PDA

View Full Version : -VỊ NGỌT ĐẦU MÔI-gay Story-


MinhKhoa
01-02-2008, 20:09
Truyện viết tặng riêng cho TheGioiThuBa
Tác Giả: Th.S Ngôn Ngữ Võ Tuấn Anh
Chân Thành Cảm Ơn Tác Giả.



http://lgbt.ucsd.edu/specialnews/images/Loose%20Lips.jpg

VỊ NGỌT ĐẦU MÔI


-----***------


Ba năm. Một quãng thời gian không dài nhưng đối với em đó là tất cả, là những chuỗi ngày dài vô tận,....
Bên dòng sông hiền hòa của thành phố trẻ, anh nói với em nhiều lời nói ngọt ngào.
-Anh thật hạnh phúc khi có em. Cảm ơn trời đã ban em cho anh! Anh thương em vô cùng, em có biết không?
Vừa nói anh vừa vòng tay từ phía sau ôm em và dựa đầu vào vai mà thủ thỉ. Em mắc cỡ quá chẳng biết nói gì. Chỉ biết là, em cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Em hạnh phúc khi có anh. Hạnh phúc khi anh ở bên em.
Bất chợt có chiếc lá bàng rơi làm em chợt buồn và nghĩ đến tương lai của hai chúng mình. Em tự đặt câu hỏi : liệu mọi người có chấp nhận cho cuộc tình của chúng ta, cuộc tình của hai người “đàn ông”? Liệu ba mẹ có chấp nhận và thương yêu em như là “con dâu”? Chỉ loáng thoáng nghĩ xa xôi thế thôi mà lòng em cảm thấy buồn biết chừng nào. Dường như biết được tâm trạng lo lắng của em, anh cầm tay em, hôn nhẹ và nói:
-“Cứ mặc kệ họ! Họ muốn nói sao tùy họ. Mình phải sống cho bản thân mình chứ em! Mặc dù quan hệ của chúng ta không chính thức, nhưng chẳng phải nó đang phát triển tốt đẹp lắm hay sao? Hà cớ gì em đi tìm một lời giải không đâu. Nó vô bổ lắm! Hãy sống cho thật tốt!
Nói đoạn, anh nhìn em mỉm cười. Anh cấm em không được nghĩ ngợi xa xôi đó nhe! Thôi! Giờ anh chở em về!

Trước lời nói hết sức chân thành của anh, em làm sao cưỡng lại được. Dường như từ lúc quen nhau đến giờ anh nói gì tôi cũng nghe hết. Và tôi biết rằng, con tim tôi đã hòa cùng nhịp đập với con tim của anh. Cuộc đời tôi đã dành trọn cho anh. Trên đường về, chen vào vòng quay của chiếc bánh xe là những suy nghĩ mông lung. Vòng quay của xe, vòng quay của những lo lắng bộn bề. Nhưng tôi cảm nhận được vị ngọt của tình yêu, sự thăng hoa của cuộc đời, sự lãng mạn của tuổi trẻ. Tất cả hòa quyện thành một chiếc cầu vồng lung linh sắc màu.
Đêm nay, thành phố vào xuân lấp lánh những ánh đèn. Nào là đèn Neon sáng trưng. Nào là đèn cao áp với ánh sáng vàng rơi. Bên cạnh đó còn là ánh sáng của đèn bảng hiệu, đèn chớp dây văng đủ cả sắc màu xanh đỏ tím vàng. Cái động đứng yên. Cái tĩnh cựa mình. Nhìn từ phía bên đây cầu nhìn sang cả thành phố rực rỡ ánh đèn màu. Nhìn xuống dòng sông trong mát em cảm nhận rõ sự thanh bình của thành phố này. Ánh trăng lung linh đáy nước. Ánh sáng của đèn lấp loáng trên mặt sông. Một dòng sông đầy màu sắc, dòng sông của sức sống, dòng sông của tình yêu và nỗi nhớ...

