sweetdream
21-02-2008, 15:14
Ước gì tôi là sóng, tôi sẽ vỗ về tình yêu bằng khúc ca ngàn đời của biển cả. tôi sẽ êm đềm mỗi đêm cùng cát trắng, cất lên bản trường ca của biển trời cho tình yêu chúng ta. ngọn sóng sẽ mang tất cả sức mạnh của nó để trao cho bờ cát trắng. mạnh mẽ trong lòng cơn sóng nhưng lại gửi cho bờ cát bằng sự nhẹ nhàng êm đềm. tiếng sóng vỗ sẽ cất lên vô tận cho tình yêu. nhưng tôi là tôi, tôi không là sóng, và tôi đã không thể giữ được tình yêu, chẳng may mắn như con sóng kia mãi được nâng niu bờ cát trắng. muôn đời sóng và cát sẽ song hành cùng nhau. chỉ có tôi, tìm thấy em để rồi lại mất em, chỉ còn mỗi nhớ thương là mãi mãi.
ước gì tôi là gió, tôi sẽ bay đi thật xa, sẽ chao lượn với trời mây, không vấn vương, luyến tiếc với tình yêu, sự ra đi cũng như trở lại để đối mặt với kỷ niệm thật nhẹ nhàng. gió là kẻ vô tình, hững hờ, không ai có thể níu giữ gió, gió chỉ là của trời mây, duy nhất của trời mây, không thể níu giữ. nhưng tôi là tôi, tôi không là gió, và với tôi tình yêu, kỷ niệm sẽ mãi mãi được chôn sâu, như một vết tan vỡ đắng cay. làm sao tôi hững hờ được với nỗi đau này
tôi không thể biến thành sóng vỗ, tôi không thể là cơn gió vô tình. nhưng tôi đang có quá khứ, tôi có kỷ niệm. tình yêu này đang đi về một nơi xa xôi lắm, và chắc hẳn cái mà tôi gọi bằng mỹ từ tình yêu, cũng như nỗi đau kết tinh từ đấy sẽ song hành cùng nhau, và chỉ cùng dừng lại khi tôi có thể hòa mình cùng gió, cùng sóng. ngày tôi về với cát bụi, chẳng vấn vương bụi trần
nhớ thương ơi
Nhớ thương ơi, anh đã mất em rồi
Mất trong những tháng ngày xa cách quá
Em thong dong mơ về nơi xứ lạ
Anh nhâm nhi kỷ niệm đắng đôi ta
Mưa đầu hạ, em tan vỡ mất rồi
Tình yêu xưa, trôi theo mộng lứa đôi
Xa nhau nhé, trong lòng anh gợn lại
Xác phượng hồng rơi vào trong đáy mắt
Anh cất bước giữa mùa thu đầy nắng
Đọng lên vai chút hơi ấm quê hương
Không luyến tiếc với bạn bè thân thuộc
Chỉ tiếc mỗi con đường chúng ta qua
Anh xin lỗi khi dùng từ chúng ta
Ngày em đi, “chúng ta” không còn nữa
Em là em, và anh chắc là anh ?
Chỉ có mỗi cơn mưa chiều thút thít
Ngày hôm nay anh để tang tình yêu
Đã chết đi trong ngày mưa cuối chiều
Em đi đi, hãy vô tình như thế
Để anh trọn được nỗi đau tình yêu
Nhớ thương ơi,người trốn ở đâu rồi
Trốn trong anh, và trong chiều mưa ấy
Lúc chia tay, em ko lần ngoảnh lại
Chỉ thế thôi sao làm anh nhớ mãi
Ngày chia tay, chớm hạ, mưa ngập trời
Tiếng ve sầu than khóc cánh phượng rơi
Anh đi tìm xác ve sầu đã chết
Lòng tự hỏi, hạ buồn đã qua rồi ?
Em ở lại, ôi sao giống ra đi
Anh cất bước nhưng lòng luôn ngoảnh lại
Nơi xứ người, chỉ mong mưa đừng rơi.
Thu đến rồi, hãy đón xác xơ thôi
Xin trả lại cho anh ngày xưa ấy
Thuở mộng mơ anh viết với tình say
Thuở trời xanh biển biếc cũng là em
Thuở anh gọi tên người...nhớ thương ơi
Xin hãy trả lại anh lời đã hứa
Nguyện làm sóng vỗ mãi dưới chân em
Anh vỗ mãi, vỗ yên bình, tĩnh lặng
Vỗ nhẹ nhàng, cho em cười thỏa thích
Sóng tình dâng rồi tan vào với cát
Anh yêu em để tan vào cõi mộng
Biển yên bình dù trong lòng dậy sóng
Anh vui cười giấu nước mắt vào trong
Nhớ thương ơi, sóng đã tan vào biển
Hòa thân mình vào nhịp sống tự nhiên
Em, bờ cát, hãy yên bình ở lại
Viết lên mình ba chữ nhớ thương ơi.
