PDA

View Full Version : truyện đọc nữa đêm


Kenta
26-07-2007, 22:48
Ký ức



Căn phòng tối om om xộc lên một mùi cũ kỹ ,hôi hám chứng tỏ đã lâu rồi không có người đến đây ,mạng nhện đan vào nhau thành một tấm lưới dày đặt kéo từ góc trần nhà xuống cánh cửa sổ bám đấy bụi ,cửa sổ bằng kính tuy đã rất cũ nhưng vẫn còn nguyên vẹn ,đồ đạc trong phòng chỉ còn lại mấy món chẳng đáng giá hay rác rưởi vứt lung tung ,mùi căn phòng làm cô cảm thấy khó chịu ...

Vân quen Hạnh vào một ngày cuối đông ,khi ấy thời tiết hơi xe lạnh ,tuy Sài Gòn không có mùa đông nhưng những ngày gần noen luôn lạnh hơn một tý , có lẽ ông trời cũng muốn người thành phố có một cái noen đúng nghĩa . Hạnh và một cậu bạn nữa chuyển vào lớp của Vân khi học kì 1 gần kết thúc ,không hiểu sao cô lại rất có cảm tình với Hạnh như là đã thân thiết từ lâu rồi , thế là Vân là Hạnh kết thân , họ đi đâu cũng có nhau , nhưng có lẽ mọi người trong lớp không thích Hạnh lắm vì ngoài Vân ra Hạnh không nói chuyện với ai . Hạnh ít nói nhưng không vì thế mà ù lì , có lẽ Hạnh không thích họ nên không nói chuyện vậy thôi .. Ngày Vân đi thi đấu bóng chuyền cho lớp lúc nào Hạnh cũng ở bên để cổ vũ chăm sóc cho cô , và càng ngày càng nhiều lời xì xầm bàn tán sau lưng cô mỗi nhiều hơn mà Vân không hề hay biết ..

Vân cũng nhận ra vài điều khác lạ qua cách mọi người đối xử với mình nhưng cô không quan tâm lắm ,Vân ở với gia đình ,mỗi người một phòng riêng ,cha mẹ cô đi làm cả ngày , còn em trai thì đang lo ôn thi lớp 9 , thế là căn nhà lúc nào cũng im lặng .. vắng ngắt !!

Trời nóng ,tối rồi mà vẫn nóng ,kêu mẹ gắn máy lạnh mà mẹ bảo là sợ viêm phổi , chán . Vân nằm dài ra đất mở quạt tối đa , muốn chợp mắt mà không được ..cô liếc mắt nhìn ra cửa sổ, trời tối om chẳng có trăng mấy ngôi sao cũng trốn mất biệt ,trời hành con người quá .. Vân nghĩ thầm trong lúc đưa mắt đảo quanh phòng ,đột nhiên có cái gì đó làm cô quay thót người lại , một bóng người chăng ?? một bóng người đi lướt qua cửa sổ ? không thể nào , đây là tầng 3 ai có thể chứ ,cô không thể khẳng định đó là cái gì ,vì cô chỉ cảm nhận được nó ..một hơi lạnh , một luồn không khí lạnh đang chạy dọc theo người cô ,nó làm cô nổi gai óc !!

Cái cảm giác ấy theo Vân mấy ngày liền làm cô ngại nhìn ra cửa sổ ,kể cho nhỏ Hạnh nghe thì nó lại bảo " chắc Vân mệt quá nhìn lầm đó " bực mình ,nhưng cũng có thể đo mình nhìn lầm đó chứ ,thời buổi này làm gì có chuyện ma quỷ ,tuy Vân tự trấn an mình bằng suy nghĩ ấy nhưng sao cô vẫn thấy lạ . Ngày thứ tư mẹ với ba đi công tác mai mới về , thằng Duy thì xin ở lại nhà bạn học bài , căn nhà còn mình Vân với bà Ba giúp việc nhà .. mà có mọi người ở nhà cũng vậy thôi , Vân cũng chỉ ở trong phòng . Ngày mai đã đến hạn nộp bài tập mà cô vẫn chưa làm được gì , phải ráng làm nốt hôm nay , sai đúng cũng kệ , nghĩ thế Vân bắt đầu đặt bút vào viết ..

