PDA

View Full Version : Tình yêu bất tử


minimoon
07-03-2008, 19:09
Author : Minimoon_kiss (thienthan_khatmau_nguoiyeu@yahoo.com)

Category : Shounen – ai, romance

Summary : Nếu bạn có một kẻ thù và nghỉ sẽ mãi mãi là kẻ thù của người đó …có thể bạn đã lầm ..tình yêu với một kẻ thù sẽ là tình yêu lãn mạn nhứt ^-^
Và khi bạn là một người con nuôi, cuộc sống của bạn cũng sẽ đổi khác….khi tình cảm anh em bị biến đổi hoàn toàn thành tình yêu. Vv..vv..

Warning : Nếu bạn hok phải là người thix thể loại Shounen – ai, tôi khuyên bạn đừng đọc chuyện này. Truyện hoàn toàn hok có thực nên những ai đọc truyện mà cảm thấy giống với hoàn cảnh của mình thì đó chỉ là sự trùng hợp (nếu có ai như vậy có thể đóng góp vô Blog của tui để tui có tư liệu viết típ hay dùng để viết một chuyện khác nhen… ^-^)

Thanks : Đây là lần đầu tiên mình vít truyện thể loại này mà còn lại là truyện dài nên có thể có nhiều sai sót, các bạn hãy đóng góp cho mình nha!!!
++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++ ++++++++++

Chap I:

Có chắc là anh sẽ ko sao chứ?

Trùi ui! Có phải ngày đầu anh vào lớp một đâu mà nhóc cứ nhắc nhở anh hoài vậy – tôi phàn nàn thằng em trai “iu dấu” của tui - Chỉ là chuyển qua học một trường mới thôi mà, hok cần lo đâu, anh đi nha!! Pipi em trai!

Sau khi chào “thằng nhóc ưa phàn nàn” tôi vụt như bay trên chiếc Martin@ mà Papa mới mua cho tôi tuần trước nhân dịp tôi chuyển vào một ngôi trường mới toanh – ngôi trường nổi tiếng hiện đại bậc nhất thành phố và cũng nổi tiếng với những học sinh là con của những người “tai to, mặt lớn”. Vì sao tôi lại đậu vô trường này àh?kakaka…Lí do rất đơn giản vì tôi là một đứa con nuôi, papa của tôi nhận nuôi tôi từ một cô nhi viện và đó là trứơc khi ông cưới một người vợ mới, hơn nữa người ấy đã có một đứa con riêng( ^^ chính là “thằng nhóc ưa phàn nàn” đó!!). Từ đó, tôi trở thành một người “anh bất đắc dĩ”, thằng nhóc ko hề tỏ ra phân biệt hay đối xử lạnh nhạt với tôi giống như những seria phim truyền hình Hàn quốc mà tui hay coi(^-^ mê lém lun đó!) mà thay vào đó nó còn quan tâm, chăm sóc tui như “em trai” vậy đó( thật bùn cười wé hả!), mama “mới” của tui cũng thương tui như con ruột vậy đó, bởi vậy tôi mới quyết tâm hok làm phiền đến gia đình nữa bằng cách học thật giỏi, thật giỏi.. để dành được một học bổng từ đây đến tốt nghiệp Đại học (Ban đầu tui học lớp 10 ở một trường Công lập bình thường thui, sau đó nghe nói có ông Chủ tịch Hội đồng quản trị nào đó tài trợ cho những học bổng “toàn phần” ở các trường nên tui được lọt vào top kakaka…năm nay lên 11 tui phải vào học trường mà “cái ông” đó xây lên để những người như chúng tôi được “ổng” quản lí dễ dàng, tiền người ta tài trợ mà lị muốn gì thì mình làm theo thui!!)
Nói từ đầu đến giờ quên giới thiệu nhĩ tôi – Lương Triều Quân, còn thằng em đó hả Lương Triều Vĩ ( tên của một diễn viên HK mới kinh chứ!>.<!!)

Chu choa ! – tôi la lên “ngỡ ngàng” trước một ngôi trường to lớn và hào nhoáng như thế này, mà hok để ý biết bao niêu cặp mắt đang đổ dồn về “sinh vật lạ” như tôi(>-<)

Ngôi trường nhìn từ ngoài vào được xây như kiểu Diamond Plaza mà ta hay thấy, còn khuông viên thiết nghĩ chắc cũng cỡ hai lần New World Hotel hợp lại ( công nhận cái “ông đo” giàu thật tiền đâu mà đổ dồn vào ngôi trường khang trang như vậy nhỉ ^.^)
Chưa kịp bước vào “cánh cửa xoay” để vào trường thì đã có một bàn tay bịt kín mắt tôi(đâm ra nhìn đâu cũng tối thui, kakaka..) Một giọng con gái vang từ phía sau :

Đố bít ai hok nè ? Tui hok phải là Hà đâu nha!! Áh chít cha “hố hàng” rùi !!( con này bị điên nè, tự đố tự trả lời ^ - ^)

Tôi kéo hai bàn tay ra khỏi mắt tôi và quay lại cười một cách rạng rỡ, khi gặp được người bạn thân gần nhà ở chốn “chưa bít ai địch, ai thù” ( mê lun phim bộ HK >.<)

Hà cũng học ở đây hảh? – tôi rối rít hỏi

Uh, chứ ông nghĩ sao vậy, nhà tui giàu vậy với lại tui học cũng dâu thua ai, chẵng lẽ hok đủ tư các vô trường này ?( ah con nhỏ này tự tin nè)

Với lại tui nghe nói “trai” ở đây đẹp từ Holiwood đến Hàn Quốc đó, với cái sắc đẹ p “trời cho” của tui thế nào cũng có mấy thằng xếp hàng àh hehe…!!(nhỏ này tự tin hơi wá rùi đó!)

Trùi ui! Vậy mà tui cứ tưởng học một mình ở trường mới chứ, ai ngờ…- tui lấp lửng nói

Ngờ gì ku ?….- ngỏ chu cái mỏ lên hỏi tôi

Ai ngờ trường này cũng cho dẫn “dê” đi học nên tui mới gạp được bà chứ gì, kakakak…- tôi vừa nói vừa lăn quay ra cười (như một thằng điên!!>.<)

Chu choa chùi ui! Bốc khói lổ mũi rùi…. - nhỏ nhăn cái mặt, tay cầm đôi dép đưa lên cao…- 36 kế chạy trước là okey

Tôi “ba chân, bốn cẳng” chuẩn bị …Rầm !!Tui va chúng một “vật thể lạ” làm cả cơ thể choáng váng ngã nhào ra phía trước chuẩn bị cái đầu tui “đáp trúng”…một cái cột nhà to bằng cái cột nhà (thằng này chưa bị đập đầu mà còn khùng vậy, hok bit có ai cứu nó hok..!!) Tưỡng sau màn này tôi phải pó pột đi học rùi nên đành nhắm mắt “thử độ cứng” cái cột thì….(đoạn này hấp dẫn nè!!) một bàn tay của ai đó níu lấy áo tui kéo về phía sau, thay vì đập mặt vô cột tôi lại chạm phải một cơ thể to lớn, tui úp mặt vào cái cơ thể ấy và bít chắc mình chưa chít, tôi ngẫng mặt lên để nhìn mặt “ân nhân” của mình…
Chùi đất, trước mặt tôi là một người con trai gương mặt trông rất thanh tú, như một vị thần trong thần toại Hy Lạp vậy đó, đẹp vô cùng, tôi là con trai mà thấy còn hơi có chút “rung động” (ai bít được, một chút dễ dẫn đến sâu đậm lém áh!), theo sau “ân nhân” còn hai người nữa, quả như con nhỏ Hà nói những người con trai ở cái trường này có những nét đẹp lạ thường, nhìn ai cũng “toả sáng” nhưng nhìn vào ánh mắt những người đó khiến người ta có một cảm giác sợ hãi, nao núng nhiều hơn là thích thú, vui vẽ…
Chợt nhớ mình còn nằm trong vòng tay người khác mà chưa chịu buông, tôi hoảng hốt bật dậy, do bật quá nhanh nên cơ thể tôi lại mất đà ngã ra đằng sau…típ…action…màn 1 cảnh 2..một lần nữa tôi lại nằm trong vòng tay người “con trai lạ” đó (thằng này mai mốt ra đóng phim tình cảm hay lém nè, quay mấy cảnh gay cấn hok áh^-^)
Lần này tôi cẩn thận đứng dậy, mặt đỏ ngầu, hơi ngước nhìn lên, bắt gặp 2 người đứng đằn sau “người con trai lạ” ấy đang cười nhưng cười rất nhẹ nhàng( chứ ai giống nó cười toàn kakaka..)

Cảm..Cảm ơn nhiều – tôi đỏ mặt nói

Không sao, mai mốt đi đứng cẩn thận - một giọng nói trầm ấm cất lên từ miệng của “ân nhân”

- Đừng có bị thương rùi để máu me làm bẩn trường – áh “ân nhân” của tui phán một câu chắc nịch tiêu chuẩn “lạnh lùng” 100%

Hình ảnh người “ân nhân” nhanh chóng bị đổ vỡ, thay vào đó là hình ảnh một con người “lun – xem - thường - người - khác”. Tôi bắt đầu cảm thấy khó chịu với những lời nói đó, nhưng vì người ta vừa cứu mình nên đành nhẫn nhục không nói lời nào, chờ 3 người đó đi ngang qua tôi rồi tôi mới dám ngẩng mặt len quay lại nhìn, chà hok ngờ mấy người đó cao vậy chắc cũng cỡ 1m80, úi gì vậy mình đang bực mình mà, chài, tức wé, tức bốc khói lỗ tai lun…

Nè hok sao chứ ku? - một giọng nói của “người – mà – ai – cũng - bít - là ai” vang lên.

Nãy giờ chít ở đâu vậy?Sao thấy tui té mà hok ra đỡ? – tôi cằng nhằn nhỏ Hà

Núp sau cột chứ đâu - nhỏ ấp úng trả lời

Làm gì ? – tôi hỏi gọn lẹ

Nhìn…nhìn… - nhỏ này chơi trò cà lăm nè

Ai? - cụt lủng hok chủ ngữ, vị ngữ

Thì 3 người hùi nãy chứ ai - nhỏ dương mặt lên trả lời

Ủa, bít mấy người đó hah? – tôi hạ giọng với nhỏ vì cũng hơi tò mò.

Uh, chứ bộ ku hok bít hah, đó là những Cán sự của Hội học sinh do các học sinh và thầy cô giáo trong trường lập ra để Quản lí trường và điều hành trường đó, chức lớn lắm. Cái cậu cắt tóc mái xéo, mang caravat đen hùi nãy đỡ Quân là Chủ tịch Hội học sinh đó, kinh chưa, nghe nói có nhiều nhỏ theo lắm, trong trường cũng có, ngoài trường đông vô kể, có nhiều cô giáo trẻ cũng…tên là Lý Văn Long đó, nghe tới tên “kẻ thù” thì phải ghi nhớ mới được (kakak…) Còn hai người theo sau, một là Hội phó, một là thư kí. Cái người tóc hơi dài để tóc sole đó là Thư kí Lý Triều Minh, còn cái cậu cắt tóc đinh mặt hơi hơi đểu là Hội phó Nguyễn Ân Phúc, nghe nói Hội phó tuy đẹp trai nhưng “đào hoa” lém, quen người nào chừng 2 tuần là …it’s over … - nhỏ Hà kể từ đầu tới đuôi cho tôi nghe - ….đó cậu hiểu chưa?

Uh, hiểu rùi, hok nên đụng chạm tới mấy người đó là okey – tôi nói một cách thẳn thắn.

Vậy là năm nay, xem ra tôi học khó khăn hơn rùi, nhiều “biến động” nữa là khác, chưa chi mà mới vô học đã có thêm một người “để ghét” rùi, hok bít trong lớp có ai giống mấy người đó hok, nếu có chắc chít quá, cầu mong những người bạn mới dễ làm quen hơn…cầu chời phù hộ …

(kakaka, hết chap I rùi , mấy bạn thấy sao, comment cho mình bit nha, chap II sắp hoan thành đó, kế típ sẽ là trong lớp mới của Quân đó, nhìu chuyện vui lém, đón xem nha, good ^ - ^)
Chap II :

Đi đến bản danh sách phân bố lớp học để xem tên mình “thuộc” về lớp nào, .. để coi..lớp 11A2.. àh …xong. Nhỏ Hà cũng vừa dò xong tên nó trong một đám danh sách dài, dán nheo nhóc trên một cái bảng đặt chểm chệ trên sảnh của trường để cho học sinh mới vào dễ thấy.

Lớp mấy pé Hà? – tôi hỏi nhỏ

Lớp 11A1 còn ku?

Lớp 11A2, vậy tui với pà học kế nhau hen – tôi nói với nhỏ giọng đùa cợt – mai mốt giúp đỡ nhau thì được chứ đừng nói tui quen bà nha, mất công…

Mất công sao?. - nhỏ nhăn mặt hỏi lại – mất công người ta tưỡng tui vừa khùng vừa tự tin như bà thì chít!!kakaka!

Sau giây phút tôi thoát ra câu nói với “sự vô tình có tính toán” thì tôi đã đoán chắc phản ứng của nhỏ như thế nào rồi, chân mày nhỏ nheo lại hết cỡ, môi cắn chặt, hai tay nắm lại kiu rôm rốp … Tôi rón rén bước từng bước nhẹ nhàng ra phía cầu thang sau lưng nhỏ để tìm tới lớp ( trên bảng danh sách có gắn sẵn sơ đồ phòng lớp mà!) Tôi chạy thật nhanh khi vừa nghe “loáng thoáng” tiếng chữi rũa của nhỏ đầy “văn tục” trong …một ngôi trường đầy “Văn hoá” như thế này ! thật hok hiểu nỗi…
Lớp 11A1…11A2..tới rùi, chùi ui! Hok ngờ cái trường này thix làm chuyện để ý ghê, lớp nào đứng đầu thì xếp đầu cho học sinh dễ tìm đi, đằng này xếp cái lớp mà nhìn vào cái sơ đồ tưởng nó ở tầng 2, ai ngờ long nhong gần 15phút (thông cảm đi trường này lớn mà >.<) thì bít nó nẳm ở… tầng 3, đã vậy xếp nó ở cuối hành lang nữa chứ, tìm xong thiếu điều muốn tự tử lun! Vừa bước vào lớp thì bao nhiêu cặp mắt đổ dồn về phía tôi (cứ như mình là “sinh vật lạ” vậy ko bằng!.) Chưa kịp bước vào lớp thì một đám người hok bít “cố tình” hay “cố ý” (hai cái này khác nhau chỗ nào ta?) chạy tông mạnh vào tôi, theo quán tính tôi mất đà ngã về phía trước, một lần nữa …action…màn 1 cảnh 3… , trùi ui, hôm nay mình đi học mà hok coi ngày mà, sáng tới giờ cứ té hoài rùi lại có người đỡ hoài…cầu trời đừng là tên Hội trưởng gì đó!…rời khỏi vòng tay người đã đón cả “body” tôi từ phía trước mặt, ngẩng mặt lên để cảm ơn người đó thì, cha mẹ ơi! Ông trời “ghen tị với sắc đẹp” của con nên mới cho con gặp phải “hắn” hoài nà(thắng này lây tính tự tin từ nhỏ kia nè!!). Cố tình tránh mặt “hắn” thì nhìn xung quanh thấy mọi người đang nhìn tôi một cách kì lạ, tôi ngỡ ngàng hok bít gì thì..

Cậu tính ngồi kiểu này đến bao giờ vậy? - giọng nói mà tôi thix từ một người tôi hok thix cất lên>.<

Tôi quay qua nhìn mặt hắn, rùi nhìn từ trên xuống dưới, từ trái qua phải… sau khi xem xét hoàn cảnh một hồi, tôi mới nhận ra là…Trời ơi! Ông trời ghét con lắm hah,sao lại đặt con vào tình huống “kì quái” như vậy???Sao tôi lại la lên như vậy hah?Hehehe…trời ơi, tôi đang ngồi trên người hắn với một tư thế mà phải nói là “cực kì xấu hổ”, hắn nằm ngửa hẳn ra đất, tôi ngồi trên người hắn với tư thế là từ phần đầu gối trở xuống bàn chân thì nằm sát mặt đất (để bạn đọc dễ hình dung thì tư thế này như tư thế đang quỳ dưới sàn đó!!) còn phần mông tôi thì đang ngồi trên cái chỗ hết sức tế nhị “ mà – ai – cũng – bít – là - chỗ - nào “ của con trai đó, nói chung là tư thế này chì có trong truyện tranh dành cho thiếu nữ, khi mà người con gái ngã vào người con trai và ngồi với tư thế đó để gây cảm xúc lãng mạn thui, chứ còn tui thì…Ngày đầu đi học mà còn hơn đi đóng phim nữa, bít bao nhiêu điều diễn ra hết sức xấu hổ, cũng từ khi gặp hắn, chắc hắn là ngôi sao theo “ám “mình hay sao ấy,

Sao? Bạn đứng lên được chưa? - một giọng nói lạnh tanh kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ

Tôi vừa nói, vừa đứng lên, đồng thời cũng đưa tay để kéo hắn đứng dậy.

Uh, xin.. xin lỗi cậu !

Khi bàn tay hắn chạm vào bàn tay tôi, tôi có cảm giác như có một dòng điện chạy trong người, nó vụt qua thật nhanh cho nên tôi cũng không để ý cho lắm. Bàn tay hắn to thật, to hơn cả bàn tay tôi lun, uh.. bàn tay thật ấm áp làm sao, nó khác hằn với khuông mặt cũng như cách cư xử của hắn. Hắn đứng dậy thật nhanh, bây giờ hắn đang ở trước mặt tôi, khoảng cách của hắn và tôi bây giờ chỉ cách khoảng một lóng ngón tay àh, lúc này thì tôi mới để ý thấy hắn cao thật, tôi chỉ có thể đứng gần bằng vai hắn thôi, thân hình của hắn cũng to con, chắc chắn lắm, với cái caravat đen, chiếc áo sơ mi trắng được bỏ gọn gàng trong chiếc quần tay ôm vừa vặn lại càng khiến hắn trở nên cao ráo, phong độ hơn rất nhiều. Chả bù với tôi, 16 tuổi rồi mà trong cứ như thư sinh, với màu da trắng, thân hình không mập nhưng cũng ko quá ốm,tuy vậy thỉng thoảng tui cũng hay tự ti về bề ngoài của mình lắm, mặc cho thằng em trai của tui nói tui “vậy là đẹp rùi, anh nhìn “dễ thương” lắm, gọn gàng là được rùi, sửa soạn chi cho người ta ngắm tới ngắm lui!”(thèn em này ghê lém nà hok mún cho ai ngắm “anh trai” mình hết nè!^.^) Nhỏ Hà cũng vậy, cũng hay nói mấy câu đại loại như :”ku là con trai mà nhìn dễ thương, xinh xắn ghia, nếu mà là con gái chắc khối thằng bám theo!!”. Tôi hok thix được khen như vậy đâu, con trai mà, khen đẹp trai hay có duyên còn thix chứ đằng này khen “dễ thương, xinh xắn” mới chết chứ(uh, nhờ vậy sau này mới có nhiều thèn theo nó chứ sao!!kakaka!)

Cậu là học sinh mới của lớp hả ? - hắn hỏi tôi

Vâng..vâng.. – tôi thóang lúng túng trả lời hắn

Được rồi, cậu tự tìm chỗ ngồi thích hợp cho mình đi - hắn bảo tôi vẫn bằng cái giọng “lạnh tanh” – còn nữa…

Huh ?

Đi đứng cho cẩn thận, coi chừng té nữa đó ! - hắn nhắc nhở tôi

Hah? ah ..cảm ơn ! – tôi rất ngạc nhiên khi hắn nhắc nhở tôi như vậy

Vậy là tôi đã hiểu lầm hắn rùi, cứ tưởng hắn là con người không bít nghĩ và không quan tâm ai chứ, Tôi đưa tay ra để bắt tay làm quen với hắn :

Mình tên Lương Triều Quân, rất vui được làm quen với bạn – tôi vừa nói vừa cười với nụ cười “ chín hiệu tươi rói” hok bị ương, hok bị thiêu hay để lâu ngày( làm như thịt heo hok bằng) cùng với hàm răng trắng bóng như được sài Viso – đánh bật chất bẩn…Nhưng…

Không nhất thiết phải thế đâu - hắn nói với tôi bằng chính cái giọng “thuở ban đầu” ấy và còn khuyến mãi thêm một ánh mắt đầy sắc lạnh.

Lúc này cảm giác ban đầu về hắn đã trở lại, tôi cứ nghĩ hắn chỉ lạnh lùng đơn thuần thôi nhưng ko ngờ hắn lại lạnh lùng đến mức đó, thiết nghĩ không bít hắn có bạn bè gì không?Nếu có chắc người đó cũng ko hơn hắn là bao…

Reng…reng…reng …tiếng chuông báo hiệu tiết học đầu tiên vang lên, kéo tôi về thực tại và không nghĩ đến hắn nữa, nhưng trong tôi xuất hiện một cảm giác rất lạ, rất khó tả lướt qua cũng lẹ như lúc xuất hiện, thôi bỏ qua một bên tất cả đi..chuẩn bị học nào…nhưng ko biết quan hệ của tôi với hắn sẽ như thế nào…??

(chùi ui, sống chít gì cũng hoàn thành xong chap II để cho mấy bạn góp ý típ né kakaka, chắc mấy chap đầu chưa có lôi cuốn lắm nhưng mấy bạn cố gắng theo dõi nhen mấy chap sau có nhiều tình tiềt hấp dẫn hơn nhiều, mấy bạn thôn cảm nha, lần đầu vít truyện mà, sai xót chắc cũng nhìu nên mấy bạn càng góp ý nhiều thì mình vít càng tốt, cảm ơn sự đóng góp của mấy bạn nhen..!!^=^)

minimoon
07-03-2008, 19:10
Chap III :

Sau màn giới thiệu đầy “màu sắc” của thầy Chủ nhiệm, tôi được thầy “ưu tiên” cho ngồi bàn kế cuối, hình như người ngồi kế tôi chưa đến vì tôi thấy xung quanh ai cũng ngồi đủ chỗ cả rồi, chỉ còn bàn kế tôi là trống( hok tính bàn tui chuẩn bị ngồi nha) Lúc này khi đã “yên vị” tại chỗ ngồi ưng ý của mình tôi mới bắt đầu quan sát xung quanh, bất ngờ..nữa lại nữa, sao bây giờ mình mới phát hiện ra vậy nè, hok nói chắc ai cũng bít “biểu hiện” của tôi lúc này là sao rùi hah, lại là hắn, hắn ngồi bên phía tay phải của tôi cách một dãy lối đi, nhưng vậy cũng đủ để tôi xin chuyển chỗ khác rồi, nhưng thoạt nghĩ mình mới vào lớp mà đã làm chiện “để ý” rùi (ý tui là chuyện lúc chưa vào tiết đó >.<) mà giờ còn xin đỗi chổ ngồi với cái chỗ tui chưa ngồi được 1 phút 30s thì kì quá, với lại lớp đã kín giờ mà xin ngồi chỗ khác thế nào thầy cũng “đảo lộn” cái lớp lên tùm lum để tìm chỗ ngồi cho tôi, thui.. đành chịu vậy, một người mình ghét còn hơn tất cả mọi người ghét mình, chu choa …nghĩ tới mà rợn tóc gáy ..
Àh mà hình như tôi thấy thấp thoáng bóng hình người hơi quen quen, ngồi kế bên hắn hình như là àh..ai khác nữa trong Ban cán sự Hội học sinh, là thư kí Lý Triều Minh đó mà, hình như thấy tôi nhìn qua nên hắn cười với tôi, úi bị phát hiện nhìn lén…tui liền đánh bài lơ và quay mặt lên bảng để bắt đầu tiết Văn học Thế giới ( những môn học ở trường này khác những môn học ở trường các bạn thường thấy nên.. đừng théc méc kakaka, tưởng tượng mừ có théc méc cũng hok có lời giải đâu!!), lúc quay lên hình như tui thấy hắn cũng có liếc nhìn tôi, nhưng thôi để ý chi cho mệt, mà cũng lạ trong Hội học sinh mà đã có hai người họ lớp này rồi thì còn một tên Hội phó đâu rùi …hok bít học lớp nào…hình như “ước gì được nấy” hay sao ấy, vừa mới nghĩ “tào tháo” thì “tào tháo” đến, vậy là đủ bộ Hội học sinh trong cái lớp này rồi, chùi ui…nói tránh tiếp xúc mà cả Hội học chung với tui mới chít, vậy là gặp mặt cả năm mới ghê chứ. Ủa mà lớp kín hết chỗ rùi mà hắn vô nữa thì ngồi …rùi ..xong lun, hok những gặp mặt hằng ngày mà còn ngồi chung với nhau “cả đám” hằng ngày mới kinh nữa…

Chào, you là học sinh mới àh? - chưa chuẩn bị gì thì thấy tên Hội phó đã ngồi kế bên – hình như cậu là…àh cái người hồi sáng mém “thử độ cứng cái cột “ nè, right?

Mình là Nguyễn Ân Phúc, and you – tôi chưa kịp nói câu gì thì đã nghe hắn huyên thuyên bằng cả tùm lum thứ tiếng tây và ta kết hợp, tuy vậy tôi cũng trả lời cho có lệ - tui tên Quân

Cái gì Quân? - hắn hỏi thêm

Mình là Lương Triều Quân !

Tên đẹp quá hén, tên và người cũng … - hắn nói lấp lững như có ngụ ý gì đó – thui vào tiết rùi học thôi!!

Tôi chưa kịp nghe xong câu thì đã thấy hắn quay lên bảng và bắt đầu vừa nhìn vừa chép “khí thế” , tự nhiên nhìn kĩ thấy tên này quả là rất đẹp trai, mái tóc cắt đinh không quá ngắn làm tăng thêm nét đẹp trai, mạnh mẽ của hắn, hắn có một đôi mắt rất đẹp, rất thu hút,tròng mắt của hắn màu xanh dương biển trong suốt đến mê hồn, chắc hắn là con lai nên mới có màu mắt ấy và cái kiểu nói phóng khoáng “tây và ta” kết hợp vậy, với vóc người cân đối và một đôi mắt như thế chắc hẳn nhiều cô gái đã bị hắn hút hồn rồi, nên biệt hiệu “đào hoa” hẳn là ko sai đối với hắn, nhưng sao hắn hok quen ai quá 2 tuần ta, đúng là dạng người “phong lưu, đa tình”.

Sao đi trễ vậy Phúc ? - một giọng nói lạ kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ về tên Hội phó ngồi kế bên.

Uh, Phúc bận …bận.. - hắn ấp úng trả lời

Thì ra giọng nói lúc nãy là của người Thư kí Lý ( tạm gọi vậy đi hen, chưa thân nhau mà!) không ngờ hắn có giọng nói thanh tao vậy, nghe trong veo àh.

Bận gì? – thư kí Lý hỏi lại

Phúc..bận ngủ , nên ngủ quên vì vậy đi trễ - hắn nói nhanh, cứ như một đứa trẻ lấp liếm “tội lỗi” của mình vậy. tôi thấy hắn có hơi đỏ mặt.

Vậy àh! – tên thư kí cười thật nhẹ, trong như một thiên thần vậy đó.

Bây giờ tôi mới để ý thấy hắn, Hà nói với tôi thư kí Lý là người hiền nhất trong Hội học sinh, rất hoà đồng và dễ tiếp xúc, uh, đúng như nhỏ nói, tôi thấy hắn có khuông mặt hiền như ‘thiên thần” vậy đó, với lại hắn có nụ cười thật đẹp. Công nhận cái Hội học sinh này tập trung toàn những người thuộc hàng Top beauty ko àh, hai người này thì nhìn có vẽ dễ gần hơn cái “ người - mà - ai - cũng - bít - là - ai “đó, tôi chưa thấy được vẻ đẹp thật sự ở con người hắn, ngoài cái mã đẹp trai và phong độ ấy hok bít bên trong hắn chứa cái gì?
..
Reng…reng..reng…

Thế là hết cả 5 tiết học mệt mỏi rùi, chu choa chùi ui mệt gần chết lun, cũng công nhận ngày đầu tiên đi học mà gặp nhiều chuyện vậy đúng là mệt mỏi thật, nhưng bù lạ về nhà có nhiều chuyện để “tám” cho gia đình nghe trong buổi ăn tối hehehhe..mình cũng nhiều chuyện ra phết..(vô duyên pà cố, nhiều chuyện cũng khoe!!>.<) Chưa kịp xách cặp đứng dậy thì…ào ào.. ầm ầm…roẹt..(gì mà ghia thế?) trùi ui sao hôm nay con toàn gặp xui vậy nè, hết gặp tên “sao quả tạ” ấy giờ tới ông trời cũng chơi con là sao..mưa gì mà như mưa bão vậy nè…còn có sấm chớp nữa chứ,…bít con sợ sấm chớp nên trêu con hah?Mai mốt đi học chắc phải coi ngày wé..aidada, giờ sao đây, hay qua gặp nhỏ Hà kiu nó chở về, uh được đó, dzọt lẹ…

Hả, nhỏ về rùi hảh, chùi về chi sớm vậy trời – người trực nhật lớp nhỏ thông báo cho tui một cái tin hết sức đáng buồn, xui gì mà xui dữ vậy nè?

Thui đành đứng trú mưa ở mấy cái quán ngoài trường vậy. Nói rồi tôi bước nhanh khỏi cái cửa xoay để ra khỏi trường, nhanh chóng tấp vào cái quán nước kế bên trường, nhưng vừa chuẩn bị bước vào quán thì….Ah , trời ơi….

(chuyện gì xảy ra vậy ta, đón xem chap IV nha mấy bạn, típ tục comment cho mình nha, ở chap IV mấy bạn sẽ được gặp “thằng nhóc ưa phàn nàn” nhiều hơn nhe, hiện mình chưa cho nhân vật “hắn” xuất hiện nhiều nên mấy bạn thông cảm tạm bít qua nhân vật Quân nha!Mình sẽ giới thiệu nhân vật này sau^.^)

minimoon
07-03-2008, 19:10
Chap IV :

…Áh..những giọt mưa chưa kịp làm ướt tóc tôi vậy mà …một chiếc xe hơi ( loại có 4 bánh đó!!) chạy ngang một vũng nước …vậy là tôi ướt từ trên xuống dưới, ướt mà hok còn chỗ nào để ướt nữa, tôi ngước lên nhìn thì đã thấy cái mặt của hắn với nụ cười đầy “mãn nguyện” đang nhìn ra từ trong ô cửa kính của chiếc xe vừa mới chạy ngang qua vũng nước và “kết quả” của nó tôi nhận nè, trời ơi ông ghét con lắm hảh, từ khi gặp hắn là xui đủ thứ chuyện vậy nè trời …ầm ầm…xoẹt …sét đánh ..con xin lỗi, hok nói nữa (sợ nhất sét vì sợ nó đánh trúng hehehe, làm chuyện xấu nhìu wé nên sợ!!) Mai mốt phải kiếm cớ hỏi tuổi hắn rồi đi coi thầy cúng, kiu ổng giải “tam tai” cho mới được, huh…

Làm gì mà anh ướt nhẹp vậy hah? – có một giọng nói wen wen phát ra từ phía sau lưng

Thì ra là nó, “thằng nhóc ưa phàn nàn” của nhà tôi, thấy tôi ướt vậy thế nào nó cũng nói này nói nọ tui cho coi, em trai gì mà như “anh cả” vậy, nhiều lúc tôi thoáng nghĩ nó làm anh mới phải chứ hok phải tôi,, ủa mà nó làm gì mà ở đây vậy..chưa hết ngạc nhiên thì nó hỏi típ

Anh làm gì mà ướt nhẹp vậy ?

Anh bị xe cán trúng nước, rùi nước nó trúng anh – tôi trả lời nó như giễu cợt

Về thay đồ đi cảm lạnh bây giờ - nó tỏ ra hơi khó chịu, đùa thui mà làm gì ghia thế

Ủa, mà em làm gì ở đây giờ này vậy? - lần này tới phiên tôi tỏ ra là một người “anh cả” quan tâm tới em trai mình.

Àh, em mới học về, mấy đứa bạn rũ em đi ăn tại cái KFC gần đây! – nó đã nhẹ giọng lại – Nên sẵn tiện em kiu tụi nó chở em tới đây lun để…

Để chi?Mà nè có đồ ăn mà hok cho anh ăn là xấu lắm nha, về méc mama cho coi – tôi thấy nó ấp úng nên sẵn tiện làm nũng với nó lun

Bít thế nào cũng thế nên ..mua sẵn cho anh rùi nè..hambergơ tôm nè!! – chua choa, “em trai” tôi chu đáo quá, mua lun món khoái khẩu cho tui lun nè!!^-^

Đưa thẻ xe đây, em lấy xe rùi về lun! - hả, có vụ này nữa hah, hehe đở quá

Tôi rút trong túi quần cái thẻ xanh xanh đưa cho nó và chỉ chỗ tôi gởi chiếc xe. Nó quăng cái cặp táp cho tôi rồi phóng thật nhanh qua bên kia đường mặc dù trời đang mưa (lúc này đã bớt mưa rùi!!) Thèn em tui thiệt là “dễ xương” ghê, mà cũng công nhận, nó mới lớp 10 mà tướng tá cao ráo ghê, nó cao hơn tôi lận đó...hok bit hắn và nó ai cao hơn ta.. . ủa mà tự nhiên nghĩ đến hắn..ui, nhưng phải nói một điều là nó nhìn rất đẹp trai, thân hình rắn chắc (hok như tôi như “công tử bột” vậy!>.<) với chiếc áo trắng học sinh tay dài được xăng lưng lửng nơi khuỷ tay, quần tây ôm và mang giầy Adidas nhìn cứ như người mẫu chuyên nghiệp vậy hehehe..chắc nhiều cô trong trường mê đắm anh chàng nhà ta lém đây …thật tự hào khi có đứa em trai như nó…

Nè ngẩn người nghĩ gì vậy ? - giọng nói thèn em kéo tôi ra khỏi sự “mơ màng” - về lẹ đi, mưa lạnh quá!!

Chít chưa, sao nãy giờ đứng đó mà hok nói?

Tại thấy anh đang “mơ mộng” gì đó mà có để ý ai đâu, sợ kiu bất chợt anh “cắn” sao !! – thèn nhóc quỹ trêu lại tôi trả thù nè

Ùh, cắn thì đi chích ngừa, sợ gì – tôi vừa leo lên xe, vừa làm mặt lẫy kèm theo cái nhéo ngay cái eo của nó .. ehehe..vui ghia

Ui, em đùa thui mà bộ giận hah? – nó nhăn mặt hỏi tui(đau mà nên nhăn mặt thui, he)

Đâu dám, mấy người đang chỡ tôi mà, giận để đi bộ ha? – tôi làm mặt “giận dai” nhưng trong lòng chỉ là mún trêu nó thui (sở thix của tui mà lị, ăn rùi trêu em trai hehe)

Thui,em xin lỗi mà, đừng giận nữa – nó làm vẽ mặt “ăn năn” trông rất mắc cười, như con nít vậy đó

Uh, hok giận nữa được chưa, về lẹ đi lạnh quá chừng, đứng dưới mưa mà tưởng dưới nắng hah? Nói chuyện hoài, về nhà rùi nói típ – tôi nói một hơi hok kịp nghỉ

Vậy àh, bám chắc nha.. – nó vừa nói vừa phóng vụt chạy đi chưa kịp cho tui chuẩn bị gì hết

Bị giật ngược ra sau, theo phản xạ tôi lấy hai tay ôm lấy eo nó, sau đó hình như tôi thấy nó hơi nghiêng mặt về sau nhìn tôi cười rồi lại quay lên trước thật nhanh, thèn nhóc kì lạ, mà nó chạy xe đạp gì mà nhanh như đi xe máy vậy, làm tôi hok dám bỏ tay ra, sợ bị rớt lại phía sau hok ai “lụm”( làm như là bịch rác hok bằng ).

Mưa lạnh thì nép vô lưng em nè, ôm vô cho ấm! – nó nói với ra đằng sau nhắc tôi

Hok cần, làm như anh là con nít hok bằng!! – tôi nói lên cho nó nghe

Uh, con nít gì như anh, nít quỹ thì có – nó vừa nói vừa cười ha hả, dễ ghét thiệt, về nhà cho nó bít tay, lu – pa – ca – di (hok bít vít đúng hok, dịch là “hãy đợi đấy!”)

Chạy trong mưa như thế này vui thiệt, mưa táp vào mặt vừa đau vừa lạnh (thèn khùng vậy mà vui hah!) nhưng lại có cảm giác thin thix, bất giác hok bít sao tôi lại ôm thèn nhóc thật chặt và nép cả người mình vào cái lưng ẩm nước của nó, heheh.. chắc do phản xạ thui…mát thiệt…gió lạnh thổi như thế làm tan bao nhiêu mệt mõi cho cả ngày, tôi muốn giũ bỏ sạch, để mưa rữa trôi tất cả.

Trong cơn mưa đầy ẩm ướt và lạnh căm như vậy lại có một cơ thể đang nóng lên, trái tim của một người con trai đang đập liên hồi vì con người đang ngồi sau lưng cậu đang ôm cậu và nép vào người cậu một cách thật tự nhiên, đúng như điều mà cậu muốn, một thứ tình cảm với người ấy nhưng hoàn cảnh không cho cậu nói ra, vì hiện giờ hai người trong một vai trò “anh em trong gia đình”, cậu thật sự mâu thuẫn và cậu không bít sẽ kiềm chế được trong bao lâu….

(hehehe, thấy sao mấy bạn, hoàn cảnh giới thiệu “thằng nhóc ưa phàn nàn” vậy được hok nè, comment again nha!!Chờ chap V nha!)

minimoon
07-03-2008, 19:11
Chap V :

Cuối cùng củng đến được trước cửa nhà, tôi nhảy xuống xe đến gần cái nút chuông nhà và nhấn, hy vọng có ai ở nhà để ra mở cửa cho hai anh em tôi, trùi ui, giờ tôi mới bắt đầu cảm thấy lạnh, lúc này thì mưa đã dứt hẳn, để lại hai anh em tôi với cả “body” ướt chèm nhẹp, từng cơn gió nhẹ thổi ngang lúc này cũng đủ để tôi hiểu mùa đông là như thế nào…ui..mới nói gió đã có gió …tôi nhấn liên tục vào cát nút đỏ…

Ring…ring….

Không bít có mama ở nhà hok hả Vĩ – tôi quay đầu lại hỏi thèn em trai của tôi, nhưng chưa kịp dứt câu thì đã có một giọng phụ nữ từ trong nhà vọng ra

Từ từ, làm gì mà nhấn chuông thấy ghê vậy mấy “ông tướng” ?

Nghe được giọng nói ấy là tôi bít mama có ở nhà rồi, mừng hết lớn, tôi quay lại nhìn thằng nhóc và cười, ku cậu nhà ta chắc lạnh run rùi, hai tay nó tự ôm quanh người và hai răng nó thì đánh vào nhau nghe cach cách, thấy như thế tôi cũng mắc cười nhưng nghĩ tới nó lạnh như vậy là vì ai nên lại thôi (đương nhiên, cả body của người ta che mưa cho nó mà hok lạnh mới ghê!!+-+)

Trời mưa sao hok trú ở đâu mà dằm mưa chi cho khổ vậy nè! - má khẽ kéo nhẹ cái chốt cửa kèm theo một lời cằn nhằn( công nhận mama và “thèn nhóc ưa phàn nàn” giống nhau ghia) – vào nhà mau lên coi chừng lạnh đó!

Nó dắt cái xe đạp vào nhà, còn tôi quay ra khoá cửa lại sau đó cả 3 má con cùng “nối đuôi” nhau đi vào nhà, mama hiện đang mang cái tạp dề có in hình con Pikachu mà tôi mua cho má nhân ngày sinh nhật thì suy ra mama đang nấu bữa tối..nghĩ tới các món ăn tuyệt mà mama làm thì bụng tôi đã ra hiệu bằng cách chơi một giai điệu Hip –hop nhẹ nhàng đòi ăn (làm thấy ghê chưa, đói bụng mà nó chơi Hip hop hok mới kinh chứ!)
Mama là một đầu bếp trong khách sạn New World nên nấu ăn khỏi chê, toàn nấu cho khách nước ngoài ăn nên kiến thức về “ẩm thực” của mama rất phong phú, đa dạng…, thường ngày mama làm việc từ ca trưa đến tối khuya nên cho dù mama nấu ăn ngon cỡ nào thì anh em tôi cũng chỉ được “thưởng thức” vài lần trong tuần khi mà mama hok có lịch làm việc thui còn những khi khác thì do papa nấu (giới thiệu sau nha hehehe). Mama tuy không phải là má ruột của tôi nhưng má coi tôi như con ruột và tôi cũng yêu quý, kính trọng má như người mẹ ruột của mình vậy, là một người phụ nữ thành đạt, tài giỏi và hơn thế nữa mama rất đẹp, mái tóc thẳng dài ngang vai, đôi mắt trong veo màu nâu như hổ phách, làn da trắng mịn không hề dùng mỹ phẩm, đối với một người đã có gia đình như má thì người ngoài nhìn vào chưa chắc gì đã bít được là ma là người phụ nữ đã có con và chồng. Tuy đã sống với nhau lâu vậy nhưng tôi chưa hề bít cha ruột của Vĩ là ai (Vĩ là con riêng của mama mà, nói ở chap I rùi đó!) và cũng ko bít tại sao người đó lại bỏ Vĩ và mama, má chưa hề nhắc tới và hình như Vĩ cũng ko bít, mà không, có một người bít “quá khứ” của má đó chính là papa, dù không bít má ngày xưa ra sao nhưng tôi chỉ bít một điều là papa tôi đã chấp nhận yêu mama tôi, yêu rất nhiều…

Nè, hai đứa lên phòng lau khô người rồi thay đồ đi, cảm là tui bỏ cho die lun àh nha!! – mama nhắc nhở giọng đùa cợt

Vâng! – 2 anh em tôi đồng thanh trả lời.

Nó nắm tay tôi kéo nhanh lên lầu, hai anh em tôi ở chung một phòng nên mọi sinh hoạt cá nhân đều diễn ra ở đây, tôi với nó ngủ cũng ở đây (ngủ giường tầng đó nha, vui lắm, tôi tầng trên, nó tầng dưới, ban đầu tôi và nó cùng dành nhau tầng trên nhưng do sự tranh cãi không giải quyết được vấn đề nên cuối cùng tôi và nó phải “oẳng tù tì” đương nhiên tôi win và nó lose, kết thúc!), làm bài tập, coi phim, nghe nhạc, rùi đọc sách cũng chung phòng lun hehehe, ban đầu thì có hơi khó chịu nhưng dần riết rùi cũng quen tôi cũng hok phàn nàn gì và nó cũng thế.
Căn phòng khá rộng rãi nên có hẳn cả một nhà WC riêng trong phòng rất sạch sẽ.

Anh thay đồ trước đi rồi tới em – nó bảo tôi

Uh – tôi vừa trả lời vừa quay ra mở cái tủ đồ cạnh nhà WC lấy một cái áo thun trắng và một cái quần đùi.

Lấy xong, quay đầu lại thì thấy ku cậu nhà ta đã cởi bỏ chiếc áo sơmi trắng trên người ra phơi bày cả một cái “body” hơi bị rắn chắc đó nha, ngực nở, bụng hiện lên từng múi cơ không thô như những tay tập tạ thể hình, trông mấy người đó ồ dề kinh lắm còn thèn em tôi gọn gàng hơn trông “hot” lắm, tôi chưa bao giờ thấy nó ở trần nên không bít được nó có một cái body như thế, tự nhiên thấy tuổi thân dễ sợ, tôi lớn hơn nó một tuổi mà cũng hok có mấy thứ mà nó có, hok hẳn vậy tôi cũng thường xuyên hít đất nên ngực cũng hok đến nỗi nào, chỉ có điều bụng tui hok có múi cơ như nó mà nó thon như bụng con gái vậy đó nên tôi chưa bao giờ cho nó thấy cơ thể tôi dưới bất kì trừơng hợp nào vì tôi nghĩ thế nào nó cũng chọc tui cho coi.

Làm gì nhìn em dữ vậy? - bất giác nó hỏi tôi

Chẳng lẽ giờ nói với nó tôi đang nhìn cái body nó mà “hâm mộ” thì kì cục wé nên để đỡ quê tôi quay sang trêu nó

Chu choa, ku cậu nhà ta nhìn cũng “hot” quá ta! – không dừng ở đó – body nhìn cũng “hấp dẫn” ghia, chắc nhiều cô thix lém hah!

