ của Khôi mà giật giật.Khôi đau điếng người.Thấy Khôi nhăn mặt đau đớn,Khôi cười ha hả.Chợt nhớ tới lúc bị Tín hành hạ,Sơn nghiến răng.Phải cho mấy đứa này thê thảm mới được.Lúc này,Sơn chỉ muốn lấy máu Khôi và Văn thôi.Chợt nhớ tới ánh mắt hung thần ác quỷ của Mạnh Hùng,Sơn rùng mình." Không đựơc lấy màu thì mình tìm cách khác vậy" _ Sơn lầm bầm.Và bất chợt,Sơn nghĩ ra một trò chơi man rợ.Trò chơi này Sơn đã bắt gặp trên đĩa phim sex.Mỉm cười thích chí,Sơn đảo mắt nhìn quanh.Thấy cây chổi lông gà,Sơn liền bước tới lấy.Và Sơn bắt đầu lấy cây chổi,nhét vào hậu môn của Khôi mà ngóay.Khôi thét lên đau đớn.Sơn khoái chí cừơi ha hả,cười như một thằng điên:
_ Đau lắm hả?Thét lên nữa đi! Thét lên nữa đi!
Hùng nhìn cảnh ấy mà rùng mình.Định bước tới cản,Sơn liền vọt miệng:
_ Tao làm thế này,thằng Khôi không đổ máu.Nếu mày muốn tao ngừng tay thì phải trả tiền lại cho tao.
Khôi nghe thế,cắn răng chịu đau,không thét lên nữa.Sơn làm liên tục,chỉ mong Khôi thét lên.Nhưng dù đau xé người,nước mắt chảy ròng ròng,Khôi vẫn không kêu rên một tiếng.Hùng nhìn cảnh ấy mà lòng đầy tâm sự.Không ngờ vì thằng Văn mà Khôi phải chịu như thế.Nhiều lúc,Hùng muốn giở trò ngang ngược với thằng Sơn.Nhưng nếu thằng Sơn làm ầm lên,vụ này bể ra tùm lum thì phiền phức lắm.Đó là chưa nói nếu ba Hùng biết chuyện này thì sẽ thế nào?Nghĩ đến đây,Hùng không dám nghĩ tiếp.Hồi nãy,ngoài mặt tuy cương với Sơn nhưng thật ra ,trong lòng Hùng cũng hồi hộp lắm.Bất chợt,Hùng nghỉ đến Tín.Hùng nghĩ:" Cũng may là mình không để thằng Tín dính vào vụ này.Nếu không thì...." Nhưng Hùng đâu có biết rằng,Tín lúc này đang bị anh Hiếu đánh một trận đòn thừa sống thiếu chết
atraingheo
04-08-2007, 22:11
Làm hoài cũng chán,Sơn bắt đầu tìm cách khác để hành hạ Khôi và Văn.Nhớ tới những việc ngày trước bị thằng Tín hành hạ,Sơn thầm nghĩ:
_ Sao mình không cho thằng Khôi và Văn nếm mùi cảm giác ấy như thế nào?
Nhớ lại cảm giác đau xé người ngày trước,Sơn liền bắt Hùng chơi trò đâm đít,đâm vào hậu môn của Khôi.Hùng ngỡ ngàng.Sơn liền nói:
_ Thì mày làm thằng Khôi như hồi trước thằng Tín làm tao vậy đó.Nếu không thì trả tiền lại cho tao.
Trước sức ép của thằng Sơn,Hùng đánh làm theo.Khi Hùng đâm vào,Khôi đau xé người nhưng không dám kêu rên.Hùng thấy Khôi nhăn mặt đau đớn tính không làm nữa.Tiếng Sơn lại văng vẳng bên tai:
_ Sao hả?Không muồn thì trả tiền lại đi.
Nghe Sơn nói thế,Khôi bèn đưa mắt ra hiệu cho Hùng làm tiếp.Ánh mắt của Khôi có vẻ van lơn,nài nỉ.Thế là Hùng làm tiếp.Vùng hậu môn Khôi đau buốt.Nhưng không hiểu sao,Khôi lại cảm thấy có cảm giác gì đó thích thích xen lẫn cảm giác đau đớn.Thấy Hùng có vẻ muốn ngưng,Khôi bèn đưa mắt ra hiệu.Vậy là Hùng tiếp tục làm.Còn Khôi,lúc này vừa đau lại vừa có chút gì đó thích thích.
Trong khi ấy,thấy Hùng làm,Sơn cũng lôi Văn ra mà đâm.Văn đau xé người,bật tiếng kêu rên.Sơn khoái chí càng làm tới tấp.Văn càng rên,Sơn càng khóai.Sơn lúc này như một kẻ điên điên khùng khùng.Sơn làm một hồi rồi cũng xúât tinh.Bên kia,Hùng cũng ra rồi.Thấy Văn còn lộ vẻ đau đớn,Sơn nghĩ chắc thằng Khôi đau lắm.Thế là Sơn bắt Văn đâm Khôi.Vậy là,Khôi phải chịu thêm một lần đau đớn.Trong lúc ấy,Sơn lấy điện thoại ra chụp hình và quay phim.Hùng trông thấy ngăn lại.Sơn cự với Hùng.Nhưng khi Sơn đòi tiền,Hùng đánh nhượng bộ.Hùng cũng không muốn làm căng với Sơn.
Văn đã xuất tinh.Sơn chẳng biết bày trò gì để hành hạ nữa.Nó chợt nảy ra một cách.Thế là ,nó lôi Khôi và Văn vào bồn tắm trấn nước.Hùng thấy Khôi quá bơ phờ bèn bảo Sơn:
_ Thôi đủ rồi.Nếu mày muốn thì cứ trân nước tao đi!
_ Mày tưởng tao không dám trấn nước mày hả?
Vừa trả lời,Sơn vừa trấn nước Hùng.Còn Tuấn Khôi và Văn ngồi bệt xuống sàn.Cả hai đã quá nhừ tử bơ phờ.
Trấn nước Hùng một hồi,tự nhiên Sơn cảm thấy quá chán chường.Không hiểu sao,nó tự nhiên ra nước mắt.Chơi với Hùng đó giờ,không ngờ thằng Hùng hôm nay lại làm thế?Sơn quá uất ức.Nó bắt đầu khóc.Vừa khóc,nó vừa buông lời oán trách Hùng.Lúc này,tình cảnh thằng Sơn thật thê thảm.Hành hạ Khôi và Văn là thế,không hiểu sao,Sơn cảm thấy chán ngán vô cùng.Nhìn Sơn rấm rức,Hùng cũng cảm thấy tồi tội.Hùng nói:
_ Thôi,mày về đi! Nếu sau này,có đứa nào ăn hiếp,mày cứ kêu tao.
_ Người ăn hiếp tao nhiều nhất chính là mày đó _ Sơn vừa trả lời vừa khóc _ Tao cạy tủ bà già tao,lấy sạch tiền trong bóp ông già .Tao tính đi chơi cho đã rồi về.Ai dè.....
Nghĩ đến đây,Sơn bắt đầu khóc òa.Hùng đến bên cạnh vỗ về:
_ Mày cũng còn hơn mười mấy triệu,cũng đủ để xài mà.Gia đình thằng Văn gặp nạn.Mình cũng nên giúp nó đi.Trong vụ này,tao và thằng Khôi cũng chẳng có lấy đồng nào đâu.Chủ yếu là giúp cho thằng Văn thôi.
_ Nhưng mà....
_ Nhưng mà hiện giờ mày không có chỗ ở chứ gì?Được rồi,mày qua ở bên nhà thằng bạn tao.Có gì,nó sẽ lo cho mày.
Hùng năn nỉ thuyết phục một hồi,Sơn cũng phải nghe theo.Hùng cầm điện thoại gọi cho Bình đen,một đệ tử của Mạnh Tiến bên quận tư.Lát sau,Bình đến.Hùng nói nhỏ mấy câu.Thế là Bình dẫn Sơn đi.
Sơn vừa đi,mười phút sau,Tín gọi điện đến.Thì ra,do Văn khóa máy,Tín không gọi cho Văn được.Tín bèn gọi cho Hùng.Tín cho Hùng hay anh Phi Long và anh Hiếu đã đồng ý giúp rồi.Hùng bèn đưa mày cho Văn.Hai đấu nói chuyện với nhau một lát rồi cúp máy.Văn nói :
_ Thằng Tín bảo đến nhà nó ngay.Anh Hiếu cần gặp .Anh Hiếu và Phi Long đã đồng ý giúp rồi.
Nghe thế,Hùng thở dài mà ra nước mắt:
_ Nếu biết anh Hiếu và anh Long chịu giúp,mình đâu phải để cho thằng Sơn hành hạ thế này.
Nhìn Khôi nhừ tử,Hùng ngậm ngùi chua xót thở dài.Văn nói:
_ Cũng vì việc của tao mà mày với thằng Khôi mới ra nông nổi này.Tao chẳng biết cám ơn thế nào.Tao chỉ còn biết lạy tạ cảm ơn.
_ Mày làm gì thế? _ Hùng đẩy Văn ra -Ai cần mày lạy?Thôi,mau rửa mặt sạch sẽ rồi đến nhà thằng Tín.Còn Khôi,mặt mày bê bết thế này cũng không nên về nhà.Mày cũng đi đến nhà Tín luôn nhé?
Khôi gật đầu.Thế là ba đứa vào rửa ráy cho sạch sẽ rồi chuẩn bị đến nhà Tín
atraingheo
06-08-2007, 20:38
Trên đường đến nhà Tín,Hùng cứ mãi băn khoăn với suy nghĩ: " Thằng Tín làm cách nào mà có thể thuyết phục được anh Hiếu?" Và khi nhớ tới việc Trường Sơn quay phim chụp hình lúc nãy,Hùng bèn phone cho Bình.bảo Bình tìm cách xóa mấy phim và hình trong điện thoại của Trường Sơn.
Đến nhà,Tín ra đón.Nh2in Tín hộc hác,bơ phờ,mọi người đều ngạc nhiên.Ngay cả Tín khi thấy Hùng,Văn ,Khôi,đứa nào đứa nấy cũng đều trầy trụa thì trố mắt lên nhìn.Khi mọi người vào trong,Tín nói:
_ Anh Hiếu và anh Phi LOng có việc phải lên công ty.Anh Phi Long dặn Văn hãy chờ ở đây.Lát hai anh về gặp.
Hùng hỏi Tín :
_ Có phải hai anh đã đồng ý giúp Văn rồi không?
Tín gật đầu.Và Tín hỏi :
_ Hôm nay,mọi người sao mặt mày thê thảm quá vậy?
Văn kể lại đầu đuôi.Tín nghe mà xót xa.Không ngờ lại ra đến nông nổi này.Tín hỏi Hùng:
_ Sao lúc lấy được tiền,Hùng còn để cho Trường Sơn ra tay chi vậy?Để cho mọi người thê thảm quá vậy?
_ Tín ơi là Tín! _ Hùng kêu lên - Năm ngàn đô không có ít đâu Tín?Nếu không nhượng bộ,thằng Sơn làm rùm beng,thưa kiện tùm lum thì lúc đó phiền phức lắm!
_ Đó là chưa kể nếu ba Mạnh Hùng mà hay được thì rầy ra to - Khôi chen vào.
_ Cũng chỉ vì Văn mà mọi người ra nông nổi này.Và Tín đã thuyết phục được anh Hiếu rồi phải không?Tín thuyết phục bằng cách nào vậy?
Vừa nói,Văn vừa ôm lấy vai Tín.Bất ngờ,Tín nhăn mặt kêu đau.Lúc này,Trí vừa về nah2,bước tới nói:
_ Thằng Tín vừa mới bị một trận đòn thừa sống thiếu chết đó.Bởi thế,tụi bây đừng có đụng vào người thằng Tín.Nó còn đau lắm đó.
Cả đám ngạc nhiên.Trí kể rõ sự tình rồi đi .Văn ứa nước mắt:
_ Sao lại ra đến nông nổi này?Sao Tín làm chuyện khờ dại quá vậy?
_ Thì Tín cũng muốn giúp Văn thôi mà.Ai dè.....
_ Trời ơi! Đâu cần phải vậy Tín! _ Hùng nói với giọng buồn buồn _ Tụi này tính toán đâu vào đó hết rồi,đã dàn dựng cảnh để lấy tiền thằng Sơn.Sở dĩ không cho Tín hay sợ Tín lo lắng quá rồi bể chuyện.Không ngờ Tín lại làm chuyện quá khờ dại như thế này.
Văn lúc này đã ra nước mắt.Ngày hôm nay,hết Khôi,Mạnh Hùng vì nó mà chịu quá nhiều thiệt thòi.Nay lại thêm Tín nữa.....Càng nghĩ,nước mắt nó càng rơi rơi....
Anh Hiếu và Phi Long về.Anh Bảo Duy và Quốc Cường cũng tới.Mấy anh vào trong phòng bàn công chuyện.Bàn xong,mấy anh bước ra ngoài gặp mấy đứa.
atraingheo
06-08-2007, 21:27
Thấy Văn,Khôi và Mạnh Hùng xác xơ tiều tụy,Phi Long và Thanh Hiếu giật mình.Quốc Cường chăm chú nhìn Mạnh Hùng hỏi:
_ Chuyện gì vậy Hùng?Ai đánh mày vậy?
_ Dạ,không có gì ạ. _ Mạnh Hùng trả lời.
Còn Phi Long hỏi Văn:
_ Chuyện gì vậy?Sao mặt mày bầm dập hết vậy?
Tín mếu mào,ôm chân Phi Long mà khóc lóc,mà kể lại sự tình.Phi Long giật mình,bảo mấy đứa cởi áo ra xem.Mạnh Hùng còn đỡ đỡ.Tuấn Khôi và Văn thì thân thể nát nhừ.Thanh Hiếu nghe kể lại sự tình thì ứa nước mắt.Hiếu nhớ lại ngày trước,khi bị Hoàng Nam bắt cóc.Hiếu đã nếm mùi cực hình như thế nào.Không ngờ mấy đứa này chỉ vì cần tiền giúp gia đình Văn mà chấp nhận mọi cực hình.Nghĩ đến đây,Hiếu lại nghĩ đến chữ Tiền.Ôi! Lại chữ Tiền!Chữ Tiền đã đem bao thảm họa đến cho gia đình.
Quốc Cường lúc này đã nhảy ***g lộng lên.Không ngờ chỉ vì mấy ngàn đô mà Mạnh Hùng phải chịu như thế?Mấy ngàn đô,đối với ai thì nhiều nhưng đối với Quốc Cường có đáng là bao.Thế mà nay....Càng nghĩ ,Quốc Cuờng càng thấy tức.Mấy anh em Mạnh Tiến,Mạnh Hùng,tuy chỉ là em họ chú bác nhưng Quốc Cường thương hai đứa như chính em ruột của mình.Nay Mạnh Hùng ra nông nỗi này,Quốc Cường nổi giận thật sự.Cường nghiến răng bảo Mạnh Hùng:
_ Thằng Sơn hiện giờ đang ở đâu?Mày lôi nó đến đây cho tao xem.
_ Dạ,cái này tự em tình nguyện mà anh Cường.Vả lại,mình lấy của nó tới 5000 USD.Nếu không nhượng bộ,nó làm ùm lên,thưa kiện khắp nơi thì sao?
Phi Long và Thanh Hiếu hết lời khuyên giải,Quốc Cường mới nguôi ngoai cơn giận.Còn Bảo Duy,từ đầu đến giờ vẫn làm thinh.Không ngờ chỉ vì mấy ngàn đô mà cả ba đứa đều ra thảm cảnh như thế này.Xưa nay,Bảo Duy chỉ biết ném tiền qua cửa sổ.Trước gặp hoàn cảnh của Thanh Hiếu,nay gặp thêm cảnh này, trong lòng Bảo Duy đã dâng lên nhiều nỗi niềm.
Thanh Hiếu mới lên tiếng:
_ Vậy số tiền 5000 USD ai đang giữ?
_ dạ,em. - Mạnh Hùng vừa trả lời,vừa móc tiền trong túi ra.Thanh Hiếu hỏi tiếp:
_ Số tiền này mấy đứa tính giao hết cho Văn phải không?
_ Dạ,phải.
_ Vậy thì bây giờ,anh sẽ chở Văn vào ngân hàng gửi số tiền này.Ngày mai,không được,ngày mai anh bận rồi,ngày mốt,anh và Văn cùng với ba em vào ngân hàng giải quyết nợ nần để ngân hàng khỏi phải xiết nhà.
Văn nghe đến đây,lòng mừng khôn xiết,vội vã theo Thanh Hiếu đến ngân hàng gửi tiền.
atraingheo
06-08-2007, 21:46
Văn cùng Thanh Hiếu đi rồi.Mạnh Hùng nói với Quốc Cường:
_ Thằng Khôi mặt mũi thế này đâu có thể về nhà được.Em tính dẫn nó đi Mũi Né chơi ít hôm nhưng không có tiền.Anh có thể cho em một ít tiền không?
Quốc Cường móc ra 200 USD đưa cho Mạnh Hùng nói:
_ Uh,hai đứa bây đi Mũi Né chơi đi.Để tao kêu Mạnh Tiến đến nhà Khôi xin phép cho.
Mạnh Hùng nghe thế mừng húm.Bảo Duy bèn nói:
_ Nè.Mạnh Hùng cầm thêm 100 USD để đi du lich cho thoải mái.Cho Tín 100 USD nữa nè.Nhưng nhớ,sau này có gì gặp anh nói.Cấm không được bày trò mở tủ lấy cắp tiền nữa nhé?
_ Dạ.
Tín mừng rỡ,cám ơn rối rít.Bảo Duy quay qua nói với Phi Long:
_ Mấy đứa nhóc này hôm nay cho mình một vố bất ngờ quá ,phải không anh Long?
Phi Long gật đầu.
Đêm ấy,Khôi ngủ lại nhà Mạnh Hùng để sáng hôm sau đi Mũi Né.Mạnh Tiến đã qua nhà xin phép và lấy quần áo dùm cho Khôi.Lúc này,mẹ Mạnh Tiến và mẹ Tuấn Khôi có làm ăn qua lại với nhau.Vả lại,Mạnh Tiến vừa mới giúp ba Khôi trong một vụ đòi nợ.Bởi thế,Mạnh Tiến qua nhà xin phép,ba má Khôi đồng ý ngay.
atraingheo
06-08-2007, 23:09
Nằm bên nhau,Hùng mới hỏi Khôi:
_ Khôi này,mày còn thương thằng Văn không?Sao hôm nay,vì thằng Văn,mày dám chịu đựng tất cả mọi việc vậy?
_ Không biết nữa.Chỉ biết rằng,thấy thằng Văn quá tội nghiệp,lúc đó,Khôi chỉ nghĩ bằng mọi cách phải giúp thằng Văn mới được.
_ Vậy chứ lúc tao đâm vào,mày có thấy đau lắm không?Tao thấy mày nhăn mặt lắm mà.
Hùng hỏi tới đây,Khôi đỏ mặt,không trả lời.Lát sau,Khôi mới trả lời lí nhí:
_ Nói thật lòng,lúc đầu Hùng đâm vào,Khôi thấy đau lắm.Nhưng không hiểu sao,lúc sau lại có cảm giác gì đó thích thích.
_ Vậy hả?
_ Uh.Khôi nói thật lòng.Mà nè,mình đi du lịch rồi về,Hùng học hành đàng hoàng nghiêm chỉnh nhé.Khôi nghe nói chương trình lớp 11 khó lắm đó.
_ Uh.Biết rồi,khổ lắm nói mãi.Lúc nào mày cũng nói tới học,học hòai.Chán chết! Đi chơi mà cũng nói tới chữ Học nữa.Thật mất hứng.Thôi ngủ đi.
Thế là Khôi ngả đầu vào lòng Hùng mà ngủ một giấc cho tới sáng.
Ngày hôm sau,hai đứa đón xe đi Mũi Né
Tới bãi biển,hai đứa cất đồ ở khách sạn rồi ra biển nô đùa.Sóng biến nhấp nhô,Khôi và Hùng ngồi trên phao nhấp nhô theo sóng.Song đùa mặt biển.Khôi cảm thấy mình như những bọt biển lên xuống.Hôm nay,đi du lịch cùng với Hùng,Khôi cảm thấy thích thú vô cùng.Đó giờ,Khôi chỉ đi du lịch với gia đình.Nay lần đầu tiên đi với Hùng,Khôi cảm giác lâng lâng.Phải nói Hùng bằng tuổi với Khôi mà sao sành sỏi quá.Vào khách sạn mướn phòng,Hùng trả giá sát sàn sạt.Nay ra biển,Hùng cùng với Khôi nô đùa.Hùng trấn nước làm Khôi sặc quá chừng.Khôi la oai ỏai.Tức mình,Khôi đập Hùng một cái nhưng Hùng né đựơc.Hùng cười toe toét làm Khôi tức tối vô cùng.Khôi rượt theo Hùng.Hai đứa ruợt đùa trên bãi biển.Rượt đến mệt nhòai,Khôi ngồi phịch xuống cát.Vốc từng nắm cát,Khôi bắt đầu xây nhà.Thấy Khôi xây nhà,Hùng mon men đến gần hỏi:
_ Khôi,mày làm gì thế?
_ Xây nhà,xây trại giam.
_ Xây nhà giam để làm gì?
_ Để nhốt Hùng lại.
_ Nhà giam này mà nhốt được tao à?_ Nói đến đây,Hùng đá một cái rồi kêu lên - Ah, nhà giam của mày tan theo sóng biển rồi.
Khôi tức tối lấy cát ném vào người Hùng.Hai đứa ném qua lại.Một lát,cả hai dính đầy cát bụi.Thế là Khôi và Hùng trở về khách sạn tắm rửa
atraingheo
07-08-2007, 21:33
Tắm rửa xong,Khôi đè Hùng xuống.Hùng la oai ỏai:
_ từ từ thôi.Mày làm gì mà gấp vậy?
Khôi chẳng nói chẳng rằng,ôm Hùng hôn như điên.Hùng hốt hỏang kêu lên:
_ Ngộp! Ngộp tao mậy!
Khôi chẳng nói chẳng rằng,miệng hôn,tay mò mẫm khắp nơi.Hùng cứ để yên cho Khôi muốn làm gì thì cứ việc làm........................................
.................................................. ...................
Xong xuôi,Hùng nằm bên cạnh Khôi hỏi:
_ Tao hỏi thật nhé?Mày thích cảm giác như vậy lắm hả?
Khôi gật đầu và ngồi dậy hôn Hùng.Một nụ hôn quá nồng nàn.Lát sau,Hùng đẩy Khôi ra và nói:
_ Dình đầy hết rồi nè.Thôi vào trong tắm đi!
Lúc này,quả thật trên mình Khôi và Hùng còn dính đầy tinh dịch.Thế là hai đứa vào trong tắm rửa.
Tắm xong,vừa bước ra ngòai,điện thoại reng.Thanh Thanh gọi.Đợi Hùng nghe phone xong,Khôi hỏi:
_ Thanh Thanh gọi có chuyện gì vậy?
_ Thì mấy ngày nay lo vụ thằng Văn không liên lạc nên thanh Thanh gọi điện vậy mà.Biết tao đi Mũi Né với mày,Thanh Thanh cự um sùm.Sao đi chơi mà không rủ Thanh Thanh theo?
_ Thế rồi mày trả lời sao?
_ Thì tao viện đủ lý do là vì.....Bởi thế không kịp cho nó hay.
_ Thế Thanh Thanh liệu có giận mày không?
_ Nếu có giận,năn nỉ một hồi rồi cũng xong .Thôi,tụi mình xuống dưới đi ăn rồi đi dạo.
Thế là hai đứa đi xuống dưới.
-------------------------------------------------------------
Trong lúc Khôi đang vui vẻ cùng Mạnh Hùng ở Mũi Né thì ở sàigon,Văn và Tín cũng xảy ra chuyện.Hôm đó,sau khi chở Văn đi gửi tiền,Hiếu có cho Văn hai trăm ngàn dằn túi,hẹn mốt sẽ cùng Văn và ba Văn vào ngân hàng giải quyết vụ nợ nần dùm gia đình Văn.
Buổi tối,trong phòng chỉ còn hai người,Hiếu và Phi Long trò chuyện với nhau.Thanh Hiếu nói:
_ Mấy đứa nhóc hôm này làm em bất ngờ quá,nhất là Mạnh Hùng.Nhiều lúc em tự hỏi,Mạnh Hùng có phải là học sinh cấp ba không nữa?
_ Mạnh Hùng khôn trước tuổi mà em.Dưới sự huấn luyện của Quốc Cường thì ai cũng có thể trở thành quỷ hết.
_ Nhưng hôm nay,hết thằng Tín rồi tới Mạnh Hùng.Không ngờ chỉ vì giúp Văn mà chúng lại....
_ quả thật hôm nay,anhc ũng rất bất ngờ về việc làm của tụi nó.Thằng Tín hồi sáng bị trận đòn tơi tả,chắc giờ còn đau lắm.
_ Thôi,anh ở đây,để em qua xem thằng Tín như thế nào.
Nói xong,Hiếu bước qua phòng Tín.Trong phòng,Tín nắm xấp trên giường,trên người chỉ còn quần lót.Thằng Trí đang lấy dầu thoa cho nó.Tín rên luôn miệng.Thấy Hiếu,Trí định mở miệng nhưng Hiếu ra dấu bảo im lặng.Hiếu lấy chai đầu trên tay Trí và bắt đầu thoa.Tín vẫn chưa hay Hiếu đến,miệng cứ rên suốt.Trí bực mình nói:
_ Anh Hiếu thoa dầu cho mày mà làm gì mày rên dữ vậy?
Tín giật mình ngẩng đầu lên vội kêu:" Anh Hiếu! "
atraingheo
07-08-2007, 22:10
Hiếu quay sang nói với Trí:
_ Tối nay,anh sẽ ngủ ở đây.Em qua phòng khác nhé.Sẵn tiện,em qua báo cho anh Long biết nhé.
Trí vâng lời bước ra.Còn Tín,thấy Hiếu,vội ngồi dậy,rụt rè.Hiếu hỏi:
_ Còn đau lắm hả?Để anh thoa dầu cho.
_ dạ...dạ....
_ Sao hả?Sợ anh đánh nữa hả?
Tín làm thinh,không dám trả lời.Hiếu liền bảo:
_ Nằm xuống đi! Để anh thoa dầu cho.Nói nghe đi!
Thế là Tín nằm xuống.Tín rụt rè hỏi:
_ Anh Hiếu ơi! Anh tha lỗi cho em rồi hả?
_ Uh.Bởi vậy,anh mới qua đây.Em còn đau lắm hả?
_ Dạ. -Tín trả lời lí nhí.
_ Bị đòn đau vậy,có oán hận anh không?
_ dạ,không,không,không ạ.Cái này lỗi do em mà.Anh Hiếu ơi! Cho em xin lỗi.Sau này,em sẽ không dám vậy nữa đâu.
_ Uh.Biết vậy là tốt.Không được lén mở tủ lấy tiền nữa,nghe chưa?
_ Dạ.
Hiếu thoa dầu cho Tín,vừa thoa,vừa cảm thấy xót xa.Rõ ràng là Tín quá yêu Văn rồi.Hiếu phải làm gì để giúp Tín đây?Phải nói,trong 5 đứa,thằng Tín là đứa mà Hiếu thương nhất.Có lẽ do nó là gay,giống như Hiếu.Đời Hiếu thê thảm quá rồi.Hiếu không muốn đời Tín cũng phải khổ như thế.Nhưng Tín quá yêu Văn.Mình phải ra tay giúp nó thôi.Hiếu nghĩ thầm như thế.Và Hiếu đã nghĩ ra cách.
Đêm đó,nằm trong lòng Hiếu,tín ngủ một cách ngon lành.Bao cảm giác đau đớn hình như đã tan biến.
Tới hôm hẹn,ba Văn cùng Văn đến nhà Tín đợi Hiếu.Vì có việc đột xuất,Hiếu cùng Phi Long phải đi gặp khách hàng nên văn cùng ba phải ở nhà chờ.Tín rót nước mời ba Văn.
Khi Hiếu về,mọi ngừơi chuẩn bị đi thì điện thoại reng.Thằng lễ,em trai Văn bị tai nạn giao thông.Thì ra,do tự đi học thêm Anh Văn một mình,không ai đưa đón,lúc băng qua đường,Lễ đã bị mấy đứa loi choi chạy ẩu lạng lách quẹt phải.Mấy đứa đó bỏ chạy luôn.Người đi đừơng đã đưa Lễ vào bệnh viện.Do biết số điện thoại di động của Văn nên Lễ đã nhờ bệnh viện gọi.Văn cùng ba hoảng hốt chạy vào bệnh viện ngay.Hiếu cùng Tín cũng vội đi theo xem tình hình.
atraingheo
08-08-2007, 22:12
Trong bệnh viện,thằng Lễ bì trầy trụa khắp người.Chân Lễ bị gãy xương cần phải bó bột.Khi cơ y tá bảo ba Văn phải đóng tiền tạm ứng cho bệnh viện ,ba Văn cứ tần ngần mãi.Hiếu nhìn thấy đoán ra mọi việc,bèn cầm 1.000.000 VND đưa cho ba Văn .Tiền bạc đâu đó đã đóng xong,Hiếu chở Văn đến ngân hàng.Còn Tín ở lại nhà thương cùng với ba của Văn.
Đến ngân hàng,Hiếu nói với Văn:
_ Thằng em trai của em đang nằm bệnh viện.Vậy thì,em nên trả nợ một nữa thôi.Còn chừa tiền lại lo cho gia đình.
_ Như vậy,mình có bị ngân hàng xiết nhà không anh?
_ Không sao đâu.Để anh làm thủ túc bảo lãnh cho.Bảo đảm ngân hàng sẽ không xiết nhà .
