atraingheo
15-07-2007, 21:51
Trời đã khuya lắm rồi mà Hiếu vẫn chưa ngủ.Chỉ còn 3 ngày nữa là Hiếu đã phải lên Sàigon thi đại học rồi.Kết quả thi tốt nghiệp vừa rồi,điểm khá cao.Nhưng sắp thi đại học,Hiếu lại lo lắng vô cùng!Tuy là lớp trưởng nhưng Hiếu biết sức học của mình chưa tốt lắm.Một học sinh miền quê như Hiếu thì làm sao bằng được với học sinh thành phố?Biết thân biết phận,Hiếu chỉ dám thi vào đại học Kinh tế .Trong 3 môn Toán lý hóa thì Hiếu ngán môn toán nhất.Trong lớp Hiếu kì này cũng có một số đứa lên Sài gòn thi đại học.Tụi nó đã lên Sài Gòn từ sáng rồi.Lúc đầu Hiếu cũng muốn đi chung với đám bạn.Nhưng ba bảo ,ba sẽ đi chung với Hiếu lên Sài gòn.Vì thế,Hiếu không đi chung với đám bạn được.Mấy ngày nay,ba cũng lo lắm.Nhìn thấy ba mẹ vất vả,Hiếu cảm thấy thương ba mẹ vô cùng.
Gia đình Hiếu có bốn chị em.Chị cả tên Nguyễn thị Thanh Hiền thì đã lấy chồng .Chị đã về nhà chồng dưới Cần Thơ.Anh kế tên là Nguyễn Thanh Nhân,chưa vợ,ở nhà phụ ba mẹ chăn nuôi.Tới Hiếu là Nguyễn Thanh Hiếu và đứa em gái út tên Nguyễn thị Thanh Thảo.Gia đình Hiếu sống ở miền Cai Lậy,tỉnh Tiền Giang, làm nghề chăn nuôi.Từ nhỏ đến lớn,Hiếu và con nhỏ em đều không làm việc nặng nhọc,chỉ có đi học và phụ ba mẹ làm việc nhà.Vì ít ra nắng nên da Hiếu trắng lắm.Bạn bè đều chọc bảo "Hiếu là công tử bột." Để khỏi bị bạn bè chê bai nên thỉnh thoảng Hiếu có theo bạn bè đi bơi sông vào buổi chiều.Do đó,Hiếu cũng có da,có thịt.Đối với đám con gái trong lớp,Hiếu là người khá đẹp trai.Mặc dù được nhiều đứa con gái chú ý nhưng Hiếu không hiểu sao chỉ thích thằng Thắng ngồi kế bên Hiếu.Thắng đã học chung với Hiếu từ năm lớp 10.Thắng vốn con nhà nông,ba mẹ làm vườn nên vóc dáng vạm vỡ.Nước da của Thắng ngăm ngăm nhưng Thắng lại có đôi mắt rất đẹp.Không hiểu sao Hiếu lại rất thích đôi mắt ấy!
Tháng trước,nhà Hiếu có đám giỗ.Hiếu còn nhớ rất rõ hôm đó là chủ nhật.Hiếu có mời Thắng về nhà . Trưa hôm đó,Thắng say quá nên đã vào phòng Hiếu nghỉ.Khi đưa Thắng vào phòng,Thắng say rượu nằm thẳng cẳng trên giường,chẳng còn biết gì nữa hết.Hiếu đã lặng lẽ cởi hết quần áo của Thắng ra.Nhìn Thắng trần truồng nằm trên giường,Hiếu cảm thấy hình như có một cảm giác thèm muốn nào đó đang rạo rực trong lòng.Sau có tiếng mẹ gọi,Hiếu vội kéo quần Thắng lên và bước ra ngoài.Giờ nằm đây,nhớ lại cảnh Thắng nằm trần truồng trên giường,Hiếu lại thấy trong lòng rạo rực làm sao đó!Ước gì lại được ngắm nhìn Thắng khỏa thân,được nằm kế bên ôm ấp.Nghĩ đến điều ấy,trong lòng khoan khoái nên dần dần Hiếu đã đi vào giấc ngủ.
