Kenta
26-07-2007, 22:48
Ký ức
Căn phòng tối om om xộc lên một mùi cũ kỹ ,hôi hám chứng tỏ đã lâu rồi không có người đến đây ,mạng nhện đan vào nhau thành một tấm lưới dày đặt kéo từ góc trần nhà xuống cánh cửa sổ bám đấy bụi ,cửa sổ bằng kính tuy đã rất cũ nhưng vẫn còn nguyên vẹn ,đồ đạc trong phòng chỉ còn lại mấy món chẳng đáng giá hay rác rưởi vứt lung tung ,mùi căn phòng làm cô cảm thấy khó chịu ...
Vân quen Hạnh vào một ngày cuối đông ,khi ấy thời tiết hơi xe lạnh ,tuy Sài Gòn không có mùa đông nhưng những ngày gần noen luôn lạnh hơn một tý , có lẽ ông trời cũng muốn người thành phố có một cái noen đúng nghĩa . Hạnh và một cậu bạn nữa chuyển vào lớp của Vân khi học kì 1 gần kết thúc ,không hiểu sao cô lại rất có cảm tình với Hạnh như là đã thân thiết từ lâu rồi , thế là Vân là Hạnh kết thân , họ đi đâu cũng có nhau , nhưng có lẽ mọi người trong lớp không thích Hạnh lắm vì ngoài Vân ra Hạnh không nói chuyện với ai . Hạnh ít nói nhưng không vì thế mà ù lì , có lẽ Hạnh không thích họ nên không nói chuyện vậy thôi .. Ngày Vân đi thi đấu bóng chuyền cho lớp lúc nào Hạnh cũng ở bên để cổ vũ chăm sóc cho cô , và càng ngày càng nhiều lời xì xầm bàn tán sau lưng cô mỗi nhiều hơn mà Vân không hề hay biết ..
Vân cũng nhận ra vài điều khác lạ qua cách mọi người đối xử với mình nhưng cô không quan tâm lắm ,Vân ở với gia đình ,mỗi người một phòng riêng ,cha mẹ cô đi làm cả ngày , còn em trai thì đang lo ôn thi lớp 9 , thế là căn nhà lúc nào cũng im lặng .. vắng ngắt !!
Trời nóng ,tối rồi mà vẫn nóng ,kêu mẹ gắn máy lạnh mà mẹ bảo là sợ viêm phổi , chán . Vân nằm dài ra đất mở quạt tối đa , muốn chợp mắt mà không được ..cô liếc mắt nhìn ra cửa sổ, trời tối om chẳng có trăng mấy ngôi sao cũng trốn mất biệt ,trời hành con người quá .. Vân nghĩ thầm trong lúc đưa mắt đảo quanh phòng ,đột nhiên có cái gì đó làm cô quay thót người lại , một bóng người chăng ?? một bóng người đi lướt qua cửa sổ ? không thể nào , đây là tầng 3 ai có thể chứ ,cô không thể khẳng định đó là cái gì ,vì cô chỉ cảm nhận được nó ..một hơi lạnh , một luồn không khí lạnh đang chạy dọc theo người cô ,nó làm cô nổi gai óc !!
Cái cảm giác ấy theo Vân mấy ngày liền làm cô ngại nhìn ra cửa sổ ,kể cho nhỏ Hạnh nghe thì nó lại bảo " chắc Vân mệt quá nhìn lầm đó " bực mình ,nhưng cũng có thể đo mình nhìn lầm đó chứ ,thời buổi này làm gì có chuyện ma quỷ ,tuy Vân tự trấn an mình bằng suy nghĩ ấy nhưng sao cô vẫn thấy lạ . Ngày thứ tư mẹ với ba đi công tác mai mới về , thằng Duy thì xin ở lại nhà bạn học bài , căn nhà còn mình Vân với bà Ba giúp việc nhà .. mà có mọi người ở nhà cũng vậy thôi , Vân cũng chỉ ở trong phòng . Ngày mai đã đến hạn nộp bài tập mà cô vẫn chưa làm được gì , phải ráng làm nốt hôm nay , sai đúng cũng kệ , nghĩ thế Vân bắt đầu đặt bút vào viết ..
