atraingheo
27-01-2008, 15:47
Những mảnh đời sau sàn đấu Para Games 4: Công “quái” và Luận “yêu đời”
Công “quái” và Luận “yêu đời” - hai nhân vật vàng của thể thao khuyết tật Việt Nam có những mảnh đời rất đáng khâm phục...
Lê Văn Công còn có cái tên là Công “quái” vì chẳng bao giờ người ta thấy VĐV này ăn sáng cả. Trong khi đó thì Trịnh Công Luận được anh em thân thiết gọi là Luận “yêu đời” vì lúc nào trên gương mặt chàng trai quê ở Cà Mau này cũng nở nụ cười thật tươi, bất chấp cuộc sống của Luận thật cơ cực...
Công “quái” đã có tiền ăn sáng
Tin Công “quái” đoạt HCV cử tạ hạng cân 48 kg, phá kỷ lục Đông Nam Á khiến cả CLB Hướng nghiệp khuyết tật trẻ ai cũng vui.
Thường thì trưa nào trong bếp ăn tập thể của CLB Hướng nghiệp, Công “quái” cũng ngồi hàn huyên tâm sự với anh em. Gọi là bếp ăn tập thể nhưng thực chất là những phần cơm chay từ thiện của chùa Bảo Vân cung cấp. Có hôm tập về mệt quá, Công lăn ra ngủ quên cả ăn trưa... Nhiều người rất lạ với thành tích của Công “quái” và hỏi nhỏ: “Ngày hai bữa cơm chay nhà chùa như thế sao Công vẫn đủ sức khỏe để tập luyện môn thể thao nặng?”. Rất bình thản, Công nói: “Phải cố vì nhiều người cũng ở hoàn cảnh khó khăn như mình cả. Hơn nữa cơm chay cũng có những điều rất hay và đặc biệt là giúp mình có những nghị lực tốt cùng những lời chỉ giáo của nhà Phật”.
Nghe nói sau khi đoạt HCV giải vô địch châu Á, Công sẽ có phần thưởng từ 15 triệu đến 30 triệu đồng, Công mừng lắm và nói ngay: “Như thế thì tôi sẽ giúp được các bạn và có tiền để tập luyện tốt hơn...”.
Con đường đến với thể thao của Công “quái” thật tình cờ. Sau khi việc học bị gián đoạn do theo chữa trị đôi chân, Công được giới thiệu vào mái ấm Màu xanh hy vọng. Khi mái ấm này sát nhập với CLB Hướng nghiệp khuyết tật trẻ TP.HCM, Công trở thành thành viên của CLB. Rồi cơ duyên đến khi Chủ nhiệm CLB Trần Văn Trung đưa ra danh sách các môn thể thao và khuyên Công nên chọn một môn để tập cho khỏe. Nào ngờ từ những buổi cử tạ để khỏe ấy dần dần Công vào đội tuyển Tân Bình, rồi tuyển TP.HCM và bây giờ là tuyển quốc gia.
Hiện Công vừa chơi thể thao vừa tranh thủ học thêm photoshop để có cái nghề mưu sinh và để thực hiện giấc mơ sau này dạy nghề cho trẻ em đường phố...
Luận “yêu đời” và những đêm làm báo
Trịnh Công Luận có gương mặt thật điển trai và lúc nào cũng nở nụ cười thật tươi. Chàng trai quê ở Cà Mau lên Sài Gòn sống với biết bao nỗi khó khăn bởi đôi chân không lành lặn. Luận chẳng nề hà công việc gì miễn là có tiền. Ban đầu đi lại thật khó khăn, Luận “xâm mình” mua chiếc xe máy và leo lên chạy thử để đi kiếm việc. Có lần được người quen giới thiệu về làm khâu kỹ thuật ở một tờ báo nhưng khổ nỗi ngày nào cũng phải 1-2 giờ sáng mới xong việc. Thế là tối làm đêm, ngày tranh thủ ra sân tập. Công việc ngập đầu nhưng Luận chẳng bỏ buổi tập nào bởi anh quan niệm đã theo là phải theo cho trọn.