Nhớ lại lần đầu tiên em gặp anh thật là bỡ ngỡ. Là một thầy giáo mới ra trường còn chưa vững tay nghề, còn nhiều điều bỡ ngỡ. Cảm giác sợ sệt lan tỏa khắp chân tay và ánh mắt, làn môi. Và rồi, em gặp anh, cũng là một thầy giáo mới ra trường trước em một năm. Nhưng trông anh chững chạc và đàng hoàng. Ấn tượng đầu tiên là em cảm thấy thương anh vô cùng. Em thương anh không phải vì vẻ đẹp trai hòa nhoáng bên ngoài mà vì tính tình hiền hậu bên trong. Anh đi đứng khoan thai, nói năng nhỏ nhẹ. Lúc nào anh lên lớp cũng mặt những chiếc áo sọc suôn nhiều màu. Với chiếc quần tây đen, hoặc xanh. Lúc đầu em cũng chẳng dám nói chuyện nhiều với anh. Chỉ biết lên lớp dạy và đi thẳng một mạch về nhà. Nhiều người khó tính bảo rằng em lập dị, dễ tính bảo rằng em còn mắc cỡ, nhà nó đơn chiếc, người bàng quang thì quăng cho một câu “kệ nó!”. Riêng anh, anh mỉm cười và đưa mắt dõi theo.
Rồi một hôm, em đang đi thì bỗng anh gọi khẽ:
-Này Nhân! em bỏ quên hồ sơ của học sinh nè!
-Trời! Sao mình lẩm cẩm thế! Cảm ơn anh Thành nhiều lắm nhe!
-Không có gì đâu em, chuyện nhỏ mà! Hóa ra, anh em mình biết nhau hết rồi còn gì! Nhưng vì chưa có dịp nói chuyện với nhau phải không em?
-Dạ! Em mới về trường. Có gì mong anh chỉ giúp.
-Trời! Anh cũng có hơn gì em đâu. Anh về trường trước em đúng một năm thôi. Thì mình cứ làm đúng theo qui định của trường là được cứ có gì đâu em.
-Dạ! Cảm ơn anh. Em phải lên lớp đây! Chào anh nhe!
-Chào em!
Có lẽ, đó là lần đầu tiên em nói chuyện với một người trong trường lâu đến vậy. Có lẽ anh sẽ nói em là một người sắc lạnh, chẳng có tình cảm gì. Nhưng thú thật để nói được những lời nói đó là em tự tin lắm rồi, can đảm lắm rồi. Và em cảm nhận được ở anh sự thân mật, cởi mở chân tình. Người gì mà đẹp trai quá chừng, nói chuyện dễ thương quá chừng. Hình ảnh đó, lời nói đó cứ chập chờn trong từng miếng ăn giấc ngủ. Em khẽ gọi : “Anh Thành ơi!”
Tiếng trống trường báo hiệu giờ ra chơi. Còn dang dở bài một chút em cố nói cho hết. Dặn dò học sinh vài câu em ra lệnh cho các em nghỉ. Học sinh đứng dậy chào thầy. Mải lo lau bụi phấn trên tay, em không hay mình đi đụng trúng anh lúc nào không biết. Cuộc va chạm đó suýt làm anh rớt mắt kiếng.
-Em xin lỗi anh Thành! Em vô tâm quá! Có sao không vậy anh?
-Anh không sao đâu! À mà nè, em hay tin gì chưa, tết này, trường mình sắp tổ chức đi du lịch Mũi Né đó.
-Vậy hả anh? Em có hay biết gì đâu. Cảm ơn anh Thành nhiều lắm nghe!
-Vậy em có định đi không?
-Dạ chắc em không đi đâu, vì nhà em đơn chiếc lắm.
-Anh hiểu! nhưng việc đi này sẽ giúp em nhiều điều lắm đấy. Em sẽ được biết cảnh vật thiên nhiên ở miền ngoài và hiểu hơn về các thầy cô trong trường. Nếu em không đi, chắc anh cũng không đi luôn! Thôi! nhín chút thời gian đi đi nhe! đi nhe em!
-Dạ! để em về suy nghĩ....