Kính koong ..9h tối ..
Vân nhìn lên đồng hồ đang điểm chín hồi chuông , vẫn chưa làm được tới đâu mà đã buồn ngủ rồi ,mệt thật ..
Lạch cạch , Bạch bạch lộp cộp ..
Những tiếng động lớn liên hồi làm Vân giật mình ,nghe như tiếng người đang chạy thật mạnh pha lẫn với tiếng đá rơi ..
- Em về hả Duy , làm gì mà chạy rầm rầm vậy .
Không có tiếng ai trả lời , bực mình Vân mở cửa phòng chạy qua phòng thằng Duy ,căn phòng vẫn ngăn nắp không có dấu hiệu của người ,Vân gọi với xuống nhà
-Thằng Duy đâu rồi má Ba
Có tiếng từ dưới vọng lên
-Thằng Duy qua nhà bạn nó rồi mà ..
Ko có ai vậy tiếng động ngoài hành lang lúc nãy là ở đâu ra , má Ba thì ở nhà dưới .. vài dòng suy nghĩ chợt thoáng qua đầu cô , làm cô cảm thấy sợ . Cô bước vào phòng mà cảm giác như đang vào một nơi nào đó ,một sự lạc lõng và trống trãi ,nhưng bài tập quan trọng hơn ,Vân đặt mình ngồi xuống ghế và tiếp tục làm bài ..
xột xoạt
xột xoạt
xột xoạt
Có cái gì dưới gầm bàn đang chuyển động ,đúng hơn là dưới chân cô mà cô không biết là gì ,người cô run lên bần bật ,đôi chân mất dần cảm giác ..chuyện gì đang xảy ra vậy , cô không biết , nhưng nó rất đáng sợ ..
Vân kéo mắt lướt qua mặt bàn , chầm chậm , thật chậm xuống dưới gầm bàn ..
AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA
Vân nhảy ra khỏi ghế cố gắng lếch ra càng xa càng tốt ..có ai đó dưới gầm bàn , cô chắc chắn là như vậy , và là một cô gái .. một cô gái với mái tóc dài phủ xuống mặt ..!!!!
--------------------------------------
Vân ngồi đó úp mặt vào gối thật lâu ,dường như cô sợ sẽ nhìn thấy cái gì đó rất đáng sợ , lâu đến nỗi cô không biết má Ba đã đứng đó từ khi nào ..
- Vân ,con sao vậy ,bệnh à ..
Tiếng nói ấm áp làm Vân như bừng tỉnh ,cô ngước mặt nhìn xung quanh , mọi thứ vẫn rất bình thường ,những bức tường vẫn còn đó ,cánh cửa sổ vẫn đóng im ỉm , chỉ có chiếc ghế đang nằm sóng xoài dưới đất do lúc nãy cô hất ngã ..
- Má tìm giúp con dưới gầm bàn xem có gì không !!
Vân chỉ tay về phía bàn và ngồi chờ đợi trong khi má Ba lui khui dưới gầm bàn tìm ...
- đâu có gì .. à có cái gì con làm rớt dưới kẹt bàn nè
Má Ba phủi phủi cái gì đó dẹp dẹp vuông vuông ..rồi đưa Vân
- A cái album lúc bé của con mà , lâu quá rồi con cũng quên mất tiêu
-Chà bé Vân lúc nhỏ thì dễ thương phải biết , cho má coi cái ..
Vân giở quyển album nhỏ ra , từng tấm ảnh lúc cô còn bé như trở lại , cô không nhớ lắm về tuổi thơ của mình ..
- con xem tấm này nè - Má Ba chỉ tay vào tấm hình một cô bé đang ngồi khóc dưới bãi cỏ - tấm này ba con chụp lúc con bị ngã khi 5 tuổi ,ba bảo con phải tự đứng lên nên cứ để con ngồi đó ..
- còn tấm này nữa nè , tấm này lúc con lên 7 , mẹ tổ chức sinh nhật cho con ..