Kính koong ..9h tối ..

Vân nhìn lên đồng hồ đang điểm chín hồi chuông , vẫn chưa làm được tới đâu mà đã buồn ngủ rồi ,mệt thật ..

Lạch cạch , Bạch bạch lộp cộp ..

Những tiếng động lớn liên hồi làm Vân giật mình ,nghe như tiếng người đang chạy thật mạnh pha lẫn với tiếng đá rơi ..

- Em về hả Duy , làm gì mà chạy rầm rầm vậy .

Không có tiếng ai trả lời , bực mình Vân mở cửa phòng chạy qua phòng thằng Duy ,căn phòng vẫn ngăn nắp không có dấu hiệu của người ,Vân gọi với xuống nhà

-Thằng Duy đâu rồi má Ba

Có tiếng từ dưới vọng lên

-Thằng Duy qua nhà bạn nó rồi mà ..

Ko có ai vậy tiếng động ngoài hành lang lúc nãy là ở đâu ra , má Ba thì ở nhà dưới .. vài dòng suy nghĩ chợt thoáng qua đầu cô , làm cô cảm thấy sợ . Cô bước vào phòng mà cảm giác như đang vào một nơi nào đó ,một sự lạc lõng và trống trãi ,nhưng bài tập quan trọng hơn ,Vân đặt mình ngồi xuống ghế và tiếp tục làm bài ..

xột xoạt

xột xoạt

xột xoạt

Có cái gì dưới gầm bàn đang chuyển động ,đúng hơn là dưới chân cô mà cô không biết là gì ,người cô run lên bần bật ,đôi chân mất dần cảm giác ..chuyện gì đang xảy ra vậy , cô không biết , nhưng nó rất đáng sợ ..

Vân kéo mắt lướt qua mặt bàn , chầm chậm , thật chậm xuống dưới gầm bàn ..

AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA

Vân nhảy ra khỏi ghế cố gắng lếch ra càng xa càng tốt ..có ai đó dưới gầm bàn , cô chắc chắn là như vậy , và là một cô gái .. một cô gái với mái tóc dài phủ xuống mặt ..!!!!


--------------------------------------


Vân ngồi đó úp mặt vào gối thật lâu ,dường như cô sợ sẽ nhìn thấy cái gì đó rất đáng sợ , lâu đến nỗi cô không biết má Ba đã đứng đó từ khi nào ..

- Vân ,con sao vậy ,bệnh à ..

Tiếng nói ấm áp làm Vân như bừng tỉnh ,cô ngước mặt nhìn xung quanh , mọi thứ vẫn rất bình thường ,những bức tường vẫn còn đó ,cánh cửa sổ vẫn đóng im ỉm , chỉ có chiếc ghế đang nằm sóng xoài dưới đất do lúc nãy cô hất ngã ..

- Má tìm giúp con dưới gầm bàn xem có gì không !!

Vân chỉ tay về phía bàn và ngồi chờ đợi trong khi má Ba lui khui dưới gầm bàn tìm ...

- đâu có gì .. à có cái gì con làm rớt dưới kẹt bàn nè

Má Ba phủi phủi cái gì đó dẹp dẹp vuông vuông ..rồi đưa Vân


- A cái album lúc bé của con mà , lâu quá rồi con cũng quên mất tiêu

-Chà bé Vân lúc nhỏ thì dễ thương phải biết , cho má coi cái ..

Vân giở quyển album nhỏ ra , từng tấm ảnh lúc cô còn bé như trở lại , cô không nhớ lắm về tuổi thơ của mình ..

- con xem tấm này nè - Má Ba chỉ tay vào tấm hình một cô bé đang ngồi khóc dưới bãi cỏ - tấm này ba con chụp lúc con bị ngã khi 5 tuổi ,ba bảo con phải tự đứng lên nên cứ để con ngồi đó ..