Anh..anh cũng thích hha? – tôi ngạc nhiên với câu trả lời của nó nên hok bít nói sao nữa nên chuyển sang hành động…

Chùi, ngực cũng chắc ghê ta! – tôi lấy tay đánh lên ngực nó, sau đó quay ra sau lưng vỗ vào mông nó một cái bốp – chà, mông cũng săn dữ hén!Có tập tạ hả nhóc?

Không ngờ chú nhóc nhà ta đã lớn rùi hah!Vậy mà mới hôm nào anh thấy nhóc còn nhỏ xíu “dễ thương” thí mồ!! – tôi bồi thêm một câu nữa

Thoáng ngước nhìn lên mặt nó để xem phản ứng của nó ra sao thì, nó đã nắm chặt lấy bàn tay của tôi, đôi chân mày nó hơi nhíu lại, nó quát :

Em không còn là “trẻ con” nữa đâu!Anh hãy xem em như một người lớn ngang hàng như anh được không!

Mai mốt nếu anh muốn bít thì đừng chạm lung tung nữa mà hãy chạm ngay đây nè… - nó vừa nói lớn, vừa đưa bàn tay tôi nhanh chóng đặt vào vị trí “giữa hai đùi” của nó( hok miêu tả đâu, mấy bạn nghĩ sao thì nghĩ, mà hok bít mình lấy chi tiết này ở đâu hok nà!hehehe, đố mấy bạn đó!) Tôi hoảng hốt rút tay ra với tốc độ “một cây chuối trên giờ”, tôi ..tôi lần đầu tiên..chạm..của người khác..tuy vậy tôi ko còn để ý tới việc đó nữa mà hiện giờ mắt tôi hơi bắt đầu cay rùi ..hình như…mình làm nó giận thiệt rùi..hix…

Ơ.. ơ em có làm gì anh đâu mà..anh..anh khóc? – nó đã dịu giọng lại

Anh..anh..x..xinh lỗi, anh hok bít là nhóc sẽ giận anh – tôi nói trong tiếng nấc, tự nhiên tôi khóc một cách ngon lành như một đứa trẻ bị ba má la mà hok hiểu vì sao?

Em..em, thui mà em đâu có giận anh gì đâu! – tôi thấy mặt nó lúng túng quay qua quay lại, tay gãi gãi đầu trong rất “dễ xương” nói với tôi – thui ..con trai mà khóc người ta cười cho bây giờ!

Nó càng nói, nước mắt ra càng nhiều, tuy không phát ra tiếng nhưng tôi thấy nó vẫn loay hoay qua lại, rùi cúi cùng..hai tay nó ôm chầm lấy tôi, một tay vắt ngang vai ôm tôi lại, một tay nó xoa xoa đầu tôi, cằm nó tực trên tóc tôi, tôi không hề phản ứng lại chỉ để yên đó.

Em xin lỗi mà, chẵng qua em chỉ hok mún anh xem em như một đứa trẻ cần đến sự bảo vệ của anh nữa, mà em muốn anh xem em như một người lớn để .. – nó ngập ngừng một lúc

Để chi? – tôi hỏi nó với giọng hơi run run

Để em có thể bảo vệ anh! – nó trả lời một cách dứt khoát và nhanh chóng

Ngạc nhiên với câu nói đó của nó, tôi dùng hai tay đẩy người mình tách ra khỏi người nó, mặt đối mặt ngước lên nhìn nó (nó cao hơn thèn anh nó mừ!!), dùng một tay quẹt đi những giọt nước mắt còn ứ lại, rồi nói :

Thèn này, làm anh phải bảo vệ em mình chứ, em dành chi nếu lỡ mai mốt có ai ăn hiếp anh rùi hok dám ra can bỏ anh một mình là chít đó nghe!!

Em..em.. – nó tròn xoe hai mắt nhìn tôi mà hok bít nói gì, sau đó tự nhiên nó cười khì – vậy là hết khó rùi hen, người gì mà dễ khóc, dễ nín thế hok bít!!

Thui anh thay đồ lẹ đi rùi tới em thay, mama đang đợi tụi mình xuống ăn cơm kìa!!

Uh – tôi nhanh chóng cầm bộ đồ phóng cái vèo vào nhà WC để lại thèn em đang ngồi trên giường hok bít đang nghĩ gì..”bảo vệ anh..!”..hì...hok bít làm được hok .một ý nghĩ chọt thoáng qua trong đầu tôi..

(wow, mệt gần chít, vừa học bài, rùi lại thức đêm hoàn thành một lúc 2 chap cho pà con cô pac coi, chu choa mệt wé, pà con thấy 2 chap này sao, comment típ nha, chuẩn bị thi HK I rùi nên ráng thức khuya dài bữa nữa để viết tới chap X cho bà con coi đỡ bùn nha, chắc phải qua thi mới hoàn thành xong, bà con thấy truyện xem được thì ráng đợi nhen!!!Ngủ thui!!)

minimoon
07-03-2008, 19:12
Chap VI :

Sau khi thay đồ xong, tôi và thèn em chạy ngay xuống nhà rồi lao thẳng ra sau bếp, vừa bước gần tới nơi thì bị môt đôi bàn tay bịt ngay mắt tối thui.

Đố xem ai đây, con trai - giọng nói của một người đàn ông cất lên

Nhà này có 2 người con trai và một người đàn ông àh!Còn ai nữa ha, papa – tôi vừa nói vừa gỡ đôi bàn tay đó ra.

Con trai cưng cho ba ôm cái nào!!

Người đàn ông trung niên có khuông mặt trẻ hơn so với cái tuổi “tứ tuần” như ông là một người hết mực yêu thương vợ con chính là người papa đã nhận tôi từ Cô nhi viện, đặc biệt papa cưng tui nhất nhà nên nhiều lúc mama cũng hay ghen và nói nhìu câu móc papa tui…

Ông chỉ ôm thằng con thui!Còn vợ “để gió phong sương hok ai ngó” nè!! – đó đại loại như câu này nè^.^

Papa vừa nghe xong câu nói “giận dỗi” của mama, ông liền chạy ra chỗ mama tui đang làm đồ ăn choàng tay ôm lấy bà từ phía sau, nhìn hai người lúc này đứng gần nhau thật xứng đôi, nhìn ai cũng trẻ hơn số tuổi của bản thân, người ta nhìn vào tưỡng cái gia đình này chỉ có chị em thui chứ hok có cha mẹ, hãnh diện vô cùng! Tôi quay sang thèn em trai “iu dấu” thì thấy nó đang nhìn mình và như tia chớp nó quay sang chỗ khác khi tôi quay qua nó, méc cười thật, anh em mà nhìn nhau có sao đâu vậy mà cũng đỏ mặc nữa, nghĩ cũng mắc cười. Tôi nắm tay nó kéo lại chỗ ngồi trên bàn ăn và kiu nó cùng tôi “biểu tình đòi ăn”

Đói wé rùi, cho ăn đi, đừng “mùi mẫn” trong bếp nữa!!Ole ole!! – hai anh em tui đồng thanh hô hoán.

Rùi rùi, làm gì la ó dữ vậy?Nhà này nui người hok mừ, có nui heo đâu mà nghe ột ột hoài vậy ox ha! – mama tui khoái chơi chiêu nói móc này ghia ta.>.<

Papa, mama kiu tụi con heo kìa, okie, tụi con ăn như heo cho coi! – tui làm nũng với papa kèm theo một lời “đe doạ” tới mama iu quý

Chít cha, sao giờ em nấu cơm cho ox và mấy đứa con àh, quên chừa cơm cho pé Heo nhà ta rùi, sao đây ox! - mẹ phán một câu chắc nịch chín hiệu “mẹ iu con”

Thui, hai mẹ con pà có chịu thôi, rùi dọn cơm cho ông già và thằng con út ăn hok, hay mún cha con tui chít vì bị bỏ đói? - papa cằn nhằn tui và mama

Cuối cùng mama cũng dọn xong, cả một bàn cơm năm món ăn, hehe ngon phải bít, tui ăn từ tốn từ chén này sang chén khác khiến cả nhà phải tròn xoe mắt ngắm nhìn, đang ăn ngon lành thì papa chen vô hỏi tui :

Hôm nay ở trường mới sao rùi, pé Heo?

Uh…um.. sao ạ? Àh ở trường àh, hôm nay con xui đủ thứ hết!Hết té rùi lại bị xe cán nước ướt cả người lun, mà xui nhất là gặp cái tên đó.. – tôi dừng đũa để kể chuyện cho cả nhà nghe.

Tên đó..?Ai vậy nhóc? – mama hỏi típ

Um, một tên đáng ghét, vừa cao ngạo, vừa coi ai chẳng ra gì, hắn ỷ là hội trưởng Hội học sinh gì đó rùi xem thường người khác, nói chung con ghét hắn toàn bộ - tôi nói “liên hoàn” trong cơn xúc động, cả nhà chỉ bít ngơ ngác nhìn tôi biểu lộ cảm xúc

Chu choa, pé Heo nhà ta mà ghét ai, chắc người đó phải đáng ghét cực, phảo hok cả nhà!! – papa nói “ủng hộ” thêm vào cho tôi, thương papa nhất đó.

Vậy àh, con ghét thèn bé đó toàn bộ hả? – mama hỏi tui thêm lần nữa

Dạ, mà hắn đáng ghét thiệt chứ bộ, thèn đó chỉ có được “cái mã” ngoài là nhìn được thui, nhìn đẹp trai, cao ráo lém, nhưng tính tình thì tỉ lệ nghịch với cái bề ngoài đó!!

Sau khi nghe tôi miêu tả hắn thì thèn em tôi tự nhiên nổi nóng, bỏ đũa xuống rồi nói :

Anh có cần em cho thằng đó một trận hok?

Thui hok cần đâu, hắn cũng đâu có làm gì anh! – tôi nói để xoa dịu nó lại

Hay wé ha!Mới bây lớn mà đòi làm “đại ca” hả!! – mama tôi nhăn mặt nói với Vĩ

Con..con..tại thèn đó ăn hiếp anh hai mừ.. – nó ấp úng trả lời

Nó đã làm gì pé Heo đâu mà con khéo lo! – mama phủ định lại lới nó.

Mà thèn đó tên gì hả con? – papa tôi chen ngang cuộc nói của mama và Vĩ

Tên gì nhỉ? Lý..Lý …àh nhớ rùi Lý Văn Long ! – tôi mơ hồ nhớ lại tên hắn

thiệt là Lý Văn Long hok? – papa tỏ ra ngạc nhiên hỏi lại

Vâng, nếu con nhớ hok lầm, thì tên hắn là vậy!

Con xem có phải thằng bé này hok? – papa vừa nói vừa móc trong túi ra một cái bóp và mở nó ra, trong bóp có một tấm hình nhỏ, trong hình có 3 người, một là papa thì bít gòi, người bên trái là một ông chú chắc cũng cỡ tuổi papa tuy vậy trông còn trẻ như pa vậy, ăn mặc lịch lãm, còn người ở giữa…

Oa, sao ba có hình thèn đó vậy? – tôi ngạc nhiên khi thấy trong hình chính là hắn.

Vậy là đúng thằng nhóc đó ha? – papa hỏi dồn theo một lần nữa

Nó là con của bạn thân của ba, hình này chụp lúc pa đi công tác hồi hè này nè!Cậu ta dẫn theo thằng nhóc và giới thiệu với ba!

Ủa, vậy àh, mà tại sao hắn lại học trường đó vậy pa?

Ủa chứ con hok bít trường đó của ai àh, là của pa thằng bé tức bạn của ba xây đó! Trường của nhà đương nhiên con trai phải có một chân trong trường rùi! – papa ngạc nhiên khi tôi hỏi câu đó.

Sẵn tiện nói lun, bạn ba là Chủ tịch Hội đồng quản trị của Tập đoàn nhà họ Lý rất có tiếng trong thương trường, nhiều người trong dòng họ có muốn cũng không được đâu, vì phải là người tài giỏi nhất mới có thể trở thành chủ của cả “cơ ngơi” như thế! Tập đoàn này có rất nhiều lĩnh vực từ kinh doanh nhà hàng, khách sạn từ 5 sao trở lên, rùi du lịch…cho tới các hãng Moto – xe máy, Công nghệ thông tin nói chung …mọi lĩnh vực đều có sỡ hữu của Tập đoàn này từ trong nước tới các nước phát triển khác… - ba nói một tràng từ A – Z khiến cả nhà miệng chữ O, mắt chữ A ngơ ngác nghe và nhìn.

Ủa, vậy sao papa lại quen được với cái ông Chủ tịch gì gì đó vậy? – thèn em tôi lúc này mới lên tiếng.

Àh, thì ba và cậu ta học trung từ phổ thông cho tới Đại học, đó là trước khi cậu ta trở thành người thứa kế Chính thống của dòng họ, trước đó ba và cậu ấy rất thân, như hình với bóng vậy đó.. – ba kể tới đó thì giọng hơi run run.

Ông Lương Triều Đại, có thôi câu chuyện rùi ăn đại cho tui dọn rữa hok nè!! – mama “mắng yêu” papa tui, dễ thương hết sức ^-^

Rùi rùi, pà làm gì dữ vậy, ăn cũng phải từ từ, chứ ăn như pé Heo nhà ta ko khéo thành nguyên truồng mất, hehehe! – papa lấy tôi ra làm đòn phản hồi

Pa kì quá!Hok chơi với papa nữa, po xì lun! – tui phùng đôi má lên nói lời giận dỗi

Thôi thôi, pé Heo cưng, papa xin lỗi mà!Thui hai anh em ăn xong thì lên phòng học bài đi!

Vâng! – anh em tôi đồng thanh,

Sau đó thèn em kéo tôi chạy thật nhanh lên phòng, đóng cửa lại, bỗng nhiên nó choàng lấy tay ôm tôi từ phía sau như cảnh papa và mama trong nhà bếp vậy đó, tôi thấy mắc cười nên hỏi nó :

Sao vậy pé Vĩ, mún làm nũng anh hai hah?Hay là mún có người yêu lắm rùi? Sao hok kiếm một cô cho pé Vĩ nhà ta ôm đi nè?

Hok cần, em chỉ cần anh thôi, hứa với em đi, mai mốt có người ăn hiếp anh hãy nói với em được ko?Em sẽ bảo vệ anh! – nó cuối mặt xuống, đặt cằm lên vai tôi rồi nói nhỏ.

Cho em một phút được ko anh hai?Em lạnh quá, mún ôm một cái gì cho ấm, mà anh Heo nhà ta có da có thịt ấm nhất nè!! – nó chuyển tông qua trêu tôi

Àh, thì ra trêu anh hai hah ku?Mà anh hai có mập đâu, chỉ hok săn chắc như nhóc thui chứ bộ! - tôi phản lại câu nói của nó.

Uh,sao cũng được, thui em học bài đây! – nó bỏ tay ra đi vào nhà WC (học bài chui vô trong đó chi trời!)

Khi nó đã đóng cánh cửa WC lại, thì tôi ko còn đứng vững trên đôi chân mình nữa, tôi ngồi bệt xuống sàn nhà, tay ôm lấy mặt, tại sao?Tại sao lúc nó nói câu “em sẽ bảo vệ anh!” tôi lại thấy mặt mình đỏ bừng, tim lại đập nhanh hơn bình thường, là anh em với nhau cả mà..bảo vệ nhau là chuyện bình thường thui..sao vậy ta?Thôi..thôi ko nghĩ tới nữa..hôm nay hok có bài học, ngủ sớm thui…hok nghĩ nữa..!

Cậu đứng trước bồn rửa mặt, mở vòi nước rồi hất vào mặt mình, từng giọt nước chảy dài trên khuông mặt cậu vẫn ko thể nào xoá đi màu đỏ của sự hạnh phúc khi người mà cậu yêu mến nằm trong vòng tay cậu, dù chỉ trong khoảng thời gian ngắn nhưng cũng đủ để cậu cảm thấy cuộc sống thật đẹp khi có người ấy, cậu muốn có người ấy mãi mãi trong đời, nhưng cậu lại cảm thấy lại có một bức tường vô hình ngăn cách cậu và người ấy khi cậu nghe người ấy nhắc đến hắn, tuy hắn đối người ấy của cậu “không phải là người tốt, cần tránh xa” nhưng cậu vẫn cảm thấy bức rứt giống như cậu bít một ngày nào đó người ấy không còn bên cậu nữa mà sẽ thuộc về hắn, có thể cậu lo xa, quá lo xa khi mà cậu đã đính chính một cách chắc chắn tình cảm thật sự của cậu là thuộc về ai…

(Oa, oa oa…xong một chap nữa rùi, mệt gần chít, mấy bạn thấy sao??Comment tip nhen, mình đã nghĩ xong cốt truyện hết rồi, tình tiết về sau sẽ gây tò mò hơn về gia đình của nhân vật chính cũng như ông Chủ tịch, truyện cũng có pha thêm một số chi tiết hơi bị “gây cấn” đó như truyện Romeo & juliet vậy đó, nhưng hok hoàn toàn giống đâu, còn tình cảm của Hắn và Quân ra sao?? Đón đọc nha, “Tình yêu bất tử” mà, nên hoàn cảnh càng trái ngang thì lại càng hay phải hok mí bạn, bạn nào có chi tiết nào hay thì đóng góp cho mình hen, mình sẽ chen chi tiết đó vào trong truyện một cách phù hợp nhấ!!1^-^)

minimoon
07-03-2008, 19:12
Chap VII :

Từng tia sáng chiếu xuyên qua khung cửa sổ nhỏ trong căn phòng, hắt vào mặt làm tôi phải mở mắt, ngồi dậy vương vai và ngáp dài …

Oa..oa..trời sáng rùi !

Dậy đi trời sáng.. – tôi chúi đầu xuống tầng dưới (giường 2 tầng) định kiu Vĩ dậy thì thấy một “cảnh tượng” hết sức …

Ah…ah.. – tôi la lớn lên

Khiến thằng nhóc đang nằm trên giường, nghe được “tiếng hú nơi phố phường” giật mình tưởng con gì kiu rùi té một cái đụi xuống sàn nhà, ui..

Anh làm gì mới sáng sớm đã “nhớ rừng” rùi!! – nó quát lên

Sao..sao em..chỉ bận “đồ lót” ngủ vậy? – tôi lấy tay chỉ vào cái cơ thể chỉ có một mảnh vãi nhỏ che thân của thắng nhóc.

Lúc này chắc nó cũng nhận ra nên vội vàng kéo cái chăn từ trên giường xuống che cái body của nó lại. Mặt nó cũng đỏ lên rùi nhìn tôi và nói :

Tại tối nóng quá, nên cởi ra ngủ cho mát!

Nóng sao hok mở quạt lên? – tôi quay sang chỗ khác - bận đồ vô lẹ đi!

Quạt hư rùi, chưa sửa lấy đâu ra mà mát, ai như anh ở tầng trên có cái cửa sổ nhỏ, gió vào mát thấy mồ!! – nó làm mặt giận nói lại.

Ui..vậy hén, anh quên, sorry nhóc, nhưng mai mốt nóng lên ngủ với anh cho mát, giường cũng rộng mà! – tôi đưa ra lời khuyên cho nó ( chỉ vì lới nói kiểu “mời sói vào truồng heo” như vậy mới có chuyện xảy ra nè!>.<)

Anh nhớ lời anh hứa đó nha!! – nó cười một cách hết sức nham hiểm - ủa mà hôm nay anh hok đi học àh!

Úi, em và anh học cùng giờ mà, em chưa đi sao anh đi được? – tôi hơi ngơ ngác

Em chưa nói với anh hôm nay trường em cho nghỉ hah? – nó ngạc nhiên hỏi tôi và nhìn cái đổng hồ trên tay rùi nói – anh lẹ đi, 7h30 rùi đó!!Coi chừng trễ!

Áh..trễ rùi chứ coi chừng gì nữa, thèn quỹ, hôm nay anh mà hok sao là về tính chuyện với nhóc đó! – tôi vừa la lối om xòm, vừa ba chân bốn cẳng hoàn tất các thủ tục cá nhân rùi chạy nhanh ra sân vắt giò lên chiếc xe đạp, nhanh tới nỗi tôi chỉ kịp nói một câu với gia đình rùi phóng với tốc độ “100cây chuối/ giờ”:

Thưa papa, mama con đi học, thèn quỹ anh về cho nhóc bít tay, trốn đi trước khi anh về nha!!!

Hai vợ chồng chỉ bít đứng nhìn pé Heo yêu quý của họ rời nhà với một câu nói “thưa mắng” lẫn lộn, khiến họ chỉ bít nhìn và phì cười vì tính cách hết sức dễ thương của nó.

Anh nhận nuôi đứa bé ngoan lắm anh có bít không? - người phụ nữ cười nhẹ nói với chồng cô.

Uh..!Anh cho em bít điều này, Quân ko phải là do anh nhận từ cô nhi viện đâu, mà là…từ mẹ ruột của pé! - người đàn ông thoáng bùn khi nhắc tới sự việc này.

Vậy là sao?Vậy là ba má pé Heo vẫn còn àh? - người vợ tỏ ra hết sức ngạc nhiên trước lời nói của người chồng

Đúng vậy, chuyện dài lắm, anh sẽ kể cho em nghe sau, nhưng anh cho em bít mọi lỗi lầm đều là do người phụ nữ ấy gây ra..!Bà ta không xứng làm mẹ của Quân!!

Vâng, em bít rùi nhưng em sợ có một ngày nào đó họ muốn nhận lại nó thì sao?Em ko mún mất pé Heo đâu!

Người đàn ông lặng lẽ ôm lấy vợ mình, mắt nhắm lại nghĩ tới câu nói của cô, ông cũng sợ, sợ một ngày nào đó cũng mất Quân, cũng giống như mất đi cái người mà ông yêu, mối tình đầu của ông, tuy bây giờ ông đã có “người mà ông muốn bảo vệ” nhưng ông vẫn sợ cái cảm giác mất đi người ông yêu thương một lần nữa lại đến với ông.

Oa..oa.. Sắp tới lớp rùi, ráng lên chút xíu nữa.. !

Tôi vừa nói trong tiếng thở dốc, vừa rẽ sang cái cầu thang để đến lớp, bất ngờ…ầm.. áh.. áh..tôi lại đụng phải hắn, chùi ui..tôi tông quá mạnh khiến cả hai té ra đất và.. môi tôi chạm vào một vật mềm mềm, âm ấm, áh..là môi hắn..khi nhận ra tôi lật đật bò dậy, để cho hắn nằm đó, chạy một cách nhanh nhất mà không hề quay lại để xem hắn có sao ko, mặt tôi đỏ như trái gấc chín…phóng một mạch đến cửa lớp..

Em ..em chào cô! – tôi thở hổn hển

Bào giáo già, hơi nhăn mặt lại, quay ra nhìn tôi và nói :

Đi học trễ àh, học sinh mới mà vậy àh, thôi tôi tha lần này, vào lớp lấy vở ra ghi bài lẹ đi!!

Tôi mừng rỡ trong lòng, bước vào lớp và đi đến chỗ ngồi của mình, vừa tới nơi đã gặp ngay tên Hội phó, tôi vừa ngồi vào chỗ thì đã nghe giọng giọng hắn huyên thuyên:

Ủa, you ngũ quên ha?Vậy mình cùng hội rùi hén, me cũng chúa ngủ quên, may sao hôm nay dậy sớm nên đến đúng giờ nè!

Ùh..ùh.. –tôi trả lời qua loa vơớ tên này.

Bạn gì ơi, đừng bắt chước Phúc nha, cậu ta hư lém, hên cho cậu là cô giáo này dễ chứ hok là bạn đứng hết tiết rùi!! – Thư kí Lý nói nhỏ qua bên chúng tôi.

Uh,cảm ơn cậu, mình sẽ đề phòng 24/24! – tôi cười đáp trả lại

Úi, sao Minh nói xấu tui, tui “dễ xương” như vậy mà nói tui hư ha! – tên này nói vọng qua bên thư kí Lý để “phủ định mệnh đề”.

Hi hi hi.! – tôi và thư kí Lý cười nhỏ khi thấy hắn “tự tin” như vậy.

Ba em kia, đứng dậy ra khỏi lớp cho tôi! - giọng bà giáo già quát lên

Cả ba chúng tôi giật mình đứng dậy nhanh như chớp, cả ba nhìn nhau rùi lầm lũi đi ra mà hok dám một lời nói lại ( nhiều chuyện trong lớp mà nói lại cái gì!) Cũng may đây là giờ Giáo dục Đạo đức nên cũng hok quan trọng lém nên có ra cũng hok sao, khỏi bùn ngủ (úi, học sinh trường nào mà “ngoan” thía?>.<) Vừa ra tới đượt cửa lớp thì, chuyện gì đến sẽ đến, tôi chạm ngay mặt hắn, quá xấu hổ vì chuyện khi nãy nên tôi chỉ nhìn xẹt ngang rùi cúi mặt xuống đi qua chỗ hắn đang đứng,,ui,,,nghĩ đến mà..

Sao vậy, cả ba người? - hắn hỏi

Tại nhiều chuyện đó Long ui! – tên Hội phó nói nhanh rùi cũng bước ra đứng cạnh tôi.

Lát làm bảng kiểm điểm cho, hội trưởng! – Thư kí Lý chen vô rùi cũng “lặng lẽ” bước ra cạnh tôi.

Hắn không nói gì nữa mà, chỉ nhìn thoáng qua cả ba chúng tôi rồi bước vào lớp, để lại ba người “bơ vơ” chỗ hành lang.

Bạn tên gì vậy? – thư kí Lý bắt chuyện với tôi

Àh, mình tên Lương Triều Quân, còn bạn là Lý Triều Minh phải hok! – tôi giới thiệu tên mình rùi nhanh miệng nói thêm.

ủa, sao bạn bít? – thư kí Lý hỏi trong sự ngạc nhiên

Àh, bạn mình nói cho mình bít đó, nhỏ học lớp 11A1 nè, tôi vừa nói vừa chỉ tay qua lớp kế bên.

Hai you một người Triều Quân, người Triều Minh, nghe giông giống sao ấy! – lúc này tên Hội phó mới bon chen vô câu chuyện của chúng tôi.

Uh ha, thư kí Lý và Hội phó nè, sao cái tên Hội trưởng khi nãy khó chịu quá vậy?

Thư kí Lý..?Hội phó..?Sao cậu kiu gì nghe mắc cười vậy? – cả hai người tròn xoe mắt nhìn tôi và hỏi.

Chứ hok phải mấy bạn làm trong cái Hội học sinh gì sao, gọi vậy là đúng rùi!

Àh, hahaha.. - cả hai cùng bụm miệng lại cười

Đúng là tụi mình làm trong Hội học sinh nhưng đừng gọi tụi mình như vậy, kì lắm, cứ kiu tên đi! – thư kí Lý nói với tôi

Àh, được rùi, Minh với Phúc phải hem? – tôi hỏi lại cho chắc ăn

Mà nè, thư kí …àh hok ..Minh nè, sao tên Hội trưởng đó khó chịu quá vậy? – tôi hỏi thêm về hắn

Ai?Ah, cậu nói Hội trưởng Lý Văn Long đó hha? – Phúc hỏi

Uh, cái tên khó chịu đó đó! – tôi gật đầu

Cậu ta nhìn vậy chứ dễ gần lắm, tại mang tiếng Hội trưởng mà, phải nghiêm mặt ra vậy người ta mới sợ chứ! – Phúc nói típ – Với lại sinh trong gia đình “bề thế” như vậy cậu ta buộc phải vậy thui, chứ bình thường cậu ta như con nít vậy, có điều cậu ấy hay méc cỡ lém, bởi vậy mới có khuông mặt nhìn “oai nghiêm” vậy để che dấu thui!!

Cái thứ hai là cậu ấy là em họ của Minh đây nè! – Hội phó Phúc “bổ sung” một thông tin hết sức gây ngạc nhiên ( hai người cùng họ Lý mừ!!)

What?ủa quên..cái gì? – tôi há hốc mồm trông như một thằng ngu – Minh nhìn hiền vậy mà là anh của cái tên “ác ôn” đó hah?

Hi..!Cảm ơn cậu! nhưng mà mình nghĩ Long ko xấu như cậu nghĩ đâu! – thư kí Lý cười thật hiền và nói tốt cho hắn.

Ui..sao cũng được …hắn tốt hay xấu gì để sau, hôm nay mình rất vui vì đã có thêm hai người bạn như các cậu, để mai mốt mình giới thiệu nhỏ bạn thân mình cho các bạn hen! – tôi cắt ngang câu chuyện mà vui mừng nói

Uh, bít rồi, giới thiệu với tụi mình nha!Mà công nhận cậu “ dễ thương” thật đó, nhìn trong sáng như con nít vậy! – thư kí ..thui kiu Minh lun cho rùi, nói bồi thêm một câu làm tôi méc cỡ gần chít >.<

Đúng rùi, bây giờ chắc ít ai được như cậu đâu, ngườ igì mà hồn nhiên ghúm! – Phúc chen vào một câu nữa

Mấy cậu trêu mình thì có, con nít gì..có nít quỹ thành tinh thì có.. – tôi đáp lại pha chút đùa

Dù sao đi nữa thì hôm nay quả thật khác xa ngày hôm qua, công nhận trong Hội học sinh lại có hai người dễ gần, dễ làm wen vậy, lúc mà nghe hai cậu ấy nói tốt cho tên ấy, tôi cũng hơi yếu lòng, mún đến làm wen nhưng nghĩ tới chuyện hùi nãy nên thui…bỏ qua ..hok nghĩ nữa… (điệp khúc hok nghĩ này bít bao giờ mới chấm dứt đâ, nghĩ lẹ đi cho chuyện tới cao trào chứ!!^-^)

(ui, xong típ chap nữa, mệt ná thở lun, mai mốt thi HK rùi nên có thể ngừng post một thời gian, mấy bạn thông cảm nha, nhưng mình hứa sẽ post tới chap X rùi mới ngưng tạm thời hen..mong trong thời gian mình hok post mấy bạn đừng quên truyện của mình nha!!Comment típ hén!!^.^ cảm ơn ủng hộ)

minimoon
07-03-2008, 19:14
Chap VIII:

Reng..Reng…

Ui, vậy là xong hết 3 tiết học đầu của ngày hôm nay rùi, giờ ra chơi thấy thoải mái ghia, định rũ Phúc và Minh qua làm quen với nhỏ Hà, chưa kịp nói thì thấy hai người nhanh chóng chạy đi đâu đó nên lại thôi. Trong lớp giờ chỉ còn vài người, nhìn qua bàn kế bên thì thấy hắn vẫn ngồi đó, hình như đang đọc sách gì đó nhìn say xưa lắm, nhìn hắn lúc này “dễ xương” ghê.. úi..nghĩ gì nữa vậy trời..bây giờ nhớ lại cảnh hồi nãy đụng hắn rùi gặp “cái vụ đó” nên chạy lun để hắn té “lăn đùng” vậy thì..cũng có lỗi thiệt..!!Nhưng sao giờ đây?Khó xử quá!

Àh, hình như trong cặp còn mấy cây kẹo mút, trong đầu vụt lên một ý nghĩ. Tôi cầm cây kẹo mút, loại mà tôi thix nhất, đứng trước mặt hắn thì thấy hắn ngước lên nhìn với ánh mắt “hok bít thèn này định làm gì”, một cách nhanh chóng tôi nắm lấy tay hắn, đặt nhanh cây kẹo vào lòng bàn tay, rồi lại đẩy tay hắn về vị trí cũ. Tôi chạy nhanh ra phía cửa lớp nói vọng lại chỗ hắn :

Xin lỗi bạn!Chuyện hùi nãy tui đụng bạn, hok cố ý đâu, đừng giận nha!!

Vừa nói, tôi vừa muốn tỏ ý “hối lỗi” nên cuối đầu xuống thật nhanh mà hok suy nghĩ nên vô tình để đầu mình đập thẳng vào bàn nghe một cái “Cốp!”, chùi ui, tôi choáng váng hết cả người nhưng cũng cố sức giữ “bình tĩnh” chạy nhanh ra khỏi lớp, tôi nghe có những tiếng cười rúc rích vang ra từ trong lớp, chùi ui xấu hổ quá!!!>.<

Tôi chạy thật nhanh qua lớp con Hà, chùi ui cũng may là nó có trong lớp nên tôi mới dám vào lớp nó để “té xỉu” trên cái ghế cạnh nó, chứ hok thì..

Sao mà vịnh cái trán vậy ku? – nó thắc mắc khi tôi vừa ngồi xuống.

Đập đầu vô tường chứ sao! Đau muốn gặp ông nội lun vậy đó! – tôi trả lời qua loa với nó

Chắc vừa đi vừa ngắm ai chứ gì, nhìn vậy thui chứ ku cũng ghê lém, keke..! – nó giễu tôi

Thui đi, tưỡng ai cũng như pà sao! – tôi đáp trả

Xì, ai bít được! – nó trề môi

Ủa, mới duỗi tóc hả, nhìn “dễ xương” ghia! – lúc này tôi mới để ý đến mái tóc mới của nhỏ nên trầm trồ khen.

Trời, giờ mới thấy hả, “mốt” bây giờ là vậy đó, vô đây muốn kiếm được pồ phải “sửa soạn” vậy đó nhìn mới đập vô con mắt mấy thèn đó!! – nó “tự tin” một cách hồn nhiên quá đáng

Phải rùi, đập vô mắt người ta “lọt tròng” thì có, tội ghia, nhiều lúc nhìn bà hok bít có phải bạn tui hok nữa! – tôi “mỉa mai” nhỏ cho đỡ bùn - chắc hôm nay bà đi đường thấy nhìu tai nạn lém phải hok?

Sao vậy? - nhỏ nhăn hai hàng chân mày mà hỏi tôi.

Thì thấy bà người ta hết hồn, chạy đụng xe này cán xe khác, lạc tay qua xe hốt rác, lách qua xích lô thì típ đích xe hàn chứ sao, mà cũng công nhận pà có “sắc đẹp man rợ” dễ sợ, chắc mời pà đóng phim wé … - tôi hơi ngập ngừng khi thấy “ biểu hiện” khác thường ở nhỏ, kakaka…ráng lên sắp đánh trống vô học rùi.

Phim gì..? - nhỏ cắn môi, nhíu mày, nghiến răng hỏi

Thì..thì..phim ..”Sắc đẹp tội lỗi” chứ phim gì, hahaha! – tôi chạy nhanh ra cửa lớp rồi nói nhanh vô cho nhỏ nghe, cùng lúc đó tiếng trống hết giờ ra chơi cũng vang lên nên tôi bỏ chạy về lớp trước khi nhỏ nỗi khùng.

Nhưng nhỏ cũng ko bỏ qua vụ này, vừa chạy tôi vừa nghe nhỏ “chửi rủa” xối xả phía sau lưng.

Thèn quỹ, mai mốt đừng có qua đây, qua là tao mần thịt mày nha, xé nhỏ mày ra làm bánh bao àh, thèn chít tiệt, âm binh, bạn thân mà nói tao vậy hah???

Chu choa, ăn mặc, chỉnh trang cho đẹp mà đứng trước lớp “rủa xã” vậy thì thèn nào thích được trùi? Công nhận chọc nhỏ vui thiệt, làm quên hết chuyện xấu hổ hùi nãy, úi..tự nhiên nhắc lại àh..hùi nãy mắc cỡ quá..hồi vô lớp hok bít nhìn hắn sao đây, dám hắn nghĩ mình khìn lắm àh.(chứ nó tưỡng nó “bình thường” hơn ai?)

Đúng là nói gì đúng đó mà, mới bước vào lớp mà đã thấy mấy đứa trong lớp nhìn rùi bụm miệng cười, đi ngang qua một dãy bàn mà có hơn năm đứa cười, rùi hiễu lun..Tự nhiên quay qua, nhìn thấy hắn, bất ngờ ghia, thấy hắn đang ngậm cây kẹo của tui, chùi, cứ nghĩ với người như hắn thì hắn sẽ quẳng cây kẹo chứ, hok ngờ tới lun!Mà thấy hắn nhìn tôi, rùi quay sang chỗ khác liền, hình như hắn hơi đỏ mặt, nhìn…méc cười gần chít, người mà lúc nào cũng như “phát xít” mà giờ đỏ mặt thấy “dễ thương” sao ấy.

Vừa về chỗ ngồi thì đã thấy Phúc “huyên thuyên” hỏi đủ chuyện.

Nà, you đi chơi ở đâu vậy?Ra chơi có gì vui lắm hả mà sao vô lớp thấy ai cũng nhìn you cười như khìn vậy?Hùi nãy tui với Minh phải đi họp gấp nên mất cả giờ chơi, hok đi chơi với you được, sorry hén!!

Uh, hok sao đâu, còn nhiều thời gian mà, từ từ đi cũng được! – tôi mỉm cười trả lời Phúc

Quay qua thấy Minh đang chất vấn hắn chuyện gì đó nên tôi và Phúc mặt tuy ở trên bảng nhưng tai lại đặt bàn kế bên “ngóng chuyện” (ít có tám ghia!>.<)

Ăn kẹo một mình là xấu nghen, coi chừng đau bụng đó!Sao hok mua cho anh ăn với?

Có phải em mua đâu, tự nhiên có “người nào đó” đem tới xin lỗi em chứ bộ! - hắn giải thích với Minh.

Xin lỗi?Chuyện gì..?mà ai? – ba câu ngắn gọn của Minh cũng đủ làm tim tôi muốn rớt ra ngoài rùi nếu hắn nói chuyện khi nãy..chùi ui ..chắc đâm đầu vô cột điện tự giận wé!!

Anh đừng có hỏi, chuyện riêng của em mà! – tôi mừng hết lớn khi thấy hắn hok nói ra sự thật.

Chùi, hôm nay chơi trò “bí mật” nữa ha, mọi bữa lầm lì ít nói vậy mà..nhìn vậy chứ ghê lắm nha! – tôi nghe Minh giễu hắn, nghe wen wen^.^

Thui, sao cũng được, về nhà anh sẽ “điều tra” nhóc sau, có chú thím hậu thuẫn mừ, kaka – chùi lần đầu tiên nghe Minh cười “nham hiểm” vậy thấy ngạc nhiên ghia.

Nè, hai người kia “nghe chuyện” xong chưa? - tự nhiên Minh đỗi đề tài sang hai đứa tôi – nghe gì mà chú tâm dữ vậy?

Tự nhiên bị nói vậy, nếu nói mình đang nghe lén thì kì quá, với lại chẵng ai khìn tới nỗi thú nhận mình đang nghe lén nên tôi cố tình đánh trống lãng và hình như Phúc cũng hiễu ý nên :

Ủa, bài này giãi sao Phúc…ùh .. àh vậy hả, mẹc – xua!! (tiếng Pháp là cảm ơn đó!)

Àh, hok có gì đâu.. ủa mà Minh hỏi hai tui chuyện gì vậy? – Phúc “giả nai” quay qua hỏi lại

Uh, đúng rồi, nãy giờ đang nghe giảng nên hok để ý, Minh nói gì vậy? – tôi hùa theo

Thiệt nghe giảng hok? - hắn chen ngang vào, tôi và hắn đụng mặt nhau, thấy hơi ngường ngượng nên tôi quay nhanh đi chỗ khác mà hok nói lời nào.

Ủa, Quân bị cảm hah?Tự nhiên mặt đỏ lên vậy? – Minh thấy tôi như thế nên hỏi dồn

Àh..hok có gì..thui đừng nói nữa để Quân nghe giảng..! – tôi ấp úng

Uh..! - cả ba người đồng thanh, đương nhiên có cả hắn

Cậu nhìn tên nhóc một cách chăm chú, tại sao cậu lại để ý đến tên đó như vậy, phải chăng ngày đầu cậu gặp nhóc đã thấy một cái gì đó thật ngây thơ, thật trong sáng nơi nhóc, khác xa những bạn trai trong trường khác mà hắn đã tiếp xúc. Cậu chợt nhớ lại “vụ va chạm” hồi trưa, tự nhiên nghĩ lại cái cảnh môi cậu và môi nhóc chạm nhau thì mặt cậu đỏ bừng lên một cách hết sức khó hiểu, cậu và nhóc đều là con trai cả mà, gặp cảnh hai người con trai như vậy thì cậu phải cảm thấy thật “kì quái” ...chứ đằng này tự nhiên cậu lại cảm thấy lâng lâng một cảm giác thật kì lạ trong lòng. Đã vậy, nhóc đã có một hành động xin lỗi cậu hết sức là ..là đáng yêu..khi nhóc đặt cây kẹo vào tay cậu, cậu bất ngờ chẳng hiểu mô tê gì cả, lại còn gặp cảnh nhóc cuối xuống đập đầu vào cái bàn..ui..chắc đau lắm..nghĩ tới đây cậu mới thấy nhóc hình như “có duyên” với mấy vụ vấp ngã và va chạm lắm thì phải, đã bao lần cậu đỡ nhóc hoài, nhưng mỗi lần muốn mở miệng hỏi xem nhóc có sao ko thì lại nói ra một câu nói khó nghe khác mà chính cậu cũng cảm thấy khó chịu chính mình, phải chăng dòng máu đang chảy trong người cậu quá cao quý, nên bản năng không cho cậu nói ra những lời “làm vui lòng” người khác, nhưng chợt một lần nữa cậu nghĩ đến nhóc rồi lại cười một mình trong lòng…


++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++ ++++++

Ủa, sao Quân chưa về? – Minh và Phúc cùng hỏi tôi

Uh, mấy bạn về trước đi, hôm nay Quân được lớp trưởng phân công trực cuối giờ mừ - tôi mỉm cười trả lời

Sao kì vậy, học sinh mới mà phải trực nhật liền àh? – Phúc tỏ vẻ mặt thắc mắc

Uh, hok sao đâu, mấy bạn về đi kẻo trễ, mình trực một mình được rùi, pipi nha!!

Được không Quân, xin lỗi Quân nha, tại tụi mình có xe nhà đón nên phải về đúng giờ nên không giúp Quân được, Quân đừng bùn nha!! – Minh giải thích với tôi thật dài

Chùi ui, đã nói là hok sao mà, có gì đâu mà ngại, mấy bạn méc cười ghia, chúng mình là bạn mà phải hok? Đừng ngại ba cái chuyện như vậy! – tôi đáp lại cho Minh an tâm là tôi ko hề bận tâm những chuyện nhỏ nhặt như vậy - thôi, mấy bạn về nhanh đi hok trễ bây giờ, mình trực xong là về liền.

Vậy thôi, tụi mình về trước nha, pipi Quân nha, mai gặp nha! – nói liền Minh và Phúc cằm cặp chạy nhanh ra khỏi cửa lớp.

Bậy giờ chỉ còn mình tôi ở lại, nhìn ra khoảng trời ngoài cửa lớp đã thấy trời bắt đầu nhá nhem tối, cảm giác một mình trong lớp như vậy cũng hơi rờn rợn, thôi trực lẹ rồi về, mà công nhận thèn lớp trưởng cũng kì thiệt, mình là học sinh mới mà bắt trực liền vậy thiệt là…dám thèn chả cũng nghe được cái vụ hùi trưa rùi tưỡng mình khùng dễ bắt nạt lém nên mới đùng công việc cho mình liền nà..tức wé, trùi ui!..Cầu cho thèn đó tối về ăn cơm đau bụng thức nguyên đêm, khỏi ngủ lun…grừư..(thèn này ác chúa lun nà, bởi vậy sợ sấm sét là phải!)

Tự nhiên đang loanh hoay quét nhà thì ..một cảm giác lạnh xương sống tạt ngang qua rồi, bỗng nhiên có một bàn tay của ai đó chạm vào vai tôi..làm tôi sợ quá nên “hú lên” .. áh aaaaaa….