Sáng nay,Hiếu đã dậy sớm đánh răng rửa mặt để chuẩn bị cùng ba lên Sài gòn.Ngày mốt là thi đại học rồi.Sáng mai phải có mặt tại địa điểm thi.Nơi Hiếu thi là trường PTTH Hùng Vương bên quận 5.Ba bảo sáng nay đi sớm lên Sài gòn,Hiếu và ba sẽ ở nhờ nhà bác Minh.bạn của ba.Ba còn nói ba đã gọi điện thoại cho bác Minh rồi,bác MINH dặn lên sớm để chiều,anh Tuấn,con trai bác Minh sẽ chở Hiếu đến trường Hùng Vương cho Hiếu biết địa điểm thi.
Hiếu đang kiểm tra lại giấy tờ gồm phiếu báo danh và giấy CMND rồi xếp gọn cho vào túi áo.Bất chợt,ở trong phòng,con Thảo la hoảng lên.Ba cùng Hiếu chạy vội vào.Ở trên giường,mẹ đang ôm bụng rên hừ hừ.Con Thảo lấy dầu xoa bóp cho mẹ.Mặt nó trông vẻ hốt hoảng lắm!Thì ra mẹ đã đau bụng lúc khoảng 4 giờ sáng.Tới lúc này,mẹ đau quá không còn chịu nổi nữa.Ba quyết định phải đưa mẹ vào bệnh viện gấp.Anh Nhân đã đi giao gà ở tận Mỹ Tho từ sớm.Vì vậy,Hiếu quyết định lên Sài gòn một mình.Ba đành phải lấy giấy viết địa chỉ và số phone nhà bác Minh rồi đưa Hiếu 300.000 VND.Hiếu cất tiền và tờ giấy ghi địa chỉ,số phone vào bóp.Ba đã nhờ anh Tí nhà kế bên kêu xe rồi ba dìu mẹ đi bệnh viện.Hiếu dặn Thảo ở nhà trông nom mọi việc rồi Hiếu cũng bước chân ra ngoài,đón xe lên Sài gòn.
Thoáng chốc cũng đã tới Sài gòn.Chiếc xe từ từ lăn bánh vào bến xe Chợ Lớn.Hiếu cùng mọi ngừơi bước xuống xe.Bất ngờ có người phía sau té vào người làm Hiếu vấp ngã.Hiếu quay lại nhìn.Một người đàn bà khoảng 30 tuổi đã té vào người Hiếu khe khẽ xin lỗi.Hiếu từ từ đứng dậy, đeo túi xách bước ra ngoài.Mấy tài xế xe ôm gọi mời lia lịa.Nhớ lời ba dặn,Hiếu không đi xe ôm mà kiếm chỗ để gọi phone cho bác Minh.Ah!Điện thoại công cộng kia kìa!Hiếu vội bước nhanh đến.Đến chừng khi thò tay vào túi sau quần tây để lấy bóp thì......hỡi ôi ,bóp đã mất rồi!!!Hiếu như người chết đứng! Tiền bạc,số phone,địa chỉ nhà bác Minh để trong bóp đã mất hết rồi!Thò tay vào túi áo,giấy CMND và phiếu báo danh còn nguyên.Kể như cũng còn may!Nếu mất luôn ,không biết làm sao thi đại học.