Đôi chân liệt chạm vào thấy như ống tre nhưng đôi tay của Luận thì chắc khỏe như một lực sĩ. Anh chọn hai môn sở trường đẩy tạ, ném lao và bốn năm nay gần như không có đối thủ.
Có lần phá kỷ lục Đông Nam Á rất sâu nhưng Luận chỉ cười bẽn lẽn như con gái rồi thản nhiên nói: “Khi tập đã thấy mình phá rồi mà!”.
Luận kể lại, anh có những kỷ niệm rất đẹp hồi làm chế bản và ra phim cho Báo Thể Thao Ngày Nay nhưng việc nhiều quá mà liều lượng tập luyện lại nhiều, thế là anh phải năn nỉ lãnh đạo cho nghỉ không ăn lương để đi tập. Nào ngờ gặp lãnh đạo chịu chơi, chi hẳn cho Luận tháng lương rồi ký giấy nghỉ phép để Luận chú tâm vào tập luyện. Kỳ Para Games ấy Luận đeo lủng lẳng hai chiếc HCV cùng kỷ lục mới về cơ quan khoe tiền thưởng rủng rỉnh và nói thật chân tình: “Gắng kiếm thêm mở cửa hàng Internet rồi làm quản lý để đỡ cực và có thời gian tập thêm...”.
Bẵng đi thật lâu, thấy Luận vi vu ngoài đường trên chiếc Spacy, miệng cười thật tươi, hỏi ra mới biết mở cửa hàng nặng vốn quá nên giấc mơ chưa thành, còn chiếc Spacy là... chạy thử cho biết cảm giác tay ga.
Luận cho biết vẫn sống khổ, sống khó khăn ở khu Bình Tân và hàng ngày vẫn phải vật lộn với cuộc sống nhưng bao giờ gặp anh cũng chỉ thấy nụ cười thật yêu đời.
Nguồn:http://www.phapluattp.vn/news/the-thao/view.aspx?news_id=208674
Công “quái” và Luận “yêu đời” - hai nhân vật vàng của thể thao khuyết tật Việt Nam có những mảnh đời rất đáng khâm phục...
Lê Văn Công còn có cái tên là Công “quái” vì chẳng bao giờ người ta thấy VĐV này ăn sáng cả. Trong khi đó thì Trịnh Công Luận được anh em thân thiết gọi là Luận “yêu đời” vì lúc nào trên gương mặt chàng trai quê ở Cà Mau này cũng nở nụ cười thật tươi, bất chấp cuộc sống của Luận thật cơ cực...
Công “quái” đã có tiền ăn sáng
Tin Công “quái” đoạt HCV cử tạ hạng cân 48 kg, phá kỷ lục Đông Nam Á khiến cả CLB Hướng nghiệp khuyết tật trẻ ai cũng vui.
Thường thì trưa nào trong bếp ăn tập thể của CLB Hướng nghiệp, Công “quái” cũng ngồi hàn huyên tâm sự với anh em. Gọi là bếp ăn tập thể nhưng thực chất là những phần cơm chay từ thiện của chùa Bảo Vân cung cấp. Có hôm tập về mệt quá, Công lăn ra ngủ quên cả ăn trưa... Nhiều người rất lạ với thành tích của Công “quái” và hỏi nhỏ: “Ngày hai bữa cơm chay nhà chùa như thế sao Công vẫn đủ sức khỏe để tập luyện môn thể thao nặng?”. Rất bình thản, Công nói: “Phải cố vì nhiều người cũng ở hoàn cảnh khó khăn như mình cả. Hơn nữa cơm chay cũng có những điều rất hay và đặc biệt là giúp mình có những nghị lực tốt cùng những lời chỉ giáo của nhà Phật”.