(chu choa,xong chap nữa, mấy bữa nay thầy cô bắt học như “con ở” vậy đó, học từ sáng đến tối, về tới nhà là như về đến “thiên đàng”, dù bùn ngủ gần chít nhưng cũng ráng nghĩ ra vài dòng để típ một chap mới, ráng nghĩ ra tình huống hay nhất để dẫn chuyện, sợ chuyện lặp đi lặp lại tình tiết chán ngắt rùi mấy bạn chê dở nên vắt óc lém để nghĩ ra tình tiết hằm pà lằn pha trộn nhau để chuyện thú vị hơn, mấy bạn ráng đón đọc mấy chap sau nha!!Comment típ cho mình nha!)

minimoon
07-03-2008, 19:15
Chap IX :

Áh..aaaa.a.a

Tôi vốn nhát gan lắm nên chỉ vừa có một “vật thể lạ” chạm vào người mình là tôi vùng bỏ chạy, không biết trời xui đất khiến như thế nào tôi vấp phải cây chổi quét nhà và ..bổ nhào ra phía trước, nhưng cũng chính lúc này “bàn tay” khi nãy kéo tôi ra sau…, sự việc diễn ra thật nhanh, nhanh đến nỗi khiến tôi không hề phản ứng kịp, người kéo tôi ra sau thì ra là..hắn, mắt tôi mở tròn hết mức khi nhận ra đó là hắn, chính là hắn, nhưng hiện giờ tôi đang nằm đè trên người hắn, một lần nữa ”khung cảnh” hồi trưa lại bắt đầu, nhưng lần này là nó được đặt trong khung hình 30s, chứ không nhanh như hồi trưa, dường như tôi và hắn trở nên “đứng hình” một lúc, lúc nằm trên người hắn tôi mới thoáng nghĩ thật nhanh tại sao từ lúc gặp hắn tôi lại té hoài như vậy và người đỡ tôi lúc nào cũng là hắn..why?

Giật mình là mình đang ở trong hoàn cảnh như thế nào, tôi lật đật đứng dậy, nhưng lần này tôi không hề bỏ chạy mà tôi đưa tay kéo hắn đứng dậy, lúc hắn đã đứng dậy đàng hoàn tự nhiên cơ thể tôi lại tạo ra một hành động theo phản xạ bằng cách dùng tay phủi đi bụi, cát trên người hắn, rồi chỉnh trang lại y phục cho hắn, vuốt lại tóc...lúc nhận ra mình đang làm một hàng động hết sức, hết sức “, “kì lạ”..chít cha..tôi giựt tay mình ra khỏi người hắn một cách nhanh chóng rồi ngước lên nhìn hắn, cả hai chúng tôi nhìn nhau, rồi cũng nhanh như lúc té, cả hai quay mặt ra hai hướng khác nhau, tôi thầm nghĩ..chắc do “bản năng làm anh” trong người mình nên mới có phản xạ như thế với hắn, tại hồi nhỏ mỗi lần Vĩ té tôi lại sinh ra phản xạ như vậy nên chắc bây giờ..thành thói quen rồi..chùi ui..giải thích với hắn sao đây? Đã vậy còn chuyện lúc nãy nữa chứ, mới xin lỗi hắn hùi trưa xong giờ lặp lại..chùi..học trong trường này riết chắc mình điên quá trời..!!

Mai mốt đi đứng coi chừng cẩn thận, đừng để té lên té xuống như vậy nữa!! - tự nhiên nghe giọng hắn quát lên – Đã vậy té rồi còn “ảnh hưởng” đến tôi thấy chưa?

Hả, xin lỗi đằng ấy nha, tôi có nhờ ấy đỡ dùm đâu nà? – tôi hơi “bức xúc” khi nghe hắn quát lên như vậy và nhất là nghe hai từ “ảnh hưởng”, tôi tiếp mà mắt đã hơi hơi ngấn lệ - Với lại tôi có muốn té đâu, tại đằng ấy tự nhiên hù tui chi!!

Tui..hù..hù bạn khi nào, tôi chỉ muốn biết sao còn người ở trong lớp thôi mà, nhưng ai ngờ bạn nhát đến vậy, con trai gì mà.. - hắn nói lại, giọng hơi ấp úng như muốn ám chỉ điều gì, nhưng theo tôi đó là điều mỉa mai.

Uh, tui vậy đó, ai cần ấy nói như vậy, người gì mà xấu tính thấy sợ, khinh người thấy ớn, chảnh thấy ghia, đi lúc nào cũng ngẩng mặt lên trời đi, bữa nào vấp vỏ chuối té lăn quay đó! – tôi giận quá nói luôn tuồng mà hok kịp nghĩ, nước mắt cứ trào nhưng tôi không khóc mà là giận quá, tức quá thui!

Ơ..tôi..bạn thấy tôi vậy sao?Mà nè tôi đã làm gì đâu mà bạn khóc? - hắn định hỏi cái gì đó nhưng khi thấy tôi hơi hơi..có nước mắt thì chuyển tông

Tui khóc hùi nào? – tôi cố tình quay sang chỗ khác để tránh ánh nhìn của hắn

Thôi, thôi để tui giúp bạn làm xong việc ở đây rồi về, đừng khóc nữa, tôi sợ “nước mắt” lắm, đã vậy lại là nước mắt con trai nữa chứ!

Tôi quay sang nhìn hắn thì thấy hắn đang loay hoay cầm cây chổi quét mớ rác khi nãy tôi chưa làm xong, rồi lạ thấy hắn cầm cái ki chạy ra, chạy vô, hốt rồi đổ. Công nhận nước mắt con trai còn ghúm và mạnh hơn nước mắt con gái nữa, thấy hắn “chật vật” lao động như vậy cũng thấy “dễ thương” và hơi tội tội nên tôi quay về phía hắn quệt nước mắt trên mặt mình, mỉm cười và nói với hắn :

Sẵn đằng ấy lau dùm cái bảng với cái bàn giáo viên dùm tui nha, cảm ơn ấy nhiều nha!! (Ặc, thèn này ác có số lun nè, tội nghiệp người ta mà vậy àh!!)

Ủa, sao bạn coi tui giống osin nhà bạn vậy? - hắn quay lại nhìn tôi rồi nói – mà tôi mới là “ân nhân” của bạn mà, gì kì quá vậy?

Hee..thì “ân nhân” cho chót đi, đằng ấy sẵn đang làm thì làm luôn dùm tui đi, tui “đội ơn” đằng ấy suốt đời! – tôi le lưỡi cười trừ với hắn – với lại ai biểu bạn quá đáng làm tui hơi hơi ..khóc chi!

Trời, con trai gì mà, khóc nhanh, nín cũng nhanh và cười cũng nhanh nữa! - hắn lắc đầu cười và nói, cười nhìn đẹp trai ghúm,..ui..

Thây kệ tui, hok cần đằng ấy quan tâm làm gì, tính tui nhỏ lớn giờ vậy đó, papa và mama tui hok phàn nàn, cần chi ấy phàn nàn!? – tôi phùng má lên làm bộ giận dỗi.

Thấy chưa, giờ thêm cái nhanh giận nữa,hehe..mà nè tên tôi đâu phải “đằng ấy”, tôi tên Lý Văn Long, kiu tui Long được rùi!! - hắn bồi thêm một câu rùi tự giới thiệu về mình

Bít gòi, khỏi nói, kiu tui Quân đi!

Biết rồi hảh?Sao biết vậy? – hắn thắc mắc

Bạn tui nói! Được chưa, ấy.. àh quên bạn Long trực dùm tui lẹ đi, trễ rùi, ủa mà sao bạn với Minh hok về chung, hai người là anh em họ mừ..chẳng lẽ hok ở chung nhà hah? – tôi théc méc nên hỏi hắn vàicâu cho qua thời giờ.

Ùa, ủa mà sao cái gì Quân cũng bit hết vậy..? – hắn thắc mắc ngược lại - tại ảnh thích về chung với Phúc nên hok về cùng tôi vậy thôi, với lại tôi là Hội trưởng nên phải ở lại họp với các GV nên về cũng trễ nên tôi kiu ảnh về trước sẽ có người rước tôi sau!!

Uh, hai người đó coi bộ thân nhau ha!!

Không! Chỉ Minh là tỏ ra thân với Phúc thôi!Còn Phúc..

Hả, Long nói cái gì? – tôi nghe không rõ điều khi nãy hắn nói nên hỏi lại

Không có gì, xong rùi tôi với bạn về, nhanh đi trời tối rồi kìa! - thấy hắn đánh trống lãng qua chuyện khác nên tôi cũng không hỏi nữa, quay ra nhìn ngoài trời thì..trùi đất ui, trời tối thui khi nào vậy ?Trễ quá rồi, lo nói chuyện với hắn mà quên cả giờ giấc.

Tôi nhanh chóng tắt cầu dao điện rồi nắm lấy tay hắn chạy nhanh ra khỏi lớp, vừa bước ra khỏi cái cổng xoay thì đã thấy Vĩ đứng đó, nó đang đi qua đi lại trước cánh cổng, hình như nó đã thấy tôi vì thế nó tiến đến chỗ tôi một cách nhanh nhất, mặt nó nhăn lại và quát tôi :

Anh biết mấy giờ rồi không?anh biết papa lo cho anh lắm hok?

Anh..anh.. – tôi dường như không nói được lời nào vì biết lỗi của mình

Tên này là ai vậy? - tự nhiên nó quay sang hắn mà hỏi trống không

Uh, hok được nói chuyện với người lớn như vậy Vĩ, đây là bạn anh, chào anh ấy đi! – tôi nhăn mặt nói lại với nó

Em..sao nhìn thấy tên.. àh cái anh này quen quen.. àh..chính là cái tên trong hình của papa nà! – nó nhìn từ trên xuống dưới trên người hắn rùi phán tỉnh rụi - chẳng phải tên này là cái người anh nói khinh người, chẳng coi ai ra gì sao?

Vĩ em nói gì vậy?Em không được nói vậy! – tôi quá bối rối khi người nghe lại chính là hắn

Hắn quay qua nhìn tôi mà không chớp mắt, tôi nhìn hắn rồi lạ quay qua nhìn Vĩ thật nhanh, như muốn tránh ánh nhìn hắn nhìn chăm chăm vào tôi như muốn hỏi “ có thật vậy không?”, tôi…

Thôi chào Long nha!Tui về trước, mai gặp! – nói rồi tôi nắm lấy tay Vĩ để dẫn nó tránh xa hắn ra để nó khỏi nói lung tung nữa.

Tự nhiên nó lấy tay đẩy nhẹ mặt tôi đối diện với mặt nó, rồi nó nhăn mặt một cách khó hiểu

Sao mắt anh đỏ vậy?Anh mới khóc hha?Có phải tên đó làm anh khóc không?Phải không? – nó quát tôi rõ to

Không, không có gì thôi mình về lẹ đi papa đang đợi đó! – tôi cố đánh trống lảng nhưng chưa kịp nghe xong câu thì nó đã giật tay tôi ra và chạy nhanh lại chỗ hắn và rồi..

Bốp!

Trời ơi, nó đấm vào mặt hắn nhanh đến nỗi tôi không thể nào ngăn kịp chuyện đang xảy ra, thấy hắn té nhào trên đất, tôi chạy nhanh lại chỗ hắn để dìu hắn dậy, thì nó đẩy tôi ra rồi nó túm lấy cổ áo hắn định vung thêm một đấm nữa..

Có thôi đi không Vĩ ?Em làm cái gì vậy? – tôi la lớn lên, nhưng nó không hề nghe tôi mà vẫn tiếp tục hành động nó đang dang dỡ..

Bốp!

Lại một tiếng nữa vang lên, nhưng lần này cú đấm của nó không hề trúng mặt hắn, mà chính tôi đã đẩy hắn ra mà hứng trọn, tôi ngã nhào trên đất trước sự chứng kiến của cả hai người.

Quân, có sao không? – tôi thấy hắn bò tới chỗ tôi mà hốt hoảng

Anh, anh có sao không..?em..em xin lỗi..! – Vĩ nhanh chóng đẩy tay hắn ra khỏi người tôi mà rối rít xin lỗi.

Bỗng nhiên, lúc này tôi thấy một chiếc xe Messides dừng lại gần chỗ chúng tôi, một người đàn ông trung niên tuổi khoảng 45, bước xuống nhanh chóng đến gần hắn

Cậu chủ, cậu bị sao vậy?Mấy người này hành hung cậu hah?Có cần tôi báo công an không? - người đàn ông quát tháo thật lớn

Chúng tôi..! – tôi hơi ấp úng vì lo sợ người đàn ông sẽ báo công an thật

Không có gì đâu bác Trung, chỉ là hiểu lầm thôi!Chúng ta về đi! - thật là may khi hắn có ý bỏ qua chuyện này.

Vậy thôi mình về cậu chủ! Ông bà đang đợi ở nhà! - người đàn ông nói rồi vội đỡ hắn đứng dậy.

Hắn đứng dậy nhìn chằm chằm vào tôi một chút rồi lại đi nhanh theo người đàn ông ra xe, thấy hắn bước lên xe rồi đóng sầm cửa lại, tự nhiên tôi cảm thấy hơi...buồn buồn, chỉ mới nói chuyện với hắn và làm quen được một chút, tưởng quan hệ tôi và hắn sẽ khá hơn ai ngờ..lại gặp phải chuyện này, vậy là “bức tường” lại càng dày hơn rồi..Tôi ngước nhìn Vĩ rồi đẩy tay nó ra khỏi người mình mà lặng lẽ đứng dậy, tôi cảm thấy giận nó, với lại tôi không hiểu tại sao chỉ vậy mà nó đã làm lớn chuyện rồi và trên hết khi tôi bảo nó dừng tay thì nó đã không nghe lời tôi nữa..tôi buồn lắm…

(Chu choa, vậy là tuần sau Kiss thi rùi, chuẩn bị mệt dài dài rùi nà, hok bít có ai thương Kiss hok, với lại sắp tới Noel rùi, hok bít người yêu đang ở đâu nà, mong được đi chơi lém!!Comment típ nha mấy bạn!!)

minimoon
07-03-2008, 19:15
Chap X :

Tôi ngồi đằng sau lưng Vĩ mà không hề nói tiếng nào, chỉ im lặng mà ngồi, bầu không khí buổi tối, gió nhè nhẹ cũng không làm cho lòng tôi nhẹ bớt được khi mà trong đầu tôi giờ chỉ có hình ảnh hắn bị đánh bầm dập như thế, tôi thật hối hận khi để sự việc xảy ra mà không hế ngăn được nó, tại sao vậy?Sao nó lại làm thế?Ngày mai tôi phải nhìn mặt hắn sao đây?Cứ nghĩ tới cái ánh mắt hắn lúc ra về tôi lại càng thêm rối bời..cảm giác này là sao?Chẳng phải tôi cũng không ưa gì hắn sao, đáng lẽ hắn bị đánh tôi không vui mừng nhưng cũng không có lí nào lại buồn như thế, bao nhiêu câu hỏi cứ ùa ra tràn ngập trong đầu tôi lúc này…thật tôi không biết giải quyết thế nào nữa..

Cậu đứng lên, cả người hơi ê ẩm, nhưng nhứt nơi mép môi nhưng đôi mắt cậu vẫn không hề rời khỏi nhóc, nhóc đang ngồi đó, mặt bầm tím, trong lòng cậu thấy hơi nhói lên chỗ phần ngực, chỗ mà trái tim cậu đang đập, đúng nó đang đập, đập nhanh hơn bình thường, đập với một cơn nhói khó tả mà trước giờ cậu chưa bị lần nào, nhất là khi nhóc đang được một đôi tay khác đỡ lấy mà không phải là cậu. Tại sao vậy? Cảm giác đó là sao?

Chiếc xe do bác Trung lái, chạy nhanh trên phố, nhưng nó không nhanh như những gì cậu suy nghĩ hiện giờ, hình ảnh nhóc đẩy cậu ra để đón lấy cú đấm, mà đáng lí ra nó dành cho cậu nhưng nhóc đã …không dừng ở đó, cả câu nói của thằng bé kia – theo cậu đoán là em trai của nhóc, đó có phải là những gì nhóc nghĩ về cậu không?Dưới mắt nhóc cậu là một tên khinh người, chẳng coi ai ra gì sao?Nghĩ đến, hình như lúc ở trong lớp học nhóc cũng nói cậu là một người “xấu tính thấy sợ, khinh người thấy ớn, chảnh thấy ghia!” thì phải, cậu không hề buồn mà ngược lại còn cảm thấy mắc cười khi nghĩ đến hình ảnh một nhóc có thể vừa khóc mà vừa mắng cậu như vậy và cũng chính nhóc là người đầu tiên nói cậu như thế. Nhưng bất chợt nhớ lại hình ảnh đôi mắt ngấn lệ của nhóc, tim cậu lại nhói lên, tại sao?Cậu chỉ muốn thấy nụ cười vô tư, hồn nhiên của nhóc như lúc nói chuyện với Minh và Phúc chứ không muốn nhóc khóc, nhất là những giọt nước mắt ấy là do cậu gây ra cho nhóc…cậu dùng tay đè mạnh lên ngực để đè lên trái tim..chiếc xe vẫn chạy…

Anh..anh Quân, tới nhà rồi! – Vĩ nói với tôi khi hai đứa đã ở trước cổng.

Tôi nghe nhưng không hề trả lời, vì lúc này tôi cảm thấy không muốn nói chuyện với Vĩ , tôi xuống xe, đi đến nhấn cái chuông cửa như thường lệ và cất tiếng gọi :

Papa, mama ui!Có ai ra mở cửa cho pé Heo hok?

Từ từ, papa ra liền nà Heo ui! - từ trong nhà vọng ra tiếng ngừơi đàn ông, vậy là mama hôm nay có ca trực rùi giờ chưa về nữa - Đợi xíu đi, ba đang làm lỡ tay!

Một lát sau…

Rùi ra rồi nà!Làm gì mà hối dữ quá! - người đàn ông bận chiếc tạp dề Pikachu của mama đang loay hoay tìm chiếc chìa khoá để mở cổng cho 2 đứa con của mình kèm theo những lời nói nhắc nhở - Đi học mai mốt về đúng giờ nha pé Heo, có trễ hay gì đó cũng gọi báo nhà nghen!Ba ở nhà mà lo quá chừng mới kiu thằng Vĩ đi đón đó!

Dạ, con xin lỗi papa iu nhiều nha, tại hôm nay con trực nhật lớp nên quên giờ giấc lun! – tôi vừa cười vừa nói như mọi ngày để cho papa không bít là tôi đang buồn.

Trực nhật mà cũng say mê quên cả giờ giấc hả? – papa tỏ ra ngạc nhiên với lời nói của tôi.

Vĩ sao hok vào nhà, đứng đó chi? - tự nhiên papa kiu với ra đằng sau lưng tôi – Vào nhớ khoá cửa lại nha!

Tôi cố tình không quay lại nhìn nó, mà đi thẳng một mạch vào nhà bếp, trên bàn đã có sẵn đồ ăn nóng, nhìn ngon tuyệt, mama nấu ăn không thể chê, papa nấu ăn cũng không tệ, kakaka…

Chu choa, ngon quá papa ui!Nhìn là muốn ăn ngay rùi!Mời cả nhà vào ăn cơm! – tôi nói ra vài câu “tán thưởng” khi thấy papa và nó đi vào bếp cùng lúc.

Tôi cầm lấy nắm đũa, vừa chia vừa nói với Vĩ nhưng không hề nhìn nó, giọng nói có tỏ ra hơi lạnh nhạt.

Vĩ đi rửa tay rồi vào ăn cơm đi!

Trong bữa ăn tôi huyên thuyên đủ thứ chuyện trên lớp, nào là quen được 2 người bạn mới là Minh và Phúc, rồi tới chuyện chọc tức con nhỏ Hà, nhưng tôi không hề đá động đến chuyện xảy ra khi nãy, không một chút nào cả, ngay cả nhìn nó cũng không. Dường như papa thấy được sự việc đang diễn ra hơi khác với thường ngày nên mới hỏi tôi :

Con và Vĩ hôm nay có chuyện gì vậy?Hai anh em giận nhau ha?

Làm gì có papa, làm gì có chuyện hai anh em chúng con giận nhau nà, phải hok Vĩ? – tôi nhìn papa cười và quay sang nó như muốn ra hiệu cho nó.

Đúng, rồi đó ba, anh Quân thương con lắm! – nó nói và cố nở một nụ cười thật nhẹ và cũng thật nhanh nó quay ra chỗ khác.

Sao con không kiu bằng anh hai mà cứ kiu anh Quân hoài vậy? – papa hỏi nó khi nghe nó xưng hô vậy với tôi

Không sao đâu papa, kiu vậy cho thân, chứ kiu anh hai con nghe cũng kì lắm! – tôi cố tình giải vây cho nó.

Thui, anh em con muốn kiu sao thì kiu, nhưng nhớ giữ đúng “trật tự lớn nhỏ” àh!!

Ảnh đâu có lớn hơn con nhiêu đâu, có mấy tháng chứ mấy! - tự nhiên nó “dỡ chứng” la lên.

Cái thằng này, con muốn “làm phản” ha? – papa ngạc nhiên khi thấy biểu hiện nó như vậy.

Thui papa, lâu lâu em nó khìn papa đừng la nó chi!!Bác sĩ bảo khi bệnh nhân đang bị kích động hem nên chống lại bệnh nhân! – tôi cố tình đùa cho papa vui mà quên lời nó nói.

Thui em ăn lẹ đi, anh còn dọn dẹp rùi học bài nữa! – tôi quay qua nó thúc dục

Thật là buồn cười, người bực mình đáng lẽ là tôi mới đúng chứ sao giờ người bực mình lại là nó, tôi đang là người giận mà, tại sao nó lại còn phản ứng mạnh hơn tôi cơ chứ?Thằng nhóc này..thậ hok hiểu nỗi..nhưng lần này tôi phải giận nó để cho nó bít tay..dám cãi lời tôi và dám “làm loạn ở tuổi dậy thì”..

Thui, hai đứa muốn làm gì làm, ăn xong hai anh em dọn dẹp nha, ba vô phòng làm việc đây! – nói rồi papa đi lên trên lầu, đóng cửa lại.

Ăn xong chưa? Dọn lại đây cho anh rữa! – tôi đứng bên cái bồn rữa chén và “ra lệnh” cho nó, vẫn giọng lạnh nhạt.

Nó ngoan ngoãn nghe theo lời tôi, mang từng món trên bàn đặt bên cạnh cái bồn rửa, tôi dùng miến bọt biển đổ chút Sunlight vào rùi vò vò, khi đã có bọt tôi bắt đầu lấy từng chút từ “mớ hỗn độn” lau chùi rồi bỏ vào trong bồn vặn nước chảy từ trên xuống, từng giọt mát rượi thấm vào tay tôi, có mấy giọt văng tung toé trên áo, trên mặt tôi..vui dễ sợ..kệ chưa tắm mà quậy xíu hehehe…(hem bít có ai thix chơi trò này hem nè, vui lắm đó!!) Đang hí hoáy với mấy cái chén dĩa lộn xộn thì tự nhiên có hai cánh tay luồn qua hai bên eo tôi tiến ra đằng trước nắm lấy tay tôi hay nói đúng hơn là giựt lấy miến bọt biển từ tay tôi ..

Em đang làm gì vậy? – tôi hơi quay đầu ra sao hỏi nó, lúc này hai khuỷ tay nó hơi ép chặt vào eo tôi nên khó cử động cả người.

Rữa chén, hok thấy sao còn hỏi, đang phụ anh mà!! – nó trả lời tôi, bây giờ đầu nó đặt cạnh bên má phải của tôi, cằm nó tựa hờ vào vai tôi, ủa sao tui thấy giống nó đang ôm tui wé vậy? (chứ nó nghĩ đang làm gì chùi!Thằng khờ thấy ớn lun!)

Phụ thì đứng một bên mà phụ, làm gì phải đứng đằn sau như vậy?

Hem thix, thích đứng vậy đó, cho hok? – nó trả lời kiểu huề vốn không lãi đồng nào.

Thui tuỳ em, đứng sao thì đứng! – tôi cố tình hok quan tâm và tiếp tục làm việc

Đứng được một chút thì tự nhiên nó dùng cùi chỏ thọc nhẹ vào eo tôi, tôi không nói gì, nó lại tiếp tục làm vậy vài lần..tôi hơi nhột rùi nha

Em đang làm cái gì nữa vậy? Đứng hok yên hah? – tôi quay lại lần này dễ hơn được xíu, vai tôi có thể chạm được ngực nó, và đầu thì có thể ngước lên nhìn mặt nó mà nói chuyện.

Có làm gì đâu?Anh bị sai vậy?Nãy giờ em đứng yên mà. – nó cố tình đẩy tôi vào thế bị động

Em..em..trùi ui.. – tôi nói hok lại nên tức wé quay mặt lại hướng bồn rửa

Thui, anh đừng giận em nữa mà..anh - lần này cằm nó chà chà trên vai tôi, cùi chỏ nó thọc nhẹ vào hai bên eo típ tục

Thì ra ku cậu nãy giờ kiếm chuyện xin lỗi nè, tôi mắc cười quá nhưng cũng cố làm “mặt lạnh” để trừng phạt nó.

Giận gì?Có giận gì đâu, chỉ hok thích nói chuyện “với ai đó” thui, làm gì giận?Giận chuyện gì? – tôi cố tình nhấn mạnh từ “giận” để xem phản ứng nó thế nào.

Đó vậy mà nói hok giận, thui mà rộng lượng bỏ qua đi mà ca ca!Ca ca iu dấu ui, đừng giận đệ đệ nhỏ mà! – lúc này tui muốn cười gần chit nhưng cố cắng hai môi lại để hok phát ra tiếng – Em xin lỗi mà!Mai mốt hem làm vậy nữa đâu, tại em hắn ăn hiếp anh mà, em chỉ bảo vệ anh thui! Đừng giận đệ nữa mừ!

Thôi, tôi chịu hết nỗi rồi, con ngừơi tui vậy đó hok biết giận dai là gì, nó mới năn nỉ chút xíu mà mềm lòng rùi, tôi quay lại lần này là cả người đối diện với nó nhưng tôi vẫn đứng giữa hai cánh tay đang chống lên thành bồn của nó, mặt tôi như chỉ đối diện với ngực nó thôi (thèn cao quá chừng ta, ghen tị ghia!Nhưng cảnh đứng như vậy củng được hehehe^.^) Tôi đấm nhẹ vào ngực nó mà nói :

Vĩ hư lắm nà, chưa nghe anh nói xong mà đánh người bậy bạ rồi, đã vậy anh kiu dừng mà hok nghe lời anh gì hết!Mai mốt còn vậy là hok anh em hay nói chiện gì hết nha, tuyệt giao lun đó!Nhớ chưa?

Dạ, em xin lỗi, em nghe rùi, bít rùi khổ lắm nói mãi!Vậy là hết giận rùi nha ca ca! – nó vừa nói vừa lấy ngón tay dính đầy xà phòng chọt chọt vào eo tôi

Ái, dơ thèn quỹ, dám chọt anh nà..hehehe.. – tôi dùng tay quơ một miếng bọt quẹt lên cằm với lại lên mũi nó rùi tự cười sặc sụa

Chít rùi, anh gây chiến trước nha!ya..ya.. – nó dùng cả hai tay hốt bọt rồi chà lên cả hai má tôi

Áh, đau..ui da da! Đau thèn quỹ! – tôi rên lên khi nó chạm vào má tôi ngay chỗ bị nó đánh hồi nãy.

Em xin lỗi!Hồi nãy em đánh anh đau lắm hah? – nó dùng tay xoa nhẹ vào má tôi và hỏi

Hỏi vô duyên, bị đánh mà hok đau chứ sao mới đau?

Em xin lỗi, mà cũng tại anh tự nhiên đứng ra đỡ cho thèn đó chi!

Ai biểi anh kiu em dừng lại mà em hok chịu nghe chi, bởi vậy mai mốt phải nghe lời anh bít chưa? – tôi gằng giọng hỏi nó

Bít gòi! – nó trả lời quoa loa

Bít gòi thì ..hehehe..trả thù đây… - tôi dùng hai tay hết tung toé cả nước lẫn xà bông lên cả người nó, ướt từ trên xuống dưới.

Nó cũng không thua, cũng làm lại vậy trên người tui, vậy là “chiến tranh” nổ ra…được chút xíu thì…chuyện gì đến nó sẽ đến..

Chùi đất ơi, hai anh em “phá nhà” hah? Ăn xong hok lo dọn dẹp mà quậy gì đó, chùi còn te tua hơn lúc chưa dọn nữa!! – papa nghe ồn nên bứơc ra thấy cả “bãi chiến trường” hỗn độn – thui làm ơn lên lầu thay đồ, học bài rùi đi ngủ sớm dùm con “mấy ông tướng”, để đó tui dọn cho!!

Tôi lè lưỡi rùi nhăn răng cười làm huề với papa, nhanh như cắt nó nắm tay tôi chạy lên lầu để người đàn ông loay hoay với mớ hỗn độn.

Ngủ ngon nha papa!Chúc mama ngủ ngon dùm con!! – tôi đứng chỗ cầu thang nói vọng lại.

(Cha, phù xong đúng chap X rùi, đúng hẹn nha, tạm thời sẽ post chậm hơn nha để dành thời gian ôn thi HK I nữa, mau cho nó chóng qua đi, học mệt quá rùi!!Huhuhu!!Comment típ nha!!Pipi pà con ngủ ngon!>.<)

minimoon
07-03-2008, 19:16
Chap XI :

Sao nữa đây ? – tôi hỏi khi thấy bàn tay nó giựt giựt áo tôi

Thấy nó không trả lời nên tôi quay lại nhìn, thì thấy nó đang ôm trong mình một cái gối, và tay nó thì chỉ vào cái quạt hư ở góc tường. Àh..hiểu rùi…

Muốn ngủ chung hah? tắm rửa sạch sẽ chưa? – tôi cười và nói với nó – ở dơ là giường ai nấy ngủ àh, hok “thương hại” gì đâu đó!

Ca đừng lo, tắm bằng X-Men thơm lắm!Hok tin hah?Ngữi thử xem.. – nói rồi nó nhanh chóng cuối người xuống cho tôi “kiểm tra”.

Uh, duyệt! Cho ngủ đêm nay thui đó nha!

Tôi trèo lên cái thang nhỏ để vào góc riêng tư của mình, theo sau là nó, cái giường được đặt trong góc, không những thế tôi lại được ở tầng trên bên cạnh một cái cửa sổ nhỏ, cứ đến tối là gió ngoài vườn lại thổi, cảm giác mát rượi lúc nào cũng lan tỏa xung quanh chỗ ngủ của tôi, với lại tôi ít cho ai xem góc riêng của mình lắm, cho nên để bảo vệ nó tôi đã xin papa mắc cho tôi cái màn màu xanh lá bao xung quanh khuông viên chỗ đó. Bởi thế đây là lần đầu tôi cho Vĩ lên chỗ mình nên chắc nó cũng hơi tỏ ra ngạc nhiên, nó đảo mắt nhìn xung quanh một hồi nó quay qua nói với tôi :

Chùi ui, có chỗ ngủ đẹp vậy mà dấu nha! Mà sao em nghe có mùi hương gì thoang thoảng đâu đây?

Mùi hoa lài đó!Anh hay xịt để tạo cảm giác thoải mái, dễ chịu xung quanh chỗ này! – tôi giải thích cho nó nghe.

Ủa, có heo pông nữa nè, dễ thương wé, của ca hha?

Hok của “hàng xóm”, hỏi câu hok bít trả lời sao nữa, vô duyên gì đâu! – tôi trả lời trước câu hỏi hơi bị “ngố rừng” của nó.

Hỏi chút thui làm ghê thế! – nó trề môi ra, mặt hơi nhăn nhăn

Tôi cầm con heo lên, con heo màu hồng có cái đuôi như cái lò xo trông thật dễ thương, nó to “khủng khiếp”, tôi ôm nó vào lòng, đây chính là món quà đầu tiên mà papa mua cho tôi khi tôi tròn 6 tuổi, theo như papa kể thì ông nhận nuôi tôi từ một cô nhi viện, nhưng đó là nơi nào và những kí ức về nó cùng những người ở đó tôi hoàn toàn không nhớ một chút nào cả. Một tay ông nuôi tôi cho đến khi ông cưới mama thì lúc đó tôi cũng đã vào lớp 7…nhớ đến đây tôi quay sang nhìn Vĩ, không ngờ thời gian trôi qua nhanh thật, tôi còn nhớ cái ngày mà papa dẫn mama về giới thiệu với tôi và bên cạnh bà là một chú nhóc nhìn hơi “ương ngạnh”, ban đầu tôi cũng không thích nó lắm nhưng khi tôi đứng trước nó nói câu đầu tiên với nó :

Chào nhóc!

Nó nhìn tôi từ trên xuống dưới một hồi lâu, tự nhiên nó chạy tới ôm tôi, làm tôi khá bất ngờ và lúc đó nó cũng đã nói câu đầu tiên và đó cũng là câu nói khiến tôi cùng “hai người nghe khác” cũng phải trố mắt : “ Mai mốt em lớn em sẽ cưới anh!”. Nghĩ đến tự nhiên tôi lại tự cười một mình…còn nhỏ mà nói lung tung, hehe con nít gì..nít quỹ thì có, mà hok dám thành tinh rùi cũng nên..hihihi..tôi ôm chặt chú heo pông mà cười một mình…mà hok để ý có một người nhìn tôi với ánh mắt “dè chừng người điên”.

Tự nhiên cười một mình vậy? Có bị gì ..hok vậy anh? – nó hỏi tôi.

Anh..anh..hahaha..hahaha.. – tôi chưa kịp nói câu gì mà cười như điên, như dại, tôi cười lăn lộn – anh..anh nhớ..chuyện xưa thui..hahaha!

Trời đất! Có gì thì nói xong hẵn cười, vừa cười vừa nói hok nghe được chữ gì hết! – nó hơi khó chịu khi tôi có biểu hiện hơi bất thường.

Umh..anh xin lỗi..haha…um, anh chỉ đang nhớ lại cái ngày mà nhóc mới gặp anh lần đầu đó! Nhóc nhớ hok? – tôi trở lại bình thường, quay qua nhìn nó mà giải thích – hihi..nhóc có nói với anh một câu hết sức “ngây ngô” nhưng anh sẽ không nhắc cho nhóc nhớ đâu!!hehee…

..”mai mốt em lớn sẽ cưới anh”!!

Tôi đang cười thì nghe nó nói lại câu nói đó, mắt tôi mở ra hết mức “ngạc nhiên”, lúc này tự nhiên trông người tôi tự nhiên có cảm giác gì đó chạy khắp người… cảm giác thật lạ..nóng bừng trong người, tôi có thể cảm nhận được tất cả máu đang dồn về mặt, chắc lúc này mặt tôi đã chuyển hẳn sang một màu…nóng quá..

Em nói gì vậy? Lớn rồi mà còn nói năng lung tung, thôi ngủ đi sáng mai còn đi học! – tôi cố tình quay sang chỗ khác để cho nó không thấy khuông mặt mình lúc này,…tại sao lại?

Những lời em nói là sẽ làm được!

Hả? Em nói gì anh nghe hok rõ! – tôi thoáng nghe nó nói một câu gì đó, nhưng vì nó nói nhanh quá nên tôi không nghe kịp nên hỏi lại

Không có gì! Anh nè em cởi áo ra được chứ?

Cái gì? Trên này mát mà, cởi ra làm gì? – lúc tôi đã trở lại bình thường cũng là lúc nó lại đưa ra một câu nói khác làm tôi khá là “bối rối”

Nhưng em không quen ngủ mà bận đồ! – nó cằn nhằn

Trước khi lên đây tôi đã thấy nó bận một cái áo thun ba lỗ màu trắng và một cái quần đùi ngắn nhìn cũng “mát mẻ” lắm, vậy mà nó còn muốn “mát mẻ” hơn nữa thì…Tôi không như nó, không có thói quen bận đồ “lung tung” khi ngủ mà tôi có thói quen bận một cái áo pijama và một cái quần đùi khá ngắn, đối với tôi như vậy là thoải mái nhất rồi!^-^ ngoài ra tôi còn có thói quen khác là hay cởi bung hai nút áo ngực ra lúc ngủ, mà bộ pijama thì rộng nên đôi khi nó cũng hay tụt qua vai một bên nhìn..kekeke.cũng hơi hơi gọi là “khiêu gợi” đúng hem nhỉ! Dù sao tôi cũng thường ngủ một mình nên cũng không quan tâm lắm nên đâm dần thành thói quen rồi. Hôm nay có nó ngủ chung tôi cũng cảm thấy hơi bất tiện nhưng không vì thế tôi thay đổi thói quen hằng ngày, nhưng nó lại muốn tôi thấy thói quen của nó, tôi cảm thấy ..ko quen cho mấy nhưng do nó năn nỉ dữ quá nên tôi cũng đồng ý

Bận áo vậy rồi mà còn..thôi tuỳ em, muốn làm gì thì làm! Để anh quay sang chỗ khác.. – tôi cằn nhằn ngược lại nó - Cởi gì cởi lẹ đi rùi tắt đèn đi ngủ!

Nhưng chưa kịp để tôi quay sang chổ khác thì nó đã nhanh chóng cởi bỏ chiếc áo rồi quẳng vào một góc giường, cơ thể nó phơi bày trước mắt tôi, tôi chỉ dám nhìn rồi quay mặt vô phía tường, với tay tắt đèn một cách nhanh chóng, tôi không muốn nó nhận ra khuông mặt đang đỏ ửng của tôi lúc này, nếu nó bít là do nó thì thế nào nó cũng cho tôi là “kì quái” cho xem, đây là lần thứ 2.. àh ko lần thứ 3 tôi nhìn thấy “body” của nó (một lần lúc chở tôi về bị mắc mưa, một lần do trời nóng và đây là lần thứ 3!), hai lần trước tôi thấy thật bình thường nhưng sao lần này khác...có phải vì nó đang nằm chung giường với tôi không nhỉ…ôi! thật kì quặc khi nghĩ về “cơ thể” em trai mình..thôi bỏ qua, bỏ qua ..ngủ! Vừa mới nhắm mắt lại thì có một bàn tay lại khìu khìu sau lưng tôi

Gì nữa “anh hai” của tui! Tối rồi hok ngủ đi còn muốn gì nữa? – tôi hỏi nó nhưng ko hề quay người lại.

Anh..cho..cho..em..!

Thấy nó ấp úng, ngập ngừng mãi tôi mới quay sang nó mà hỏi thẳng :

Muốn gì nói đại, có gì mà khó nói dữ vậy?

Anh..cho em ôm anh ngủ nha!

Cái gì? – Tôi bật dậy nhìn nó mà hỏi lại nó một lần nữa – Sao hôm nay em..em sao vậy? Đòi những thứ kì cục quá àh! Nói nóng mà .. đòi ôm hah? Em có bị gì hok đó?

Gối ôm của em đâu? Sao hok lấy lên mà ôm? – tôi hơi nhăn mặt

Thui! Chỗ này hai người ngủ đã chật rồi, đem cái gối lên nữa chắc em “lọt sàn” quá!

Nếu ko được thì thôi, em chỉ hỏi thôi mà! – nó nói với vẻ mặt buồn như một đứa trẻ rồi nằm xuống quay mặt ra hướng khác. Nghĩ cũng tội nghiệp..

Thôi được rồi, muốn ôm thì cho ôm đó, lớn rồi mà còn nhõng nhẽo nữa, em thiệt là..!
Vừa nghe tôi chấp nhận điều kiện của nó thì nó đã quay mặt lại cười “tươi rói”, nó kéo tôi nằm xuống rồi nhanh chóng choàng tay ôm lấy tôi, lưng tôi đụng ngực nó, mặt hướng ra phía cái cửa sổ nhỏ, ngoài kia ánh trăng sáng chíu rọi từng tia vào “cái góc nhỏ riêng tư” này, gió cũng thổi từng cơn gió nhẹ luồn qua tóc tôi, một cảm giác mát rượi xua đi cái nóng bức trong người tôi khi nãy..tại sao tôi lại có cảm giác như vậy? Một cảm giác rất lạ..rất lạ...

Mà tại sao lại cứ muốn ôm anh cơ chứ, có con heo pông nè…!

Hehee..anh hai nhìn như Heo rùi, ôm con kia chi nữa? – nó cười nói nhỏ bên tai tôi

Ặc, trêu anh ha? – tôi với tay ra sau nhéo ngay eo nó

Ui! Người gì dữ dằn quá! Mới nói có xíu mà giở trò bạo hành rùi! – nó than vãn rùi típ đó lại là một câu hỏi hết sức.. - Tại sao hồi nãy anh lại ra đỡ đòn cho hắn? Chẵn phải là anh hai ghét hắn lắm mà!

Anh…anh. – tôi bối rối trước câu hỏi của nó, bản thân tôi cũng không hiểu sao mình làm vậy - Tại phản xạ thôi, em đánh người ta một cách vô cớ mà…nếu anh hok làm vậy thì hắn dám làm lớn chuyện lắm àh! Cái ông tài xế hồi nãy làm anh cứ tưởng xong rùi chứ..ai ngờ hắn lại bỏ qua!

Nói tới đây tự nhiên tôi lại nghĩ về khuông mặt hắn một lần nữa, khuông mặt hắn bầm tím nhìn tôi, cái ánh mắt ấy chứa đựng một điều gì đó rất khó diễn tả…tôi cứ nghĩ mãi, không biết ngày mai tôi phải đối mặt hắn như thế nào đây? Lúc này tự nhiên trong lòng tôi rối bời, thoáng chốc lại nghe tiếng nói của Vĩ, nó hỏi :

Có thật chỉ là “phản xạ” không? Nếu là người bị đánh là em, anh có ra đỡ cho em ko?

Nhóc hỏi vậy mà cũng hỏi, đương nhiên là anh sẽ đỡ cho nhóc rồi, anh là anh nhóc mà! – tôi quay mặt qua đối điện với mặt nó, nhìn vào mắt nó mà trả lời.

Không, em không muốn trong tư cách là một người anh, mà là một tư cách khác kìa..

Tư cách khác? Là gì, nhóc nói rõ cho anh được không? – tôi nhíu mày lại théc méc hok bít ý nó nói là gì.

Nó lấy tay ôm chặt tôi vào bờ ngực của nó, mặt nó dúi lên tóc tôi rồi nhanh chóng chuyển xuống bờ má của tôi, nó..nó hun nhẹ lên rồi nói nhỏ với tôi :

Rồi anh sẽ biết thôi, giờ chưa phải lúc..thui, hôn chúc anh ngủ ngon đó!! Ngủ đi anh Heo!

Nó nói vậy là có ý gì nhỉ? Thèn nhóc càng ngày càng lạ, không thể hiểu nổi nó nữa, mắt tôi bắt đầu nặng trĩu, tôi thiếp dần.dần..trước khi chìm vào giấc ngủ..gương mặt hắn lại thoáng hiện một cách mơ hồ cùng với ánh mắt đó, ánh mắt tràn đầy tình cảm….

Cậu ôm thật chặt người mà cậu yêu quý hơn bất cứ thứ gì, “người của riêng cậu” đang trong vòng tay của cậu, cảm giác thật yên bình, thanh thản khi mà người ấy đang trong vòng tay cậu, do chính cậu bảo vệ như một món “bảo bối” quý giá, lúc này ngừơi đó đã ngủ, thật nhỏ bé, thật vô tư, cậu nhẹ nhàng hôn lên đôi môi ấy, chỉ khẽ chạm nhẹ, cậu không muốn ngừơi ấy thức giấc, bàn tay cậu cũng nhẹ nhàng chạm vào chổ bầm trên má, mà người gây ra nó chính là cậu, tim cậu đau như thắt lại, tại sao người mà cậu thích lại ra đỡ đòn cho “tên đó”? Một lần nữa cái cảm giác lo sợ vuột mất người ấy lại thổn thức sâu trong thâm tâm của cậu…cậu ôm chặt người ấy lại trong vòng tay của mình..rồi cũng từ từ rơi vào giấc ngủ…thật nhẹ nhàng..

(Oa oa, âu âu..xong típ chap nữa rùi mệt gần chít, vừa học thi mà vừa phải ráng hoàn thành cho xong nè, mong sao cho qua nhanh để còn toàn tâm, toàn ý viết một mạch đến hết truyện lun!! Cho mấy bạn đọc thoải mái!! Comment típ nha!! Anigato!)

minimoon
07-03-2008, 19:18
Chap XII :

Ái..cha..sáng rùi, dậy thui hem trễ giống hôm qua nữa!

Một buổi sáng nữa lại đến với tôi, tôi vung chiếc chăn ra khỏi người vùng dậy nhìn cái đồng hồ. Rồi quay qua định đánh thức Vĩ, nhìn khuông mặt nó ngủ thật ..thật “dễ xương” hết sức ^-^, tôi lấy tay vén mái tóc dài đang che đi khuông mặt của nó, nhìn nó ngủ như một đứa bé, thật “vô tư” khi giờ học của nó cũng sắp đến…kekeke..tôi thoáng có một ý nghĩ “đen tối” trong đầu…
Tôi nhẹ nhành bước xuống giừơng, nhanh chóng làm vệ sinh cá nhân rồi chạy ngay xuống nhà. Thấy mama đang dọn bữa sáng, còn papa thì đang đọc báo

Chào buổi sáng mama, papa! – tôi toe toét cười

Có chuyện gì mà vui thế pé Heo – mama thấy tôi có hơi là lạ nên mới hỏi

Dạ hok, tại hôm nay dậy sớm nen tinh thần thoải mái vậy thui, hem có gì đâu mama!