Thấy Hiếu cứ đứng tần ngần,đi qua đi lại,một anh xe ôm đến bắt chuyện.Hiếu vội kể rõ đuôi đầu.Anh xe ôm bèn cười,bảo chính người đàn bà té vào người đã móc bóp rồi.Anh ta còn hỏi Hiếu có dự tính gì không?Hiếu biết tính gì bây giờ?Không biết địa chỉ,số phone ,làm sao đến nhà bác Minh?Ở dưới quê,gia đình Hiếu chưa có điện thoại.Chắc là một lát nữa,Hiếu phải đến năn nỉ mấy bác xe đò,xin họ cho quá giang về quê vậy.Nghe Hiếu nói thế,anh xe ôm bảo:
_ Thấy em gặp chuyện không may,anh thấy tội nghiệp!Thôi,để anh giúp cho!Anh cứ đến ăn uống và ở tạm nhà anh.Thi đại học xong,anh sẽ cho em tiền đi xe đò về quê.Chứ bây giờ,em không tiền,làm sao đón xe về qụê?Cho là sẽ có một xe đò nào đó tốt bụng cho em quá giang,về quê rồi quay trở lên Sài gòn chắc cũng tối mịt.Vả lại,mẹ em đang bệnh,biết em mất tiền,chắc mẹ em sẽ rầu lắm!
_ Nhà anh ở đâu lận?Em đến như vậy có làm phiền gia đình anh không?
_ Nhà anh ở gần đây.Nhà chỉ có 2 người,2 anh em thôi.Từ nhà anh đến trường Hùng Vương,chỗ em thi không xa lắm đâu.
Nghe anh ta thuyết phục một hồi,cuối cùng Hiếu cũng đồng ý theo anh ta về nhà.
Nhà anh ta ẩm thấp,nhỏ,nằm trong một hẻm sâu ngoằn nghèo.Trong nhà không có giường,chỉ có mấy chiếc chiếu.Một phòng tắm nhỏ,không có cửa nằm ở góc nhà.Phía trên có cái gác xếp để làm chỗ ngủ.Anh ta nhắc ghế mời Hiếu ngồi.Lúc này.Hiếu mới ngắm kỹ anh ta.Anh khoảng 26 tuổi to cao,vạm vỡ,nước da ngăm ngăm,tóc hớt ngắn nhìn rất đàn ông.Anh tự giới thiệu tên Phát,em anh tên Châu.Hai anh em sông chung với nhau,còn ba mẹ ở bên Tân Bình.Anh chạy xe ôm,còn Châu bán trái cây gần đó.Một lát nữa,Châu sẽ về nhà ăn cơm,nghỉ trưa một chút rồi đi bán tiếp cho đến tối.
Trò chuyện một lát, Châu,em anh Phát về.Nhìn anh Châu,Hiếu hết hồn.Đàn ông không ra đàn ông,đàn bà không ra đàn bà!Châu dáng người ốm nhách,nước da đen thui,tóc uốn quăn.Đã thế lại còn kẻ mắt,tô son,bước đi ỏng ẹo nhìn không giống ai!Nghe anh Phát giới thiệu Hiếu,Châu vội sáp đến trò chuyện hỏi thăm rối rít.Lát sau,Châu thúc giục Hiếu đi tắm rồi lên ăn cơm.Phòng tắm không có cửa,Hiếu lừng khừng có vẻ ngại ngùng.Phát bèn cười bảo rằng đàn ông không,việc chi phải ngại.Châu lại hối Hiếu tắm nhanh lên để còn ăn cơm.Cuối cùng,Hiếu cũng đành cởi hết quần áo ra bước vào phòng tắm.Trong lúc tắm,thấy Châu cứ nhìn chằm chằm vào cơ thể mình làm Hiếu mắc cỡ,đỏ cả mặt!
Tắm xong rồi,Hiếu mặc quần áo vào rồi ra ngồi ăn cơm với Châu và Phát.Bữa cơm rất đơn giản,chỉ có món ăn duy nhất là thịt kho hột vịt.Ăn cơm xong,Châu và Hiếu trải chiếu ra nằm nghỉ.Phát mang chén bát ra rửa.Trò chuyện được vài câu,Châu đã nhắm mắt ngủ khò.Hiếu cũng từ từ đi vào giấc ngủ.
Khi Hiếu tỉnh dậy,Châu đã đi bán,Phát đang chuẩn bị nấu cơm.Hiếu bèn lân la lại gần hỏi:
_ Chiều nay anh không chạy xe sao?
_ Chiều nay mệt nên nghỉ.
