View Full Version : Gia Tộc Hồ Ly...
holy_chinduoi
26-02-2008, 04:02
Tình hình là chuyện "BẢn Luân Vũ Tình Yêu" Của holy_chinduoi hơi bị ế vì bạn bè cũ hinh như bỏ đi hết rồi, và mọi người thì không thích lắm mấy chuyện phải suy nghĩ và hay đánh đố như vậy nên holy chuyển qua một chuyện mới... (Thực ra chuyện này là một lời mời viết tiếp nối (tức là một người mở đầu rồi các mem khác vô nối đuôi tahnh một câu chuyện sinh động) nhưng mà đến phần holy type thì không thấy ai nối nên holy solo luôn ^_^!
Gia Tộc Hồ Ly...
Tạm đổi tên như vậy, có gì mọi người góp ý cho nó hay ho hơn nữa!!! Thank!
Bi giờ là đoạn mở đầu của người bạn:
Thế là tới kì thi đại học rồi,dạo này hay bị xi` ches' wa' .Phương mới lấy xe đạp chạy vòng vòng dạo mát.Phương là cậu học trò học cấp 3 đang chuẩn bị thi đại học ,gia đình 4 người ba má và 1 em trai.Nhà Phương cũng thuộc loại khá giả,có 1 lầu ,2 tolet,4 phòng ngủ ,1 nhà bếp , 1 phòng ăn,phòng khách.Trong nhà có 3 chiếc xe:atila của má Phương đi làm ,dream của bố và 1 chiếc novou của Phương,thằng em còn nhỏ nên chưa có xe.Em Phương tên Tùng năm nay học lớp 10 trắng trẻo hồng hào.Cả gia đình sống rất hạnh phúc.Nói về việc học thì Phương học cũng khá mà cũng lo ...thi đại học mà.Ngày trước Phương đăng kí thi đại học kinh tế và đại học bách khoa (rớt cũng đỡ nhục trường danh tiếng mà ạ có hỏi thì cũng đỡ ngại.
Rồi cậu ta vẫn thơ thẫn dạo trên đường ,bỗng nhiên thấy một người đang trên hành lang ,Phương nhìn lại...http://www.taoxanh.net/forum/images/smilies/s07/hk04.gif
Cái này là phần mở đầu của mem Thanh Phương bên một web khác
cóa cần kể tổng quát dậy hem chời ^^!http://www.taoxanh.net/forum/images/smilies/s07/hk15.gif
Đấy là người thứ hai xuất hiện trong topic với nick Lang Nhã Phong
Và phần holy_chinduoi viết tiếp (:P)http://www.taoxanh.net/forum/images/smilies/s07/hk03.gif :
Người lạ cũng chựng lại nhìn Phương, trong hành lang tối mà anh đeo ta cặp kính râm lớn trông rất đáng ngại, khẽ chỉnh lại gọng kính, trên môi người lạ nở một nụ cười đầy ngụ ý (nhưng Phương thì không tài nào nghĩ ra hắng cười như thế là có ý gì... ^_^)
Thân hình cân đối, khá cao và điển trai sao hắn không đi đóng phim mà lang thang chi ở đây cho phí vậy trời?!?_ Phương thầm nghĩ rồi bước đi tiếp_ Cái đám diễn viên mà nhìn thấy him chắc cũng ghen tỵ cho coi...
- Cộp!!!
Chân nó đạp trúng cái gì đó... À thì ra là chiếc chìa khoá, chẳng biết tên ngố tàu nào làm rơi chìa khóa ở đây... nó thôi dắt xe, cúi xuống lượm chiếc chìa khóa lên coi thử... Lang Nhã Phong!!! Cái tên nghe sến thấy sợ!!!
- À...
Có tiếng người gọi từ phía sau, nó quay lại, thấy mắt kiếng đen đang nhìn nó:
- Gì?
- Cho xin lại chiếc chìa khóa được không nhóc???
Cái gì mà nhóc?!?_ Nó nghĩ thầm, nhìn mặt tưởng dễ ưa ai dè thấy ghét!!! Nghĩ vậy thôi chứ Phương không dám lên tiếng... nó sợ bị tên này bụp cho vào mặt... nhìn hắn ta có vẻ giang hồ quá...
- Làm sao biết cái này của anh chứ? Lỡ của người klhác thì sao?_ Nó nói rụt rè...
- Lang Nhã Phong!!! Tên tôi đó nhóc, đưa đây tôi đang rất vội...
Hắn chìa tay, Phương luống cuống, nhưng tính bướng bỉnh không muốn trả lại... ai biểu hắn gọi nhóc bằng "nhóc" làm chi:
- Nè! gia đình tôi có 4 người ba má và 1 em trai. Nhà tôi cũng thuộc loại khá giả, có 1 lầu , 2 tolet, 4 phòng ngủ, 1 nhà bếp, 1 phòng ăn, phòng khách. Trong nhà có 3 chiếc xe: atila của má tôi đi làm, dream của bố và 1 chiếc novou của tôi, thằng em còn nhỏ nên chưa có xe...
- Ha ha ha! có cần kể tổng quát dậy không chời ^^!_ Hắn ôm bụng cười nắc nẻ_ Tôi đâu có kiểm tra lý lịch nhóc đâu mà khai giữ vậy?!? Nói có novou vậy đi xe đạp làm chi vậy?
- Tại cho thằng em mượn, nó còn nhỏ đâu được mua xe!!! Với lại sắp thi đại học rồi "xì chét" quá nên muốn đạp xe lòng vòng cho nó khuây!!! _ Tự nhiên nó trả lời người ta răm rắp như là con cún con ngoan ngoãn vậy
- Sắp thi à!!! Còn nhỏ vậy hèn chi...
- Sao?!?
- Anh học giỏi lắm đó, bữa nào thích thì anh qua dạy kèm cho...
- Thôi đi ông tướng!!! Làm ơn tha cho thằng nhỏ!!! nó còn bé lắm liệu mà đầu độc nó à!!!
Lại một người lạ xuất hiện, hình như là bạn của anh ta... trông cũng rất đẹp, nhưng nó thấy người mới tới lạ lắm... toàn cơ thể như toát ra một vẻ mơ hồ huyền hoặc... anh nhìn của người đó làm nó rợn xương sống, cứ như thấu được cả tâm can nó vậy...
- Sao còn chưa đi?
- À! rơi chìa khóa nhóc này lượm được đang xin lại...
- Chắc ông lại chọc ghẹo cho người ta cáu lên không thèm trả chứ gì?!?
Nhã Phong cười hì hì, còn nó thì hình như có một cái gật đầu nhè nhẹ, đúng rồi anh ta dám gọi nó bắng "nhóc" đó!
Người lạ tiến lại gần nó, tim nó tự dưng khua trống liên hồi, cảm giác nó chưa từng có khi tiếp xúc với bất kỳ ai... một làn hương theo gió len lõi vào lỗ mũi nó, khứu giác bị kích thích, mùi nước hoa gì vậy sao bỗng nhiên nó muốn rụng rời cả cơ thể, mọi thứ đều như không quan trọng, nó sẵn sàng làm bất kỳ điều gì người kia yêu cầu... có lẽ chết nó cũng dám....
- Đưa lại cho tụi anh chiếc chìa khóa nghe!
Lời nói thật dịu dàng và có sức hút, sao nó nghe khắp người dâng lên cảm giác khoan khoái và nó chìa tay đưa cho anh, miệng nở nụ cười thân thiện...
- Cảm ơn!_ Anh cũng nở nụ cười, khoe hai hàm răng trắng phau... nụ cười đẹp như thiên sứ..._ Bọn này đi nghe! hẹn gặp lại...
Nói rồi anh quay bước đi, nó đứng ngẩn ngơ như hóa đá, nó cũng chẳng hiểu tại sao mình lại như vậy...
- Nhóc bị trúng tà rồi!! Nhã Phong kéo nó quay lại thực tại...
- Hả?
- Anh ta là hồ ly tinh đấy!!!_ Lại một nụ cười đầy ngụ ý, nó chẳng hiểu nụ cười ấy của anh là ý gì, nó không tin trên đời này có yếu quái... thật là vớ vẩn...
- Nè, sao còn đứng đó, bộ muốn tụi nó chửi vì trễ hẹn nữa à? Hẹn ở siêu thị Sài Gòn, từ đây ra đó cũng xa lắm_ Anh đứng từ xa gọi vào, nó lại nhìn và cười với anh thêm cái nữa, nó thấy hình như anh cũng cười với nó, tối về lòng cứ lâng lâng, nụ cười và mùi hương loang cả vào giấc mộng...