Uh, ngồi vào ăn sáng đi sắp tới giờ học rùi, ủa..còn Vĩ đâu sao hok kiu nó dậy lun? – lúc này papa đã bỏ tờ báo sang một bên mà nói chuyện với tôi

Dạ, nó nói nó mệt nên hem xuống ăn sáng đâu? – tôi trả lời

Vậy nó có sao hok? Có cần mua thuốc gì hok? – mama thắc mắc

Hok so đâu mama, tại hôm qua nó thức khuya học bài thui, cứ để nó ngủ!

Thui, cả nhà ăn cơm đi! Con còn đi học nữa! – papa hô to

Buổi ăn sáng diễn ra hết sức bình thường, mama và papa cứ nhìn tôi hoài chắc họ théc méc tại sao hôm nay tôi cứ cười hoài trong suốt bữa ăn sáng, thui..hok cười nữa ăn nhanh rồi đi học thơi, hok là trễ học nữa. Tôi nhanh chóng giải quyết bữa sáng của mình bằng tốc độ nhanh nhất…xong..

Thưa mama, papa con đi học đây! – tôi dọn chỗ chén đĩa của mình ra bồn rữa bát rồi vụt nhanh qua hai người vẫn còn đang gặm ổ bánh mì ốp la.
++++++++++++++++++++++++++++++++++

Áh, trễ giờ rồi, anh Quân đâu rùi, sao hok kiu em dậy? Áh, áh…trễ rồi, anh Quân chiều về biết tay em!! Ah…ah..

Chiếc xe đạp vừa chạy qua khỏi cánh cửa nhà chưa được bao nhiêu thì từ trong nhà đã vọng ra một “tiếng hú” của một con thú vừa mới thức dậy và biết mình bị trễ học mà nguyên nhân là từ một con Heo là anh nó đây..kakaka..cười trong mãn nguyện>.<

Một buổi sáng thật trong lành, mà cũng có thể là trong lành đối với tôi vì đã trả được thù (nói nghe thấy ghia!), từng cơn gió man mát buổi sáng thoáng qua thật nhẹ nhàng, trời hôm nay không nắng mà hình như đang bắt đầu chuyển mưa, có thể chút nữa mưa sẽ lớn cho coi, kể cũng lạ còn 3 bữa nữa là tới Noel rùi mà trời dạo này cứ mưa phùn hoài, không biết đến bữa đó trời có mưa hok? Mà thôi kệ, mưa hay không thì cũng chẳng liên quan đến mình, noel nào mình cũng ở nhà mà có đi chơi với ai đâu, papa với mama thì cũng làm việc trong ngày đó tới khuya mới về, Vĩ thì đi chơi với bạn nó, còn mình …ở nhà coi nhà và coi Tivi.. đang mãi mê với những suy nghĩ của mình, bổng một chiếc xe Nouvo màu đen vụt ngang qua nhưng cũng đủ để tôi biết đó là ai..là hắn, hắn không hề nhìn tôi, cũng phải thôi bị đánh mà tức giận cũng là chuyện bình thường..nhưng tôi sao lại cảm thấy buồn..thật kì lạ.. ủa mà sao hôm nay hắn hok đi xe 4 bánh mà đi xe 2 bánh?? (thèn này đang bùn mà, phá hết không khí lãng mạn!) Cuối cùng chiếc xe đạp đã dừng trước cổng trường, nhanh chóng gời chiếc xe đạp vào chỗ giữ xe rồi tôi chạy thật nhanh ra căn – tin để mua….

Tùng..tùng..tùng ..

Tôi nhanh chóng chạy về lớp học của mình, đi ngang lớp nhỏ Hà thấy nó đang nói chuyện với một đứa con trai, nhìn thân thiết lắm, ặc..dám nó mới “rù quến” thèn nhóc lắm àh! Nhỏ này ghia thiệt!

Vừa đến được ngay cửa lớp thì đã chạm mặt với hắn, tôi chỉ nhìn rồi nhanh chóng quay sang chỗ khác, còn hắn với ánh mắt “lạnh tanh” như mấy hôm trước nhìn tôi rồi đi vào lớp. Tôi đi theo sau hắn, về đến chỗ ngồi của mình, tôi lén nhìn sang hắn, thì thấy hắn đang dùng ánh mắt sắc như dao nhìn chằm chằm mình..nhanh như chớp tôi quay sang chỗ khác…trùi, có cần “hận” mình vậy hok trời? thôi..quên quên.. ủa tên Hội phó hôm nay lại ngủ quên àh? Quay sang thấy thư kí Lý cũng chưa đến, chậc..hai người này, vô học lâu rồi mà..chùi chẳng lẽ hai người đoá ngủ chung rồi ngủ quên chung.hehehe!!

Cả lớp nghiêm! Chào cô!

Đang băn khoăn sao 2 người đó chưa đến thì thằng Lâm lớp trưởng (thằng này hôm qua bắt tui trực nhật nà! Hok biết tối qua có bị đau bụng hok?) hô to làm tôi giật cả mình. Bà cô dạy Toán bước vào mỉm cười và cho cả lớp ngồi xuống. Tiết học diễn ra hết sức bình thường, thỉnh thoảng tôi có quay sang nhìn hắn, có thể nhìn lén là không tốt, đặc biệt là nhìn lén một cậu con trai khác, nhưng tôi không thể phủ định nhìn hắn đang chăm chú vào bài giảng, gương mặt thật nghiêm túc, nó toát ra một sự thu hút khá kì lạ, rất đặc biệt, ánh mắt hắn thật đẹp…ặc lại suy nghĩ lung tung rồi..Tại sao vậy nhỉ? Tôi mới quen biết hắn có 3 ngày thôi mà, ban đầu chẳng phải mình ghét hắn lắm sao? Nhưng tại sao giờ hắn giận mình thì trong lòng lại cảm thấy khó chịu như vậy? Con người mình nhiều lúc kể cũng lạ thật, cứ nghĩ bâng quơ vào những chuyện không đâu, cứ nghĩ đến hắn hoài như vậy…

Thưa cô tụi em mới đến ạ!

Thôi nghe thấy hai giọng nói liền nhìn lên trên thì thấy Minh và Phúc đang đứng trước cửa lớp mà thưa vọng vào.

Sao giờ này mới đi học? – cô Linh hỏi nhưng không hề gắt gao

Dạ, xe của tụi em hư dọc đường ạh! - cả hai cùng nói một lượt

chậc, thôi về chỗ ngồi đi, lấy tập vở ra chép bài vào! – cô ra hiệu cho hai đứa vào lớp

Phúc vừa về tới chỗ ngồi thì lần này tôi đóng vai là người “nhiều chuyện” hỏi cậu ta đủ thứ, nhưng chỉ nói nhỏ thôi chứ hok mún bị đuổi ra như lần trước.

Sao hôm nay cả hai đi học trễ vậy? – tôi mở đầu

Thì tại xe hư, bộ hồi nãy you hok nghe tụi tui nói hha? - hắn mỉm cười trả lời

chứ hok phải hai ngừơi ngủ chung rồi ngủ quên lun hah? – tôi trêu lại

Làm..làm..làm gì có, giỡn hoài! Thui để Phúc chép bài! - giọng Phúc trở nên lấp bấp, mặt chuyển sang màu đỏ, nó nhanh chóng cuối xuống chép bài để tránh để tôi nhìn thấy…ngộ thiệt.. đùa thôi mà! Nhìn qua bên kia thấy hắn cũng đang nói nhỏ gì với Minh, mà mặt Minh cũng như mặt Phúc lúc này.

………..tùng ..tùng tùng…

Wow, cuối cùng cũng ra chơi, ặc..ba tiết học mệt mỏi thật. Phúc và Minh đâu nữa rùi? Sao cứ ra chơi là biến mất hết vậy ta? Thôi, chuẩn bị “kế hoạch”…đợi mọi người trong lớp ra gần hết, chỉ còn một hai đứa trong lớp và đặc biệt hắn vẫn còn ngồi đó đọc sách. Tôi chạy lại ngồi đối diện, hắn ngước lên nhìn tôi, trùi ui! Giờ nói sao đây..?

Àh.. àh..trời hôm nay đẹp hah! – chùi nói tùm lum rùi

*Rầm..rầm..xoạt …rào rào….mưa tự nhiên rơi nặng hạt..gió quá chừng..*

Bạn hay thiệt hah, trời đang đẹp, bạn nói có một câu mà nó chuyển sang bão lun! - hắn nhìn tôi và nói

Áh, đâu phải đâu! Mình…mình.. ặc !! – mà công nhận “ông trời” này ghét mình nà, làm gì mà như phim vậy, mới nói có câu “trời đẹp” àh, mà….ui

Bạn gì ui, bạn ui…đang giận tui hah? – lần này tôi nói chuyện tự nhiên hơn hồi nãy và cũng đã vô thẳng vấn đề.

Tui tên Long, với lại tui đâu có giận gì ai đâu! – hắn nhìn tôi bằng cặp mắt sắc lạnh đó.

Đó, đó ..vậy là đang giận tui mà!

Thui mà, tại hôm qua thèn em tui hiểu lầm ông “ăn hiếp” tôi thôi, với lại nó nóng tính thiệt!! Lỗi của tôi, tôi xin lỗi mà, còn về thèn nhóc đó tôi đã cho nó một “bài học” rùi! Xin lỗi mừ..please..sir…!!! – tôi năn nỉ hắn đủ kiểu, tôi cũng không biết tại sao mình lại hạ mình như vậy nữa! Thôi kệ tới lun!

Tôi đã nói là không giận mà! - hắn nhíu mày lại nói với tôi

Thui mà, đang giận đó..thấy chưa..vậy là giận mà… - tôi kì kèo với hắn

Cậu..cậu.. trùi ui, hok có mà!! – hắn đặt cuốn sách xuống, béo má tôi mà nói

Thui được rùi, đây nè..! – tôi móc trong túi ra hia cây kẹo mút lúc nãy tạt qua căn – tin mua – Lần này là hai cây đó, đừng giận tui mà!!

Ặc, tui hok ăn kẹo đâu, tui nói là hok có giận bạn mà, bạn thật phiền quá đi! - hắn bắt đầu bực mình nói

Tui…tui..tại tui..! – miệng tôi mở không ra, mắt bắt đầu cay, sao vậy? Tự nhiên mún khóc nữa àh…

Áh, khóc nữa àh, chùi tui chưa thấy đứa con trai nào lớp 11 rồi mà còn dễ khóc như bạn vậy đó!! – hắn bắt đầu lúng túng.

Okie, okie..thua bạn lun..uh thì coi như tui giận đi.. đưa kẹo đây!! Tui nhận kẹo rùi mà, nín dùm cái đi “em bé khóc nhè” !! – hắn giật lấy hai cây kẹo trên tay tôi bỏ vào trong túi hắn và trêu tui

Uh, uh..hết giận rùi nha!! Hehehe..vậy mới được chứ!! – công nhận tôi là người dễ khóc dễ cười thiệt!>.< Mà “nước mắt” của tôi cũng công hiệu ghúm, ít nhất là với hai người hehehe…

Àh, chưa hết giận đâu..! Nếu bạn hứa với tôi một chuyện..! – tôi vừa định đi chỗ khác thì hắn ngồi đó nói với tôi

Áh, còn nữa hah? Uh..nói đi nếu làm được tui sẽ làm!!

Noel..noel..có rãnh không? – mặt hắn hơi đỏ lên, giọng cũng hơi run run

Huh? Chi vậy? – tôi hỏi ngắn gọn

Uh..thì..thì..nếu rãnh thì đi chơi với tôi được không? - hắn nói nhanh

Ha? Đi chơi? Tui với ông hah? Uh thì… - tự nhiên trong người tôi cảm thấy nóng nóng – uh thì..!

Không rãnh thì thôi vậy! - hắn “phủ định mệnh đề”

Àh, hok..rãnh, vậy mấy giờ? Ở đâu? – tôi nhanh chóng trả lời hắn kèm theo những câu hỏi

Tới đó tui báo cho bạn biết!! - hắn lại cầm cuốn sách lên và chăm chú đọc

Ờ ờ, vậy tui đi chơi nha!! – tôi bước ra khòi cửa lớp, quay lại nhìn hắn một cái thì thấy hắn đang cười..chắc đang đọc truyện cười..thui qua lớp con Hà chơi…

Trên đừơng đi, tôi cứ nghĩ chuyện hắn mời tôi đi chơi mà miệng cứ cười như bị điên, đây là lần đầu có người mời tôi đi chơi mà người đó lại là người tôi thấy ghét mấy ngày trước mới ghê. Trước giờ, mấy dịp lễ thì toàn ở nhà hay kiu con Hà qua nhà chơi (nếu nó hok có đi chơi với ai!!) uống nước coi phim..tự nhiên, năm nay lại có người mời đi chơi, ặc..hok biết vui hem? Hehehe…

Eh, ku chừng nào xuống tới căn tin nhớ mua dùm bịch bánh mì với ly nước ngọt nha!! – một giọng nói quen thuộc vang lên kéo tôi ra dòng suy nghĩ

Áh, trời đất tôi đi gần tới cầu thang rùi hah, ặc..nhỏ Hà mà hok kiu lại dám đi xuống dưới sân lun rồi quá!!
Tôi nhanh chóng quay lại, tiến tới chỗ nó đang đứng. Nó nhìn tôi théc méc :

Ủa, hok có xuống căn tin hah?

Hem, tao định qua lớp mày để nói chuyện, lo nghĩ chuyện tào lao nên ..hehehe!! Hồi sáng tao thấy mày nói chuyện với thằng nào nhìn..tình lém mừ!

Ai…ah! Thằng đó àh, uh..tên Tuấn, học chung lớp với tao đó! Nó đòi quen tao và tao cũng đồng ý rồi! – nhỏ cười thật tưôi và mặt có hơi đỏ lên.

(Úi, xong chap mới nà, chùi thi mệt quá chừng, giờ mới gặp lại, hồi bữa máy tính hư, làm Format toàn bộ mất hết dữ liệu lun! Giờ viết lại từ đầu mún điên cái đầu lun!! Comment típ nha!)
Chap XIII :

Nhóc lại có một hành động xin lỗi hết sức “dễ thương” với cậu, mặc dù cậu không hề giận nhóc, chưa hề giận. Hiện giờ cậu đang rất vui, thật sư rất vui vì nhóc đã đồng ý đi chơi với cậu vào Noel này…nhưng trong lòng cậu hiện giờ cũng đang dao động, cậu cũng không hiểu tại sao cậu lại mời nhóc đi chơi? Phải chăng nhóc hơi “đặc biệt” hơn những người cậu đã gặp hay là …? Hiện giờ cậu vẫn chưa thể xác định được, nhưng cậu chỉ biết một điều rằng, ở bên nhóc thật vui mặc dù cậu nói chuyện với nhóc chưa được mấy câu và cậu cũng biết “ấn tượng xấu” cậu để lại trong nhóc cũng chẵng ít. Bây giờ, cậu chỉ quan tâm tới ngày hẹn của cậu và nhóc, nó sẽ như thế nào? Cầm hai cây kẹo trên tay mà cậu cười trong vô thức….
+++++++++++++++++++++++++++++++++++++

Nó hẹn Hà tối noel di chơi hả? – tôi tròn xoe mắt nhìn nó

Uh, nó hẹn 7h tối, Tuấn qua đón tao, rùi đi xem phim hay gì gì đó… - nhỏ thẹn thùng cuối mặt xuống trả lời tôi.

Hehe..con gái biết yêu có khác, từ “ác quỹ râu xanh” trờ thành “cô bé quàng khăn đỏ” lẹ thiệt. – tôi cười và trêu nó

Áh, chít ku àh, nói chịn đàng hoàn nha, tao tu rùi đó!! – nó nhéo tôi nhưng cú nhéo không đủ làm tôi đau

Dạ, thưa chị cho em hỏi chùa nào chứa chị vậy? Dám chị kua lun trụ trì ở chùa đó rồi mớ có vé vô trong đó hén!

Chít cha, quá đà, nhỏ đang nhìn tui với ánh mắt đầy “lửa hờn”, răng cắn chặt môi…thui rùi..chưa kịp chạy nhỏ đã gạt chân cho tui té một cái ..bịch, nhỏ đang định dùng tay nắm đầu tui đập xuống sàn nhà (ặc, bạn bè thân ghia..>.<) thì…

Hà đang làm gì đó? – cái thèn lúc sáng nói chuyện với nhỏ, thèn Tuấn bước tới hỏi

Nhanh như chớp, nhỏ dùng tay phủi phủi cái gì đó.. trên đầu tui thay vì dùng để nắm đầu tui như “kế hoạch” ban đầu. Rồi nhỏ chuyển tông 360 :

Trên đầu Quân có dính gì nà! - nhỏ nói rồi quay ra sau vờ như cái thèn Tuấn đó mới đến, giọng nhão nhoét - Ủa, Nãy giờ Tuấn đứng đây hah? Hà hem bít, xin lỗi Tuấn nha!!(~_^)

Uh, hok sao đâu, tại thấy Hà đang nói chuyện với bạn này nên hem dám làm phiền..- thèn đó gãi gãi đầu nói chuyện với nhỏ

Ai?..Ah Tuấn nói Quân đó hah? Đâu nó đâu..? – lời nói của nhỏ kèm theo cái “thân hình” cứ lắc qua lắc lại nhưng còn cái đầu thì cứ nhìn chăm chăm thèn Tuấn

Chẵng phải cái bạn đó còn đang nằm đó hah? – thèn nhóc nheo một bên chân mày và dùng ngón tay chỉ vào tôi.

Dạ, em nằm như “tiên cá mắc cạn” nãy giờ ở đây nà, chị ui!!

Ủa, Quân nằm đây nãy giờ ah? Sao lại nằm đó mau về lớp nằm đi! – nó lấy tay kéo tôi lên, mắt nó ra hiệu, miệng cũng ra hiệu kiu tôi là “mày biến về lớp dùm tao!!”, tôi hiểu..kekeke

Dù vậy tôi vẫn quay qua, làm quen với “người ấy” của nhỏ coi như là chào hỏi vậy..Uh, nhìn thèn này cũg được, tướng tá cao ráo, nhưng chắc chỉ cao hơn tôi phân nửa cái đầu thui (sao mình hem được cao cho mấy vậy ta, hơi bị bùn!). Tóc cũng cắt mái xéo nhỉ, kiểu này dạo này hơi bị mốt àh, sao ai cũng cắt vậy hết ta hắn nà, Vĩ nà rồi thêm thèn này nữa…chậc chắc mình cũng cắt cho đúng mô đen wé, hem thui người ta kiu “pé Heo lúa” là chít lun, nhưng ở thèn này có màu tóc nhuộm không quá rõ nhưng cũng dễ thấy khi nó ra nắng, tôi còn để ý bên tai phải còn có một cái lổ để đeo khuyên.. ặc.chắc thèn này cũng “ăn chơi” chín hiệu nà, dây nịt cũng có hình đầu rồng nữa..và ..và..nhiều chỗ nhìn thấy hắn giống “công tử nhà giàu ăn chơi”, tôi hơi bị lo cho con nhỏ bạn “ngây thơ cụ” của tui quá..nhưng lỡ nói ra nhỏ giận mình thì sao..thui vậy mình biết là được rùi!!

Chào, bạn mình tên Quân, là bạn thân nhỏ khùng này, trong trường này mình chỉ có nó là bạn thui, nên hay qua đây nói chịn, đừng hiểu lầm nha!! – tôi cười với nụ cười chín hiệu “dễ thương con nai vàng”

Uh, chào bạn, mình là Thanh Tuấn, học chung lớp với Hà…! – thèn nhóc ấp úng

.Tôi cuối sát vào mặt nó, một tay che miệng và nói nhỏ với nó : “…và là bạn đặc biệt với nhỏ phải hem? Tui nói ông biết nhỏ là bạn thân tui, ông mà làm nhỏ bùn chít với tui àh nha!!”

Nè, hai người đang nói xấu gì tui vậy? – nhỏ cũng đưa mặt lại gần khi tui vừa dứt câu

Bà có gì tốt để người ta nói xấu hah? – nói rồi tôi quay qua bên thèn nhóc mỉm cười – Thui, chào bạn nha, mình về lớp đây, rất vui được biết bạn!!

Tôi nhanh chân, chạy về lớp học của mình, tim tôi tự nhiên nhói lên ..kì lạ, trong lòng cảm thấy một điều bất an mà không giải thích được…một điều gì đó sẽ xảy ra giữa tình bạn của tôi và nhỏ…
++++++++++++++++++++++++++++++++++++

Cậu nhóc chạy đi, để lại sau lưng hai người với ánh mắt chăm chú nhìn theo. Cô gái quay qua bắt chuyện với chàng trai – người mà cô nói với cậu nhóc đó là “bạn trai” của mình.

Hùi này, Quân nói gì với Tuấn vậy? Nói xấu Hà hah?

Đâu có nói gì đâu, chuyện của con trai đó mà! Hà đừng đa nghi như vậy! Hì hì.. – Tuấn gãi đầu cừơi xoa dịu sự tò mò của Hà

Ngừơi đó là bạn thân của Hà hả? - tới lượt Tuấn chất vấn Hà – Nhìn sao sao ấy..?

Uh, đó là bạn thân của Hà hùi tiểu học lận, nhà cũng ở gần nữa, mà Tuấn nói nhóc đó sao sao là…sao? – cô bạn théc méc trước câu nói mập mờ của cậu “bạn trai”.

Uh thì…nhìn bạn đó giống con nít quá hah! Da trắng như em bé vậy…với lại.. – Tuấn lại ngập ngừng – …với lại con trai mà dễ thương như con gái vậy đó!

Uh, có sao đâu, ở nhà nhóc đó và trong xóm cũng hay kiu nhóc bằng biệt danh là “pé Heo” mừ!! Hehehe..nhìn trắng trẻo như heo con vậy đó! – Hà vừa cười vừa nhìn sang hướng cậu nhóc vừa chạy đi – Tuấn phải thấy cảnh Hà đập vô mặt.. í lộn..nựng vô mặt nó ..trùi nhìn nó ti hí hai con mắt mà không nhịn cười được.

Àh, pé Heo hah, nghe dễ thương quá chứ.. – chàng trai nói nhỏ cùng với tiếng trống hết giờ ra chơi vang lên…tùng tùng tùng…

Thui vào lớp đi Tuấn! – Hà nắm lấy tay chàng trai kéo cậu bước vào trong lớp, để cho một ánh nhìn vẫn còn ngoài hành lang..theo hướng một cậu nhóc vừa chạy đi…
++++++++++++++++++++++++++++++++++++

Hey, nãy giờ you đi đâu vậy? – tôi vừa định bước vô lớp thì đã có một bàn tay kéo tôi lại.

Ặc, làm hết hồn! Tui mới qua lớp nhỏ bạn nói chuyện với nó! Còn Phúc, nãy giờ đi đâu vậy? – tôi théc méc – còn nữa, cứ giờ ra chơi là Phúc và Minh biến mất tiêu àh, vậy mà nói rũ người ta đi chơi!!

Tôi phùng má, làm mặt giận và chờ đợi câu trả lời của Phúc. Thấy hắn nhìn tôi cừơi “mỉm chi beo” nói :

Hì, Quân giận nhìn dễ thương ghia, xin lỗi Quân nha! Mình và Phúc giờ ra chơi mấy bữa nay cứ bận chuyện trên văn phòng hoài nên hok có thời gian, mai mốt bù cho Quân nha!! – Phúc giải thích với tôi.

Tôi và Phúc cùng đi vô lớp, đi gần đến bàn của hắn, tự nhiên Phúc đập hai tay vào nhau như nhớ ra chuyện gì đó rồi Phúc thông báo một tin hết sức bất ngờ và nó cũng đủ lớn cho cả lớp đều nghe:

Ah, sắp tới noel này trường mình tổ chức một Buổi tiệc giáng sinh lớn lắm đó, nghe nói có cả Vũ hội nữa, tất cả học sinh đều tham gia! Không chỉ thế, hình như trường còn treo giải “cặp đôi huyền thoại” gì gì đó nữa…

Tôi vừa nghe xong tin đó chưa kịp mở miệng ra để hỏi thì cả lớp đã lấn tới mà cùng đồng thanh

Hah…..? thiệt hok vậy?

Một đám đứa trong lớp quay quanh bên Phúc nhiều đến nỗi cả ngừơi tôi bị đẩy ra ngoài, đang nhăn nhó vì bị đạp ra như thế thì tôi chợt nhớ…úi, chít cha, hôm đó hắn rũ mình đi chơi mà, làm sao giờ?

Nghĩ đến đó tôi quay sang nhìn hắn, thấy hai chân mày hắn cũng đang nheo lại như có chuyện gặp chuyện gì khiến hắn bực mình, hình như hắn biết tôi đang nhìn nên hắn liền quay sang chỗ khác. Ặc…sao giờ, chắc chìu về kiu hắn bàn lại “kế hoạch” mới được..huhu..sao đủ thứ chuyện hết vậy nà, mới vô học được chưa tới một tuần mà đã vậy rùi…năm nay chộc sống mình “ sôi động” ghúm, mà công nhận nhà trường này cũng dư tiền thiệt, làm như ở nước ngoài vậy, Giáng sinh mà cũng tổ chức tiệc tùng nữa…

Tôi bước về chỗ ngồi, quay qua nhìn hắn, thấy hắn lại đang đọc sách..ko biết sách gì mà hắn đọc hoài. Àh, mà giờ mới để ý thấy Minh đã ngồi cạnh hắn lúc nào, khuông mặt của Minh lúc này nhìn thấy có cái gì đó buồn lắm, định qua hỏi chuyện thì giáo viên vào nên lại thôi…

Lại thêm ba tiết học nhanh chóng trôi qua, một ngày nữa sắp hết, cả lớp đứng lên chào giáo viên rồi nhanh chóng lụi hụi cất tập sách thì bổng tiếng nói ông thầy nào đó phát qua loa :

Các em học sinh nán lại lớp một chút để các thầy giám thị “tuyển chọn” một số em cho Bữa tiệc Giáng sinh thứ 6 này!

Hả? – cả lớp cùng ngạc nhiên

Ủa, tuyển chọn gì vậy Phúc, sao hùi nãy đâu nghe Phúc nói gì đâu? – tôi quay qua nhìn Phúc thắc mắc

Ủa, Phúc chưa nói cho Quân nghe ha? – Phúc gãi đầu hỏi lại – ùh thì..chẳng qua là nhà trường muốn toàn bộ học sinh đều có mặt đầy đủ nhưng sợ có những bạn chưa có bạn nhảy nên…

..nên sao? – tôi hỏi mà cảm giác hơi bị “bất an” – sao nữa Phúc..?

Nói sao nhỉ.. ùh thì là chút nữa các Giám thị sẽ đi từng lớp, mang theo một cái hộp có những lá thăm ở trong đó, mỗi học sinh trong lớp đều phải bóc nếu ai trúng lá thăm Bingo thì…. – Phúc lại ngập ngừng

Ặc, thui nha hem chơi trò này nữa nha, nói đại đi làm Quân hồi hộp quá àh!

..thì sẽ bị bắt đứng trên sân khấu vào đêm đó để cho những bạn “cô độc” chọn làm bạn nhảy của họ, hehehe..giống như một kiểu chọn nô lệ vậy đó!! – cậu ta dừng lại một chút rồi lại típ – mà theo như thống kê của nhà trường thì học sinh nữ lại ít hơn nam sinh cho nên những bạn bóc trúng là thăm đó thì nếu là nữ thì hok sao, nhưng còn là nam thì phải nhập vai “mỹ nam nhân” đó!! Nhưng mỗi lớp chỉ chọn 3 người àh, nên cậu đừng có lo!!hehehe…

nhập vai “mỹ nam nhân” là sao? – tôi lại hỏi típ

Là mấy bạn nam phải đóng vai nữ đó, phải bận váy, trang điểm này nọ …còn đội tóc giả nữa!! - giải thích tỉ mỉ

Áh, sao kì vậy, trừơng này hơi bị shock àh, là nam làm sao giả nữ được …chùi ui!! – tôi hết sức bất ngờ khi nghe được tin đó

Hehehe..có sao đâu, dễ gì cậu bóc trúng lá thăm đó..mà có trúng khỏi cần giả cậu nhìn cung”dễ thương” như con gái rùi..!! – Phúc cười ti hí con mắt trêu tôi

Uíi, đau…! – tôi lấy tay đánh vào lưng Phúc một cái chát rõ đau – Sao Quân đánh Phúc?

Phúc coi chừng Quân àh! – tôi lườm nó

Chứ Phúc nói gở vậy, hùi Quân bóc trúng thì sao? – tôi nhăn mặt trả lời – Quân mà dính lá đó là Quân nghỉ học àh!

Heeeheheh….dám nghỉ hok?

Ngừng nói chuyện với Phúc, thấy hắn đang nhìn tôi, tôi quay qua nhìn hắn, hắn quay đi chỗ khác…úi chuyện này ngộ àh nha..người đâu mà kì cục>.<
Bất chợt thấy Minh đang úp mặt xuống mặt bàn, nằm im lặng ở đó, tôi mới quay qua hỏi Phúc :

Minh và Phúc đang giận nhau hah?

Huh..sao Quân lại hỏi vậy? – Phúc quay qua nhìn tôi ngạc nhiên hỏi

Uh, thì thấy Minh hôm nay sao sao đó, với lại Phúc cũng ..uh lạ hơn mọi bữa! Hai người chắc có chuyện gì hah?

Phúc cũng hem bít nữa, hồi sáng xe hư dọc đường, trong lúc chờ sửa xe Phúc mới kể cho Minh nghe là Phúc mới quen một cô bạn gái mới, thì…vậy đó, hok bít Minh giận gì nữa? Mình cũng hem dám hỏi! Hay Quân hỏi dùm Phúc nha? - hắn kể cho tui nghe

Vậy thui hah? Ngoài chuyện đó có làm gì có lỗi với Minh hem? – tôi hỏi thêm câu nữa

Chưa kịp nghe câu trả lời của Phúc thì hai Giám thị - một thầy và một cô đi vào, trên tay ngừơi thầy cầm theo một cái hộp nhựa trong suốt, bên ngoài dán chữ Bingo thật lớn màu xanh dương thật đậm, còn cô giáo đang mang một đống danh sách học sinh từng lớp kèm theo mộtcây bút bi đỏ. Ông thầy nhanh chóng đặt cái hộp lên bàn giáo viên, chĩnh lại cặp mắt kính rồi dỏng dạt nói lớn :

Các em học sinh ở đây, từng em một lên bóc thăm rồi đưa cô Thanh kiểm tra! Sau khi đã có kết quả thầy sẽ giải thích cho các em hiểu sau!

Từng đứa trong lớp bước đến gần chiếc hộp, thò tay vào bốc lên một mảnh giấy, nhìn mặt ai cũng tỏ ra nghiêm trọng như chuẩn bị lên “pháp trường” vậy^.^ Từng người bốc rồi đưa cho cô giáo tên Thanh, một rồi hai..rồi 7, 8..chít cha tới mình rùi…ặc lạy ông địa cho con qua khỏi …nam mô…

Tôi nhẹ nhàng bốc một tờ giấy trong thùng ra mà tim đập như xe tải chạy trên xa lộ Đại hàng, bước đến cô Thanh, tôi cũng nhẹ nhàng mở miếng giấy ra không coi mà đưa ngay cho cô kiểm, sau đó tôi nghe cô nói với qua chỗ ông thầy :

thầy Nghĩa, Bingo !!

Cái gì….ẳng ẳng, éc éc, úi úi….hú hú…….Bingo hả,……….. – Tôi la lớn vào mặt bà cô làm cho cả lớp đứng yên nhìn như phim bị đứng vậy đó.

(Ặc, xong xui, có thể motip chap này hơi “củ chuối”, nhưng mình mong các bạn thích, hùi bữa mình nhận được comment của một bạn nói là chuyện của mình viết hem có “bí ẩn”, dễ đoán trứơc được cốt truyện, hehehe….sai lầm ùi đó bạn…mình chỉ định cho mấy chap đầu bình thường cho mấy bạn dễ nắm bắt nhân vật, cốt truyện… trước thui, còn những chap sau, sau s…sau nữa thì chưa chắc àh!! Keep secret ! Comment típ nhoa mấy bạn ui!!)

minimoon
07-03-2008, 19:19
Chap XIV :

Chùi ui, sao nghĩ gì trúng đó vậy trời…sao số mình xui dữ vậy ta hay là “phong thuỷ” trường này hok hợp tuổi mình ta, chắc phải về xem lại quá ~.^ Tôi bước về chỗ ngồi mà mặt như “bánh bao thiu” để lâu ngày.

Vậy là trúng Bingo hha? Hehehe… - Phúc nhìn tôi một hồi rồi hỏi

Mấy bạn hồi nãy bốc trúng thăm bingo đứng lên cho thầy điểm mặt coi! – ông thầy lại nói lớn

Nghe thấy thế, dù miễn cưỡng nhưng tôi vẫn phải đứng dậy, vì tôi là người đầu tiên đứng dậy nên bao nhiêu cặp mắt đều hướng tia nhìn về phía tôi, tôi thấy Phúc đang bụm miệng cười, nhìn qua hắn thì thấy hắn cũng đang cười…trùi hắn đúng là “sao chổi” mà, hem có gì tốt lành từ khi mình gặp hắn hết, còn Minh thì chỉ nhìn tôi rồi làm “dấu hiệu” cổ vũ tinh thần tôi…acha acha..cố lên. đúng là chỉ có Minh là bạn tốt thui. Theo sau tôi là hai người nữa…hehehe, đủ 3 người nhỉ vậy là mình hem đơn độc rùi, để coi ai vừa đứng dậy.. tôi ngoái đầu ra đằng sau nhìn .. ặc cả hai đều là nữ, một đứa tóc ngắn cắt kiểu “china doll” mái ngang hình như tên là Hương thì phải..(tại mới vào chưa quen được nhiều bạn mới cho lắm, biết vậy là giỏi lắm òi!!) là lớp phó học tập lớp tui, còn một nhỏ nữa, nhìn cũng sành điệu lắm, tóc cắt kiểu “đuôi cá” gì gì đó thì phãi, hi – li mới ghia chứ, trường này công nhận dễ trong nội quy ghum’, nhỏ tự giới thiệu tên Trần Quốc Ái Ly khi ông thầy hỏi nhỏ.. ặc, tui chúa ghét loại con gái như nó, tốt hơn không nên quen bạn xấu hok mama la>.<

Em trai tên gì? – lo “chê bai” người khác mà không để ý ông thầy đang hỏi tên mình

Dạ..em tên Lương Triều Quân! – tôi trả lời

Uh, được rồi, cả ba em nghe tôi nói nè, ngày mai buổi sáng các em được “ưu tiên” nghỉ 3 tiết đầu để các thầy họp riêng cùng các bạn lớp khác về bữa tiệc Giáng Sinh ngày mốt!! Các em đã nghe rõ chưa? – ông thầy nói theo kiểu ra lệnh như một Đại tướng trong quân đội

Yes, sir!! - cả lớp đồng thanh hô to

Ông thầy đang đi đến cửa chuẩn bị bước ra thì quay mặt lại nhìn cà lớp với ánh mắt đầy “đe doạ”. Bà cô đi kế bên thì bụm miệng cười. Sau khi cả hai rời khỏi lớp, thì mọi người bắt đầu sách cặp ra về, còn tôi thì đợi hắn rồi cùng về theo, nhưng không biết tại hắn cố tình hay chậm chạp mà hắn là người cuối cùng còn ở lại trong lớp…và đương nhiên tôi vẫn đứng nhìn hắn

Nhìn gì mà ghê thế, tôi có dính gì trên mặt àh? – hắn quay qua nói khi thấy tôi cứ nhìn chằm chằm

Àh.. àh..hok có – tôi ấp úng trả lời

Vậy chứ sao bạn không về đi, sao lại đứng đây? – hắn hỏi tiếp

Ùh thì ..tui muốn hỏi chuyện … đi chơi đêm noel, giờ sao? Trường bắt phải đi đầy đủ đó!

Không sao cả, đi chơi ở đâu cũng vậy thôi, không sao đâu! – hắn nói một cách thản nhiên – mà nè bạn quan tâm đến chuyện đi chơi với tôi lắm, đúng không?

Hả, c..cái..gì? Chính ông mời tui mà, ặc..người gì mà..ui! – nghe thấy hắn nói câu đó tôi muốn “táp” lại nhưng lại thôi

Ui..tôi xin lỗi..chỉ hỏi thôi mà! Hehehe mà hok sao đâu, bạn đừng quan tâm, chắc chắn đêm noel này sẽ vui lắm! – hắn cười một cách “gian manh”

Sao ông biết? – tôi théc méc

Vui bởi vì sẽ thấy bạn ..hehehe..tự biết nhá! Bữa đó nhớ bận đồ “lộng lẫy” lên nha! - hắn cười một cách mãn nguyện.

Áh, sao ông biết, tui nhớ ông thầy đâu có đề cập đến “vấn đề” đó đâu, mà hình như chỉ có Minh và Phúc đi họp gì đó mới biết mà, với lại tui thấy ông cũng đâu có hay đi họp gì đâu hah? Ra chơi chỉ toàn ngồi đọc sách mà sao biết được vậy? – tôi nói một tràn luôn tuồng

Ặc, tôi là Hội trưởng Hội học sinh mà, không biết àh, mọi chuyện đều phải bàn với tôi rồi mới “duyệt” đến nhà trường mà!! - hắn ngênh mặt lên trong thấy ghét – mà sẵn nói bạn hay luôn, kế hoạch Tiệc Giáng Sinh cũng như việc rút thăm đều là ý kiến của tôi với nhà trường đó!!

Áh.. áh trời ơi, phải hok trời..thì ra là ông..sao ông ác quá vậy, bày vụ tiệc được rồi , còn bày chi ra mấy vụ “giả trang”…kì cục ấy chi vậy? – tôi la lên và mắng hắn một hơi khi biết được “sự thật sau bóng tối” đó.

Tôi..tôi.. tôi đâu có biết là ý kiến của mình sẽ được duyệt nhanh vậy, tôi cứ nghĩ sẽ để năm cuối cấp lớp 12 mới thực hiện chứ, coi như tiệc chia tay lun! Tôi đâu có ngờ nhà trường lại …. - hắn nhìn tôi mà giải thích đủ thứ

Thui, hem nói nữa! Từ lúc gặp ông là biết xui đủ thứ rồi, ..sắp đồ lẹ đi rùi dẫn tui ra cửa trường coi! – tôi nhăn mặt nói với hắn

Huh? Sao tôi phải dắt bạn ra cửa? Tôi không hiểu? - hắn quay qua nhìn tôi gãi gãi đều rùi hỏi

Ùh..thì..coi như tui nhờ ông đi! – tôi trả lời hắn qua loa

Không được, bạn hok chịu nói cho tôi biết thì tôi không làm đâu! - hắn nói rồi lại cuối xuống hì hục sắp lại cái cặp táp - lẹ đi trời sắp tối rồi, mấy bác bảo vệ cũng tắt đèn hành lang hết rồi kìa!! Hok nói tôi bỏ ở đây àh! Một..hai..nói ko? Đi trước nha…

Đợi xíu… - tôi với tay nắm lấy tay áo hắn níu lại – tôi..tôi.sợ…

Sợ gì? Nói lớn lên nghe hok rõ…sợ…? – hắn đưa tai gần sát miệng tôi để cố nghe cho được lời nói đang cố phát ra

Hahahaa…trời ơi, bạn lớp mấy rồi..mà còn sợ….hahaha…lớp 11 mà còn sợ….sợ ma mới ghê chứ!!!hahahah – hắn cười như bị ai treo lên cột nhà mà chọt vào nách vậy

Tại ai mà tôi còn ở đây ..mà không hay đèn đã tắt tối thui rồi, mà trường rộng vậy đi một mình sợ chứ sao!! - mặt tôi đỏ rần lên khi thấy hắn cười như vậy.

Vậy là tại tôi àh, xin lỗi nha! Hahaha…xin lỗi! – hắn cố gắng cắn môi lại không cười nữa.

Vậy thôi mình đi lẹ không là trường đóng cửa khỏi ra luôn giờ! – hắn nắm tay tôi kéo ra khỏi cửa lớp

Hắn kéo tôi thật nhanh, đi ở phía sau hắn thấy hắn thật..thật cao lớn, thật mạnh mẽ với đôi bờ vai rộng đó, bàn tay hắn to thật, to hơn cả tay tôi, nó thật ấm..khi nãy bàn tay đó bất chợt nắm lấy tay tôi thì trong người tôi bổng như có một “dòng điện” chạy qua…thật nhanh….

Nè, sao hồi sáng tôi thấy ông chạy xe máy vậy? – tôi dùng tay kia kéo kéo tay áo hắn

Ùh, tại tôi không thích đi xe của nhà…vậy thôi! – hắn trả lời thật ngắn gọn

Chỉ vậy thôi sao? Nhà giàu có khác ha…úi! – tôi cố ý mỉa mai hắn

Hehe…sao hôm nay quan tâm đến tôi nhiều vậy? – hắn lại cười nụ cười “dễ ghét” đoá

Thì quan tâm vậy thôi..hả.. àh không ai quan tâm hồi nào chỉ ..chỉ hỏi vậy thôi không được àh! – hình như tôi vừa nói ra một câu gì đó mà bản thân tôi cũng không suy nghĩ, hắn hỏi tôi vậy chứ thật ra tôi còn không biết câu trả lời nữa kìa..tại sao tôi lại quan tâm về chuyện của hắn nhiều thế…hắn là người đầu tiên tui “ghét” mà!

Mà nè, sao biết nhà tôi giàu? Lỡ nhà tôi cũng “bình thường” thui thì sao? – hắn hỏi típ

ặc, “bình thường” mà có tiền để xây nguyên ngôi trường như “hoàng cung” vậy ah! – tôi nói với hắn – nhà ông là nhà họ Lý “danh tiếng” mừ, muốn “bình thường” coi bộ khó àh!

Nè.. - hắn đứng lại, quay lại nhìn tôi với một gương mặt đầy “hình sự” rồi típ – Sao bạn biết tôi là người dòng họ Lý? Hình như điều này không ai biết mà? Gia đình tôi dấu chuyện có con cháu học trong đây, mà sao bạn biết?

Hắn hỏi tôi dồn dập làm tôi không hiểu gì hết, mà có gì đâu mà làm mặt nghiêm trọng vậy kìa, chỉ là biết thôi mà.

Ùh..thì.. ủa mà đây là trừơng của nhà ông mà, chứ không phải ai cũng biết ông là con của dòng họ Lý hah? – tôi định trả lời hắn nhưng lại chuyển sang thắc mắc vì sao hắn lại làm vấn đề “nghiêm trọng” vậy

Tôi nói bạn nghe nhưng không được kể với ai hết nghen! – hắ nói – Dòng họ tôi khá “nổi tiếng” trên thương trường cho nên sẽ có những “kẻ thù” bất đắc dĩ, bởi thế nhà cho xây trường này cho tôi học, một mặt là như “trường bình thường” còn mặt khác coi đây như chỗ để bảo vệ cho tôi. Việc “xuất thân” của tôi hoàn toàn không ai biết, trong trường chỉ có Minh, Phúc và thầy hiệu trưởng biết thôi…đương nhiên giờ có cả bạn nữa..hãy nói cho tôi biết là ai đã nói cho bạn nghe?

Trùi! Làm con nhà “nổi tiếng” cũng khổ quá hén! Nhưng ông đừng lo việc tôi biết là do papa tôi kể, mà hok biết ông biết chưa, papa tui là bạn thân của papa ông đoá! – tôi hí hửng nói với hắn

Vậy sao? – hắn trở lại “bình thường” – Cũng may.. mà nè papa của bạn là ai vậy? Nói tên tui nghe được hok?

Uh, papa tui là người thương tui nhất đó nha..hehehe..tên là Lương Triều Đại…hok biết papa của ông có hay kể cho ông nghe về papa tui hok?

Ùh thì…thôi về lẹ đi trễ lắm rồi kìa.. – hắn chưa trả lời tôi mà đã nhanh kéo tôi ra khỏi cửa trường

Vừa ra khỏi cửa trường tôi đã thấy “trống trơn” rồi, mà hình như còn một người..nhìn quen quen ta..con gái àh..