- còn tấm này nữa nè , tấm này lúc con lên 7 , mẹ tổ chức sinh nhật cho con ..

Má Ba cứ lật từng tấm rồi nói về những kỹ niệm thời thơ ấu của cô mà cô chẳng biết có hay không , cô chẳng nhớ nỗi .. chợt ánh mắt cô lướt qua một tấm hình ..

- khoan má cho con coi tấm này - tấm hình lúc cô 8 tuổi đang chụp chung với một cô bé trạc tuổi ,cả 2 điều cười tươi ,chợt cô thấy có gì đó quen thuộc , cô không thể nhớ nổi ..- đây là ai vậy má ??

- Trời con không nhớ con Xíu sao ,nó là bạn thân của con hồi nhỏ mà , năm con lên 13t nhà nó cũng dọn đi mất biệt ,không biết đi đâu , năm đó con cũng gặp tai nạn nằm viện hết mất tháng ..

Cô thật sự không nhớ gì về cô bé tên Xíu này , chẳng lẽ Vân chưa già mà đã lẫn rồi ư , tệ thật ..Chợt cô nhìn thấy cái vòng tay của cô bé , ủa vòng tay này Hạnh cũng có mà ..

- má nè , tên Xíu là tên thật hả má ..

- À không ,hình như tên thật nó là tên Hạnh .., má cũng không nhớ rõ lắm ..

Thế là rõ rồi , ra Hạnh là bạn từ thưở nhỏ của cô nên hèn chi cô có cảm giác thân thiết đến thế , ngày mai cô phải nói cho Hạnh biết chuyện này ..

Kính koong .. đồng hồ điểm 11h tối ..

Vân ngáp dài một cái rõ to rồi bảo má cũng xuống nhà ngủ đi , bài tập để mai tính .. cô chẳng còn nhớ gì về chuyện lúc nãy , một phần do vui quá ,một phần cũng do cô đã quá buồn ngủ ..


Với tay tắt chiếc đèn , căn phòng trở nên tù mù tĩnh mịt .. vân nằm thở điều và từ từ đi vào giấc ngủ , ngoài trời vẫn không trăng và sao ,có ánh mắt ai đang nhìn cô từ cửa sổ ..vẫn một màu trong suốt.. đêm tối !!

Kenta
03-08-2007, 11:50
Có những chuyện tưởng chừng như không thể nhưng nó vẫn hiện diện và xảy ra hàng ngày quanh chúng ta mà đôi khi ta chẳng thể nắm bắt được ..Con đường về chiều lạnh lẻo ,đi bên Hạnh mà Vân cảm thấy trống trãi thế nào

-Hạnh nè , mình có cái này hay lắm ,xem không

- cái gì vậy ,cho coi với

Nhìn thấy mặt Hạnh hớn hở Vân vui lắm từ từ lấy từ trong túi ra tấm hình chụp 2 cô bé đang cười hớn hở ,Vân lấy tay chỉ vào 1 cô bé

- biết ai đây không ?

- mình chứ ai , Vân vẫn còn giữ hình này à

- trời ,vậy là Hạnh biết rồi hả

Hạnh cười nhạt rồi nhìn theo chiếc lá đang rơi xuống trước mặt ..

- Mình đã biết từ lâu rồi ,nhưng đợi Vân nhớ lại lâu ghê

-Xin lỗi hen , không hiểu sao mình không nhớ gì hết

Hạnh im lặng không nói gì chỉ mỉm cười rồi bước tiếp ,Vân thấy có gì đó là lạ ,những hình ảnh đêm qua chợt lướt qua đầu cô làm cô thấy rùng mình . Bước chân vẫn rảo nhanh trên đường về bổng có người đi lướt qua mang theo một cảm giác lạnh toát người ,Vân xoay nhanh người qua nhưng sau lưng cô chỉ là một con đường trống trãi , cô cảm thấy rờn rợn người ..

-Hạnh nè , Vân vẫn chưa biết nhà Hạnh đó ..