Còn Tiếp...
holy_chinduoi
27-02-2008, 00:21
Trong giấc mơ chập chờn, nó thấy mình đi lanh quanh trong một khu rừng rậm rạp, trên đầu nghe chim chuyền cành gọi nhau ríu rít, dưới chân hoa cỏ muôn màu trông rất đẹp, từng đàn bướm chập chờn tung bay khoe sắc cùng hoa, bước qua khỏi nhu rừng là một trảng cỏ rông bạt ngàn, khi chân nó vừa chạm nơi ria trảng cỏ, bất ngờ những bông hoa như chui lên từ đất bông nào cũng đẹp, cũng rực rỡ với những cánh hoa căng tràn nhựa sống xòe ranhư mời goi Phương bước vào... Phương đi theo tiếng nước chảy, cách đó không xa là một con suối nước trong vắt thấy cả đáy...
Những con cá nhiều màu sắc đang thi nhau bơi lội dưới đó con trên bề mặt suối những đóa sen trắng, hồng, vàng như điểm xuyến không gian cho thêm phần thoát tục... nó huơ tay xuông vớt một mớ tảo, rong kỳ lạ có màu xanh như ngọc lục bảo, đám rong tảo ấy trên tay nó cứ xoăn tít lại cho cảm giác nhồn nhột rất tếu, bỏ chúng trở lại nước, Phương tự dưng nghĩ là bọn nó cũng có linh khí, có sự sốngn hư nó vậy...
Đó là suy nghĩ kỳ quặc vì trước giờ nó chẳng bao giờ nghĩ như thế, ở xa hơn chỗ nó đứng một chút, nơi những đóa bạch liên nở rộ nhất, hình như có ai đó đang tắm thì phải... nó muốn tiến lạiđể hỏi xem chốn này là chốn thần tiên nào...
Nó sững sờ chiêm ngắm một bức tranh thiên nhiên diễm lệ, một chàng thanh niên chắcchỉ nhỉnh hơn nó một hay hai tuổi, nhưng cơ thể căng tràn sức thanh xuân... làn da trắng hồng khỏe khoắn... anh quay lưng về hướng nó nên nó chẳng thể nhìn thấy mặt, chỉ thấy bím tócthật dài cuộc ở đấngu trông rất phong trần và một tấm lưng rộng, đầy bản lĩnh...
Một suy nghĩ kỳ quặc chạy xẹt qua đầu, nó muốn núp ở một nơi nào đó quan sát người kia tắm... suy nghĩ kỳ quặc khiến nó giật mình, nhưng nó lại biện hộ ngay:
Có gì đâu, mình cũng giống anh ta thôi! Con trai với con trai thì có gì đâu chứ... Với lại phải đợi người ta tắm xong mới hỏi được chứ bây giờ mà hỏi thì "dzô dziên" quá!_Trả lời xong câu hỏi của chính mình, nó nhanh chón tìm ra một chỗ núp gần bờ suối nhất...
Chàng thanh niên dường như không hề hay biết sự xuất hiện của người lạ mặt cứ vô tưnô đùa trong làn nước tươi mát, chàng dùng tay vớt những sợi rong tảo kỳ lạ nọ đặt lên người, chúng liền bò ra tấm lưng, ngọ ngoạy kỳ cọ từng milimet cơ thể chàng... có lẽ nhột lắm nên chàng cất tiếng cười...
Nụ cười vang và nghe trong hơn tiếng suối, ngân mãi đến khôn cùng rồi vọng vào tim nó khiến nó bỏi rối, mặt tự dưng đỏ lừ... chợt nó như người mất hết lý trí, toan nhổm dậy khi chàng trai cất tiếng hát... Không đan, không micro, không âm thanh vậy mà sao nghe du dương, trầm bổng... những cao trào, giai tiết như quyện cùng âm thanh của thiên nhiên hòa thành mộtbản nhạc của đất và trời...
- Ta xin tìm về một chốn bình yên, cỏ non thật hiền ôm gót nhỏ, có suối ca và có vi vu gió, bướm và hoa cùng say khúc tâm ca... Ta xin tìm về cõi tinh yêu, chôn những tháng năm dài mệt mõi, chốn đường trần còn len lỏi hạt bụi nào xin tắm gội suối bồng lai...
Cảm ơn đời cho ta những sớm mai, dẫu thân phận ta là sương nhỏ bé, dẫu sẽ tan đi khi vầng dương vừa hé, vẫn mỉm cười vì ta có tình yêu...
Theo câu hát từng ca từ sộc thẳng vào tận tim, khuyếch đại trong đó như dục nhữngdòng máu chảy thêm cồn cào, như dục tâm hồn thêm thao thức... nhưng nó kịp chấn tĩnh và ngồi xuống...
Phương dụi mắt mấy lần khi rõ ràng có rất nhiều con chim trời sà xuống hót theo lời bài hát, quả thực đấy chỉ là hình ảnh trong mơ chứ ngòai đởi làm gì có chuyện như thế này...
Rồi nó như rụng rời, toàn thân mềm nhũn, chút máu cam xịt ra ngay hốc mũi khi người ấy đứng dậy tiến vào bờ... Một bờ vai ngang cao oai vệ, chẳng khác gì nó đoán, thậm chí còn hơn đôi phần, một bộ ngực săn chắc, nở nang với đôi nhũ nhỏ như trái nho khô đỏ hồng khỏe khoắn... nói chung một thân thể tuyệt với ngay cả những phần như bụng, như eo hay phần dung tục nhátvẫn cứ thanh thoát đến lạ kỳ... Gương mắt thì khôngthể dùng từ gì diễn tả, đẹp, đẹp quá, cứ lấp lánh như sao, dịu dàng như mắt trăng nhưng đôi mắt thì long lanh rực cháy như mặt trời...
Trái tim nó rộn ràng nhịp đập, thần trí mơ mòng kỳ lạ, nó thấy mình tự nhiên lại thổn thức như kẻ gặp phải tiến sét ái tình... vô lý là với một thằng con trai khác...
Nhưng cảm giác thì là thức, rất thực, nó cảm thấy thằng em như đang tiết ra một chất dịch nhờn, và cảm giác lâng lâng rồi tuôn trào mãnh liệt.. nó như tan ra trong khônggian, cảm gaicsung sướng tăng lên cực điểm làm nó như lịm đi khi anh dang tù từ vuốt ve những đường nét cơ thể mình,nbàn tay ma mãnh cứ lướt khắp các vùng trên cơ thể anh, nó cảm nhận được sự dịu dàng và ấm áp tỏa ra từ bàn tay ấy... nó cố kiềm chế nhưng không được, nó đưa tay xuống và...
- A!!!
Nó đạt đến cực khóai, tiếng rên không kiềm chế phóng vọt ra ngoài...
- Ai?!?
Chàng trai đưa ánh nhìn đến nơi vừa phát ra tiếng động...
Nó đờ người, chẳng biết là đang phê hay đang xấu hổ khi anh cũng đang trần truồng nhìn nó..., rụt taylại nó kéo quần lên cho "chỉnh tề" ^_^.
- Ra cậu nhìn lén tôi tắm à?!?_ Anh dang rộng hai chân, lưng khom xuống nhìn nó, vật kia đong đưa nơi chính giữa...
Nó ưm a cho có trong miệng, mặt quay đi chỗ khác nhưng ánh mắt thật khó mà kiềm không cho nó nhìn thứ kia...
- Như thế là xấu lắm cậu biết không?!? Tuy tôi và cậu đều là đàn ông nhưng không phải vì như thế mà muốn làm sao thì làm...
Nó cảm thấy nhột nhạt... hình như anh ta đọc được điều nó đang nghĩ...
- Nhưng không sao!!! Đứng dậy đi! Đừng nằm ra ăn vạ ở đấy!!!_ Anh đưa tay kéo nó dậy quả thực là bàn tay ấy rất ấm và rất êm... chẳng khác gì nó tưởng tượng, nó giả bộ mất đà té vào người anh nhưng không ngờ làm cả hai đổ ầm xuống đất. Nó đè lên anh, một cảm giác rất lạ, chạy dọc sống lưng, tích lại nơi thằng bé và nó lại ngóc lên oai dũng... mà hình như thằng bé cũng đang chạm vào một cái gì đó tương tự như thế... ^_^...
- Cậu thật hậu đậu... vừa đứng dậy anh vừa nói, tay phủi phủi nhữngcõngcỏ khô bám trên cơ thể... và nó lại thêm một lần ngây ngất... Nó chẳng lý giải nổi tại sao mình lại như vậy, nhưng cứ xáp lại gần anh là nó khoái rồi...
- Đây là đâu vậy?!?_ Cuối cùng thì nó cũng chịu mở miệng...
- Nhà tôi!
- Đâu?
- Tất cả là nhà tôi!
Hình như anh ta đang đùa với nó, chốn này trống vắng, không một túp lều lấy đâu ra nhà, tuy vậy nó cũng cố đưa mắt một vòng tìm thử xem sao:
- Anh đùa tôi à?!?
- Chẳng ai đùa với cậu! Tôi còn tính hỏi sao cậu lại vào được nhà tôi ấy chứ!!!