Hey, Hà…! – tôi la lớn

Người con gái đó quay lại, kakaka…đúng là nhỏ rồi, nhỏ mỉm cười thật tươi chạy đến chỗ tôi

Trời đất, hên wá..tưởng ku về rùi chứ! Có đi xe hok? Chở tao về với… - nhỏ làm một hơi mà không mệt

Ặc, từ từ thui..coi chừng cắn lưỡi bây giờ..mà sao kì vậy? Hok ai chở về àh?

Hehe..có chứ..mày chứ ai! – nhỏ cười thật kinh rùi nói – uh, má tao bận, còn ba tao thì đi tiệc cưới rùi nên hem ai chở về, định đi chơi lun òi!

Vậy àh! Uh để tao đi lấy xe, mày đợi nha... àh quên.. đây là Hà, còn đây là Long – tôi giới thiệu hắn cho nhỏ Hà

Áh…Hội trưởng .. àh..chào bạn mình tên Hà – nhỏ hét lên rồi lại bình thường trong 1phút15s

Chào! – hắn nói rồi quay đi thật nhanh để Hà đứng nhìn như con ngốc

Nè, đứng lại cho tôi coi! – tôi la lớn đắng sau hắn

Có chuyện gì? – hắn quay lại hỏi

Người gì mà lại thế, ông lại đây cho tôi! – hắn từ từ bước lại chỗ tôi – bạn tôi chào ông mà ông nói chuyện vậy àh?

Tôi đã chào rồi mà? – hắn nói

Như vậy là không được, ông chào mà làm vẽ “lạnh nhạt” vậy sao được, như thế sẽ bị người ta ghét cho coi! – tôi kéo lấy ta hắn lại gần chỗ Hà

Thôi, không sao đâu mà Quân! Không sao đâu Long…cứ về đi! – nhỏ Hà ngăn tôi

Hà đứng yên đó cho tui! – tôi nhắc nhỏ rồi quay qua nhìn hắn mà nói - Rồi, ông chào lại cho tui coi!

Chào! – hắn lại lặp lại câu đó, tức wé tôi nhéo ngay eo hắn – úi! Đau..sao nhéo tui?

Bộ ông hông biết cách chào nào “thiện cảm” hơn àh? – tôi nhăn mặt hỏi hắn

Không! Tôi ít khi nói chuyện với người lạ lắm! - hắn chắc nịch

Okie, sao cũng được để tôi chỉ ông, nói theo tôi là được chứ gì, nói theo nha “ Chào bạn, mình tên Long!” Rồi nói đi, chỉ vậy thôi đó! – Do biết được “bí mật” của hắn nên tôi cũng tạm thông cảm khi hắn nói việt ít tiếp xúc với người khác.

Hắn vẫn đứng yên, tôi lấy tay khìu khìu hắn, hắn quay qua nhìn tôi…rồi lại quay qua nhìn Hà mà lặp lại một cách ngập ngừng :

Ùh..thì sao cũng được..Chào Hà, mình tên là Long..! được chưa? - hắn lại quay qua hỏi tôi

Tạm được, nhưng cách nói chưa “thiện cảm” lắm! Thôi đi lấy xe đi, tôi đi chung nữa! – tôi nhận xét

Hehehe…sợ ma nữa chứ gì? - hắn lại cười

Ai sợ.? Sợ hồi nào? Đi lẹ đi, ông phiền wé! – nói rồi tôi kéo lấy tay áo hắn mà dắt đi (giống dắt chó ghia>.<) nhưng tôi vẫn không quên quay lại nhắc Hà – Hà đợi xíu nha, Quân đi lấy xe ra liền!

Uh, đi đi! – nhỏ nói với tới

Tôi và hắn đi qua bên kia đường, nhưng lúc này là hắn nắm tay tôi dắt qua chứ không phải tôi dắt hắn, nhìn tôi và hắn cứ như người lớn dẫn con nít qua đường vậy!

thẻ xe của bạn đâu, đưa tôi dắt ra dùm cho! - tự nhiên hắn nhìn tôi rồi chìa tay ra

Ặc, thui khỏi cẩn..chi phiền vậy? – tôi nói

Đưa đây! - hắn nói lớn

Nè, …làm dữ vậy? Xe tui là chiếc @ màu đen đó đó..thấy chưa? Cảm ơn trước nha! – tự nhiên nghe hắn la mà tôi rút vội cái thẻ đặt vào tay hắn, người kì cục!

Hắn dắt xe tôi ra, đưa cho tôi rồi rồi lại quay vô..một hồi thấy hắn dắt chiếc Novou đen bóng và mới toan của mình ra. Hắn leo lên xe nhìn tôi cười và nói :

Thui, tôi về trước nha! Đi đường nhớ cẩn thận đó!

Ò ò ! Ông về đi! – tôi nhìn hắn

Chiếc xe máy nhanh chóng vụt đi, đi thật nhanh…tôi đứng nhìn từ đằng sau cho đến khi hắn khuất qua ngã rẽ….Một con người thật kì cục nhưng không biết thật sự cuộc sống của hắn ra sao nhỉ?

(wow, wow …lại over chap nữa! Mấy bạn hối gần chít, vừa vít vừa hồi hộp hok biết phản ứng của mấy bạn từng chap ra sao hết! Nhanh nhanh nhanh…phải viết thật nhanh ! Comment típ nha!)

minimoon
07-03-2008, 19:20
Chap XV :

Tôi nhanh chóng lên xe chạy lại chỗ của Hà, nhỏ thấy tôi thì cười toe toét. Tôi chưa kịp dừng xe nhỏ đã phóng lên ra đằng yên sau, nhanh như cắt nhỏ ra lệnh :

Let’s go! Đi đi ku!

Ặc, giống chủ tui ghia! Bám chắc vô àh nha, hem đảm bảo cho “hành khách” an toàn đâu áh! – tôi nhắc nhỏ rùi phóng thật nhanh

Hey, đi chậm thui để nói chuyện, đi nhanh giờ về nhà cũng có làm gì đâu! – đi được một đoạn nhỏ mới bắt chuyện với tui – Sao Quân quen được Long vậy?

Àh thì..hắn học chung với tui mà! Trong lóp tui ghét hắn nhất đó! – tôi giải thích cho nhỏ biết

Ủa, sao kì vậy, tui thấy ông cũng thân với Long lắm mà! - nhỏ tò ra ngạc nhiên

Ặc, bà dựa vào đâu mà nói vậy? Tui thấy cũng bình thường mà, có thân gì đâu! – khi nghe thấy vậy tôi liền “phủ định” lại ý của nhỏ

Chứ hok phải lúc nãy hai người nói chuyện rất vui vẻ àh? Mà hắn còn nghe lời ông răm rắp nữa chứ! Vậy hok phải thân chứ là gì? – nhỏ đưa ra “dẫn chứng” về tui và hắn

Ùh thì…chắc tại tui mắng hắn..nên hắn nên..nên…vậy thôi! – tôi không thể nào phản kháng được trước “lập luận” khá chặt chẽ của nhỏ nên tôi đổi sang đề tài khác – Mà Hà chỉ nên biết là từ lúc gặp hắn là tui xui đủ thứ, xui tận mạng lun đó!

Xui chuyện gì, nói nghe coi! – nhỏ kiu tui “liệt kê” một vài vận xui của tui, nhưng trong thâm tâm tui cảm nhận nhỏ hình như đang “bảo vệ” hắn

Thì nè.. đầu năm gặp hắn là tui bị té mém nữa là chấn thương “sọ khỉ” rùi, lúc chạy vô lớp lại đụng hắn té lăn quay, bữa đó ra về thì trời mưa mà lại gặp cái xe hơi nhà hắn chạy ngang qua cán trúng vũng nước làm tui hứng “trọn gói” không hụt giọt nào…hôm sau thì đi học trễ, chạy lên cầu thang lại đụng hắn té “lăn quay”.. – nói đến đây tự nhiên tôi lại nhớ cảnh môi tôi và hắn…chạm nhau..ui..chắc giờ mặt tôi đang đỏ, cũng may nhỏ ngồi sau lưng nếu không thì..tôi tiếp – đó bà thấy chưa? Bao nhiu là cái xui!

Ùh, mà chắc hok phải đâu, chắc tại ông “lóc chóc” wé nên mới đụng trúng người ta hoài vậy thôi, chứ chưa chắc là có liên quan đến Long!! – nhỏ nói

Áh, kiu tui kể giờ bào tui “lóc chóc” àh? Mà hắn có “mua chuộc” bà không mà bà cứ bênh hắn hoài vậy? Nên nhớ là bà có người yêu rùi nha, hem được lén phén với hắn nghe chưa! – tôi đe dọa nhỏ - uh thì chứ cho là mấy chuyện trước tui hơi “hậu đậu” đi, vậy chứ còn chuyện lần này thì sao..?

Chuyện gì? Nói nghe coi! – nhỏ giục tôi

Thì chuyện tiệc Giáng Sinh năm nay nà, là cái vụ bóc thăm gì đó hùi chìu này nè, tự nhiên khi không lại bày ra cái trò làm “bạn nhảy nô lệ” cho mấy người “cô độc” gì đó..! Mà người bóc trúng lá thăm Bingo đó lại là tui mới chít chứ!! – tôi kể lể với nhỏ – mà bà biết ai bày ra vụ “tiệc Giáng Sinh” và cái trò “bóc thăm” đó hok? Là hắn đó…trùi ui bởi vậy chuyện gì có dính đến hắn là xui àh!!! Hok biết bữa đó phải làm sao đây!!

Vậy là ông cũng Bingo ha? Hehehe..vậy là giống tui rồi, lại có bạn! hheehe…. – nhỏ thông báo một tin hết sức là…tuyệt vời! ít nhất là đối với tôi!

Trời đất, thiệt hok vậy Hà? Vậy là tui hok sợ gì nữa rùi!

Mà nà, chuyện đó có gì đâu mà ông sợ nó dữ vậy? Chỉ làm bạn nhảy thui mà! – nhỏ tiếp

Ặc, đúng rùi bà chưa biết chuyện mà..!

Chuyện gì mà làm vẻ khổ sở dữ vậy? - nhỏ théc méc

Thì là chuyện làm “bạn nhảy” đó! Tại trong lớp tôi có cả ba người trong Hội học sinh mà bà kể tui hồi đầu năm đó, nên tui mới bít được tin này! – tôi dừng lại một chút rồi lại kể típ – những người được chọn là Bingo, nếu là nữ thì không sao, còn nếu là nam thì…thì..phải ..phải..”cải nữ trang”!!!

Hả? Cái gì, ông nói thiệt hah? “Cải nữ trang” tức là giả làm con gái đó hah? Mà ông lại trúng cái vụ đó nên…. – nhỏ im lặng một hồi rồi bổng….tiếng một “sinh vật lạ” vang lên - haahahha…hố hố hố..hí hí hí…kekekek Trùi ui! vậy là ông phải “giả gái” hah? Hợp lắm..hợp lắm..hahahaha

Thui nha, tui hok có đùa với bà àh!! – tôi cảm thấy hơi khó chịu

Tui nói thiệt mà.. ông vừa trắng, lại vừa “dễ thương” thía này mà lại..chắc bữa đó nhìu thèn theo ông lắm nha! Tui sẽ giúp ông mà đừng lo..hehehe..trang điểm, phục trang..okie từ A – Z, bà chị tui là thợ hàng đầu đó nha!!

Ùh thì…bà làm sao thì làm, miễn là đừng có cho ai nhận ra tui là được, nếu hok mấy đứa trong lớp có chuyện “ăn hiếp” tui nữa đó…coi như cảm ơn bà trước nha!!! – tôi hơi xiu lòng khi nhỏ ngõ ý giúp

Mà bữa đó bà cũng là người được chọn mà hha? Vậy chắc người chọn khiêu vũ với bà chắc chắn là….hehehe – tôi trêu nhỏ

Uh, thì tui cũng nghĩ vậy..chắc ảnh sẽ chọn tui đó!! - nhỏ hơi “e thẹn” khi trả lời tôi

Hehehe.. ảnh nào? ảnh ương hah? Nghe mà thấy ghúm…! – tôi lại nói móc nhỏ

Kệ tui, méc mớ gì ông quan tâm…đạp lẹ đi có đoạn đường chút xíu mà đạp chậm rì..chắc sáng mai mới tới nhà qua!!! – “chị hai” nhà ta quê rùi kìa..người Việt Nam quê dễ bít lém.hehehe

Bây giờ chắc cũng là 6h30 rùi, màn đêm bắt đầu xuất hiện, trên phố xe cộ cũng bắt đầu tấp nập…Các cửa hàng, nhà cửa hai bên đường đều đã lên đèn, làm cho cả con đừơng sáng hẳn lên thật đẹp. Tôi bắt đầu tăng tốc, để cho những cơn gió ùa vào mặt, vào tóc..thật sảng khoái, bất chợt tôi lại nghĩ về hắn, chắc hắn đã về tới nhà rùi nhỉ??
++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++ ++++

Chiếc xe máy phóng nhanh trên con đường vắng, nhũng cơn gió nhẹ mang theo cái “hạnh phúc” không lời của một con người, chàng trai đang cười, cười thật nhẹ nhưng cảm giác vui vẻ mà nụ cười đó mang đến lại xuất phát ngay trong cái gọi là “trái tim” của cậu. Từ trứơc tới giờ ít người hay nói đúng hơn là chưa một ai khi biết cậu là con cháu nhà họ Lý mà dám nói xấu hay mắng vào mặt cậu…chỉ có nhóc, thật ngây thơ khi không hiểu rõ đã mắng ai? Nhưng đó cũng là điều làm nhóc thật “đặc biệt”, nhóc thật khác với những ngừơi cậu quen trứơc đây, toàn một lũ nịnh bợ, giả dối…ba mẹ chúng cho chúng làm bạn với cậu chỉ vì họ muốn có được cái nhìn tốt từ người “chủ danh gia, vọng tộc” của Lý gia – cha của cậu. Có thể không đúng khi nói nhóc là “bạn” của cậu…trong lòng cậu hình như đã đặt nhóc ở vị trí cao hơn, nhưng cậu không biết đó là “vị trí” như thế nào, chỉ biết nó rất quan trọng đối với cậu…thật ấm áp, thật dễ chịu khi cậu ở bên nhóc, cậu không cần nghĩ gì khác ngoài việc chỉ vui vẻ trêu chọc, nói chuyện…và trên hết là cậu được ở bên nhóc…cảm giác đó thật kì lạ mà cậu chưa hiểu rõ được, cậu chỉ mong một ngày nào đó cậu sẽ nhận ra ..thật sớm.

Dòng suy nghĩ của cậu chấm dứt khi chiếc xe đã dừng trước cổng một dinh thự thật huy hoàng, khang trang tựa một toà lâu đài trong cổ tích (hehe..chỗ này “phăng” hơi quá, các bạn cứ tưởng tượng là nó rất là đẹp đi!!~_^) Cậu chạy lại gần, cái hộp màu trắng, có các nút bấm, một cái loa và một cái màn hình nhỏ, cậu bấm một nút trên đó và có một tiếng nói phát ra từ chiếc loa :

Đây là dinh thự họ Lý, xin hỏi là vị khách nào? Xin thử giọng nói!

Là tôi Lý Văn Long! – Long đưa mặt đến gần cái loa và nói

Giọng nói hợp lệ! Xin chào thiếu gia ! - chiếc hộp thông báo một đoạn tin ngắn và cái cổng màu đen to lớn của dinh thự có chạm khắc hai con rồng cũng được từ từ mở ra.

Cậu nổ máy cho chiếc xe chạy vào trong sân của dinh thự. Chắc khó có ai có thể tin nổi, bên trái là hơn chục chiếc xe Benz, bên phải là cả một nhà kính to lớn, có cả hàng trăm cây kiểng đủ loại, kế bên nó là một hồ cá với hòn non bộ được gọi là “tuyệt tác”….biết bao nhiêu là thứ trước một “cơ ngơi” như thế, nhiều người nếu chưa gặp thì khó có thể tin được đó chính là một phần nhỏ của cả một Gia tộc Lý gia. Cậu nhanh chóng để chiếc xe máy đúng nơi của nó rồi bước từng bước vào trong dinh thự….

Cánh cửa được mở ra từ từ, bên trong nó chắc chắn là hơn bên ngoài sân vườn kia hàng trăm lần..giữa tiền sảnh là một tấm vải đỏ kéo dài lên chiếc cầu thang đối diện với cửa, thật nguy nga, tráng lệ, phía bên trên trần được treo “lủng lẳng” chiếc đèn chùm pha lê đang phát ra những tia óng ánh đẹp như những ánh sáng của sao trời, không quá chói loà, nó mang một sự mờ ảo cũng như sự ảm đạm của ngôi biệt thự. Một người đàn ông đã lớn tuổi, có thể là đã gần 60, bận một bộ đồ đen khá lịch thiệp mà ta thường thấy những ngừơi nghệ sĩ biểu diễn nhạc Thính phòng hay vận, bước tới gần cậu mà nói :

Thiếu gia đã về rồi đấy àh! Lão gia và Phu nhân có chuyện muốn nói với thiếu gia! Xin mời thiếu gia nhanh lên phòng làm việc của Lão gia!

Có chuyện gì thế bác Quản gia? Họ muốn gặp tôi có chuyện gì vậy? Mà có khi nào họ thật sự ngồi bên nhau đâu? – cậu thắc mắc nhưng vẫn bước từng bước vội vã về phía cầu thang, và vụt thật nhanh lên trên lầu, để người quản gia dõi theo bước cậu lắc đầu rồi thở dài.

Cậu nhanh chóng chạy ngang qua nhiều dãy phòng như mê cung, điều đó cho thấy ngôi nhà quá lớn, nó lớn đến độ làm cho cậu cảm thấy trống trãi, cô đơn mỗi khi về đến nhà, mà có thể nói đó là nhà không? Khi mà bản thân cậu không hề cảm thấy ở nó một sự ấm áp nào, một tình thương hay hạnh phúc nào có từ những người thân trong gia đình cậu. Người cha “vĩ đại” của cậu lúc nào cũng công việc và công việc, là chủ cả một gia tộc làm ông trở nên quá lạnh lùng, ngay cả đối với người con ruột của mình, đối với ông công việc là trên hết, ông không hề quan tâm đến những thứ khác kể cả người vợ của mình. Đó chính là nguyên nhân khiến bà cũng trở nên lạnh nhạt với cậu - “giọt máu” của người mà bà gọi là chồng, việc của bà hằng ngày chỉ là đi chơi với những người phụ nữ trong gia tộc, mua sắm, làm đẹp, tiệc tùng …tiêu tiền và tiêu tiền, ngoài những chuyện đó bà chỉ quan tâm cậu có làm gì ảnh hưởng xấu đến “danh tiếng” của gia tộc và chấm hết. Từ nhỏ đã thế, bây giờ cũng thế, cảm giác về “gia đình” không hề có trong khái niệm của cậu, trái tim cậu đã “đóng băng”, dần cậu đã hình thành nên một bức tường vô hình ngăn cách với những ngừơi xung quanh, thêm vào đó là “dòng máu” đang chảy trong người cậu không cho phép cậu quá thân thiết hay tin tưởng cũng như quan tâm đến bất cứ ai…mọi sự giả dối lúc nào cũng vây xung quanh cậu nhưng nhóc …từ khi nhóc xuất hiện thì cảm giác khác lạ đã hình thành trong cậu, có thể nói nhóc là người đầu tiên làm cậu cười, một nụ cười thật sự xuất phát từ “tim”, cậu có một cảm giác ấm áp, thoải mái luôn xuất hiện mỗi khi cậu nói chuyện với nhóc, tuy chưa đủ nhiều nhưng nó cũng đủ cho cậu thấy nhóc như thế nào, một tâm hồn quá ngây thơ, trong sáng, không một sự giả dối nào tồn tại xung quanh nhóc…đó chính là nhóc, một người mà có thể thay đổi cậu về mọi thứ, cậu luôn tin như thế! Nhưng nhóc “đặc biệt” với cậu như thế nào thì bản thân cậu chưa thật sự hiểu rõ, cậu muốn mau chóng nhận ra, càng nhanh càng tốt, đối với cậu chỉ cần có thế….

Thật nhanh chóng cậu đã đến được một cách cửa phòng, nó rất khác so với những cánh cửa khác, bản than nó lớn hơn các cánh cửa đang hiện diện xung quanh nó, cậu nhẹ gõ vào nó : Cốc cốc…

Con vào được chứ? - cậu nhẹ hỏi như biết chắc chắn

Vào đi! Ta có chuyện muốn nói với con! - một giọng đàn ông phát ra nghe thật mạnh mẽ nhưng cũng không kém phần lạnh lùng.

Cậu nhanh chóng đẩy cửa bước vào, nhanh chóng cậu nhận ra hai người đang ngồi đó, một người đàn ông trung niên khoảng hơn 40 nhưng cũng không quá già như độ tuổi của mình, bận một bộ đồ vest màu trắng kèm với cravat đen nổi bật, đang ngồi chễm chệ trên chiếc ghế salon dài đối diện với ông là người phụ nữ, khi cậu bước vào ánh mắt sắc lạnh của bà hướng về cậu như “kẻ thù”, gương mặt người phụ nữ ấy thật sự xinh đẹp, mang dáng dấp quý phái với bộ áo lụa dây màu trắng, nó toát ra không phải sự ấm áp như một “thiên sứ” mà là cái giá lạnh của một “ác quỹ” trong đối cánh thiên sứ…

Con ngồi đi! – người đàn ông chỉ tay về chỗ kế bên người phụ nữ và nói

Cậu đến ngồi gần người ấy, quay sang nhìn và nói :

Con chào mẹ! – Ánh mắt của người đàn bà nhìn cậu, không nói rồi lại quay sang người đàn ông.

Cậu nhìn người đàn bà mà cậu gọi là “mẹ” một cách buồn bã, cậu quay sang người đàn ông và hỏi :

Cha gọi con có chuyện gì? – thì ra người này chính là cha cậu

Ta nghe mẹ con nói hôm nay con sử dụng xe máy đi học, đúng không? – người đàn ông cầm cái tẩu thuốc đang đặt trên bàn, vừa châm lửa vừa nói

Dạ, đúng như vậy! – cậu trả lời

Tại sao? Ta đã nói con như thế nào? Gia tộc ta có biết bao nhiêu là kẻ thù con biết không? Ta là người đứng đầu gia tộc và con là con trai cả của ta, người mà sau này sẽ thừa kế ta, con cứ muốn làm theo ý mình như vậy lỡ có chuyện bất trắc xảy ra thì làm sao? – người đàn ông nói chuyện một cách bình thản nhưng trong từng câu nói lại toát ra một sự uy quyền, mạnh mẽ vô cùng

Con.. Mà có chuyện gì đâu! Nếu con có xảy ra sự cố gì thì cũng còn có Luân mà! Nó là em trai con và nó cũng có thể là người thừa kế chính thống của gia tộc mà! – từng lời cậu nói ra như muốn phản kháng lại cha của mình

Bốp…!

Bàn tay lạnh lùng của người phụ nữ giáng vào mặt cậu, ánh mắt cậu nhìn bà ta đầy đau thương nhưng đáp lại ánh mắt ấy là một tia nhìn sắc nhọn như muốn đâm thẳng cào trái im cảu cậu :

Anh không được lớn tiếng như thế với cha mình! – tiếng nói phát ra từ bà ta cũng như ánh nhìn mà cậu đã được nhận – Còn ông! Ông Lý Thái Tâm, hãy mau vào vấn đề chính đi! Đừng lằng nhằn với những câu nói vô nghĩa ấy nữa, nó lớn rồi chỉ còn nói một lần thôi thì tự bản thân nó phải hiểu thân phận của nó chứ!

Con muốn đi xe cũng được, nhưng ta nói trước ta sẽ cho một người luôn theo dõi con và cũng là để bảo vệ con! Cho dù con có cảm thấy khó chịu hay không thì đó chỉ là ta muốn tốt cho con thôi! Lời tan nói chỉ có thế thôi, về phòng đi, coi xem Minh Luân học hành ra sao rồi! – người đàn ông rít một hơi thuốc, phả ra từng làn khói trắng rồi nói

Vậy con đi! Chúc ba mẹ ngủ ngon! - cậu nhanh chóng bước ra khòi căn phòng mà không hề quay lại nhìn.

Vừa bước khỏi căn phòng lạnh lẽo đó, cậu như mang thêm một bộ gông cùm, cậu nhấc từng bước chân nặn nề hướng về căn phòng phía cuối dãy hành làng, nước mắt cậu như muốn trực tuôn trào nhưng cậu đã kiềm nén…hình ảnh nhóc lại hiện lên trong trí óc cậu, cậu thật sự cần nhóc ở bên cậu những lúc như thế này…nụ cười của nhóc….

(Kakakaka! Lại xong một chap nữa rùi nà, chap này mấy đoạn miêu tả hơi bị nhiều nếu có khó hiểu quá thì cũng ráng tưỡng tượng ra dùm nghen mấy bạn ui! Lần này có nghe thêm tên của một nhân vật nữa hen Minh Luân – em trai của Long nà, nhưg chỉ là nhân vật phụ thui nên hem nhắc tới nhiều đâu, chứ nhiều nhân vật quá thì đâm ra cốt truyện thêm rối => chán>.< , hem muốn vậy đâu!!! Comment típ nha!)
Chap XVI :

Có ai hok ra mở cửa dùm con đi!! – tôi vừa nhấn chuông cửa vừa nói vọng vào

Có ai ở nhà hok vậy? – nhỏ Hà ngồi đằng sau kéo cái áo tôi rồi hỏi

Hok ai ở nhà mà đèn sáng trưng vậy àh? – tôi quay lại trả lời nhỏ

Cuối cùng cũng có người bước ra mở cửa cho tôi, người đó chính là Vĩ, tôi đoán chắc nó mới vừa đi học về nên trên người nó vẫn còn bận bộ đồng phục của trường, nó vừa mở cửa vừa cằn nhằn :

Hôm nay lại học về trễ nữa! Sao ngày nào cũng trễ vậy có biết em lo cho anh lắm không?

He..sorry nhóc nha! Anh có chuyện ở trường nên về trễ! – tôi cười làm huề với nó

Uhm, đúng rồi ảnh có chuyện vui ở trường đó Vĩ..hihi.. – tôi biết nhỏ đang nói đến “chuyện đó” nên quay lại lườm nhỏ

Chị Hà! Giờ em mới để ý thấy chị, chị đi chung với anh Quân àh? – nó với ra nhìn thấy Hà đằng sau lưng tôi nên nó chào nhỏ

Hehehe…hôm nay chị qua ăn ké nà, có gì ăn hem? Cho chị ăn với! – nhỏ bước xuống xe xoa xoa cái bụng của nhỏ

Àh, có chứ hôm nay mama em nghĩ nên đang nấu cơm ở trong nhà đó! Chị vào ăn luôn cho vui! – thèn nhóc vừa nói chuyện với Hà vừa kéo chiếc xe ra khỏi tay tôi mà dắt vào trong sân

Tôi và Hà đi đằng sau lưng nó, nó làm việc thật nhanh nhẹn, vừa đặt xong chiếc xe vào đúng chỗ, nó liền chạy nhanh vào nhà…nhỏ Hà và tôi còn đang loay hoay cất dép lên giá, nhỏ kéo tôi sát lại gần và nói nhỏ vào tai tôi:

Thằng Vĩ dạo này lớn rồi! Nhìn đẹp trai dễ sợ hén! Mới gặp loáng thoáng bóng nó bước ra hồi nãy mà tao tưởng thằng nào…hehehe

Thôi đi “chị hai” có bồ rùi làm ơn yên phận đi, cứ gặp ai cũng khen này khen nọ thì bao nhiêu thằng cho chị mới đủ? – tôi trêu nhỏ

Ùh thì… có thì có mà nhìn thì nhìn à, đâu ai cấm cản “cặp mắt” của tui..lêu! – nhỏ lè lưỡi hù tui cái rùi chạy thẳng vào nhà, tôi cũng nhanh chóng nối bước theo nhỏ.

Chào dì con mới tới!!! – nhỏ chào khi thấy mama của tôi đang làm đồ ăn trong bếp – dì có cần con giúp gì không?

Hà tới chơi hả con!..uh con dọn dùm dì mấy cái chén đũa lên bàn đi! – mama tôi mìm cười với nhỏ

Mama con mới về!! – tôi cũng vào tận bếp mà chào mama của tui – đang nấu món gì vậy mama? Món gì thơm wá chừng!

Trùi.. đúng là pé Heo mà, mới về đã chạy vô bếp ..he, thui con lên phòng thay đồ đi rồi xuống ăn cơm, trễ rồi đó!! – mama trêu tôi

Tôi nhanh chóng chạy qua chỗ papa đang ngồi chỗ bàn ăn, papa đang làm việc với cái Laptop của mình, chụt….tôi hun papa tui một cái:

Papa con mới về! Pa đang làm gì vậy? – tôi hỏi

Àh, pé Heo mới về hả con, xin lỗi pa mãi làm việc mà hok để ý đến con! Thôi con lên thay đồ rồi xuống ăn cơm, ủa… Hà đó phải không? – papa đang nói chuyện với tôi mà bất chợt thấy Hà

Dạ, con chào chú, hehe…hôm nay con qua “ăn tối” chung với cả nhà chú không phiền chứ ạ? – nhỏ đang loay hoay xếp chén lên bàn ăn cho từng ngừơi, thấy papa tôi hỏi nên quay qua trả lời.

Trời! Cái con bé này..hàng xóm với nhau cả mà phiền gì! Con qua chơi là chú với dì vui rồi!! Còn ba má con đâu? – papa tôi lại hỏi nó nhiều câu hỏi khác…thấy vậy nên tôi để cho hai người cùng “trò chuyện” với nhau, còn tôi chạy nhanh lên phòng để thay đồ.

Vào trong phòng, tôi nhanh chóng lầy một bộ đồ trong tủ ra rồi vào ngay nhà tắm, chưa kịp mở cửa thì..roẹt..cánh cửa đã mở toan và người đứng trước mặt tôi là Vĩ. Nó đang ở trần, mặc một chiếc quần thể dục, tóc còn đang rỉ nước và chíêc khăn tắm nhỏ còn đang quàng trên đôi vai rắn chắc của nó..hai người bất động nhìn nhau hơn năm phút…Lúc này tôi nhìn nó thật rõ, quả là nó đã lớn rồi..nhìn nó đẹp trai đúng như nhỏ Hà đã nói, tôi đã nhìn nó lớn lên từ nhỏ cho đến bây giờ, cũng đã nhìn nó nhìu lần, nhưng sao lần này lại thấ “rất khác”…tại sao vậy nhỉ?

Em ..mới tắm xong àh! – tôi là người mở lời đầu tiên

Àh..vâng, anh thay đồ ha? Anh vào đi…! – tôi thấy nó hình như hơi đỏ mặt, bước ra khỏi cửa

Tôi liền bước vô, định đóng cửa thì nghe tiếng nó hỏi tôi, ngước lên nhìn thấy nó không hề quay lưng lại chỉ đứng đó và mình tôi với “tấm lưng trần” đối mặt với nhau :

Sao hôm nay anh và chị Hà về chung vậy? Hai ngừơi đang.. đang.. đang “hẹn hò” ha?

Ai..? anh và nhỏ Hà hả? Hahaha… - tôi nghe nó hỏi vậy liền ôm bụng cười – làm gì có, sao em lại nghĩ ra chuyện nực cười đó chứ? Chỉ là nó hok ai chở về nên anh làm “tài xế” bất đắc dĩ thôi!! Mà nó cũng có người yêu rồi! Em hỏi chi vậy..hay là..em thích nó hah?

Làm..làm gì có! Em chỉ hỏi vậy thôi, anh đừng nghĩ lung tung!! Thay đồ lẹ đi rồi xuống ăn cơm! – nó vẫn không hề quay mặt lại mà nhanh chóng bước lại gần cái giường lấy cái áo thun đang treo trên móc rồi bận vào.

Cái thằng này thiệt… hỏi người ta cho đã rồi lại nói hok có gì, đã vậy hỏi xong còn lên mặt làm “anh hai” nữa chứ..người kì cục..xì.. Tôi đóng cửa buồng tắm lại.. tôi thấy nó vừa bước ra khỏi cửa phòng trước khi cánh cửa đã đóng hẳn…..
+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

Bữa ăn tối diễn ra thật bình thường, có khác chăn là hôm nay có thêm nhỏ Hà nữa, mọi người vừa ăn nhưng cũng hay dừng lại hỏi chuyện lẫn nhau, thật hạnh phúc và ấm cúng, trong bữa ăn Hà miệng nó lúc nào cũng cười,… hình như nó ngồi kế Vĩ nên thix lắm thì phải… cả Vĩ nữa trong suốt bữa ăn cũng cứ cười hoài>.< Hình như mama của tôi cũng nhận ra sự “khác thường” của hai người đó nên hỏi tôi:

Heo con! Hôm nay ở trường có gì vui hok kể cho cả nhà nghe với, chứ để cho “hai người” đó vui một mình coi sao được!! – mặt Hà và Vĩ cùng chuyển từ bình thường sang màu đỏ, hehehe…chiêu nói móc của mama hữu dụng dữ…

Dạ! Hôm nay cũng bình thường thôi mama,… àh mà hai ngày nữa trường con có Bữa tiệc Giáng Sinh nên con sẽ xin phép mama lun giờ nha!

Tiệc Giáng Sinh àh? Vụ này coi bộ ngộ àh nha, kể cho mama nghe với!! – mama tỏ ra thắc mắc

Ặc..con thua rồi, con cũng hok rành nữa, chỉ biết có tiệc thôi, mà nhà trường thì bắt đi tất cả mới nên con mới đi!! – tôi cũng “bó tay” nên giả vờ không biết để khỏi nói tới “cái chuyện” đó…nhưng..

Con biết nà.. để con kể dì nghe! – nhỏ Hà công nhận “nhanh miệng” nên kể ra toàn bộ…@#$@.>$$%^&…..xong! Vậy là mọi ngừơi đã biết hết trơn rồi..có giấu cũng như không…

Lúc này 6 cặp mắt.. à không 8 cặp mắt( vì papa đeo kiếng lúc đang làm việc mà chưa bỏ ra.!) nhì chằm chằm vào một con Heo pé nhỏ .. đang run sợ..mà cười..ahahahahah…mama là ngừơi cười lớn nhất, tiếp đó là papa…còn Vĩ chỉ cười mĩm thui..ui đúng là em trai tốt, thương nó nhất…!!

Haahaha…pé Heo nhà ta ..phải “giả trang” àh…hahaha – mama trêu tôi trong tiếng cười mãn nguyện

Chậc, tiếc quá, bữa đó mama và papa ..phải làm việc tới khuya nên hok đi xem được, chắc pé Heo nhà ta “sáng giá” nhất sân khấu đó hah!! Heheehe – típ đó là papa

Vậy tiệc đó có cho người ngoài vào hok? – thằng Vĩ bất chợt hỏi – em cũng muốn đi xem thử!

Áh, vậy mà mình cứ tưởng nó khác với papa và mama làm mình….”sai lầm vẫn là anh”…nó đi xem còn ghê hơn là nó cười giờ nữa, thằng này…ác quá!!

Hok bíêt nữa!! Bữa đó em không đi chơi với bạn àh? Đi vào trường anh chi? – tôi cố tình hỏi lại nó

Có chứ..chỉ thuận miệng hỏi vậy thôi!! – nó quay qua chỗ khác mà trả lời, không nhìn tôi.

Hehehe..vậy bữa đó con ..cố giúp nó thành “mỹ nhân” giúp dì nha!! Àh mà nhớ chụp hình cho chú với dì coi nha!! – mama tôi quay sang nhỏ Hà căn dặn nhỏ…àh lúc này tôi mới nhớ tới nó….chậc

Dạ, con sẽ…dạ ..dạ!! – thấy tôi nhìn nó với ánh mắt hình “hai trái bom” nên nó cũng hơi e ngại khi đồng ý….

Cảm ơn, mày nha!! Mai lên trường chít với tao! – tôi kề miệng gần tai nó rồi nói nhỏ những lời “đe doạ” ~_^

Bữa ăn lại diễn ra bình thường, sau bữa ăn nhỏ Hà ở lại chơi với mama và papa tôi một hồi rồi nó cũng về nhà nó, còn tôi và Vĩ thì lên phòng học bài và đi ngủ (tối nay nó đã “yên vị” đúng chỗ ngủ của mình vì quạt của nó đã sửa xong..hehehe….tôi lại có “giang sơn” của riêng mình) Đang chà chà..xúc xúc..cái “hàm răng” của mình trong nhà tắm, một đôi bàn tay từ đằng sau vòng lên ôm lấy eo tôi, giật mình tôi ngẩng đầu lên khỏi bồn rửa mặt, nhìn vào gương thì thấy đó là Vĩ…

Em làm gì vậy? Anh đang súc miệng mà! Tránh ra, tránh ra…xuỳ…xuỳ.. – tôi vừa nói vừa làm động tác “xua đuổi” Vĩ đi

Ha, em trai ôm có một cái mà làm vậy à! …chít nà.. – nó …nó chọt lét tui…hahahaha…..

Đừng mà…đừng mà….hahahaha…háháhá…anh..anh xin lỗi mà…bít..lỗi rùi..haha… Tôi cười sặc sụa, vừa cười vừa “van xin” nó tha tội.. éc..Chịu không nổi nữa tôi đành quay ra sau để “chống chế”…
Lúc này mặt tôi và mặt nó đối diện với nhau, người tôi tựa ra bồn nước sau lưng, cái áo pijama tôi đang mặc cũng xếch hẳn qua một bên vai do lúc đùa với nó, hai tay nó đang “chọt chọt” tui..cũng dừng lại..và chuyễn sang đặt lên bờ vai đang lộ ra khỏi lớp áo của tôi mà vuốt nhẹ, bốn mắt nhìn nhau chăm chăm, nó ghì chặt lấy vai tôi và rồi …từ từ..từ từ.. gương mặt nó bắt đầu tiến sát gần..thật gần.. đến mặt tôi, dường như tôi cảm thấy hơi thở của nó đang phả gần môi tôi, thật ấm… tôi cũng bắt đầu cảm nhận được máu nóng đang đổ dồn lên mặt mình…mặt tôi đang đỏ? Quá bối rối vi không biết sao mình lại có biểu hiện như thế…tôi…tôi…

Em sao vậy? Mặt anh có mụn ha? Sao nhìn kĩ dữ vậy? – một câu nói khá “ngớ ngẩn” phát ra

Mọi hành động của nó dừng lại một cách “đột ngột”, nó cuối mặt xuống và cười sặc sụa…

Áh, dám trêu anh àh! Chít nha… - tôi nhéo nhẹ vào hai má nó kéo lên nhìn thẳng mặt tôi

Nó không cười nữa, khuôn mặt nó chuyễn sang nghiêm túc, nó nắm nhẹ lấy hai bàn tay tôi đang ở trên mặt nó, di chuyển chúng xuống chỗ “bên dưới ngực” nó, nó nói với tôi:

Tim em đang đập anh có biết không?

Uh, thì..nó hok đập sao em đứng đây được nà! – tôi cố ý trêu lại nó

Hi,…anh thật là “dễ thương”, nhưng em nói đây là một ý nghĩa khác kìa!! – nó bỏ bàn tay tôi ra và dùng tay nó béo nhẹ vào má tôi. Rồi nó quay lưng bước ra khỏi cửa nhà tắm, nó khựng lại một chút không bước nữa, nó hơi quay đầu lại, nói thêm một câu nữa:

Em muốn anh sẽ nhanh chóng nhận ra “tình cảm” của em, em không biết sẽ chịu đựng được đến bao giờ nữa đâu!!

Tôi thoáng ngỡ ngàng khi nó nói lên câu nói ấy, nhưng để hiểu hết ý nghĩa của nó thì..thật khó.. nhưng cho dù ý nghĩa nó như thế nào thì nó cũng thật sự “nghiêm túc”, chưa bao giờ tôi thấy Vĩ nghiêm túc đến vậy…nó làm tôi cảm thấy lo lắng, không biết có chuyện gì xảy ra với nó và tôi…?
++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

Tôi nhanh chóng tìm một chỗ ngồi trong Hội trường, đi kế bên tôi là nhỏ Hà với hơn mấy chục ngừơi nữa xung quanh cuãng đang loay hoay tìm chỗ ngồi….Sáng nay những “ngừơi được chọn” cho Tiệc Giáng Sinh ngày mai được nghĩ mấy tiết đầu để vào cái Hội trường chật kín người này nghe thông báo của Nhà trường. Cuối cùng tôi và Hà cũng đã kiếm được một chỗ ngồi cạnh nhau, đã “yên vị” tôi và nhỏ bắt đầu quan sát khắp Hội trường rộng lớn, biết bao nhiêu là người, nam có, nữ có…toàn nam thanh nữ tú.. éc..tôi và Hà nhìn nhau, cảm giác sao mình quá “cách biệt” với những “bông hoa” đang hiện diện xung quanh như thế!!>.<

Bỗng từ ngoài cửa bước vào 1 người thầy giáo và 2 cô giáo, nhìn ba người đó cứ như là “siêu mẫu” vậy, tất cả cặp mắt của mọi người trong Hội trường đều đổ dồn về họ. Người thầy giáo thì tướng tá cao ráo, ăn mặt bảnh bao với chiếc áo sơmi sọc đen ôm gọn thân hình khá là “chuẩn” thêm vào đó chiếc caravat đen cùng màu với chiếc quần tây suôn đã tô thêm nét “hấp dẫn” của ông thầy, mái tóc vuốt gel ngược ra đằng sau để lộ vầng trán cao ráo trông như một “tài tử” điện ảnh, nhìn ông thầy chắc cũng cỡ 24 tuổi là cùng. Riêng hai người cô giáo thì còn “đặc biệt” hơn nữa…nói ra chắc khó có ai tin, họ là chị em sinh đôi, giống nhau như hai giọt nước, từ dáng người, cho đến cách ăn vận, chiếc áo dài vốn dĩ đã đẹp với một con phượng màu đỏ trên nền màu xanh ngọc được thêu thật tỉ mỉ, nay hai người họ lại tạo thành một cặp “đối xứng” (một con bên trái, một con bên phải!!) với hai chiếc áo dài giống nhau, gương mặt của hai “chị em” toát lên một sự thu hút đến lạ lùng, mái tóc uống được vén qua một bên vai để lộ ra chiếc bông tai “tinh xảo” bằng bạch kim óng ánh – mỗi ngừơi chỉ đeo một chiếc, một ngừơi đeo bên trái, một người đeo bên phải, tuổi của họ chắc xấp xỉ với ngừơi thầy giáo hay có thể nhỏ hơn một chút….

Các em đã có mặt đủ chưa? – ngừơi thầy giáo cất giọng nói trầm ấm của mình lên, làm cho mọi người trong phòng đều im lặng, sau đó ông ta típ – thầy xin giới thiệu, thầy tên Nguyễn Trần Đại, là ngừơi Phụ trách về mọi phong trào của trừơng, còn đây là cô Dịêp Thể Loan và cô Diệp Thể Phụng, một người là ngừơi phụ trách về Trang phục cho các em vào Tiệc ngày mai, một người dạy “vũ đạo” cho các em!! Có thắc mắc gì các em cứ hỏi, còn không thầy sẽ vào vấn đề chính!!

Dạ không!! – cả Hội trường đều đồng thanh

Okie! Các em chắc cũng đã biết tại sao các em có mặt ở đây đúng không, ngày mai trường ta sẽ Tổ chức một bữa “Dạ vũ Giáng sinh” dành cho các học sinh của toàn trường, mà như các em bíêt nếu bắt toàn bộ học sinh trong trường đi mà không có “bạn nhảy” thì sẽ rất vô lí, cho nên nhà trường đã Hội ý để chọn các em để bù vô “khoảng trống” đó!! – ngừơi thầy giáo ngừng một chút, lôi một tờ danh sách từ trong cặp táp ra, sau đó lại típ - Thầy muốn hỏi, ở đây ai đã có “bạn nhảy” của riêng mình rồi thì đứng dậy!

Cả Hội trường nháo nhào, tôi quay xung quanh nhìn thì có hơn một nữa số trong đó là đứng dậy, tôi thấy nhỏ Hà vẫn ngồi đó nên thắc mắc, đáng lí ra nó cũng phải đứng dậy chứ vì nó đã có “bạn nhảy” của mình rồi mà, tôi kéo nó lại gần hỏi nhỏ vào tai nó :

Nè, sao mày hok đứng dậy? Mày đã có người yêu rùi mà?