Nhưng không ngờ chính lời nói của anh đã làm em không cưỡng lại được. Mỗi lần nghĩ đến việc không đi thì lời năn nỉ, nghẹn ngào cuả anh lại cứ ngân vang. Làm sao em cầm lòng cho đặng khi trái tim em thổn thức vì yêu anh. Thế là em đã nhận lời và đã lên xe đi du lịch cùng anh. Các thầy cô trong trường tỏ vẻ ngạc nhiên. Riêng anh, anh tỏ vẻ vui mừng. Sức khỏe của em không được tốt nên em xin phép thầy cô cho em ngồi phía trước. Qua mấy lần chóng mặt, nôn mửa, mấy lần thầy cô cười nhạo thằng thầy giáo yếu ớt thì xe cũng đã đến nơi. Ai cũng tranh nhau xuống xe để tận hưởng làn gió mới, hít thở không khí trong lành. Chỉ có anh là còn ngồi trên xe để dìu đỡ em sau những lần say xe. Một lúc sau, anh dắt em tìm chỗ nghỉ tạm để lấy lại tinh thần. Mỗi lần em nhìn anh là anh cứ xuýt xoa không cho em buông một lời cảm ơn. Dường như đó là một lời khách sáo, một câu không đáng nói. Em cúi mặt mỉm cười. Anh quay đi không nói.
Tối đó, không biết vô tình hay cố ý mà các thầy cô sắp xếp cho em ở cùng phòng với anh. Em hồi hộp lắm. Vừa mừng vừa sợ. Mừng vì mình được ở chung phòng với người mình yêu quí, sợ vì nếu anh biết em là người đồng tính thì anh sẽ nghĩ thế nào? Liệu anh có chấp nhận em không? Thế là lòng dặn lòng kìm chế cảm xúc. Vả chăng thì em cũng chỉ giấu ở trong lòng. Nghĩ vậy nên thôi. Bất chợt có tiếng động từ phía cửa phòng. Một lời nói vang lên:
-Em đỡ chưa? Anh có mua cháo về rồi nè, em ăn đi cho nóng!
Vừa mở mắt đã thấy bóng dáng anh. Một khuôn mặt điển trai cùng lời nói dịu êm. Với tất cả những rung động đó làm sao con tim em không thổn thức bồi hồi? Làm sao em không hết bệnh cho được? Em chẳng biết nói gì chỉ biết mỉm cười và ăn từng ngụm cháo anh đưa. Chẳng mấy chốc em lấy lại được tinh thần. Sự choáng váng, mệt mỏi dường như tan biến. Em buông một câu trả lời yếu ớt:
-Cảm ơn anh đã tận tình chăm sóc cho em! Nói thật, em đi xa dở lắm. Đã vậy, em còn làm phiền anh cùng các thầy cô trong trường phải bận tâm cho em. Em lấy làm ngại lắm.
-Em nói gì kì vậy? Cùng là giáo viên với nhau, anh phải có nhiệm vụ lo cho em chứ! Làm gì có chuyện ơn nghĩa ở đây. Đúng ra, anh mới là người có lỗi. Biết em đi xa không được mà vẫn cứ bắt ép em đi. Thật tình anh hồ đồ quá! Nông nỗi quá! Thấy em bệnh, người xanh xao mà anh cảm thấy đau lòng. Giờ nghĩ lại anh lấy làm hối hận.
-Kìa anh! Sao anh lại nói như vậy? Em hiểu anh mà! Thôi! Em cũng đỡ bệnh rồi. Em đi rửa mặt và tắm đây. Anh cũng nên đi tắm đi. Cứ mải lo cho em mà người mồ hôi nhễ nhại hết rồi!
-Thôi! Hai anh em mình cùng tắm nha! Em còn bệnh, phải tắm nước ấm. Với lại, anh đã pha sẵn nước ấm rồi. Tắm chung, lỡ có chuyện gì anh còn lo lắng cho em nữa chứ. Chúng ta đều là đàn ông, con trai có gì đâu mà ngại. Mình tắm chung nha!
Trước sự phân tích “hợp tình hợp lí đó của anh” em không thể nào từ chối được. Thế rồi, em cũng vào tắm chung với anh. Thật tình, từ nhỏ đến lớn, em chưa từng tắm chung phòng với một người con trai. Có chăng chỉ là tắm sông lúc nhỏ. Lớn lên rồi, việc sinh hoạt, vệ sinh em cẩn thận và khép kín vô cùng. Nay nghe anh nói tắm chung làm em khó nghĩ quá. Em thật sự thích thú khi thấy mấy anh con trai đi tiểu, hoặc cởi trần chơi thể thao. Nhưng em chỉ biết nhìn từ xa mà thôi. Sự yêu thương, lòng ham muốn vẫn âm ỉ cháy trong lòng một thầy giáo trẻ. Em hồi hộp lắm. không biết lúc đó, anh sẽ như thế nào nhỉ? Và khi em thấy tất cả của anh rồi, thì em có còn bình tĩnh nữa hai không? Hai người tắm chung, không một mảnh vải che thân liệu dòng nước ấm kia có đủ để lòng em ấm lại. Loay hoay với những ý nghĩa đó trong đầu mà đến phòng tắm lúc nào không biết. Chỉ biết, có một cánh tay kéo em vào cửa và đóng sầm cửa lại. Dòng nước ấm bắt đầu vùng vẫy trên những làn da. Một cảm giác sảng khoái lâng lâng lan tràn khắp thân thể. Ít lâu sau cơ thể em đã được tẩm đầy nước ấm và xà phòng thơm.
Những dòng nước máy từ vòi sen không ngừng đổ xuống. Nhiều lúc nước nhiều quá em vội né tráng sang một bên. Bất chợt em quay lại thì thấy anh đã cởi hết quần áo rồi. Em mắc cỡ quay đi. Nhưng những gì em vừa thấy thì vẫn còn in đậm trong tâm trí của kẻ đang yêu. Một thân hình lực lưỡng, trắng trẻo. Những cơ bắp nở nang, cuồn cuộn, xoăn chắc được thể hiện trên những cánh tay, bụng và chân. Chúng chạy nhảy và rượt đuổi trên những cánh đồng cơ bắp màu mỡ. Có lúc vấp té lăn tròn thật thú vị. Lông chân anh óng mượt làm sao. Những dòng nước mát lạnh làm cho những sợi lông chân loăn xoăn đùa vui cùng giọt nước mà tạo ra những đường nét thẳng tắp như những sợi dây đàn. Nếu dùng tay lướt nhẹ thì những âm điệu của cảm giác không ngừng hòa nhịp. Có thể nói, từ trước đến giờ em chưa từng gặp một người con trai nào mà lại có bắp thịt xoăn chắc như vậy, mà em lại được nhìn rõ và cụ thể đến như thế này. Làn da của anh trắng trẻo vô cùng. Người đã có khuôn mặt đẹp trai nay lại sở hữu một làn da trắng trẻo và một thân hình lực lưỡng thì làm sao các cô gái không mê cho được. Đúng là một tuyệt tác thiên nhiên mà em chưa từng thấy. Bỗng có tiếng nói khẽ từ phía sau:
-Em làm gì quay mặt đi chỗ khác. Hãy quay mặt lại đây! Lại đây anh đưa cho em xà phòng, em lấy xà phòng mà gội đầu cho thơm! Không lo tắm một chút lại ngả bệnh bây giờ!
Vừa nói anh vừa lấy tay khẽ đầu em rất nhẹ. Em ngoan ngoãn nghe lời. Tuy cái khẽ đó hơi đau một chút nhưng em cảm nhận được sự yêu thương của anh dành cho em. Thế là em vội quay sang nhìn anh và nhận một ít xà phòng để gội đầu. Anh nhìn em đăm đăm. Thật lạ! Em tự hỏi tại sao anh lại nhìn em lâu đến thế? Có lẽ có một sơ suất gì trên khuôn mặt của em? Em bối rối quá nên định hỏi anh thì bỗng anh mỉm cười và nói:
-Cha! thấy mặt da bánh mật vậy mà người trắng trẻo. Người thanh mảnh mà khi cởi đồ ra trông cũng lực lưỡng đấy chứ. Đúng là một thân hình đẹp.
Lời nói đó làm em hết sự lo lắng. Tưởng đâu anh nói chuyện chi nào ngờ anh có lời khen ngợi mình. Thật lấy làm hạnh phúc. Nhưng ngoài mặt cũng phải tỏ ra mắc cỡ và khiêm tốn một chút. Em ngượng đỏ cả mặt:
-Anh ghẹo em! Anh mới là người lực lưỡng và đẹp trai. Nói thật, mấy cô gái mà thấy anh là thích ngay. Anh muốn tìm bạn gái không em làm may bạn em cho anh?
-Anh không thích con gái! Anh chỉ thích con trai thôi!
-Cái anh này khéo đùa!
-Anh nói thật đấy!
Vừa nói anh vừa vòng tay qua eo của em và đặt một nụ hôn bất chợt lên môi em. Em bất ngờ quá. Em không thể tưởng tượng được nụ hôn đó nó diễn ra mau lẹ và chớp nhoáng đến như vậy. Em chỉ biết là chiếc lưỡi cùng làn môi của em đang làm theo bản năng của mình. Em không thể nào điều khiển được. Bàn tay rắn chắc của anh cứ đùa giỡn với làn da của em. Và em cũng không thể nào điều khiển được đôi tay của mình. Bọn chúng bây giờ không còn nghe lời em nữa. Em không còn kiểm soát được lí trí của mình. Em chỉ biết rằng, vị ngọt của tình yêu đã đến và rót mãi vào tim. Em ngụp lặn trong men say tình nồng và gạt bỏ mọi muộn phiền lo nghĩ. Một cảm giác đê mê chưa từng có, chưa từng hiện hữu trong con người em mỗi khi em xem một cảnh phim gợi cảm. Em muốn thốt lên một tiếng kêu không đâu để diễn tả sự thăng hoa của cảm giác của bản thân mình, nhưng vị ngọt, hương nồng của chiếc lưỡi và làn môi xinh xắn của anh đã ngăn em lại. Hai người giờ đây như hòa vào làm một. Nước vẫn chảy, hương xà phòng vẫn tỏa ngát hương thơm. Mặc cho những dòng nước xà phòng lan tỏa khắp nơi trên cơ thể. Em và anh vẫn đắm chìm vào giấc mơ. Em đã được tận hưởng một cảm giác được hôn, được yêu và được ôm ấp. Nước máy như muốn ngừng chảy, xà phòng ngừng rơi, nhưng dường như suối nguồn của tình yêu đã bắt đầu tuôn chảy. Nó ào ạt, dữ dội và ồn ào. Nó thoắt ẩn thoắt hiện và rượt đuổi cảm giác sợ sệt đến tận chốn xa xăm. Có lúc nó trào dâng dữ dội nhưng cũng có lúc nó lặng im như chiếc lá mùa thu. Và rồi, một trận gió thổi qua mạnh mẽ cuốn hai người vào khoảng không vũ trụ bao la với các vì sao và hành tinh đang xoay vòng mãnh liệt. Bỗng đâu một cảm giác, một tiếng kêu lạ lùng làm em và anh không kìm chế được mình. Chỉ biết là em và anh cùng kêu lên một tiếng : “anh yêu em” và “em yêu anh”. Và rồi những dòng sữa ngọt ngào của tình yêu đọng đầy trên lá cỏ.
Anh nhìn em, em nhìn anh. Em không nói một lời nào nhưng anh đã đủ tự tin và can đảm mà nói với em rằng:
-Nhân này! Em có biết là anh thương yêu em nhiều lắm không? Ngay lúc mới gặp em là anh đã có cảm tình với em rồi. Từ đó, trong tâm trí anh lúc nào cũng có hình bóng của em. Anh không làm sao xua tan đi hình bóng đó được. Đã nhiều lần anh định bắt chuyện với em và nói cho em biết tâm sự, nỗi lòng của anh. Nhân ơi! Em có biết rằng em dễ thương lắm không? Con trai gì mà rụt rè quá mức, nhưng chính điều đó làm anh thương em. Em đã chiếm hồn anh bằng tất cả sự rụt rè và chân thật của mình. Anh biết, việc anh để lòng thương một người cùng phái với mình là một việc làm kì lạ. Nhưng em ơi! anh không thể ngăn cản trái tim mình. Anh không thể kìm chế được cảm xúc của mình. Em có hiểu cho anh không vậy Nhân?