- Tôi chẳng biết... tôi nằm mơ và đi tới đây!
Ừm có lẽ cậu con nhớ mùi hương trên người tôi nên khi thoát khỏi xác các phần tâm linh mới tìm đến chốn này!
- Anh nói sao...?_ Nó nghe lung bùng chẳng hiểu mô tê gì cả...
- Khi con người ta ngủ, một vài phần tâm linh không kiểm soát được sẽ đi ngao du khắp nơi, và vì ban tối ta đã gặp nhau và vì anh còn lưu nhớ mùi hương của tôi nơi vỏ não nên chúng mới tìm được đến đây... anh biết đó, phần tâm linh thì có sức mạnh lớn không kể hết được...
- Khoan đã... anh là ai sao biết nhiều đến như vậy? Và...
- Ngọc Diện!
Có tiếng người khác gọi từ phía xa... Ra anh tên là Ngọc Diện... tên nghe có vẻ sến sến... Nhưng rõ ràng người vừa tới có vẻ rất quan trọng, ít ra là qua thái độ anh vội vàng mặc quần áo vào mà óo đoán như vậy chứ nãy giờ anh nói với nó có chịu mặc cái gì đâu!!!
- Hồ Tú! Không được nói gì nghe chưa! Cứ coi như anh là một phiêu linh đi lạc vô cung của tôi... giờ thì làm gì thì làm đi!
- Nhưng làm gì bây giờ?
- Sao tôi biết được?!? Anh đi vào đây chứ tôi có mời đâu... anh cứ tưởng tượng đại thử xem, thử nghĩ là mình hoàn toàn trong suốt...
- Ừm!
- Ngọc Diện!
Tiếng nói gần hơn, có vẻ người ấy đang đến gần...
- Đợi chút!!! Cấp cấp như ý, biến...
Nó cảm thây như có một áp lực chui vào người làm cho đầu óc choáng váng, rồi thật bất ngờ khi nó thấy mình tan vào không khí, không chính xác là nó đang dần trở nên trong suốt...
- Hay quá!_ Nó như reo lên...
- Ôi không_ nhưng anh lại khác, có vẻ như thất vọng lắm... Anh không chịu tập trung! Tôi đã nói anh tự ý vào đây và vì đây là phần tâm linh không kiểm soát nên pháp lực của tôi chỉ mang tinh phù trợ, không thể làm tất cả...
Nhưng tôi đã trong suốt rồi nè..._ Phương đưa hai tay huơ huơ phía trước, quả là nó đã biến mất...
Trái với thái độ hồ hởi của nó, Ngọc Diện lại lầm rầm làm phép ra một cái gương soi, nhìn vào trong ấy nó mới thấy minh còn lại cái đầu đang lắc lư trong không trung trông rất kỳ quái...
- Ôi! Làm sao bây giờ?!?
Một ngày tôi chỉ có thể làm phép lên người trần ba lần, đã là lần thứ hai rồi còn lại một lần, nếu lần này anh không hợp tác thì chúng ta khó yên với sư huynh của tôi "Hồ Tú"...
Ngọc Diện kéo tay Phương ra chỗ khác, bây giờ chúng ta sẽ cùng làm phép, tôi sẽ biến anh thành một cây nấm, anh phải nghĩ đến một cây nấm nào đó và mong muốn mình trỡ thành nó biết chưa!!!
Nó gật đầu.
- Cấp cấp như lệnh! Biến... Từ đầu ngón tay Ngọc Diện một tia sáng phát ra bay tới chụp lên người nó... Phương cảm thấy buồn nôn và rất chóng mặt, đầu nó quay mong mòng và nó thấy minh như đang nhỏ lại, bất chợt trong đầu nó nghĩ tới...
Bùm!!!
Còn tiếp...
holy_chinduoi
27-02-2008, 17:20
Tự nhiên trong đầu nó thoáng hiện ra hình ảnh của những tên lùn trong cổ tích, với nước da xanh dương và cái nón chóp trên đầu vậy là nó biến ngay thanh một gã xì trum...
Ngọc Diện phát cáu:
- Đã bảo đừng suy nghĩ lung tung...
- Em đang nói chuyện với ai vậy?
Cũng một chàng trai tuấn tú, đẹp tuyệt vời, tuy không cao lớn và đẹp bằng Ngọc Diện nhưng quả thực là hiếm có ai được như vậy... nó nghĩ đúng là kỳ lạ, một ngày toàn truyện kỳ quái trong mơ cũng gặp chuyện quái kỳ...
- À không! Em đang nói với... với con chim!
Vừa nói Ngọc Diện vừa đưa tay lên cao, ngay lập tức một con chim yến bay xà vào tay anh, nó rúccái mỏ vào lòng bàn tay, có lẽ vì nhột mà Ngọc Diện bật lên cười khánh khách trông rất đáng yêu... Phương tò mó lòi đầu ra ngó cho rõ, nhưng liền bị anh dung chấn hất cho té lăn mấy vòng trên cỏ...
- Hình như em không chỉ chơi với chim mà còn nói chuyện cùng ai đó?!?_ Hồ Tú liếc nhìn, ánh mắt thật sắc như rà soát tâm can của Ngọc Diện, nhưng anh chẳng buồn né tránh, cặp mắt trong ngần, sáng long lanh lại nhìn thẳng vào đôi mắt đang soi mói kia...
- Tùy anh thôi, em không chơi với ai khác ở đây cả... em vừa tắm xong, hay là em làm phép để anh coi lại nha?!?_ Lăng tiêu kính, cấp cấp như luật...
- Thôi! Không cần, ta không tới để xem em tắm, sư phụ kêu ta đến để dặn em mấy câu này: "dạo gần đây Trúc Lâm Cung đã mở cửa lại, có lẽ cung chủ sắp có chuyện lớn công bố trong cõi yêu. Thừa cơ hội Trúc Lâm Cung mở cửa, hẳn bọn thù địch sẽ cử thêm quân trinh sát và sát thủ nên làm việc gì cũng phải thận trọng, đừng để lai lịch mình bị lộ, nếu không thì khó mà yên thân được!"...
- Vậy à... việcTrúc Lâm Cung chuẩn bị ra thông báo trong giới trong thời gian qua em trinh sát thì cũng hay chuyện này, nhưng tại sao bọn thù địch lại cử thêm trinh sát và sát thủ? Trước giờ chẳng phải đã phân định quá rõ về ranh giới của cả ba cõi tiên nhân và yêu rồi sao? Chúng ta đâu làm gì vượt quá giới hạn... hay là sắp có chiến tranh?
- Đừng tự suy đoán lung tung, thiên cơ thì cứ để thiên cơ tự xằp đặt... nhưng nghe đâu sắp tới sẽ xuất hiện một nhân vật, mà khi nhân vật này xuất hiện sẽ thâu tóm luôn cả ba giới tiên nhân và yêu... có lẽ vì điều này mà Trúc Lâm cung cũng như bên kia và phe con người dang ngày đêm cử trinh sát và sát thủ đi truy tungtích của người nắm giữ thiên mệnh ấy...
- Tìm làm gì?
- Có lẽ vì nếu như người này nằm trong hàng ngũ của bên nào thì bên ấy sẽ có cơ hội rất lớn bành trướng thế lực trong tam giới... nên nếu như bên mình mà không có thì họ muốn đối phương cũng không sở hữu được...
- Bằng cách nào? Chẳng lẽ...
- Đừng có nghĩ lung tung! Người cai quản tam giới đó, nói bậy bạ là..._ Hồ Tú phóng vút lên không thân hình xoay xoay trong ánh nắng, tấm áo cổ trang bay lất phất trông thật đẹp mắt, rồi từ ống tay áo bung ra hàng trăm nghìn những sợi tóc trắng bạc óng ánh, chúng nhanh chóng kết lại thành một tấm lưới dọc ngang cả vùng không gian khiến con ruồi cũng khó thoát! Nhẹ nhàng đậu xuống trên đỉnh mạng lưới Hồ Tú cất tiếng:
- Kẻ nào nghe lén mau lộ mặt không thì đừng trách Ngân Phát trận của ta không nể tình...
Phương điếng hồn, không ngờ hắn lại thính đến như vậy... dang tò mò nghe chuyện tự nhiên chột bụng xì một phát vậy mà hắn biết có người lạ thì quả thật kinh người... Ngó qua Ngọc Diện sắc mặt cũng thoáng biến đổi, anh lúng túng chưa kịp nói gì thì từ một lùm cây gần đấy một bóng người hiện dần lên.
- Không ngờ tàng ảnh thuật của dòng họ Mộc tinh ta lại không qua mắt được hai ngươi... ra đi Man Truy...
Kề bên đó không xa, một người nữa cũng dần dần hiện ra, nhưng cả hai đều dùng mạng che kín gương mặt nên Phương không thể biết họ như thế nào, qua giọng nói nó biết một người là nữ còn tên Man truy là con trai...