Và mỗi sáng khi hoàng hôn thức giấc
Sóng ghé ngang, cuốn theo dòng dư bút
“Nhớ thương ơi”, hãy đi cùng sóng biển
Để bờ cát phẳng lặng không tỳ vết.
***********
Anh đã đánh rơi mất trái tim mình
Dưới bờ cát mịn màng và lạnh lẽo
Ôi đẹp thật, ngôi mộ trái tim anh
Dưới cát sâu, nhịp đập hòa sóng vỗ.
ước gì tôi là gió, tôi sẽ bay đi thật xa, sẽ chao lượn với trời mây, không vấn vương, luyến tiếc với tình yêu, sự ra đi cũng như trở lại để đối mặt với kỷ niệm thật nhẹ nhàng. gió là kẻ vô tình, hững hờ, không ai có thể níu giữ gió, gió chỉ là của trời mây, duy nhất của trời mây, không thể níu giữ. nhưng tôi là tôi, tôi không là gió, và với tôi tình yêu, kỷ niệm sẽ mãi mãi được chôn sâu, như một vết tan vỡ đắng cay. làm sao tôi hững hờ được với nỗi đau này
tôi không thể biến thành sóng vỗ, tôi không thể là cơn gió vô tình. nhưng tôi đang có quá khứ, tôi có kỷ niệm. tình yêu này đang đi về một nơi xa xôi lắm, và chắc hẳn cái mà tôi gọi bằng mỹ từ tình yêu, cũng như nỗi đau kết tinh từ đấy sẽ song hành cùng nhau, và chỉ cùng dừng lại khi tôi có thể hòa mình cùng gió, cùng sóng. ngày tôi về với cát bụi, chẳng vấn vương bụi trần
nhớ thương ơi
Nhớ thương ơi, anh đã mất em rồi
Mất trong những tháng ngày xa cách quá
Em thong dong mơ về nơi xứ lạ
Anh nhâm nhi kỷ niệm đắng đôi ta
Mưa đầu hạ, em tan vỡ mất rồi
Tình yêu xưa, trôi theo mộng lứa đôi
Xa nhau nhé, trong lòng anh gợn lại
Xác phượng hồng rơi vào trong đáy mắt
Anh cất bước giữa mùa thu đầy nắng
Đọng lên vai chút hơi ấm quê hương
Không luyến tiếc với bạn bè thân thuộc
Chỉ tiếc mỗi con đường chúng ta qua
Anh xin lỗi khi dùng từ chúng ta
Ngày em đi, “chúng ta” không còn nữa
Em là em, và anh chắc là anh ?
Chỉ có mỗi cơn mưa chiều thút thít
Ngày hôm nay anh để tang tình yêu
Đã chết đi trong ngày mưa cuối chiều
Em đi đi, hãy vô tình như thế
Để anh trọn được nỗi đau tình yêu
Nhớ thương ơi,người trốn ở đâu rồi
Trốn trong anh, và trong chiều mưa ấy
Lúc chia tay, em ko lần ngoảnh lại
Chỉ thế thôi sao làm anh nhớ mãi
Ngày chia tay, chớm hạ, mưa ngập trời
Tiếng ve sầu than khóc cánh phượng rơi
Anh đi tìm xác ve sầu đã chết
Lòng tự hỏi, hạ buồn đã qua rồi ?
Em ở lại, ôi sao giống ra đi
Anh cất bước nhưng lòng luôn ngoảnh lại
Nơi xứ người, chỉ mong mưa đừng rơi.
Thu đến rồi, hãy đón xác xơ thôi
Xin trả lại cho anh ngày xưa ấy
Thuở mộng mơ anh viết với tình say
Thuở trời xanh biển biếc cũng là em
Thuở anh gọi tên người...nhớ thương ơi
Xin hãy trả lại anh lời đã hứa
Nguyện làm sóng vỗ mãi dưới chân em
Anh vỗ mãi, vỗ yên bình, tĩnh lặng
Vỗ nhẹ nhàng, cho em cười thỏa thích
Sóng tình dâng rồi tan vào với cát
Anh yêu em để tan vào cõi mộng
Biển yên bình dù trong lòng dậy sóng
Anh vui cười giấu nước mắt vào trong
Nhớ thương ơi, sóng đã tan vào biển
Hòa thân mình vào nhịp sống tự nhiên
Em, bờ cát, hãy yên bình ở lại
Viết lên mình ba chữ nhớ thương ơi.
Và mỗi sáng khi hoàng hôn thức giấc
Sóng ghé ngang, cuốn theo dòng dư bút
“Nhớ thương ơi”, hãy đi cùng sóng biển
Để bờ cát phẳng lặng không tỳ vết.
***********
Anh đã đánh rơi mất trái tim mình
Dưới bờ cát mịn màng và lạnh lẽo
Ôi đẹp thật, ngôi mộ trái tim anh
Dưới cát sâu, nhịp đập hòa sóng vỗ.