Dứt lời anh dường như sợ mất em, nên vòng tay của anh xiết chặt em hơn. Điều đó là em khó thở quá. Em định quay sang dùng tay tháo ra thì anh đã vội đặt tiếp một nụ hôn nồng cháy. Anh ơi! Anh làm như thế thì làm sao em không thương, không yêu anh cho được?
Khi vị ngọt của tình yêu được trao gởi trọn vẹn thì cũng là lúc cửa sổ tâm hồn rộng mở để đón những làn gió xuân của cảm giác hạnh phúc tràn vào. Âm điệu du dương của lời nói cất lên từ phía em:
-Em cũng vậy! Anh biết không anh đã chiếm hồn em ngay từ lần đầu gặp gỡ. Hình bóng anh cứ quanh quẩn trong tâm trí em không bao giờ phai nhạt. Nó chập chờn trong từng giấc ngủ. Em cũng muốn nói chuyện với anh nhưng không biết làm sao. Nếu nói thật lòng mình thì chắc gì anh hiểu. Lỡ có gì thì không hay. Thế là em cứ giữ mãi sự lặng yên cho đến giờ phút này. Từ đó đến giờ em có đi đâu đâu nhưng vì những lời nói của anh nên em đã mạnh dạn cùng đi với anh. Và trong suốt chặng đường dài đèo dốc, với sức mạng của tình yêu và sự dìu đỡ của anh đã giúp em vượt qua mọi trở ngại. Và giờ đây khi được anh nói lời yêu thương thì em cảm thấy sung sướng vô cùng. Một lần nữa, em xin nói : em yêu anh.