Má Ba cứ lật từng tấm rồi nói về những kỹ niệm thời thơ ấu của cô mà cô chẳng biết có hay không , cô chẳng nhớ nỗi .. chợt ánh mắt cô lướt qua một tấm hình ..
- khoan má cho con coi tấm này - tấm hình lúc cô 8 tuổi đang chụp chung với một cô bé trạc tuổi ,cả 2 điều cười tươi ,chợt cô thấy có gì đó quen thuộc , cô không thể nhớ nổi ..- đây là ai vậy má ??
- Trời con không nhớ con Xíu sao ,nó là bạn thân của con hồi nhỏ mà , năm con lên 13t nhà nó cũng dọn đi mất biệt ,không biết đi đâu , năm đó con cũng gặp tai nạn nằm viện hết mất tháng ..
Cô thật sự không nhớ gì về cô bé tên Xíu này , chẳng lẽ Vân chưa già mà đã lẫn rồi ư , tệ thật ..Chợt cô nhìn thấy cái vòng tay của cô bé , ủa vòng tay này Hạnh cũng có mà ..
- má nè , tên Xíu là tên thật hả má ..
- À không ,hình như tên thật nó là tên Hạnh .., má cũng không nhớ rõ lắm ..
Thế là rõ rồi , ra Hạnh là bạn từ thưở nhỏ của cô nên hèn chi cô có cảm giác thân thiết đến thế , ngày mai cô phải nói cho Hạnh biết chuyện này ..
Kính koong .. đồng hồ điểm 11h tối ..
Vân ngáp dài một cái rõ to rồi bảo má cũng xuống nhà ngủ đi , bài tập để mai tính .. cô chẳng còn nhớ gì về chuyện lúc nãy , một phần do vui quá ,một phần cũng do cô đã quá buồn ngủ ..
Với tay tắt chiếc đèn , căn phòng trở nên tù mù tĩnh mịt .. vân nằm thở điều và từ từ đi vào giấc ngủ , ngoài trời vẫn không trăng và sao ,có ánh mắt ai đang nhìn cô từ cửa sổ ..vẫn một màu trong suốt.. đêm tối !!
Căn phòng tối om om xộc lên một mùi cũ kỹ ,hôi hám chứng tỏ đã lâu rồi không có người đến đây ,mạng nhện đan vào nhau thành một tấm lưới dày đặt kéo từ góc trần nhà xuống cánh cửa sổ bám đấy bụi ,cửa sổ bằng kính tuy đã rất cũ nhưng vẫn còn nguyên vẹn ,đồ đạc trong phòng chỉ còn lại mấy món chẳng đáng giá hay rác rưởi vứt lung tung ,mùi căn phòng làm cô cảm thấy khó chịu ...
Vân quen Hạnh vào một ngày cuối đông ,khi ấy thời tiết hơi xe lạnh ,tuy Sài Gòn không có mùa đông nhưng những ngày gần noen luôn lạnh hơn một tý , có lẽ ông trời cũng muốn người thành phố có một cái noen đúng nghĩa . Hạnh và một cậu bạn nữa chuyển vào lớp của Vân khi học kì 1 gần kết thúc ,không hiểu sao cô lại rất có cảm tình với Hạnh như là đã thân thiết từ lâu rồi , thế là Vân là Hạnh kết thân , họ đi đâu cũng có nhau , nhưng có lẽ mọi người trong lớp không thích Hạnh lắm vì ngoài Vân ra Hạnh không nói chuyện với ai . Hạnh ít nói nhưng không vì thế mà ù lì , có lẽ Hạnh không thích họ nên không nói chuyện vậy thôi .. Ngày Vân đi thi đấu bóng chuyền cho lớp lúc nào Hạnh cũng ở bên để cổ vũ chăm sóc cho cô , và càng ngày càng nhiều lời xì xầm bàn tán sau lưng cô mỗi nhiều hơn mà Vân không hề hay biết ..
Vân cũng nhận ra vài điều khác lạ qua cách mọi người đối xử với mình nhưng cô không quan tâm lắm ,Vân ở với gia đình ,mỗi người một phòng riêng ,cha mẹ cô đi làm cả ngày , còn em trai thì đang lo ôn thi lớp 9 , thế là căn nhà lúc nào cũng im lặng .. vắng ngắt !!