Có sao đâu, ở lại cũng có chết ai đâu, nếu tao mà đi thì mày “cô đơn” thì sao với lại tao cũng “ham vui” lắm nên cũng muốn tham dự cái vụ này..hehehe!!! – nhỏ đẩy tay tôi ra, rồi dùng tay nhỏ kéo tôi lại gần và trả lời nhỏ lại vào tai tôi.

Ặc..pó chân với mày lun òi!! – tôi nhìn nó rối lại quay lên chỗ ông thầy đang đứng

Tốt, các em đang đứng có thể về lớp học của mình!! – ông thầy tuyên bố một câu chắc nịch – cón các em đang ngồi thì hãy ở nguyên vị trí!

Những ngừơi đang đứng sau khi nghe ông thầy nói liền loay hoay lách sang những ngừơi đang ngồi mà tìm đến cửa ra khỏi Hội trường, tôi thấy có mấy người nở nụ cười thở phào nhẹ nhỏm khi nghe ông thầy tuyên bố như thế, nhất là mấy “cậu trai”… ặc, biết vậy tui cũng đứng cho rùi... mà hình như trong lúc những ngừơi khác ra về thì ông thầy lại nói nhỏ gì đó với hai cô giáo đang ngồi kế bên. Dần dần Hội trường trở nên vắng đi đôi chút, vì hơn phân nửa số người đã ra khỏi phòng, bây giờ tôi mới cảm thấy lạnh vì phát hiện ra mình ngồi trong một căn phòng có hơn 4 cái máy lạnh được đặt ở bốn góc tường ( khi nãy người đông nên hơi người khá nóng!!) Sau khi đã nói chuyện xong với hai cô thì ông thầy lại về vị trí đứng hi nãy mà thông báo tiếp…..

(Oa, oa ..xong chap nữa rùi, sẽ cố gắng viết nhanh cho các bạn nha, đửng bỏ rơi kiss nha, thông cảm cho kiss đi, gần tết mà hok được nghỉ, phải học để kiểm tra wá chừng nà..mệt oá huhuhu….!!!)

minimoon
07-03-2008, 19:21
XVII :

Bữa tiệc tối mai không chỉ là tiệc Giáng sinh dành cho các em học sinh của trừơng, mà nó còn dành để chào đón người Sở Giáo dục, các nhà lãnh đạo… đến tham quan trường ta! – ông thầy dừng lại một chút rồi lại tiếp – Tuy vậy nhưng các em không cần phải quá lo lắng, hãy cứ thật tự nhiên là được! Các em hiểu chưa! Mời cô Thể Loan hãy cho các em ở đây biết lịch trình bữa tiệc.

Sau lời mời của ông thầy, cô giáo có chiếc bông tai nằm bên phải đứng dậy, chỉnh chu lại tà áo dài, vuốt tóc cho gọn rồi nói :

Chào các em! Như các em đã biết, bữa tiệc sẽ diễn ra vào 19h30 tối ngày mai, các em hiện đang có mặt ở đây có thể đến sớm hơn vài tiếng để chuẩn bị được không?

Dạ được ạ! - cả đám đồng thanh

Vậy các em hãy đến sớm để cho cô Thể Phụng đây make up và chuẩn bị trang phục cho các em nhé! – cô giáo típ

Thưa cô, tụi em có thể tự trang điểm và chuẩn bị trang phục ở nhà được không ạ! – nhỏ Hà tự nhiên đứng dậy nói lớn

Nè, tính chơi nổi hả? Chi vậy? – tôi nhanh chóng kéo nó xuống rồi nói nhỏ với nó

Tao nói rồi mà, tao sẽ kiu chị tao “phục vụ” cho tụi mình mà, với lại tao cũng hứa với mama của mày là làm cho “em đẹp nhất đêm nay” mà.hehehe…

Được chứ, các em cũng có thể tự chuẩn bị ở nhà, còn trang phục không nhất thiết là đầm dạ hội hay thứ gì rườm rà, các em có thể bận theo ý thích là được miễn sao “dễ chịu” với các em là okie!! – cô giáo có chiếc bông tai bên trái lúc này mới đứng dậy trả lời, giọng nói của cô nghe cũng thuộc hàng “dễ gần và vui tính” – mà nè, các em nếu có ý định tự chuẩn bị ở nhà thì hãy làm sao cho nổi bật được nét “quyến rũ và nữ tính” của mình nhé( cô vừa nói vừa làm động tác khêu gợi >.<) bởi vì tối hôm đó nhà trường còn có phần thưởng dành riêng cho “người được chọn” đó nha, thêm vào đó là việc bình chọn cho “cặp đôi đẹp nhất” nữa đó, những em chưa có “người của riêng mình” hãy nhân cơ hội này mà tìm kiếm đi nhé, tình cảm của học sinh là đẹp nhất đó, đừng để nó vuột qua rồi tiếc nhé!!

Tôi nhìn xung quanh, hình như những người trong Hội trường rất thích thú với thông tin mà cô Thể Phụng (người kia là cô Thể Loan rùi mừ!) thông báo, nhưng tôi lại để ý thấy ông thầy đang đứng nhìn cô Thể Phụng với ánh mắt thật dịu dàng, hay là….

Thôi được rồi, các em đã rõ mọi chi tiết rồi thì hôm nay coi như xong, bây giờ các em có thể xuống căn tin để giải trí hay ra về là chuyện của các em! – bà cô Thể Loan tỏ vẻ khó chịu, so với cô Thể Phụng bà này quá “trái ngược”

Thôi nhận xét về pà cô nữa mà tôi nhanh chóng cùng nhỏ Hà nối bước theo đoàn người ra khỏi Hội trường, vừa đi tôi vừa hỏi nhỏ :

Giờ mày làm gì? Định đi xuống căn tin àh? Hay đi về?

Từ từ, làm gì hỏi lắm thế? Tao hok đi đâu hết, tao lên lớp học chung với “my honey” hehehe… - nhỏ trả lời với nụ cười đầy mãn nguyện

Trùi, đúng là con người khi yêu có khác, chăm học ghúm nhỉ? Tao nghĩ chắc mày cũng hok học nổi đâu, ngắm chàng thì bài nào vô cho nổi…hehehe..

Kệ tao màj! – nhỏ giơ nấm đấm lên hâm doạ tui, chuyển sang hướng nhìn khác nhỏ nói – mày lo cho “chàng” của mày kìa!

Ặc..,chàng? Chàng nào, nói tầm bậy tao đánh cho hết gặp Honey giờ à! – tôi giơ nắm đấm lên hăm doạ ngược lại nhỏ

Thì mày cứ nhìn đi đã..! - nhỏ chỉ tay ra sau lưng tôi, tôi quay theo hướng ngón tay nhỏ chỉ thì thấy hắn…oa oa..hắn đang đứng dựa cột

Chùi, vậy mà tao tưởng ai, kệ người ta bộ đứng đó là đợi tao hah? Mày nói từ “chàng” nghe thấy nổi da gà quá àh! – tôi quay lại “phản bát” nhỏ.

Thì mày coi đi, Long đang đi về phía mình kìa! – nhỏ vênh cái mặt lên rồi lại chỉ típ

Tôi quay lại thì thấy hắn đã đứng ngay sau lưng mình, thấy hắn gãi gãi cái đầu rồi nói :

Chào.chào Hà!

Wow..tôi có nghe nhầm hok vậy trùi, tôi và Hà nhìn nhau rồi lại quay qua nhìn hắn, chít cha, chắc nhầm người rồi..”bổn thiếu gia” mà cũng biết chào người khác hả trùi? Chắc hôm nay mưa lớn wé!

Ờ.. ờ chào Long! Long không vô lớp học mà làm gì ở đây vậy? – nhỏ đáp lại lời của hắn kèm theo một sự thắc mắc

Uh thì, đang đợi người..uh ... đợi ngừơi! - hắn ấp úng trả lời

Vậy thui, Hà vô lớp học nha! Pipi hai bạn! - nhỏ cười “gian xảo” rồi nhanh chóng chạy đi bỏ lại hai đứa tụi tui đứng nhìn.

Tôi quay qua nhìn hắn từ trên xuống dưới coi có thay đổi chỗ nào không, hôm nay hắn không mang cặp mà đeo giỏ xách, hôm nay nhìn hắn cũng như mọi ngày, vẫn dáng người và khuông mặt đó không lẫn vào đâu mà sao cách cư xử có khác mọi ngày nhỉ..?

Nè, sao nhìn tôi chăm chú vậy, bộ tui “đẹp trai” lắm ha? - hắn nói

Oa oa.. ông tự tin ghúm nhỉ! Đúng là hôm nay ông bị “trúng tà” rùi, không khéo hôm nay mưa lớn àh..mà nè sao ông đứng ở đây vậy, bộ hok cần học àh?

Uh, tui nói đang đợi người mà! – hắn lại ấp úng

Đợi ai? đợi người yêu ha? Vậy ông đến trễ rồi mấy người trong Hội trường về hết rùi, chắc người yêu của ông cũng về rùi!

Đâu có còn đứng đây nà! Mà tôi có nói đợi người yêu hả? Tôi đợi bạn đó! – hắn nghênh mặt lên trả lời

Oá, chít cha hố hàng, mà đợi tôi chi vậy? – tôi có hơi ngài ngại

Uh thì, nghe nói bạn được nghỉ nên …định rủ đi uống nước chuộc lỗi vì vụ “tiệc Giáng sinh” đó, đi nha! – hắn trả lời

Hok đi, tự nhiên bày ra chi rồi đi xin lỗi, mà tự nhiên xin lỗi tui chi, tui có giận hờn gì đâu! – tôi phùng má lên

Áh, vậy mà nói hok giận! Thui thì coi như nghỉ đi chơi với tui đi, hồi tui chở về cho! Năn nỉ mà! – hắn làm ra vẻ mặt “con nít quỷ” để dụ dỗ tui

Còn xe đạp của tui thì sao? – tôi quay qua kiếm cớ

Để hồi tui nói với bác giữ xe là mai bạn lấy được không! Đi đi mà…- hắn lại giở cái vẻ mặt đó ra

Vậy mai tui đi học bằng gì? Lỡ hùi về mama tui hỏi cái xe trả lời sao đây? – tôi lại kiếm cái cớ khác

Uh, đi với tôi đi, hùi tôi chở về rồi sáng mai tôi rước đi học cho nha!

Vậy..vậy được rồi, tính đi đâu đây? - cuối cùng tôi vẫn là người dễ bị dụ dỗ

Tôi đi theo hắn ra chỗ giữ xe, bàn tay hắn nắm lấy tay tôi kéo đi thật nhanh, một bàn tay thật ấm áp, một cảm giác thật lạ đang dâng lên trong tôi, cảm thấy rất..rất khó chịu, tôi muốn nói một lời gì đó để tuôn trào tất cả nhưng lại không biết mình muốn nói gì…

Sao đứng ngẩn người ở đó vậy? Mau lên xe đi! – đang mãi mê suy nghĩ thì hắn đã đứng trước mặt lúc nào

Nà, có bằng lái chưa mà đòi chạy xe máy vậy? – tôi nhan mặt nhìn chiếc xe Nouvo mới koóng của hắn - bị mấy bác “bồ câu” tóm là coi như tui với ông hok wen nhau àh nha! Nói trước rùi đó!

Trùi! Sao nói chuyện nghe vô tình quá vậy? Mà bạn đừng lo, tui chuyên nghiệp mà, có bị bắt tui để cho bạn chạy trước mà! – hắn quay lại giuễu cợt tui

Nè, chụp.. – chưa kịp bíêt chuyện gì thì hắn đã quăng cho tui một cái nón bảo hiểm màu đen, có dán hình 2 con heo mokopupu đen trắng đằng sau,…wow..thiệt là kute.. ý tui nói là hai con heo chứ hok phải hắn àh nha!>.<

Đội mũ vào rồi leo lên xe, ngồi ngay sau lưng hắn, tôi nói :

Chạy chậm thui nha…. Chưa kịp nói xong câu thì hắn đã rồ ga chạy như “ăn cướp” vậy, theo phản xạ tôi ôm lấy người hắn, ôm thật chặt, càng chặt thì hình như hắn chạy càng nhanh…tôi nhìn xung quanh biết bao cặp mắt của ngừơi dân nhìn chúng tôi...

Nè..chạy chậm lại thôi, ngừơi ta nhìn quá chừng kìa! – tôi cố với người lên nói nhỏ vào tai hắn

Kệ người ta..có sao đâu! – hắn trả lời vẻ dửng dưng

Ông hok đi chậm là tui hok đi uống nước với ông nữa àh, chậm hok? – tôi đe doạ

Uh, từ từ…đó chậm rùi đó, được chưa?

Uh, ngoan, nói là phải nghe nhớ chưa! – tôi ra vẻ “ông chủ”

Ặc, vậy tôi là Osin của bạn àh?

Hên xui, ai biết được! – tôi trêu hắn – nè tính chở tui đi ăn uống gì ở đâu vậy? Đi chổ nào rẻ rẻ thui nha, tui hết tiền òi!

Chậc, tui nói tui đãi để xin lỗi mà, khỏi lo vụ đó! Bạn muốn ăn gì? – hắn hỏi tôi

Uh thì, ăn kem nha, ông chở tui đến quán kem đi! – tôi nói với hắn

Chưa đầy 15’ hắn đã cho tui đứng ngơ ngác trước một tiệm kem nhìn “lạ hoắc” nhưng được cái là nó thật..tuyệt vời, tiệm nhìn tuy không lớn nhưng được cái có nhiều tầng và trang trí bên ngoài thật đẹp mắt với những đường sọc ngang đen hồng trắng – 3 màu xen kẽ nhau nhìn rất ấn tượng.

Sao không vào đi mà còn đứng đó! – hắn đứng cạnh tôi từ lúc nào – Vào đi, cản đường người khác kìa!

Một lần nữa bàn tay hắn lại nắm lấy tay tôi, nhưng lần này hắn chỉ dắt tôi đi thật bình thười chứ không lôi kéo như mấy lần trước. Vừa bước vào trong tiệm, tôi chợt nhận ra nó thật “đặc biệt” , cách bày trí nổi bật kiểu kiến trúc đặc trưng của Anh, nào là lò sưởi, đèn trùm và những bức tranh hình tháp effel hay phong cảnh đặc trưng của nước Anh, nhất là dưới ánh đèn màu cam hơi tối càng làm không gian trong đây thật lãn mạn và ấm cúng.

Chào hai vị, xin hỏi đã có đặc chỗ hay có hẹn với ai trước chưa ạ? – một thanh niên ăn vận đúng phong cách một quý tộc Anh, áo Tuxedo, nơ cổ, đầu chãi keo hẳn ra sau thật đẹp, hỏi chúng tôi. Tôi thấy hắn nói nhỏ vào tai người thanh niên chuyện gì đó..

Xin mời hai vị lên lầu 3! Chúng tôi sẽ cho người phục vụ lên! Xin đi lối này! - người thanh niên một tay để sau lưng, một tay chỉ về phía cầu thang.

Hắn nắm tay tôi dãn lên từng bậc thang, tôi vừa đi vừa nhìn hắn một cách khó hiểu, hắn muốn làm gì đây nhỉ? Lên từng bậc tới được lầu 1, wow…ở tầng này lại bày trí khác hẳn ở bên dưới, kiểu Trung quốc với những ***g đèn đỏ treo cao, chữ Hỉ dán ở trên những cánh cửa gỗ mộc bóng loáng, có những tấm bình phong Thuỷ Mặc chia cách những chíêc bàn với nhau, tôi thấy thoáng có mấy cặp trai gái ngồi đối diện nhau ăn chung một ly kem cẩm thạch thật đẹp. Lên được tới lầu hai thì một “thế giới” khác lại đập vào mắt tôi, lầu này trang trí đúng phong cách Nhật bản, bàn thấp, đệm quỳ, rồi những cánh cửa gỗ kéo ra kéo vô…chậc tiệm kem này đúng là “đặc biệt” hơn vẻ ngoài của nó, trộn lẫn đa phong cách các nước trên thế giới nhỉ, tuy vậy nó không quá lố lăng mà thật đẹp và lãn mạn ghúm, không biết lầu 3 sẽ theo nước nào đây? Miễn đừng là Campuchia là okie (~_^).

Nè làm gì nhìn tùm lum vậy? Hok lẽ lần đầu đến chỗ này ha? – tự nhiên hắn quay lại hỏi tôi

Uh, lần đầu biết có chỗ này đó! Ông hay đi tới đây lắm ha? – tôi hỏi ngược lại hắn - Chắc đi với người yêu ha? Hehehe..

Uh, tui hay tới đây lắm nhưng chỉ đi một mình thôi! – hắn trả lời

Chưa kịp hỏi hắn vì sao thì….wow.. tới lầu 3 rùi hha? Chu choa sao đẹp quá vậy! Căn phòng thật rộng, xung quanh là những chiếc bàn thấp, xung quanh nó là những chiếc gối thật lớn bao bằng vãi bóng màu tím và xanh lá dùng để dựa và ngồi lên đó, có cả một tấm rèm tròn bao xung quanh khuông viên nhỏ của gối và bàn với hoạ tiết của các vị thần Ấn độ…, có tất cả sáu chỗ giống như vậy trong gian phòng này, chỗ ở 4 góc tường, và hai chỗ gần ..gần…một hồ nước có hòn non bộ thật đẹp xây ở chính giữa gian phòng, hòn non bộ mới đẹp làm sao nhìn như một ngọn núi thu nhỏ vậy, có cầu, có thác nước chảy xuống hồ nước , và dưới sàn nhà là một làn khói trắng trùm lên cả sàn như khói trên sân khấu mà ta thường xem trên Tivi vậy ..không ngờ trong một gian phòng như thế mà có thể tạo cảm giác như trên “thiên đường” vậy…. Chưa kịp quan sát hết căn phòng thì hắn đã nhanh chóng kéo tôi lại chỗ ngồi kế bên hồ nước, tôi ngồi xuống làn khói toả ra tung toé, có vài làn khói chảy xuống dưới hồ rồi tan biến đi, dựa trên chiếc gối được bọc vải bóng mát rượi, thật thoải mái, giờ tôi mới biết lí do tại sao hắn lại hay đến chỗ này, nó đẹp đến thế cơ mà, nhất là ngồi chỗ này nhìn nước chảy sao mà trong lòng lại thật dễ chịu, dường như quên đi mọi muộn phiền…thật nhẹ nhàng…

Sao ha? Thấy chỗ này đẹp hok? – hắn ngồi bên cạnh tôi hỏi

Uh, chắc mai mốt rủ mama với papa và Vĩ đến đây chơi thử cho biết quá! – tôi trả lời nhưng không quay qua nhìn hắn mà mãi mê hất những làn khói xuống hồ nước

Gia đình bạn chắc hạnh phúc lắm ha? – hắn nói với một giọng nghe thật buồn, tôi quay lại nhìn hắn thì hắn đã đổi đề tài – Nè, đừng nghịch nữa, tính ăn kem gì đây?

Ờ quên, tới đây ăn kem mừ! – tôi cầm “thực đơn” lên rùi đứng hình – chời đất! kem gì mà trên 20000 không vậy?

Huh? Thì sao? – hắn quay qua hỏi tôi một cách bình thản – Tiệm đẹp thì kem cũng mắc là đúng rùi, tiền nào của nấy mà, cứ ăn đi đừng ngại, tui lo mà!

Ặc, chùi ui, ăn kỉu này chắc…kem ngon thì hok sao chứ mà tệ thì cũng chẳng dám ói đâu! – tôi nhăn mặt nhìn lại vào tờ “thực đơn”

Oá, chưa ăn mà nói ói ói…Lựa đi, đảm bảm ngon tuyệt vời, ăn một lần là muốn ăn nữa! – hắn nói

Uh thì, tui chọn kem Hai con heo chanh! Còn ông? – tôi lựa đại vì thấy tên kem hơi ngồ ngộ

Chị ơi! Cho một kem Hai con heo chanh và một kem Cà Fê! – hắn quay qua phía cửa mà nói lớn, bây giờ tôi mới để ý có một chị phục vụ ăn bận như một người Ấn độ chính gốc đứng ngay cửa ra vào.

Hình như chị phục vụ đã nghe hắn nên quay qua nhìn chúng tôi rồi cuối đầu bước ra khỏi phòng, cùng lúc chị ấy bước ra thì có một đám thanh niên bước vào, vừa đi vừa nói chuyện rôm rã, tôi nghe lóng thoáng hình như có tiếng con trai nghe quen quen liền ngước lên nhìn và người con trai ấy cũng nhìn lại…Oá oá…4 mắt nhìn nhau trào máu họng…hai con mắt nở to như trứng cút…

Vĩ…em làm gì ở đây vậy?

Anh Quân làm gì ở đây vậy?

Cả hai người cùng đồng thanh, khiến những người đi theo nó cũng đứng nhìn và hắn cũng nhìn, nói chung cả gian phòng đều nhìn về phía hai anh em chúng tôi…….

(oa oa, sắp tết òi, được nghỉ tết òi, chuẩn bị thêm tuổi mới, sắp có chap mới hehehe…năm mới chúc mọi người “mau ăn chóng lớn”, “tiền vô như nước”, “an khang hạnh phúc nha”….hãy ủng hộ kiss nha, đừng vì đợi chap mới lâu mà bỏ kiss nha, kiss sẽ bùn lắm đoá>.<)

minimoon
07-03-2008, 19:21
Chap XVIII:

Chưa kịp nói với nhau câu gì thì tụi bạn của nó kéo qua chỗ ngồi bên kia hồ (cũng cạnh hồ giống như tui và hắn đang ngồi), nó nhìn sang thấy hắn và hình như hắn cũng thấy nó nên nó cúi nhẹ đầu làm động tác “chào!”. Công nhận tui không mún nó và hắn gặp nhau lúc này khi mà vụ đánh lộn mới qua được có mấy ngày, tôi quay qua nhìn nó thấy thế nó liền đáp lại bằng nụ cười, chậc..cái thằng đáng lẽ đang giờ học mà…

Nà, làm gì nhìn dữ vậy? – nghe thấy hắn hỏi tôi liền quay lại

Uh..thì đó là em tui mà, mà nè…ông.. ông còn giận nó vụ hôm bữa hok..hok hả? – tôi không dám hỏi thẳng mà chỉ dám nhìn phản ứng hắn mà hỏi

Huh, giận…

Hả? – tôi giật mình khi nghe thấy hắn nói

Chưa nói xong, giận làm gì một đứa nhóc ha? Bữa bạn ra đỡ đòn cho tui là tui hết giận lâu òi, tui hem có hẹp hòi vậy đâu! - hắn nở một nụ cười kèm theo động tác xoa xoa cái đầu tui rồi tiếp – mà công nhận nhìn trắng trẻo, mềm yếu vậy mà cũng “sung” ghia hén! Mà nè, em của bạn chắc quan tâm bạn dữ lắm ha, mới thấy anh hai hơi hơi..nước mắt mà đã..hehe!

Kệ người ta, anh em yêu thương nhau là chuyện bình thường mà, bộ ông hem có anh em ha? – tui đẩy tay hắn ra nói giọng “đanh đá”

Có, có một người em trai! – giọng hắn thoáng chút ưu buồn

Kem của hai vị đây! Chúc ngon miệng! – chị phục vụ khi nãy đặt lên bàn một ly kem màu nâu đen và một cái dĩa có hai chú heo màu vàng và màu xanh lá đang chúi mũi về phía nhau, trong một trái tim được vẽ bằng sôcôla có cả hai lá bạc hà được đính trên đó thơm phức…thật dễ xương hết sức…hehe

Ăn đi gì mà nhìn hoài hai con heo vậy? Nhìn nó giống bạn quá nên hem dám ăn ha? – thấy tôi cứ nhìn chăm chú hai chú heo kem, hắn buông lời giễu cợt

Kệ tui! – nói rùi tui cho hắn một cái nhéo ngay eo hehee…chít chưa

Oá, sao mạnh bạo dữ vậy! Tui bao ăn mà còn đánh tui àh! – mặt hắn hơi nhăn nhăn

Hehe, ai biểu, tui bắt đầu cầm chiếc muỗng lên, …chu choa, ăn phần nào trước đây! – đang thắc mắc không biết nên “xơi” chỗ nào trước thì thấy hắn nhìn chằm chằm tui – nà, muốn ăn ké của tui ha?

Hắn cười thật tươi, tay gãi gãi cái đầu đang gật gật, nhìn thật là…ngu>.<

Mún thì nói có sao đâu,..nè, ăn cái mông của pé heo nha! – nói rùi tui lấy muỗng múc ngay cái mông pé heo xanh lá đưa đến gần mồm hắn mà ra lệnh – há mỏm ra nà!

Oa, mùi bạc hà! Hehehe..ngon tuyệt.. – hắn nhận xét qua loa rùi lại cười

Ngon hok! Uh, kem ông cũng ngon lắm đoá! – nhân lúc hắn đang cười toe toét tui lấy muỗng múc một miếng thật to trong ly kem café của hắn bỏ ngay vào mồm

Oa oa, ai cho ăn kem của tui, trả đây coi! – hắn dùng tay nắm hai má của tui lắc qua lắc lại

Lè, trả nà..chậc ..tiếc quá nó tan trong miệng tui hết òi, xin lỗi hén! – tui lè lưỡi ra cho hắn kiểm tra

Chậc, chít bạn rùi, mau canh chừng hai pé heo đi nha, coi chừng “chó sói” xực tụi nó áh! – hắn nói với giọng đầy “đe doạ”

Hem cho, sống chít cũng cố gắng bảo vệ mạng sống hai pé heo..oa oa…cứu cứu… - tôi bưng hai pé heo trên tay và quay mặt qua hồ nước để tránh cái muỗng hắn đang cầm trên tay…

Ai biểu ăn của tui chi, phải cho tui ăn lại chứ! – hắn vừa với tay ra đằng trước để với lấy hai pé heo của tui vừa phân trần

Ắc, tui cho ông ăn trước mà, gì kì vậy…cứu cứu…heo tui ! – với hem tới được hắn chuyển sang chiến thuật chọt lét – ặc ..hahaha..háhá há..hehehe…thui, tui thua òi , haha, tha tui mà, tui cho ông ăn!

Vậy mới tốt chứ! A a.. – hắn với miệng qua người tui mở thật to…để đáp lại cái mồm đang há hốc kia tui đành phải…hahaha…

Ặc, dám trét kem lên mặt tôi ha? Chít nà…

Thui, tạm dừng, hok giỡn nữa, người ta nhìn kìa! – đang trong tình thế giữa “người chọt và người bị chọt lét” thì tôi nhận ra rất nhiều người đang nhìn nên quay sang nói với hắn.

Uh! Chút ra vế chít với tôi! - trước khi an vị tại chỗ cũ hắn còn nói nhỏ vào tai tôi những lời “đe doạ” khác.

Uh, bít gòi, chỉ sợ ông hok dám làm gì thui! – tôi cố tình khiêu khích hắn, rồi quay sang chỗ đám bạn Vĩ đang ngồi thì thấy nó đang nhìn qua chỗ tôi với ánh mắt rất khác lạ, nó có lửa…
++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++ +++

Nhóm của cậu có 5 người, ba trai và hai gái. Hôm nay trường cậu cho nghỉ với lí do mai là Giáng sinh nên học sinh được nghỉ 3 ngày, cậu được nhóm bạn rũ đi ăn kem trong một tiệm kem khá là “đặc biệt” mà trước giờ cậu không hề biết đến sự “tồn tại” của nó, một tiệm kem đa văn hoá các nước. Không biết có phải “ông trời” đã xếp đặt cho cậu gặp “ngừơi đó” – người mà cậu gọi là anh và cũng là người mà cậu hết sức yêu quý hơn tất cả mọi thứ trên đời, trong cái tiệm kem này, đang ở cùng với “tên đó” – cái người mà cậu đã đánh hắn cách đây mấy ngày, cũng là người mà “người đó” nói rất ghét nhưng…tại sao lại ở cùng hắn? Cậu muốn lại gần để hỏi người đó nhưng đám bạn của cậu lại kéo cậu đi tới chỗ ngồi không xa người đó là mấy..cậu thoáng thấy hắn nhìn mình nên cũng gật đầu chào hắn coi như xã giao thông thường.

Người khi nãy là anh cậu ha Vĩ? – cô gái có mái tóc cắt đuôi cá và nhuộm hi – lai xích lại gần cậu và hỏi

Uh, có thể cho là vậy! Hình như anh ấy học trừơng Ly mà! – cậu trả lời

Vậy à, mình nhìn cũng wen wen….hình như…mà thôi kệ! Cậu ăn kem gì? – cô gái chuyển sang câu hỏi khác.

Coi con quỷ đó lo cho “người yêu” kìa! – cô gái ngồi đối diện với cậu cất lời trêu chọc

Hehehe… kệ người ta đi, ghen ha? – hai thèn con trai ngồi kế bên trêu lại

Thôi, mấy bạn kì wé, chọc mình hoài! – cô gái tên Ly đỏ mặt

Thôi, mấy bạn đừng đùa nữa! – cậu nói giọng hơi khó chịu

Uh,… đúng rồi kiu kem ăn đi, vô đây chẳng lẽ ngồi không! – Ly cảm nhận được sự khó chịu đó từ cậu nên lại chuyển sang đề tài khác – chị ơi cho tụi em cái menu!

Ánh mắt cậu vẫn không rời được hình ảnh “người đó” trước mắt mình, trong lòng cậu bây giờ như có thứ gì chặng lại, vừa nóng vừa bực bội, cậu chỉ muốn làm một cái gì đó để giải toả. Rất nhiều câu hỏi đặt ra trong đầu cậu kèm theo đó là sự khó chịu khi một lần nữa người mà cậu yêu đang đùa giỡn với “tên đó” một cách rất vui vẻ….tiếng cười “ngừơi ấy” vang lên làm cậu càng khó chịu, vô thức bàn tay cậu nắm lại đập mạnh xuống sàn nhà một cách âm thầm nhưng cậu đâu biết người con gái ngồi kế bên luôn dõi mắt theo cậu…

Vĩ nè! – cô gái kéo kéo tay áo của cậu

Gì vậy Ly? – nghe tiếng gọi cậu quay sang với vẻ mặt hết sức “bình thường” như không có chuyện gì xảy ra

Tối ngày mai, trường Ly có tổ chức tiệc noel, Vĩ đi với Ly nha! – cô gái ngỏ lời mời với cậu mặc cho sự không chú ý của lũ bạn đang loay hoay với cái menu

Huh, trường có cho người ngoài vào àh? – cậu nhăn đôi chân mày lại thắc mắc

Không, nhưng vì Ly là một trong những người ” được chọn” trong đêm đó nên Ly có hỏi thầy việc này thì thầy bảo là “trường hợp đặc biệt” dành cho người “được chọn”! Vậy Vĩ có đồng ý đi với Ly không? – cô gái giải thích nhưng không quên hỏi thêm một lần nữa

Àh, có phải là cái vụ “bingo” gì đó không? – cậu hỏi lại với giọng hết sức bình thường – Uh, Vĩ sẽ đi với Ly nhưng còn tụi nó… chẳng lẽ bỏ tụi nó sao?

Hai người cứ đi đi, mai tụi tui đi karaoke với mấy đứa khác cũng được! – cả ba người bỏ cái menu xuống mà đồng thanh

Hay quá, cảm ơn mấy bạn nha! Mà sao Vĩ biết chuyện Bingo vậy…?

Uh, thì anh Vĩ, cái người ngồi bên kia đó..cũng có chân trong “cái vụ” đó nên Vĩ biết thôi! – cậu dùng ngón tay chỉ qua phía “người đó”

Thiệt àh, anh của Vĩ nhìn dễ thương như con gái vậy ha! Nhìn trắng trẻo nhưng hơi “yếu đuối” thì phải, Ly chỉ thích những người mạnh mẽ như Vĩ thôi, tuy Ly lớn hơn Vĩ nhưng Ly lại có cảm tình với Vĩ rất nhiều…Vĩ biết không…. – cô gái như khựng lại khi thấy những lời mình nói ra với cậu lại không được cậu lắng nghe mà thay vào đó cậu lại nhìn về phía bên kia – nơi có “người anh trai” của cậu và …một người nữa là…là …chẳng phải đó là Hội trưởng Hội học sinh sao…cô gái thắc mắc nhưng cũng không quên nhìn theo nấm đấm của cậu một lần nữa lại đập mạnh xuống sàn nhà….
++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++ +++++++++++++

Gì mà nó nhìn mình thấy ghúm vậy kìa? – tôi thắc mắc trong đầu

Ngon ngon…heo con ngon wá!

Á á ..heo của tui, sói ăn mất heo òi! Hem chịu đâu….- lợi dụng lúc tôi không để ý hắn đã ăn mất cái đầu con heo màu xanh lá của tui

Nè nè, khóc nữa hả? Thui mà, ăn có “cái đầu” thôi mà làm gì mà…chùi thui còn con màu vàng kìa!! – hắn lúng túng tìm mọi cách dỗ tui mà trong khi đó tui có khóc đâu, chỉ hơi nhăn mặt mà rên rĩ thui mà, không ngờ hắn sợ tui khóc đến vậy, nhìn vẻ mặt ấy của hắn thật dễ thương và có hơi..hehehe .. đẹp trai.. ặc lại nghĩ lung tung òi>.<

Ông mà còn ăn thịt heo của tui nữa là tui cắn ông giống ông cắn con heo àh!! – tôi lấy muỗng chỉa vào mặt hắn hăm doạ rồi quay xuống múc ăn con heo màu vàng

Ặc, nhìn bạn nhỏ con mà dữ dễ sợ, hèn gì…hùi bữa em bạn đánh tui mà dám… - hắn nói ngập ngừng như muốn nhắc tôi nhớ tới vụ hôm bữa

Uh, thì…nhỏ mà nó có võ chứ bộ, với lại hem phải muốn cứu ông đâu, chỉ tại…. – tôi trả lời mà cũng ngập ngừng giống hắn

Tại sao? Tại sao nói tui nghe coi! – hắn vừa hỏi vừa đưa mặt hắn lại gần mặt tôi một cách từ từ

Tại…ai biết tại sao…hỏi hỏi chi…nhiều chuyện ăn kem đi rồi về! – tôi cố tình nói lớn rồi quay xuống ngay dĩa kem của mình để tránh hắn nhìn thấy khuông mặt mình đang đỏ lúc này, tim tôi lại đập thình thịch.

Ec, hok nói thì thôi mắc gì..! Kì lạ! – hắn nói rồi lại chú tâm vào ly kem của mình

Quả thật kì lạ, tôi cũng cảm thấy mình thật kì lạ, tại sao lại đỏ mặt vì hắn chứ, tại sao tim lại đập mạnh khi nhìn thẳng vào mặt hắn…đều là con trai cả mà…tại sao tôi lại có những biểu hiện như thế, cảm giác rất khó tả mỗi khi hắn đứng gần hay bởi những hành động bình thường của hắn với tôi… người tôi như có điện chạy qua, chạy lại….nghĩ tới nghĩ lui tôi vẫn cảm thấy mình thật kì lạ, mong sao hắn đừng nhật ra sự kì lạ đó là tui mừng gòi!!...

Oa oa oa…no wé chừng, thui trễ giờ rùi về!! Tính tiền chị ui! – tôi vẫy vẫy tay cho chị phục vụ thấy

Bạn làm gì vậy? Tôi nói để tui trả mà, bạn tưởng tôi nói đùa à!! – hắn nhăn mặt hỏi tôi

Uh, thì…thì…thì trả đi, ai nói gì đâu! Chỉ kiu lại cho ông tính tiền thui mà!

Ặc, hố hàng… - hắn nhanh chóng móc bóp tiền ra khi chị phục vụ đem hoá đơn tới

Chùi, ăn kem mà cũng có hoá đơn mới ghúm chứ!! – tôi lè lưỡi

Mà hôm nay rũ tui đi ăn kem, rồi đòi chở tui về.chắc mưa lớn wé…hehehe – tôi nói khi hắn đang đứng dậy

Uh, để coi… nói sao hồi mưa thiệt ráng chịu àh nha!! – hắn kí cái đầu của tôi

Tôi theo hắn đi ra cánh cửa phòng, hắn mở cửa và đi trước, còn tôi ngoáy lại nhìn thấy Vĩ vẫn nhìn mình, tôi vẫy vẫy tay chào nói, ra hiệu tôi về trước. Nó vẫn giữ vẻ mặt hầm hầm nhìn tôi, sau đó quay vô đám bạn như không hề để ý thấy tôi. Tôi không hiểu sao nó lại vậy nữa nên đành lắc đầu mà bước ra khỏi cửa phòng…

Nè, lên xe đi, làm gì mà ngẩn người ra vậy? – hắn kêu tôi

Ông đi lấy xe gì mà lâu vậy, trễ giờ của tôi rồi đó thấy chưa! Về nhanh đi! – tôi cằn nhằn lại hắn

Nhanh chóng nhận lấy chiếc nón bảo hiểm từ tay hắn, tôi leo lên xe. chiếc xe nhanh chóng chuyển động nhanh dần trên con đường, cảm giác gió mát cứ thổi vào mặt thật dễ chịu nhưng sao tôi cảm thấy hình như gió mỗi lúc một lớn mà trời thì hơi tối..hay là….rầm rầm, xoẹt xoẹt………ào ào……

Áh, mưa rồi kìa!! Tìm chỗ trú đi! – tôi nói lớn với hắn

Hehe…công nhận miệng bạn linh wé ha! Muốn mưa là có mưa àh! – hắn nói giọng trêu trọc lại tôi

Thôi, mưa lớn vậy mà còn đùa nữa!! Tìm chỗ trú …..ầm ầm…một tiếng sấm thật lớn kéo dài, theo sau nó là một vệt sáng xé rách cả bầu trời, tôi giật mình nên choàng tay ôm lấy ngừơi hắn. Cái giây phút đó tim tôi như đứng lại, tay tôi vòng qua thân người đang ướt nhẹp vì mưa của hắn, hai bàn tay nắm thật chặt. Có thể mưa hiện giờ đang rất lạnh theo từng cơn gió giật mạnh nhưng ngừơi tôi đang nóng, thật nóng…. bất chợt tôi thấy hắn hơi quay mặt ra sau nhìn tôi, để rồi bàn tay hắn nắm giữ lấy hai bàn tay đang run lên của tôi ấn mạnh vào người hắn, chắc lúc này mặt tôi đang đỏ lắm đây, không biết là do phản xạ hay cố tình mà mặt tôi nép vào lưng hắn, một tấm lưng thật rộng và ươn ướt nước mưa…

Trời mưa lớn vậy, hay là về nhà tôi gần đây nha! Hết mưa rồi tôi chở về nhà cho! Được không? – hắn đề nghị

Okie, sao cũng được! tìm chỗ trú đi, tui lạnh lắn rồi! – tôi nói lớn lên để hắn có thể nghe thấy trong tiếng mưa ồn ào như vậy.

Chiếc xe nhanh chóng rẽ sang một con đừơng khác, rồi cứ thế tôi cứ để mặt cho hắn chở đi, còn tôi vẫn cứ nép mình sau lưng hắn, cảm giác bây giờ của tôi rất lạ, khác lạ hơn những gì trước đây tôi cảm nhận được từ hắn. Tim tôi cũng đập nhanh hơn bình thừơng, cái cảm giác ấm nồng từ mùi hương cơ thể hắn toả ra hoà quyện với vị nước mưa âm ẩm càng khiến đôi tay tôi siết chặt hơn, dù thế hắn vẫn không hề buông tay tôi ra khỏi tay hắn mà càng siết chặt chúng hơn…
Một lúc sau, tôi thấy hắn chở mình vào một chỗ lạ hoắc, xung quanh có rất nhiều đất trống và những bụi cỏ lau đang ngã người theo từng cơn gió tạt ngang, thật yên tĩnh và trống vắng, chỉ có vài ngôi biệt thự xung quanh nhìn cũng vắng tanh. Không hề có dây điện chằng chịt như trong những đường lớn, từ những bãi đất trốn gtôi có thể thấy cả bầu trời đang mưa lúc này, xám xịt, cằn cỗi, đôi lúc có vài tia chớp xoẹt ngang nhưng không nghe tiếng sấm… Hắn dừng trước cửa một toà dinh thự rất lớn, lớn hơn tất cả những ngôi biệt thự tôi thấy xung quanh đây, nhanh chóng chiếc cửa được mở ra sau khi hắn “nói chuyện” với chiếc hộp điện tử nhỏ màu trắng được gắn lên bức tường bên cạnh, chiếc xe chạy vào khuông viên nhà, lại dừng trước một cánh cửa nữa :

Nè ôm xong chưa? Vào trong nhà đứng đi, tôi đi cất xe! – hắn hỏi

Uh…uh.. – tôi đỏ mặt khi nghe hắn hỏi thế nhưng cũng nhanh chóng bứơc xuống

Chiếc xe chạy qua bên hông dinh thự, một mình tôi đứng đây quan sát xung quanh, thật không dám tin đây là nhà của hắn, mình chỉ nghe papa nói cha hắn là chủ của dòng họ Lý gì đó thôi chứ không hề nghĩ lại giàu có như thế, để có được một cơ ngơi như thế thì không phải chuyện dễ, nào là xe cộ, nhà kíêng trồng hoa, hòn non bộ to như thế ….

(oa oa, tết hết òi, chuẩn bị đi học, buồn wé, giờ vô hok biết nhớ được cái gì hok nữa nè! Chán ghê! Chúc mấy bạn một năm học tập thật tốt nha!! Comment típ nha! Tiến độ làm việc của kiss có hơi chậm, chắc mấy bạn bực lắm, thông cảm đi, một phần vì ham chơi, một phần phải coi ý kiến của mấy bạn về từng chap nữa nên làm hơi lâu, mấy bạn cứ đóng góp nhiệt tình thì kiss mới mau cho ra chap mới được chứ ne!! )
Chap XIX:

Nè, sao không vào nhà đi, đứng đó chi vậy!! – hắn chạy lại chỗ tôi, người hắn giờ ướt như “con chuột”

Nhanh như cắt, hắn lại nắm tôi kéo vào trong nhà hắn, không hiểu sao tôi lại có một niềm vui rất khó tả mỗi khi hắn nắm tay mình nhưng điều đó cũng không thể giảm đi bớt sự hồi hộp trong tôi khi bước vào bên trong toà dinh thự. Bên ngoài đã đẹp như thế không ngờ bên trong lại còn “lộng lẫy” hơn thế, thoạt nhìn không nghĩ nó là nhà để ở đâu, cứ ngỡ là một khách sạn 5 sao.. àh mà không 10 sao chứ, mà cũng đúng thôi, papa của hắn đã dám bỏ tiền ra xây một ngôi trường như thế thì chẳng thể nào nhà hắn lại “tầm thường” được!!

Hắn dẫn tôi đến chỗ một ông bác cỡ chừng ngoài 60 đang đứng gần cái cầu thang “khổng lồ”, ăn bận rất lịch sự, hắn nói :

Bác quản gia! Có Luân ở nhà không?

Vâng! Thiếu chủ đang ở trên phòng! Còn đây là..bạn thiếu gia ạ? – bác quản gia quay sang nhìn tôi và hỏi hắn

Tôi nhanh chóng cuối đầu chào một cách lễ phép

Dạ, con là bạn của… àh..Long! Chào bác ạh!