Bỗng đâu có tiếng nhạc cất lên. Bản nhạc tình yêu của hai người con trai. Một nốt nhạc thăng dẫn ta bay đến tận bầu trời bao la, một nốt nhạc trầm xao xuyến đưa hồn ta lướt trên chiếc thuyền tình mênh mông sông nước. Thiên nhiên hoa lá reo vui hòa cùng nhịp đập của thời gian của con tim đang tập nói. Ánh nắng mùa xuân lan tràn khắp nẻo, dát một màu vàng óng trên những cành cây, con đường, mái nhà và khu phố. Làn nắng xuân tuôi rơi dạt dào bám trên những bọt xà phòng đầy màu sắc. Anh và em đưa tay hứng lấy từng sắc hoa của tình yêu đang rơi vãi và thả trôi theo dòng nước máy từ vòi sen. Hai con người một tâm hồn. Những nụ hôn say đắm, những bàn tay trìu mến, những nụ cười khúc khích. Tất cả tạo nên một bức tranh tâm hồn tuyệt đẹp.
(còn tiếp: Vòng tay đưa tiễn em đi ......)
Võ Tuấn Anh

alone tulip
02-02-2008, 08:02
mot tinh yeu dep nhung kho kiem phai ko? uoc gi minh la mot trong 2 nguoi do

basic_instinct
02-02-2008, 21:01
truyện có kết cấu .. nhà văn có khác .. nhưng cách nói chuyện giữa 2 nhân vật nghe sao mừ lộ liễu wa'' ....... ".Dạ! Cảm ơn anh. Em phải lên lớp đây! Chào anh nhe....
nhưng dù sao dù sao cũng là 1 câu chuyện hay và đẹp .. cả về ngôn từ và hình ảnh

thecuong1982
03-02-2008, 17:23
Cảm ơn các bạn trong diễn đàn đã góp ý. Mình không phải nhà văn gì đâu, chỉ là thầy giáo thôi. Chỉ viết những gì mình mơ ước và chia sẻ những nỗi niềm của những bạn cùng cảnh ngộ. Tương lai thì còn xa quá, thực tại thì quá phũ phàng. Truyện mà một thế giới để mình ẩn náu và nói chuyện. Chân thành cảm ơn các bạn.

peles
03-02-2008, 19:25
thay gun we moi la lam nhucaj ji a

boydangyeu2
04-02-2008, 16:52
i la sao hok hieu gi het zay te

bevince
05-02-2008, 00:29
Có những khoảnh khắc làm tim mình ngừng đập - có 1 lí do khiến ta gần nhau hơn -- và có một mối tình bắt đầu chớm nở ..!!! Viết văn bằng chính cảm xúc của mình mới cho người đọc biết thế nào là " YÊU và ĐƯỢC YÊU " ...!! Hãy sống và không ngừng mơ ước , có mơ ước mới co tương lai..!!!

ratbinhthuong
06-02-2008, 15:08
Văn chương câu cú cũng có trau chuốt. Thời buổi này viết đúng chính tả và ít có sai sót văn phạm ngữ pháp tiếng Việt là đáng khen rồi.

LAI DUY PHUONG
09-02-2008, 00:17
mot tinh yeu dep nhung kho kiem phai ko? uoc gi minh la mot trong 2 nguoi do

joojihoon
13-02-2008, 10:27
nhung chiec hon thuong rat ngot ngao ,the hien tinh yeu nong chay

toimuonduocyeu
13-02-2008, 17:33
Cái thi vị của tình yêu nó có trong câu chuyện của anh . Nhưng liệu rằng nó có quá bi lụy không khi tình yêu đến một cách ngọt ngào và dễ dàng như vậy . Nhưng dù sao tôi củng cảm ơn anh đã cho tôi nhận thấy được một tình yêu hay đến vậy nó làm cho tôi nhơ về người tôi yêu , nhớ vè mối tình mà tôi đã đánh mất cách đây hơn 2 năm , tôi đọc truyện anh tôi đã biết kết quả của câu chuyện , mặc dù hai người yêu nhau sâu đậm đến như vậy nhưng cuối cùng tình yêu cũng tan biến . Anh biết cái nhược điểm lớn nhất của anh là gì không ? "òn tiếp: Vòng tay đưa tiễn em đi ..
một lần nữa tôi xin chân thành cảm ơn tác giả đã cho tôi biết được hương vị của tình yêu ở thế giới này của người miền tây .

boywantboy
03-03-2008, 14:26
ủa sao tới đó ngưng rùi post típ đi chuyện đang lãng mạng mà

H L T F
05-03-2008, 12:12
bai dau ma dai wa ah` doc ca ngay con chua het nua~ dai we' hay hay lam ok good good.................

iceangel
05-03-2008, 19:00
dung la duoc day chu nhung minh thay tinh tiet truyen minh thay van tat wa phai ma ban viet cu the hon ve chuyen tam trang cua ca hai nguoi va ca hai phia thi hay qua ma noi that minh rat mong ban viet tiep cho ban viet tiep day

myparadise
06-03-2008, 11:46
chuyện đọc hay đó,còn nũa kh????