Thật ra,mọi khoản nợ nần của gia đình Văn,Phi LOng đã âm thầm vào thanh toán hết.Hôm nay vào,Văn trả nợ cho ngân hàng,thực chất là trả nợ cho Phi Long.Nhân viên ngân hàng chỉ giúp Hiếu chuyển tiền của Văn vào tài khoản của Phi Long.Văn không biết điều đó.Sau khi giấy tờ làm xong,gia đình Văn còn nợ ngân hàng 40 triệu ( thực chất là nợ Phi Long).Ngân hàng vẫn còn giữ giấy tờ nhà.Thời hạn trả nợ là 10 năm.Lãi súât mỗi tháng khỏang gần 500.000 VND.Số tiền 5000 USD của Văn đổi ra khỏang 80triệu.Sau khi trả nợ,Văn còn gần 20 triệu.Hiếu kêu để ngân hàng 15 triệu.Văn giữ mấy triệu để lo tiền bệnh viện.Khi nào hết tiền,vào ngân hàng rút tiếp.
Xong xuôi,Hiếu chở Văn mang giấy tờ vào bệnh viện cho ba Văn ký.Thấy số nợ hơn trăm triệu giờ chỉ còn 40 triệu,thời hạn trả nợ 10 năm,ba Văn mừng muốn khóc.Hiếu nói với Văn:
_ Thời hạn trả nợ đến 10 năm.Em hãy cố gắng học ,cố gắng vào đại học.Sau này tốt nghiệp đại học,ra trường,anh sẽ tìm việc giúp cho.Bảo đảm em sẽ trả nợ được cho gia đình.
_ Văn cứ yên chí đi - Tín nói chen vào - Văn có bằng đại học,anh Hiếu sẽ nhờ anh Bảo Duy tìm cho Văn một việc làm,lương cao.Lúc đó,chắc chắn Văn sẽ có tiền trả nợ mà.
Văn mừng rỡ cảm ơn rối rít.Ba Văn luôn miệng cảm ơn Hiếu.Gia đình Văn gặp đại nạn,tướng chừng như phải bán nhà.Nhưng nay,mọi việc đều ổn thỏa.Ba Văn nghĩ đến đâu mà ứa nước mắt.Ông cứ nghĩ rằng,Hiếu cho Văn mượn tiền,sau này Văn đi làm trả lại ( đó là lời Hiếu nói với ba Văn) .Chứ ông đâu biết rằng Văn mới đựơc Mạnh Hùng và Tuấn Khôi giúp đỡ nên mới có 5000 USD.Văn giấu không cho ba biết chuyện này nên nhờ Hiếu nói dối dùm.
Ba Văn ký xong,Hiếu lại chở Văn vào ngân hàng để hoàn tất thủ tục.Thật ra,đây chỉ là hình thức,Hiếu nhờ các nhân viên ngân hàng bày vẽ ra mà thôi.Chứ số nợ gia đình Văn đã giải quyết xong.Hiện này,gia đình Văn còn nợ 40 triệu là nợ Phi Long.Tiền lỡi mỗi tháng mà sau này gia đình Văn đóng sẽ đựơc chuyển vào tài khoản của Phi Long.Do nể mặt Thanh Hiếu và Phi Long vốn là khách hàng thân thiết nên các nhân viên ngân hàng đã nhiệt tình giúp Hiếu trong chuyện này.Việc này,chính Hiếu đã bàn bạc với Phi Long.Hiếu làm thế là muốn cho Văn phải có một quyết tâm học hành,học để mà trả nợ cho gia đình.Ngày xưa,Hiếu cũng thế kia mà.
Đại nạn gia đình Văn đã được giải quyết ổn thỏa.Nhìn nụ cừơi mãn nguyện của Văn cùng ba Văn,Hiếu chợt nhớ về ngày xưa.Thưở xưa,gia đình Hiếu cũng gặp đại họa.Dịch cúm gà đã gieo tang tóc đau thương.Ngày ấy,gia đình Hiếu gặp đại nạn nhưng có được ai giúp đâu.Người dân quê chỉ có tấm lòng chứ đâu có bạc tiền.Vả lại,cả xóm Hiếu đều bị nạn dịch .Ai cũng gặp thảm họa như ai.Người nào cũng khổ,làm sao giúp nhau được.Chỉ có thầy Liêm,giúp Hiếu tiền học phí.Mọi khoản tiền học,thầy Liêm đều lo cho Hiếu.Còn bạn bè,nghĩ đến đây,Hiếu lại nhớ về Gia Bảo.Gia Bảo đúng là đẹp trai,hào hoa phong nhã.Nhưng khi gia đình Hiếu gặp nạn,Gia Bảo đã giúp Hiếu bằng cách dẫn Hiếu đi làm callboy,đi vào con đường bán dâm để sau này Hiếu phải chịu bao nhục nhã chua xót ê chề.Còn Mạnh Hùng ngày nay,bề ngoài chỉ là đứa lưu manh,chuyên đánh lộn.Nhưng khi gia đình Văn có nạn,chính Mạnh Hùng đã giúp Văn kiếm 5000 USD để trả nợ.Đúng là,có hoạn nạn mới hiểu lòng người.Đánh giá con người không thể nhìn vào bề ngoài được.Nghĩ đến đây,Hiếu ngậm ngùi nhớ về Gia Bảo.Phải chi....phải chi....Ôi,mọi việc dù gì cũng đã qua rồi.Dù sao cuối đời,chính Bảo vì che chở cho Hiếu mà phải lãnh mấy nhát dao qua đời.Cuộc đời sao mà nhiều chua chát.Càng nghĩ,Hiếu càng cảm thấy ngậm ngùi.
atraingheo
08-08-2007, 23:04
Lúc rời bênh viện,ba Hiếu cầm tay Hiếu như muốn nói ngàn lời cảm ơn.Hiếu nói:
_ Chú ở đây chăm sóc cho Lễ.Chỉ cần Văn xuống dưới là được rồi.
Xuống dưới,Hiếu đưa tiền nhờ Tín chạy đi mua đồ.Tín đi rồi,Hiếu mới nói với Văn:
_ Thằng Tín rất quan tâm đến em.Nó đã vì em mà làm rất nhiều chuyện.Em cũng nên vì nó một chút nhé! Văn hiểu ý anh nói chứ?
Nghe Hiếu nói,Văn hiểu ngay ý Hiếu muốn nói gì.Văn liền đáp:
_ Vâng,em hiểu.Sau này,em sẽ làm mọi việc vì Tín.Em sẽ chìu Tín mọi điều.Anh Hiếu cứ an tâm điều đó.
Cầm tay Văn,Hiếu nói tiếp:
_ Gia đình em đang gặp thảm họa.Mọi việc đều trông chờ ở em.Cố gắng học lên Văn nhé!Có học giỏi,sau này mới có nhiều cơ hội phụ giúp gia đình.Cố lên Văn nhé! Và nhớ vì Tín một chút nhe em!
_ Dạ.
Lúc này,Tín đã tới.Hiếu cùng Tín ra về.Trước khi về,Tín còn nhìn Văn với ánh mắt trìu mến.
Nhìn bóng dáng Tín và anh Hiếu ra về,Văn thầm nghĩ:" Hồi nãy,anh Hiếu nói thế là muốn mình phải chấp nhận Tín đây mà".Mà lần này,trải qua cuộc hoạn nạn.Văn đã thay đổi rất nhiều.Văn cũng đã hiểu đựơc Mạnh Hùng,Khôi và Tín.Văn nghĩ tiếp: " Tín đã vì mình làm rất nhiều chuyện.Thôi thì,mình cũng nên chìu Tín một phen vậy.Dù gì đi nữa,mình đã chịu ơn Tín và anh Hiếu quá nhiều.Vậy thì,nếu Tín muốn,mình sẽ cho Tín đựơc toại nguyện".
Mẹ Văn đã khỏe.Nhưng vì Lễ còn ở trong bệnh viện nên bà không muốn về nhà.Bà ở trong bệnh viện săn sóc Lễ.Ba Văn đã có việc làm mới.Chính Hiếu nhờ Bảo Duy và Quốc Cường tìm việc làm cho ba Văn.Chỗ Quốc Cường vừa có một bảo vệ bị đuổi việc vì nhậu nhẹt bê tha,công việc nhiều bê bối.Thế là ba Văn đựơc nhận vào làm bảo vệ chỗ Quốc Cường.
Tối nay,ba Văn phải trực.Mẹ ở bệnh viện chăm sóc cho Lễ.Bác sĩ nói,ngày mai Lễ có thể xuất viện rồi.Tối này,Văn phải ngủ nhà một mình.Văn điện thoại rủ Tín qua ngủ chung.Tín mừng rỡ đạp xe qua ngay lập tức.
Buổi tối,lên gác,hai đứa ngủ chung với nhau.Văn mặc quần đùi,áo thun.Tín cởi quần dài và áo sơ mi ra.trên người chỉ còn cái quần bé tí.Tín ôm Văn mà ngủ.
Nằm bên Văn,Tín cứ trằn trọc qua lại.Tay Tín cứ rờ rẫm khắp nơi.Tuy nhiên,Tín chưa dám sờ vào phần hạ bộ vì sợ Văn phản ứng.Văn đã biết Tín muốn gì rồi.Nếu như mọi lần,Văn sẽ làm nghiêm ,không cho Tín rờ rẫm.Nhưng lần này,Văn buông xuôi,để cho Tín tự do hoạt động.Tuy nhiên,Tín vẫn còn ngại.Vì thế,Tín chỉ dám sờ vào vai,ngực và bụng.Còn sờ xuống dưới,Tín chưa dám.Thấy cặp mắt đờ đẫn của Tín.Văn phì cười:
_ Tín muốn lắm hả?
Tín đỏ mặt,không biết trả lời thế nào.Văn bèn cừơi cười nói tiếp:
_ Nếu Tín muốn thì cứ việc làm.Văn không phản đối đâu.
_ Văn chấp nhận cho Tín muốn làm gì cũng đựơc hả?
_ Uh.
Tín nghe thế mừng quýnh.Còn Văn nằm yên,lấy gối đậy mặt lại,mặc cho Tín muốn làm gì thì làm
atraingheo
11-08-2007, 20:49
Xong xuôi mọi việc ,Văn tính mặc đồ vào ngủ nhưng Tín ngăn lại :
_ Đêm nay ngủ khỏi cần mặc đồ,đuợc không Văn?
_ Tín thích vậy hả?
_ Uh.Văn có thể chìu Tín không?
Văn gật đầu.Hai đứa nằm bên nhau ngủ,chẳng đứa nào mặc quần áo gì cả.
Nằm kề bên,ôm Văn trong lòng,Tín thấy khoan khoái vô cùng.Sao hôm nay Văn quá dễ,có thể chìu mình tất cả mọi điều?Không lẽ sau vụ này,Văn đã đổi tính?Bật chợt,Tín nhỏm người lên định hôn Văn nhưng Văn đã né tránh sang chỗ khác.Tín nằm trên người Văn,thỏ thẻ bên tai:
_ Văn ơi! Tín yêu Văn quá! Văn có thể hôn Tín không?
Văn hất Tín xuống,ngẩng đầu lên nói với Tín:
_ Tín này! Văn có thể chấp nhận chìu Tín mọi chuyện nhưng Văn không thể yêu Tín được.Văn và Tín là con trai mà.Làm sao có thể yêu nhau được?
_ Có thể mà Văn.Thì tụi mình quan tâm lo lắng cho nhau.Sau này,Văn yêu cầu gì,Tín cũng nghe lời Văn hết mà.
_ Nhưng Văn không thích như thế.Văn chỉ thích con gái thôi.Hôm nay,Văn đã chìu Tín tất cả mọi chuyện rồi đó.Nhưng bảo Văn yêu Tín thì không thể.
_ Tại sao lại không thể hả Văn?
_ Tại vì Văn là con trai mà.Văn không giống như Tín.Văn không thể yêu con trai được.
Nghe Văn nói,Tín đang vui vẻ hớn hở chợt buồn ra mặt.Khóe mắt bắt đầu long lanh.Thấy Tín buồn bã,Văn ôm Tín nói:
_ Đừng buồn mà Tín.Văn biết là Tín đã vì Văn rất nhiều.Bởi vậy,tuy không yêu Tín nhưng Văn sẵn sàng chấp nhận mọi yêu cầu của Tín.Tín muốn gì,Văn cũng đồng ý hết.
_ văn nói vậy nghĩa là sao? - Tín ngơ ngác hỏi
_ Nghĩa là nếu Tín muốn làm những chuyện như đêm nay,Văn cũng không phản đối kia mà.
Tín nghe thế mừng rỡ vội ôm cổ Văn định hôn.Văn né tránh.Thế là Tín hôn vào mà Văn,hôn chùn chụt.Vừa hôn,Tín vứa nói:
_ Văn đã nói nhớ giữ lỡi đó nhe.Nhưng ở nhà Văn,ngày mai,thằng Lễ xuất viện rồi,mình đâu có thể.....Thế nếu ở bên nhà Tín,Văn cũng không phản đối mấy chuyện này chứ?
Văn gật đầu.Tín hí hửng nói tiếp:
_ Vậy thì,khi nào anh Trí về quê,Tín gọi điện,Văn qua ngủ chung với Tín nhé?
_ Uh.
Thấy Văn đồng ý,Tín vui vẻ hớn hở,ôm Văn mà ngủ.Hai mắt nhắm rồi mà trên môi Tín còn nở nụ cười mãn nguyện.
Hôm sau,về nhà,Tín cười nói luôn miệng.Thấy Tín vui vẻ thế,Hiếu bèn kéo Tín vào phòng hỏi nhỏ:
_ Tối qua,ngủ bên nhà Văn vui lắm hả?
Tín bẽn lẽn gật đầu.Thấy vậy,Hiếu hỏi tiếp:
_ Đã xảy ra chuyện rồi phải không?
Tín mắc cỡ đỏ mặt.Nhưng rồi,Tín cũng ngã đầu vào lòng Hiếu mà kể lại mọi việc.Kể xong,Tín nói với Hiếu:
_ Anh Hiếu ơi! Văn đã chấp nhận cho em làm mọi chuyện.Nhưng Văn vẫn không chấp nhận tình yêu của em?Làm sao đây hả anh?Em phải làm sao để Văn yêu em?
_ Phải chờ thôi.Tín phải hiểu Văn là con trai bình thường mà.Văn đã chấp nhận cho Tín làm những chuyện đó như vậy là việc quá sức đối với Văn rồi.Tín,em không thể đòi hỏi thêm nữa.Còn em muốn Văn chấp nhận tình yêu của em thì cần phải có thơi gian.Em cứ thật lòng với Văn.Hy vọng sẽ có ngày,Văn cũng sẽ chấp nhận tình yêu của em.
_ Liệu có ngày đó không hả anh Hiếu?
_ Hy vọng là sẽ có.
Túy trả lời Tín như vậy nhưng Hiếu thầm lo.Văn là đứa con trai bình thường mà.Liệu có ngày Văn sẽ chấp nhận yêu Tín?Liệu ngày đó có xảy ra không?Vậy mình phải làm gì để giúp Tín?Càng nghĩ,Hiếu càng thấy rồi mù.Cuối cùng,Hiếu đành nói thầm trong bụng:" Thôi thì để cho thời gian quyết định vậy"
atraingheo
11-08-2007, 21:21
Còn Khôi và Hùng,đi chơi mấy ngày đã đời rồi về.Mấy ngày vui vẻ bên Hùng,Khôi như rạng rỡ hẳn lên.Mấy ngày ấy,Hùng đã chìu Khôi hết mình.Bởi thế,lúc này,Khôi yêu đời lắm.
Còn Trường Sơn,đến lúc cạn tiền,đành tính chuyện trở về nhà.Sơn gọi điện cho Hùng.Lúc ấy,Hùng cũng vừa đi chơi với Khôi về.Nghe phone xong,Hùng liền chạy đến chỗ Sơn và bày vẽ cho Sơn cách thức về nhà.Rồi Hùng đưa Sơn về.
Khi Sơn vào nhà,ba đã đi làm,chỉ còn mẹ ở nhà.Mấy ngày Sơn bỏ nhà đi,ông Hải,ba Sơn nổi giận đùng đùng.Còn bà Duyên,mẹ Sơn chỉ âm thầm mà khóc.Bà cũng không cho chồng biết vụ bà bị mất tiền,bị mất 5000 USD.Vì thế,ông Hải chỉ nghĩ Sơn lấy hết tiền trong ví của mình rồi bỏ nhà đi chơi.
Thấy Sơn về,mẹ Sơn vừa mừng vừa buồn.Bà nói trong nước mắt:
_ Mấy ngày nay con đi đâu vậy?Rồi tiền con lấy,còn không?Hết sạch rồi phải không?
Sơn chẳng nói chẳng rằng,lầm lũi về phòng mình.
Ông Hải,ba Sơn về.Thấy Sơn,ông nổi giận,mắng chửi ầm ầm.Sơn trả treo cùng ba.Khi ông Hải hỏi Sơn:
_ Mày lấy hết tiền của tao cất trong ví để làm gì hả thằng khốn kia?
_ Con lấy để xài - Sơn bình tĩnh trả lời - Nếu con không xài,ba lấy cho gái cũng vậy.
Ông Hải nổi giận,chạy lại định cho Sơn bạt tay.Sơn nhanh chân chạy ra ngoài đường,vừa chạy vừa la:
_ Ba nghe lời mấy con nhỏ bán bia ôm về kiếm chuyện với con hả?
Ông Hải nổi trận lôi đình,xách cây chạy ra định cho Sơn một trận.Bà Duyên đã ngăn kịp.Trường Sơn chạy thẳng ra ngoài trụ sở công an phường,mời công an khu vực vào.Sơn thưa kiện ông Hải nghe lời gái bia ôm,về hạnh hạ vợ con.
Thấy anh công an khu vực xuất hiện,ông Hải và bà Duyên ngạc nhiên.Khi nghe anh công an nói việc Sơn thưa kiện,ông Hải giận tím mặt.Bà Duyên cũng há hốc mồm.Không ngờ chuyện xấu của gia đình,Sơn đã rêu rao ngoài trụ sở công an.Ông Hải như chết đừng.Bà Duyên phải đừng ra xin lỗi anh công an khu vực rồi lôi Sơn vào phòng.
Khi anh công an về,ông Hải nhìn Sơn nghiến răng nói:
_ Mày ....mày muốn chết?Chắc tao vặn họng mày quá?
Sơn lùi ra xa ,nói:
_ Ba mà dám đụng đến con thì con sẽ....con sẽ.....
_ Mày sẽ làm gì hả thằng khốn kia? _ Ộng Hải nghiến răng hỏi
_ Con sẽ lên tận cơ quan ba,làm um sùm lên.
Bà Duyên nghe thế hoảng hốt nói:
_ Sơn! Sơn! Con nói gì vậy?Con định giết ba mẹ hả?
_ Con có muốn thế đâu.Nhưng ba tối ngày cứ mê gái rồi kiếm chuyện với con làm chi?
Ông Hải tức điên người.Càng nghe,ônmg càng muốn nổi khùng.Bà Duyên phải ngăn ông lại và nói trong nước mắt:
_ Bình tĩnh lại đi ông! Còn Sơn,con mau về phòng đi.
Sơn bỏ về phòng.Chỉ còn hai người,bà Duyên mới to nhỏ,khóc lóc năn nỉ.Cuối cùng,ông Hải đành nuốt giận,không thèm đề cập đến chuyện của Sơn nữa.Vậy là,nhờ kế của Mạnh Hùng mà ông Hải,ba Sơn chẳng dám đụng đến Sơn nữa.Và kể từ đó,Sơn đã trở thành chúa tể trong gia đình.
atraingheo
12-08-2007, 12:03
Chuyện gia đình Văn đã tạm ổn.Văn đã học trở lại cùng với Tín và Mạnh Hùng.Còn Khôi học thêm một mình ở nhà.
Lúc này,Tín bắt đầu đuối môn Hình học không gian.Hai đừơng chéo nhau mà Tín cứ lộn hòai.Vẽ hình,Tín cứ hay lộn giữa đường nét đứt và đường liền.Văn phải chỉ thêm cho Tín và Mạnh Hùng mỗi khi thầy về hay thầy chưa đến.Tuy vậy,Tín vẫn thấy môn hình học không gian khó làm sao.
Tín học đã thế,còn Mạnh Hùng học thê thảm hơn nhiều.Mạnh Hùng bắt đầu thấy ỏai.Môn Lý,Hóa, có thế cố gắng cầm cự được.Còn môn Tóan,từ Lượng giác cho tới Hình học không gian,môn nào Hùng vẫn cứ thấy khó vô cùng.Càng học,càng thấy chán.Thầy phải cho Hùng bài tập riêng,toàn nhưng bài đơn giản,cơ bản để Hùng làm.Rồi khi thầy về,Văn phải ở lại giúp Hùng học nữa.Văn lúc này coi Hùng như là một đại ân nhân nên cố gắng ra sức giúp Hùng học.Nhưng càng học,Hủng càng cảm thấy mệt mỏi vô cùng.
Một hôm,sau khi thầy về,Văn ở lại giúp Tín và Hùng làm bài tập Hình học không gian.Hùng cứ làm sai hòai,cứ lộn giữa hai đường cắt nhau và chéo nhau.Làm một hồi,Hùng nổi cáu.Hùng đứng lên quát một tiếng:
_ Dẹp,không có học gì hết!Thật điên cái đầu!
Tín chưng hửng.Văn thì cố gắng thuyết phục Hùng ngồi xuống làm bài.Tình cờ,Hiếu cùng với Bảo Duy đi ngang.Nghe Hùng quát,Hiếu tấp vào hỏi.Khi rõ mọi chuyện,Hiếu nói với Hùng:
_ Học thì điên cái đầu.Còn đánh lộn thì sướng phải không?
Bảo Duy quát cho Hùng một trận.Thế là Hùng phải riu ríu ngồi xuống cho Văn chỉ bài
atraingheo
12-08-2007, 13:15
Vài bữa sau,Khôi qua nhà chỉ bài cho Mạnh Hùng.Khôi mang mấy bài lượng giác ra cho Hùng làm.Mấy bài này,Hùng cứ sai dấu hòai.Khôi phải giảng cho Hùng hiểu câu: " Sin bù,cos đối,phụ chéo,tang cotang pi "Tuy đã hiểu nhưng Hùng cứ lộn hòai.Bất ngờ Hùng hỏi:
_ Phụ chéo là gì hả?
_ Phụ chéo nghĩa là 2 góc phụ nhau thì sin góc này bằng cos góc kia,tang góc này bằng cotang góc kia
_ Thế 2 góc này phụ nhau phải không?
_ Không phải,2 góc này bù nhau vì chúng cộng lại bằng pi.Còn hai góc phụ nhau thì cộng lại bằng nữa pi thôi.
_ Lộn xộn,thật nhức cả đầu.
Ngeh Hùng nói thế,Khôi phải giảng lại cho Hùng hiểu thế nào là hai góc bù,hai góc phụ,hai góc hơn kém nhau pi....Khôi giảng mệt đừ,Hùng mới hiểu.Làm được hai bài,Hùng lại sai dấu nữa.Khôi kêu Hùng sửa lại.Bài sau,Hùng lại lộn dấu nữa.Bài kế tiếp vẫn không đúng.Hùng bực mình,liệng bút nói:
_ Dẹp! Không học nữa! Nhứa đầu lắm rồi.Nghỉ!
Nói xong,Hùng lại bên giường nằm xuống.Khôi phải đến kéo Hùng dậy.Hùng đẩy Khôi ra và nói:
_ Nãy giờ học nhiều rồi.Để tao nằm nghĩ chút xíu.
_ Nhiều gì mà nhiều.Mới làm có vài bài,sai tùm lum mà đòi nghỉ cái gì.
_ Thì làm sai mới đòi nghỉ.Làm sai,làm chi mà làm hòai.Mệt!
_ Thôi đi cha.Làm biếng vừa phải thôi chứ?Ngồi dậy làm bài mau.
_ Không có làm bài gì nữa cả.Hết mày rồi tời thằng Văn,cứ kêu tao học hòai.Tao mà nổi điên lên,tao cho hai thằng bây ăn bụp đó.
_ Ngon quá hén?Làm biếng còn nói giọng đó hả?Ngồi dậy học đi cha.
_ Hoc! Học! Học cái đầu mày đó chứ ở đó học hòai.Lộn xộn!
_ Thôi,đừng giỡn nữa.Ngồi dậy làm bài đi Hùng.
Vừa nói,Khôi kéo Hùng dậy.Nhưng Hùng lại kéo xuống.Thế là Khôi lại ngã trên mình Hùng.Mặt Khôi áp vào mặt Hùng.Không hiểu sao,không kềm được,Khôi lại hôn.Hùng để yên cho Khôi hôn.Bất chợt,Khôi đưa tay kéo quần Hùng xuống.Hùng giãy nãy đẩy Khôi ra và nói:
_ Mày muốn chuyện đó hả?Bữa khác đi! Hôm nay tao không được khỏe.
_ Cũng được.Thôi,ngồi dậy học đi.
Cuối cùng,Khôi cũng thuyết phục được Hùng ngồi dậy làm bài.Nhưng vừa làm bài,Hùng cứ vừa cằn nhằn.Hùng lẩm bẩm:
_ Mấy cha nào dư hơi quá,nghĩ ra mấy công thức lượng giác này làm khổ đời học sinh.
Lầm bầm đã,Hùng mang tên mấy nhà Toán học ra mà nguyền rủa.Khôi ngạc nhiên:
_ Mày điên rồisao?Tự nhiên lôi tên mấy nhà Toán Học ra nguyền rủa vậy?
_ Uh,tao điên rồi.Vậy đó,rồi sao?Học quá ,điên rồi nên không học nữa.Nghỉ!
Nói xong,Hùng lại xuống giường nằm tiếp.Khôi phải đến lôi Hùng dậy học.Nhưng Hùng vẫn nằm yên nói:
_ Tao học nhiều rồi,học quá điên rồi nè,mày không thấy sao?
_ Thôi mà Hùng.Ngồi dậy học đi! Kẻo không,nữa vào năm học,không theo kịp chương trình đó.
_ Thì tới đó tính.Giờ chưa vào năm học,chưa cần phải học.
_ Nhưng đợi tới vào năm học,học làm sao kịp?Thôi,ngồi dậy học đi.
_ Học ! Học! Hè mà mày cũng bắt tao học,mày muốn ở tù không?
_ Hùng nói gì vậy? _ Khôi ngạc nhiên hỏi
_ Mày không nghe bộ trưởng bộ giáo dục nói sao?
_ Nói gì?
_ Thì nói là hè không được ép học sinh học.Ai mà ép học sinh học,sẽ bị bỏ tù
_ Đừng có xạo.
_ Thật đó.Mày mà ép tao học,tao sẽ cho mày vào tù đó.
_ Nhảm nhí! Thôi,ngồi dậy học mau.
Sau đó,Khôi kéo Hùng dậy.Hùng chẳng thèm dậy.Khôi bực mình,lấy cây chổi quất vào mông Hùng.Bị quất đau,Hùng ngồi dậy,chạy đến chụp tay Khôi ,bẻ ra sau và nói:
_ Khôi,dám quất tao hả?Xin lỗi mau.
_ Đau! Đau Hùng!
_ Khôi! Xin lỗi không?Mày không xin lỗi,tao bẻ gãy tay luôn đó.
_ Đau mà Hùng.
Thấy Khôi nhăn mặt,Hùng buông tay ra.Hùng nhăn nhó nói:
_ Thằng cô hồn.Đau gần chết!
_ Dám nói tao cô hồn hả?Muốn chết hả?
Vừa nói,Hùng vừa đến nắm cổ Khôi đè xuống.Bất ngờ,Khôi đưa tay kéo quần Hùng xuống một cái .Hùng hết hồn buông tay ra và kéo quần lên.Khôi cừơi hì hì.Hùng tức tối,chạy đến nắm cổ đè Khôi xuống .Khôi té trên giừơng.Hùng đè lên và nói:
_ Mày dám tuột quần tao hả?Có muốn tao lột đồ rồi treo mày lên không?
_ Hùng mà lột đồ Khôi ra là Hùng phải làm chuyện ấy với Khôi đó.
_ Mày có ham muốn thì cũng ham muốn vừa phải thôi chứ.Mới hôm bữa đã đời ,giờ còn đòi nữa hả?
_ Hì hì,vậy thì đừng có lột đồ.Chứ nêu không thì.._ Nói tới đây,Khôi cười hì hì
Hùng tức tối kí lên đùi Khôi một cái đau nhói.Khôi nhăn mặt,la um sùm.
atraingheo
12-08-2007, 21:08
Thấy Khôi nhăn mặt la lối,Hùng bèn cười hỏi:
_ Đau lắm hay sao mà la dữ vậy?
_ Đau sao không?Sưng hết rồi nè.
_ Xạo mày.
_ Thật! Lại xem thì biết.
Hùng vừa ghé mắt xem thử,Khôi đã ôm chặt Hùng để vật xuống.Hùng la oai oải:
_ Té mậy! Buông ra! Không tao đấm bây giờ.
Mặc cho Hùng nói gì thì nói,Khôi cũng vẫn không buông.Hùng té .Khôi đè lên người hùng.Thuận tiện,Khôi đưa tay bóp.Hùng la oai oải:
_ Đau! Đau ! Mày chơi gì kỳ vậy?
_ Ai biểu hồi nãy mày ngang ngược,kí đau gần chết.
_ Vậy thôi huề nhé! Buông ra đi Khôi rồi tao nói cho nghe điều này.
_ Nói gì nói đi! - Khôi buông tay ra và nói
_ Đi chơi nhé?Tao với mày đi siêu thị chơi.
_ Học xong rồi đi.
_ Lại học nữa.Tao năn nỉ mày mà Khôi.Hôm nay tao oải lắm rồi.Đừng bắt tao học nữa.Đi chơi đi! Nói ngoan đi! Rồi mai mốt mày muốn gì,tao cũng chìu.
_ Hứ! Ai thèm.
_ Chắc không?Mai mốt mà đòi hỏi là tao cho ăn đấm đó.
_ Hay quá há?Côn đồ quá há?
_ Thôi,không nói nhiều nữa! Đi chơi đi rồi tối học bù.Tối nay mày ở đây chỉ tao làm bài rồi ngủ đây với tao.Chịu chưa?