_ Món thịt kho hồi nãy anh nấu ngon lắm!
_ Châu nấu đó.Anh chỉ nấu cơm thôi.Đồ ăn Châu nấu.Anh chỉ hâm lại thôi.Hôm nào làm biếng quá thì mua đồ ăn ngoài chợ mang về.
Trò chuyện dăm ba câu,Hiếu bèn lên gác lấy cuốn sách toán ra xem lại .Tay cầm cuốn sách,mặt đăm chiêu suy nghĩ bâng quơ.Không biết bệnh tình của mẹ thế nào?Kì thi đại học lần này,đề thi dễ hay khó?Không biết mình có làm bài được không?....
( còn )
Gia đình Hiếu có bốn chị em.Chị cả tên Nguyễn thị Thanh Hiền thì đã lấy chồng .Chị đã về nhà chồng dưới Cần Thơ.Anh kế tên là Nguyễn Thanh Nhân,chưa vợ,ở nhà phụ ba mẹ chăn nuôi.Tới Hiếu là Nguyễn Thanh Hiếu và đứa em gái út tên Nguyễn thị Thanh Thảo.Gia đình Hiếu sống ở miền Cai Lậy,tỉnh Tiền Giang, làm nghề chăn nuôi.Từ nhỏ đến lớn,Hiếu và con nhỏ em đều không làm việc nặng nhọc,chỉ có đi học và phụ ba mẹ làm việc nhà.Vì ít ra nắng nên da Hiếu trắng lắm.Bạn bè đều chọc bảo "Hiếu là công tử bột." Để khỏi bị bạn bè chê bai nên thỉnh thoảng Hiếu có theo bạn bè đi bơi sông vào buổi chiều.Do đó,Hiếu cũng có da,có thịt.Đối với đám con gái trong lớp,Hiếu là người khá đẹp trai.Mặc dù được nhiều đứa con gái chú ý nhưng Hiếu không hiểu sao chỉ thích thằng Thắng ngồi kế bên Hiếu.Thắng đã học chung với Hiếu từ năm lớp 10.Thắng vốn con nhà nông,ba mẹ làm vườn nên vóc dáng vạm vỡ.Nước da của Thắng ngăm ngăm nhưng Thắng lại có đôi mắt rất đẹp.Không hiểu sao Hiếu lại rất thích đôi mắt ấy!
Tháng trước,nhà Hiếu có đám giỗ.Hiếu còn nhớ rất rõ hôm đó là chủ nhật.Hiếu có mời Thắng về nhà . Trưa hôm đó,Thắng say quá nên đã vào phòng Hiếu nghỉ.Khi đưa Thắng vào phòng,Thắng say rượu nằm thẳng cẳng trên giường,chẳng còn biết gì nữa hết.Hiếu đã lặng lẽ cởi hết quần áo của Thắng ra.Nhìn Thắng trần truồng nằm trên giường,Hiếu cảm thấy hình như có một cảm giác thèm muốn nào đó đang rạo rực trong lòng.Sau có tiếng mẹ gọi,Hiếu vội kéo quần Thắng lên và bước ra ngoài.Giờ nằm đây,nhớ lại cảnh Thắng nằm trần truồng trên giường,Hiếu lại thấy trong lòng rạo rực làm sao đó!Ước gì lại được ngắm nhìn Thắng khỏa thân,được nằm kế bên ôm ấp.Nghĩ đến điều ấy,trong lòng khoan khoái nên dần dần Hiếu đã đi vào giấc ngủ.
Sáng nay,Hiếu đã dậy sớm đánh răng rửa mặt để chuẩn bị cùng ba lên Sài gòn.Ngày mốt là thi đại học rồi.Sáng mai phải có mặt tại địa điểm thi.Nơi Hiếu thi là trường PTTH Hùng Vương bên quận 5.Ba bảo sáng nay đi sớm lên Sài gòn,Hiếu và ba sẽ ở nhờ nhà bác Minh.bạn của ba.Ba còn nói ba đã gọi điện thoại cho bác Minh rồi,bác MINH dặn lên sớm để chiều,anh Tuấn,con trai bác Minh sẽ chở Hiếu đến trường Hùng Vương cho Hiếu biết địa điểm thi.