- Lũ tiểu lâu la như các ngươi mà muốn qua mặt đại gia, thậ là không biết lượng sức! Ngọc Diện cười lớn, nụ cười vang vang, trong ngần và thu hút, nhưng bọn kia thì vẻ mặt nhăn nhó, vội lấy tay bịt tai, cặp mắt nhắm nghiền như đang bị thứ âm thanh này làm cho đau đớn...
- Ma âm!!!_ người nữ lên tiếng_ không ngờ ngươi lại có nội lực thâm hậu đến như vậy...
- Còn một tên đồng bọn của ngươi sao không bảo hắn lộ diện?!?_ Giọng Hồ Tú vang lên lạnh ngắt
- Chúng ta chỉ có hai người...
- Láo!!!_ Những sợi tóc trắng bạc óng ánh như có người điều khiển lao nhanh về phiá trước, bay táp vào chiếc mạn che của cả hai tát vào mặt chúng rồi hất mạn rơi xuống đất...
Có máu rỉ ra từ khóe miệng, bây giờ thì nó mới thấy thì ra trên cái cần cổ kia không phài là gương mặt mà là một hình thù kỳ lạ không định hình được, chỉ có thể mơ hồ nhận ra sau những lớp da trông như thớ gỗ ấy là những thứ như mắt, mũi miệng...
- Thì ra là Nham Suy, yêu cơ họ mộc nổi tiếng đây sao?!? Nói tên kia đâu? hay ngươi muốn ta khởi động Vạn Phát Trận?
Có vẻ như chúng đang kinh hãi, nhưng miệng vẫn nói cứng:
- Muốn làm gì thì làm, bọn ta không biết kẻ thứ ba ở đây là ai! Cái dòng họ thối nát của các ngươi chuyên làm điều ty tiện, dâm tà, ta không giết các ngươi cũng có kẻ khác thay ta thôi...
- Tốt, vậy ta tiễn ngươi một đoạn_ các sợi tóc lại tung bay, chúng kết lại thành một mũi lao nhọn xuyên thấu qua ***g ngực Nham Suy, ả rú lên đau đớn rồi quằn quại ngã xuống,một làn khói bốc lên, khi tan đi trên mặt đất chỉ còn lại một cây hồng héo úa!!!
Còn tiếp...
( Hix đang type thì bị một tên người nước ngoài vào chat Y!H quấy rối... chán, tinh yêu ơi ngán đến tận cổ... anh ơi! không yêu thì đành chia tay vậy...)
holy_chinduoi
28-02-2008, 01:15
hok? phai? e' chuyen ben kia em co' doc. nhung doc. ben VTN nen luoi` vo day post >_< truyen nay` em poc tem nhe', cong nhan chuyen. cua anh phai? ton cong suy nghi~ ^^
Hèn chi! khi đọc bên VTN là nghĩ ngay đến tieuthubongbong nhà ta! nhưng ko dám chắc!!! Không ngờ tieuthubongbong viết chuyện hài hay wá xá! holy_chingduoi phục nghê luôn... uhm, tại holy ko thix làm hời hợt bất kể chuyện gì... nên dù viêt một chuyện minh không có chút kiến thức cũng cứ phải cố hết sức!!! may ma được mọi người đón nhận... đó là chuyện đầu tay của holy đó!!!
holy_chinduoi
29-02-2008, 01:23
Man Truy rú lên hai tiếng "Tỷ tỷ!", ánh mắt đỏ ngàu ngước nhìn Hồ Tú... Man Truy chẳng qua là cây chanh thành tinh... vốn thường hễ là yêu tinh tộc Mộc, với đạo hạnh mấy trăm năm khó mà bì lại yêu quái tộc Thú có cùng thời gian tu luyện huống hồ Hồ Tú là con Cáo tinh đã hơn ngàn năm.
Hồ Tú vốn nằm trong bộ Bát Sát của tộc Thú, gồm tám thành viên. Bọn tám cao thủ danh tính bí ẩn, thường không hay xuất đầu lộ diện, ngoài Hồ Tú vì phải thường ra ngoài bàn chuyện, thì bọn bảy người kia đều không ai rõ, chỉ biết chúng có thân thù phi phàm, võ nghệ và phép thuật tuyệt đỉnh... Như Hồ Tú, hắn có một tuyệt kỹ làm rúng động lòng người vì mức độ sát thương tàn tộc là "Ngân Phát trận"
Ngân Phát trận là một trận thế đước lập ra từ muôn vàn sợi tóc cuả chính Hồ Tú, nó vận dụng theo sự vận chuyển của tự nhiên, biến hóa vô cùng, vì các sợi tóc rất mảnh và bị ểm phép nên ngoài chủ nhân của nó, đối phương không tài nào nhìn thấy, mỗi sợi tóc là một lưỡi dao cực kỳ bén nhạy, chém sắt như bùn, nên phàm nếu kẻ nào lọt vào trận đều bị phanh thây làm trăm nghìn mảnh...
Đã vậy, sự ghê gớm không dừng ở đó, nó còn mỏng và nhẹ, nên rât dễ bị hút tới những vật thể lớn hơn (theo luật vạn vật hấp dẫn), cho nên dù có tang hình cũng khó mà thoát được...
Man Truy nhìn thấy tỷ tỷ bị sát hại nguyên hình bị lộ rõ lòng đau xót vô cùng, hắn nghiến răng trèo trẹo, biết mình không phải đối thủ nhưng thù nhà không trả thì không đáng mặt nam nhi liền phóng vọt lên cao, từ cánh tay phải mọc ra tua tủa những lớp bào gỗ, chẳng mấy chốc cũng kết lại thành một thanh kích dài hơn hai trượng tám lao xuống ngay giữa trận Ngân Phát.
- Ta phải trả thù!
Nói rồi hắn huơ huơ thanh mộc kích ra tứ phương bát hướng... thanh mộc kích này cũng là một bảo bối của yêu họ Mộc nên uy lực cũng rất cao siêu, cộng với việc máu hận trong lòng đang sôi như nham thạch nên cáng phát huy tác dụng, các sợi tóc của Hồ Tú uy lực là thế vậy mà trong mấy chốc đã bị mộc kích hất xuống một đống chất trồng thành một ụ cao.
Lần đầu tiên thấy cảnh này, Phương vừa tò mò vừa sợ, cứ thò ra, núp vào liên tục, nó quên khuấy người thứ ba mà Hồ Tú đề cập chính là mình, thấy Hồ tú đang mải mê ứng phó với Man Truy, Ngọc Diện vội chộp lấy nó bỏ chạy...
- Ngọc diện ngươi đi đâu vậy?
Lợi dụng một chút sơ hở, Man Truy phóng vút lên cao, mũi kích nhắm yết hầu Hồ Tú mà đâm, sực nhớ mình dang giao đấu, Hồ Tú quay ngay lại nhưng chỉ kịp dùng tay chặn lấy mũi ngọn kích, máu phun ra xối xả... Tức mình Hồ tú hiện nguyên chân tướng là một con cáo lớn với cái đầu bạc phơ, nhào tới cắn vào tay Man Truy quật hắn xuống đất bất tỉnh. Đoạn hắn phóng theo Ngọc Diện vì e anh sẽ thả một ai đó đã nghe lén chuyện nãy giờ...
Ngọc Diện dùng khinh thuật bay đến khu rừng rậm ban đầu Phương bước vào, anh nói với nó:
- Phía trước là cổng ra của Ngọc Diện Cư, ngươi phải tư mìhn băng qua khu rừng này, khi đã vượt qua nó mọi chuyện ngày hôm nay ngươi sẽ quên hết, ta tha cho ngươi vì niệm tình việc ngươi đã trả chìa khóa cho chúng ta ban tối, nên nhớ giữa ba cõi tiên, nhân, yêu luôn có một cuộc giao tranh khốc liệt... và ai cũng có người tốt kẻ xấu, chuyện của thiên cơ, thiên cơ tự sắp xếp, đừng quá tham, sân, si mà rước hoạ...
Nó chẳng biết anh đang nói gì, chỉ vội vàng gật đầu cho lẹ rồi co giò chạy, trong đầu còn tiếng anh nói với theo:
Nếu còn gặp lại ta sẽ gọi anh là "Xì Trum"! nhớ đó, nhưng mong là không gặp vì phàm kẻ nào gặp ta kẻ ấy phải chết!
Câu cuối cùng làm nó lưỡng lự, anh thì hiền lành và thầun khiết là thế sao có thể làm hại nó? Nhưng có lẽ tên Hồ Tú kia thì không buông tha cho nó đâu, thôi kệ dầu sao thì cứ chạy về cái đã, nếu quên hết chuyện khủng khiếp này thì cũng tốt thôi... Chợt nghe như có luồng sát khí đang ập lại từ phía sau, ngoái đầu nhìn nó như muốn xón ra quần (^^) vì đuổi theo sau nó là một con cáo khổng lồ với bảy cái đuôi đang ngoe nguẩy, hai hàm răng nhọn hoắc và cặp mắt đỏ lừ...