_ Uh.
Thấy Khôi vui vẻ cười,Hùng bèn nói nhỏ vào tai Khôi:
_ Nói trúng ý ,khoái quá rồi phải không?
_ Hứ! Thằng chó chết! .
Hùng cừơi hí hửng rồi thay đồ.Hai đứa xuống dưới nhà.Hùng lấy xe chở Khôi đi siêu thị.
atraingheo
12-08-2007, 22:12
Nhưng khi lên xe,Khôi lại nói với Hùng:
_ Thôi,đừng đi siêu thị.Mình đi ăn đi!
_ Mày muốn ăn gì?
_ Há cảo ở Hà Tôn Quyền nhé?
_ Uh.Nhưng mà mình đánh vài vòng Sài Gòn rồi xuống chơ Lớn ăn há cảo nhé?
Khôi gật đầu.Hùng phóng xe.Hùng phóng vun vút.Khôi hoảng hốt kêu lên:
_ Chạy từ từ thôi Hùng! Chạy nhanh nguy hiểm lắm!
_ Chạy xe mà chạy từ từ chán lắm.mày cứ ôm tao cho chặt.Để tao biểu diễn một chút cho xem.
_ Đừng ! Đừng Hùng! Đừng biểu diễn! Chạy từ từ thôi.
Mặc cho Khôi nói gì thì nói,Hùng cứ phóng xe ào ào,đánh võng qua các phố phường.Xưa nay Hùng là thế.Không chạy xe thì thôi.Mà đã lên xe là phải phóng ào ào.Hùng phóng xe lượn lách vèo vèo.Khôi chỉ biết ngồi sau ôm cứng Hùng.Mùi da thịt của Hùng có chút gì đó quyến rũ,làm Khôi ngất ngây.Thế là Khôi cứ ôm chặt ,da thịt ép xát vào nhau,mặc cho Hùng muốn chạy như thế nào cũng được.
Hùng phía trứơc,cầm lái phóng xe lạng lách vèo vèo.Phía trước,một ông già đang chạy xe đạp bất ngờ qụeo trái.Hùng hoảng hốt đánh tay lái để tránh ông già.Vì tay lái chuyển hướng đột ngột,xe không giữ thăng bằng,lao vào gốc cây ngã cái ào.Khôi và Hùng té chúi nhủi.
Khôi té nằm môt đống.Hùng do kịp thời chống táy nên té nhẹ hơn Khôi.Việc đầu tiến Hùng làm sau khi té là móc điện thọai ra,gọi cho Mạnh Tiến.Khôi té nặng.Trên đầu máu chảy nhỏ giọt.Người đi đừơng khiêng Khôi vào và gọi taxi đang chạy tới.Tài xế taxi chạy từ từ ghé vào.Vàbất ngờ,taxi phóng vọt luôn.Vài ngừơi lên tiếng chửi tài xế.
Mạnh Tiến cùng vài người bạn đến.Việc đầu tiên Mạnh Tiến làm là chặn chiếc taxi đang chạy đến.Mạnh Hùng và Khôi đựơc đưa lên xe.Trước khi taxi chạy,Khôi nói với Mạnh Tiến:
_ Nếu anh có gọi điện cho ba mẹ em,anh nhớ nói là em cầm lái chạy nên mới xảy ra tai nạn nhé.
Hùng nghe thế,đưa tay nắm chặt tay Khôi,Hùng hiểu là Khôi sợ,nếu gia đình Khôi biết do Hùng phóng nhanh chạy ẩu gây ra tai nạn thì gia đình sẽ không cho Khôi chơi với Hùng nữa.Hùng nhìn Khôi gật đầu ra vẻ hiểu ý.
atraingheo
16-08-2007, 19:03
Vào đến bệnh viện.do mất máu quá nhiều,Khôi đã mê man.các bác sĩ đã đưa Khôi vào phòng cấp cứu.Hùng cũng đưa vào trong băng bó.Lúc này.Hùng mới thấy đau nhức ở tay trái.Mạnh Tiến đưa Hùng đi chụp hình.Kết quả là Hùng bị gãy xương,cần phải bó bột.
Mẹ Hùng hay tin chạy vào.Mạnh Tiến thuật lại mọi việc cho bà nghe.Vào gặp Mạnh Hùng,bà ứa nước mắt.Bà nói:
_ Con làm gì mà để đến nỗi này?Chạy xe sao mà ẩu quá vậy?
_ Con đâu có chạy ẩu.Tại vì ông già chạy đằng trước,băng qua đường đột ngột nên con tránh kh6ong kịp.Cho nên....
_ Hứ! Mẹ biết con qau1 mà.Con với thằng Tiến,hai anh em mà leo lên xe là chạy ào ào.Nói hoài mà không chịu nghe.Giờ mới ra nông nổi này.Tội nghiệp cho thằng Khôi.Cũng chỉ vì con mà nó mới bị như vậy.
_ Khôi sao rồi mẹ?
_ Khôi còn đang nằm trong phòng cấp cứu - Mạnh Tiến xen vào - Bác sĩ nói,cần phải chụp hình đầu xem Khôi có bị ảnh hưởng đến não không?
Hùng nghe thế,đâm lo.Tội nghiệp cho thằng Khôi.Cũng chỉ vì Hùng mà Khôi gặp đủ thứ chuyện.Lần trứơc vào bệnh viện vì bị chém,lần này lại vào bệnh viện vì té xe.Mọi việc đều do Hùng mà ra cả.Càng nghĩ,Hùng càng cảm thấy tội nghiệp cho Khôi.
Mẹ Hùng chắt lưỡi hỏi:
_ Tụi con cho gia đình Khôi hay chưa?
_ dạ,chưa mẹ à.
_ Sao chưa báo tin cho gia đình Khôi?Không biết ba mẹ Khôi mà hay đựơc sẽ ra sao?Dù gì Khôi cũng là lá ngọc cành vàng,là đứa con cưng trong gia đình - Nói tới đây,bà đưa mắt nhìn Hùng nói tiếp -Thế mà từ hồi chơi với con,nó gặp đủ thứ chuyện.Mẹ cũng chẳng biết nói sao với con nữa ,Hùng à!
_ Mẹ à! Nếu ba mẹ Khôi đến,mẹ cứ nói là Khôi cầm lái nhé?
_ Sao lại nói thế?
_ Hồi nãy,Khôi dặn con như vậy đó _ Mạnh Tiến trả lời
Nghe tới đây,bà thoáng hiểu.Khôi sợ ba mẹ cấm ,không cho chơi với Hùng nữa.Thật khổ hết sức.Cũng chỉ vì Hùng mà bà đã cố gắng làm mọi việc cho gia đình Khôi.Bà dẫn mẹ Khôi đến làm quen với mẹ Bảo Duy,với những người có máu mặt.Bà cũng đã giúp mẹ Khôi kiếm tiền rất nhiều trong mấy vụ chứng khoán địa ốc.Ngay cả ba Khôi cũng nhờ mấy cú điện thọai của mẹ Bảo Duy mà công việc của ông luôn thuận buồm xuôi gió,mọi việc đều thuận lợi.Bà còn nhớ,ngày đầu tiên khi bà giới thiệu mẹ Khôi với mẹ Bảo Duy.Ngày ấy,mẹ Bảo Duy hơi nhăn mặt.Nhưng khi chỉ còn hai người,bà mới tâm sự nỗi lòng của mình cho mẹ Bảo Duy nghe.Sau đó,mẹ Bảo Duy không trách cứ bà nữa.Ngày xưa,mẹ Bảo Duy cũng đã từng nhiều lần rơi nước mắt vì Bảo Duy.Bởi thế,ngày nay,bà hiểu đựơc tâm trạng của một bà mẹ sẵn sàng làm mọi việc vì con.
Ba mẹ Khôi hay tin,tức tốc chạy vào bệnh viện ngay.Khi nghe Khôi do muốn thử cầm lại chạy xe tay ga nên mới xảy ra tai nạn,cả hai đều chưng hửng.Trước nay,Khôi rất đàng hoàng,sao nay lại thế?
Khi Khôi được đưa lên phòng hồi sức,mẹ Khôi đã ở bên Khôi đếm ngày.Đầu Khôi quấn đầy băng.Chân phải bĩ gãy xương,phải bó bột.Nhìn Khôi,mẹ Khôi ứa nước mắt.Bà hỏi:
_ Con đã không quen chạy xe tay ga,sao lại còn chạy nhanh chi để ra nông nổi này?
_ Dạ,tại ....vì ...lúc đó,con ...muốn .....thử chạy....thử chạy
_ Thôi bà à - Ba Khôi lên tiếng - Dù gì mọi việc đã lỡ rồi,mình cũng không nên trách nó làm gì.Con nó còn đang yếu,hãy để cho nó nghỉ ngơi.
Mẹ Khôi cũng chẳng nói thêm lời nào nữa,chỉ đưa cặp mắt đau khổ nhìn Khôi.Vài giọt nước mắt đã rơi..rơi....
atraingheo
16-08-2007, 20:14
Vài bữa sau,Hùng qua thăm Khôi.Tay trái Hùng còn bó bột.Ba mẹ Hùng đã về hết,chỉ còn bà ngừơi làm ở chăm sóc Khôi.Hùng ngồi trò chuyện cùng Khôi.Lát sau,Khôi nhờ bà người làm về nhà lấyd 9ồ cho Khôi.Bà người làm lưỡng lự vì không dám để Khôi ở lại một mình.Hùng nói:
_ Không sao đâu bác.Có cháu ở đây mà.Vả lại,còn có mẹ cháu nữa.Không sao đâu bác.
Bà người làm nghe thế,mới yên tâm ra về.Chỉ còn hai người,Hùng mới nói:
_ Thật là khổ cho mày.
_ Còn nói nữa hả?Bảo chạy từ từ kh6ng nghe,ráng chạy nhanh vào.Cho nên mới ra nông nổi này.
_ Thì tao cũng biết lỗi rồi,cho tao xin lỗi nhé.
_ Chỉ xin lỗi rồi xong à?
_ Thế mày còn muốn gì nữa?Mày nói đi! Mày muốn gì,tao cũng đồng ý mà.
_ Chắc không?
_ Chắc .Mà này,mày đừng nói với tao là mày muốn làm chuyện ấy ngay bây giờ nhé?
_ Hứ.Chuyện Khôi muốn là ....
_ Muốn gì?
_ Muốn Hùng mai mốt không đựơc phóng nhanh chạy ẩu,muốn Hùng phải học hành đàng hoàng nghiêm chỉnh,không đươc làm biếng.
_ Nữa,lại học! Đang nằm bệnh viện mà mày vẫn nói chữ học vào.Mày khoái chữ học lắm hả?
_ Hùng mới hứa đã,giờ tính nói ngang sao?
_ Ơ....tao có nói ngang hồi nào đâu?
_ Vậy là những điều Khôi vừa nói,Hùng đồng ý cả phải không?
_ Uh.Thế mày còn yêu cầu tao làm chuyện gì nữa không?
_ Khôi rất mong muốn điều này,không biết Hùng có chấp nhận không?
_ Điều gì?
_ Khôi có thể trở thành ngừơi yêu của Hùng không?Thật lòng mà nói,Khôi đã yêu Hùng rồi.Mấy ngày nay,Khôi cứ mãi suy nghĩ về điều này.Và Khôi cảm nhận là Khôi đã...đã....
_ Nhưng tao và mày không thể yêu nhau được.Tao không thể yêu mày được .
_ Tại sao?
_ Tại vì tao và mày là hai đứa con trai.Mà hai thằng con trai làm gì có tình yêu với nhau được.
_ Khôi nghĩ là được mà.
_ Không đươc là không được.Chuyện này tao không thể đáp ứng mày đuơc.Không thể nào.
Nghe Hùng nói,Khôi buồn buồn,nét mặt đăm chiêu.Hùng thấy vậy,an ủi:
_ Đừng buồn mà Khôi.Tụi mình là con trai mà.Đâu thể yêu nhau đuợc.Nhưng nếu mày muốn gì,tao cũng sẵn sàng chìu mà.Tao đã từng chìu mày mấy chuyện đó.Mày phải hiểu cho tao chứ?
_ Uh.Thế bây giờ,Hùng có thể hôn Khôi không?
_ Mày muốn thế hả?
Khôi gật đầu.Hùng bèn ra đóng cửa lại.Vì Khôi ở phòng dịch vụ,phòng một giường.Lúc này,chỉ còn hai người,Hùng cúi xuống.Khôi và Hùng bắt đầu hôn nhau.Một nụ hôn cháy bỏng ngọt ngào.Khôi cảm thấy như đất trời xoay vần.Một cảm giác lâng lâng tuyệt vời.Khôi đã thả hồn mình theo nụ hôn ấy.
rickvebert
17-08-2007, 22:17
Sau cái ngày ấy, Hùng dường như cũng đã có một chút thay đổi. Cái nụ hôn cháy bỏng ôi sao lại làm Hùng đau đầu như vậy.
Mấy ngày sau Khôi đã khỏe trở lại, nhưng có lẽ vì vết thương khá nặng nên nó còn yếu lắm. Mấy đứa bạn cũng hay tin và vào để thăm nó, thoạt đầu đứa nào đứa nấy chưng hửng, ai dè cái thằng như vậy lại dám cầm lái . nhưng sau một hòi nói chuyện thì cũng hiểu ra.
_ Thằng Hùng nó vậy rồi, vậy mà mày còn ráng đâm đầu cho nó chỡ, không chết là may rồi- thằng Tín lên giọng bất mãn
_ Thằng này, nói chuyện tầm bậy- Văn bịt miệng Tín lại
_ Tụi bay nói gì kì vậy thằng Hùng nó đâu có cố ý, bạn bè mà chỉ trích nhau vậy hã- Lúc này Khôi mới lên tiếng, chắc vì nãy giờ nó lo nghĩ về Hùng về cái nụ hôn ngất ngây mấy hôm trước
_ À phải rồi, thằng Hùng đâu nó đến đây trước tụi tao mà- Văn hỏi
_ Hùng nó đi với má tao mua đồ rồi, chắc sắp về đó- Nhắc đến Hùng là Khôi đỏ mặt .
Thấy Khôi như vậy khiến thằng Văn và thằng Tín không khỏi nhịn cười. Nói chuyện một hồi thì má Khôi về tới , bà có lẽ có chuyện sắp muốn nói.......
rickvebert
17-08-2007, 22:53
Má Khôi về với vẻ mặt hơi giận giữ, đi cạnh bà là Mạnh Hùng lúc này, trông Hùng hoảng hốt lắm. Nhìn má, nhìn Hùng mà Khôi bắt đầu đâm lo. Cả đám chưa kịp hiểu chuyện gì thì bà đã la Khôi một trận:
_ Sao con hư quá vậy, con muốn giấu má tới chừng nào, có coi má là má của con không- lúc này bà khóc tức tưởi- Thằng Hùng là gì mà con phải bao che cho nó.... Má... má hết muốn nói rồi!
Hùng định toan giải thích thì ngay lập tức bị bà tát vào mặt một cái
_ Cậu đó làm con tôi như vậy còn mặt mũi nói với tôi nữa à- tức giận đã lên tới đỉnh điểm nhưng có lẽ vì suy nghĩ đến mẹ của Mạnh Hùng đến Bảo Duy mà bà đã cố ém cơn giận và ra về.
_ Má ơi, nghe con nói cái.... má ơi má.....-Khôi chưa kịp nói được lời nào, nó sợ má nó lại nói với ba rồi mọi chuyện rối tung lên hết, vừa nghĩ tới đó là mặt mày Khôi tái nhợt lại. Lúc này Khôi lo cho Mạnh Hùng hơn cả.
Má của thằng Khôi vừa đi được một lúc thì cả đám bu lại dò hỏi
_ Ê Hùng sao bã biết chuyện của mày với thằng Khôi vậy?
Hùng còn đang thẫn thờ vì cái bạt tay lúc nãy, nó không muốn nói gì. Nhìn Hùng như vậy mà trái tim Khôi thấy đau xót lắm, nó muốn chạy lại và ôm chặt lấy Mạnh Hùng.
_Thật ra là xảy ra chuyện gì, nói tụi tao nghe coi- Tín hỏi một cách gấp gáp- có coi tụi tao là bạn không
Lấy lại được bình tĩnh, Mạnh Hùng mới bắt đầu kể.......
rickvebert
18-08-2007, 10:46
atraingheo thấy em viết sao, đừng có chê nghen anh nghỉ ngơi đi để em viết tiếp phần còn lại cho
atraingheo
19-08-2007, 18:50
Mạnh Hùng dẫn Văn và Tín vào thăm Khôi.Bốn đứa trò chuyện với nhau vui vẻ.Mẹ Khôi tránh mặt cho bốn đứa được tự nhiên thoải mái.Tín bèn hỏi Khôi:
_ Có phải Khôi cầm lái chạy nên mới gây ra tai nạn?
Khôi miễn cưỡng gật đầu.Văn thì không tin.Tín thắc mắc:
_ Vậy sao ở nhà,anh Phi LOng nói với anh Hiếu là do Hùng chạy ẩu mới gây ra cớ sự?
Hùng ú ớ.Khôi cố thanh minh cho Hùng.Nhưng nhìn ánh mắt của Khôi,Văn lờ mờ đoán ra sự việc.
Thấy Văn có vẻ nghi ngờ,Khôi bèn đánh trống lảng,bắt sang chuyện khác mà nói.Khôi nhờ Văn ra sức kèm cặp Mạnh Hùng học.Hùng giãy nãy lên:
_ Máy đó,chân qùe không lo chân qùe,cứ lo học mãi?Mày ham học thì cứ học một mình đi! Tại sao cứ kéo tao vào chi vậy?
_ Hùng hứa gì còn nhớ không? _ Khôi gằn giọng -Sao?Hứa rồi tính nuốt lời hả?
Hùng đành ngậm miệng.Thế là Khôi nhờ Văn lên kế hoạch kèm cặp Hùng.
--------------------------------------------------------------------
Khôi đã xuất viện.Chân Khôi còn bó bột.Vì thế,Khôi chỉ nằm nhà,không đi đâu được.Khôi bắt Mạnh Hùng phải mang tập vở đến để Khôi kèm cặp.Hùng giãy nãy lên.Khôi làm cứng.Cuối cùng,Mạnh Hùng đành nhượng bộ,chịu đến nhà học cùng Khôi.
------------------------------------------------------------------------
Chiều nay,Tín đang nằm nhà thì nhận được điện thoại của Danh.Hai đấu trò chuyện cùng nhau.Lát sau,Danh đến chở Tín về nhà mình.Nhà Danh đi vắng cả.Danh dẫn Tín lên lầu.Cũng như mấy lần trước,Danh ôm chầm lấy Tín hôn hít.Quần áo rơi xuống.Nhưng không như mấy làn trước,lần này Tín quá thụ động.Tín nằm yên để Danh muốn làm gì thì làm.Trong đầu Tín lúc này chỉ nghĩ về Văn.Thấy sự khác lạ của Tín,Danh ngạc nhiên hỏi:
_ Tín hôm nay sao vậy?Không hứng thú à?
Tín gật đầu và cho Danh biết là hiện giờ,Tín đang nghĩ đến Văn.Nghe Tín nói thế,Danh cũng chẳng còn hứng thú gì nữa.Mặc quần áo vào,Danh buồn buồn nói với Tín:
_ Tín yêu Văn lắm hả?Thế Văn có chấp nhận tình yêu của Tín không?
_ Văn chỉ mới chấp nhận quan hệ với mình thôi.Còn yêu thì chưa.
Và Tín kể rõ mọi chuyện cho Danh nghe.Tín kể xong,Danh liền nói:
_ Văn đâu có cùng chung giới như tụi mình.Thế mà Tín cứ yêu.Yêu như thế,có ngày Tín sẽ khổ đau cho mà xem.Nếu sau này,Văn cưới vợ,Tín sẽ ra sao?
Danh hỏi thế,Tín cũng ngớ người.Quả thật,nếu sau này Văn cưới vợ,mình sẽ ra sao?Vấn đề này,Tín chưa bao giờ nghĩ đến.Bởi thế,Tín lúng túng vô cùng.Hồi sau,Tín ấp úng:
_ Mình cũng chẳng biết nữa.Thôi kệ.Tới đâu hay tới đó.Chứ biết làm sao bây giờ.
Sau đó,Tín hỏi chuyện của Danh.Năm nay vào lớp 12 nên Danh học sớm.Đầu tháng bảy nhập học rồi.Tuy vào lớp 12 nhưng Danh cũng chẳng siêng năng học cho lắm.Lúc này,Danh chỉchăm chú lên mạng tìm bạn trai lớn tuổi.Đối tượng Danh tìm là những anh Việt Kiều lớn tuổi.
atraingheo
19-08-2007, 19:03
atraingheo thấy em viết sao, đừng có chê nghen anh nghỉ ngơi đi để em viết tiếp phần còn lại cho
Em ơi,em viết thì hay nhưng vẫn kh6ong đúng theo ý anh.Em viết theo cách bình thường.Còn truyện này,Mạnh Hùng rất khôn ngoan,sành sõi.Khôi rất kín đáo nên ba mẹ không thể nào biết được.Vả lại,truyện này còn rất dài.Sau này,Khôi bị bắt cóc tống tiền.Khôi bị hãm hiếp đến nỗi bấn lọan tinh thần.Chính Hùng đã giúp Khôi trở lại bình thường.Và từ đó,tình yêu giữa Hùng và Khôi mới nảy nở.
Sang phần 3,Hùng và Văn đi lấy vợ.Văn bị gia đ2inh ép.Còn Hùng lại đi yêu một cô giáo mầm non rồi Hùng cưới cô ấy làm vợ.Thế là.......
Em viết văn khá tốt.Nếu em ở saigon,mình gặp nhau,anh sẽ đưa đề tài cho em viết.Đề tài ý tưởng của anh nhiều lắm.Ví dụ như chuyện tình giữa hai đứa học trò,chuyện tình giữa học trò và thầy giáo,chuyện tình giữa một gia sư với học trò.......Nếu em thích.mình gặp mặt,anh sẽ đứa ý tưởng cho
rickvebert
19-08-2007, 20:22
em ở sài gòn, email nè anh: boy_hunter_0071412@yahoo.com
bbboooyyy
19-08-2007, 22:28
ặc ặc,chuyện gì mà bi thảm quá dzay nè......hichic
truyện hay nhưng dài quá bạn ơi
nội dung rất hấp dẫn nhưng mình cảm giác nó hơi bị nhạt.
đó là ý kiến của mình thôi......mong bạn tiếp nhận
atraingheo
20-08-2007, 16:17
Tín bắt đầu hỏi Danh:
_ Thế Danh đã quen ai chưa?
_ Quen một người rồi.Ảnh tên Nhật,là chủ nhà hàng ở bên Mỹ.
_ Anh ấy bao nhiêu tuổi?
_ Ảnh chắc cũng trên 50 tuổi rồi.
_ Hả? Trên 50 tuổi,vậy là ông già rồi.Sao Danh lại đi quen ông già?
_ Ảnh tuy lớn tuổi nhưng ảnh rất sộp.Tiền của ảnh nhiều lắm.Chứ quen mấy người trẻ,làm sao có tiền để mà xài?
Sau đó,Danh kể cho Tín nghe chuyện tình của mình.Danh đã quen anh Nhật cách nay gần một tháng .Khi Danh quen,lúc ấy anh Nhật đang về du lịch ở Việt Nam.Danh quen anh Nhật qua mạng,qua chat bên Vietfun.Và sau khi chat,gặp mặt nhau,anh Nhật đã dẫn Danh đi chơi.Danh đã đi Đà Lạt cùng anh ấy.Danh đã được anh ấy mua sắm quần áo và cho tiền xài.Và sau khi về nước,Danh và anh Nhật vẫn còn thường xuyên chat với nhau.
Kể cho Tín nghe đã đời về những cuộc đi chơi giữa mình và Nhật,Danh bèn đến mở tủ đưa cho Tín xem nhưng bộ đồ,những bộ quần áo mà Nhật đã sắm cho Danh.Tín ngắm nhìn mấy bộ quần áo và khen đẹp.Danh nói:
_ Anh Nhật hẹn sáng mai sẽ lên mạng chat .Tín rảnh không?Sáng mai đi chat với mình.
_ Sáng mai Tín rảnh,không có học.Thế sáng mai.Danh không phải đi học sao?
_ Sáng mai có học chứ.
_ Có học ,thế sao Danh chat được?
_ Thì cúp học để lên mang chat với anh Nhật.
_ Danh sao gan vậy?Dám cúp học đi chat à?Không sợ sao?
_ Cúp học hả?Chuyện thường thôi.Học đâu có đẻ ra tiền.Lên mạng chat với anh Nhật mới có thể xin được tiền của ảnh chứ.
_ Thế mai Danh chat ở đâu?
_ Xuống Trần Quang Khải Q1 chat.Mai mình sẽ qua nhà chở Tín đi.Tín đồng ý chứ?
Tín gật đầu.
Sáng hôm sau,Danh qua nhà chở Tín.Danh chở Tín xuống đường Trần Quang Khải Q1,phố internet.Vào tiệm gửi xe,Danh dẫn Tín lên tuốt lầu hai.Tín hỏi:
_ Sao mình không chat ở dưới mà lên tuốt trên này vậy?
_ Ở dưới đông người,khó chat lắm.Trên này vắng vẻ,chat thoải mái.
Lúc này,trong phòng chat khá vắng vẻ.Danh dẫn Tín vào ngồi tuốt máy trong cùng.Phòng chat này gắn máy lạnh có khoảngmười mấy máy,sắp theo hàng ngang,một hàng duy nhất.Ghế nệm dựa êm ái,có thể ngả lưng ra phía sau.Ghế này thường được dùng trong các văn phòng làm việc,phòng giám đốc.
Danh và Tín bắt đầu mở máy.Danh reo lên:
_ Anh Nhật đã vào mạng rồi.Chút nữa,Danh sẽ cho Tín xem mặt anh Nhật.
Tín vào mạng,chat vớ vẩn.Danh khều khều Tín:
_ Webcam của anh Nhật kìa.Tín nhìn đi!
Đưa mắt nhìn vào,Tín thấy một ông già lớn tuổi,bụng bự như cái thùng nước lèo đang ở trần ngồi chat.Nhìn vào web xong,Tín hỏi nhỏ Danh:
_ Anh Nhật của Danh gì mà xấu như ma,già chát.Nhìn cái bụng của ảnh kìa,giống như cái trống chầu.Người như thế mà Danh yêu được à?
_ Hì...hì...ngoại hình của ảnh mặc dù xấu như mà nhưng tiền của ảnh thì rất đẹp.Mình thích anh Nhật là thích tiền của ảnh.Chứ con người của ảnh,xấu như ma ấy,chỉ có quỷmới yêu được ảnh mà thôi.
Trả lời Tín xong,Danh lại cắm cúi chat.Lát sau,Danh bắt đầu bung nút áo ra.Khều Tín,Danh nói:
_ Tín muốn nhìn anh Nhật sex không?Ảnh đang sẽ kìa.
Liếc nhìn qua,Tín thấy một ông già bụng bự đang khỏa thân trước webcam.Nhìn cảnh đó,Tín không hiểu sao lại buột miệng nói:
_ Xấu như ma vậy cũng bày đặt khỏa thân.Nhìn muốn ói!
Danh cười hề hề:
_ Người của ảnh tuy xấu như ma nhưng tiền của ảnh thì đẹp tuyệt vời.
Trả lời Tín xong,Danh lại chat tiếp.Lát sau,Danh bảo:
_ Tín quay ngang cái ghế lại,che cho mình để mình sex cho ảnh xem.
_ Hả?Danh định chat sex à?
_ ừ,trên này sáng sớm vắng người mà.Danh phải sex cho ảnh xem.Có vậy,ảnh mới chịu gửi tiền về.
Danh nói qúa,Tín đành quay ngang cái ghế lại .Thành ghế quá cao thành vách ngăn che tuyệt vời.Danh bắt đầu cởi dây nịt.Áo đã bung nút phanh ngực.Quần trong quần ngoài kéo xuống hết.Danh biểu diễn một màn sex show trước webcam.Biểu diễn xong,Danh lấy áo che lại,ngồi xuống chat tiếp.
Tín bèn hỏi Danh:
_ Tại sao Danh làm vậy?Kỳ quá đi!
_ Không làm thế,ảnh không chịu gửi tiền về cho Danh.Kìa,ảnh lại kêu Danh thủ dâm cho ảnh xem kìa.
_ Vậy Danh có tính làm không?
_ Làm chứ.Ảnh hứa là tuần sau sẽ gửi về cho Danh 100 USD.Nhưng ảnh muốn Danh phải sex cho ảnh xem.Ảnh nói ảnh rất thích xem Danh sex.Tín quay ghế lại che cho Danh đi.
Tín quay ngang ghế lại che chắn.Danh khỏa thân trước ống kính,bắt đầu thủ dâm.Liếc nhìn cảnh ấy,Tín ngao ngán lắc đầu.Thủ đâm xong,Danh lấy khăn giấy ra lau chùi sạch sẽ rồi kéo quần lên.
atraingheo
20-08-2007, 16:49
Tín nhăn mặt nói với Danh:
_ Dơ quá hà! Nhìn kỳ quá Danh ơi!
_ Chuyện bình thường mà Tín.À,anh Nhật khen Tín đẹp trai kìa.Ảnh nói rất muốn nhìn Tín khỏa thân.Nếu Tín chịu khỏa thân,ảnh sẽ gửi tiền về cho Tín xài.
_ Không,không,Tín không đời nào làm chuyện đó.
Tín cướng quyết chối từ. Danh đành qua chat tiếp với anh Nhật.Lát sau,Danh nói:
_ Anh Nhật muốn làm quen với Tín.Danh cho nick rồi.Tín chat với anh Nhật hén?
_ Tín không muốn chat với ông già.