-Mình vẫn ở chỗ cũ đó Vân biết mà

-Nhưng mình không nhớ , quên mất rồi

-Ừ vậy hôm nào mình sẽ chỉ cho

................


Trời đêm buông xuống chậm chạp ,Vân lang thang trên những con đường nhỏ cố nhớ lại những kỷ niệm ngày xưa ,theo lời của mọi người trong nhà thì sau khi Vân bị tai nạn cô đã mất đi 1 phần ký ức..nhưng chẳng ai nói tại sao cô bị tai nạn ,ngôi trường cũ thời tiểu học cũng không làm Vân nhớ lại được nhiều ,nơi cô đã học một thời bây giờ đã xuống cấp nhiều ,giờ này trong trường chẳng còn ai ngoài bàn ghế và bóng tối ,thật buồn tẻ và trống trãi như tâm trạng của chính cô !!

Ngang qua những dải phòng ,Vân cảm thấy dường như có ai đang nhìn mình ,nhưng xung quanh cô thì có ai kia chứ ,chắc là do cảm giác của cô mà thôi . Nhưng rõ ràng cô nghe có tiếng cười nói quanh cô , rất gần mà cũng rất xa ..tại sao cô lại có cảm giác này ,một cảm giác lạnh lẽo như không còn tồn tại ở trên đời , đột nhiên trong đầu cô hiện lên những hình ảnh kỳ lạ ..

-Hạnh , tháng này em lại đứng nhất ,Vân đứng thứ 2 , Bình thứ 3 , các em khác phải noi gương học tập

-Hạnh giỏi quá ta , Vân cũng giỏi nữa - cả lớp nhao nhao xúm quanh cô bé tên Hạnh ,chỉ có mỗi một cô bé với gương mặt cười gượng gạo nhưng không thể giấu đi nỗi buồn bã !!

...........

Ngày hôm nay Hạnh hứa dẫn Vân về nhà chơi ,trong lòng cô cảm thấy rất vui ,có lẽ về nhà Hạnh cô sẽ nhớ lại được nhiều thứ hơn ..Trên đường Vân đi qua một công viên nhỏ ,cô thấy có 2 cô bé đang chơi đùa bên chiếc xích đu ,chớp mắt lại biến mất , cô cũng chẳng hiểu chuyện gì ,có lẽ dạo này cô gặp nhiều chuyện kỳ lạ nên nhìn đâu cũng thấy ma quỷ ..

Hạnh dừng trước một ngôi nhà 3 tầng với kiến trúc cũ , Vân chần chừ một lúc rồi bước vào ,ngôi nhà khá lạc lõng so với các ngôi nhà cùng phố ,im ắng một cách đáng sợ ,ba mẹ Hạnh đã đi công tác nên chỉ mỗi mình Hạnh ở nhà , Vân thấy ngột ngạt với cái không khí ở đây ,cô bước vào phòng khách thì thấy có 2 cô bé đang ngồi xem tivi rồi lại biến mất , có tiếng ai chạy nhanh ngoài hành lang .. cô xoay người lại thì chỉ thấy 2 bóng đen đan dần tan vào không khí, đó là gì ? Vân không biết ,nhưng cô thấy sợ ,nãy giờ cô không thấy Hạnh , cô vừa đi rảo theo cầu thang lên lầu vừa gọi Hạnh !!

Có 2 cô bé khoảng 13,14t đang cãi nhau trong phòng , Vân không thể nghe được họ nói gì ,nhưng có vẻ cả 2 đang rất nóng giận ,cô muốn xích lại gần xem thì cửa phòng chợt đóng mạnh làm cô giật mình ,cánh cửa có vẻ đã rất cũ nó phát lên tiếng kêu kót két khi cô đẩy nó ra ..và trước mắt cô là một khoảng tối tăm hun hút !!!

..........