Nghe nói sau khi đoạt HCV giải vô địch châu Á, Công sẽ có phần thưởng từ 15 triệu đến 30 triệu đồng, Công mừng lắm và nói ngay: “Như thế thì tôi sẽ giúp được các bạn và có tiền để tập luyện tốt hơn...”.
Con đường đến với thể thao của Công “quái” thật tình cờ. Sau khi việc học bị gián đoạn do theo chữa trị đôi chân, Công được giới thiệu vào mái ấm Màu xanh hy vọng. Khi mái ấm này sát nhập với CLB Hướng nghiệp khuyết tật trẻ TP.HCM, Công trở thành thành viên của CLB. Rồi cơ duyên đến khi Chủ nhiệm CLB Trần Văn Trung đưa ra danh sách các môn thể thao và khuyên Công nên chọn một môn để tập cho khỏe. Nào ngờ từ những buổi cử tạ để khỏe ấy dần dần Công vào đội tuyển Tân Bình, rồi tuyển TP.HCM và bây giờ là tuyển quốc gia.
Hiện Công vừa chơi thể thao vừa tranh thủ học thêm photoshop để có cái nghề mưu sinh và để thực hiện giấc mơ sau này dạy nghề cho trẻ em đường phố...
Luận “yêu đời” và những đêm làm báo
Trịnh Công Luận có gương mặt thật điển trai và lúc nào cũng nở nụ cười thật tươi. Chàng trai quê ở Cà Mau lên Sài Gòn sống với biết bao nỗi khó khăn bởi đôi chân không lành lặn. Luận chẳng nề hà công việc gì miễn là có tiền. Ban đầu đi lại thật khó khăn, Luận “xâm mình” mua chiếc xe máy và leo lên chạy thử để đi kiếm việc. Có lần được người quen giới thiệu về làm khâu kỹ thuật ở một tờ báo nhưng khổ nỗi ngày nào cũng phải 1-2 giờ sáng mới xong việc. Thế là tối làm đêm, ngày tranh thủ ra sân tập. Công việc ngập đầu nhưng Luận chẳng bỏ buổi tập nào bởi anh quan niệm đã theo là phải theo cho trọn.
Đôi chân liệt chạm vào thấy như ống tre nhưng đôi tay của Luận thì chắc khỏe như một lực sĩ. Anh chọn hai môn sở trường đẩy tạ, ném lao và bốn năm nay gần như không có đối thủ.
Có lần phá kỷ lục Đông Nam Á rất sâu nhưng Luận chỉ cười bẽn lẽn như con gái rồi thản nhiên nói: “Khi tập đã thấy mình phá rồi mà!”.
Luận kể lại, anh có những kỷ niệm rất đẹp hồi làm chế bản và ra phim cho Báo Thể Thao Ngày Nay nhưng việc nhiều quá mà liều lượng tập luyện lại nhiều, thế là anh phải năn nỉ lãnh đạo cho nghỉ không ăn lương để đi tập. Nào ngờ gặp lãnh đạo chịu chơi, chi hẳn cho Luận tháng lương rồi ký giấy nghỉ phép để Luận chú tâm vào tập luyện. Kỳ Para Games ấy Luận đeo lủng lẳng hai chiếc HCV cùng kỷ lục mới về cơ quan khoe tiền thưởng rủng rỉnh và nói thật chân tình: “Gắng kiếm thêm mở cửa hàng Internet rồi làm quản lý để đỡ cực và có thời gian tập thêm...”.
Bẵng đi thật lâu, thấy Luận vi vu ngoài đường trên chiếc Spacy, miệng cười thật tươi, hỏi ra mới biết mở cửa hàng nặng vốn quá nên giấc mơ chưa thành, còn chiếc Spacy là... chạy thử cho biết cảm giác tay ga.
Luận cho biết vẫn sống khổ, sống khó khăn ở khu Bình Tân và hàng ngày vẫn phải vật lộn với cuộc sống nhưng bao giờ gặp anh cũng chỉ thấy nụ cười thật yêu đời.
Nguồn:http://www.phapluattp.vn/news/the-thao/view.aspx?news_id=208674