Lúc này,Tín đã có Văn rồi,Tín đâu cần quen ai khác.Vả lại,Tín đâu có cần tiền để mà phải sex trước ống kính.Vả lại,lúc này,do Mạnh Hùng tay còn bó bột.anh Mạnh Tiến phải chở Mạnh Hùng đến nhà Tín học.Anh Mạnh Tiến còn dữ tợn hơn Mạnh Hùng nhiều.Cách đây mấy bữa,trong lúc chờ đợi Mạnh Hùng học,gặp một ông giám đốc tham nhũng đến tìm anh Hiếu để tính chuyện nhờ vả,anh Mạnh Tiến đã làm tiền ông giám đốc một cách trắng trợn.Kết quả là Tín cũng có phần,có tiền xài.Thấy Mạnh Tiến làm tiền,Hiếu cũng lắc đầu chịu thua.Và khi Bảo Duy hay chuyện,cũng làm ngơ để cho Mạnh Tiến muốn làm gì thì làm.Còn Tín và Trí thì kết Mạnh Tiến lắm.Nhờ có Mạnh Tiến mà mỗi đứa có hơn 100 ÚD bỏ túi xài chơi.Và Đức Trí đã bắt đầu kết bạn với Mạnh Tiến.
Chat xong xuôi,Tín và Danh ra về.Trên đường về,Tín cằn nhằn Danh:
_ Sao Danh lại làm vậy?Nhìn kỳ quá đi!
_ Không làm thế thì làm gì có tiền mà xài hở Tín?Và Danh nói thiệt,Danh mấy ngày nay lên mạng hy vọng kiếm thêm một Việt Kiều nữa.Chứ một mình anh Nhật thì ít quá.
_ Danh muốn quen một lúc nhiều người à?
_ Uh.Danh có thằng bạn đang học bên trường dân lập Đăng Khoa.Thằng đó là chuyên gia săn Việt Kiều.Một mình nó hiện nay đang quen một lúc tới bốn lão Việt Kiều.
_ Và nó đều chat sex cho mấy lão ấy xem?
_ Dĩ nhiên rồi! Và nó còn khóc lóc kể lể,nói cha bị xe đụng,mẹ bị ung thư.Nó khóc lóc rất thảm thương.Kết quả là cả bốn lão đều gửi tiền về cho nó xài tha hồ.
_ Thế Danh đã khóc lóc với anh Nhật chưa?
_ Rồi.Hồi nãy,mình khóc lóc,nói với anh Nhật rằng mẹ mới bị xe đụng,đang nằm bệnh viện.Anh Nhật mới bảo mình sex cho ảnh xem rồi ảnh sẽ gửi về cho 100 USD.
_ Nhưng Danh nhắm ảnh có gửi không?Liệu ảnh không gửi thì sao?
_ Chắc chắn ảnh gửi mà.Ảnh giàu lắm.Bên Mỹ,ảnh là chủ một nhà hàng mà.
_ Nhưng Danh có chắc chắn ở bên đó,ảnh là chủ nhà hàng không?Liệu có khi nào,ở bên Mỹ,anh Nhật chỉ là một lão già quét rác thì sao?Làm sao mình biết được anh Nhật ở bên Mỹ là người như thế nào?
_ Không đâu.Lúc về Việt Nam,Danh thấy ảnh xài sang lắm.Danh nghĩ,chắc chắn ở bên Mỷ,ảnh là chủ nhà hàng mà.
Tuy nói với Tín như vậy nhưng Danh cũng đâm lo.Liệu anh Nhật ở bên Mỹ có là chủ nhà hàng thật sự hay không?Liệu ảnh có gửi tiền về cho Danh như đã hứa hay không?Càng nghĩ,Danh bắt đầu càng thấy lo
boy_daohoa
22-08-2007, 11:15
atrainghep ơi làm ơn pót bài nhanh nhanh đi nè ,đợi lâu quà chòy ơi
atraingheo
26-08-2007, 13:47
Chiều nay,Tín đang nằm nhà xem ti vi thì Văn đến.Văn rủ Tín đến nhà thăm Khôi.Tín gật đầu.Chợt nhớ Mạnh Hùng có hứa cho mượn cuốn truyện,Tín liền bảo Văn chở Tín đến nhà HÙng trước rồi ghé Khôi sau
Đến nhà Hùng,hai đứa lên lầu,vào phòng.Hùng lấy truyện đưa Tín mượn.Ngồi trò chuyện tán dóc,Tín nổi hứng muốn lên sân thượng chơi.Hùng gật đầu đưa Văn và Tín lên sân thượng.Tại đây,ở trong phòng bỏ không,Tín thấy có một dàn trống và cây đàn organ.Bên ngoài là sân thượng với nhiều chậu kiểng.Văn ngạc nhiên hỏi Hùng:
_ Mày chơi đàn hả?
_ Tao biết chơi chút chút nhưng không khoái lắm.Tao thích chơi trống hơn.
_ Sao Tín không bao giờ nghe Hùng chơi trống hết vậy? - Tín hỏi
_ Thì bỏ hơn một năm rồi còn gì.
Văn bất chợt nói:
_ Hùng biết chơi trống,thằng Khôi đánh organ cũng tuyệt lắm.Hay là mình lập ban nhạc đi?
_ Và Văn sẽ hát phải không? _ Tín hỏi
Văn gật đầu.Hùng bèn hỏi Văn:
_ Mày muốn thành lập ban nhạc hả?
_ Uh
_ Vậy thì tụi mình qua nhà thằng Khôi đi.Có gì bàn bạc với nó luôn.
Thế là cả đám kéo nhau qua nhà thằng Khôi.
Khôi nghe chuyện thành lập ban nhạc thì chưng hửng.Văn trình bày với Khôi.Hiện nay,Hùng có khả năng chơi trống,Khôi chơi organ.Văn hát.Ngoài ra,trong lớp còn có thể kêu thêm Tuấn Anh chơi guitar,Ngọc Sương hát cũng hay lắm.Mạnh Hùng lúc này mới cho biết Thanh Thanh cũng biết chơi piano và organ.Thế là cả đám bàn tán sôi nổi.Khôi chợt hỏi:
_ Thế làm sao kiếm ra người hướng dẫn?Không lẽ tụi mình cứ nhắm mắt tập đại?
Tín lúc này chợt nhớ đến Đức Chiến trước kia là người mẫu.Chiến thường hay qua nhà gặp Hiếu.Tín nghĩ có thể nhờ Chiến tìm giúp cho một người hướng dẫn.Tín nói cho Mạnh Hùng rõ.Nghe xong.Mạnh Hùng gật đầu lia lịa.Hùng nói:
_ Nếu không được,tao sẽ nhờ anh Quốc Cường tìm giúp cho.Bảo đảm mọi việc sẽ ngon lành.
Thế là cả đám vui vẻ chuyện trò sôi nổi.
Vài bữa sau,Danh lại điện cho Tín.Danh rủ Tín đi uống nước.Ngoài quán nước,Danh khoe mới nhận được 100 USD .Anh Nhật nhờ bạn của ảnh là anh Hòa mang về.Sau đó,Danh hỏi:
_ Tín muốn đi chơi với anh Hòa không?Danh giới thiệu cho.
Khi Tín hỏi tuổi,Danh cho biết anh Hòa cỡ tuổi như anh Nhật.Tín nghe thế bèn nói:
_ Ổng già quá,Tín không đi chơi với ổng đầu.Chắc Danh đi chơi với ổng rồi chứ?
Danh gật đầu.Tín bèn hỏi tiếp:
_ Thế lên giường với ổng chưa?
Danh đỏ mặt gật đầu.Tín thấy vậy bèn nghĩ thầm: " Danh lúc này đang săn đón Việt Kiều để kiếm tiền.Thây kệ,chẳng liên quan gì đến mình.Lúc này,Khôi ,Văn ,Hùng....đang tập tành ca hát.Tháp tùng với Văn đi chơi vui hơn".
Thế là sau đó,Danh săn đón Việt Kiều như thế nào,Tin chẳng cần biết.Lúc này,Tín theo sát Văn,xem Văn tập tành văn nghệ.
atraingheo
27-08-2007, 21:44
Đức Chiến đã tìm được cho Tín và Mạnh Hùng một biên Đạo múa.Đó là Minh Việt.Anh này tuy là biên đạo múa nhưng có thể biên tập,hòa âm,phối khí ...cho cả đám.Mạnh Hùng ưng ý lắm.Cả đám tập ca hát tưng bừng trên sân thượng nhà Mạnh Hùng.
Đã bước sang cuối tháng 8,mọi người bắt đầu tập trung vào trường.Mấy lớp khác đều bị xáo trộn.Riêng lớp của Tín vẫn giữ nguyên không thay đổi .Trước đó,Mạnh Hùng đã nhờ mẹ vào xin với cô hiệu trưởng là cho lớp Mạnh Hùng được giữ nguyên.Nhờ thế,lớp không bị xáo trộn,toàn bạn bè cũ học chung với nhau.Trường Sơn thì ở lại lớp 10.Hồng Ngọc đã bị ba mẹ ép đi du học.Lớp có thêm hai thành viên mới,đều là nam cả.Đó là Thanh Vũ và Văn Hòa.Thanh Vũ từ trường Marie Curie chuyển sang.Văn Hòa từ Hùng Vương chuyển đến.
Năm nay,lớp Tín được cô Phương Dung làm giáo viên chủ nhiệm.Cô Phương dạy môn Văn,là giáo viên giỏi,rất nhiều kinh nghiệm.Chính cô hiệu trưởng đã nhờ cô Phương Dung làm chủ nhiệm lớp này.Năm ngoái.Mạnh Hùng đánh lộn tưng bừng.Năm nay,cô hiệu trưởng hy vọng cô Phương Dung có biện pháp với Mạnh Hùng.Chính cô hiệu trưởng và cô Chi (GVCN năm lớp 10)đã tâm sự với cô Phương Dung rất nhiều về chuyện của Mạnh Hùng.Nhờ vậy cô Phương Dung đã nắm được phần nào về tình hình lớp.
Việc đầu tiên,cô Phương Dung yêu cầu cả lớp bầu ban cán bộ lớp.Trước nhất là bầu lớp trưởng.Nhiều người đều bầu Văn.Có một số ít bầu Tuấn Khôi hay Ngọc Sương.Nhưng do năm ngoái,Văn có mấy lần tham gia đánh lộn với Trường Sơn nên cô Phương Dung không đồng ý Văn làm lớp trưởng.Và cuối cùng,theo sự gợi ý của cô,lớp đã bầu Tuấn Khôi làm lớp trưởng.Ngọc Sương làm bí thư chi đoàn kiếm lớp phó phong trào.Văn làm lớp phó học tập.Tới phiên bầu lớp phó kỷ luật,mọi người nhao nhao bầu.Nhưng người nào,cô cũng không đồng ý.Đến khi cô đề cử ra một người.mọi người đều chưng hửng.Người cô đề nghị đó là Mạnh Hùng.Cả lớp há hốc mồm nhìn cô.Ngay cả Mạnh Hùng cũng ngạc nhiên sửng sốt không kém.Mọi người đều không hiểu tại sao cô lại đề nghị Mạnh Hùng làm lớp phó kỷ luật? Và cô bắt đầu phân tích.Cô bắt đầu nêu những ưu điểm của Mạnh Hùng.Đó là tính cách mạnh mẽ,dám xông pha trấn áp bọn tội phạm,giúp đỡ người cô thế.Những chuyện cô kể,có việc Tuấn Khôi biết và có một số việc Tuấn Khôi chưa biết.Những việc ấy đều xảy ra ngoài đường,chỉ có một số người biết thôi.Còn lại,dưới mắt nhiều người,Mạnh Hùng chỉ là một kẻ côn đồ.Bởi thế,hôm nay nghe cô kể,nhiều người chưng hửng,đã quay lại nhìn Mạnh Hùng làm Mạnh Hùng mắc cỡ đỏ mặt.Và đến khi cô đem Mạnh Hùng ra so sánh với nhân vật Lục Vân Tiên,mọi người trầm trồ hẳn lên.Giọng cô êm ái nhẹ nhàng,lời lẽ thanh thoát.Cô nói tới đâu,thơ ra tới đó.Và mọi người có cảm tưởng cô đang giảng bài.Cô đang phân tích nhân vật Lục Vân Tiên.Mạnh Hùng lúc này chỉ còn biết úp mặt xuống bàn.Nó mắc cỡ vô cùng.Đó giờ,các giáo viên đều la rầy,trách mắng.Chứ có ai nói chuyện như cô Phương Dung đâu?Bởi thế,khi nhớ lại những chuyện đánh lộn tưng bừng,nó thẹn vô cùng.Lúc này,nó bắt đầu cảm thấy ngán cô .Và hình như,nó bắt đầu sợ cô thật rồi.Trong lúc ấy,Tuấn Khôi quay sang nói nhỏ với Mạnh Hùng:
_ Hôm nay Hùng ngon rồi đó! Mọi người đã xem Hùng như một Lục Vân Tiên của thời đại.
Mạnh Hùng càng mắc cỡ hơn nữa bèn đạp chân Khôi một cái.Lúc này,cả lớp đã nhất trí bầu Hùng làm lớp phó kỷ luật.Cô bèn nói với Mạnh Hùng:
_ Cả lớp đã nhất trí bầu em làm lớp phó kỷ luật rồi đó.Hy vọng em sẽ giữ kỷ luật cho lớp được tốt , luôn ngăn cản đừng để lớp mình xảy ra vụ đánh lộn ấu đả.Và cô cũng hy vọng Lục Vân Tiên của lớp này luôn luôn bênh vực người cô thế,trấn áp bọn gian manh.Và cô cũng hy vọng lớp chúng ta năm nay học tấp và kỷ luật đều tốt.Cả lớp sẽ không có em nào gây lộn,đánh lộn ,vi phạm kỷ luật nội quy của nhà trường.Cuối năm,cô hy vọng lớp chúng ta sẽ có nhiều học sinh giỏi,không có học sinh yếu.Các em nhất trí không?
Cả lớp đều nhất trí.Mạnh Hùng lúc này bối rối vô cùng.Nó chỉ muốn chui xuống gầm bàn mà trốn.Cô nói thế,chẳng khác nào cô bảo nó phải làm gương,không được gây lộn đánh lộn.Cô nói thế,Mạnh Hùng chỉ còn biết kêu khổ.
boy_daohoa
01-09-2007, 09:35
sao truyện càng ngày càng rắc rối vậy chòy
atraingheo
01-09-2007, 18:31
Ra về,Mạnh Hùng kêu khổ với Khôi:
_ Cô làm thế chết tao rồi.Nhè thằng đánh lộn như tao mà cô cho làm lớp phó kỉ luật.Có chết không chứ?
_ Thì có gì đâu!Màyd 9ừng đánh lộn nữa là xong!
_ Nhưng mà....Nói đến đậy,Hùng bối rối chỉ biết gãi đầu.
Trong lúc Mạnh Hùng đang nhăn nhó thì cô Phương Dung ra về với nụ cười mãn nguyện.Hôm nay mọi việc đều suôn sẻ.Cô hy vọng là mọi chuyện đâu sẽ vào đó,Mạnh Hùng sẽ nghe lời ,không đánh lộn đánh lạo.Nhưng cô đâu ngờ,chỉ vài bữa sau,Mạnh Hùng đã đã có trận đánh lộn tưng bừng.
Hôm nay,vào lớp,Tín mang cái Ipod ra khoe với Văn.Cái Ipod này,tối qua của một ngừơi đến gặp Thanh Hiếu có chuyện cần nhờ.Chính người ấy đã cho Tín cái Ipod.Văn và Tín cầm máy lên săm soi rồi chụm đầu lại mà xem phim.
Giờ ra chơi,Văn lên phía trên bàn chuyện với Khôi,Tuấn Anh và Mạnh Hùng.Tín ngồi dưới chăm chú xem phim trên Ipod.Tín đang xem phim thì phía trên ầm ĩ.Văn đang tranh cãi với Tuấn Anh.Tò mò,Tín để máy vào hộc bàn lên xem chuyện gì.Lúc quay xuống thì dây nghe còn đây,máy đã đi chu du phương trời nào.Tín hốt hoảng kêu lên.Mạnh Hùng,Văn và Khôi chạy xuống.Nghe Tín nói mất máy Ipod,Hùng liền ngăn chặn không cho ai bước ra ngòai.Lúc này Trắng,học sinh lớp kế bên,bạn của Kiệt đã bước ra ngoài bị Mạnh Hùng lôi vào.Trắng la chói lói:
_ Chuyện gì vậy?Sao lại kéo tối vào đây?
_ Hồi nãy mày ở trong này.Lúc ấy,Tín vừa mất máy Ipod.Bởi vậy,mày phải ở lại đây để mọi người khám xét rồi mới đựơc về.
_ Ơ...nhưng chuyện mất máy liên quan gì đến tôi.Phải để tôi về.
Thấy Trắng cứ đòi về,áo đã sút ra ngòai,Hùng thấy hơi nghi nghi.Vả lại,lúc Tín mất máy,chỉ có Kiệt,Trắng cùng với mấy đứa bạn ngồi đùa giỡn,xô qua xô lại gần đó.Khi Tín la lên,mọi người đều ở yên một chỗ.Chỉ có Trắng bỏ ra về.Vì vậy,Hùng quyết định xét người .Nghe Hùng đòi xét,Trắng cự nự một hồi rồi cũng cho Hùng xét.Lúc này,Văn và Khôi đứng giữ cửa,không cho ai ra vào.Hàng nút áo bung ra,túi quần xét hết vẫn không thấy máy đâu.Nhưng nhìn đôi mắt Trắng thấy có vẻ gian gian làm sao!Hùng quyết định xét toàn thân,kêu Trắng cởi hết quần áo ra cho Hùng xét.Trắng giãy nãy lên như điã phải vôi,khuôn mắt hơi tái,mắt có vẻ hốt hoảng.Hùng đã nhận thấy điều đó bèn kêu các bạn nữ ra ngoài hết,cửa đóng kín lại.Trắng nhất quyết một hai khộng cho Hùng cởi đồ.Bất ngờ,Hùng nhào tới,kẹp cổ Trắng thật chặt.Hùng kêu Khôi và Văn lột đồ Trắng ra.Quần dài và quần trong kéo xuống,máy rơi ra.Thì ra Trắng đã lấy máy giấu trong quần lót.Thấy máy,Tín reo lên mừng rỡ.Còn Hùng đã vung tay,đấm cho Trắng một phát.Trắng chưa kịp kéo quần lên đã ăn một quả đấm,té chúi nhủi.Hùng lại nhào tới đấm đá liên hồi.Mấy đứa trong lớp cũng nhào vô đấm ké.Trắng chưa kịp kéo quần lên,còn đang tồng ngồng,đã bị đấm đá túi bụi.
Chuông reo.Giờ chơi đã hết.Trắng mới đựơc thả ra,mắt đầy máu.Đám con gái biết chuyện Trắng ăn cắp máy cũng sa sả chửi vói theo.Trắng ôm đầu lủi thủi đi.Đám bạn cùng lớp Trắng (ở lớp kế bên) khi biết chuyện cũng chửi Trắng,chửi xối xả.Đúng là hết đời một thằng ăn cắp!
atraingheo
01-09-2007, 18:58
--------------------------------------------------------------------------
Chuyện bên lề:
Do bị một con bạch cẩu bên diễn đàn tình yêu trai việt cắn trộm nên mình không thể tập trung viết truyện được. Con bạch cẩu,một con chó trắng tu luyện ngàn năm trong các đống phân chuyên suả bậy cắn bạ.Vì nhờ tu luyện trong đống phân nhiều năm nên nó đổi nick liên tục.Mình đang đi tìm để tính sổ với nó.Khi nào xong,sẽ viết tiếp truyện
------------------------------------------------------------------------
gì thía anh trai nghèo
anh hok típ thì khi nào tụi em mới có truyện dọc típ ạh ?
atraingheo
02-09-2007, 21:37
Chuyện ngoài lề:
Một kẻ chuyên dùng miệng lưỡi ngọt ngào,giả vờ yêu thương để lừa gạt trai tơ mới lớn.Sau khi quan hệ xác thịt chán chê,hắn bắt đầu xúi giục ,dẫn dắt trai tơ đi vào con đường bán thân.Vì thế,khi mình viết truyện Tình Trai chốn học đường có nêu vụ lão Mùi,lão Ngọ,dụ dỗ ,ép buộc Tín quan hệ tình dục,hắn rất căm ghét mình và căm ghét luôn cả truyện Tình trai chốn học đường .Vì thế,hắn đã kiếm chuyện gây sự với mình bên Vietboy.Nay hắn lại kiếm chuyện gây sự bên diễn đàn Tình Yêu trai việt.Vì thế,mình quyết định lột mặt nạ hắn. Nick của kẻ đó bên Tình yêu trai việt là :nhungconduongtrang
mà anh trai nghèo ơi
anh có hình thì post lên luôn
chứ bây giờ tạo 1 cái nick Y! dể ợt àh
quang nhut
05-09-2007, 11:57
sao lau wa ko thay viet tiep vay, dang luc hap dan ma. Nhung du sao cung cam on da post bai nhe! Truyen hay lam!
troi oi Pin doi bai` nay lau lam roi` , tu khi vao TGT3 chi doc moi bai` nay`
atraingheo
09-09-2007, 10:43
Tới giờ ra về,mấy đứa lớp Trắng rủ Mạnh Hùng qua xử thằng Trắng tiếp.Thì ra năm ngoái,lớp Trắng có mấy đứa mất tiền,mất máy tính,máy MP4.Mấy đứa đó cứ đổ thừa cho Trắng riết.Thế là Trắng bị Hùng cùng đám bạn lớp Trắng đập thêm một trận nữa,dập ngay tại lớp.Kết quả là Trắng như cái mền rách.
Ngày hôm sau,mẹ Trắng vào trường gặp cô hiệu trưởng.Mặt Trắng lúc này tả tơi.Thế là hai bữa sau,cố hiệu trưởng mời mẹ Mạnh Hùng,mẹ Trắng,Thanh Hiếu lên phòng ban giám hiệu.Trắng,Tín,Mạnh Hùng cũng có mặt ở đó.Còn Mạnh Tiến ngồi bên ngoài đợi mẹ.Cô hiệu trưởng tiếp mọi người,thông báo chuyện Trắng bị đánh tơi tả.Cô hiệu trưởng vừa nói xong,mẹ Mạnh Hùng lên tiếng:
_ Ôi! Mấy thằng ăn cắp ăn trộm đánh chết là đúng rồi! Đánh cho thừa cái thói ăn cắp!Chưa kêu công an bắt là may lắm rồi.Đúng là thứ đẻ con không biết dạy,dạy con ăn cắp
_ Bà nói gì hả? Mẹ Trắng vội lên tiếng - Bà làm như biết dạy con lắm?Dạy con đánh lộn khắp nơi?
Cô hiệu trưởng vội lên tiếng can ngăn.
Mẹ Mạnh Hùng vẫn còn lên tiếng.Bà dùng những câu xúc phạm gia đình Trắng thật nặng nề.Mẹ Trắng trong lúc không kềm chế đựơc đã đưa tay tát mẹ Mạnh Hùng một cái.Mạnh Hùng bèn bay tới,tung một cú đá làm mẹ Trắng té lộn nhào.Mẹ Mạnh Hùng bị tát bất ngờ,đau nhói bèn chửi xa xả.Bà kêu luôn cả Mạnh Tiến vào.Hai anh em Mạnh Tiến và Mnah5 Hùng tính làm thịt hai mẹ con Trắng.Mọi người hoảng hốt can ngăn.Phòng ban giám hiệu trở nên hỗn độn.Mọi người phải cố gắng giữ hai anh em Mạnh Hùng để hai mẹ con Trắng ra về.Mẹ Mạnh Hùng còn nói vói theo:
_ Hai anh em chúng mày,gặp hai mẹ con nhà nó ở đâu,cứ xử đẹp cho tao.Mọi hậu quả,tao sẽ gánh chịu.
Cũng chính vì lời tuyên bố này mà ban giám hiệu phải làm hồ sơ cho Trắng chuyển sang trường khác.
Nhưng như thế vẫn chưa yên.Ba mẹ Trắng vốn là chủ quán nhậu.Và chính Mạnh Tiến đã cho người đến đập phá quán nhậu ra trò.Công an điều tra không tìm ra hung thủ.Còn Trắng,tuy đã chuyển sang trường khác vẫn bị Mạnh Hùng cho người đón đường đập cho một trận tơi tả.Và sau này,gia đình Trắng phải đến quỳ lạy lục van xin,mẹ Mạnh Hùng mới chịu bỏ qua
( còn)
atraingheo
09-09-2007, 11:07
Một tuần lễ sau,đi chơi khuya về.Mạnh Hùng chở Thanh Thanh ghé vào quán ăn đêm trên đừơng Nguyễn Tri Phương.Không ngờ Trắng cùng Hoài,anh họ và một đám bạn của người anh( toàn là dân giang hồ) đang nhậu ở đó.Trắng thấy Mạnh Hùng và Thanh Thanh vào nhưng Mạnh Hùng không thấy Trắng.Trong lúc Mạnh Hùng đang ăn uống chuyện trò vui vẻ với Thanh Thanh thì bên này,Trắng thì thầm to nhỏ với ông anh họ của mình.Hoài biết chuyện tức giận bèn ra hiệu cho đán bạn giang hồ của mình biết.Thế là cả đám từ từ tiến lại.Mạnh Hùng vẫn còn đang chọc ghẹo Thanh Thanh thì chợt thấy một cái ly bay đến.Hùng kéo Thanh Thanh né qua một bên.Một đám vỏ chai bia phang tới.Ghế ném qua.Hùng kéo Thanh Thanh né tránh nhưng không kịp.Thanh Thanh bị một vỏ chai bia đập vào đầu,cái ghế ném trúng người đau quá kêu lên một tiếng và ngã xuống..Đầu Thanh Thanh máu chảy đầy.Mạnh Hùng cầm ghế chống đỡ và chạy ra ngòai.Một vỏ chai bia đã đập trúng vai.Đám bạn của Hoài rượt theo Mạnh Hùng.Cả quán ăn náo lọan.Chủ quán hoảng hốt gọi điện cho công an .Mạnh Hùng vừa cầm ghế chống đỡ,vừa thụt lùi.Đám bạn cảu Hoài vẫn không chịu buông tha.Còn trong quán,Trắng nhớ mối hận xưa bèn trút tất cả vào Thanh Thanh.Trắng đá mấy cái liên tiếp vào người.Thanh Thanh ngất xỉu.
Công an đến.Đám bạn của Hoài và Trắng bỏ chạy tán lọan.Trắng vì chạy không kịp nên đã bị công an giữ lại.Thanh Thanh được đưa vào bệnh viện cấp cứu.Hùng cũng đã bị thương ,được đưa vào bệnh viện băng bó.
Mạnh Tiến và mẹ hay tin tức tốc chạy ngay vào bệnh viện.Mẹ Mạnh Hùng nhảy ***g lộn lên,quyết san bằng gia đình Trắng.Lúc này,ba Mạnh Hùng cũng vào thăm.Ba Mạnh Hùng bèn nói,Trắng đã bị công an bắt giữ rồi,khuyên mẹ Mạnh Hùng cứ bình tĩnh.Mọi việc đã có công an giải quyết.
Sau vụ đó,Trắng phải đi tù.Ở trong tù,Trắng nào được yên thân.Mạnh Tiến đã nhờ các đại ca xã hội đen cho ngừơi vào trại giam,tẩm quất cho Trắng mấy phen thừa sống thiếu chết.Còn Hoài và đám bạn cũng đã bị công an điều tra bắt hết.Tất cả đều đựơc đưa ra xét xử.
Thanh Thanh bị quá nặng,phải nằm bệnh viện một thời gian dài.Gia đình Thanh Thanh lúc này đã biết Mạnh Hùng chuyên gây lộn,đánh lộn,kết thù kết oán khắp nơi. Vì thế,sau khi Thanh Thanh khỏi bệnh,gia đình Thanh Thanh đã cho Thanh Thanh nghỉ học, đưa Thanh Thanh về quê dưỡng sức.Sau đó,gia đình tìm cách lo cho Thanh Thanh sang Singapore du học.Thế là mối tình giữa Mạnh Hùng và Thanh Thanh đã kết thúc.
Bị ngăn cách,bị ba mẹ Thanh Thanh cấm không cho gặp Thanh Thanh,Mạnh Hùng như muốn sụp đổ.Khôi phải ở bên Mạnh Hùng suốt để mà động viên an ủi.Ngay cả Tín, Văn cùng đám bạn cũng thường xuyên đến chơi với Mạnh Hùng.Mọi người bàn chuyện tập văn nghệ cho Hùng vơi đi nỗi buồn.Nhưng có lúc,ngồi đánh trống mà Hùng cứ thả hồn đâu đâu.Hùng cứ mãi nghĩ về Thanh Thanh.
Chính trong lúc ấy,cô Phương Dung lại xuất hiện.Cô đến nhà trò chuyện với Mạnh Hùng.Những hôm cả đám tập văn nghệ,cô cũng đến xem.Cô còn kêu Mạnh Hùng đến nhà cô.Khi Khôi chở Mạnh Hùng đến,cô dẫn cả hai ra xem vườn hoa lan .Gia đình cô Phương Dung rất giàu.Chồng cô là giám đốc.Cô đi dạy chẳngq ua vì lòng yêu nghề,yêu thương học trò.Cô cắt nghĩa cho Hùng và Khôi cách thức trồng hoa lan.Từ chuyện hoa lan,cô bắt vào chuyện gia đình,chuyện tình mẫu tử,tình yêu.Chính vài lần Khôi chở Mạnh Hùng đến nhà cô chơi mà Hùng đã lấy lại thăng bằng.Nỗi buồn dần dần cũng được nguôi ngoai.Khôi và Mạnh Hùng lúc này theo sự chỉ dẫn của cô,bắt đầu trồng hoa Lan trên sân thương.Tín cũng mon men bắt chước.Tín xin phép anh Hiếu và Phi Long.Cả hai đều gật đầu đồng ý.Thế là cả ba đứa xúm xít trồng hoa.