myparadise
06-03-2008, 11:47
kh hiểu tại sao mấy bạn cú post nủa chg lại ngừng vậy

gay_nhox
07-03-2008, 13:22
truyện nhẹ nhàng , hay ^^ ........... ướk jì mỳnk dc. như zậy há ^^ ...

lamphi
08-03-2008, 23:27
hu hu hu ko bit bao jo minh moi co dc mot nguoi nhu vay nhi hu hu hu

romane01
10-03-2008, 19:15
ko bit bao jo minh moi co dc mot nguoi nhu vay

hoanghen
13-03-2008, 09:37
mỗi một con người chúng ta điều co cái quyền đó mà . Nhưng cái quyền đó lại bị xâm phậm và bị ngăn chặn thật đau là đau

kesitinh1986
17-03-2008, 23:15
very good! chuyện rất hay và rất cảm đông. nhưng thực sự muốn kiếm được một tình yêu như thế thật là rất hiếm hoi..........

maitrung
18-03-2008, 12:18
hay và cảm động thanks u đã post bài

guyhoang
21-03-2008, 21:42
Cũng lãng mạn quá ta!

duong_phi
25-03-2008, 14:18
um`um`lãng mạn thật!nhung sao thấy bùn quá.

meocon147
26-03-2008, 18:39
cung hay chu bo, tui ung ho ban!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!11

phuthuyiumen
27-03-2008, 19:22
truyện hay đó chứ
^^ típ đi bạn nếu còn ^^

KhangCMYK
30-03-2008, 03:30
Truyen nay giong nhu mot nhat ky vay, loi van binh dan ngan gon, lot ta duoc cam xuc cua hai nguoi dong tinh rat ro! Anh Khoa oi, chung nao moi co phan tiep vay?

KhangCMYK
30-03-2008, 03:33
Khang dang sap hoan thanh mot Gays story, khi nao finish se trinh lang hen!

namsinhtronhoc
31-03-2008, 12:07
cam on tac gia.truyen hay do

KhangCMYK
03-04-2008, 00:40
chung nao moi co phan tiep theo vay Khoa oi!

pokemon
04-04-2008, 15:57
uh
truyện hay lắm đó
hok biết khi nào có phần tiếp theo

nguyethoatien
04-04-2008, 19:01
Chuyện tình đẹp thật đó nhưng chỉ sợ tồn tại trên giấy trắng mà thôi, trên đời này làm gì có người đàn ông nào mà chủ động tỏ tình với "gay" chứ ?
Nếu không nói là tuyệt đối thì hiếm hoi mới có một người chịu thông cảm cho "gay" bọn mình nhưng cốt yếu tình cảm của họ vẫn là tình thương hại, một ngày nào đó họ cũng khiến mình phải đau khổ cho coi. Mình đã gặp nhiều trường hợp rùi và ngay cả bản than mình dù chỉ mới 20 tuổi đời nhưng đã trải qua hết 3 cuộc tình như vậy đó. Ban đầu thì họ làm như yêu mình lắm cuối cùng mình phát hiện họ chỉ yêu bản thân họ
Dù sao truyện viết rất hay khá chuẩn dù lời lẽ còn quá trực tiếp, cảm ơn thecuong1982 nha !

truelove
04-04-2008, 22:40
hay quá ! ước gì mình dc như thế !

.:::binles:::.
08-04-2008, 12:21
ui...sao toàn chuyện của gay vậy...dân les lép vế ùi...quả lày em trah thủ làm tác phẩm để đời cái nhẩy..hè hè ;))

kebatbai001
08-04-2008, 17:54
thx u so much , ur story is so good , i liked it

dark_soul
12-04-2008, 15:13
dai ca ah , cho tieu de lien lac voi dại ca duoc ko, la một thanh vien moi nen muon ket ban

KhangCMYK
13-04-2008, 02:43
Post phần tiếp theo đi Minh Khoa! Tụi mình chờ lâu wá ruj2 mà!