Trời nóng ,tối rồi mà vẫn nóng ,kêu mẹ gắn máy lạnh mà mẹ bảo là sợ viêm phổi , chán . Vân nằm dài ra đất mở quạt tối đa , muốn chợp mắt mà không được ..cô liếc mắt nhìn ra cửa sổ, trời tối om chẳng có trăng mấy ngôi sao cũng trốn mất biệt ,trời hành con người quá .. Vân nghĩ thầm trong lúc đưa mắt đảo quanh phòng ,đột nhiên có cái gì đó làm cô quay thót người lại , một bóng người chăng ?? một bóng người đi lướt qua cửa sổ ? không thể nào , đây là tầng 3 ai có thể chứ ,cô không thể khẳng định đó là cái gì ,vì cô chỉ cảm nhận được nó ..một hơi lạnh , một luồn không khí lạnh đang chạy dọc theo người cô ,nó làm cô nổi gai óc !!
Cái cảm giác ấy theo Vân mấy ngày liền làm cô ngại nhìn ra cửa sổ ,kể cho nhỏ Hạnh nghe thì nó lại bảo " chắc Vân mệt quá nhìn lầm đó " bực mình ,nhưng cũng có thể đo mình nhìn lầm đó chứ ,thời buổi này làm gì có chuyện ma quỷ ,tuy Vân tự trấn an mình bằng suy nghĩ ấy nhưng sao cô vẫn thấy lạ . Ngày thứ tư mẹ với ba đi công tác mai mới về , thằng Duy thì xin ở lại nhà bạn học bài , căn nhà còn mình Vân với bà Ba giúp việc nhà .. mà có mọi người ở nhà cũng vậy thôi , Vân cũng chỉ ở trong phòng . Ngày mai đã đến hạn nộp bài tập mà cô vẫn chưa làm được gì , phải ráng làm nốt hôm nay , sai đúng cũng kệ , nghĩ thế Vân bắt đầu đặt bút vào viết ..
Kính koong ..9h tối ..
Vân nhìn lên đồng hồ đang điểm chín hồi chuông , vẫn chưa làm được tới đâu mà đã buồn ngủ rồi ,mệt thật ..
Lạch cạch , Bạch bạch lộp cộp ..
Những tiếng động lớn liên hồi làm Vân giật mình ,nghe như tiếng người đang chạy thật mạnh pha lẫn với tiếng đá rơi ..
- Em về hả Duy , làm gì mà chạy rầm rầm vậy .
Không có tiếng ai trả lời , bực mình Vân mở cửa phòng chạy qua phòng thằng Duy ,căn phòng vẫn ngăn nắp không có dấu hiệu của người ,Vân gọi với xuống nhà
-Thằng Duy đâu rồi má Ba
Có tiếng từ dưới vọng lên
-Thằng Duy qua nhà bạn nó rồi mà ..
Ko có ai vậy tiếng động ngoài hành lang lúc nãy là ở đâu ra , má Ba thì ở nhà dưới .. vài dòng suy nghĩ chợt thoáng qua đầu cô , làm cô cảm thấy sợ . Cô bước vào phòng mà cảm giác như đang vào một nơi nào đó ,một sự lạc lõng và trống trãi ,nhưng bài tập quan trọng hơn ,Vân đặt mình ngồi xuống ghế và tiếp tục làm bài ..
xột xoạt
xột xoạt
xột xoạt
Có cái gì dưới gầm bàn đang chuyển động ,đúng hơn là dưới chân cô mà cô không biết là gì ,người cô run lên bần bật ,đôi chân mất dần cảm giác ..chuyện gì đang xảy ra vậy , cô không biết , nhưng nó rất đáng sợ ..
Vân kéo mắt lướt qua mặt bàn , chầm chậm , thật chậm xuống dưới gầm bàn ..
AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA
Vân nhảy ra khỏi ghế cố gắng lếch ra càng xa càng tốt ..có ai đó dưới gầm bàn , cô chắc chắn là như vậy , và là một cô gái .. một cô gái với mái tóc dài phủ xuống mặt ..!!!!