Típ đi anh trai nghèo
lâu quá chừng mà pót có chút chíu àh
đọc chả đã gì hết àh
atraingheo
09-09-2007, 21:21
Thời gian dần dần trôi.Nỗi buồn rồi cũng nguôi ngoai.Mạnh Hùng nghe lời cô Phương Dung nên không còn đánh lộn trong trường nữa.Nếu có đứa đệ tử nào gây chuyện,Hùng đều kêu đánh ngoài xa xa.Hùng sợ cô Phương Dung biết.Do vì còn đám đàn em nên thỉnh thoảng Mạnh Hùng cũng có tham gia đánh lộ,chủ yếu sang trường khác đánh.Tuy vậy,cô Phương Dung vẫn biết.Cô biết như vậy là Hùng cố gáng nhiều rồi.Tuy vậy,cô cuũg nói bóng gió xa xôi làm Hùng cũng hơi nhột nhột.
Sáng nay vào tiết Toán,thầy Phú kêu Văn lên sửa bài lượng giác.Văn làm bài nhanh gọn lẹ,không theo cách thầy.Thế là Văn bị thầy la:
_ Tôi dạy em làm thế nào mà em làm kiểu gì kỳ vậy?
_ Dạ,thưa thầy,em làm như vậy là sai sao? _ Văn ngơ ngác hỏi
_ Không có sai! Nhưng tôi dạy thế nào,em làm thế nấy.Đừng có tài lanh!.Em làm như em giỏi hơn tôi chắc?Vậy thì tôi nhường cho em dạy luôn đó.
Thầy Phú nạt Văn một hơi.Ở dứơi mọi ngừơi xì xào với nhau.Có đứa bảo: " Ai biểu thằng ăn không học thêm ổng nên bị ổng kiếm chuyện đó mà! Dễ hiểu quá mà!" Tín nghe vậy bèn xin phép thầy đứng lên nói:
_ Dạ,thưa thầy! Em nghĩ một bài toán có thể giải bằng nhiều cách khác nhau.Miễn sao cách giải đúng là được rồi.Thầy Trung ở nhà dạy em vẫn thường bảo thế.
_ Cái gì ? Thầy Phú quát _ Vậy thì em kêu thầy Trung của em lên đây giảng luôn đi!
Thế là thầy Phú quát qua Tín.Quát xong,thầy kêu Tín lên bảng làm bài.Thầy Phú cố tình cho bài lắt léo.Tín do lộn dấu nên làm sai.Thế là thầy Phú quát một hơi:
_ Bài như vậy mà cũng làm sai?Em học kiểu gì vậy?Học kiểu gì mà dốt như bò vậy?
Thầy Phú mắng chửi một hơi.Tín bị thầy chửi năng quá,chỉ còn biết ngồi khóc.Lớp xì xào.Có đứa nói nhỏ với Tín:
_ Ổng ghim mày rồi đó.Mau đến nhà ổng học thêm đi! Nếu không,năm nay ổng đì mày ở lại lớp cho mà xem.
Mạnh Hùng thấy vậy,tức lắm,xin phép đứng lên nói:
_ dạ,thưa thầy! Tín chỉ làm bài sai thôi.Tại sao thầy mắng chửi Tín dữ vậy?
_ Cái gì?Em lấy quyền gì mà nói với tôi câu đó.Đồ vô lễ! Đồ mất dạy!
_ Dạ,có phải vì em và Tín không đến nhà thầy học thêm nên thầy mới mắng chửi như thế phải không ạ?Có phải thầy muốn bắt ép tụi em đến nhà thầy học thêm?
Thầy Phú giận run người.mắng chửi Mạnh Hùng xối xả.Thầy đòi đưa Hùng ra hội đồng kỷ luật.Thầy đòi đuổi học Hùng.Thầy chửi Hùng câu nào,Hùng lại xỏ xiên câu nấy.Trong lớp,đã có đấu bụm miệng cười.Thầy Phú tức quá đuổi Hùng ra ngòai.Hùng không ra.Thầy Phú trong cơn nóng giận,không kềm chế được,đã xúc phạm đến ba mẹ Hùng làm Mạnh Hùng nổi quạu.Mạnh Hùng lúc này nói chuyện với thầy Phú không còn giữ gìn ý tứ gì cả.Cuối cùng,thầy Phú phải xuống phòng ban giám hiệu,mời cô hiệu trưởng lên.
atraingheo
09-09-2007, 21:50
Thầy Phú đi rồi,Hùng mới bảo Khôi,hãy làm đơn kiến nghị đổi giáo viên.Khôi lấy giấy ra làm ngay lập tức.Giấy làm xong,chưa kịp đưa mọi ngừơi ký thì thầy Phú lên cùng cô hiệu trưởng.Cô hỏi đầu đuôi mọi việc.Mạnh Hùng thuật lại mọi sự.Nghe xong,cuối cùng cô phán:
_ Dù gì em cũng không đựơc nói với thầy Phú những lời như thế.Ngày mai,em hãy mời ba em lên gặp cô.
Nói xong,cô hiệu trưởng đi xuống.Thầy Phú cũng xuống theo.Cả lớp xúm lại bàn tán.Tờ giấy chìa ra.Mọi ngừơi xúm lại ký tên vào.
Tiết sau lại là tiết Văn.Cô Phương Dung vào lớp.Cô đã ngeh phong phanh.Cô hỏi lại Mạnh Hùng đầu đuôi sự việc.Mạnh Hùng thuật lại mọi chuyện.Khôi ,Ngọc Sương và Văn cũng đứng lên nói.Nghe xong,cô Phương Dung buồn buồn nói với Mạnh Hùng:
_ Đúng ra em không nên nói với thầy Phú những lời như thế.Phen này thầy Phú quyết chí đưa em ra hội đồng kỷ luật để đuổi học em đó.
_ Dạ,thưa cô.Nhưng em muốn hỏi cô điều này.Thầy Phú làm thế có đúng không ạ?Việc thầy Phú mắng Văn,thầy chửi Tín xối xả.Thầy làm thế có đ1ung không ạ?
Mạnh Hùng hỏi làm cô Phương Dung bối rối.Ở trừơng,ai mà chẳng biết thầy Phú vốn có gốc lớn trên Sở giáo dục
atraingheo
09-09-2007, 22:09
Thầy Phú vốn dạy thì dở nhưng ép học trò học thêm thì giỏi chẳng ai bằng.Cả trường ai mà chẳng biết tiếng thầy Phú.Chỉ vì gốc thầy Phú lớn quá nên không ai dám động chạm đến.Ngay cả cô hiệu trưởng khi góp ý cho thầy Phú cũng chỉ nói nhỏ nhẹ.Đơn của phụ huynh thưa thầy Phú đầy cả xấp.Ngay Mạnh Hùng vô lễ với thầy Phú như thế,cô Dung đâm lo.Ngay cả cô hiệu trửơng cũng bị thầy Phú bắt ép phải đuổi học Mạnh Hùng.Chính cô hiệu trưởng cho cô Dung hay chuyện này.Nay Mạnh Hùng đã hỏi như thế làm cô Phương Dung bối rối vô cùng.
Cuối cùng,cô Phương Dung cho Mạnh Hùng biết rõ mọi chuyện.Mạnh Hùng liền nói với cô:
_ Cô cứ yên tâm.Em không sao đâu.Em sẽ không bị đuổi khỏi trừơng này đâu.
Nghe Mạnh Hùng nói thế,cô Phương Dung cũng bớt lo.Cô biết ở trong lớp này,Tín và Mạnh Hùng là hai đứa mà gia đình có thế lực rất mạnh.Nhưng thế lực gia đình thầy Phú cũng không vừa.Không biết phen này,mọi việc sẽ ra sao?
xoaituong
09-09-2007, 22:50
chùi ui!!! chuyện đang hồi hấp dẫn we đi!!! Thanks atraingheo nhìu nhìu!!!Post nhanh len nha anh!!!
hấp dẫn nhen
sắp có biến đông nữa òi đây
hay hay
atraingheo
12-09-2007, 10:40
Hôm nay,các giáo viên họp lại để bàn việc xử lý Mạnh Hùng,xử vụ Mạnh Hùng đã có những lời nói vô lễ với thầy Phú.Theo sự yêu cầu của mẹ Mạnh Hùng,cô hiệu trưởng mời luôn cả Hiếu và mẹ của Văn luôn.Mạnh Hùng,Tín ,Văn cũng có mặt.Trước mặt mọi người,trước mặt các giáo viên,thầy Phú đã hùng hồn kết tội Mạnh Hùng.Những lời nói của Mạnh Hùng,thầy Phú phân tích những chút một.Những lỗi lầm trước kia của Mạnh Hùng như gây lộn ,đánh lộn.... cũng bị thầy Phú lôi ra. Và cuối cùng,thầy Phú đề nghị đuổi học Mạnh Hùng.
Trước sự kết tội hùng hồn của thầy Phú,cô Phương Dung mới nhỏ nhẹ nêu ý kiến của mình.Cô nói,Mạnh Hùng tuy có quá nhiều khuyết điểm nhưng vẫn còn có thể giáo dục được.Cô xin thầy Phú hãy nương tay với Mạnh Hùng,với một đứa học trò.Cô cũng xin lỗi thầy Phú vì cô đã không răn bảo được Mạnh Hùng .Những lời Mạnh Hùng vô lễ với thầy Phú,cô đứng ra xin lỗi.Và điều cô mong mỏi nhất là đừng đuổi học Mạnh Hùng.
Trước những lời nói thiết tha của cô Phương Dung,thầy Phú chẳng động lòng chút nào.Thấy quay qua mạt sát cô Phương Dung là chỉ biết bênh vực bao che cho học trò .Thầy mạt sát cô nặng nề.Thầy Phú nói một hơi ,nói nhiều điều xúc phạm làm cô Phương Dung tức quá phải khóc nức nở.Nhiều giáo viên và cô hiệu trưởng rất bất bình.Dù sao thầy Phú nhỏ tuổi hơn cô Dung nhiều.Mọi người đều biết cô Phương Dung là một giáo viên giỏi,rất yêu nghề.Gia đình cô Phương Dung rất khá giả.Cô đi dạy đâu cần quan tâm đến chuyện tiền lương.Cô đi dạy chủ yếu là vì học trò này.Cả trường này,các giáo viên đều rất kính nể cô Phương Dung.Còn học trò thỉ khỏi nói.Đứa nào học với cô rồi cũng đều nhớ về cô.Ngày 20/11,ngày Tết,học trò đến thăm cô chật nhà.Thế mà nay thầy Phú lại dùng những lời lẽ quá nặng nề nói với cô Dung.
Mạnh Hùng thấy cô Phương Dung khóc,nó ức lắm,Nhưng nó biết chỗ này,nó không được phép nói nên đành cắn răng nhẫn nhịn.Nhìn cô Dung rơi nước mắt,nó cũng rưng rưng theo.Nó hiểu cũng chỉ vì nó mà cô Phương Dung mới bị thầy Phú xỉ vả như thế.Nó lầm bầm trong miệng: " Hãy đợi đấy! Để rồi xem! "
Xỉ vả cô Phương Dung đã đời,thầy Phú bảo cô hiệu trưởng hãy ra quyết định đuổi học Mạnh Hùng.Cô Phương Dung phản đối kịch liệt.Cô không chấp nhận đề nghị cảu thầy Phú.Nhiều giáo viên tuy mến cô Phương Dung nhưng vì quá ngán trước thế lực của gia đình thầy Phú nên đành làm thinh.Thầy Phú thấy cô hiệu trưởng vẫn còn làm thinh bèn hối thúc cô hiệu trưởng mau ra quyết định.Lúc này,tuy rất bực mình thầy Phú nhưng cô hiệu trưởng vẫn nhỏ nhẹ nói:
_ Khoan đã,còn chờ thanh tra Sở giáo dục xuống rồi mới quyết định.
_ Sao lại phải chờ?Không lẽ chị đã báo việc này lên Sở giáo dục?Dù Sở giáo dục có cử người xuống đây thì Mạnh Hùng cũng vẫn bị đuổi học thôi.Một đứa học trò vô lễ,mất dạy,đánh lộn như thế,không ai cứu đựơc đâu.
Mẹ Mạnh Hùng nghe nói thế,chỉ nhìn thầy Phú mỉm cười.Cô hiệu trưởng thấy thế ngạc nhiên.Mọi lần mẹ Mạnh Hùng hung dữ đanh đá lắm mà,sao hôm nay hiền thế?
Cô hiệu trưởng còn đang suy nghĩ miên man thì thanh tra Sở giáo dục xuống.Hai mẹ con Bảo Duy cũng có mặt.Cả Tín và Mạnh Hùng chạy ra ,khoanh tay chào mẹ Bảo Duy.Còn Bảo Duy đưa tay xoa xoa đầu Tín cười cười.Mẹ Mạnh Hùng nhắc ghế mời mẹ Bào Duy ngồi.Vì biết thế lực gia đình thầy Phú không vừa,biết thầy Phú nhất định đòi đuổi học Mạnh Hùng nên mẹ Mạnh Hùng nhất quyết mời cho đựơc mẹ Bảo Duy.Còn Bảo Duy nghe nói vụ này có liên quan đến Tín nên cũng tháp tùng đi theo,xem mọi việc thế nào.Hai mẹ con Bảo Duy đã lên làm việc với ban giám đốc Sở giáo dục.Vì thế,theo sự yêu cầu của mẹ Bảo Duy,thanh tra Sở giáo dục phải xuống đây xử lý vụ Mạnh Hùng.
Khi nghe thanh tra giới thiệu hai mẹ con Bảo Duy,thầy Phú hết hồn.Biết mình đã chọc phải tổ ong vò vẽ rồi.Ngay cả giám đốc Sở giáo dục còn phải ngán nể mẹ Bảo Duy kia mà.Thế mà mình...Thấy Phú lúc này kêu khổ trong lòng.
Còn cô hiệu trửơng lúc này mới rõ,thế lực đứng sau gia đình Mạnh Hùng và Tín là ai,nhất là khi thấy thanh hiếu kêu mẹ Bảo Duy bằng tiếng mẹ.
Mọi ngừơi đã ổn định chỗ ngồi, vị thanh tra mới hỏi đầu đuôi sự việc.Cô hiệu trưởng kể rõ đuôi đầu.Vị thanh tra bèn đưa ra mấy tờ đơn kiến nghị đòi đổi giáo viên.Chính mấy tờ kiến nghị này.Mạnh Hùng đã kêu Khôi làm rồi đưa cho cả lớp ký.Chẳng những lớp Tín mà mấy lớp khác,lớp thầy Phú dạy,Mạnh Hùng đều động viên toàn bộ làm đơn kiến nghị.Kèm theo đó là cả xấp đơn thưa thầy Phú bắt ép học trò học thêm.Chính mẹ Bảo Duy cầm mấy tờ kiến nghị và xấp đơn này lên gặp giám đốc Sở giáo dục.Ban giám đốc lúc này dù rất nể gia đình thầy Phú nhưng cũng không dám xử nhẹ được .Vì ai cũng hiểu,làm phật ý mẹ Bảo Duy thì....
Lúc này,thế cờ đã lật ngược.Sau một cái ra hiệu của Mạnh Hùng,Tín chạy ra ngòai.Tín kéo Khôi,Ngọc Sương...vào.Cả đám học trò xin gặp thanh tra Sở.Thầy Phú ngăn cản không cho vào.Bảo Duy đưa mắt ra hiệu.Vị thanh tra bèn kêu cả đám học trò vào.Đứa nào đứa nấy đều kể chuyện thầy Phú bắt ép học thêm thế nào,kể ra hết.
Cuối cùng,sau cái nhìn ra hiệu của mẹ Bảo Duy,vị thanh tra bèn kết luận là thầy Phú đã phạm phải sai lầm quá nhiều ,bắt ép học trò học thêm cần phải có hình thức kỷ luật thích đáng.Nhưng kỷ luật thế nào,vị thanh tra không nói được vì dù sao cũng còn nể gia đình thầy Phú.Lúc này,mẹ Bảo Duy mới lên tiếng.Bà nói chuyện nhỏ nhẹ ngọt ngào.Bà nói,dưới Củ Chi còn đang thiếu giáo viên trầm trọng.Chúng ta cần phải vì tương lai con em chúng ta.Bà nói rất hay,rất ngọt ngào.Câu nào cũng đễ đi vào lòng người.Vị thanh tra hiểu ý mẹ Bảo Duy muốn nói gì.Và cuối cùng,thầy Phú bị điều xuống Củ Chi dạy
atraingheo
22-09-2007, 10:46
( post tiếp truyện)
Còn Mạnh Hùng,theo sự đề nghị của cố Phương Dung,Mạnh Hùng phải làm bản kiểm điểm và bị cảnh cáo dưới sân cờ.Chuyện làm bản kiểm điểm và bị cảnh cáo dưới sân cờ,Mạnh Hùng quá quen này.Giờ thêm một lần nữa chẳng hề gì.Mạnh Hùng chỉ ray rứt một điều là vì chuyện của nó mà cô Phương Dung bị thầy Phú xài xể đến nỗi có phải khóc.Nó ân hận lắm.
Khi vị thanh tra cùng với mẹ con Bảo Duy ra về,Mẹ Mạnh Hùng cũng về theo.Trước khi về,mẹ Mạnh Hùng cầm tay cô Phương Dung.Mọi việc của Mạnh Hùng,bà đều nhờ cô Phương Dung .Trong thâm tâm bà lúc này rấtc ảm kích cô.Ngay cả mẹ Bảo Duy nhìn thấy mà cũng mủi lòng.Bà nhớ lại ngày xưa,ngày ấy Bảo Duy cũng quậy tưng trời.Bà cũng bao phen phải ra nước mắt vì Bảo Duy.
Chuyện thầy Phú bị chuyển xuống Củ Chi nhanh chóng lan truyền toàn trường.Đám học trò bàn tán hả hê lắm.Thầy Phú bắt ép học trò học thêm,ai mà chẳng biết.
Chuyện này cũng dần dần đi vào quên lãng.Sắp tới ngày 20.11,nhà trường tổ chức thi văn nghệ.Lớp Mạnh Hùng cũng hăng hái lắm.Cả đám kéo đến nhà Mạnh Hùng tập dợt. Đức Chiến đã giới thiệu Hồng Quang,một biên đạo múa đến giúp cho đám Mạnh Hùng.Tín không có tham gia biểu diễn nhưng cũng khoái đến xem mọi người tập.Văn và Ngọc Sương sẽ hát song ca với nhau.Hai người tập dợt ăn ý lắm.Mạnh Hùng chơi trống sôi nổi.Tuấn Khôi, Tuấn Anh ,Hải Long chơi đàn organ,đàn guitar.Cả đám hát hò ầm ĩ .
Hồng Quang đến hứơng dẫn cho cả đám tập dợt.Thấy Tuấn Khôi,Văn đẹp trai,trong đầu Hồng Quang nảy sinh tà ý.Có một lần,Hồng Quang thố lộ cho Đức Chiến nghe.Đức Chiến giãy nãy lên:
_ Có muốn dụ trai,ông làm ơn đi tìm đám khác.Đám này mà dính vào,chuyện lớn sẽ xảy ra đó.
Mặc dù Đức Chiến đã cảnh báo nhưng Hồng Quang để ngoài tai.Trong đầu Hồng Quang lúc nào cũng chỉ nghĩ đến Khôi và Văn.Quang chỉ suy nghĩ xem làm cách nào dụ Văn và Khôi lên giường.Bởi thế,khi hướngd ẫn,Quang cố tình va chạm vào Khôi ,Văn.Nhưng Khôi ,Văn nào có biết gì đâu.
Một hôm,đang lúc tập.Quốc Cừơng đến nhà chơi. Nghe trên sân thượng ầm ĩ,Quốc Cường lên xem.Đứng theo dõi một hồi,thấy Hồng Quang cố tình cạ cạ,miệng nói bóng gió xa xôi.Quốc Cường bèn hiểu chuyện,kéo Hồng Quang xuống nói chuyện.Quốc Cường ra lệnh cấm Hồng Quang không được giở trò,nếu không thì....Đã biết tiếng Quốc Cừơng,Hồng Quang sợ xanh mặt.
Đến ngày thi văn nghệ,tiết múc song ca của Văn và Ngọc Sương được giải ba.Còn tiết mục đơn ca của Văn được giải nhất.Cả đám hớn hở kéo nhau ăn mừng.
Ngày tháng dần dần trôi,năm học mới đây đà sắp hết.Nhờ sự giúp đỡ tận tình của Văn và Khôi,Mạnh Hùng đạt kết quả học sinh trung bình.Khôi đạt danh hiệu học sinh giỏi,Văn chỉ tiên tiến với nhau.Lúc này,Văn và Ngọc Sương có cảm tình với nhau.Hai người thường âm thầm lén lút hẹn hò đi chơi với nhau.Chuyện Văn thích Ngọc Sương,Văn giấu không cho Tín biết.Ngọc Sương cũng sợ lớp biết mang ra mà chọc ghẹo nên không dám thố lộ cùng ai.Vì thế,Tín chẳng hay biết gì.Tín thì lúc nào mê Văn như điếu đổ.Văn cũng chìu Tín hết mình.Do nhiều lần quan hệ xác thịt với nhau nên Văn cũng đã quen dần chuyện ấy.Văn cũng quen với chuyện làm top,Tín làm bottom.Và những lần quan hệ xác thịt như vậy đã mang lại cho Văn nhiều cảm giác thich thú.
( còn)
atraingheo
24-09-2007, 11:17
Bước vào thời kỳ nghỉ hè,mọi người bàn tán sôi nổi.Chuyện trò rôm rả.Từng đám,từng đám hẹn hò nhau đi chơi.Nhưng cũng có nhiều đứa đã lo kiếm chỗ học thêm vì năm sau là lớp 12 mà.
Bốn đứa Tín,Văn,Mạnh Hùng,Văn bàn nhau đi chơi xa.Bàn quan bàn lại,bàn tới bàn lui,cả đám nhất trí đi Đà Lạt chơi.
Thành phố Đà Lạt nên thơ thật đẹp.Điểm đầut iên cả đám dạo chơi là thác Camly.Văn lần đầu tiên đi Đà Lạt nên ngắm nhìn cảnh mẹ say.Tín lỉ khỉ chạy tung tăng khắp nơi.Từng dòng thác cuồn cuộn đổ ầm ầm xuống trông thật hùng vĩ.Khôi nhìn cảnh ấy trong đầu bắt đầu lãng mạn ,mộng mơ.Và Khôi bắt đầu mơ tưởng ngày sống hạnh phức bên Mạnh Hùng.Khôi cũng không ngờ mình lại như thế?Nhiều lúc Khôi thấy mình mâu thuẫn quá.Chuyện Khôi và Mạnh Hùng,trong lớp đâu có ai biết,chỉ có Tín và Văn.Bởi thế,trong lớp cũng có đứa con gái thầm thích Khôi.Tuy có hay biết nhưng Khôi vẫn làm lơ,coi như chẳng có gì.
Khôi đang suy nghĩ mông lung thì Mạnh Hùng đến.Hùng hỏi:
_ Mày làm gì mà ngồi thừ người ra vậy?
_ Ngồi ngắm cảnh.Cảnh đẹp quá Hùng nhỉ?
_ Uh.Cảnh thác đẹp nhưng đâu có gì lạ.Mày đâu phải mới đi đây lần đầu?
_ Thì cũng có đi vài lần rồi.Không hiểu sao,hôm nay nhìn cảnh,lại nghĩ đến mình.Không biết sau này Khôi có thể sống chung với Mạnh Hùng không?
_ Làm sao có chuyện đó được.Nửa sau này lớn lên lớn lên,tao với mày đều đi lấy vợ.Làm sao có thể sống chung được?
_ Nhưng Khôi chắc không cưới vợ đâu.
_ Tại sao?
_ Không biết nữa.Nhưng Khôi nghĩ là thế.
_ Thôi,đừng nghĩ vớ vẩn.Lại xem thằng Tín và Văn thế nào.
Nói rồi,Mạnh Hùng kéo Khôi đi theo mình.
Đằng kia,Tín đang ngồi rủ rỉ rù rì với Văn trông có vẻ thích thú lắm.Tín vui vẻ bao nhiêu,trong lòng Văn đang có mâu thuẫn bấy nhiêu.Văn lúc này đã thích Ngọc Sương.Văn cũng biết Tín rất thích mình.Không biết khi Tín biết chuyện giữa mình và Ngọc Sương thì sẽ ra sao?Chuyệng ì sẽ xảy ra nữa.Vả lại,không hiểu sao,những lúc quan hệ xác thịt với Tín dạo này,Văn lại thấy thích thích.Lúc trước,Văn chỉ miễn cưỡng chìu theo ý Tín thôi.Nhưng giờ đây,Văn cũng bắt đầu khoái mấy cái vụ này rồi.Văn cũng không hiểu sao lại thế?
Khôi và Hùng đến.Tín và Văn đứng lên ra xe.Kỳ này bốn đứa bao xe 4 chỗ đi chơi.Tín và Mạnh Hùng thì xin tiền Bảo Duy,Thanh Hiếu ,Phi Long,Quốc Cường .Khôi xin tiền ba mẹ.Tiền trong túi rủng rỉnh,cả đám đi chơi tha hồ.
Vào khách sạn, Khôi tính mướn hai phòng.Tín bảo mướn một phòng hai giường lớn,ở chung vui hơn.Khôi ngần ngại nhưng Hùng cứ xuề xòa,bảo mướn một phòng cũng được.Thế là bốn đứa mướn một phòng.
Buổi tối,dạo chơi thành phố Đà Lạt đã đời,bốn đứa về phòng.Cả đám đùa giỡn tưng bừng.Đến khi ngủ,Tín ngủ chung với Văn,Mạnh Hùng ngủ chung với Khôi.Đèn tắt tối thui.Mạnh ai nấy ngủ.
atraingheo
23-10-2007, 11:42
Đến nửa đêm,Tín lò mò dậy.Nghĩ là Hùng và Khôi đã ngủ say,Tín mới đưa tay qua Văn khều khều.Văn cựa mình.Tín bèn đâu tay sờ soạng khắp nơi rồi từ từ cởi đồ Văn ra.Tín làm một hồi,Văn cũng bị kích thích theo.Thế là Văn hòa nhịp cùng với Tín.Cả hai bắt đầu tham gia trò chơi xác thịt.Tín làm bottom,Văn làm top.Trong bóng tối,cả hai cứ quấn lấy nhau.
Ờ Đà Lạt chơi mấy ngày,cả đám lục đục về Sài gòn.Mấy ngày đi chơi thật vui vẻ,mọi ngừơi đều cười hớn hở.
Nghỉ hè chưa được bao nhiêu,Hiếu đã bắt Tín phải học lại rồi,học thêm ở nhà .Sang năm lên lớp 12,Hiếu lo lắm nên bắt tín học ráo riết.Văn và Mạnh Hùng cũng qua học chung với Tín.Còn Khôi cũng bị ba mẹ bắt học.Khôi học thêm ở nhà một mình.
Một bữa,Văn,Tín,Mạnh Hùng đang ngồi học thì Trí về,mặt đầy máu.Cả ba đứa đều ngạc nhiên.Mạnh Hùng vội hỏi Trí chuyện gì đã xảy ra.Trí kể lại đuôi đầu.Thì ra lúc này Trí có bạn gái là Ly Ly.Vì yêu Ly Ly nên Trí đã cho Ly Ly khá nhiều tiền.Mỗi lần Mạnh Hùng mà moi tiền đựơc mấy tay giám đốc đến đây nhờ vả Thanh Hiếu,Trí có được tiền đều dẫn Ly Ly đi sắm đồ.Trí yêu Ly Ly mê mệt nhưng Ly Ly đâu có yêu Trí.Ly Ly chỉ coi Trí như một con cừu non để mà rút rỉa.Ly Ly đang cặp bồ với Hòa,một tay anh chị trong giới giang hồ.Vả lại,Ly Ly vốn là gái gọi .Trí không hề biết điều này.Trước mặt Trí,Ly Ly ra vẻ ngây thơ .Ly Ly có đủ ngón nghề để làm Trí chết mê chết mệt.Nhưng hôm nay tình cờ,Trí phát hiện được Ly Ly đang lả lơi cùng Hòa trong quán cà phê sân vườn.Cơn ghen nổi lên,Trí đến tát Ly Ly một cái.Thế là Trí bị Hòa đánh cho tơi tả.Ly Ly đứng bên ngoài đốc xúi thêm.Kết quả Trí đã bị một trận đòn mềm mình.
Nghe Trí kể chuyện,Hùng nóng máu lên.Hùng xin phép thầy cho nghỉ rồi gọi điện cho Mạnh Tiến.Hùng bảo,để Hùng cùng anh là Mạnh Tiến sẽ trả hận cho Trí.
Trong thoáng chốc,Mạnh Tiến kéo quân đến.Hùng cùng Văn,Tín,Trí cùng đi với Mạnh Tiến.Lúc này,Hiếu cùng về với Phi Long.Thấy mặt Trí máu me ,Hiếu hoảng hồn.Hỏi trí hiểu rõ đuôi đầu,Hiếu nhăn mặt.Hiếu định gọi điện cho Quốc Cường nhưng Tiến đã vọt miệng:
_ Chuyện này mình em đủ sức giải quyết rồi,không cần làm phiền đến anh Cường đâu.Anh Hiếu cứ yên tâm.
Thế là cả đám kéo đến nhà Ly Ly.Hiếu và Phi Long cũng đi theo.
Ở nhà Ly Ly,Hòa cùng Ly Ly đang trò chuyện với Tiến Minh,anh trai của Ly Ly.Cả ba đang trò chuyện về Trí.Phía trong là đám đệ tử của Hòa đang ngồi đánh bài.Thấy Trí đến.Hòa bèn cừơi khảy:
_ Sao hả thằng khốn kia?Bị đòn như thế vẫn còn vác mặt đến à?
Hòa nói chưa dứt câu,Mạnh Hùng nhào đến tung cú dá.Hòa vội né nhưng vẫn bị Hùng đá trúng vào bụng.Điên tiết,Hòa nhào tới.Đám dệ tử xông ra.Mạnh Tiến kéo quân nhảy vào.Văn cũng tính lao theo nhưng Hùng đuổi Văn với Tín ra ngòai.Đồ đạc văng tứ tung.Chỉ trong thóang chốc,Hòa cùng đám đệ tử đã bị làm gỏi.