Nó cố chay thật nhanh hơn nữa nhưng bây giờ thì nó đã cảm thấy ân hận khi nó biến thành gã lùn xanh da trời đáng ghét này, chân quá ngắn, người quá nhỏ chạy bở hơi tai mà chỉ được một đọn chút xíu, không lâu sau con cáo đã ngay sau lưng... Hồ Tú hả miệng cạp một cái, Phương co chân phóng vọt lên trước né tránh...
- Xí hụt!_ nó quay lại chế diễu khi Hồ Tú mất đà cà mặt xuống đám cỏ trong rừng, nhưng thật không may, mặt nó cũng va vào một gốc cây phía trứơc... (x_x)
Nó thấy cả chục ông sao bay vòng vèo, khi mắt vừa nhìn rõ thì Hồ Tú đã ở ngay trước mặt...
Còn tiếp...
http://danong.biz/forum/styles/LK/misc/progress.gif
holy_chinduoi
01-03-2008, 02:09
Hồ Tú cưới lên khánh khách:
- Không còn đường trốn phải không? Ngươi là yêu quái tộc Mộc?
Nó không dám cất tiếng, hai hàm răng đánh bò cạp, đầu gối nhũn dần ra, nó thấy đáy quần ươn ướt... Hồ Tú trông thật đáng sợ, khác hẳn cái dáng vẻ hansom mà hắn khoác lên khi nãy, giờ đấy răng hắn răngnanh tua tủa, mắt rực dạ quang đỏ, miệng nhễ nhãi nước dãi như chỉ trực chờ ngấu nghiến Phương...
- Ngừng lại Hồ Tú, hãy tha cho hắn! Hắn là con người!!!
- Ngươi điên rồi! Từ trước tới giờ ngươi có bao giờ chùn tay đâu?
- Ta không điên! chẳng qua không muốn lạm sát người vô tội, qua "Đoạn Tuyệt Lâm" hắn sẽ quên hết nhưgn chuyện đã xảy ra tại yêu giới, không cần phải mất công làm chi...
Hồ Tú cười lên như tru:
- Ngươi vào nhân giới riết nên mê muội rồi! Trước giờ, chúng ta luôn lấy câu "cẩn tắc vô ưu" làm đầu. Nay, ngươi vì tên phàm nhân kia mà quên đi điều ấy, nên nhớ tình cảm sẽ giêt chết một sát thủ!
- Ta không dùng tình cảm, chỉ có điều thấy đó là điều không đáng. việc huynh đã xong hãy quay về còn ta, ta sẽ ở lại đây lo liệu...
- Ta sẽ không về khi chưa thấy mi hạ sát tên này!
- Hồ Tú! Ta không muốn vì truyện này mà anh em ta trở mặt, ngườii này vì ta liên đới mà đến đây, tuy chỉ là một phần của tâm linh nhưng anh ta không thể sống nếu thiếu nó...
- Nhưng lỡ như nó trở về nhân giới thông báo những điều này thi hậu quả thật khó lường...
- Không tâm linh nào qua " Đoạn Tuyệt Lâm" mà có thể lưu lại những gì đã xảy ra...
Hồ Tú gầm lên:
- Cẩn tắc vô ưu Ngọc Diện à!_ Rồi hắn phát động "Vạn Ngân Phát Trận", thế trận như vũ bão vây kín lấy nhóc Phương, Ngọc Diện cũng xoay người như vũ điệu, lôi ra từ trong người một cây tiêu màu lam ngọc tuyệt đẹp, anh búng người lên một thân cây rồi nhắm thẳng giữa trận lao vào...
- Ngọc Lam Tiêu! Hồ Tú ríttrong khẽ miệng_ Ngươi dùng tuyệt kỷ này để đối phó ta? Được!!!
Ngân Phát Trận đột nhiên biến háo, các sợi tóc rung lên dữ dội, rồi chúng di chuyển, tốc độ mỗi lúc một nhanh và tàn bạo hơn, nhưng nhành cây vô tình bị quẹt ngang ngã đổ la liệt, tiếng động vang cả khu rừng thanh tịnh...
Ngọc Diện bình thản đưa ống tiêu kề miệng thổi, đôi môi đỏ hồng như trái chín, ánh mắt trong ngần pha chút buồn xa xăm, làn tóc khẻ lung lay theo gió, phất phơ cả tà áo cổ trang bằng chất liệu tơ trắng ngần... trong ánh bình minh đang lóe lên từ phía chân trời, anh trở nên một vị thần tiên thoát tục...
Âm thanh trong trẻo, đượm chút mênh mang buồn, nghe như gọi lòng con người ta xám hối, và kỳ lạ thay nó cảm nhận được rằng âm thanh lan đến đâu, Ngân Phát Trận bị thu hồi đến đó, chợt...
Vụt!!!
Một mũi kích từ đâu lao về phía Hồ Tú, Ngọc Diện liền nhảy vọt lên, ngay lập tức anh bi các sợi tóc mỏng manh bám chặt, toàn thân ứa máu, và mũi kích xuyên qua cơ thể...
Man Truy!!!_ Hồ Tú thét lên! Đê tiện!!!
- Đúng là lũ trẻ con! "Vô độc bất trượng phu", chính ngươi đã dạy ta điều này, tên nhóc kia có vẻ rất quan trong với các ngươi ta mượn tạm vậy!_ Dứt lời, hắn phóng vọt tới nhóc Phương...
- Đừng hòng!_ Ngọc Diện kề ống tiêu thổi thêm một khúc, khúcnhac này chẳng hiền hòa nữa, nó như tiếng hờn trách của dòng dung nham đang bị đè nén chỉ trực bùng lên tuôn trào mãnh liệt...
Hồ Tú đã thu hồi toàn bộ trận phép, hắn cũng trở lại hình dạng ban đầu, đang đứng phía sau vận lực tiếp cứu cho Ngọc Diện... Còn Man Truy hắn như bị những âm thanh ấy níu giữ, đầu óc dần mụ mị, mắt hoa lên và tâm can như đang bị ai bóp chặt, chẳng mấy chốcthất khiếu đã rĩ máu thành giọt, nên buông tay để Phương rơi xuồng đất...
Vừa lúc ấy, âm thanh nấc lên một tiếng rồi im bặt, quay nhìn lại thấy Ngọc Diện đang ngã vào vòng tay Hồ Tú, đôi mắt nhắm nghiền và bờ môi rỉ máu... Man Truy bừng dậy phóng tới nhóc Phương, nó hoảng loạn quay mặt chạy. Bàn tay Man Truy lại kết các lớp bào gỗ, nó biến thành một bộ chảo dài, hắn nhảy phắt lên chụp xuống.
Ngay khi ấy Phương thấy nó được ai đó chụp tay kéo bổng lên trên... trời đất quay cuồng, nó cố gắng gào lên: "Ngọc Diện! Ngọc Diện!" trước khi mọi thứ tối sầm...
Mồ hôi tươm tràn trên trán, nó đưa tay quệt, mắt mở hi hí, trước mặt nó là thằng Đằng, em trai nó. Thằng này chuyên gia chat chit, chơi ba trò game online, chắc đang chjơi thấy nó la thảm nên đánh thức nó dậy...
- Sao mày không ngủ à?
- Ngủ quái gì được! Cả đêm ông toàn nói nhảm, đã vậy còn huơ tay huơ chân, quật cả vào mặt tôi... thôi thì thức chơi game luôn... tức thật con Ngọc Diện của tôi vừa bị thằng quái bên tộc Mộc đánh lén toi rồi...
- Cái gì? Ngọc Diện?!?
- Ừ cái con hồ ly chín đuôi tôi chọn chơi dạo này ấy mà... Ngủ gì mà khiếp quá "dấm đài" kìa! Thay đồ đi cha!!!
- Đúng là ướt thật!_ Nó đỏ mặt bỏ vào trong toilet, rửa mặt sạch sẽ, thay quân hàon tất nó soi mình trong gương..._ không lẽ minh nằm mơ?!?
Giọng thằng em nó oang oang bên ngoài, nó đang nói chuyện với thằng nào đó...
- Tomy đây, mẹ kiếp! Con Ngọc Diện của tao mới bị thằng chó bên Tộc Mộc đánh lén tiêu rồi, mà sao tao truy cập nó không cho vào nữa? Ai mà biết! Cứ Erros mãi thôi!!!
_Mọi chuyện sao có vẻ trùng hợp với nhấc mơ ban nãy quá! Không lẽ... mà cũng không phải!!!_ Nó vớt một hợp nước vỗ lên mặt cho thêm tỉnh táo, khi nó ngước nhìn lên trên tấm gương soi trong toilet thì nó thấy Man Truy đang giương mắt nhìn nó, ánh mắt hắn đỏ ngàu đầy căm phẫn...