Hiếu đang kiểm tra lại giấy tờ gồm phiếu báo danh và giấy CMND rồi xếp gọn cho vào túi áo.Bất chợt,ở trong phòng,con Thảo la hoảng lên.Ba cùng Hiếu chạy vội vào.Ở trên giường,mẹ đang ôm bụng rên hừ hừ.Con Thảo lấy dầu xoa bóp cho mẹ.Mặt nó trông vẻ hốt hoảng lắm!Thì ra mẹ đã đau bụng lúc khoảng 4 giờ sáng.Tới lúc này,mẹ đau quá không còn chịu nổi nữa.Ba quyết định phải đưa mẹ vào bệnh viện gấp.Anh Nhân đã đi giao gà ở tận Mỹ Tho từ sớm.Vì vậy,Hiếu quyết định lên Sài gòn một mình.Ba đành phải lấy giấy viết địa chỉ và số phone nhà bác Minh rồi đưa Hiếu 300.000 VND.Hiếu cất tiền và tờ giấy ghi địa chỉ,số phone vào bóp.Ba đã nhờ anh Tí nhà kế bên kêu xe rồi ba dìu mẹ đi bệnh viện.Hiếu dặn Thảo ở nhà trông nom mọi việc rồi Hiếu cũng bước chân ra ngoài,đón xe lên Sài gòn.
Thoáng chốc cũng đã tới Sài gòn.Chiếc xe từ từ lăn bánh vào bến xe Chợ Lớn.Hiếu cùng mọi ngừơi bước xuống xe.Bất ngờ có người phía sau té vào người làm Hiếu vấp ngã.Hiếu quay lại nhìn.Một người đàn bà khoảng 30 tuổi đã té vào người Hiếu khe khẽ xin lỗi.Hiếu từ từ đứng dậy, đeo túi xách bước ra ngoài.Mấy tài xế xe ôm gọi mời lia lịa.Nhớ lời ba dặn,Hiếu không đi xe ôm mà kiếm chỗ để gọi phone cho bác Minh.Ah!Điện thoại công cộng kia kìa!Hiếu vội bước nhanh đến.Đến chừng khi thò tay vào túi sau quần tây để lấy bóp thì......hỡi ôi ,bóp đã mất rồi!!!Hiếu như người chết đứng! Tiền bạc,số phone,địa chỉ nhà bác Minh để trong bóp đã mất hết rồi!Thò tay vào túi áo,giấy CMND và phiếu báo danh còn nguyên.Kể như cũng còn may!Nếu mất luôn ,không biết làm sao thi đại học.
Thấy Hiếu cứ đứng tần ngần,đi qua đi lại,một anh xe ôm đến bắt chuyện.Hiếu vội kể rõ đuôi đầu.Anh xe ôm bèn cười,bảo chính người đàn bà té vào người đã móc bóp rồi.Anh ta còn hỏi Hiếu có dự tính gì không?Hiếu biết tính gì bây giờ?Không biết địa chỉ,số phone ,làm sao đến nhà bác Minh?Ở dưới quê,gia đình Hiếu chưa có điện thoại.Chắc là một lát nữa,Hiếu phải đến năn nỉ mấy bác xe đò,xin họ cho quá giang về quê vậy.Nghe Hiếu nói thế,anh xe ôm bảo:
_ Thấy em gặp chuyện không may,anh thấy tội nghiệp!Thôi,để anh giúp cho!Anh cứ đến ăn uống và ở tạm nhà anh.Thi đại học xong,anh sẽ cho em tiền đi xe đò về quê.Chứ bây giờ,em không tiền,làm sao đón xe về qụê?Cho là sẽ có một xe đò nào đó tốt bụng cho em quá giang,về quê rồi quay trở lên Sài gòn chắc cũng tối mịt.Vả lại,mẹ em đang bệnh,biết em mất tiền,chắc mẹ em sẽ rầu lắm!