Lúc này,Hiếu mới bước vào.Nhìn thấy Tiến Minh,Hiếu giật mình.Thì ra,Tiến Mính vốn cùng với Thanh Hiếu,Gia Bảo là ba đứa callboy đắt khách nhất trong đừơng dây lão Tỵ.Quá khứ ngày xưa chợt quay về.Hiếu lại thấy chua xót cõi lòng.
Thấy mặt Hiếu tái xanh,Phi Long vội hỏi:
_ Hiếu! Hiếu.Chuyện gì vậy Hiếu?
Hiếu ấp úng nói không nên lời.Lúc này,Tiến Minh mặt bầm dập mới vọt miệng:
_ Sao hả Hiếu?Nghe nói lúc này mày ngon lành lắm phải không?Ngeh nói mày câu được một tay giám đốc giàu kéch xù.Phải tay này không? Vừa nói,Tiến Minh vừa đưa tay chỉ vào Phi Long.
Anh em Mạnh Tiến nghe thế mà ngơ ngác,tròn xoe mắt ra mà nhìn.Cả hai không hiểu Tiến Minh vừa nói gì.Hiếu vội đánh trống lãng:
_ Có phải Ly Ly là em gái của mày?Có phải chính nó kêu giang hồ đến đánh em tao sưng mặt?
_ Thằng này là em mày à? - Đưa tay chỉ vào Trí,Tiến Minh hỏi - Thì ai biểu nó đến kiếm chuyện với Ly Ly nên mới bị đòn.
_ Anh nói vậy mà nghe được sao? - Trí tức tối vọt miệng - Chính Ly Ly đã từng nói yêu tôi tha thiết,chỉ yêu duy nhất mình tôi.Chính tôi đã từng mua sắm đồ cho gia đình anh khá nhiều.Anh cũng từng biết điều đó mà.Thế mà nay Ly Ly lại đi đú đởn với người khác.Anh là anh của Ly Ly mà anh nói như thế,coi được không?
_ Ha...ha...ha...Tiến Minh cười ngất rồi mới nhìn mặt Trí nói tiếp - Mày đưa tiền cho Ly Ly xài .Nó cũng lên giừơng làm cho mày sướng.Như vậy là huề rồi,mày cũng đâu có thiệt thòi.Đó giờ,ai muốn lên giừơng với Ly Ly thì cứ việc bỏ tiền ra.Ly Ly vốn làm gái mà,cũng như anh Hiếu mày ngày xưa cũng từng làm callboy vậy mà.
Một câu nói của Tiến Minh chẳng khác nào tiếng sét giữa thinh không.Hiếu nghe mà như muốn quỵ.Phi Long phải đỡ Hiếu.Hai anh em Mạnh Tiến vốn chưa biết Hiếu ngày xưa đã từng làm callboy nên nghe thế mà giật mình.Tín và Trí xưa nay vốn coi Hiếu như một thần tượng,nghe vậy cũng hết hồn.Không ngờ ngày xưa,anh Hiếu của chúng nó lại là callboy?Trí lúc này đã quát lên:
_ Nói láo! Anh là thằng nói láo.Anh bịa chuyện đó hả?Anh Hiếu của tôi không thể nào là callboy được.Kh6ong bao giờ anh Hiếu lại làm thế.Anh đừng nói láo để bôi nhọ anh Hiếu tôi.
_ Bôi nhọ à? Ha...ha...ha... Cười đã đời.quay sang Hiếu,Tiến Mình nói tiếp - Sao hả Hiếu?Sao mày không nói đi?Ngày xưa mày đã từng lên giừơng với bao nhiêu người?Sao mày không nói rõ cho thằng em mày biết để nó bảo tao là nói láo kìa?
Bốp.Hiếu đã giang tay tát thật mạnh vào mặt Tiến Minh.Bị tát đau,Tiến Minh định nhào tới ăn thua đủ với Hiếu nhưng đã bị Mạnh Hùng đá lăn cù nhào.Hiếu lúc này mới nghiến răng:
_ Phải,ngày xưa tao từng làm callboy nhưng tao chưa bao giờ khốn nạn như anh em mày.Tao chưa bao giờ giở thủ đoạn với ai cả.Còn anh em mày thì sao?Em mày moi tiền thằng Trí đã đời rồi cho người đánh nó bầm dập.Thứ khốn nạn như mày,không thể để tồn tại trên đời.
Nói đến đây,nước mắt Hiếu chảy dài trên khuôn mặt.Lúc này,công an đến.Phi Long cùng với Mạnh Tiến ra nói chuyện.
_ Anh Hiếu - Mạnh Tiến quay lại hỏi - Vụ này anh tính giải quyết thế nào?
_ Cứ để công an xử lý - Nói tới đây,Hiếu nghiến răng - Rồi sau đó,em cứ việc thẳng tay .Em làm được không?Hay là để anh nhờ Quốc Cường.
_ Vụ này em làm được mà.Anh Hiếu cứ yên tâm.
Nghe Hiếu và Mạnh Tiến nói thế,Tiến Mình hoảng sợ,sợ đến nỗi đái ra quần.Tiến Minh biết mình đã đụng phải thứ dữ rồi.
atraingheo
28-11-2007, 11:14
Về đến nhà,Hiếu như người mất hồn.Quá khứ ngày xưa tưởng đã trôi vào dĩ vãng,không ngờ lại được lôi ra.Và bây giờ,Trí và Tín đã biết hết,biết hết thật rồi,biết hết quá khứ xấu xa của Hiếu.Càng nghĩ,Hiếu càng nát lòng.
Hai anh em Trí và Tín cũng buồn bã không kém.Cả hai không ngờ trong quá khứ anh Hiếu lại thế.Trước giờ,hai đứa luôn coi Hiếu như thần tượng.Thế mà....Bởi vậy,về nhà,thấy Hiếu như người mất hồn,cả hai đưá cũng làm thinh không nói tiếng nào.Mỗi đứa đều có tâm sự riêng.Hồi sau,Tín rụt rè hỏi:
_ Anh Hiếu.....Có phải ngày xưa anh từng làm.....?
Nghe Tín hỏi,Hiếu chỉ còn biết gật đầu rồi ra nước mắt.Hồi sau,Hiếu mới cất tiếng nghẹn ngào:
_ Hai đứa chắc khinh khi anh lắm phải không?Hai đứa thử nghĩ xem,ngày xưa,một mình anh lên đất Sài Gòn này,vừa đi học,vừa đi làm kiếm tiền phụ giúp gia đình.Nếu không làm thế thì làm gì có tiền mà gửi về?
Hiếu nói một hơi.Nói đến đâu,nước mắt tuôn ra đến đó.Nói một hồi,Hiếu mới Nhìn Trí mà nói:
_ Ngày xưa,vì kiếm tiền để phụ giúp gia đình nên anh mới chịu nhiều bầm dập.Còn giờ em sướng quá,có anh lo cho ăn học đầy đủ.Vậy mà em lại lấy tiền bao gái để đến nỗi này.Thật hết nói nổi.
Hiếu nói một hơi làm Trí phải gục mặt.
Đêm ấy,nằm trong phòng,Hiếu đã khóc với Phi Long,khóc khá nhiều.Hiếu nghẹn ngào trong nước mắt:
_ Ngày xưa,đúng là em đã sai phải không anh?Và một khi đã phạm sai lầm thì khó mà sửa đổi đựơc.Sao cái quá khứ ngày xưa cứ ám ảnh em mãi thế?
_ Thì ngày xưa em phạm sai lầm nên em phái trả giá - Phi LOng ôn tồn nói - Nhưng dần dần mọi chuyện cũng sẽ qua đi mà.Em đừng buồn nữa nhé.
Sau đ1o,Phi LOng an ủi Hiếu,an ủi khá nhiều.
Tuần lễ sau,Danh điện thoại rủ Tín đi uống nước.Hai đứa trò chuyện cùng nhau.Danh kể cho Tín nghe chuyện lên mạng săn Việt Kiều.Tín ngạc nhiên hỏi:
_ Danh lên mạng thường xuyên như vậy làm sao còn thời gian học?Rồi làm sao thi đậu tốt nghiệp?
_ Có gì đâu.Danh học tủ mà.Năm nay,Danh trúng tủ nên đậu.Thế thôi.
Tìn ngạc nhiên:
_ Học tủ là học làm sao?Làm sao biết đề thi ra câu nào,phần nào để mà học tủ?
_ Thì thằng bạn mình học bên dân lập,nó điện thoại cho mình biết.Năm nay mình trúng tủ đề Văn và Sử.Hì...hì...hì...
Tín nghe mà há hốc mồm.Tai sao bạn của Danh lại biết trước đề mà gọi điện thoại báo cho Danh hay?Tín cứ suy nghĩ mãi mà không ra.
Tối nay,cả đám Tín,Hùng,Văn và Khôi kéo nhau đi uống nước.Tín mang những điều suy nghĩ thắc mắc ra hỏi,Mạnh Hùng liền trả lời:
_ Ừ,cái chuyện lộ đề thi,Hùng cũng có nghe nhiều đứa bạn nói.Cái đêm trước khi thi,mọi ngừơi gọi điện thoại cho nhau báo đề.Nhưng tại sao lộ thì chưa biết,chỉ biết năm vừa rồi,nhiều người trúng tủ.
Sau đó,cả đám bàn tán sang những chuyện khác.Bàn chuyện trên trời dưới đất đã đời tới phiên bàn sang chuyện nghề nghiệp.Cả đám bàn xem nữa thi đại học nào,ngành nào thu nhập cao....Cả bốn đứa bắt đầu tranh cãi.Tín nói:
_ Mình thấy nghề ca hát là sướng nhất.Làm ca sĩ vừa có tiền nhiều,vừa được nhiều người ái mộ
_ Ai bảo ca sĩ là sướng?Chỉ có mấy đứa ca sĩ ngôi sao là thu nhập cao thôi.Còn ca sĩ hát lót thì thu nhập tệ chưa từng thấy.Thậm chí,có ca sĩ hát lót phải kiêm thêm nghề bán thân.
Thế là Mạnh Hùng nói vanh vách một hơi.Lúc này,Văn mới rụt rè nói:
_ Ông bà mình có câu: " Phi thương bất phú" Mình nghĩ là nghề kinh doanh mua bán là sướng nhất.
_ Chưa hẳn đâu - Khôi vọt miệng - Ba mẹ mình làm kinh doanh nhiều lúc cũng căng thẳng đầu óc lắm,không có sứơng đâu.Mình thấy chỉ có mấy ngừơi như anh Bảo Duy vậy đó mà sướng.
_ Nhưng muốn như anh Bảo Duy làm sao được? _ Văn hỏi
_ Muốn như anh Bảo Duy thì không thể đựơc rồi. - Hùng buông lời - Nhưng theo Hùng thấy,ngành ngân hàng có lẽ là ngon nhất.Ví bất cứ ai kinh doanh mua bán cũng đều cần đến ngân hàng.Mẹ mình mua bán địa ốc nhiều lúc cũng cần đến ngân hàng để vay tiền.
_ Sao mình nghe nhiều người nói,nhất công nghệ thông tin mà -Tín chen vào - Tín thấy mấy anh làm bên công nghệ thông tin thu nhập cũng cao lắm.
Thế là đứa nói qua,đứa nói lại,cãi nhau vẫn không ngã ngũ.Cãi nhau chán chê,cả đám kéo nhau ra về.
Qua ngày hôm sau,Tín gặp Hiếu và Phi Long,kể lại vụ tối hôm qua.Phi Long cười ngất:
_ Mỗi ngành nghề đều có lợi thế riêng mình.Nghề nào cũng được,nhưng phải giỏi.Ông bà mình từng nói:" Nhất nghệ tinh,nhất thân vinh".Tín muốn sau này kiếm nhiều tiền thì phải học thật giỏi.Tín có năng khiếu vẽ.Bởi vậy anh Hiếu nữa sẽ để Tín thi vào đại học Kiến trúc.Kiến trúc sư mà giỏi ,thu nhập cũng cao lắm đó.
Thế là Phi Long cắt nghĩa ngành Kiến trúc cho Tín hiểu.
__________________
atraingheo
10-12-2007, 19:03
Tối nay,đi chơi về khuya ,Khôi về nhà Hùng ngủ.Tắm rửa sạch sẽ,hai đưa lên giường.Nằm bên nhau,cả hai còn chuyện trò to nhỏ.Hùng bất chợt hỏi Khôi:
_ Mày dư định thi vào ĐH nào hả Khôi?
_ Chắc ĐH Kinh tế hay ĐH Bách Khoa Hoá.Mà cũng có thể hết năm nay,gia đình sẽ cho Khôi đi du học.Còn Hùng,nữa thi ĐH nào?
_ Chẳng biết nữa.Sức học của tao yếu như vậy,làm sao có khả năng vào ĐH.Ba tao muốn tao vào ngành công an.Còn mẹ tao muốn tao theo ngành kinh tế.
_ Khôi thấy Hùng vào ngành công an hợp lắm đó.
_ Ừ,tao cũng muốn vào ngành công an hình sự.Tao thcíh mấy việc săn bắt cướp lắm.Nhưng mẹ tao không cho.Mẹ tao nói vào ngành đó nguy hiểm lại thu nhập chẳng được bao nhiêu.Mẹ tao nói,nếu thích ngành công an thì vào công an kinh tế.
_ Khôi thấy Hùng làm công an hình sự hợp lắm.Xã hội mình trộm cướp nhiều lắm,cần phải có những người như Hùng mới dẹp tan đám trộm cướp.Còn thu nhập,Hùng có thể xin ba mẹ Hùng một căn biệt thự.Nội cái tiền cho thuê nhà,Hùng dư sức sống rồi.Lúc đ1o,Hùng theo ngành hình sự thoả thích theo nguyện vọng của mình.
_ Ừ,mày nói có lý.Để tao về trình bày với ba tao.Thôi,khuya quá rồi,ngủ đi Khôi.
Thế là hai đứa nằm bên nhau từ từ đi vào giấc ngủ
Sáng dậy,Khôi và Hùng chẩun bị đi ăn sáng thì bất ngớ Trường Sơn gọi điện đến.Trường Sơn rủ Hùng đi uống cà phê.Hùng hơi bất ngờ vì gần đây Hùng và Sơn không liên lạc với nhau.Hùng hỏi Khôi:
_ Mày có muốn đi uống cà phê với thằng Sơn không?
_ Ừ.Có người bao ăn snág,uống cà phê,tội gì mà không đi.
Thế là Hùng chở Khôi đến.Trường Sơn đã chờ từ nãy giờ.Thấy Khôi,Sơn ngạc nhiên hỏi:
_ Sao mày lại chở thằng Khôi đến?
_ Tối qua nó ngủ ở nhà tao .Sáng,tao với nó vừa chuẩn bị đi ăn sáng thì mày gọi.Vì thế,tao chở nó đến đây luôn.
Thấy Sơn có vẻ khó chịu,Khôi liền nói:
_ Thôi Hùng,thằng Sơn bực mình kìa,Vậy thì mình về đi Hùng.
_ Sao lại về? - Sơn hoảng hốt - Đến đây rồi thì ngồi xúông ăn sáng ,uống cà phê luôn đi.Hai đưá bây dùng gì thì kêu đi.
Hùng và khôi ngồi xuống kêu món ăn và thức uống.Cả ba đứa vừa ăn vừa nói chuyện bâng quơ.Hồi sau,Sơn mới rụt rè hỏi:
_ Hùng nè,mày có thể giúp tao chuyện này được không?
_ Chuyện gì vậy?Mày bị đứa nào ức hiếp hả?Nói đi! Tao xử nó cho.
_ Mày làm cái gì mà hăng quá vậy Hùng? - Khôi nhăn mặt - Lớp 12 rồi mà cứ đánh lộn hoài .Bộ không tính thi cử gì sao?
_ Thằng Hùng đi đánh lộn có liên can gì đến mày không mà mày cằn nhằn vậy Khôi?Bộ mày là cha thằng Hùng à? -Sơn hỏi với giọng mỉa mai
_ Tao với thằng Hùng chỉ là bạn thôi - Khôi hất mặt lên trả lời - Nhưng tao không thích Hùng tiếp xúc với mấy thằng rác rưởi như mày,được không?
_ Mày nói ai rác rưởi? - Sơn nổi cáu
_ Thôi,đủ rồi - Hùng lên tiếng - Hai đứa bây làm gì mà gấu ó với nhau vậy?Còn Sơn,mày muốn nói gì thì nói đi.Đừng gây lộn với thằng Khôi nữa.
_ Tao có muốn gây lộn với nó đâu - Sơn phân trần - Chỉ có nó mắng tao al2 rác rưởi đó,mày không thấy sao?
_ Hứ!- Khôi bĩu môi - Lại đi gây chuyện bị người ta đập cho phù mỏ rồi đến kiếm Mạnh Hùng chứ gì.Cái thứ này ai còn lạ gì nữa.
Trường Sơn nghe Khôi nói ,tức tối vô cùng .Nhưng Sơn vẫn ráng nhịn,quay qua Hùng hỏi:
_ Hùng này,mày có thể giới thiệu tao với anh Bảo Duy được không?
_ Chi vậy?Để làm gì? Hùng ngạc nhiên hỏi
_ Thì...thì....ba tao có chuyện rắc rối nên mẹ tao muốn nhờ anh Bảo Duy giúp đỡ
_ Tham nhũng cho lắm vào ,giờ tính đường nhờ vả anh Bảo Duy chứ gì _ Khôi chợt xen vào
_ Mày....mày...thật quá quắt!
Sơn long mắt trừng trừng nhìn Khôi.Còn Khôi nhéch mép cừơi,vẻ mặt đầy thách thức.Nhưng dù căm hận Khôi thế nào đi nữa,Trường Sơn cũng chẳng thể nào ra tay được.Hùng thấy Khôi cứ xỉa xói Trường Sơn hoài bèn lên tiếng:
_ Thôi mà Khôi.Mày làm cái gì mà cứ nói móc họng thằng Sơn hoài vậy?Còn Sơn này,có gì mày cứ nói đi! Đừng thèm để ý đến thằng Khôi!
Thế là Sơn thuật mọi chuyện cho Hùng nghe.Thì ra ba thằng Sơn sắp bị thanh tra.Đơn thưa tố cáo đầy nhóc.Gia đình thằng Sơn chạy nhìêu cửa nhưng không được.Lúc này,Sơn chợt nhớ đến Bảo Duy nên mới hẹn Hùng ra đây hy vọng Hùng nói giúp cho một tiếng để Bảo Duy giúp cho gia đình Sơn thoát khỏi cái nạn này.
Nghe xong,Hùng bèn nói:
_ Việc này mày cần phải gặp thằng Tín mới được.Rồi nhờ thằng Tín nói với anh Hiếu giúp cho.
_ Sao lại nhờ anh Hiếu?Thế mày giới thiệu tao với anh Bảo Duy không được sao?
_ Nếu mày đến gặp anh Bảo Duy thì tao chắc chắn là anh Bảo Duy sẽ từ chối ngay lập tức.Mày muốn nhờ anh Bảo Duy thì phải qua anh Hiếu.Hiểu chưa?
Sơn gật đầu tỏ vẻ hiểu.Hùng và Sơn trò chuyện thêm một lát rồi ra về.
Trên đường về,ngồi sau xe,Khôi thắc mắc:
_ Sao Hùng không dẫn thằng Sơn đến gặp anh Hiếu luôn mà phải qua thằng Tín?
_ Thì sẵn dịp này cho Tín có dịp lên mặt với thằng Sơn một chút vậy mà.Hì....hì....
Hùng cười làm Khôi cũng cười theo.
atraingheo
19-12-2007, 02:02
Sau đó,Hùng và Khôi ghé qua Tín.Nghe Hùng kể lại mọi chuyện,Tín bối rối nói với Hùng:
_ Chuyện này Tín làm sao dám nói với anh Hiếu?Tín mà mở miệng,anh Hiếu la chết.
_ Không sao,chuyện này để Hùng nói với anh Hiếu cho.Còn khi nào thằng Sơn gọi điện,Tín cứ nhận lời.Rồi Tín muốn yêu sách nó thế nào thì cứ yêu sách thoải mái.
Nghe Hùng nói,Tín gật gật đầu.Lúc này,điện thoại Tín reo vang.Sơn gọi điện,muốn gặp Tín.Hùng nháy nháy mắt,Tín vội nhận lời.Sơn hẹn Tín ra quán nước.Tín gật đầu đồng ý.
Ở quán nước,Sơn trình bày mọi việc cho Tín rõ.Tín ỡm ờ,Sơn lo sốt vó bèn xuống nước năn nỉ:
_ Lúc trứơc,Sơn có chuyện gì không phải,mong Tín bỏ qua cho.Mong Tín giúp Sơn cho Sơn gặp anh Hiếu nhé?Rồi Tín muốn gì,Sơn cũng chìu.
_ Vậy hả?
Sơn mau lẹ gật đầu.Tín thấy vậy khoái trá,định hành hạ Sơn cho bõ ghét nhưng chợt nhớ lời Hùng dặn,Tín bèn thôi.Hùng dặn Tín chỉ lo moi tiền thằng Sơn thôi,đừng bày trò quái quỷ.Nhưng nhớ tới việc Văn lúc trước bị Sơn hành hạ,Tín tức tối lắm.Nhưng dù sao,tiền vẫn cần hơn.Thế là Tín đẩy đứa,múc đích chỉ là để moi tiền.Sơn hiểu ý,vội móc ra một triệu .Tín trề môi:
_ Ít thế sao?
_ Vậy chứ Tín muốn bao nhiêu? _ Sơn luống cuống hỏi
_ 500 USD.
Vừa trả lời,Tín vừa đưa năm ngón tay ra.Sơn trầm ngâm suy nghĩ một lát rồi nói:
_ Ở đây không đủ.Tín có thể theo Sơn về nhà để Sơn lấy tiền đưa Tín không?
_ Thôi khỏi.Tín sẽ về nhà gặp anh Hiếu nói chuyện trước.Lát nữa Sơn mang tiền đến đưa Tín rồi gặp anh Hiếu luôn.
Sơn gật đầu rồi đứng dậy đi về.Tín cũng về nhà mình luôn.
Ở nhà,Hùng đang ngồi chờ Tín.Khôi đã về nhà mình.Hùng cũng đã gặp Thanh Hiếu nói chuyện.Thanh Hiếu gật đầu đồng ý và bảo với Hùng:
_ Được rồi.Có gì tối nay em cứ dẫn thằng Sơn đến đây.Còn giờ anh phải đi công chuyện.
Thế là Hùng ở nhà chờ .Tín về kể lại mọi việc cho Hùng nghe.Hùng bực mình hỏi Tín sau khi nghe xong mọi việc:
_ Sao Tín đòi có 500 USD vậy?Hùng đã dặn rồi mà,phải 1000 cơ
_ Đòi nhiều quá rủi thằng Sơn không chịu thì sao?
_ Nhà nó đã tới bước đường cùng rồi,làm gì nó dám từ chối.Tín đứng là khờ quá đi.
Hùng chưa dứt lời thì Sơn đã gọi điện báo cho Tín hay Sơn đã tới.Tín vội xuống dưới dẫn Sơn lên
atraingheo
24-12-2007, 11:09
Vào phòng,Sơn đưa tiền,Tín cầm lấy và nói:
_Anh Hiếu kẹt công việc rồi.Tối anh Hiếu mới về.Mày muốn chờ ờ đây hay về nhà.Khi nào anh Hiếu về,tao sẽ gọi điện cho mày hay.
_ Hay là trong khi chờ đợi anh Hiếu,mình đi ăn uống đi - Hùng đề nghị.
Sơn gật đầu.Tín muốn rủ thêm Văn và Khôi.Sơn cũng đồng ý.
Tối Hiếu về,Sơn trình bày mọi việc.Hiếu nhận lời và nói với Sơn:
_ Được rồi,việc này để anh bàn bạc với anh Bảo Duy rồi sẽ điện thoại cho ba mẹ em sau.Em về nói với ba mẹ em cứ yên tâm.Việc này có anh Bảo Duy nhúng tay vào chắc sẽ ổn thôi.
Sơn nghe thế mừng rỡ ra về.
Sơn vừa về thì Bảo Duy và Phi LOng bước vào.Hiếu thuật lại mọi chuyện.Bảo Duy nghe thế,giãy nãy lên:
_ Chết rồi! Chuyện này không đơn giản đâu.Chuyện này lớn lắm.Đơn thưa ,đơn tố cáo cả xấp.Phóng viên báo chí đang để ý dữ lắm.Vả lại,ông tổng giám đốc đã nhờ mẹ anh lo vụ này rồi.Mẹ anh và chi Thanh Vân đang tìm cách để đổ tội hết cho ông phó tổng giám đốc.Nay em lại nhận lời,làm sao anh lo được?
_ Vậy để em gọi điện báo là mình không nhận vụ này nhé?
_ Thế cũng không ổn - Phi Long chen vào - Em đã nhận lời giờ lại từ chối,không khéo mọi người lại nghĩ mình không đủ khả năng lo chuyện này.Vậy sau này thiên hạ có chuyện làm sao dám chạy đến tìm mình nữa?
_ Vậy em phải làm sao đây? _ Hiếu bối rối
_ Em cứ gọi điện hẹn họ đến đây - Phi Long mỉm cười - Anh sẽ hét giá thật cao để họ rút lui ,chạy tìm đường khác.Thế là ổn thoả!
Hiếu vui vẻ gật đầu.Bảo Duy nghe thế cũng cười cười.
Hôm sau,Hiếu gọi điện mời ba mẹ Sơn đến nhà.Phi Long cùng Hiếu ra tiếp khách.Trò chuyện xã giao một chút,mọi người đi vào vấn đề chính.Bàn bạc một hồi,Phi Long mới đưa giá ra.Chi phí tất cả là một triệu USD.Ông Hải và bà Duyên,ba mẹ Sơn nghe mà tái mặt.Do Phi Long nhất quyết không chịu bớt nên hai ông bà cáo từ ra về,nói để suy nghĩ lại.Phi Long vui vẻ gật đầu.
Do Phi Long đòi giá quá cao nên ba mẹ Sơn đành phải chạy lo đường dây khác.
Không ngờ sau khi thanh tra,bao nhiêu tội trạng đều đổ hết lên đầu ba của Sơn, ông phó tông giám đốc.Ông tổng giám đốc việc gì cũng đều bảo không hay,không biết.Ngay cả những nhân viên thân tính của ông Hải cũng đừớg ra làm chứng,đổ hết tội lên đầu ông.Kết quả là ông Hải,ba của Sơn phải đi tù,tài sản bị tịch thu.Bà Duyên,mẹ của Sơn tức quá nghiến răng trèo trẹo:
_ Ăn thì cả đám cùng ăn.Lúc bể chuyện,tất cả cứ đổ hết lên đầu ông Phó.Cỏn ông Tổng ăn như hạm mà kết quả chỉ bị cảnh cáo,bị kỷ luật,làm bản kiểm điểm rồi về hưu.Thật tức chết đi được!
Sau đó,bà gửi đơn thưa khắp nơi .Nhưng vì không có bằng chứng nên bà thưa cũng như không..Kết quả cuối cùng là ông Hải đi tù,gia sản bị tịch thu.Gia đình Sơn bắt đầu tuột xuống từ dạo ấy.
Bước vào năm học,cô Phương Dung vẫn làm chủ nhiệm.Cả lớp vẫn bầu Khôi làm lớp trưởng,Văn làm lớp phó học tập,Ngọc Sương làm lớp phó phong trào kiêm bí thư đòan.Mạnh Hùng thì vẫn được làm lớp phó kỷ luật như trước.Năm nay là năm cuối cấp nên cô khuyên mọi người cố gắng học.Tuy hôm nay mới khai giảng năm học nhưng lớp 12 ,trường đã cho học từ tháng bảy.
Lớp 12,mọi người đều căng thẳng,học hành mệt nhoài.Khôi và Văn học lu bù.Tín luúcnày cũng quá căng thẳng với hai môn Toán và Lý.Môn vẽ thì nhờ đi học thêm,lại nhờ Thế Vỹ kèm cặp nên Tín không lo.Có môn Toán là Tín lo nhật.Mấy vấn đề cực trị,biện luận làm Tín rối rắm.Còn Mạnh Hùng thì còn tệ hơn nhiều.Nhưng không hiểu sao,lúc này Mạnh Hùng lại ghiền chơi game,Hùng ghiền võ lân truyền kỳ mất rồi.Nhiều hôm,Hùng chơi game thâu đêm suốt sáng,sáng vào lớp ngủ gục.Những hôm học ở nhà Tín,Hùng cứ ngơ ngơ ngác ngác,bữa học bữa không.Thấy hùng học quá sa sút,Khôi và Văm đâm lo,bắt đầu đi tìm hiểu nguyên nhân.Cuối cùng,cả hai đều rõ nguyên nhân Hùng học hành sa sút: Hùng ghiền game.
Biết Hùng mê game xao nhãng việc học,Văn và Khôi hết sức khuyên nhủ nhưng dù cả hai nói thế nào,Hùng đều bỏ ngoài tai.Văn khuyên hêế lơờ nhưng Hùng chẳng nghe nên Văn đành lắc đầu chịu thua.Còn Khôi nhất quyết khuyên Hùng bằng được.Thế là Khôi bắt đầu làm căng với Hùng.Nhưng Khôi càng làm căng,Hùng chỉ cười hề hề.Khôi tức mình qua nhà Hùng học,ngủ luôn bên nhà Hùng.Nhưng học với Khôi một chút,Hùng lại bật máy lên chơi game.Khôi lại tắt máy,Hùng cự nự nhất quyết không cho tắt.Hùng sừng sộ:
_ Mày làm gì vậy Khôi?Để yên tao chơi,đừng lộn xộn!
Khôi bèn rút cầu chì.Hùng la oai oải:
_ Hư máy hết ,mày muốn ăn đòn à?
_ Thì Hùng dẹp đi,lại học bài nè
_ Để tao chơi chút rồi học,mày đừng có lộn xộn.