Vâng, cảm ơn cậu! Xin cậu hãy tự nhiên! – bác chào lại tôi thật hiền

Chưa kịp nói thêm câu nào, hắn lại nhanh chóng kéo tôi đi lên cái cầu thang “khổng lồ” có một tấm vải đó kéo dài từ dưới lên trên cả cầu thang, nhanh chóng tôi đã đặt chân lên một dãy hành lang dài với rất nhiều cánh cửa phòng có in hình một con rồng nằm trong một vòng tròn được cách điệu như một vòng lửa thật tinh xảo, những cánh cửa thoạt nhìn có lẽ giống nhau nhưng nhìn kĩ thì có những sự khác biệt khá “kì lạ”, đó là những con rồng, chúng có những hình dạng và động tác khác nhau trong những vòng lửa cũng khác nhau, có con nhìn thật đơn sơ, có con nhìn dữ tợn, có con nhìn thật mạnh mẽ….mỗi con một vẻ khác nhau khiến người khác nhìn vào cứ ngỡ chúng dành để “tượng trưng” cho con người! Nhưng có hai cánh cửa khiến tôi chú ý nhất, chúng nhìn to hơn những cánh cửa khác, nằm cạnh nhau và hình ảnh “tượng trưng” trên hai cánh cửa cũng khác hẳn… Cánh cửa đầu tiên có hình hai con rồng, thật “đặc biệt” một con rồng Trung Quốc quấn quanh người một con rồng Tây Âu, cách điêu khắc cả hai con rồng nhìn thật sắc xảo, chi tiết đến từng cái vẩy rồng… còn cánh cửa còn lại không hề có hình rồng hau bất cứ con vật nào, nó chỉ đơn thuần là 3 đoá hoa sen và những đám mây bay xung quanh và đương nhiên sự sắc xảo của nó cũng không kém cánh cửa kia… hơn hết bên phải nó còn có hình một người đàn phụ nữ có môt vẻ đẹp đến độ tinh xảo, với bộ áo trắng toát, mái tóc đen đang bay bay trong gió, nụ cười thật đẹp… bỗng không biết với lí do nào…tim tôi, tim tôi thắt lại, nhói đau… tôi nhanh chóng lấy tay mình nhấn mạnh lên ngực để kiềm cơn đau lại…được một chút tôi lại trở lại bình thừơng, nhìn kĩ lại tấm hình một lần nữa, lần này tự nhiên mắt tôi hơi cay cay như muốn khóc, tôi kéo kéo cái tay áo hắn và hỏi :

Nè, nè..hình ai vậy?

Đó là mẹ của tôi! – hắn trả lời giọng lạnh lùng

Vậy àh! Mẹ ông đẹp nhỉ! – tôi nhìn bức tranh rồi cười

Hắn không nói gì, kéo nhanh tôi lại một căn phòng khác gần cuối dãy, cánh cửa căn phòng này có khắc hình một con rồng và một con rắn uốn quanh nhau, hắn gõ cửa :

Luân, có trong phòng không? Ra đây anh nhờ xíu coi! – hắn kiu lớn

Từ từ, em ra liền, đang thay đồ, đợi xíu! – một giọng nói từ bên tong phát ra, “em” vậy là em trai hắn òi, ttên Luân àh, hok bít có giống hắn không.

Một lúc sau, cánh cửa mở ra, một cậu trai chắc cũng trạc tuổi Vĩ, tóc nhuộm vàng, một bên tai trái có đeo bông hình con rồng, gương mặt thì cũng hao hao giống hắn, nhìn rất “Ku – te” nhưng thấp hơn hắn (dù vậy vẫn cao hơn tui một chút, tũi thân >.<) Trên người cậu bé đang bận một bộ đồ thun có in hình mấy chữ Graffity nhìn rất xì – tai, quần jean đeo dây nịt bản to… chà chắc ku cậu nhà này cũng “dân chơi” thứ thiệt nà!

Gì vậy “ông” anh? – cậu bé tên Luân hỏi, mặt hơi khó chịu

Lấy cho anh mượn… - hắn kề tai nói nhỏ với “cậu em” của mình

Chậc, kì vậy… - tự nhiên ku cậu quay qua nhìn tôi từ trên xuống dưới như dò xét

Bạn anh ha? Rồi đợi xíu đi! – nói rồi nó chạy vào trong phòng, một lúc sau lại mang ra một gói gì đó đưa cho hắn mà tôi chưa kịp nhìn là gì

Cảm ơn, em vô học bài đi! Không là mẹ về kiểm tra đó! – hắn căn dặn nó trước khi nắm tay tôi kéo đi tiếp

Xì, biết gòi..nói mãi!! – thèn nhóc coi bộ “không ưa” ông anh của mình cho mấy nhỉ!

Hắn lại dẫn tôi đi tiếp đến căn phòng cuối dãy, công nhận nhà này nhiều phòng thật, dám cả “gia tộc” hắn ở đây lắm àh, căn phòng lần này chắc của hắn vì tôi thấy hắn móc một cái chìa khoá mở cánh cửa có hình một con rồng và một con phượng hoàng đối mặt với nhau….

Sao hok vào đi nhìn gì thế??

Áhh, uh thì… - tôi cũng ngại khi lần đầu tiên vào phòng người khác

Hắn với tay bật đèn..và.. trời đất ơi, phòng hắn đây sao, nhìn cũng “bình thường” vậy, không có giường, hắn nằm nệm tròn với nhiều gối và một cái mền, bên cạnh nó là một chiếc laptop nhìn rất moden, với một tivi màn hình phẳng chắc cũng cỡ 31 inch và dàn đầu đĩa còn hơn cả “tuyệt vời” ( chỉ có vụ này là hok giống “phòng bình thường” nà!!) , và một kệ đĩa đặt bên cạnh tivi, một bàn học nằm kế bên một kế sách với hằn hà sách đủ loại mà tôi không biết nó loại gì, máy lạnh, nhà tắm và một số thứ linh tinh khác ….

Nè, đừng nhìn nữa, sao thấy bạn hết nhìn cái này rồi nhìn cái kia vậy, bộ ngạc nhiên lắm àh! – hắn kiu tui trở về với thực tại “căn phòng” của hắn.

Hok nhìn sao thấ đường đi, mắt là của tui sao cấm tui nhìn được nà!! – tôi trả lời

thấy hắn không biểu hiện gì là vui vẻ nên tôi stop ngay

ặc, gì mà nhìn dữ dằn vậy! Giỡn xíu thui mà!

Không đùa nữa, thay đồ đi, ướt hết rồi kìa không cảm lạnh mới lạ!! – hắn nhìn tôi từ trên xuống rồi nói

Oá, hắn hok nói thì thôi, giờ nói tôi mới cảm thấy lạnh va hơi rin rít nước mưa, cả người tôi chèm nhẹp nước với nước! ax..xì ..

Mới nói…thôi vô thay đồ đi..! – hắn đang loay hoay mở một cái tủ mà vừa nghe tui hax .xì một tiếng đã quay sang “lên giọng”

Đồ…đồ đâu thay?

Nè, của em tôi đó, tôi nghĩ chắc nó vừa với bạn hơn tôi! – hắn vứa nói vừa cười như muốn trêu tôi

Éc ec, chùi đất, …. - tôi để ý thấy hắn cũng đâu có “khô” hơn tui nhiu đâu mà nãy giờ lo cho tui àh, hehehe…thấy hắn cũng tội mà thôi cũng kệ, ai biểu hắn rũ đi ăn kem chi cho tui mắc mưa!!

Mà thay ở.. ở đâu vậy? – tôi ấp úng hỏi hắn

Đương nhiên là trong nhà tắm rồi, hok lẽ muốn thay ở đây..okie cứ tự nhiên! – hắn quăng cho tôi một cái khăn tắm rồi trả lời tôi

Ông…! Đồ thô bỉ, man rợ… - tôi rủa nhỏ hắn khi hắn quay lưng sang chỗ khác

Áh…..

Gì vậy? Làm gì mà la lớn vậy? – hắn chạy đến chỗ tôi

Nhà tắm,…nhà tắm.. sao mà…”trong suốt” vậy?

chậc, chắc đau tim với bạn quá, chỉ vậy thôi mà la như bị cưỡng…..(từ sau tự nghĩ nhé!!) - hắn vịnh tay lên trán, nhăn mặt nói với tôi – Trong suốt đâu mà trong suốt, nhà tắm có kiếng che mà không thấy àh!

Trời đất, tắm vậy..sao được? – tôi đỏ mặt nói với hắn

Gì mà hok được, kiếng loại này người ngoài nhìn vào đâu có thấy, chỉ ở trong nhìn ra mới thấy thôi, kiếng một chiều!! Với lại đây là phòng riêng của tôi, có sợ ai nhìn thấy gì đâu mà..”mắc cỡ”!!

Ông.. ông, thôi kì lắm, hay để vậy cũng được không cần thay đâu!! – tôi vẫn khăn khăn

Đâu có được, tối mai là tới noel rồi, bạn còn phải….bữa tiệc tính sao, đâu có được, thay đi, chỉ có tôi với bạn thôi mà!! Con trai với nhau, lo gì? – hắn giả thích

Uh, thì….dầu gội ở tròng lun ha? – khó khăn lắm tôi mới dám bước vô cái nhà tắm “trần trùng trục” như vậy nhưng tôi cũng không quên ngoáy đầu lại “đe doạ’ hắn – cấm ông dám bước vô àh nha! W.C thì cũng ráng nhịn đợi tui tắm xong rồi muốn sao thì sao!!

Oá, sao giống đây là nhà bạn quá vậy!! – hắn nhăn mặt phản hồi

Tui hok biết, muốn tui cắn lưỡi tự tử thì bước vô đi!!

Ặc, con trai gì mà…- tôi nghe thấy hắn loáng thoáng nói nhỏ gì đó

Gì, bức xúc gì? Nói xấu tôi àh! – tôi hỏi lớn khi cánh cửa nhà tắm vừa đóng lại (mà có đóng cũng như không hà! Cũng may là loại kiếng này người ngoài nhìn vào không thấy!!)

Tôi bắt đầu “thoát y” rồi từ từ bước nhẹ vào cái bồn tắm bằng sứ trắng mát rượi, cả nhà tắm được lót bằng một loại gạch trắng mà khi bước vào nó toả ra một cái gì đó rất mát như gió vậy… nằm trong bồn tắm tôi quan sát chung quanh, thì ra cái vòi sen được gắn hẳn trên trần nhà chì việc mở vòi để nước chảy xuống thôi, ngồi trong đây với dòng nước từ vòi sen chảy xuống giống như mưa vậy, thật đẹp. tôi với tay lấy chai dầu gội, cho một ít vào lòng bàn tay, mùi bạc hà mát rượi, tôi đứng lên xoa nhẹ nhàng trên cơ thể mình, trên đầu tóc…bọt nhiều ghúm…bay bay thật đẹp, trong như một sứ sở thần tiên vậy!

Tôi thay đồ.. đừng nhìn.. - Đang say sưa với sự “thoải mái” thì tôi nghe tiếng hắn nhưng do tiếng nước chảy nên nghe cũng mập mờ, tôi đành quay lại định hỏi vọng ra thì… hình ảnh hắn đang “trùng trục” chỉ với chiếc khăn tắm trên ngừơi quấn quanh, hắn đang loay hoay tìm đồ thay thì phải…tôi nhanh chóng quay lại không nhìn nữa, ngồi xuống bồn nước lặn hẳn xuống, rồi lại chồi lên, không biết lí do nào khiến tôi quay từ từ lại để nhìn..hắn…lúc này hắn đã bận một cái quần lửng, chì chưa bận áo thôi, tôi quan sát cái body hắn, thật chuẩn, từng múi bụng săn chắc, nhìn thật ghen tị >.< ….nhìn được một xíu tôi lại quay vô, một lần nữa nhúng đầu mình vô nước, mặt tôi bây giờ nóng bừng… tại sao tôi lại “nhìn lén” hắn như vậy? chuyện này thật bất bình thường…..chẳng lẽ mình…thôi quên quên đi, tôi ngước lên mở vòi sen tắm sạch xà bông rồi bước ra, lau khô người rồi bận đồ thật lẹ, chưa kịp mở cửa thì…

Nè, sao mà tắm lâu… - cánh cửa đột nhiên mở ra, do mất đà nên tôi ngã ra trước,….chuyện gì đến sẽ đến. Cả thân người tôi đè lên tấm thân “không một mảnh vải” của hắn, mắt đo mắt, môi cắn lấy môi, dọng cành cành… bốn mắt nhìn nhau tròn xoe… giật mình tôi đứng dậy, nhưng bàn tay mạnh khoẻ của hắn lại kéo tôi nằm xuống đè lên hắn, hắn..hắn. đang hôn tôi, tại sao? đều là con trai cả mà….tôi tôi…mắt tôi như muốn nhắm lại tận hưởng “cảm giác” đó nhưng rồi lí trí không cho phép…

Nè, ông làm gì vậy ha? – tôi nhanh chóng đẩy người hắn ra mà đứng dậy

Tôi..tôi… - hắn ấp úng

Ông sao lại làm vậy? Dám đùa giỡn với tôi àh…? – mắt tôi bắt đầu rưng rưng

Tôi..tôi không cố ý, tôi..chỉ là…. – hắn vẫn không nói lên được một lời nào

Cái gì, muốn nói cái gì!! – tôi cố kiềm chế

Chẳng phải..bạn ngã vào tôi sao!! – cuối cùng hắn cũng nói ra được một câu

Uh há, là mình tự té mà, đâu phải tại hắn!! Chắc lúc nãy hắn định nắm tay mình để đứng lên thui…và mình mất đà nên…chắc là vậy!! – tôi tự nghiệm ra câu trả lời, rồi lại tự cười mà nói chuyện với hắn – oh, tôi xin lỗi nha, trách lầm ông!!

K..kh.. ông sao!! Không có chuyện gì đâu!! – hắn quay sang chỗ khác mà nói

Nè, bộ đồ này ..quần thì vừa òi đó, còn áo hơi rộng thì phải..cứ..cứ xếch qua một bên vai hoài nà!! – tôi cố kiếm đề tài để nói chuyện với hắn

Đâu sao đâu, cũng …”dễ thương” mà!! – hắn vẫn không quay lại

Nè, khen tui đó ha? – tôi lại gần hắn nhướng người lên trước mặt hắn để nói, do cuối người nên cái áo “rộng rinh” xếch càng nhiều hơn như muốn rớt ra khỏi người tôi, lấy tay kéo lại lên vai mình thì thấy hắn nhìn tui đăm đăm mà không nói

Nè, nè….ông sao vậy?? hey..hey… - tôi quơ tay qua quơ lại trước gương mặt đang “đứng hình” của hắn

Àh, không..không có gì…!! Trời còn đang mưa, bạn ở đây lát nữa rồi tôi chở về cho!! – cuối cùng hắn cũng trở lại bình thường mà nói chuyện với tôi. Nãy giờ thấy hắn lạ lắm, hay là còn ngại về “vụ đụng chạm” hùi nãy, chùi..kì vậy, mình mới là người bị thiệt mà hắn ngại cái gì…khó hiểu, mà cũng thật kì lạ, tại sao lúc nãy khi hắn…vô tình… mình lại cảm thấy vui vui nhỉ?? Mà sao hắn chưa bận áo vô nhỉ? Không sợ lạnh àh!

Nghe nhạc hok? – hắn đứng cạnh cái dàn DVD mà hỏi tôi

Uh, để tui lựa đĩa cho! – tôi chạy đến kế bên hắn mà đưa tay để lựa một hàng đĩa đủ loại - Lee…lee..jung hyun?? Oa oa..sao ko có vậy??

Sao vậy? – hắn đưa sát mặt đến gần tôi mà hỏi

Không có loại đĩa tôi thix!! – tôi nũng nịu như con nít quỹ

Bạn muốn nghe nhạc gì? – hắn hỏi thêm

Nhạc Hàn..mà phải do “nữ hoàng nhạc Dance – Lee jung hyun” tôi mới nghe!!

Oa, sao khó tính dữ vậy? Mà bạn biết trang Web nào có ca sĩ đó không? – hắn hỏi tôi – Máy tính của tôi có nối mạng đó, mở đi rồi tôi nối dây qua loa lớn cho nghe!!

thiệt hả, hehehe…cảm ơn ông nha!! – tôi nhanh chóng chạy lại cá Laptop của hắn, và tìm tìm…kiếm kiếm…trong khi hắn lấy một sợi dây điện nối vào trong cái loa….

Okie, xong!! Chuẩn bị dance nha!!

Hả? – hắn chỉ kịp ngạc nhiên trong khi tiếng nhạc bắt đầu vang lên bài “Going crazy” (bài này có trong Audition đoá, ai có chơi chắc biết bài nì!!)

Bài nhạc dance thật hay, tôi không thể nào mà không bắt đầu “cử động” theo điệu nhạc, thường thì tôi chỉ dám ở riêng trong phòng nghe nhạc mà dance thui nhưng không biết tại sao tôi lại rất tự nhiên khi ở với hắn… tiếng nhạc thật lớn, những điệu nhảy của tôi không đẹp nhưng cũng không đến nỗi tệ, tôi rất thix nhảy, mỗi lần hoà quyện vào giai điệu cùng các động tác đơn giản như vậy tôi cảm thấy thật thoải mái, mọi nỗi buồn đều như không còn mà nhường lại cho sự mệt mỏi của cơ thể và cuối cùng là….ngủ.

Thấy hắn đang ngồi trên cái nệm mà nhìn chằm chằm vào tôi nên cũng hơi ngượng, nhanh như chớp tôi chạy đến bên hắn, nắm lấy hai tay hắn kéo người hắn dậy.

Nè, làm gì vậy? – hắn ngạc nhiên hỏi

Hehe…nhảy với tôi đi, một mình tôi nhảy thì crazy lắm!! – tôi nói trong những chuyển động nhịp nhàng – Đi mà, năn nỉ ông đó!! Dễ lắm, chỉ nhúc nhích theo điệu nhạc thôi!! Come on…

Tôi không…. – chưa cho hắn nói hết câu tôi đã nắm lấy tay hắn lắc qua lắc lại, làm vẻ mặt “dễ thương”

Cuối cùng hắn cũng “nhúc nhích”, ban đầu còn ngượng ngùng nhưng..dần dần hắn chuyển động còn hơn cả “chuyên ngiệp” nữa, những điệu nhảy của hắn thật đẹp…không hổ danh là “Hội trưởng” gì cũng giỏi…tôi và hắn phối hợp nhịp nhàng với nhau trong từng động tác như có tập trước…mồ hôi cứ thế mà tuôn…được chừng hai hay ba bài gì đó, chúng tôi đuối sức…lúc này tôi đang nắm hai tay hắn và lùi từ từ về sau…Áh…chân tôi bị ngán, lại một lần nữa “chúng tôi” lại ngã….

Oa, sao tôi và hắn cứ ngã hoài vậy chòi, khác chăng lần này hắn nằm trên còn tui nằm dưới…Chưa kịp nói cậu nào thì…

Nè, làm gì mở nhạc lớn như Festival vậy..mún….. – cánh cửa mở tung, cậu em thân iu của hắn đang nói bỗng như đứng hình…..

Tôi thắc mắc nên nhìn kĩ….oa oa, “đứng hình” là đúng rồi, hắn đang đè lên người tôi, chưa mặc áo, còn áo tôi thì xếch xuống gần hết, mồ hôi thì chảy đầy trên người…. và hơn hết chúng tôi đang nằm trên giường của hắn…

Xin lỗi…làm phiền hai người…. – thèn nhóc nói và chuẩn bị đóng cửa

Nè….!!! cả hai người chúng tôi đồng thanh………

(Mình cố gắng để chen những tình tiết “lãn mạn” vào nhưng hok bít nó có lãng xẹt hok nữa?? Mấy bạn đóng góp nha!! Hehehe….cảm ơn vì đã chờ…Chúc vui vẻ!!)

minimoon
07-03-2008, 19:23
Chap XX:

…..Nè, đừng có hiểu lầm!! – hắn đứng dậy chạy đến gần cái cửa – mai mốt vô phòng phải gõ cửa chứ, bất lịch sự!

Tôi cũng ngồi dậy, vén mái tóc qua một bên (té nên hơi bị bù xù!!) nhìn thấy thèn nhóc nhìn tôi rồi cười, tôi thấy hơi mắc cỡ….sau đó thấy hai người đứng đó nói nhỏ gì đó…rồi lại thấy hắn lấy chân đá thằng em ra ngoài, đóng cửa lại một cái ..rầm!

Nè, hai người nói gì vậy? – thấy hắn đến gần tôi liền nhanh miệng hỏi

Hắn chưa trả lời mà chỉ lẳng lặng ngồi xuống nền nhà và dựa lên thành nệm, thấy vậy tôi nhứơng ngừơi nằm sấp, chồm người lên chổ hắn và hỏi lại :

Nè, nói gì vậy, kể tui nghe đi?

Có gì đâu, đừng thắc mắc! – giọng hắn hơi nghiêm nhưng cũng không giấu đi gương mặt đang đỏ của hắn

Hok nói thì thôi! Làm ghê vậy! – không muốn hỏi thêm nên tôi đổi đề tài – Nè, nguyên ngày hôm nay chưa gặp Phúc với Minh, hok bít mấy người đó sao rồi ha?

Thì chút nữa tan học, Minh sẽ về đây thôi! – hắn trả lời

Vậy àh, mà tui thấy hình như Phúc và Minh thân nhau lắm nhỉ? Họ quen nhau lâu chưa ta? – tôi cố tình hỏi qua loa

Uh, thì….quen từ hồi nhỏ kìa, cả ba chúng tôi chơi thân với nhau lâu rồi! Tôi và Minh là anh em họ thì không nói làm gì, còn Phúc thì cũng là con của một tập đoàn khá lớn nên việc chúng tôi quen Phúc cũng là chuyện “làm ăn” của dòng họ thôi, nhưng do hợp rơ nên dần cũng trở thành bạn thân với nhau!

Uh..uh…

Nè, hiểu lời tôi nói không mà cứ uh..hoài vậy? – hắn quay sang nhìn tôi

Hiểu, hiểu mà…sao lại ko hiểu! – tôi trả lời

Trùi, nghi quá! Nhìn cái mặt của bạn thì …hơi bị nghi ngờ à!! – hắn nói giọng móc họng

Oá…. Chít nà! – sẵn hắn ko bận áo nên tôi chơi nguyên chiêu “Hàn Long thập bát chưởng” lên lưng hắn!!

Áh, …đau bít ko, gì mà dữ dằn quá vậy!! Đùa xíu mà…người gì mà… - hắn không muốn nói hết câu vì sợ ăn thêm

Cho chừa…ai biểu nói tui ngu!! – tôi nói – mà nè, nghe nói Phúc “đào hoa” lắm ha? Được nhiều cô theo lắm mà phải hok?

Uh, thì…tại Phúc ăn nói có duyên, lại đẹp trai, phong độ nên đó là chuyện thừơng thôi!!

Vậy sao, ông cũng đẹp trai, cao ráo, tài giỏi vậy…chắc cũng nhiều cô gái theo lắm ha? – tôi cố ý chĩa “mủi nhọn” về phía hắn.

Làm..làm gì có! – hắn đỏ mặt trong thật dễ thương

Hehehe..thiệt hok? Có nói nha, người như ông ghê lắm ai biết được!! – tôi cười “gian manh” như lúc Lọ lem bòn rút tiền chợ của hai mẹ con dì ghẻ để đi shopping vậy>.<

Vậy còn bạn? Dễ thương vậy chắc cũng nhiều người thix lắm đúng ko? – hắn đỏ mặt nhưng vẫn cố hỏi “trả đũa”

Uh, thì sao…tui nhiều người thích lắm………..

Hả? – hắn giật mình

….hehehe…papa tui nà, mama tui nà, Hà nà..và Vĩ nà!!

Trời, vậy cũng nói! – hắn mỉa mai

Gì chứ, vậy còn ông thì sao, papa với mama của ông..chẵng lẽ hok thương ông àh..?

Hắn không nói gì, chỉ cuối đầu xuống, gương mặt thoáng chút buồn…

Chẳng lẽ,…gia đình ông lạnh nhạt với ông lắm hah…? – dù biết không nên hỏi nhưng sao tôi vẫn cứ muốn biết thêm về hắn.

Không có gì, bạn đừng hỏi nữa….!! – hắn nói

Nè, coi như tâm sự với tui đi, đôi lúc những chuyện để trong lòng không nói ra sẽ làm con người “nặng nề” lắm đó!! Cứ nói đi, tôi sẽ ngồi nghe ông nói mà!! – tôi “thuyết giáo” hắn vài câu

Hắn quay qua nhìn tôi, nhìn một lúc lâu mới mở miệng hỏi:

Thật sự bạn muốn nghe sao? Vậy thì tôi sẽ nói cho bạn nghe!!

Tôi là con trai trưởng của người đứng đầu gia tộc Lý gia, mọi nhất cử nhất động của tôi đều có người quan sát và bảo vệ… - hắn bắt đầu

Bảo vệ? – tôi thắc mắc

Phải, vì Gia tộc Lý gia là “mối hiểm hoạ” lớn nhất cho các tập đoàn lớn cũng như nhỏ…trong việc làm ăn, cho nên hầu hết đều muốn tiêu diệt cái gia tộc này, nhưng nếu có “hàng động sơ suất” nào đến người đứng đầu gia tộc thì họ sẽ chịu một hậu quả rất nghiêm trọng và đương nhiên việc nhắm đến con cái của người đứng đầu gia tộc là chuyện quá dễ…vì vậy tôi cũng như Luân đều có thể bị bất cứ chuyện gì…

Vậy là gia đình ông quan tâm đến ông quá còn gì?

Quan tâm? – hắn hỏi giọng mỉa mai – đó chỉ là điều họ phải làm để bảo vệ “người thừa kế” của họ thôi, cái kì vọng của họ là tôi phải thật “hoàn hảo” về mọi mặt, vì chỉ như vậy tôi mới có thể danh chính ngôn thuận lên đứng đầu khi tôi đủ tuổi tiếp nhận cái quyền thừa kế mà tôi không hề muốn!

Nếu chỉ như vậy mà được gọi là “quan tâm” thì tôi còn muốn nói gì nữa? Cha tôi thì ngoài công việc thì trong mắt ông hoàn toàn không hề có tôi, cuộc sống như chỉ mình tôi với tôi, còn người mà tôi gọi bằng mẹ thì lúc nào cũng lạnh lùng với tôi, cái cảm giác “lạnh lẽo” mà bà ta mang đến như kim đâm vào trong tim tôi, đó có phải là gia đình không? Gia đình gì mà chỉ luôn mang một cảm giác của sự “chia rẽ”, sự “lạnh nhạt”…cái cảm giác “nặng nề” mà tôi luôn mang mỗi khi về nhà, có ai hiểu cho tôi không…? – hắn nói trong sự uất ức, mặt hắn đỏ ngầu, nước mắt hắn như bị chặn lại nhường chỗ cho cái “cảm xúc” của hắn bây giờ

Tôi nhìn hắn một cách lặng lẽ, không nói gì, không biết một động lực nào làm tôi phải bật người dậy, quỳ trên chiếc nệm ôm chầm lấy “một cậu bé” đang ngồi đó muốn khóc nhưng không khóc được, muốn có cái hạnh phúc nhưng chỉ là xa vời, muốn được cái gia đình thật sự nhưng sự hư ảo luôn mờ nhạt….

Khóc đi, khóc nhiều vào!! Ai nói con trai không được khóc, khóc cho tôi coi đi!! Khóc hết sự buồn bã, hết mọi nặng nề để cho nó theo dòng nước mắt mà trôi ra!! Khóc đi….. – tôi ôm lấy đầu hắn vào ngực mình, lấy tay vỗ nhẹ lên vai hắn đầy an ủi

Hắn khóc, khóc như chưa từng được khóc, cái cảm giác thút thít của hắn có nằm mơ chắc tôi cũng chưa gặp, một con người bình thường thật “hoàn hảo”, tưởng chừng như lạnh nhạt với mọi thứ giờ lại đang khóc như một đứa bé, một đứa bé bị bỏ rơi, nó lạc lõng giữa cái không gian “gia đình” vô định và giờ nó chỉ khóc…khóc sao cho thật nhiều…bày tay hắn nắm lấy cánh tay tôi, gương mặt nép vào người tôi, run run…..
++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

Cơn mưa tầm tả, làm cả cơ thể cậu ướt nhẹp nhưng cậu không hề quan tâm, điều duy nhất cậu nghĩ đến chính là con người nhỏ bé đang ở sau lưng cậu…bàn tay ấy đang ôm lấy cậu, thật chặt…không biết theo phản xạ nào bàn tay cậu dần nắm lấy đôi tay nhỏ bé ấy và giữ thật chặt…
Chiếc xe tăng tốc, hướng về nhà cậu, nơi trú mưa gần nhất mà cậu có thể nghĩ tới….

Cậu kéo nhóc vào nhà, nhanh chóng tới phòng của Luân – người em trai duy nhất của cậu, cậu gõ cửa thật mạnh để kiu nó, thằng nhóc mở cửa phàn nàn nhưng cậu không hề quan tâm, cậu kề tai nói nhỏ với nó :

Cho anh mượn một bộ đồ đi, mà nè…nhớ có..cái “quần ấy” nữa nha…

Chậc, gì kì vậy? Mượn cho ai … - cậu thấy Luân quay sang nhìn nhóc rồi nó bước vô phòng đem ra mộ gói đồ

Cầm được gói đồ trên tay cậu nhanh chóng kéo nhóc đi tới phòng cậu, cậu mượn đồ Luân là vì cậu nghĩ size đồ của nó với nhóc chắc cũng xấp xỉ, chứ đồ của cậu thì hình như hơi quá size đối với nhóc…
Đây là lần đầu tiên cậu dẫn bạn về nhà, mà đó lại chính là nhóc, nhìn nhóc đang “ngơ ngác” nhìn cả phòng cậu thật làm cậu muốn cười chết đi được…không hiểu sao mỗi lần ở gần nhóc thì “nụ cười” luôn ở bên cậu, lúc nào cậu cũng cảm thấy thật nhẹ nhõm, không nặng nề, không dè chừng…chỉ đối với nhóc…

Cậu bảo nhóc vào thay đồ trong phòng tắm, ngoài này cậu cũng nhanh chóng kiếm cho mình một bộ đồ để thay, đang loay hoay tự nhiên cậu nghĩ đến cảnh nhóc “đe doạ” không cho cậu bước vào nhà tắm thật là “dễ thương”….bất chợt cậu cũng muốn “trả đũa” lại nhóc nên nói lớn để nhóc nghe :

Tôi đang thay đồ, đừng có mà dòm lén nhá!!

Vô tình cậu quay lại, tuy chỉ là qua lớp kính mờ mờ, nhưng hình ảnh nhóc đang đứng tắm cũng làm cậu như có máu nóng chạy trong người, các dây thần kinh của cậu hoạt động dường như nhanh hơn bình thường…cậu nhanh chóng thoát khỏi cái ý nghĩ đó và nhanh chóng kiếm một cái quần lửng jean bận vào…
Tại sao cậu lại nghĩ về nhóc nhiều như vậy…..chẳng lẽ cậu….??

Thấy nhóc tắm đã lâu mà chưa ra, cậu bước tới gần nhà tắm, định mở hé cánh cửa để hỏi thì….nhóc ngã nhào lên người cậu.. và đây là lần thứ hai…môi cậu và môi nhóc chạm nhau….lần trước sự việc diễn ra quá nhanh do nhóc chạy đụng vào cậu, còn lần này..sự việc lại diễn ra như một cuốn phim quay chậm…Cái cảm giác đó..cậu không hề muốn nhóc rời ra, cậu muốn tìm ra một câu trả lời về “tình cảm” của mình với nhóc, trong vô thức cậu kéo nhóc lại khi nhóc đang từ từ đứng dậy…một lần nữa….và rồi cậu nhận ra..sự thật….
+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

Nè, sao òi? thấy nhẹ nhỏm hơn chưa?? – tôi hỏi hắn

Chu choa, Hội trưởng hội học sinh mà cũng có lúc khóc ha, hehehe …. – tôi trêu hắn – vậy mai mốt dám kiu tui hay khóc nhè nữa hok nà!!

Tôi cũng không ngờ lại kể hết cho bạn nghe những chuyện “gia đình” như vậy!! Thật sự ở bên bạn rất thoải mái…..

Hả? – tôi nghe hok rõ nên hỏi lại hắn – Chít cha, trễ quá rồi!! ông chở tôi về được hok?

Uh, lẹ đi, lo nói chuyện tôi cũng quên mất giờ giấc….. – hắn vừa nói vừa với tay lấy cái chìa khoá xe đặt trên nệm.

Hắn lại nắm tay kéo tôi chạy nhanh ra khỏi phòng, bất chợt hắn dừng lại, do đang theo “phản xạ” tôi đâm sầm vào lưng hắn, đau quá nên tôi bực bội hỏi hắn :

Nè! Làm gì mà dừng đột ngột vậy, mém nữa gãy mũi tôi rồi đó thấy chưa?

Tôi giật mình khi thấy người phụ nữ trong “bức tranh” hiện đang đứng trước mặt tôi nhưng hình như người phụ nữ ấy không để ý thấy tôi mà ánh mắt hiện đang nhìn chằm chằm đầy sắc lạnh về hắn, tôi nhìn hắn thì ánh mắt ấy cũng không hề kém, hai người cứ thế im lặng được 2 phút…

Tôi nghe báo hôm nay anh không đi học!! Đúng không? – người phụ nữ bắt đầu giọng nói “lạnh nhạt” của mình

Nếu mẹ đã được báo thì cần gì con phải nói thêm nữa? – hắn ta trả lời

Anh.. - người phụ nữ giơ tay lên cao tát hắn…

Bốp…

Không biết lại theo “phản xạ” nào mà một lần nữa tôi lại đưa mặt ra hứng trọn bàn tay mỏng manh nhưng đầy sức lực của người phụ nữ mà hắn gọi là – mẹ….

Quân! Sao lại… - hắn hoảng hốt giữ lấy mặt tôi và quay sang nhìn mẹ hắn mà quát lên – Mẹ!

Cậu dám nạt tôi àh…? – người phụ nữ bực dọc mắng hắn – Đây là ai dây..?

Bác, con xin lỗi…Long nghỉ học là vì con… - tôi quay mặt lại – Xin bác đừng mắng Long nữa..!!

Không hiểu sao khi tôi quay mặt lại để nhìn gương mặt “giận dữ” của mẹ Long thì thay vào đó là khuông mặt đang “tái xanh” như thấy một thứ gì đó rất đáng sợ…

Cậu…cậu..cậu là ai vậy? Tên gì? Con của ai..? Ba của cậu tên gi..? – bà ta hỏi với giọng đứt quãng.

Cháu tên Lương Triều Quân ạh!! Ba cháu ạh..? Ba cháu tên Lương Triều Đại! Bác trai ở nhà có biết ba cháu đó ạh!! – tôi trả lời dù không hiểu chuyện gì đang xảy ra với mẹ của Long

Lương Triều Đại!! Thật vậy àh?? Có thật là vậy không? – bà ta lặp đi lặp lại nhiều lần câu hỏi đó

Dạ vâng! Có sao không ạh? Có chuyện…. – chưa kịp nói xong câu thì tự nhiên hắn nắm tay kéo tôi đi

Về lẹ đi, trễ lắm rồi!! – hắn nói mà không quay lại nhìn mẹ của mình

Thưa bác con về ạh!! – tôi thưa thật lớn để cho mẹ của hắn nghe thấy

Hình ảnh tôi thấy trước khi khuất qua ngã rẽ hành lang là người phụ nữ mặt xanh xao, ngồi bệt hẳn xuống nền nhà, hai tay ôm lấy đầu….chuyện gì vậy?
Kể cũng lạ, trong bức hình treo trước cửa phòng mẹ hắn thì người mà tôi thấy là một người phụ nữ xinh đẹp như “thiên sứ”, nhất là nụ cười, nó thật đẹp và toát lên cái ấm áp…còn người khi nãy, nét đẹp của bà ta không hề giấu được cái lạnh toát lên từ ánh mắt của bà ta..kể cả nụ cười, hình như nó chưa hề hiện diện…
Thật tội cho hắn, ngày nào cũng phải đối mặt với sự lạnh nhạt và vô tình của hai chữ “gia đình” như thế…!!



















































Người phụ nữ ngồi im đó, chỉ im lặng mà suy nghĩ về “hình ảnh” mà bà ta vừa thấy, cái cảm giác “đáng sợ” mà cậu bé “bình thường” khi nãy để lại vẫn còn vương vấn đâu đây…..chẳng lẽ, không thể nào..?? Không thể nào….chắc chỉ là người giống người thôi!
Mình..mình không nên đa nghi như vậy! Chẳng lẽ anh ta muốn đến “trả thù” những gì mình đã làm sao?? Cái tên đó…mình tưởng không bao giờ nghe thấy nó nữa chứ …tại sao?? Lương Triều Đại….anh muốn ám ảnh tôi đến bao giờ?? Lý Thái Tâm – tại sao ông dám giấu tôi liên lạc với hắn?? Tình cảm của ông….còn nhiều đến vậy sao??

Alô!! Anh hãy đi điều tra cho tôi tin tức của một người….!! Okie, tôi muốn mọi thông tin của ông ta trên bàn làm việc của mình sớm nhất!! – người phụ nữ bật dậy móc một chiếc điện thoại trong túi da ra và gọi cho một người nào đó…. – hahaha, “bí mật” tôi giấu 30 mấy năm nay sẽ không dễ dàng cho mấy người phơi bày ra đâu…Lương Triều Đại!!.......

(Oa oa, vậy là chap mới lại xong, sắp bắt đầu chuyện hay rùi đó, đó xem nha!! Chúc mấy bạn vui nhá!! Comment típ nhoa!!>_<)


Chap XXI :

Đến nhà cậu rồi kìa!! – hắn gọi tôi

Uhm…. – tôi lật đật bườc xuống xe

Thôi, tôi về nha…! – hắn ngập ngừng

Nhưng không biết với lý do nào mà tôi lại đưa ra một “đề nghị” hết sức….

Nè… - tôi gọi lớn hắn khi hắn đang định quay đầu xe lại – tối nay ngủ lại đây một bữa đi!!

Hả? Cái gì…. – hắn nhướng đôi chân mày lên ngạc nhiên…

Uh, ông đang gặp “rắc rối” chuyện gia đình mà, về cũng có giải quyết được gì đâu…chút nữa vô gọi điện thoại báo tối nay ngủ ở nhà tôi đi…! – tôi nói để hắn hok hiểu lầm

Uhm..vậy có sao hok? Còn gia đình bạn…. – hắn hơi ngại ngùng

Hok sao hết! Có ai hok, ra mở cửa dùm con với…. – tôi nói rồi quay vô trong kiu cửa, trong lòng tôi lúc này tự nhiên hơi vui vui…

Vĩ chạy từ trong nhà ra, chỉ vừa đến cửa mà nó đã mắng tôi xối xả….

Anh đi đâu mà giờ này mới về ha? Anh có biết papa về rất lo cho anh không? ….

Đại loại như nhiều câu hỏi như vậy đó>.<

Tôi nhanh chóng bước vô mà hok dám hó hé với nó nhưng cũng không quên ra hiệu cho hắn bước vào..

Anh kia…anh đi đâu vậy? – tự nhiên Vĩ hỏi ngang hông

Anh…anh…vô chơi!! – hắn trả lời gọn ơ

Vĩ, anh mời anh ấy vô chơi đó..! Hok được bất lịch sự…! – tôi nắm tay hắn dắt vào nhà để cho Vĩ nhìn với gương mặt cực ngu….~_^………….

Heo con..! đi đâu giờ mới về..? – vừa bước vô tới nhà đã nghe tiếng papa ngồi ngay bàn ăn hỏi vọng tới chỗ tôi và hắn đang đứng….

Dạ..con con…đi chơi với bạn nên..về trễ!! – tôi nắm tay hắn đi về phía papa mà ngập ngừng nói

Đi với cậu này àh???..... – papa lấy tay đẩy cái kính lên và nhìn hắn từ trên xuống dưới – sao nhìn cậu này quen quen…hình như papa gặp ở đâu rồi….

Chính là con trai của bạn papa đó, cái người mà papa cho con xem hình hồi bữa đó!! – tôi mỉm cười nói

Hả? là con trai của…của Thái Tâm đó àh? – papa tôi đứng dậy tiến đến chỗ hắn

Dạ.. con chào bác ah! – hắn lễ phép chào papa tui

Àh..ờ..ngoan! Lâu ko gặp…cháu lớn thế này cơ àh! – papa nắm lấy vai hắn – gặp ta lâu rồi chắc cháu cũng hok nhớ đâu hén! ba con dạo này sao rồi?

Dạ, ba con vẫn bình thường ạh! – hắn trả lời

Uhm… - tôi cảm thấy papa thoáng chút ưu buồn? … - mà nè..quen thì quen..nhưng con dám dẫn pé Heo nhà ta đi la cà là bác cũng…không nể tình đâu đó!!!

Dạ, con hok dám nữa đâu…pé Heo của chú …dữ thấy mồ!! – hắn gãi đầu nhìn papa tôi rồi quay qua trêu tôi.

Hehehe…. Tôi cười….

Thôi trời tối rồi, con cứ ở lại đây ăn tối rồi ngủ một đêm đi, ta có nhiều điều muốn hỏi cháu lắm…! – papa đề nghị, hok ngờ papa lại mún hắn ngủ ở đây…đỡ phải xin phép..hehehe^_^

Dạ nếu bác không phiền….áh…- nhân lúc papa không để ý tôi ngắt ngay tay hắn một cái…

Gì vậy ? – papa quay lại hỏi

Dạ..dại hok có gì..có con kiến nó cắn con!! – hắn vừa nói vừa nhìn tôi đang “giả nai” như hok có chịn gì xảy ra…đáng đời..ai biểu…

Lúc này Vĩ bước vô nhà mặt hầm hầm đi ngang qua chỗ tôi…kèm theo một ánh mắt nhìn hắn đầy…

Vĩ, Heo con…đi dọn bữa tối lên đi! – papa ra lệnh

Sau vài phút, bữa tối được dọn ra…hôm nay mama hok có nhà, đương nhiên đồ ăn là do papa nấu òi…Lúc này tôi thấy hắn và papa tôi hình như rất hợp rơ, thấy họ nói chịn không ngớt, dù vậy, tôi vẫn không thể không để ý đến “cục lửa” đang ngồi kế bên tôi….không hiểu nó giận gì nhỉ? Dạo này nó cũng lạ lắm….không biết bị sao nữa.?

Nè, nè… - tôi khều nhẹ tay nó – Vĩ bị sao vậy? có chuyện gì vậy?

Không có gì, anh ăn cơm đi…rồi lo dọn rữa nữa, mai em có bài kiểm tra phải đi học bài! – nó trả lời

Uhm..vậy ha! – tôi không nói gì mà chỉ lặng quay về bữa ăn……………

Cuối cùng bữa ăn cũng kết thúc và “bãi chiến trường” nó để lại vẫn còn đây, Vĩ đã lên lầu học bài rồi..riêng mình tôi với tôi….còn hắn thì lên trước nhà coi Tivi với papa rồi…acha acha.. cố lên…

Nè, làm gì mà than thở ghê vậy?

Giật mình tôi quay lại thì hắn đã đứng đó….cười như thằng bị bệnh đao>.<

Ủa, hok phải ông đang nói chịn với pa tui ha? Xuống đây chi? – tôi vừa nói chịn với hắn vừa với tay lấy cái miếng rửa chén.

Uh..thì, papa bạn hỏi chuyện xong rồi..tôi xuống đây định uống nước thì nghe có tiếng một..một.. con Heo con đang than thở nà..hehehe – hắn lai cười một cách ngu ngốc

Thiệt hem đó? – tôi hỏi gằn lại

Chứ tui đâu có tốt đến nỗi tự nguyện xuốn đây giúp bạn đâu! Chẳng qua là..đi uống nước nên nghe…

Câu này hình như ông nói rồi mà? – tôi quay lại nheo mắt nhìn hắn

Uh..thì, tôi… hok muốn giúp thì thôi tôi đi lên vậy..! – hình như hắn hơi “quê độ” nên định bỏ đi

Nè, có ai nói là hem muốn đâu… - tôi kéo cái tay áo thun của hắn lại…hehehe lúc hắn kéo tôi ra khỏi phòng nhanh quá nên hắn lấy đại ra cái áo thun đen tay dài, cổ hở này ..nhìn “đẹp trai” ghúm…>.<

Hắn xắn tay áo lên, với qua chỗ tôi lấy thêm một miếng rửa chén nữa và bắt đầu làm rửa chén như một “Osin chính hiệu”…nhìn hắn lúc này thật..thật.. (có lẽ là đối với tôi thôi), một Hội trưởng đẹp trai, phong độ, lúc nào nhìn cũng lạnh lùng, con của một tập đoàn quyền thế…mà lại giúp tôi rữa chén, có mơ cũng chẳng được nhiều như thế, hắn là ai? Một con người bình thừơng như bao ngừơi khác hay là “một cậu” bé bị “bỏ rơi” giữa sự cô đơn và lạc lõng?? Nhiều lúc tôi thât sự nghĩ rằng hắn thật tội nghiệp và đáng thương…

Nè, làm gì đứng hoài vậy, định bắt tôi làm một mình àh? – hắn nạt tôi, trừ những lúc thế này tôi ghét hắn vô cùng, lúc nào cũng cho mình là lớn hết, chẳng coi ai ra gì…người gì mà…

Rồi rồi, nhanh lên…cố lên..!! – tôi bắt tay vào việc chứ hok là bị hắn mắng nữa

Chỉ trong vài phút “bãi chiến trường” đã xong xuôi, tôi và hắn cùng nhau đi lên lầu, khi đi ngang qua chỗ papa của tui hắn vẫn không quên chào papa tôi một tiếng :

Chúc chú ngủ ngon!