_ Nhà anh ở đâu lận?Em đến như vậy có làm phiền gia đình anh không?
_ Nhà anh ở gần đây.Nhà chỉ có 2 người,2 anh em thôi.Từ nhà anh đến trường Hùng Vương,chỗ em thi không xa lắm đâu.
Nghe anh ta thuyết phục một hồi,cuối cùng Hiếu cũng đồng ý theo anh ta về nhà.
Nhà anh ta ẩm thấp,nhỏ,nằm trong một hẻm sâu ngoằn nghèo.Trong nhà không có giường,chỉ có mấy chiếc chiếu.Một phòng tắm nhỏ,không có cửa nằm ở góc nhà.Phía trên có cái gác xếp để làm chỗ ngủ.Anh ta nhắc ghế mời Hiếu ngồi.Lúc này.Hiếu mới ngắm kỹ anh ta.Anh khoảng 26 tuổi to cao,vạm vỡ,nước da ngăm ngăm,tóc hớt ngắn nhìn rất đàn ông.Anh tự giới thiệu tên Phát,em anh tên Châu.Hai anh em sông chung với nhau,còn ba mẹ ở bên Tân Bình.Anh chạy xe ôm,còn Châu bán trái cây gần đó.Một lát nữa,Châu sẽ về nhà ăn cơm,nghỉ trưa một chút rồi đi bán tiếp cho đến tối.
Trò chuyện một lát, Châu,em anh Phát về.Nhìn anh Châu,Hiếu hết hồn.Đàn ông không ra đàn ông,đàn bà không ra đàn bà!Châu dáng người ốm nhách,nước da đen thui,tóc uốn quăn.Đã thế lại còn kẻ mắt,tô son,bước đi ỏng ẹo nhìn không giống ai!Nghe anh Phát giới thiệu Hiếu,Châu vội sáp đến trò chuyện hỏi thăm rối rít.Lát sau,Châu thúc giục Hiếu đi tắm rồi lên ăn cơm.Phòng tắm không có cửa,Hiếu lừng khừng có vẻ ngại ngùng.Phát bèn cười bảo rằng đàn ông không,việc chi phải ngại.Châu lại hối Hiếu tắm nhanh lên để còn ăn cơm.Cuối cùng,Hiếu cũng đành cởi hết quần áo ra bước vào phòng tắm.Trong lúc tắm,thấy Châu cứ nhìn chằm chằm vào cơ thể mình làm Hiếu mắc cỡ,đỏ cả mặt!
Tắm xong rồi,Hiếu mặc quần áo vào rồi ra ngồi ăn cơm với Châu và Phát.Bữa cơm rất đơn giản,chỉ có món ăn duy nhất là thịt kho hột vịt.Ăn cơm xong,Châu và Hiếu trải chiếu ra nằm nghỉ.Phát mang chén bát ra rửa.Trò chuyện được vài câu,Châu đã nhắm mắt ngủ khò.Hiếu cũng từ từ đi vào giấc ngủ.
Khi Hiếu tỉnh dậy,Châu đã đi bán,Phát đang chuẩn bị nấu cơm.Hiếu bèn lân la lại gần hỏi:
_ Chiều nay anh không chạy xe sao?
_ Chiều nay mệt nên nghỉ.
_ Món thịt kho hồi nãy anh nấu ngon lắm!
_ Châu nấu đó.Anh chỉ nấu cơm thôi.Đồ ăn Châu nấu.Anh chỉ hâm lại thôi.Hôm nào làm biếng quá thì mua đồ ăn ngoài chợ mang về.
Trò chuyện dăm ba câu,Hiếu bèn lên gác lấy cuốn sách toán ra xem lại .Tay cầm cuốn sách,mặt đăm chiêu suy nghĩ bâng quơ.Không biết bệnh tình của mẹ thế nào?Kì thi đại học lần này,đề thi dễ hay khó?Không biết mình có làm bài được không?....
( còn )