Thế là Hùng gắn cầu chì vào chơi tiếp.Khôi tính đến phá nữa thì bị Hùng đè xuống giừơng,lấy áo trói lại.Thế là Khôi nằm yên trên giừơng tức tối nhìn Hùng chơi game.Cuốic ùng,chịu hết nổi,Khôi bèn lên tiếng:
_ Thả Khôi ra,thả Khôi ra đi Hùng.
_ Đườc rồi,tao thả mày ra nhưng mày để yên tao chơi,không được phá phách nữa đó.Chịu không?
Hùng vừa cười hề hề vừa trả lời.Khôi đành miễn cưỡng gật đầu.Thế Hùng Hùng cởi trói cho Khôi.Khôi bèn đứng dậy,đi xuống giừơng.Hùng nhìn theo nói:
_ Mày đi đâu đó?Mày cón tính chuyện phá phách là tao sẽ trói mày cho tới sáng.Liệu hồn!
_ Thì đi vệ sinh không được sao? - Khôi gắt gỏng đáp lời
_ Đi vệ sinh thì đựơc.Đi xong,lên gường nằm ngủ đi.Để yên cho tao chơi.
Nói xong,Hùng lại ngồi bên máy chơi tiếp.Khôi đi vệ sinh xong,leo lên giường nằm,lòng đầy bực tức.
atraingheo
01-01-2008, 18:45
Thấy Hùng quá ghiền game,Khôi lo lắng vô cùng.Khôi không biết làm cách nào để giúp Hùng bớt chơi game mà lo việc học hành.Nằm suy nghĩ mãi,suy nghĩ hoài mà vẫn không ra cách.Cứ suy nghĩ như thế đến khi mệt quá,Khôi thiếp luôn vào giấc ngủ.
Cũng vì chuyện của Hùng mà Khôi hốc hác đi.Ba mẹ Khôi thấy thế lo lắng hỏi:
_ Dạo này làm gì mà hốc hác quá vậy?Sao vậy Khôi?
Nhưng dù ba mẹ hỏi thế nào,Khôi vẫn trả lời qua loa.Khôi đang bận suy nghĩ chuyện của Hùng và cuối cùng Khôi cũng nghĩ ra một cách.
Hôm sau,Khôi gặp Hùng,rủ Hùng đi chơi game.Hùng ngạc nhiên:
_ Mày cũng muốn chơi game hả?
_ Thì Khôi muốn chơi chung với Hùng,không được sao?
Hùng gật đầu.Thế là Hùng chở Khôi ra dịch vụ.Cả hai đứa đều chơi võ lâm truyền kỳ.Vừa chơi,Khôi vừa tán dóc đủ thứ chuyện trên trời dưới đất.Hùng thích chí cũng ba hoa cùng Khôi.Lúc này,trong game,Hùng có cấp bậc khá cao,trang bị toàn hàng khủng.Khôi giật mình hỏi:
_ Đồ chơi đâu mà Hùng có nhiều quá vậy?Toàn hàng chiến không hà?
_ Thì của đám đệ tử tụi nó san sẻ cho tao đó.Ở ngoài đời tao làm đại ca tụi nó thì ở trên mạng,tụi nó cũng nhường tao làm đại ca luôn.Bởi thế,maà thấy đó,đồ chơi của tao bao la.Mày muốn không,tao cho mày vài món.
_ Ừ.
Thế là hai đứa lại chúi mắt vào maà hình.Khôi bắt đầu theo Hùng chém giết.Ở trong game,Hùng lấy nick là Langtudatinh,còn Khôi lấy nick nguoikhodau .Lúc đầu,Hùng hỏi:
_ Tại sao mày lấy nick là người khổ đau vậy Khôi?
_ Thì Khôi thích lấy nick vậy mà.
Trả lời Hùng như thế nhưng thực ra,Khôi lấy nick đó muốn nói đến sự khổ đau của mình,yêu người mà chẳng được người yêu.Hùng cũng loáng thoáng hiểu như mặc kệ,Hùng không muốn hỏi tới nữa.**ng đến mấy vấn đề này,Hùng cảm thấy rắc rối vô cùng.Hùng thầm nghĩ:" Mọi việc đều mặc kệ,tới đâu hay tới đó.Suy nghĩ nhiều chỉ tổ nhức đầu mà thôi."
Đi chơi game online với Hùng vài bữa,Khôi đã biết nick và pass của Hùng.Thì ra những lúc` Hùng vào mạng,Khôi chú ý vào những ngón tay nhấn vào phím của Hùng.Thì ra pass của Hùng chính là số điện thoại của ba Hùng.Biết được pass của Hùng,Khôi mỉm cười khoan khoái trong lòng,chờ thời cơ.
Một bữa sáng chủ nhật,Hùng phải về quê với mẹ cùng với anh mạnh Tiến để ăn đám giỗ.Ba Hùng do bận công tác nên không đi được,chỉ có mẹ Hùng đi thôi.Biết được chuyện đó,Khôi lấy làm thích thú vô cùng.Đợi Hùng đi rồi,Khôi mới vào mạng,lấy nick của Hùng mà chơi.Hôm đó,Khôi hào phóng vô cùng,mang đồ chơi của Hùng ra cho tá lả.Chơi chán chê,Khôi vô tình ( thật ra là cố ý)còn để lộ pass trên diễn đàn.Vài người đang chơi biết được.Thế là......
Tối hôm ấy,đi ăn giỗ về,Hùng bật máy lên mạng để chơi game.Khi vào võ lâm truyền kỳ,Hùng tá hoả tam tinh.Nick của Hùng bị lột sạch đồ.Đã thế,Hùng còn bị đám đệ tử chửi là sao Hùng quá hào phóng,mang đồ chơi cho khắp thiên hạ.Hùng nghe mà giật cả mình.Thì ra sáng nay,có người lấy nick của Hùng mà vào chơi,mà quậy tùm lum.
Suy nghĩ hồi lâu,Hùng cũng đoán ra được người lấy nick Hùng quậy chính là Khôi.Vì chỉ có mấy ngày nay,Khôi sát cánh bên Hùng cùng chơi game.Và trong những lần chơi ấy,Hùng vô tình đã để lộ nick cho Khôi biết được.Và Hùng nhớ lại,lúc trước,Khôi hết mực ngăn cản không cho Hùng chơi game.Thế mà mấy bữa nay,Khôi lại cùng Hùng đi chơi game rất là vui vẻ.Thì ra Khôi đã có mưu đồ.Nghĩ đến đây,Hùng cảm thấy bực tức vô cùng.Lúc này mà có Khôi ở đây,chắc Hùng đấm vài cái cho hả cơn giận quá.
atraingheo
06-01-2008, 18:25
Ngày hôm sau vào trường,vừa gặp mặt,Hùng liền kéo Khôi ra góc sân trường rồi hỏi:
_ Có phải mày đã vào nick của tao mà quậy không?
_ Quậy gì? _ Khôi làm bộ ngơ ngác hỏi
_ Còn làm bộ nữa hả?Hôm qua,mày lấy nick tao quậy tùm lum,lấy đồ chơi của tao cho tủm lum đến nỗi giờ tao trùi lũi rồi nè.Mày làm thế làm sao tao vào chơi game được nữa?
_ Thì khỏi chơi có sao đâu.
_ Mày,mày dám làm thế hả? _ Hùng nghiến răng trèo trẹo
_ Có gì đâu mà Hùng giận dữ vậy? Chẳng qua Khôi muốn Hùng dẹp chơi game để lo học hành.Năm nay năm thi mà Hùng suốt ngày cứ vùi đầu vào game chẳng ngó đến bài vở gì hết.Hùng cứ như thế thì cuối năm làm sao thi cử?
_ Đ.M. mày,tao học hành thế nào mặc xác tao,mắc mớ gì đến mày hả?Cái thứ bóng gió của mày càng ngày càng quá quắt.Riết mày càng ngày cnàg muốn leo lên đầu tao ngồi hả?Cái thứ bóng gió thối tha rác rưởi của mày,có ngày chắc tao đập chết cả dòng họ nhà mày quá
Hùng lúc này quá tức giận điên cuồng,đã mắng nhiếc Khôi đủ lời thậm tệ.Khôi nghe mà run lẩy bẩy:
_ Hùng chửi ai là bóng gió thối tha rác rửơi?Hùng chửi cả dòng họ ai thế?
_ Tao chửi cả dòng họ bóng gió,cả dòng họ thối tha rác rưởi của mày đó,đựơc không?
Và sau đó,Hùng vẫn tiếp tục dùng những lời lẽ năng nề để mắng nhiếc.Khôi tức quá,trong một phút không kềm chế đã tát Hùng một cái thật mạnh.Hùng nổi khùng lên tung cú đá làm Khôi ngã nhào.Đầu Khôi lại va trúng góc tường,máu tuôn ròng ròng.Mấy đứa học sinh đứng xa thấy máu chảy kêu rú lên.Hùng thấy Khôi ôm đầu máu tuôn vội hết hồn.Bao cơn giận đều tan biến.Hùng vội vã đưa Khôi vào trạm y tế .
Lúc ấy,Văn và Tín đang đứng nói chuyện phía xa xa.Nghe mọi người nhao nhao: " Đanh lộn kìa! Đánh lộn kìa! " rồi thấy Hùng dìu Khôi vào phòng y tế,máu chảy đầm đìa,Văn và Tín cùng chạy vào theo.Thấy Hùng đứng đó như người mất hồn,Văn bèn khều khều hỏi nhỏ:
_ Chuyện gì vậy Hùng? Tại sao Khôi lại chảy máu?
Hùng làm thinh không trả lời.Tín thấy vậy nắm tay Hùng giật lia lịa,miệng hỏi tới tấp:
_ Chuyện gì vậy?Hùng đánh Khôi hả?Tại sao thế?
Hùng vẫn lắc đầu không nói tiếng nào.Lúc này,có hiệu trưởng bước vào hỏi:
_ Chuyện gì vậy Hùng?Tại sao em lại đánh bạn chảy máu vậy?
Trong lúc Hùng bối rối không biết trả lời ra sao thì Khôi lên tiếng:
_ Dạ,thưa cô,Hùng không có đánh em ạ!
_ Em sao vậy? - Co hiệu trưởng tròn xoe mắt ngạc nhiên nhìn Khôi -Moi người đều thấy em bị Hùng đánh chảy máu kia mà.Sao em lại bảo là Hùng không đánh?
_ Dạ,thưa cô,Hùng không có đánh em .
_ Vậy tại sao em chảy máu?
_ Dạ,do em trợt chân té,đầu đập xuống đất nên mới bị chảy máu ạ.
_ Thật không?
_ Dạ,thưa cô thật ạ!
Thấy Khôi cứ khẳng định là Hùng không có đánh,cô hiệu trưởng bực bội,quay sang Hùng gằn giọng:
_ Em hãy nói thật cho cô biết,tại sao bạn em lại chảy máu?Em có đánh bạn không?
Hùng ấp úng không biết nên trả lời thế nào thì Khôi đã nhanh nhảu:
_ Dạ,thưa cô,em nói rồi ạ.Do em bị trợt chân té đầu đập xuống đất nên mới bị chảy máu ạ
_ Cô không hỏi em,cô đang hỏi Hùng - Cô hiệu trưởng nghiêm giọng _ Hùng,em nói đi chứ?Em có đánh bạn đến chảy máu đầu không?
_ Dạ,Hùng không có .. - Khôi chưa kịp nói hết câu,cô hiệu trưởng đã ngăn lại - Cô đang hỏi Hùng.Em hãy im lăng để Hùng trả lời.Hùng trả lời cô đi chứ?
_ Dạ....da....- Hùng ấp a ấp úng - Dạ ,do ...do....
_ Do thế nào,sao em cứ ấp úng hoài vậy?
_ Do em té ạ _ Khôi nhanh nhảu
_ Cô không hỏi em,cô đang hỏi Hùng - Cô hiệu trưởng bực tức quát lên - Sao hả Hùng?Em nói đi chứ,tại sao bạn em chảy máu?
_ Tại Khôi ....Khôi trợ chân té ạ
_ Chắc không? - Cô hiệu trưởng gằn giọng
_ Chắc ạ - Khôi lại vọt miệng
_ Tại sao cô hỏi Hùng mà em cứ vọt miệng trả lời hoài vậy?Em muốn che chở cho Hùng ,phải vậy không?
Thế là cô hiệu trưởng bực tức nẹt Khôi một trận.Hùng thấy thế liền nói:
_ Dạ,thưa cô,Khôi bị mất máu khá nhiều.Em xin phép cô cho em đưa Khôi về nhà nghỉ ngơi
_ ừ,em cứ đưa bạn em về đi.Nhớ đạp thêm vài cái nữa cho nó chảy máu thêm một chút.Có vậy sau này no hết lẻo miệng mà bênh vực em.
Cô hiệu trưởng noó xong rồi hậm hực bỏ đi.Tín và Văn nãy giờ đừng đó chứng kiến mọi việc bèn hiểu ra tất cả.Hùng nói vơi Văn:
_ Tao phải đưa Khôi về nhà.Mày với thằng Tín vào lớp đi!
Văn gật đầu rồi kéo Tín đi.Tín nhìn Hùng như muốn hỏi điều gì đó nhưng đã bị Văn nắm tay kéo về lớp.
Trong khi ấy,Hùng đưa Khôi về nhà.Nhưng khi vừa ra tới ngoài,Khôi liền bảo Hùng:
_ Mày trở vào lớp học đi,để tao về một mình được rồi.
_ Khôi đã ra máu thế kia,để Hùng đưa về cho an toàn.
_ Thôi khỏi,cám ơn nhiều.Thân phận thối tha rác rưởi như tôi không dám làm phiền đến ai kia đâu - Khôi mỉa mai.
_ Thôi mà Khôi - Hùng bắt đầu xuống nước - Tại hồi nãy Hùng nóng quá nên mới lỡ...Thôi,Khôi cho Hùng xin lỗi nhé
_ Hứ ! Khôi ngúng nguẩy giả vờ bỏ đi.Hùng hốt hoảng lẽo đẽo chạy theo nói:
_ Khôi muốn về,để Hùng đưa về.Đừng giận dỗi nữa mà.Cho Hùng xin lỗi đi !
_ Đá người ta đến đổ máu rồi giở trò xin lỗi.Hay quá hén? _ Khôi vừa nói vừa trề môi
_ Thì do lúc đó Hùng quá nóng nên mới lỡ vậy mà - Hùng ra sức phân bua - Vả lại,Hùng nói thật lòng,Khôi cũng hơi quá đáng.Khôi có cảm thấy mình qúa đáng không?
_ Quá đáng gì?- Khôi hậm hực - Chẳng qua năm nay năm thi,người ta muốn Hùng dẹp chơi game lo mà học hành thi cử nên mới làm vậy.Thế mà mắng nhiếc người ta đủ lời thậm tệ rồi còn đá người ta đến đổ máu nữa.Đúng là thứ côn đồ mà.Đó,người ta đổ máu như thế,vừa bụng chưa hả?
_ Thì lỡ rồi,cho Hùng xin lỗi đi mà .Nếu Khôi chấp nhận bỏ qua ,không giận nữa thì sau này,Khôi yêu cầu gì,Hùng cũng làm hết.
_ Chắc Không?
Hùng gật đầu.Khôi bèn nói tiếp liền:
_ Vậy thì sau này Hùng dẹp chơi game,lo mà học hành đàng hoàng để còn thi cử,được không vậy?
_ Ơ....ơ.....cái này....cái này...Hùng gãi đầu - để Hùng từ từ suy nghĩ lại được không Khôi?
_ Mới hứa xong đã tính nuốt lời rồi sao? _ Khôi quạu quọ - Vậy Hùng về đi,đừng gắp mặt Khôi nữa.Để người ta tự vể một mình được rồi,chẳng cần ai đưa về hết.Hứ !
_ Thôi được rồi,Hùng hứa với Khôi.Đồng ý chưa?
_ Hùng hứa là từ nay về sau sẽ học hành nghiêm chỉnh,không chơi game nữa phải không?
Hùng gật đầu.Vả lại,hiện giờ,cái nick của Hùng trong Võ lâm truyền kỳ đã bị Khôi quậy cho tan tành hết rồi,còn chơi gỉ được nữa?Không lẽ tạo nick mới?Mà có tạo nick mới thì cũng đâu còn hứng thú để mà chơi?Bởi thế,Hùng đành phải chấp nhận gật đầu hứa với Khôi.Thấy Khôi nét mặt đã tuơi vui,Hùng bèn nói:
_ Hùng hứa rồi,vậy Khôi để Hùng đưa về nhé?
_ Uh.Hùng đưa Khôi về nhà Hùng đi!
_ Sao lại về nàh Hùng mà không về nhà Khôi?
_ Về nhà Khôi để ba mẹ thấy cái đầu băng bó thế này cho ba mẹ hốt hoảng lên à?Vả lại còn bà chị hắc ám nữa,rủi bả thấy bả chót chét cái miệng nghe nhức đầu lắm,chịu sao thấu.
_ Uh,Khôi đã nói vậy thì về nhà Hùng vậy.
Và sau đó,Hùng đã đưa Khôi về nhà mình.
atraingheo
21-01-2008, 13:50
Vừa về đến nhà,mẹ Hùng trông thấy hoảng hốt kêu lên:
_ Khôi,cháu sao vậy?Tại sao đầu cháu băng bó thế kia?
_ Dạ,cháu bị té cầu thang ạ - Khôi cúi đầu xuống lí nhí trả lời
_ Rồi cháu có bị gì không?Có đi chụp hình chưa?Ba mẹ cháu đã hay chưa?
Vừa hỏi,mẹ Hùng vừa lăng xăng chạy đến săm soi vết thương.Hùng bèn nắm tay mẹ lắc lắc:
_ Không sao đâu,mẹ đừng hốt hoảng lên như thế.Để con đưa Khôi lên phòng nằm nghỉ.
_ Ừ,con đưa Khôi lên phòng đi.
Hùng đưa Khôi lên phòng.Nằm nghỉ được một lát thì Tín gọi điện.Khôi trả lời đang ở nhà Hùng.Thế là tan học,Tín và Văn kéo đến.Vừa bước vào phòng,Tín đã oang oang cái miệng:
_ Chuyện gì đã xảy ra vậy?Tại sao Hùng lại đá Khôi ?
Hùng liền đưa tay ra dấu hiệu im lặng rồi cất tiếng nhỏ nhẹ :
_ Tín làm gì nói lớn quá vậy,coi chừng mẹ Hùng nghe thấy đó
_ Vậy thì Hùng nói đi - Tín hạ giọng - Chuyện gì xảy ra vậy?
_ Không có chuyện gì đâu Tín à - Đang nằm trên giường,thấy Tín cứ theo hỏi Hùng hoài,Khôi liền vọt miệng - Tín đừng hỏi nữa được không?
_ Tại sao Khôi lại không cho Tín hỏi?
Tín đang nói thì bị Văn nắm tay áo giật giật ra hiệu im lắng làm Tín cụt hứng.Lúc này,Văn mới lên tiếng:
_ Khôi đã nói vậy,thôi mình đừng hỏi nữa Tín à.Hay là mình về đi để Khôi còn nghỉ ngơi.
_ ừ,hai đứa bây về đi.Khôi mệt lắm rồi.Hãy để nó nghỉ ngơi
Thế là Văn kéo Tín về.Ra tới ngoài,Tín vẫn còn ấm ức:
_ Tín chưa hỏi ra lẽ mà,tại sao Văn kéo Tín về chi vậy?
_ Thôi mà Tín - Văn nhỏ nhẹ phân bua - Khôi không muốn Tín hỏi đến chuyện này nữa thì Tín cũng không nên hỏi tới làm gì.Đừng làm khó hai đứa nó mà Tín.Thôi,tụi mình kiếm gì ăn đi,Văn đói bụng rồi nè
Tuy gật đầu nhưng Tín vẫn còn hơi ấm ức.Tín muốn hỏi cho ra lẽ nhưng Khôi và Hùng cứ tránh né nên cuối cùng Tín vẫn chẳng hỏi được gì.Thật bực vô cùng!Nhưng bực thì bực thế thôi,mọi chuyện rồi vẫn đâu vào đó.
Hai bữa sau,Khôi đi học lại bình thường.Vào lớp,mọi người hỏi chuyện tới tấp nhưng Khôi đều trả lời qua loa.Thế là mọi người chẳng tìm hiểu được gì.Riêng cô Phương Dung mỉm cười chẳng nói tiếng nào.Giờ về,cô kêu Khôi và Hùng xuống phòng giáo viên hỏi chuyện.Khôi tình giấu nhưng Hùng thấy cô nghiêm nghị quá nên đành thú thật mọi chuyện.
Nghe xong,cô liền phán:
_ Vậy mọi chuyện xảy ra,nguyên nhân của nó bắt đầu từ việc Hùng mê chơi game?
Hùng làm thinh bối rối chẳng biết trả lời thế nào.Cô nói tiếp:
_ Năm nay là năm thi,Hùng cũng nên dẹp hết game đi,lo mà tập trung học hành thi cử nhé
_ Dạ.
Sau đó,cô trò chuyện thêm một chút rồi cho hai đứa ra về.
***
Ngày tháng dần trôi.mới đây mà đã sắp đến ngày 20/11 rồi.Nhóm của Văn và ngọc Sương tập văn nghệ ráo riết để còn tham gia thi cử.Tình cảm giữa Văn và Sương ngày càng đậm đà.
Một hôm,saán chủ nhật,Tín đến nhà Văn chơi.Ba mẹ Văn đều đi vắng.Thằng Lễ,em trai Văn đang ở dưới nhà.Thấy Tín,Lễ tính kêu cho Văn hay nhưng Tín ra dấu hiệu im lặng.Tín rón rén lên lầu hù Văn chơi.Nhưng không ngờ,vừa lên cầu thang,Tín gặp một cnảh tượng thật sửng sốt: Văn và Ngọc Sương đang hôn nhau.Tín đứng như trời trồng,cảm thấy tất cả như sụp đổ.Rồi không kềm chế được,Tín vội bỏ chạy xuống lầu rồi lấy xe bỏ về một nước.Văn thấy Tín bỏ chạy thì hết hồn,vội chạy xuống đuổi theo ,miệng kêu : " Tín! Tín ! " Nhưng mặc cho Văn kêu,Tín vẫn cắm đầu chạy thục mạng.Thằng Lễ nhìn chẳng hiểu gì cả,vọt miệng hỏi Văn:
_ Tại sao anh Tín bỏ chạy hớt hơ hớt hải vậy?
Lúc này,Ngọc Sương đã đi xuống trên mặt còn đầy vẻ thẹn thùng.Nguyên sáng này,Văn đạp xe đến nhà rủ Ngọc Sương đi ăn phở.Vào quán,cả hai chuyện trò rôm rả.Một hồi sau,cả hai bàn chuyện đến ca sĩ ,nghệ sĩ.Văn khoe Văn mới mua điã hát của ca sĩ Đan Trường nghe rất hay. Ngọc Sương nghe vậy ngỏ ý mượn.Văn bèn chở Ngọc Sương về nhà lấy đĩa ra.Văn bật lên ,cả hai cùng nghe.Lúc này,trên lầu không có ai,thằng Lễ chơi ở dưới nhà,ba mẹ đều đi vắng cả.Vì thế,trong lúc kềm lòng chẳng đặng,Văn bèn nâng cằm Ngọc Sương lên và đặt vào đấy một nụ hôn ngọt ngào.Không ngờ,chính lúc ấy Tín lại bưíơc lên.Nghĩ đến việc Tín đã chứng kiến cảnh mình và Văn hôn nhau,Ngọc Sương mặt đỏ rần rần,ngượng vô cùng.Nhưng điềi Ngọc Sương ngạc nhiên nhất chính là thái độ của Tín.Sương cứ lẩm bẩm trong mệing:" Tín sao thế? "
Còn Tín,vừa về đến nhà,quăng xe vào một góc,Tín vội chạy lên phòng,nằm dài trên giường mà khóc.Tại sao lại như thế?Tại sao?Miệng cứ lẩm bẩm mà nước mắt cứ tuôn tuôn.Từ lâu,Tín đã nghe loáng thoáng chuyện Văn và Ngọc Sương thường hay đi chung với nhau nhưng Tín cứ ngỡ là cả hai cùng tập văn nghệ hay là bàn chuyện lớp.Ai dè Văn và Ngọc Sương lại yêu nhau.Cứ nghĩ đến cảnh tượng Văn và Ngọc Sương hôn nhau là Tín cảm thấy đau xé lòng.Mặc dù biết Văn chưa yêu mình nhưng Tín cứ nghĩ,dần dần theo thời gian rồi Văn cũng sẽ yêu.Nay Văn đã yêu Ngọc Sương rồi,Tín còn hy vọng gì nữa?Càng nghĩ,Tín càng thấy héo hắt cõi lòng.
Tín đang nằm rấm rức trong phòng thì Văn đến.Vừa chở Ngọc Sương về tới nhà xong,Văn hối hả đạp xe đến đây ngay.Thấy mắt Tín đỏ hoe,Văn liền hỏi:
_ Tín đang khóc hả?Hồi nãy Văn kêu,sao Tín không dừng lại?
Không trả lời câu hòi của Văn,Tín lại ngồi dậy chất vấn:
_ Văn yêu Ngọc Sương hả?
Thấy Văn gật đầu xác nhận,Tín lại tuôn tuôn nước mắt,tức tưởi:
_ Văn biết là Tín yêu Văn lắm không?Tín sẵn sàng làm tất cả mọi việc vì Văn kia mà.Thế mà Văn lại yêu Ngọc Sương.Trời ơi!
Nói đến đây,Tín lại oà lên.Văn hoảng hốt ngồi xuống,ôm lấy vai Tín mà giật giật
_ Bình tĩnh lại đi Tín,nghe Văn nói nè.Văn là con trai,Tín cũng là con trai.Hai đứa mình làm sao có thể yêu nhau được?
_ Sao lại không được?Thì Văn cứ thử yêu Tín đi,xem thử coi được không nào - Ngã đầu vào lòng Văn,Tín tiếp tục thút thít - Văn ơi! Tín yêu Văn lắm mà.Tại sao Văn lại không chấp nhận tình yêu của Tín?
_ Hai đứa mình là con trai,không thể yêu nhau được,Tín hiểu không? - Văn nắm vai Tín giật giật - Đó giờ,Tín muốn gì,Văn cũng đều chìu theo .Thậm chí những chuyện làm tình trên giừơng,Tín muốn thế nào,Văn đều làm theo thế nấy.Văn sẵn sàng chìu theo Tín mọi điều mà,Tín không thấy điều đó sao?
_ Vậy Văn có thể chìu Tín lần nữa được không?Văn có thể chấp nhận tình yêu của Tín không?
_ Việc này Văn không thể chìu theo được - Vừa lắc đầu quầy quậy,Văn vừa đáp lời - Văn có thể chìu theo Tín mọi điều nhưng trừ điều này ra vì hiện nay,Văn rất yêu Ngọc Sương.
_ Tại sao Văn lại yêu Ngọc Sương mà không chấp nhận yêu Tín hả? Trong khi ấy,Tín rất yêu Văn kia mà.Tín lúc nào cũng nghĩ đến Văn,cũng đều quan tâm đến Văn hết.Tín nói thật,chưa chắc Ngọc Sương quan tâm đến Văn bằng Tín đó.Văn thấy Tín nói vậy có đúng không?
_ Văn biết Tín rất tốt đối với Văn nhưng Văn không thế yêu Tín được.Mong Tín hiểu dùm Văn mà.Ngoài trừ chuyện chấp nhận tình yêu ấy,sau này Tín muốn chuyện gì,Văn đều chìu tất.Nếu bây giờ,Tín muốn chuyện ấy,Văn cũng sẵn sàng chìu luôn.
Nói đến đây,Văn ra đóng cửa phòng lại và cởi áo và quần dài ra rồi nằm xuống giường.Nhìn Tín,Văn nhẹ nhàng nói:
_ Tín có muốn chuyện ấy không?Văn sẽ làm theo mọi ý muốn của Tín.
Nhìn cơ thể hấp dẫn của Văn , Tín lại thấy chua xót làm sao.Buồn buồn Tín nói:
_ Tín hiện giờ không muốn thân xác ấy,Tín chỉ muốn quả tim của Văn thôi.Văn có thể cho Tín điều ấy không?
_ Nhưng quả tim ấy,Văn đã trao cho Ngọc Sương rồi.Tín hãy hiểu cho Văn đi mà
Ngeh Văn nói,Tín lại rơi rơi nước mắt.Văn hoảng hốt lại ôm Tín vỗ về.Lúc này,có tiếng bước chân rồi có tiếng Hiếu đang trò chuyện cùng Phi Long.Tín nghe thế,liền bảo:
_ Anh Hiếu về rồi,Văn mặc đồ vào đi.
Nhưng không đợi Tín nói,Văn đã vội vàng mặc đồ vào rồi bước ra mở cửa phòng.Hiếu cùng Phi Long bước vào.Thấy mặt Tín tèm nhem nước mắt,Hiếu ngạc nhiên liền hỏi:
_ Chuyện gì vậy Tín?Tại sao lại khóc?
Nghe Hiếu hỏi,Tín càng nghẹn ngào hơn nữa.Hiếu hỏi lại lần nữa,Tín vẫn không trả lời,chỉ biết tức tưởi mà thôi.Thấy vậy,Hiếu bèn quay qua hỏi Văn mới nắm rõ đuôi đầu.Nghe qua,Hiếu buồn da diết.Ngày xưa,Hiếu từng thích Thắng rồi cũng từng chịu nhiều đau khổ.Nay thấy Tín như vậy,Hiếu thấy buồn buồn trong lòng.Biết yêu Văn là Tín sẽ khổ nhưng Hiếu đã nói nhiều lần mà Tín đâu chịu nghe.Nay cớ sự xảy ra rồi,Hiếu không biết mình nên phải làm gì đây?Thấy Văn còn đứng bối rối,Hiếu liền nói:
_ Thôi Văn,em hãy về đi.Mọi chuyện của Tín,để anh giải quyết cho.
_ dạ.