Nó như bị đông cứng, hàm răng há ra không khép lại được, muốn chạy lắm nhưng không thể, nó như bị thôi miên! Man Truy từ từ vươn mình ra khỏi tấm kính, cái đầu với gương mặt chưa ra hình dạng đang nhô lên trồi xuống rồi bàn tay ngũ trảo lại vươn tới...
- Á!!!_ Âm thanh nhảy vọt ra khỏi cuống họng, vì đã bị đè nén nên khi được tuôn ra nó cứ thét như điên khi bàn tay ấy chụp vào bả vai nó.
- Nè! Ông bị sao vậy? Bảo vào thay quần lại ngủ luôn trong bồn rửa mặt, học quá hoá điên phải không???
Thì ra nãy giờ nó mơ, nó thở phù nhẹ nhõm, mong sao cơn ác mộng này sớm kết thúc... Tomy (nick name của Đằng em nó) dìu nó ra khỏi phòng tắm, có lẽ nó hoa mắt nhửngõ ràng nó thấy có bóng ai đó trong gương...
Còn Tiếp...
holy_chinduoi
03-03-2008, 11:21
Những câu chuyện của giấc mơ cứ làm nó cả ngày không yên, Ngọc Diện đã nói nếu như nó ra khỏi "Đoạn Tuyệt Lâm" nó sẽ quên hết, nhưng tại sao nó vẫn cứ nhớ như in những chuyện xảy ra trong mơ... Nằm dài trên giường mà suy nghĩ mãi về chuyện này chắc nó bệnh mất, thôi ra đường đi dạo vậy...
- A!!!_ Nó chợt nhớ ra vụ hôm qua nó gặp Ngọc Diện và Lang Nhã Phong ngoài đường, điều này chắc chắn không phải là giấc mơ, hay là nó thư ra chỗ cũ coi có gặp không? May ra còn ỏi thăm được chút gì... Nhưng mà nó làm vậy có vô duyên không???
- Đúng vậy! Ngọc Diện đâu có liên quan gì tới nó với lại Ngọc Diện dù sao cũng là con trai mà... làm gì mà nó cứ lo cuống cuồng lên vậy chứ! _Nhưng anh ta đã có công cứu mạng nó! Không có anh ta thì nó tiêu rồi...
- Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, không vì anh ta thì nó đâu có ra cớ sự ấy chứ, dù sao cũng chỉ là một giấc mơ! Thôi mệt quá, dù sao thì cũng không có việc gì làm, sáng nay nó đã xin ba mẹ cho nghỉ học để ở nhà dưỡng bệnh rồi thôi ngủ một tý cái đã...
Lảm nhảm hoài!_ Thằng Đằng lại làu bàu. Vì ông mà tôi tiêu con Ngọc Diện, tự nhiên đang ngủ là hoảng làm tôi lơ là nên thằng chó kia nó oánh lén!...
- Sao?
- Thì lúc đó ông nằm mơ thấy la quá trời, rồi thấy ông tè ra quần (x_x) mắc cười quá nên tui cũng để ý coi tiếp đó sẽ ra sao, đến một hồi ông la loạn cả lên nên tui ra đánh thứcông dậy, ai dè quay lại thì con Ngọc Diện của tôi nó die rồi!!!
- Còn con kia tên gì?
- Không nhớ rõ lắm! Hình như là Man... Man gì gì đó quên rồi...
- Man Truy?!?
- Đúng rồi nó đó! nó đi cùng với một con thuộc tộc Mộc luôn, tên là...
Không để nó nói hết câu, Phương thốt lên:
- Nham Suy!
Thắng Đằng mở trố mắt, nó không ngờ thằng anh lại biết truyện này, rồi như càng tạo thêm sự bất ngờ cho thằng em nó kể lại chuyện bọn này đánh nhau ra sao...
- Chùi! Seo bít hay vậy? Đúng rồi đó!
- Vậy người đềiu khiển con Hồ Tú là ai?_Nó hỏi.
- Không biết nữa! Chơi thì biết chơi thôi, nó muốn vô cùng phe thì cứ accept đại chứ hỏi chi cho nhiều! trong trò này tui có cả mấy trăm frineds chứ bộ!
Nó xuống giọng năn nỉ_ Thôi mà, thử tìm cách nào liên lạc với thằng điều khiển con Hồ Tú coi sao, tao có chuyện cần một chút!
- No!_ thằng em trả lời dứt khoát! tui đang tìm cách đăng nhập lại mà nó không cho vô, đang điên, không làm cho ông đâu!
- Mày làm dùm tao, mai tao cho mày mượn xe đi học, tao đi xe đạp...
- Không! Đừng có mua chuộc!
- Hai ngày!
- Không!
- 3 ngày... Nó cố gằng kiên nhẫn, nhưng thằng Đằng thì được nước làm tới đòi luôn một tuần lễ, đã vậy nó còn yêu cầu được mượn xế những buổi tối nó chở "ghệ" đi chơi...
- Đừng có được voi đòi hai bà trưng nghe mảy!_ Nó điên tiết quát tháo, nhưng thằng em cũng chẳng vừa:
- Không thì tự mà làm! Đây không rảnh hơi nghen!!! Nói cho biết trước để giúp đấy công việc đó đây phải tốn không ít đâu...
- Ừm! Thôi được nếu mày giúp được tao sẽ chấp nhận...
- Lỡ cố hết sức ma không được thì sao?
Nó tính nói "thì thôi!", nhưng nhìn mặt thằng em thấy n1o hình sự quá nên chỉ đáp gọn: "Vậy thì cho mày một ngày..."
- Ok "Con gà đen"!
Nó cúi đầu vô máy hì hục bấm gõ, Phương tò mò nhìn theo, nó cảm thấy hồi hộp không biết kẻ nào đằng sau Hồ Tú, và chuyện của nó nằm mơ và trò chơi online của bọn này có liên quan gì tới nhau không? Thật là nhức đầu và mơ hồ quá...
Mọi người thông cảm, dạo này làm việc nhiều nên hơi bị đuối... nên post ít thôi ah... sry hen...
Còn Tiếp
uocmocuatoi
10-03-2008, 00:58
lâu rùi mà ko thấy bạn post tiếp vậy! nhanh nhanh lên nhe!
holy_chinduoi
10-03-2008, 13:57
sorry tất cả các bạn! sắp công diễn rồi ngày nào cũng tập tới 24h có khi tới 1h sáng lận nên không có thời gian viết truyện, mọi người thông cảm nha!!! lo quá vừa biên kịch, vừa đạo diễn, vũ đạo và hóa trang holy lo tuốt luốt nên đuối quá!!! ^^
philong128
10-03-2008, 17:07
uh,chúc bạn luôn hoàn thành tốt công việc.Truyện của bạn viết rất hay,khi nào rảnh post chap tiếp theo nha :D
Khi nào rảnh cũng được nhưng nhớ nhanh nhanh lên nha bạn,cảm ơn bạn trước.
tieuthubongbong
12-03-2008, 23:31
dzạo này em ít vô room kô ủng hộ anh hồ ly như trước được nhưng anh cứ post đi nha em rảnh em vào đọc ^^
tieuthubongbong
18-03-2008, 08:28
anh hồ ly hết bận chưa post truyện cho em đọc nào >_< anh kô post em nghỉ chơi đoa:(
holy_chinduoi
21-03-2008, 12:58
Đợi chút mấy bạn ơi!!! Mới diễn xong đang đuối cũng đang viết tiếp đây, nhưng chưa xong nên chờ chút nha!!!
tieuthubongbong
21-03-2008, 20:45
^^! post nhanh truyện này đi anh chuyện bản luân vũ tình yêu em bỏ 3 chương rồi chuyện đó đọc phải suy nghĩ mà em chưa có thời gian ^^! anh post lẹ chuyện này đi
kebatbai001
06-04-2008, 12:55
sorry thông cãm cho em nha
tieuthubongbong
07-04-2008, 20:43
anh>_< bắt em đợi lâu quá vậy hồ ly ^^!:(( huhu
kebatbai001
08-04-2008, 17:57
ác chĩ có vậy thui hẽ trùi , seo tới đây dừng lại òy -_-)
aragorn12
10-04-2008, 15:57
truyện hay wá bạn ơi, post típ đi bạn
holy_chinduoi
03-06-2008, 21:46
sry mọi người thời gian vừa qua vừa có tình, vừa thất tình nên holy rất mệt và lúng túng... holy đã trở lại... và mình sẽ cố gắng viết chuyện thật hay... mong các bạn tiếp tục ủng hộ cho holy nha...
holy_chinduoi
07-06-2008, 22:09
Vì lâu quá nên có lẽ mọi người quên mất đoạn trước là gì rồi, để hồ ly nhắc lại một chút:
Phương trong một buổi đi dạo đã gặp hai người lạ là Nhã Phong và Ngọc Diện, nó không biết rằng đ1o là là hai tên yêu sát thủ của yêu giới đang lên nhân giới hành sự, vì bị bỏ bùa nên Phương trong giấc mơ đã gặp Ngọc Diện và vì cứu phương Ngọc Diện dã bị thương nặng... Mọi Rắc Rối bắt đầu, có mối liên quan gì giữa yêu giới và một trò chơi trực tuyến của nhân giới? Ai sẽ là người nắm quyền cảu cả ba giới tiên, nhân và yêu? Câu trả lời vẫn còn đang phía trước!!!