MinhKhoa
14-04-2008, 12:32
Post phần tiếp theo đi Minh Khoa! Tụi mình chờ lâu wá ruj2 mà!
Chưa tìm được những bài viết mới của VNĐM nên K chưa có post lên.Chờ hén.Thân ái

BanhDau
20-04-2008, 20:40
bài viết hay lém.nhưng mòa ở ngoài đời thì coá thể ít xảy ra.

duongphilong
08-05-2008, 17:48
ko có đôi môi nào của nam sao bạn. post thêm môi nam đi chứ hic:confused:

bitto
10-05-2008, 20:51
hạnh phúc đôi khi đến thật bất ngờ thật mong manh nhưng cũng thật ngọt ngào và kì diệu.Nhưng ngọn nến dù sáng đến mấy rồi cũng sẽ cháy hết, chỉ còn mình em trơ trọi trong đêm...anh cũng đã từng đến với em như vậy đó.ngọt ngào và tan ra như ánh nắng ấm áp giữa mùa đông...Nhưng rồi anh cũng xa, xa lắm ...em tìm đâu bóng anh đây?em tìm đâu ngày xưa ngày xưa ấy....

ba_gia
10-05-2008, 22:31
truyện hay ... nhưng cốt truyện chỉ là 1 ước mơ chưa có thật của giới gay này ...
nhưng ước mơ luôn là ước mơ và ai ko mơ một hạnh phúc ...
cảm ơn ai đã viết lên câu truyện này... dù chỉ đọc đc 1 khúc .. nhưng hay lắm ...nhẹ nhàng nhưng đầy đủ , chân thành và thắng thắn ... thanks

toi_la_dan_ong
11-05-2008, 10:45
uj,hay wa',lang~ man. wa',muon' khoc' wa',nhung doc. xong minh` lai. thay' buon` vo^ han.,boi? vi` n~ cau chuyen. tren ko bao gio` xay? ra o? doi` thuc. duoc.,mai~ mai~ chi? la` trong tri' tuong? tuong. cua? moi~ chung' ta thoi !!!!

KhangCMYK
13-05-2008, 03:36
Sao lâu quá không post tiếp vậy Khoa? tác giả chưa kịp viết xong hả!

KhangCMYK
13-05-2008, 03:37
Khi nào có nhớ hú Khang dzô đọc tiếp với nha! Thanks U so much!

binhbinh4u
13-05-2008, 12:49
Mình đồng ý. Văn, thơ là nơi mình gửi gắm tâm sự, những điều mình muốn nói, những điều mình muốn có mà không thể nói ra, cũng không dễ gì có được... điều mà ai cũng mong muốn là một tình yêu đẹp trong thế giới thứ 3, có được người yêu như mình ao ước.. chẳng được thi ta tưởng tượng vậy... ta chìm đắm trong thơ và văn vậy, phải không nào???

bitto
13-05-2008, 22:05
hạnh phúc đôi khi đến thật bất ngờ thật mong manh nhưng cũng thật ngọt ngào và kì diệu.Nhưng ngọn nến dù sáng đến mấy rồi cũng sẽ cháy hết, chỉ còn mình em trơ trọi trong đêm...anh cũng đã từng đến với em như vậy đó.ngọt ngào và tan ra như ánh nắng ấm áp giữa mùa đông...Nhưng rồi anh cũng xa, xa lắm ...em tìm đâu bóng anh đây?em tìm đâu ngày xưa ngày xưa ấy....

cuocdoitrotreu
24-06-2008, 13:53
Anh là giáo viên dạy môn gì vậy ? Hồi sinh viên anh học trường nào thế ? Em năm nay lên 12 cũng thi sư phạm à. Nhưng không biết em có gặp được tình yêu đẹp như trong truyện không. Nick Y!M của em là baby_gay_1507_tcp hoặc nếu anh không thích cái nick đó, anh hãy lấy nhoc_yeu_marsupilami_1507 trong sáng, dễ thương hơn. (Thú thật, gọi là anh nó cứ thế nào ấy, đằng nào anh đã ra trường được mấy năm còn em năm nay mới chập chững vào trường à. -> Gọi là thầy thì hợp lí hơn đấy, nhỉ !)
:64:

TeenGaysVietNam
01-08-2008, 09:04
Chuyện tình đẹp đấy .. Ước gì mình cũng được như 2 người ấy :)
Nhà văn có khác thật .. Đáng khen !! đáng khen !!

Rian
01-08-2008, 11:05
tình cảm khá là dễ thương
nhưng tỏ tình thì chớp nhoáng
sao Thành lẹ thế, chưa chi đã bay vào ôm hôn người ta
lỡ Nhân ko chịu thì sao
lúc đó có hối cũng ko kịp

alone94
21-11-2008, 18:46
...sa0 mỳnh chậm tiu wa' hEm hju? zj` hÊt''''''''''''[[=

mister_kool
18-12-2008, 09:25
Anh là thấy giáo dạy môn j` mà vjt hay rứa! Kết cấu chuyện rõ ràng rành mạch, lời văn cảm xúc giàu hình tượng