Văn cúi đầu chào Phi Long và Hiếu rồi ra về
yeunguoilatoi
01-03-2008, 23:16
sao lau qua ma ko thay co phan moi . ban oi post tiep di minh dang cho ne.
hey da 1 thang sau quay lai van ko co bai moi de doc , thiet la buon qua di..
cute_boy
09-03-2008, 12:59
atraingheo ơi, sao pót hình đi anh ơi
gay_nhox
09-03-2008, 13:33
truyện kũng hay ^^ ................
anh trai nghèo quên truyện này òi
hix hix
ThienKyLam
15-03-2008, 23:13
hu hu truyện đang hay,thik tuấn khôi quá đi,nhock khôi đáng iu quá fai ko mọi ng
ThienKyLam
16-03-2008, 13:53
a trai nghèo ơi làm ơn post típ đi mà
maitrung
18-03-2008, 12:22
hay quá...một tác phẩm hay
cute_boy
20-03-2008, 12:10
sao lau nay ko thay atraingheo post bai vay!
sao lâu quá chưa up chuyện mớiu vậy huhuhuhuhuhuhuhuhuhuh
hjzhjz đợi atraingheo hoài anh hứa là thi xong sẽ vít típ mà seo tới giờ chưa có vậy anh uin *_* đợi hoài hà >"<
nguyethoatien
04-04-2008, 17:23
Truyện khá gay cấn cộng tình tiết kịch tính nhưng dài quá lười đọc ghê
Có lẽ lần sau bạn nên phân ra nhiều phần nhỏ cho đõ chán
kebatbai001
06-04-2008, 12:47
chán tác giã wá đi >>>>>>>>>>>>>>>>
phuthuyiumen
06-04-2008, 12:56
trời ơi chưa có truyện nữa sao
lâu wá đi
truyện đâu òi truyện đâu òi
nhanh đi
cute_boy
06-04-2008, 13:37
atraingheo ơi.sao lâu quá a ko pót bài vây;
rungxanh
06-04-2008, 13:47
minh thay truyen cung binh thuong, khong co gi dac sac ca.
nguyethoatien
20-04-2008, 12:46
Chuyện hay quá mà anh post chậm làm em hồi hộp quá àh
Post mau lên nha anh
thien tuan
14-05-2008, 09:04
ôi hết rùi á sao ko viết nữa đi bạn ui
có lẽ tác giả bỏ fic này rồi,hông còn hứng thú viết nữa.Tội nghiệp,lại thêm 1 đứa con bị bỏ rơi
likekisst3
01-06-2008, 00:58
truyện hấp dẫn thiệt đó! tuy hơi dài nhưng ...
trời ạ đang đọc tới lùc hồi hộp và gây cấn roi sao tác giả không viết tiếp vậy,viết tiếp đi anh ơi dang tới lúc quan trong thế ma lại ngưng thì tiếc quá hà.
à quên nữa cho mình hỏi phần một sao mình tìm không thấy vậy có ai chỉ giúp mình với.
Truyện hay lắm, cám ơn bạn nhiều nghe
nguyenhoangxuan
11-06-2008, 09:54
ôi chuyên hay wa đi mong là cậu sẽ post thêm nha
khi nao post het vay ban?
Wow ...đây là truyên xuyên lục địa luôn ...khơi nguồn từ vbf và lan rông khắp nơi ...bi giờ tới đây goj` <====đọc lại vẫn hay hi`hi`
dieubimat
28-06-2008, 10:53
troi oi tui doc kh xot' 1 chu~ luon
hay that
BAO VIET
04-07-2008, 09:47
post nua di anhtraingheo
dieubimat
12-07-2008, 11:47
anhtraingheo cũng đem con bỏ chợ như chị kimtieuthu rồi
linhsn2008
22-07-2008, 21:43
truyện hay quá. khong biết còn tiếp không
truyện của anh hay thật
theo cách anh viết thì có vẻ đây là 1 cậu truyện dài
thật đáng tiếc là anh ko viết và post típ >.<
sao lâu quá ko thấy viết thêm di bạn
USauCongTu
05-08-2008, 02:48
post luôn phần 1 đi anhtraingheo oi,phần 1 cũng hay lém đó nghen,mình may mắn coi rùi,hihih.....
malina_147
06-08-2008, 11:40
sao không có phần một vậy anh
lau wa' ban oi, post tip' di ma.Muns doc wa'
The Sceret
11-08-2008, 08:42
truyen hay do ban rat cam dong va co y nghi co gang them nha
hay lam cam on ban nha xin ban mao chong post ban moi vao
tumtum5005
22-08-2008, 16:35
hay wo, cam dong thiet ne`,hjhj
post them may bai nha ban
nh0k_kute_^^
22-08-2008, 17:16
wow truyện này hay quá nha
cảm động thật
đúng là tình cảm Hàn Quốc
cute_boy
23-09-2008, 11:18
post tiep di a
Sao a kô viết nữa, e muốn biết sau đó thế nào. Đợi bài của a.... Yeuboy
ntt290885
23-10-2008, 21:40
Gửi tác giả : bạn có thể send cho mình cả truyện wa mail của mình dc không ??? Nếu dc thì bạn mail wa địa chỉ : atula.tg@gmail.com. Thanks bạn trước nhé.
Tinhyeungotngao
27-10-2008, 20:32
cac anh viet hay the
em tham gia voi nhe
Luna8800
05-11-2008, 16:51
Truyện gì mà dài wa =]]
kietvuong1987
05-11-2008, 18:53
truyen cung ko hay lam vi qua dai dong ma nhung tinh tiet gay can thi ko co.gop y nen chu trong vao nhan vat nhieu hon
hey we' .
sa0 k0 post tjp nua a
pikachusvn
10-11-2008, 15:22
Hi, a trai ngheo oi, sao lau qua a ko pót truyen tiep vay a. a nói còn phần 3 nữa mà, tới giờ phần 2 vẫn chưa pót xong, a cố hoàn tất hết câu truyện nha a.
E nghĩ a nên cho kết thúc có hậu nha a, để giảm bớt sự đau khổ cho giới gay này đi. e hy vọng cả 2 cặp Tín và Văn với Khôi và hùng sẽ lun bên nhau mãi mãi. cám ơn về câu truyện hay của a, a trnh thủ nhanh nhanh nhé, để mọi người ko phải ôm dấu chấm hỏi to đùng trong đầu. kakakaka
mnkrb123
30-11-2008, 07:41
troi oi chuyen gi ma loan kinh len the
.:::binles:::.
12-12-2008, 01:13
Nhiều chữ quá!~..Mà chuyện cứ bằng bằng...Ko có tình tiết ly kì :tire:
khjcon90
27-12-2008, 12:30
chùi ui chuyện có như thật vậy bạn mình đọc thấy sao sao đó mình thì ko bị như vậy chỉ có ngườ ta thích mình thôi cho nên tới giờ minh vẫn chưa chọn dc ai cả bùn ghê chac có lẽ do tiêu chuẩn mình cao quá hay ko bùn ghê đó
xalonkute
02-01-2009, 23:25
atraingheo ơi, bạn ghi là phần 2, zị sao mình tìm hoài hok thấy phần 1, có thễ cho mình xin đường link phần 1 hok, cãm ơn bạn rất nhìu
biluan19
02-01-2009, 23:45
chuyện dài chưa từng thí, đọc lát hoa cả mắt lun, nhưng cũng hay lắm nà
baluan_baluan@yahoo.com
dang doc den khuc hap dan ...chuyen hay lam cam on nha
cuocdoitrotreu
03-01-2009, 21:06
Lâu lắm rồi ko thấy atraingheo post tiếp truyện.... nhớ quá
em lỡi thích truyện này rồi!
atraingheo sao không post tiếp lên vậy?
đợi nóng ruột quá... Hic Hic
JackMario
08-01-2009, 03:33
Đúng là tác phẩm rẻ tiền, ... ráng đọc đến 3 trang coi diễn biến câu chuyện ra sao, ... chán vãi !
Cách hành văn ko logic, sai chính tả nhiều ! Viết thiếu thực tế, ... nhiều câu hội thoại nói mà cứ như viết !
Không hiểu sao bài này lại được đánh giá 5 sao, vậy hóa ra văn rẻ tiền như thế này lại được cuốn hút như vậy sao ?
Mình xin góp ý như vậy không phả phí báng gì tác giả, bạn có quyền viết, sẽ có người đọc ...
Nhưng là 1 mod của web, ... tại sao không sàng lọc nội dung mà lại đánh giá bừa bãi như thế, ... đọc những tác phẩm văn chương như vậy chỉ là để giải trí.
Không có 1 mục đích nghệ thuật tí nào ! Tôi chấp nhận bị băn nick nhưng những gì tôi nói cũng chỉ muốn cho cái diễn đàn này thật sự được quan tâm đúng mức thôi. Nếu bạn là 1 mod của diễn đàn này, ... những ai đọc tác phảm có đánh giá 5 sao này xong không biết họ có còn sự ... nể trọng amin nữa không ?
Vậy hóa ra xu hướng đánh giá 5 sao của 1 tác phẩm văn học chỉ đáng giá như thế nào sao ? Thất vọng quá !
kuokilove
29-01-2009, 17:27
Gửi JackMario
Bạn đánh giá đó là một tác phẩm rẻ tiền vậy bạn thử hỏi có bao nhiêu người đã đọc tác phẩm này.Họ cảm thấy thế nào khi đọc nó.Bạn chê trác người ta vậy bạn đã có tác phẩm nào khiến cho người khác phải mong đợi chưa???Theo tôi một tác phẩm hay không phải là cứ theo một quy tắc nào hết giống như một bà cô dậy văn già phải có bố cục rõ ràng lời văn phải thật bay bổng nhưng nó không hề đúng với tâm trạng của người viết.Một tác phẩm hay là tác phẩm nói lên được tâm trạng thật sự của người viết"nhà văn nói láo, nhà báo nói thêm" không hề sai đâu bạn ạ.
Bạn cho rằng lời văn của người đó không hay trong khi đó bạn lại sử dụng những lời nhận xét tôi cho là đáng chê trách chính bản thân bạn cũng cần xem xét lại cách ăn nói của mình.
xin lỗi cả nhà ... nhưng cho Tatsuya nío 1 câu .. truyện này Tat đã đc đọc bên Góc khuất rồi .. và bên đó cũng chỉ có đến đoạn đó mà thôi
hok có hơn đc ... có lẽ bài này đc sưu tầm bên đó qua đây
có ji mong thứ lỗi
gaydalat
07-02-2009, 18:03
tôi ko dồng ý với lời dánh giá của bạn {KUOKILOVE} bạn cho dây là bài viết rẻ tiền vậy thì bài viết nào của bạn mới gọi là dáng tiên ,mình thì cho là những suy nghi của bạn còn rẻ tiên hơn bài viết Tình trai chốn học dường
kuokilove
08-02-2009, 14:48
tôi ko dồng ý với lời dánh giá của bạn {KUOKILOVE} bạn cho dây là bài viết rẻ tiền vậy thì bài viết nào của bạn mới gọi là dáng tiên ,mình thì cho là những suy nghi của bạn còn rẻ tiên hơn bài viết Tình trai chốn học dường
Úi úi có pác đồng ý nà vinh hạnh wớ.
bon_hate_l0v3
08-02-2009, 15:26
đọc xong ngất xỉu :sweat:
t0ila_GAY
09-02-2009, 12:50
nội dung không đề cặp đến gay j` hết
L0ve_is_Die
09-02-2009, 20:33
thà là phim thì kòn nhìu ng` coj, kòn cái nài là chuyện ai ám rảnh để ngồi đọc chaj`
kuokilove
11-02-2009, 12:40
thà là phim thì kòn nhìu ng` coj, kòn cái nài là chuyện ai ám rảnh để ngồi đọc chaj`
Rảnh mới ngồi đọc mà anh, nhưng tác phẩm là nhờ người ta bình chọn mà đúng hem. Đừng chặc dữ quá tác giả buồn anh nhớ:admindt:
nhok_Bot
01-03-2009, 10:02
cái jì mà nói ko vậy , đê tiện
L0ve_is_Die
01-03-2009, 10:04
chuyện dài như thế nài ai? mà đọc, tiết nổi là phim phải mua mới có huhu
nhok_Bot
01-03-2009, 19:34
nói đúng lắm
anhhsaodem30
05-03-2009, 01:34
Đúng là tác phẩm rẻ tiền, ... ráng đọc đến 3 trang coi diễn biến câu chuyện ra sao, ... chán vãi !
Cách hành văn ko logic, sai chính tả nhiều ! Viết thiếu thực tế, ... nhiều câu hội thoại nói mà cứ như viết !
Không hiểu sao bài này lại được đánh giá 5 sao, vậy hóa ra văn rẻ tiền như thế này lại được cuốn hút như vậy sao ?
Mình xin góp ý như vậy không phả phí báng gì tác giả, bạn có quyền viết, sẽ có người đọc ...
Nhưng là 1 mod của web, ... tại sao không sàng lọc nội dung mà lại đánh giá bừa bãi như thế, ... đọc những tác phẩm văn chương như vậy chỉ là để giải trí.
Không có 1 mục đích nghệ thuật tí nào ! Tôi chấp nhận bị băn nick nhưng những gì tôi nói cũng chỉ muốn cho cái diễn đàn này thật sự được quan tâm đúng mức thôi. Nếu bạn là 1 mod của diễn đàn này, ... những ai đọc tác phảm có đánh giá 5 sao này xong không biết họ có còn sự ... nể trọng amin nữa không ?
Vậy hóa ra xu hướng đánh giá 5 sao của 1 tác phẩm văn học chỉ đáng giá như thế nào sao ? Thất vọng quá !
Quả thực mạch chuyện có hơi lan man, nhưng theo tôi truyện cũng đã lột tả được TY trong sáng, ko vụ lợi, đức hy sinh mà chỉ có được đối với TY đích thực. Vì tôi cũng từng có một TY như nhân vật Văn và Tín, trong đó tôi là nhân vật Tín.
Trên đây, tôi muốn trích dẫn nhận xét của bạn JackMario để muốn nói rằng bạn yêu cầu hơi cao và quá khắt khe đối với tác giả. Bạn phải biết rằng tác giả đâu phải là nhà văn chuyên nghiệp, mà ngay đến một số nhà văn chuyên nghiệp đi nữa cũng có khối truyện ngắn rẻ tiền và nhạt nhẽo. Tôi ko biết trình độ bạn thế nào nhưng chắc gì bạn đã viết được một câu chuyện như thế? Hay lại là: Ko cho nói thì khóc mà cho nói thì lại mếu máo chẳng ra lời.
Nhận xét của bạn về người khác như vậy quả là thật khiếm nhã hết chỗ để nói! Thực lòng chả biết nói gì với bạn hơn nữa. Chỉ khuyên bạn nên khiêm tốn, bình tĩnh để nhìn đời , nhìn người cho thấu đáo hơn.
Chúc vui.
fendy.kute
08-03-2009, 18:32
cuôc song' chan' wa' me bjt' la` nguoi` 3 nhung toi van~ ko chap nhan mun'tjm` pan nao` de~ cug` toi happy toi can
nhok_Bot
14-03-2009, 17:16
bài này viết lắm , nhớ ủng hộ bạn này
nhok_Bot
14-03-2009, 17:17
nói rối mà bạn
nhok_Bot
23-03-2009, 18:16
cái này coi rồi mà
boychatboys
30-03-2009, 19:52
anhtraingheo ơi em chờ tác phẩm của anh lâu wá hà viết tiếp ........................
Andy Trần
05-04-2009, 15:08
chài, mất hứng quá, bỏ con giữa chợ nữa rùi , huhuhu
untilyou1989
02-01-2010, 08:32
bai này cung hay hay ^^, http://i1022.photobucket.com/albums/af347/untilyou1989/DSC05113.jpg
kamirinlkvn
09-01-2010, 22:09
sao truyện buồn dữ vậy
nuhonthienthan_st
27-01-2010, 09:00
Hay quá ah viết tip đi anh
saoden_py
28-01-2010, 19:30
ác wa đang hay seo hết mất tiêu mình ko có nhiều time để đọc hy vọng lần khác thuong tinh cho trọn vẹn nha
hon_buom
10-03-2010, 14:02
Truớc tiên mình xin lôi tác giả vì đã viêt đoạn kết mà kô xin phép . Sau khi văn về a hiếu ôm tín vào lòng và nói ,ngày xưa a cũng như em cũng yêu người nhưng cũng chẳng được gì.nay lai tơi lược em như thế lòng a như dao cắt . Thôi e chuẩn bị đi ngày mai a đưa e tới trường rút học bạ rồi a sẽ gởi e qua ở chung vơi bạn thân a ở mĩ .chưa dưt lời a hiếu đã bước ra ngoài . Bây giờ lòng tín như kim đâm tan nát .tín chỉ biết nghe theo lời a hiếu mà kô chút phản đối .sáng hôm sau a hiếu chở tín đến trường để rút học bạ . Mọi người đều rất ngạc nhiên nhưng người ngạc nhiên nhất chính là văn ...văn tìm gặp tín để hỏi nguyên nhân thì được biết tín đã lên đường sang mĩ .... Sau khi tín đi mĩ ở vn văn rất buồn và nhớ tín mặc dù người văn yêu là ngoc sương nhưmg những lần quan hệ với tín trước đây đã một phần nào làm cho văn nhớ đến tín nhiều hơn khi kô còn tín bên cạnh. . . . Sau bao nhiêu năm xa cách quê nhà cô ca sỉ nhã phương về nước để hát để phục vụ kháng giả quê nhà .trong một dịp tình cờ nhã phương gặp nhóm văn ,khôi , manh hùng và cả ngọc sương .cả nhóm nhìn nhã phương và ngờ ngợ hình như bọn mình đã gặp cô ta ở đâu rồi thì phải ..... Sau một thời gian làm bạn vơi nhóm nhã phương càng thân hơn vơi moi nguời .trog khi đó ngọc sương lại tỏ ra kô thix nhã phương và chính ngoc sương đã buông ra nhưng lơì xúc phạm tới nhã phương thât năng nề .ngọc sương đâu biêt rằng chính những lần cô xúc phạm nhã phương như thế đã tạo môt khoảng cách giưa cô và văn ....nhưng lại càng trớ trêu giưã văn và nhã phương lại nảy sinh tình củm ....sau môt thời gian quen nhau văn đã cầu hôn nhã phương , đang vui mưng thì nhã phương nhận đc đt từ a hiếu ...a hiếu nói rằng văn bây giờ là con trai một bỡi vì thằng lễ em trai văn đã mất trog một tai nan giao thông hồi năm ngoái .cho nên nếu lấy vợ là phải có con để nối dổi. ...nghe tới đây nhã phương tắt máy và quay sang kể hết cho văn nghe moi chuyện về mình .nhã phương chính là ...tín .sau khi ra nước ngoài vì quá yêu văn nên tín đã xin tiền a hiếu để chuyển đôi giới tinh và nhiều lần chịu đau đớn về thể xác lẩn dảm tuoi thọ ,tiń bây giờ đã trở thành nữ vơí tên goi nhã phuơng . Nghe tới đây những dòng nuớc mắt đã lăn đầy trên đôi má văn....văn nói từ đây về sau kô có gì co thể chia cắt hai ta .văn sẽ bù đắp lại nhưng gì văn còn nợ tín cho tơí hơi thở cuôí cùng . Hảy lấy anh em nhe! Nhã phuơng ngã đầu vào lòng văn và nở nụ cuơì mãng nguyện .họ dắt tay nhau ra nước ngoài đám cưới và sống vơí nhau hanh phuc trọn đời . Văn làm kô hay lắm xin moi người đừng cười nhất là tác giả . Minhnghiasports
ai_chet_toi_song
18-03-2010, 16:19
bài bạn viết hay đó, nhưng bạn cần viết cho nó sâu vào vẫn đề chút nữa nha bạn, mình đới bạn post thêm đó nha bạn, hjhjhj ^^
k3n♥kut3
25-03-2010, 21:11
cẢm dỘng lẮm đÓa bẠn truyỆn hAy đỌc mÃy mÀk chẢ thẤy chÁn
lylong255
29-03-2010, 05:11
lylong255 : rat cam on tac gia truyen vua that vua hay co cao trao va lam cho nguoidoc ngac nhien tu bat ngho nay den bat ngho khac,xin cam on mot lan nua va mong tacgia sau nay cong hien ban doc nhieu truyen hay hon nua.
Chú ý lần sau post bài có dấu nha bạn nếu ko xóa bài ko báo trước
nhokxjtrum
05-04-2010, 09:45
Quả thực mạch chuyện có hơi lan man, nhưng theo tôi truyện cũng đã lột tả được TY trong sáng, ko vụ lợi, đức hy sinh mà chỉ có được đối với TY đích thực. Vì tôi cũng từng có một TY như nhân vật Văn và Tín, trong đó tôi là nhân vật Tín.
Trên đây, tôi muốn trích dẫn nhận xét của bạn JackMario để muốn nói rằng bạn yêu cầu hơi cao và quá khắt khe đối với tác giả. Bạn phải biết rằng tác giả đâu phải là nhà văn chuyên nghiệp, mà ngay đến một số nhà văn chuyên nghiệp đi nữa cũng có khối truyện ngắn rẻ tiền và nhạt nhẽo. Tôi ko biết trình độ bạn thế nào nhưng chắc gì bạn đã viết được một câu chuyện như thế? Hay lại là: Ko cho nói thì khóc mà cho nói thì lại mếu máo chẳng ra lời.
Nhận xét của bạn về người khác như vậy quả là thật khiếm nhã hết chỗ để nói! Thực lòng chả biết nói gì với bạn hơn nữa. Chỉ khuyên bạn nên khiêm tốn, bình tĩnh để nhìn đời , nhìn người cho thấu đáo hơn.
Chúc vui.
Mình cũng muỏn dóg góp thêm cho bạn nà!mình thật tình kg fải là les,gay.mình là 1 con người bình thường.cuộc sống nhìu thứ phức tạp,nhìu loại người.đừng cho mình là ta đây.hãy tự suy ngỉ kỹ lại mình.minh cũng chắc rằng anhtraingeo cũng là dt.dù viết kg chuyên như các nhà văn chuyên ngiệp,nhưng anh ấy cũng đã vít hít nũi lòng tâm tư mình vào đó.bạn wá tự cao.một người bình thường mà có thể vít ra zạ là wá tốt rùi.đừng thấy người ta làm dc ma mình kg làm dc ma ganh.bạn tự suy ngỉ lại di.Jackmario.chúc zui....
nhokxjtrum
06-04-2010, 02:13
Truớc tiên mình xin lôi tác giả vì đã viêt đoạn kết mà kô xin phép . Sau khi văn về a hiếu ôm tín vào lòng và nói ,ngày xưa a cũng như em cũng yêu người nhưng cũng chẳng được gì.nay lai tơi lược em như thế lòng a như dao cắt . Thôi e chuẩn bị đi ngày mai a đưa e tới trường rút học bạ rồi a sẽ gởi e qua ở chung vơi bạn thân a ở mĩ .chưa dưt lời a hiếu đã bước ra ngoài . Bây giờ lòng tín như kim đâm tan nát .tín chỉ biết nghe theo lời a hiếu mà kô chút phản đối .sáng hôm sau a hiếu chở tín đến trường để rút học bạ . Mọi người đều rất ngạc nhiên nhưng người ngạc nhiên nhất chính là văn ...văn tìm gặp tín để hỏi nguyên nhân thì được biết tín đã lên đường sang mĩ .... Sau khi tín đi mĩ ở vn văn rất buồn và nhớ tín mặc dù người văn yêu là ngoc sương nhưmg những lần quan hệ với tín trước đây đã một phần nào làm cho văn nhớ đến tín nhiều hơn khi kô còn tín bên cạnh. . . . Sau bao nhiêu năm xa cách quê nhà cô ca sỉ nhã phương về nước để hát để phục vụ kháng giả quê nhà .trong một dịp tình cờ nhã phương gặp nhóm văn ,khôi , manh hùng và cả ngọc sương .cả nhóm nhìn nhã phương và ngờ ngợ hình như bọn mình đã gặp cô ta ở đâu rồi thì phải ..... Sau một thời gian làm bạn vơi nhóm nhã phương càng thân hơn vơi moi nguời .trog khi đó ngọc sương lại tỏ ra kô thix nhã phương và chính ngoc sương đã buông ra nhưng lơì xúc phạm tới nhã phương thât năng nề .ngọc sương đâu biêt rằng chính những lần cô xúc phạm nhã phương như thế đã tạo môt khoảng cách giưa cô và văn ....nhưng lại càng trớ trêu giưã văn và nhã phương lại nảy sinh tình củm ....sau môt thời gian quen nhau văn đã cầu hôn nhã phương , đang vui mưng thì nhã phương nhận đc đt từ a hiếu ...a hiếu nói rằng văn bây giờ là con trai một bỡi vì thằng lễ em trai văn đã mất trog một tai nan giao thông hồi năm ngoái .cho nên nếu lấy vợ là phải có con để nối dổi. ...nghe tới đây nhã phương tắt máy và quay sang kể hết cho văn nghe moi chuyện về mình .nhã phương chính là ...tín .sau khi ra nước ngoài vì quá yêu văn nên tín đã xin tiền a hiếu để chuyển đôi giới tinh và nhiều lần chịu đau đớn về thể xác lẩn dảm tuoi thọ ,tiń bây giờ đã trở thành nữ vơí tên goi nhã phuơng . Nghe tới đây những dòng nuớc mắt đã lăn đầy trên đôi má văn....văn nói từ đây về sau kô có gì co thể chia cắt hai ta .văn sẽ bù đắp lại nhưng gì văn còn nợ tín cho tơí hơi thở cuôí cùng . Hảy lấy anh em nhe! Nhã phuơng ngã đầu vào lòng văn và nở nụ cuơì mãng nguyện .họ dắt tay nhau ra nước ngoài đám cưới và sống vơí nhau hanh phuc trọn đời . Văn làm kô hay lắm xin moi người đừng cười nhất là tác giả . Minhnghiasports
chào bạn Hon_buom!bạn vít rất hay.nhưng mình kg thik một kết kục như vậy dâu bùn lm.hok bít sao anhtraingeo ko vít nửa nhỉ.mình mún dọc lm.huhu.ảnh bỏ vợ bỏ con di theo chồng oy....
nhokxjtrum
06-04-2010, 02:17
Úi úi có pác đồng ý nà vinh hạnh wớ.
bẹn nói hay we dee.đúng đồng cảm kủa mình!!!anhtraingeo ơi!!!anh đâu oy....vít típ y....
ai_chet_toi_song
06-04-2010, 05:48
Đúng là tác phẩm rẻ tiền, ... ráng đọc đến 3 trang coi diễn biến câu chuyện ra sao, ... chán vãi !
Cách hành văn ko logic, sai chính tả nhiều ! Viết thiếu thực tế, ... nhiều câu hội thoại nói mà cứ như viết !
Không hiểu sao bài này lại được đánh giá 5 sao, vậy hóa ra văn rẻ tiền như thế này lại được cuốn hút như vậy sao ?
Mình xin góp ý như vậy không phả phí báng gì tác giả, bạn có quyền viết, sẽ có người đọc ...
Nhưng là 1 mod của web, ... tại sao không sàng lọc nội dung mà lại đánh giá bừa bãi như thế, ... đọc những tác phẩm văn chương như vậy chỉ là để giải trí.
Không có 1 mục đích nghệ thuật tí nào ! Tôi chấp nhận bị băn nick nhưng những gì tôi nói cũng chỉ muốn cho cái diễn đàn này thật sự được quan tâm đúng mức thôi. Nếu bạn là 1 mod của diễn đàn này, ... những ai đọc tác phảm có đánh giá 5 sao này xong không biết họ có còn sự ... nể trọng amin nữa không ?
Vậy hóa ra xu hướng đánh giá 5 sao của 1 tác phẩm văn học chỉ đáng giá như thế nào sao ? Thất vọng quá !
mình công nhận tác giả viết vậy là hơi lan man, nhưng dù sao tác giả cũng đã dám thể hiện tấm trạng của những người như Tín bằng chữ viết và nói ra được những tình huống có trong thực tế và đưa ra đúng những cách giải quyết. Bạn nói vậy là đồng nghĩa với bạn có thể viết được 1 bài hay hơn, cuốn hút hơn, có giá trị nghệ thuật hơn! Đúng ko bạn? Vậy bạn hãy viết 1 bài cho mọi người cùng thưởng thức và suy ngẫm lại lời bạn đánh giá đối với tác giả anhtraingheo được ko bạn
Tuy mình học văn ko hay , mình sợ nhất môn văn á nhưng đọc truyện này vẫn thấy hay nhưng khi nghe lời bạn nói như vậy thì mình có cảm giác là bạn ko biết thưởng thức những tác phẩm có giá trị khác nhau, và như vậy thì bạn cũng ko có quyền j để nhận xét và đánh giá người khác đâu nha bạn, bạn làm vậy chỉ để người khác xem thường bạn thui hà
Nói ít hiểu nhìu nha bạn, tự coi lại mình lại đi nha bạn:cm1jl5:
ai_chet_toi_song
06-04-2010, 05:55
ê anh em ui, trong lúc chờ đợi ra tip chap tip theo thì mấy bạn thử kiếm truyện " Trái tim và lý trí" đọc thử đi hay lém á, hjhjh
chungtinhlakho
23-04-2010, 06:11
minh` cam~ thay' ban post bạ` do' rat hay nhung minh` cam~ thay' hok theo y' tac' gia~ minh` nho' sau nay` van cuoi' vo la` do gia dinh ep' chu' dau fai~ van tu nguyen cau` hon dau
Chú ý lần sau post bài có dấu nha bạn nếu ko xóa bài ko báo trước
chungtinhlakho
27-04-2010, 02:03
không bít khi nào tác giả mới post típ đây :( truyện đang hay mà mong tác giả post lẹ lẹ nha
Topic này lâu òi ko thấy tác giã post nữa nên tôi tạm thời close topic này lại để tránh tình trạng spam của các member .Thân
vBulletin® v3.8.4, Copyright ©2000-2012, Jelsoft Enterprises Ltd.