" Truy cập của bạn bị lỗi. Không thể đăng nhập!"
- Bà mẹ nó! Lại bị hư, không vô được tính sao?
- Mày giỏi ba cái trò phá khóa lắm mà, thử kêu đám bạn bè xúm vộ phá thử coi!
- Rảnh quá ha! Chắc bên quản trị trò chơi nó để không cho ông vô phá quá, với lại chi phí mắc lắm ông nhắm chi nổi không?
- Bao nhiêu?
- Tui không biết, để tui đi kêu bọn nó thử rồi sẽ báo sau... chắc là không xoàng đâu!!!
- Ừ mày đi đi!!! Tao nằm ngủ một chút! Tự nhiên buồn ngủ quá!!!
Đằng bước ra ngoài, nó đi thẳng một mạch đến đám bạn bè của nó, Phương cũng mông lung lắm, nó không biết cái lũ hacker này có làm nên trò chống gì không...
Không gian bất chợt tối xầm lại, đầu óc nó quay cuồng, trước khi nó nghĩ mình sẽ nôn ra một bãi thì nó rớt phịch xuống một chỗ lạ hoắc... Nó không còn thấy khu rừng trúc thơ mộng của đêm qua, cũng chẳng có hoa và cỏ cùng ong bướm chập chờn... ở đây chỉ là một cái động toàn đá với đá, những mảnh nham thạch lạnh buốt, cứng ngắc và vô hồn...
- Có ai ở đây không?
Chẳng có ai trả lời nó, tiếng nó tự va đập vào vách động rồi vọng lại:
- Không… K…h…ô…n…g…
Nó cảm thấy rờn rợn, một cảm giác ngột ngạt khó tả, cứ như là đang bước vào một trốn nào rùng rợn lắm. Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng bản tính tò mò cứ lôi nó từng bước một vào sâu dần trong thạch động… Phương có cảm giác như mình bị thứ quái gì đó theo dõi, nó bước một bước thì cái quái quỷ ấy ngó theo một bước, nó dừng cái quái kia cũng dừng, nhưng hễ quay lại ngó thử thì tuyệt nhiên không thấy gì, cứ đen thui và bình yên “vô số tội”…
- Nè! Hông có giỡn đâu nha! Võ công tui cao lắm à!
Có tiếng cười khinh khích, rồi lớn dần, nó nghe “Phụp” một cái, rồi ngay sau lưng có vật gì đó dí vào nghe lạnh xương sống…
- Cao cỡ nào?
- Á!_ Nó thét lớn, nhảy dựng ngược lên… Người sau lưng nó là Lang Nhã Phong, người mà nó vô tình gặp dạo trứơc. Nhã Phong lúc này khác trứơc lắm! Quần áo cổ trang như trong phim kiếm hiệp, nhưng nhìn anh trong bộ quần áo màu xanh này có vẻ rất hợp, đẹp lắm! Trên tay Nhã Phong cầm một cây ma côn, một đầu nhọn như cây giáo, đầu kia hình như những ngón tay xương xẩu bấu chặt vào một cái đầu lâu túăng hếu, hai hốc mắt cẩn ngọc mắt mèo tỏa ra một luồng ánh sáng huyền hoặc ma quái…
- Nè! Bộ tính nhát chết người hả? Anh ở đâu chui ra vậy???
- Câu này phải để ta hỏi nhóc con. Sao lại vào động của ta làm gì? Chán sống rồi sao?
- Ơ… động của anh à? Vậy anh và Ngọc Diện…
- Bằng hữu!_ Nhã Phong trả lời nhẹ tênh_ Ta và đệ ấy kết giao cả trăm năm nay rồi…
- Anh cũng là yêu quái hả?
Nghe câu hỏi của Phương, Nhã Phong phá ra cười ngặt nghẽo:
- Theo cậu nếu ta không phải là yêu quái thì là cái gì?...
- Tôi cũng không biết nữa…_ Nó có vẻ mắc cỡ, quả thật nếu như Nhã Phong mà không phải là yêu quái thì nó cũng không biết anh là thứ gì nữa…_ Tôi có chuyện muốn hỏi anh…
- Ừm?!?
- Tại sao tôi đến được thế giới của các anh?
- Có thể lúc tiếp xúc với cậu trên nhân giới, vì muốn lấy chiếc chìa khóa nên Ngọc Diện đã ểm lên người cậu bùa “Luyến Tâm Hương” Khiến cho cậu mên cậu ta mà trả… tộc “Hồ Ly” bọn họ thường hay làm trò này, đơn giản nhưng hiệu quả khi muốn ai đó nghe theo sự sai khiến của mình. Bùa đó cực kỳ linh diệu và dường như chỉ có tộc “Hồ Ly” là xử dụng nó một cách thành thục nhất, người bị ếm có thể lên núi đao, xuống biển lửa làm bất cứ thứ gì mà yêu quái ểm bùa sai khiến…
- Ghê vậy!?!_ Nó cảm thấy rùng mình, cũng may Ngọc Diện là một ncon yêu tốt chứ không thì nó đã…_ Nhưng nó thì có liên quan đến việc tôi lạcvào yêu giới các anh chứ?
- Nói thật nhé nhóc con… cái này khá tế nhị, nhưngtheo như Nhã Phong ta thì nó gồm hai yếu tố mà thành, thứ nhất do quá vội vang phải đi công việc với ta nên Ngọc Diện đã thu bùa không triệt để và một chút hương của đệ ấy còn lưu lại trong ngươi. Thứ hai, là…
- Là gì?_ Nó nóng lòng…
- Thú thật đi! Có phải ngươi đã động lòng với đệ ấy?!? Mặc dù hơi buồn cười một chút, và cũng hiếm khi xảy ra tình trạng này nhưng ta biết là nó đã từng xảy ra…
- Cái này thì…_ Tự nhiên nó đỏ mặt, quả là không biết phải giải thích làm sao bây giờ, ai mà biết cái cảm giác đó là gì chớ…_ Nhưng mà… nhưng mà trước đây đã từng xảy ra truyện này sao?
- Ừm! Mặc dù chuyện một người nam nhân đem lòng yêu một con yêu hồ cùng phái giới là vô cùng hiếm hoi nhưng không phải là không có… ngươi biết truyện của Tô Đắc Kỷ chứ?
- Biết!!!
- Thực ra yêu hồ năm ấy cũng như Ngọc Diện vậy…
- Là nam à?_ Nó hả hốc miệng, không thể tin được, không biết các nhà sử học của nó biết tin này sẽ như thế nào nhỉ, thú vị thật thì ra người đẹp làm khuynh thành, khuynh nước năm xưa, người vẫn thường được giới mày râu ca ngợi về nhan sắc kia lại là một nam yêu…
:77:Còn Tiếp
Miss You†
07-06-2008, 22:13
Hay wá, đọc xong bị wán gà lun òy :(
holy_chinduoi
10-06-2008, 22:56
- Đúng vậy! Thực ra cửu vĩ hồ năm xưa chính là bào huynh của Ngọc Diện, tên của huynh ta là “Ngọc Khiết Tâm”. Thực trớ trêu trong một lần giao đấu với các yêu quái khác nhằm bảo vệ cho loài người các ngươi huynh ta đã bị thương nặng phải hiện nguyên hình là một con bạch hồ ly… Theo như lời của Ngọc Diện thì năm ấy, vì chịu ơn Bá Áp Khảo, trưởng tử của Tây Kỳ Vương nên Khiết Tâm huynh phải luôn kề bên để che trở cho anh ta…_ Giọng của Nhã Phong đều đều:
- Trớ trêu thay, trời đã định sẵn họa kiếp, Tô Đắc Kỷ là một ả có tâm địa đê hèn, tham vọng của ả quá lớn… nhưng Bá Áp Khảo lại bị ả ta dùng mưu chước che mắt, một mực si mê… Đắc Kỷ một lần vào rừng săn thú bị trượt chân té chết, Khiết Tâm Huynh vì không muốn Áp Khảo đau lòng nên dùng đến phép “Hợp Hồn Đại Pháp” Hòa hai linh hồn cảu huy ta và Đắc Kỷ làm một, Đắc Kỷ cũng biết yêu thuật nên ngấm ngầm nhờ Ân Công Báo áp chế Khiết Tâm Huynh rồi dùng lợi thế cuốn hút của dòng họ hồ mà mê Hoặc Trụ Vương hòanh hành bá đạo…
- Vậy là khi hết thời Phong Thần thì Ngọc Khiết Tâm cũng bị chết như trong truyền thuyết à?_ Nó hỏi…
- Cái đó chỉ là truyền thuyết! Sự thực ngoài đời thì khác, khi thời “Phong Thần” kết thúc, Tô Đắc Kỷ, Trụ Vương và Ân Công Báo đều lãnh nhận những bài học đích đáng, Ngọc Khiết Tâm huynh vì dùng bùa chú cấm nên cũng bị giam cầm vĩnh viễn tại “Ưu Mặc” cốc… cho đến tận bây giờ… chỉ tội cho tộc “Hồ Ly” chẳng qua vì ơn nghĩa mà phải chịu tai tiếng mấy ngàn năm qua là lòai yêu quái chuyên mê hoặc và dụ dỗ con người…
- Ra là vậy… vậy anh có biết Ngọc Diện giờ này thế nào không???