Trong khoảnh khắc cô nghe như có tiếng từ nơi sâu thẳm địa ngục vọng lại , những âm thanh ma quái và ghê rợn ,cô muốn ra khỏi đây , cô muốn kiếm Hạnh nhưng cô ấy đi đâu rồi ? Hình như có ai ở góc tường ,Vân cảm giác được như vậy ,bước chân cô vừa sợ vừa muốn buông xuôi ,có bóng người tối quá không rõ là ai ,Vân bước tới gần thì mới biết đó chỉ là hình vẽ trên tường ,cô sờ vào mới biết nó bằng giấy và rất mềm , Vân nhớ ra đây là cái hốc tường mà hồi nhỏ cô và Hạnh hay trốn ,nhưng ai đã dán nó lại ???

Xoạt xoạt

Tờ giấy rách dần dưới bàn tay mạnh bạo của Vân kéo theo những miếng xốp dở dang ,cô cào miếng xốp đã cũ một cách dễ dàng ..

AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA

Vân hét lên ngã người ra sau khi thấy một thi thể đã khô trong hốc tường ,những hình ảnh trong đầu cô chợt hiện về ..

Có 2 cô bé đang cãi nhau , rồi xô xát ..một cô bé bỏ chạy mà Vân biết đó là Hạnh còn người duổi theo là cô ,Hạnh chạy xuống cầu thang với vẻ mặt sợ hãi và trợt chân té,khi Vân nhìn lại thì thấy Hạnh đã tắt thở rồi .. Vân sợ quá liền kéo Hạnh nhét vào hốc tường dùng xốp che lại rời lấy giấy dán tường dán lên !! Sau đó Vân vì quá sợ nên đã lao ra đường trong lúc te ô tô đi tới ...

-Tất cả là do mình sao - nước mắt Vân lăn dài ,cô úp mặt vào gối , cô cảm thấy vừa sợ vừa tội lỗi ..

Cánh cửa từ từ mở ra ,ánh sáng tràn vào phòng ,Vân như người vừa tỉnh cơn mê ,cô chạy vụt ra ngoài ,thật nhanh , nhanh đến nỗi cô không kịp nhận ra rằng ngoài cửa là bờ rìa sân thượng ..cứ thế Vân rơi xuống và .. rơi xuống !!!

***********

Da_Qiao
04-08-2007, 11:14
rơi xuống rùi nghe 1 tiếng bẹp truyện hay lắm cám ơn anh

rickvebert
14-08-2007, 23:00
trùi hay quá có gắng nghen bạn, thanks nhiều lắm hihi cũng định viết nà

beyourself
15-08-2007, 15:44
Một câu truyện ma khá là thú vị. Mình nghĩ nếu được trau truốt nhiều hơn nữa, thì chắc chắn câu chuyện này sẽ hay hơn nhiều!

iuthatnhiu
15-08-2007, 16:31
uhm cũng thú vị đấy chứ nhỉ hay ghia ta bạn ui thank nhìu nha hihi

iuthatnhiu
15-08-2007, 16:32
ủa zdị là hết gùi seo nhỉ chán zdợ đọc hem đả còn thì pót típ nha

nguyenhung4004
18-08-2007, 00:37
hay quá!cứ như là đang coi phim vậy!gửi kịch bản cho đài truyền hình đi!ke ke ke ke ke

KENTUCKY
19-08-2007, 09:00
sao ket thuc nghe buon the, nhung Hanh lam nhu vay la cam thay khong hay lam ha, sao khong noi ra ngay tu ngay gap lai di???

comic_boyo
06-02-2008, 15:14
Hic, cau chuyen nay buon qua di huhuhu

lornboyne
09-02-2008, 20:13
Có viết tiếp nữa hem! Viet tiep đi - cho bà con xem zoi !

muabuonphoco_hn
22-02-2008, 18:15
troi, toan la mit uot ...! chan qua di . nhung phai noi cau chuyen cung hay day.. co len ban nhe..!

muabuonphoco_hn
22-02-2008, 18:17
truoc day minh cung thich viet chuyen ngan, nhung sau roi khong co thoi gian viet.. vi phai kiem tien de .... hi. nhung tu nay se co gang vao dien dan viet nhieu hon de chia se cung moi nguoi..!

linhsn2008
25-07-2008, 20:18
truyện này buồn thật đấy. thật là buồn