--------------------------------------
Vân ngồi đó úp mặt vào gối thật lâu ,dường như cô sợ sẽ nhìn thấy cái gì đó rất đáng sợ , lâu đến nỗi cô không biết má Ba đã đứng đó từ khi nào ..
- Vân ,con sao vậy ,bệnh à ..
Tiếng nói ấm áp làm Vân như bừng tỉnh ,cô ngước mặt nhìn xung quanh , mọi thứ vẫn rất bình thường ,những bức tường vẫn còn đó ,cánh cửa sổ vẫn đóng im ỉm , chỉ có chiếc ghế đang nằm sóng xoài dưới đất do lúc nãy cô hất ngã ..
- Má tìm giúp con dưới gầm bàn xem có gì không !!
Vân chỉ tay về phía bàn và ngồi chờ đợi trong khi má Ba lui khui dưới gầm bàn tìm ...
- đâu có gì .. à có cái gì con làm rớt dưới kẹt bàn nè
Má Ba phủi phủi cái gì đó dẹp dẹp vuông vuông ..rồi đưa Vân
- A cái album lúc bé của con mà , lâu quá rồi con cũng quên mất tiêu
-Chà bé Vân lúc nhỏ thì dễ thương phải biết , cho má coi cái ..
Vân giở quyển album nhỏ ra , từng tấm ảnh lúc cô còn bé như trở lại , cô không nhớ lắm về tuổi thơ của mình ..
- con xem tấm này nè - Má Ba chỉ tay vào tấm hình một cô bé đang ngồi khóc dưới bãi cỏ - tấm này ba con chụp lúc con bị ngã khi 5 tuổi ,ba bảo con phải tự đứng lên nên cứ để con ngồi đó ..
- còn tấm này nữa nè , tấm này lúc con lên 7 , mẹ tổ chức sinh nhật cho con ..
Má Ba cứ lật từng tấm rồi nói về những kỹ niệm thời thơ ấu của cô mà cô chẳng biết có hay không , cô chẳng nhớ nỗi .. chợt ánh mắt cô lướt qua một tấm hình ..
- khoan má cho con coi tấm này - tấm hình lúc cô 8 tuổi đang chụp chung với một cô bé trạc tuổi ,cả 2 điều cười tươi ,chợt cô thấy có gì đó quen thuộc , cô không thể nhớ nổi ..- đây là ai vậy má ??
- Trời con không nhớ con Xíu sao ,nó là bạn thân của con hồi nhỏ mà , năm con lên 13t nhà nó cũng dọn đi mất biệt ,không biết đi đâu , năm đó con cũng gặp tai nạn nằm viện hết mất tháng ..
Cô thật sự không nhớ gì về cô bé tên Xíu này , chẳng lẽ Vân chưa già mà đã lẫn rồi ư , tệ thật ..Chợt cô nhìn thấy cái vòng tay của cô bé , ủa vòng tay này Hạnh cũng có mà ..
- má nè , tên Xíu là tên thật hả má ..
- À không ,hình như tên thật nó là tên Hạnh .., má cũng không nhớ rõ lắm ..
Thế là rõ rồi , ra Hạnh là bạn từ thưở nhỏ của cô nên hèn chi cô có cảm giác thân thiết đến thế , ngày mai cô phải nói cho Hạnh biết chuyện này ..
Kính koong .. đồng hồ điểm 11h tối ..
Vân ngáp dài một cái rõ to rồi bảo má cũng xuống nhà ngủ đi , bài tập để mai tính .. cô chẳng còn nhớ gì về chuyện lúc nãy , một phần do vui quá ,một phần cũng do cô đã quá buồn ngủ ..
Với tay tắt chiếc đèn , căn phòng trở nên tù mù tĩnh mịt .. vân nằm thở điều và từ từ đi vào giấc ngủ , ngoài trời vẫn không trăng và sao ,có ánh mắt ai đang nhìn cô từ cửa sổ ..vẫn một màu trong suốt.. đêm tối !!