- Cậu ta bị thương rât nặng! Hiện tại ta cũng không biết đệ ấy đang trú ẩn tại nơi nào nữa, vì ngươi biết đó chúng ta là những kẻ hành tẩu trong giang hồ nên có rất nhiều kẻ địch, nếu để bọn chúng biết tin này e là sẽ rắc rối, và tên yêu quái tộc “Mộc” kia…
- Sao?
- Ta chắc rằng hắn sẽ quay về và thông báo trong yêu giới chuyện hắn đã thám thính được, đồng thời hắn cũng sẽ loan tin Ngọc Diện bị thương cho bọn thù địch của chúng ta biết, Ngọc Diện đệ ấy e là lành ít giữ nhiều và yêu giới chúng ta sắp có lọan…
- Tôi không hiểu…
- À! Yêu giới của chúng ta cũng giống như loài người các ngươi vậy, cũng có yêu tốt yêu xấu và tộc này, tộc kia… các tộc luôn muốn tranh quyền đọat lợi đè bẹp những tộc khác để tộc mình chiếm ưu thế… đứng đầu yêu giới là “Trúc Lâm Cung”. Đó là một nơi tập trung đầu não các tộc yêu, và cung chủ của “Trúc Lâm Cung” có vị thế như một vị vua đầy quyền lực, hành tung của Trúc Lâm Cung rất bí ẩn, không ai biết nó thực ra là ở đâu, và có những ai trong đó chỉ biết nó tồn tại ngang bằng trời đất và có nhiệm vụ là bình ổn sao cho tam giới không bị xáo trộn… Mỗi khi Trúc Lâm Cung xuất hiện chắc chắn sẽ có biến lớn, và mỗi lần như thế chắc chắn cũng sẽ xảy ra một chuyện đáng ngại…
- Chuyện gì?
- Chắc chắn máu sẽ rơi, chiến tranh sẽ xảy ra…
- Chuyện lớn vậy sao???
- Ngươi nghĩ sao khi Hồ Tú một mực truy sát ngươi? Chắc chắn huynh ấy sẽ không vì một tên tiểu tốt như ngươi mà trở mặt với Ngọc Diện… huynh ta sợ tin Trúc Lâm Cung xuất hiện bị lọt ra ngoài…
- À! Khoan đã…_Nó như xực nhớ ra điều gì, Nhã Phong ngưng lại ánh mắt nhìn nó chăm chú
- Tại sao tôi vẫn còn nhớ mọi thứ? Ngọc Diện đã nói nếu tôi rời khỏi “Đọan Tuyệt Lâm” tôi sẽ quên hết tất cả mà…
- Có lẽ là duyên số! Ta không biết đây có phải là ý trời không nữa…_Thấy nó có vẻ đần đần cái mặt ra, Nhã Phong thở dài…_ Ngươi đã không tự vượt qua “Đọan Tuyệt Lâm” có người đã đanh thức ngươi nửa chừng và vì vậy phép thuật ở đó không thể áp dụng trên ngươi!!!
- Ra Vậy! Vậy tại sao tôi đến nơi này???
- Ta đã kêu ngươi tới đây! Chỉ có ngươi mới có thể gặp Ngọc Diện, chỉ có phần tâm linh không kiểm xóat được của ngươi mới có thể gặp và giúp cậu ấy!
- Là tôi?!? Bằng cách nào?
- Chẳng phải ở trần gian ngươi cũng đang tìm cách đó sao? Tin ta đi, ngươi và Ngọc Diện hẳn là có duyên với nhau, ngoài ngươi ra không ai có thể tới được với cậu ta, và khi gặp cậu ta hãy đưa cái nay cho đệ ấy
Nhã Phong móc trong người ra một cái túi nhung màu đỏ, trong đó có một thứ gì đó đang ngọ nguậy… nó nhận lấy, bất ngờ anh chụp vào tay nó xiết mạnh:
- Xin lỗi cậu nhóc, mặc dù ta chỉ còn hi vọng vào ngươi nhưng ta cũng không thể tin tưởng ngươi quá nhiều, ta buộc phải khiến ngươi khó chịu rồi…
Từ lòng bàn tay Nhã Phong có thứ gì đó đang tách da của Phương mà chui vào người nó, cảm giác đau đớn đến chảy nước mắt, nó la lối hỏang lên nhưng càng dãy dụa thứ kia càng chui vào sâu hơn:
- Anh làm cái trò gì vậy?
- Đó được gọi là “Khiển Tâm Xà”, con rắn này là một vũ khí tuyệt chiêu của ta nhằm không chế kẻ thù, một khi đã bị nó chui vào cơ thể, ngay lập tức nó sẽ theo đường huyết quản mà chạy thẳng vào tim ngươi…Nếu như ngươi có ý định làm phản nó sẽ báo về cho ta và chỉ cần…
Cây ma trượng lia lên, Nhã Phong kề miệng vào hai lỗ nhỏ nơi hốc mũi của cái đầu lâu thổi nhẹ vào đó, ngay lập tức Phương cảm thấy tim mình như có con gì đó cắn xé, đau nhức không chịu nổi…
- Anh là đồ độc ác!!!
- Xin lỗi ta buộc phải làm như vậy! Và bây giờ, cậu phải nhớ là những gì cậu biết trong yêu giới này cậu phải giữ bí mật, và hãy nhanh chóng tìm ra Ngọc Diện đưa vật này cho cậu ta… cậu có bảy ngày để làm việc đó!!!
- Mọi thứ lại quay cuồng, Phương chòang tỉnh, nơi ***g ngực còn nhói đau khôn xiết, bên cạnh nó một bọc nhung màu đỏ có thứ gì đó đang ngọ nguậy…
- Nè! Gì vậy?
Thằng Đằng đã về từ khi nào, nó đang hí hoáy cái máy cùng mấy đứa bạn…
- Không có gì! Nhiều chuyện!
- Đang cầm cái gì vậy???
- Tao đã bảo là không có gì mà!
Phương cuống cuồng nhảy khỏi giường, cầm theo nó thật không an toàn tí nào, phải đem dấu thôi… mà dấu ở đâu???
- Đi đâu đó?
- Tao đi tolet!!!
Nó chạy thẳng vào WC, giọng thằng em ôn dịch cứ vọng mãi phía sau:
- Đúng đó, nhớ đi cho kỹ chứ mắc công tối lại “dấm đài” nữa! Ha ha ha…
Còn Tiếp...
tieuthubongbong
17-06-2008, 09:06
post tiếp đi anh. truyện chéc dài lắm đây:) truyên kia anh cứ post đi em vẫn đọc ^^!
holy_chinduoi
19-06-2008, 00:37
post tiếp đi anh. truyện chéc dài lắm đây:) truyên kia anh cứ post đi em vẫn đọc ^^!
Thank em nhìu!!! hehe! có em topic cảu anh nó có cảm giác đở wải hơn!!! kkk
http://img386.imageshack.us/img386/884/soiguongfg4.jpg (http://imageshack.us)
http://img386.imageshack.us/img386/884/soiguongfg4.901debf66e.jpg (http://g.imageshack.us/g.php?h=386&i=soiguongfg4.jpg)
tieuthubongbong
09-08-2008, 11:57
[quote=holy_chinduoi;137062]Thank em nhìu!!! hehe! có em topic cảu anh nó có cảm giác đở wải hơn!!! kkk
http://img386.imageshack.us/img386/884/soiguongfg4.jpg (http://img386.imageshack.us/img386/884/soiguongfg4.jpg)
anh hồ ly sao hơn 1 tháng rùi mà hôk thấy anh post truyện ^^! anh bận lắm hả . Mà anh viết
truyên này nhớ tránh đưng viết như truyện trươc :feelgood: ^^! cho người ta suy nghĩ ít thôi :oho::byebye:
vBulletin® v3.8.4, Copyright ©2000-2012, Jelsoft Enterprises Ltd.