Uh, Quân lên kiếm chă nệm cho Long ngủ đi nha con, ngủ sớm mai 2 đứa còn đi học nữa! – papa quay đầu nhìn tôi rồi căn dặn

Vô đến phòng thì thấy Vĩ vẫn còn ngồi chỗ bàn học, thấy tôi và hắn cùng vào phòng nó quay lại nhăn mặt nói :

Sao…sao tên này chưa về nữa? – nó hỏi thẳng thừng

Uhm thì..tối nay anh ấy ngủ lại đây, papa kiu mà… - tôi trả lời nó

He, tối nay làm phiền nhóc một bữa nha! – hắn quay qua nhìn nó mà cười “xã giao”

Ai nhóc? – nó hầm hừ

Vĩ…em lại nữa àh, muốn anh giận hok? Thì em nhỏ nên anh ấy kiu là “nhóc” thui, chứ anh ta có “đụng chạm” gì em đâu mà em lại…? – tôi nhắc nhở nó, tính khí gì mà kì lạ vậy chứ?

Vậy tối nay tên này..àh cái anh này ngủ đâu? - giọng nó hơi dịu lại đôi chút

Uhm, ngủ chung với anh! – tôi trả lời gọn ơ

Không được! – nó la lên

Sao lại không được? – tôi và hắn cùng nhìn nó thắc mắc

Em…em..nói chung là không được! – nó trả lời kiểu “huề vốn”

Vậy chứ em muốn sao? – hắn hỏi

Vậy em với cái anh này ngủ chung hén? – tôi hỏi

Không, em không thích ngủ chung với người lạ đâu! – nó cằn nhằn

Ặc, sao Vĩ khó tính quá vậy? – tôi nói với nó – Thôi, vậy anh quyết định vậy nha, cả ba cùng ngủ chung dưới sàn nhà nha! Thay đổi “không khí” đi hén, Vĩ cũng xuống ngủ chung với anh cho vui nha!

Um, được đó! Tôi thấy ý kíên đó cũng hay đó! – hắn “đồng tình” với tôi

Uhm, thì cũng đành vậy! – nó cũng đồng ý …..

Gối đầu 3 cái, gối ôm 3 cái, chăn…chít cha 2 cái, thôi kệ đắp chung với cả hai người – tôi vừa sắp đồ ngủ vừa suy nghĩ

Xong..ngủ thôi!! Vậy là tôi nằm giữa, hắn nằm bên tay phải tôi, Vĩ từ nhà tắm ra cũng nhanh chóng tắt đèn, mở cái quạt máy rồi lại nằm bên tay trái tôi, cả hai người quay mặt qua hai bên, còn tôi ngẩng mặt lên trần nhà, nhìn chăm chăm….

Nè, ông tính ngày mai sẽ dẫn ai đi dự tiệc khiêu vũ với ông vậy? – ngủ không được nên tôi quay qua khều khều hắn mà nói chuyện.

Tôi không biết nữa, mà hỏi chi vậy? – hắn quay người qua nhìn tôi

Không hiểu sao hắn lại nhìn tôi “đắm đuối” mà hok nói tiếp lời nào, mà tôi cũng cảm thấy hơi ngượng nên quay người nhìn thẳng lên trần nhà mà nói tiếp :

Chắc mai ông sẽ dẫn bạn gái theo phải hok?

Chắc vậy, mà sao quan tâm dữ vậy? – hắn trả lời gọn ơ

Uhm thì….hỏi biết vậy thôi, ngủ nha! – tôi cố tình đánh trống lảng, quay qua phía Vĩ để tránh mặt hắn, tại sao khi nghe hắn nói sẽ dắt “người ấy” của hắn theo mà tôi cảm thấy như có gì nghẹn ở ngực vậy, hơi tức tối nữa….tôi chính là người “khơi chuyện” trước mà…? Trong đầu tôi chứa đầy suy nghĩ nhưng mắt thì vẫn để ý thấy Vĩ, sao nó nằm im re vậy? chắc ngủ òi….mấy hôm nay sao thấy nó hơi lạ, không biết nó tức tối chuyện gì mà cứ khó chịu với hắn vậy? Suy nghỉ vẩn vơ được một lúc thì mắt tôi cũng bắt đầu khép dần…
+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

Nghe nhóc hỏi cậu quay người lại, ánh mắt vô tình nhìn nhóc rồi lại không thể quay đi chỗ khác được, cứ thế cậu nhìn nhóc, mặc cho nhóc có chút ngại ngùng quay đi nhưng cậu vẫn nhìn…. cậu nhìn thật lâu, nhìn người mà cậu đã bắt đầu có “tình cảm”, có thể là do sự ngộ nhận nhưng chắc hẳn trong lòng cậu nhóc đã chiếm hẳn cả một phần trái tim của cậu, nhóc chính là “ngọn đèn” soi sáng cho cậu trong những lúc cậu cô đơn nhất, dù chỉ là chút ít nhưng cậu biết từ khi gặp nhóc cuộc đời cậu đã có sự thay đổi và đương nhiên cậu…. nghĩ đến đây cậu thoáng nhớ đến lúc nhóc ôm cậu và khuyên cậu hãy khóc thật nhiều, chẳng hiểu sao lúc đó cậu lại làm theo lời nhóc, sự “kiềm nén” tình cảm của bản thân mà cậu chôn vùi đã nhiều năm trong phút chốc lại “bùng phát” chỉ vì vài lời nói của nhóc, rồi lại đến cái tát mà nhóc đã hứng giúp cậu khi hiển nhiên nó dành cho cậu, lúc đó cậu thật sự cảm thấy đau, lòng ngực cậu đau….vì đã không bảo vệ được cho nhóc….

Cậu nhìn nhóc một lần nữa, nhìn cái gương mặt đang say ngủ đối diện cậu, trong vô thức, bàn tay cậu vuốt nhẹ lên gương mặt nhóc, cậu thật sự..thật sự..muốn ôm nhóc vào lòng, cái cảm giác đó như thôi thúc cậu nhưng vẫn không được….mặc dù cậu rất muốn nhóc là “của riêng cậu” nhưng tận sâu trong ý thức của mình cậu đã bắt đầu cảm thấy sợ…sợ cái “tình cảm bất thường” của mình đối với nhóc, sợ nhóc nhận ra và tránh xa cậu và hơn thế nữa cậu sợ mất nhóc, mất nhóc khỏi cuộc đời của mình…….

+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

Tại sao chứ? Tại sao “người ấy” lại quan tâm đến hắn như vậy? Nhiều dòng suy nghĩ, nhiều cái “tại sao” cứ ùa về, nó xâm chiếm cả tâm trí cậu…..cảm giác trong người cậu bây giờ rất tức tối, rất nóng bức, cậu bồn chồn không ngủ được, cậu không dám quay qua nhìn “người ấy”, không dám nói chuyện, vì cậu sợ sẽ không thể chịu đựng nổi khi “ngừơi mà cậu yêu” đang vui vẻ bên người khác, mặc dù “ngừơi ấy” nói hắn chỉ là bạn, là một tên đáng ghét mà “người ấy” ghét nhất….nhưng không hiểu sao cậu vẫn có những “cảm xúc” lo lắng như vậy……bây giờ trong lòng cậu chỉ nhận thức được một chữ…”thù”… cậu thù ghét hắn, cậu thù tại sao người ấy lại ở bên hắn, cậu thù khi nhìn gương mặt vô tư ấy không hề hiểu tình cảm của cậu và đương nhiên cậu thù cả bản thân mình, cậu thù tại sao lại không dám nói ra tình cảm của mình,…tại sao?

Cậu quay qua nhìn “báu vật” của mình, đang chìm trong những giấc mơ mà cậu biết không hề hiện diện hình ảnh của cậu, nhưng dù thế vẫn không ngăn được cậu “yêu”…..phải, đó chính là lý do cậu không dám nói ra tình cảm của mình, một ngừơi con trai lại yêu một người con trai, mà người đó lại là anh của mình, mặc cho không phải là “anh ruột” thì “tình cảm” đó cũng không phải là điều có thể được xã hội, gia đình….chấp nhận và quan trọng nhất là cậu sợ “ngừơi của riêng cậu sẽ không còn là của riêng cậu”, sự xa lánh của người ấy…..đó là điều cậu không thể chấp nhận được…..cậu sẽ mất người ấy mãi mãi, bản thân cậu cũng có thể nhận thức ra rằng : Sống mà không có người mình yêu thương còn đau khổ hơn là chết……

+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

Trong màn đêm tĩnh mịch ấy, có một cậu bé đang ngủ rất vô tư, không còn để ý thấy những “sự vật” khác….không hề nhận ra rằng có hai con người vẫn thức cùng với sự “loạn nhịp” của trái tim, sự rối rắm giữa “tình cảm và lý trí”….mà nguyên nhân chính là cậu bé ấy…..

+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

Nè, dậy dậy… sáng rồi…

Gì vậy? Mới sáng sớm mà lại… - tô vẫn còn “say ke” nên rất bực mình khi có một bàn tay đang lung lay người tôi

Nè dậy đi, tôi phải về nhà sớm để chuẩn bị đi học nữa chứ!! – một tiếng nói vẫn văng vẳng bên tai

Áh, đúng rồi…! – tôi giật mình dựng cả ngừơi dậy và nhận ra rằng tối qua hắn ngủ ở nhà mình.

Quay qua thấy Vĩ vẫn còn ngủ nên tôi lẳng lặng đứng dậy cùng với hắn đi xúông dưới nhà, với tay lấy chùm chìa khoá trên chíêc bàn đặt trước bộ Salon, tôi và hắn đi ra ngoài cửa….thật nhẹ nhàng để không đánh thức mọi người dậy….

Nè giờ ông về vậy có bị la hok? – tôi vừa mở cửa vừa hỏi hắn trong khi hắn đang dắt xe ra từ từ

Hok sao, tối qua tôi có gọi về báo vớ bác quản gia rồi! – hắn nói

Uhm, vậy giơ ông về nha, hẹn gặp lại tối nay! – tôi mỉm cười tiễn hắn ra đường

Uh ha, hôm nay bạn được nghỉ mà phải hok? Vậy vô ngủ thêm đi, nhìn mặt bạn giờ thấy…ngu ghê!! – hắn trêu tôi – Với lại ngủ hok đủ thì tối nay dám bạn trở thành “ người đẹp ngủ trong trường” mất!! Hehehe…

Ông….tôi đánh ngay lưng hắn một cái bốp..nghe thật sướng tai..~_^

Áh, sao mà dữ dàn vậy nà trời……hỏi sao mà papa bạn lại nói tui dụ dỗ bạn đi la cà mới ghê chứ! – hắn cằn nhằn.

Lêu, kệ tui…giờ mới biết tui dữ ha? Quá muộn rồi kưng! – tôi trả đũa hắn

Mà nè, cho tui hỏi một câu hơi “vô duyên” xíu nha! - thấy hắn rồ ga chuẩn bị đi nên tôi hỏi hắn một câu mà tôi thắc mắc từ qua tới giờ….

Gì hỏi đi, cho tui còn về nữa! – hắn giục tôi

Mẹ ông đó, sao lại lạnh lùng với bạn quá vậy? Dù sao cũng là mẹ ông mà?

Hì…. - hắn rồ ga, trước khi đạp số hắn quay lại nói nhanh với tôi một câu hết sức bất ngờ… - “mẹ kế“ thì làm sao tốt với con chồng được đúng hok? ……..rồi hắn dzọt lun…..

Tôi đứng như bức tượng nhìn về phía một “tên đáng ghét” vừa đi…..mà suy nghĩ về hắn.rất nhiều điều…..

(í ai I ai ồ……..xong chap nữa!! Mừng ơi là mừng, thix ơi là thix……mấy bữa nay kiểm tra tập trung quá chừng mà môn nào điểm cũng >= 8 hết, mún dưới Trung bình ghê mà đâu cóa được, vì sao??? Mình giỏi mà …hahaha => Cười mãn nguyện => Lemone question dog >.< . Thông báo cho mấy bạn tin này, theo số lượng “tình báo” mà mình thu nhặt, lượm lặt được của các mem đóng góp thì Yahoo! 360 không coá “đóng cửa” nên mình đã tập trung viết tất cả vào Blog, có hình minh hoạ rất kute, mấy bạn vào Blog mình “tham quan” nha, nhớ comment cho mình một chút trong Blog nha, xương xương các mem …hé hé hé..Ngủ ! )

khanh17
08-03-2008, 12:58
Truyện của bạn hay quá,cố gắng phát huy nha bạn,mình mong truyện bạn cứ tiếp tục đừng gián đoạn lâu quá nha,

minimoon
13-03-2008, 17:55
ua, cam on ban nha, minh se co gang

minimoon
13-03-2008, 18:01
ui ui , sao hok ai vo coi het bu`n ghia, bu`n mun chit

minimoon
13-03-2008, 18:04
huhuhu, đang làm chap mới khí thế nè!! có ai thix thì ủng hộ với

khanh17
13-03-2008, 21:06
Mình thích nè bạn,nhanh lên nha bạn,lâu quá rồi đó,post lên nhiều nhiều nha.

tadazu
14-03-2008, 00:59
mới đọc có chap đầu nhưng xin góp ý với bạn chút nha.giọng văn của bạn rất nhí nhảnh, dễ thương nhưng nếu bạn bỏ bớt lời bình luận của tác giả vào thì fic sẽ hay hơn.fic sẽ ko bị loãng

minimoon
15-03-2008, 18:25
Chap XXII :

Nè, nè….nè…

Ui da, làm cái gì vậy con nhỏ này? – tôi giật mình khi có một bàn tay đập vào lưng tôi, quay lại thì thấy nhỏ Hà đã đứng đó từ hồi nào.

Nếu hok đánh chắc tới “thế kỉ” sau ku mới về được “hiện tại” đo! Làm gì mới sáng sớm mà “ngẩn ngơ” đến ngu người ra vậy? – nhỏ trêu tôi – sao? nhớ ngườ iu ha?

Uhm…làm gì có! Tui đang lo vụ Tiệc tối nay nà! Chắc chít quá…nghĩ đến vụ đó…đó là muốn độn thổ òi..

Hehehe….có sao đâu, bình thường đi, ku “dễ thương” vậy thì khối thằng thoe đó…há há..!! – nhỏ an ủi bằng một giọng cười thô bỉ

Éc…còn “chị” thì sao? Chuẩn bị gì để tối nay gặp “bạch mã hoàng tử” òi? – tôi cố tình đã kích nhỏ

Hố hố hố ….. hem lo, “chàng” nói tối nay lấy ngựa…í lộn lấy Nouvo chở tao đi dự Tiệc…há há há.. – nhỏ không những không bị khích mà còn cười thô bỉ hơn trước, dám thằng đó mà có ở đây chắc cũng tự đâm đầu ra xe mà tự vẫn àh chứ hok dám đối mặt với nhỏ lúc này đâu….

Áh, vậy còn tao? – tôi giật mình khi nhớ là nhỏ đã hứa đi với tôi

Chít cha, tao quên màj òi! – nhỏ nói tỉnh bơ – mà hem sao, tối nay tao kiu ảnh tống ba, hok sao đâu!!

Uhm, mày nhắm sao thì làm chứ tao mà đi một mình là tao “cắn luỡi” cho mày hối hận đó! – tôi lấy bản thân mình ra đe doạ nó

Dám hok? Méc công tao tốn tiền đi viếng nữa àh!! – nhỏ còn dửng dưng hơn hùi nãy

Áh, mày thách tao, mà ngu sao tao làm, tao chít mà thấy cái mặt mày cười tươi vậy ngu gì chít, sống cho mày bùn chơi vậy đó được hok? – tôi trả treo lại với nhỏ

Xí, tự tin ghúm! – nhỏ trề môi – mà nè, chiều nay tao qua đó mày nha’!

Huh? Đi đâu, tính bắt cóc tao ha? – tôi hỏi

ặc, bắt cóc mày bán cho tụi mua Osin hay culi à? Chiều nay tao qua nhà chở mài đi make up…há há…! – nói rồi nhỏ chạy biến đi chưa kịp cho tui hỏi mấy giờ…ặc con gái gì mà..!

Đang đứng trước cửa ngắm trời, ngắm đất, ngắm người đi wa đi lại…thì một chiếc xe Atilat thắng một cái két ..trước mặt tôi…giật mình tôi nhìn người lái xe, một cô gái nhuộm tóc hi – lai, ăn mặc rất xì – tai, từ trang sức đến quần áo đều thể hiện là một “tiểu thư” lá ngọc cành vàng…và ăn chơi, mà nhìn “bà chị” này quen quen hình như thấy ở đâu rồi…….quen lắm…

Chào bạn, có Vĩ ở nhà hok? – cô gái hỏi tôi

Uh..uh..kiếm Vĩ ha? – tôi ngập ngừng hỏi lại – Đợi xíu nha!

Vĩ …..Vĩ ới ời…có “khách kiếm” nà! – tôi ngoái đầu vô trong nhà mà gân cổ lên kiu nó

Đợi em xíu….đang thay đồ!! – từ trong nhà một tiếng nói vọng ra đáp lại

Uh, bạn đợi xíu nha! Mà nè, bạn tên gì vậy? Mình nhìn thấy bạn quen lắm…mà hok nhớ là gặp ở đâu! – tôi nheo mắt, gãi đầu nhìn nhỏ mà hỏi

Mình tên Ái Ly! Là bạn của Vĩ!

Ái Ly, Ái…Ly…áh, bạn học chung lớp với tôi mà, phải hok vậy? – tôi giật mình la lớn khi nghe thấy cái tên Ái Ly mà mình đã từng nghe qua trong lần bóc thăm Bingo

Uhm..vậy àh…hình như Vĩ cũng từng nói vậy…chít cha! Vậy bạn là anh của Vĩ àh, hok ngời học chung với nhau ta! – nhỏ tự ngẫm nghĩ rùi tự giật mình>.< - thật là trùng hợp quá nhĩ!

Uhm, thật trùng hợp, mà sao Ly biết Vĩ vậy? – tôi thắc mắc

Uh..thì….

Em đi chơi nha! Nói với mama dùm em tiếng nha! – nhỏ chưa kịp nói tíêng nào thì thằng Vĩ đã chạy ra, nhỏ lùi xuống yên sau nhường “tay lái” lại cho Vĩ

Thui pipi, ờ…ấy nha!! – nhỏ chào tạm biệt mà hình như chưa biết tên tôi nên….

Uh…! Đi chơi cẩn thận nha!

Chiếc xe nhanh chóng vụt đi nhanh như gió, lúc này tôi mới tự hỏi tại sao Vĩ lại quen được Ly? Chẵng lẽ hai đứa nó đang quen nhau? Tôi cũng không thích lắm những đứa con gái quá..nổi như Ly, nên cũng hơi lo lắng khi Vĩ quen được nhỏ…nhưng tại sao trong người tôi lại có một cảm giác hơi bực bội khi Vĩ đi theo nhỏ đó? Trai gái quen nhau là chuyện bình thường nhưng khi đó tôi lại có cảm giác Vĩ như muốn xa tôi và tôi lại không muốn điều đó xảy ra…….

Quá nhiều câu hỏi trong đầu và cũng chẳng có câu trả lời, tôi đàng để hết chúng qua một bên mà đi vào nhà tìm một chút đồ ăn để xơi…Vừa vô gần đến cửa bếp, mama từ trong phòng ngủ của mình bước ra với gương mặt còn đang “say ke” và đầu tóc rối bù..

Ủa, hôm nay Heo con hok đi học àh?...Oa – mama vừa ngáp, vừa gãi gãi đầu, vừa hỏi tôi

Dạ, hôm nay trường tổ chức Tiệc giáng sinh nên con đựoc nghỉ để…để chuẩn bị cho tối nay để...! – tôi hơi đỏ mặt khi nhắc đến cái vụ tiệc tùng đó

Để chi nà..? – mama đứng trước cái tủ lạnh, với tay lấy một cái chai nước suối nhỏ, rồi quay sang trêu tôi – Có phải là để tối nay …hehehe..pé Heo quay nhà ta thành “công chúa” hok nà!!

Mama này..kì quá àh, con mắc cở gần chít nà còn nói vậy nữa!! – tôi nhõng nhẽo

Tiếc quá, tối nay là Giáng sinh nên mama và papa phải làm tới tận khuya nên hok đi chơi với các con được, năm nào cũng vậy, chán quá!! Các con có buồn mama và papa hok? – đang vui vẽ tự nhiên mama quay sang đóng “phim buồn” nên tôi cũng hơi…

Làm gì có nà, có mama và papa lúc nào cũng ở bên chúng con là gia đình mình vui òi, tuy ít có dịp gia đình mình cùng đi chơi nhưng tình cảm mà gia đình mình có được đâu phải ít phải hem mama, con ko bận tâm mấy vụ đó đâu! – tôi nói

Ui, đúng là pé Heo ngoan của tui! Cho mama hun cái coi…chụttttttt……..oa! – mama ôm chầm lấy tôi và hun một cái rõ kêu

Oá oá…mama buông con ra đi, kì wé àh, con có còn là con nít nữa đâu!! Méc cỡ oá!

Hehehe…pé Heo nhà ta mắc cỡ kìa!! Đối với mama và papa các con lun lun pé bỏng, các con là lẽ sống duy nhất của chúng ta, vì các con mama và papa có thể làm tất cả, miễn sao các con được hạnh phúc là được!! Chúng ta lun dõi theo các con trên con đường phía trứơc, thấy các con vui vẻ và khoẻ mạnh là điều duy nhất mà bậc làm cha làm mẹ lun ao ước!! Hehehe…. – mama nói đầy vẻ tâm sự khiến lòng tôi có chút hơi ngẹn ngào nhưng thật sự rất rất…ư là hạnh phúc – Mà nè, nói cho mama biết là mới sáng sớm mà co đã bùn chuyện gì vậy?

Bùn chuyện gì ạh…con có bùn gì đâu? – tôi lúng túng

Hehehe…đừng có giấu mama, ta là mẹ con mà, con có “tâm sự” sao ta ko biết chứ! Nào nói cho mama nghe đi! – mama nói như “đi guốc trong bụng” tôi vậy

Con…con.. – tôi hơi ngập ngừng nhưng cuối cùng vẫn nói ra – Mama àh, hồi nãy Vĩ mới xin con đi chơi đó, mà nó đi chung với “bạn gái” nó….hai ngừơi thật sự..rất..rất…con không biết nói sao nữa nhưng mà sao con cảm thấy Vĩ đã lớn thật rồi..dường như…nó không cần con bảo vệ nữa, con cảm thấy hụt hẫng sao ấy…!

Uhm, rồi con còn nghĩ gì nữa? Cứ nói ra hết cho mama nghe đi! – mama xoa đầu tôi và nói

Con chỉ nghĩ..chỉ nghĩ thôi nha!! Mai mốt con và Vĩ đều sẽ “vào đời”, rồi sẽ đến lúc mỗi đứa sẽ đi con đường riêng, Vĩ sẽ có cuộc sống mới, con cũng có cuộc sống mới…Vĩ sẽ có việc làm ổn định, tương lai sẽ thăng quan, tiến chức…rồi nó cũng sẽ có một “gia đình riêng”, “một tổ ấm mới”…sẽ có vợ, có con…và tất nhiên để được như vậy việc chúng con rời xa mama và papa sẽ chỉ là sớm hay muộn mà thôi…nhưng con thật sự..thật sự muốn cái ngày đó mãi không bao giờ đến, vì con không biết sẽ như thế nào nếu như một ngày nào đó con nhận ra rằng…xung quanh không còn mama, papa và Vĩ…chỉ mình con với “cuộc sống mới”..con không múôn như vậy đâu mama àh!!!!

Chà, hôm nay sao pé Heo nhà ta như “ông cụ non” vậy ta? – mama trêu tôi rồi quay sang ôm tôi vào lòng, xoa đầu tôi rồi nói – Hì...ngày đó nhất định sẽ tới, ngừơi ta hay có câu “Không có bữa tiệc nào mà không tàn” cả, đúng hem nè? Nhưng con đừng nghĩ như vậy thì con sẽ “cô đơn”, không có đâu, chẳng phải khi nãy mama mới nói với con rồi sao? Mama và papa lun dõi theo con trên con đường phía trước, chim non cũng sẽ có ngày rời tổ, rời xa cha mẹ của chúng để tự thực hiện “cuộc hành trình” để đi tìm lấy “hạnh phúc” cho riêng mình, các con cũng vậy, cũng sẽ rời xa mama và papa để tự tìm cho mình một “hành trình riêng”, ở đó con sẽ gặp một cuộc sống mới nè, những người mới…và hạnh phúc vũng như niềm vui mới. Các con sẽ tự quyết định mọi việc, tự thử thách bản thân trong “cuộc sống” đầy khó khăn này…tự rèn luyện bản thân để đến khi vấp phải “chướng ngại” các con vẫn có thể tự đứng lên mà không cần đến sự “diều dắt” của cha mẹ nữa, đó là điều con cần làm….nhưng nếu như đến lúc con thật sự mệt mỏi, thật sự chán nản với mọi thứ xung quanh…thì hãy về bên mama và papa, chúng ta lun là “chỗ dựa” của các con, vòng tay chúng ta lun rộn mở để ôm chầm lấy các con khi các con quay về…để các con có thể nghỉ ngơi, mà không cần phải suy nghỉ bất cứ điều gì…chỉ nghỉ ngơi mà thôi….., con đã hiểu chưa??

Dạ, con hiểu rồi mama àh! – tôi nói cùng với một nụ cười thật sự vui vẻ trong cả tận đáy lòng, tràn ngập một niềm hạnh phúc, có mama và papa, Vĩ ….là điều hạnh phúc nhất trong cuộc đời của tôi….tôi luôn mong mọi người được hạnh phúc…….tất cả đều là hạnh phúc……..!!!^_^

Uh hhừ.. – một tiếng tằn hắng vang lên

Sáng sớm mà hai mẹ con làm gì ôm nhau mà đóng “cải lương” vậy? – oa…hok biết papa đã dậy từ hồi nào vậy ta?

Dạ thui, con lên lầu đây, hai vợ chồng nói chịn đi nha! Hem phiền đâu… - nói rồi tôi chạy nhanh lên lầu
++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

Người đàn ông tiến lại gần người phụ nữ, ôm cô vào lòng.

Anh đã nghe hết rồi phải hok? – cô hỏi nhỏ

Phải, anh nghĩ lúc này chắc em cần phải… - người đàn ông chưa kịp dứt câu nói thì tiếng thút thít trong nghẹn ngào vang lên, ngừơi phụ nữ vùi mặt vào lòng người đàn ông để giảm đi tiếng khóc…

Em..em thật sự không , không muốn ngày đó đến chút nào, bản thân em không hề muốn gia đình ta sẽ li tan mỗi người mỗi hướng đâu…em..em… - trong tíêng khóc những tiếng nói len lõi cất lên

Em àh! Điều đó…điều đó sẽ không thành hiện thực đâu!! Dù có muốn đến cách mấy thì..mọi chuyện sẽ vẫn diễn theo đúng trình tự của nó thôi em àh, con người không thể xoay chuyển cái gọi là “vận mệnh” của một người đâu…!

Nhưng sao em…lại cảm thấy nó ngày càng đến gần hơn…nhất là Quân..sao em cảm thấy nó sẽ ra đi trong nay mai, em không biết linh cảm đó có đúng không..nhưng em vẫn cảm thấy nó rất gần…rất gần rồi…. Gia đình thật sự của Quân…!!

Hai người ôm nhau trong những cơn sóng lòng cứ trỗi dậy, nỗi bất an đó bản thân ông cũng biết…cũng cảm nhận được thật gần …nhưng ông lại không cho phép mình yếu đuối hay lo sợ mà ông phải cố gắng thật mạnh mẽ, thật cố gắng để bảo vệ mọi thứ ông yêu quý…gia đình ông và đặc biệt là cậu bé mà ông vẫn gọi là con….

++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

16 : 30 p.m

Nè, làm gì mà lâu vậy chớ ha? – nhỏ la tôi khi tôi vừa bước ra khỏi cổng

Hehehe…ngủ quên! – tôi trả lời nhỏ

Éc, còn lí do nào hay hơn hok? Thôi, hok lôi thôi nữa, mau lên xe đi, tao chở đến chỗ chị tao, nhanh! – nhỏ thúc tôi

Chiếc xe Mio của nhỏ di chuyển, chừng 20p sau nhò dừng trước một tiệm Beauty Salon rất đẹp, tuy không quá lớn nhưng cũng không hẳn là nhỏ, nhỏ gởi xe xong rồi dẫn tôi vào bên trong, tiệm có máy lạnh và gần hơn chục người đang làm tóc đều quay ra nhìn chúng tôi, cả những người khách cũng không tránh tò mò nên khiến tôi cũng hơi ngại…

Bà chị ui, tụi em đến rồi nè! – nhỏ dẫn tôi sâu vào bên trong tiệm đến một căn phòng có cửa bằng thuỷ tinh thật đẹp.

Đến rồi ha? Vào đi hai em! – cánh cửa mở ra, một người chị gái cũng khoảng hai mươi mấy tuổi với mái tóc dài cắt tóc tầng duỗi thẳng nhìn thật đẹp

Dạ, em chào chị! – tôi lịch sự chào

Um, chào em! Hà giới thiệu đi chứ!

Ờ..ờ..đây là chị họ của Hà, là chủ tiệm này đó, nhìn đẹp hok..? – nhỏ nhìn tôi nói rồi lại quay qua bên chị nó rồi tiếp – Còn đây là Quân, bạn hàng xóm của em đó, chúng em chơi thân với nhau từ nhỏ òi, hôm nay em với nó đến đây để chị biến hai chúng em thành “công chúa” đó!!

Con nhỏ này…! – tôi thúc cù chỏ vào eo nó

Ax…nó mắc cỡ đó chị!! – nhỏ không những không thôi mà còn bồi thêm – Chị ráng làm sao cho nó đẹp nha, em hứa với mama nó rồi đó!!

Uhm, thôi hai đứa ngồi đó đi, để chị đi chuẩn bị đồ make – up, các em đợi xíu nha! – nói rồi chị ấy đi ra để tôi với nhỏ ngồi chèo queo chờ.

Tôi tranh thủ ngó xung quanh, một căn phòng máy lạnh sạch sẽ với rất nhiều quần áo thật đẹp của cả nam lẫn nữ, rất nhiều bộ tóc giả, có cả những thiết bị như máy chụp hình, đèn chiếu, tấm chắn…như một phòng Studio chụp hình vậy…

Nè, tiệm của chị bà là tiệm làm tóc mà sao có cả mấy thứ dùng để chụp hình đó vậy? – tôi quay sang hỏi nhỏ Hà

Chậc, đây chính là điều đặc biệt của tiệm này đó, khách sao khi “làm đẹp” xong muốn giữ lại hình ảnh kỉ niệm thì bổn tiệm có “chương trình” này phục vụ nè, đương nhiên miễn phí, nhưng chỉ những khách làm ở đây thôi, chứ những người khác muốn chụp hình thì vẫn trả phí như bình thường àh! – nhỏ giải thích

Uh, có nghĩa là vừa làm Beauty Salon vừa là Studio chụp hình đó hả, kết hơp cả hai chứ gì! Hiểu òi!

Chị quay lại rồi nà, giờ ai muốn làm trước đây? – đang ngẩn ngơ nhìn xung quanh thì chị gái bước vào miệng cười hỏi chúng tôi

Em trước cho chị, rồi đến nó, nó hơi “đặc biệt” nên có thể sẽ lâu đó, để em trước đi! – nhỏ Hà nhanh nhẹn

Uh, vậy em trước nha! Quân ra ngoài cửa ngồi đợi được hok em?

Dạ!

Chừng 20p sau….

Đang ngồi kế bên cửa đọc báo, thì cánh cửa mở ra, giật mình tôi nhìn lên thì chòi oi…một cô gái với bộ váy màu xanh lá dài ngang đầu gối, đeo một chiếc đai màu đen có đính một con bướm to tên đó, mái tóc uốn quăn được kẹp hẳn sang một bên để lộ một chiếc bông tai hình con bướm bằng thuỷ tinh rất đẹp. Gương mặt trang điểm không quá cầu kì, đôi chân mày kẻ nhỏ như những tiểu thư Trung Quốc thời xưa mà tôi hay coi tên TV, phấn đánh mắt màu xanh lá trùng màu với bộ váy, đôi mi giả cong vút có lấp lánh kiêm tuyến, má hồng đánh thật nhẹ, sơn môi màu hồng cánh sen có nước bóng nhìn rất “gợi cảm”. Phải nói là trông cái thanh tao, nhẹ nhàng nó toát lên được vẻ đẹp thật thu hút….

Oa oa, mày đó hả Hà, sao đẹp quá vậy, đúng là “người đẹp vì lụa”, một người xấu như mày mà sau khi trang điểm rồi ăn bận đàng hoàn vô cũng sexy đó chứ!! Heehehe…. – tôi trêu nhỏ

Màj…hôm nay tao tu nha, đừng để tao đốt chùa rồi hốt xác mày đi cúng àh!! – nhỏ “phản công” – Thôi vô lẹ đi “anh hai”, tới lượt mày kìa!!

Ờ ờ..để tao vô!

Tôi bước vào phòng mà trong lòng hồi hộp, không biết sau khi make up mình thành “con gì” đây…>.<

Lại đây em! – bà chị nhỏ hà vẫy vẫy tay kiu tui lại ngồi cái ghế đối diện

Giờ tính sao đây bà chị? – nhỏ Hà bước vào đứng cạnh chị của nó – Trai giả gái…hơi khó àh nha! Để xem tay nghề “sư phụ” sao đây!

Hehehe…em hơi khinh thường tay nghề của bà chị này rồi! Để coi… - dùng tay lắc mặt tôi qua trái qua phải xem xét rồi chị ấy phán một câu – Da mặt đẹp thật đó, như giá em bé vậy! Như vậy khỏi cần đánh phấn gì nhiều, chỉ dặm một chút lên thôi, trang điểm nhẹ là được…

Nói mấy câu nhận xét như vậy rồi nhanh chóng chị ấy mở chíêc hộp trang điểm thật to ra…rồi với nhiều động tác trên gương mặt tôi chỉ chừng 15p sau ….

Xong! Chu choa, hết sảy lun! – bỏ cây bút kẻ mắt xúông, dùng tay quét mồ hôi, chị cười với vẻ thoả mãn - Rồi phần make up xong rồi, bây giờ em thích bận bộ váy nào..?

Áh, bận váy ha? Thôi đi chị ơi, cho em bận quần Jean là được òi…bận váy thì…. – tôi có chút thoáng rợn người khi nghĩ đến cảnh đó.

Em không thích thì thôi, em lại chỗ đồ sau bức màn đó lựa rồi bận vào đi nha! Chị ra ngoài, chừng nào xong thì kiu chị…còn phần tóc tai nữa..hehehe!! – nói rồi chị ấy đi ra để mình tui đứng trong phòng…(nhỏ Hà đã ra từ trước rời, nó nói là muốn có sự bất ngờ khi gặp tôi trong “hình dáng” khác >.<)

Đâu coi…sao nhiều đồ quá vậy nà, để coi…quần jean rồi…áo….

Xong chưa em? – tiếng chị nhỏ Hà hỏi vào

Dạ, xong rồi, chị vào coi dùm em đi!

Oa, cũng có mắt nhìn đồ lắm chứ!! – chị ấy bước vào mà trầm trồ (tôi cũng không biết nữa, vì hok dám nhìn vào gương sợ xỉu)

Để xem, coi có tóc giả nào hợp với bộ đồ này hok ta, có rồi…em thử coi! – chị ấy đội cho tôi một bộ tóc màu đen dài dính trong một cái nón len mui tròn…

Tôi đi từ từ lại tấm gương…nhắm mắt…rồi từ từ hé mắt ra nhìn…oá oá…ai vậy trời??? Mình đây hả, tôi thật sự không dám tin vào chính đôi mắt mình nữa,,,,trong tấm gương không phản chiếu hình ảnh của một cậu bé trai trắng trẻo thừơng ngày nữa, mà thay vào đó là một cô gái tóc dài đen bóng đội một cái nón len màu kem, chiếc áo len xệ một bên vai có dây làm kiểu như dây xích giữ lại không chó nó xệ hoàn toàn, tay áo dài qua cả nửa lòng bàn tay, trên áo có in hẳn một con bướm màu đen thật to nằm một bên eo áo, đương nhiên nó cũng màu kem nốt…chiếc quần jean ôm xuôn ngừơi, (tuy là vải jean nhưng nó có độ co dãn như vải thun) thay vì phải có một chiếc dây nịch nhưng nó đã được thay bằng môt cọng dây kim loại đôi quấn hờ nơi thắt lưng để dư hai đầu dây dài xuống và kết nối bằng một con bướm cũng bằng kim loại….

Chời đất, mày đó hả Quân….nhìn tao còn nhận ra được chứ màj tao hết nhận ra lun đó!! Mà sao mày còn đẹp hơn tao vậy ha? – đang xoay qua xoay lại để coi có chỗ nào kì kì không thì đã nghe tiếng nhỏ Hà vang in ỏi phía sau lưng

Ac, kì gần chít, con trai mà phải bận đồ con gái…kì thấy mồ đẹp gì? – tôi nói với nó

Chùi, đẹp thì đep…trai gái gì….áh…. – tự nhiên đang nói nhỏ la lên làm tôi và chị giật mình

Gì vậy Hà? Có chuyện gì mà la lên vậy em, nhát người ha? – chị bước gần đến chỗ nó hỏi

Trễ rồi, trễ rồi…. – nhỏ nhăn mặt chỉ lên cái đồng hồ treo “tòng ten” trên tường…18h30 – Đi lẹ đi Quân…đi đi…em đi nha chị!!

Em cũng đi lun nha chị, cảm ơn chị nhiều…!! – nhỏ nắm tay kéo tôi chạy nhanh ra khỏi cửa tiệm, trên đường đi biết bao là người nhìn chúng tôi, những người làm trong tiệm, khách hàng…oaoa …tôi dường như xấu hổ muốn ”độn thổ”….

Vừa bước ra khỏi cửa thì nhỏ 9dã kéo tôi chạy nhanh đến chỗ một câu trai đang đứng bên cạnh chiếc xe Nouvo…đến gần thì thấy đó không ai khác chính là “người iu” của nhỏ….

Sao Hà trễ vậy? điện thoại đâu mà Tuấn gọi Hà cả chục lần…. – thèn đó cằn nhằn

Sorry mà….điện thoại Hà hết pin òi nên hem có đem theo…Tuấn thông cảm nha! – nhỏ nhăn mặt nói giọng “tội nghiệp”

Uh, thôi đi đi…trễ rồi đó, còn bạn này là… - hắn chuẩn bị lên xe thì thấy tôi

Tuấn không nhận ra àh..đây là Qu…. – tôi bụm miệng nhỏ lại vì không muốn cái tên này biết tôi trong hình dáng xấu hổ vậy…..

Tui là bạn Hà, lần đầu gặp mặt! – tôi cười chào hắn mà nhìn mặt hắn ngẩng ngơ như tượng đá

Nè…nè… - tôi lấy tay quơ quơ trước mặt hắn kiu hắn trở về “trái đất” – Bạn sao vậy?

Àh..àh..không có gì, chào bạn!! – cuối cùng hắn cũng đã đáp về

Giờ tính sao Hà? Xe đâu có đủ chỗ đâu!! Tao “đu căm” ha? – tôi quay qua hỏi nó

Uh ha…vậy thui tao quyết định vậy nà…! – nhỏ nói rồi quay sang “honey” – Tuấn chở bạn này giùm Hà nha, để Hà đi xe của Hà…hehehe..”nhỏ” này hok biết chạy xe đâu…há há há….

Nhỏ nói rồi quay đi với nụ cười như muốn trêu tức tôi, để tôi với hắn đứng nhìn nhau một hồi rồi…

Vậy…vậy..bạn đi chung xe với tôi nha!! Lên xe đi bạn! – hắn thúc tui

Ờ ờ… - tôi leo lên xe hắn……..

(oa oa, thành thật xin xin lỗi tất cả các bạn…vì đã để lâu như vậy, Kiss thật sự không muốn đâu nhưng do “hàon cảnh” nên….thông cảm dùm Kiss nha, đừng giận Kiss, bùn lắm!!!)

lo_yeu_anh_2192
15-03-2008, 18:34
loi van ko dc suc tich cac su kien xay ra ko khop nhau lan sau hay hon nha

minimoon
18-03-2008, 18:06
vậy ah, cám ơn bạn đã đóng góp

minimoon
18-03-2008, 18:06
cám ơn bạn, nhưng bạn có thể nói rõ hơn hok ko khớp chỗ nào>?

boywantboy
18-03-2008, 23:58
pót típ đi bạn ui hay wóa bis bis

chiphoi
20-03-2008, 23:05
viết nhanh lên bạn ơi,hay wa' đê

minimoon
22-03-2008, 18:06
Chap XXIII :

Chiếc xe lăn bánh trãi dài trên con đường đến bữa tiệc, lúc này tôi mới có thể “hường thụ” một chút không khí giáng sinh, hai bên đường có vài nhà có làm “Hang động giả” mà bên trong đó đức mẹ Maria đang bồng chúa Jesus cùng vài người khác nữa... Một số cây noel trong những cửa tiệm, nhà sách và các nhà hàng…được trang trí rất nhiều đồ trang trí lấp lánh, với dàn bóng đèn neon dây quấn quanh thân cây trong như những ngôi sao lấp lánh rất đẹp và còn nhiều..nhiều nữa những thứ khác mà chỉ có đêm noel mới có thể thấy được….

Nè, bạn tên gì vậy? – bất chợt thèn bồ con Hà lên tiếng

Tui hả…Qu…Quỳnh…! Mà hỏi chi vậy? – tôi trả lời hắn cùng với sự théc méc của mình

Àh, hỏi vậy thui, vì lần đầu gặp bạn nên muốn làm quen vậy thui àh!! – hắn cười nói giọng nghe cũng…

Ờ ờ..mà nè nghe nói ông và Hà quen nhau mà phải hok? – tôi cố tình

Uh..thì..cũng..àh cứ coi như là quen đi! – hắn giọng ấp úng trả lời tôi

Gì kì vậy? quen thì quen chứ gì mà..”cứ coi như”…?

Mà sao bạn quan tâm vậy..? – hắn hỏi chặn họng – Mà ạn có bạn trai chưa…?

Tui..tui..hỏi chi?

Uh, thì nếu quen bạn sớm chút thì hay rồi… - hắn nói nhỏ

Gì chứ..có người yêu rồi mà còn muốn gì nữa đây…tin tui méc con Hà hem? – tôi cảnh cáo hắn

Hehehe..đùa thui! – hắn cười nói rồi tự nhiên tăng tốc xe đột ngột làm tôi theo phản xạ phải ôm lấy người hắn – Cha, vụ này coi hok được rồi…đây là bạn tự ôm tôi đó nha! Hok phải tại tôi àh!

Áh..thèn này trân tráo thiệt..đúng là “Sở Khanh thời @” mà…

Lúc này tôi mới nhìn kĩ lại thèn ku này..chu choa, dân ăn chơi có khác, tóc chải gel dựng đứng lên chừa có cái mái là hok có (chắc hết gel >.<), hắn bận một cái áo thun trắng bên trong, khoác bên ngoài là cái áo sơ mi đen nhìn rất…giống mí thèn đóng phim Hàn, quần Jean có sợ xích “dog” móc ở mấy cái mắt dây nịch, lái xe mà tay đeo găng nữa..găng da mới ghia chứ..chắc cũng thuộc hàng “đào hoa” rồi, ăn bận phong cách vậy thì có khối nhỏ theo..chứ sao lại tự “trói buộc” với nhỏ Hà chứ…không biết hắn có thật lòng không hay chỉ là… nói tới đây tự nhiên giật mình nhớ đến nhỏ Hà, ngoái đầu lại đằng sau thấy nhỏ đang chạy theo sau..oa oa..bận váy mà chạy xe cứ như “tay đua” ấy…dám nhỏ này cũng “Thuý Kiều thời @” lắm vậy mới phù hợp với cái tên đang chở tôi đây này…^_^….

Với cái “tốc độ” cỡ xe tăng đi này thì nhanh chóng chúng tôi đã vô được đến “bãi giữ xe” của trường, thèn Tuấn để tôi đứng trước cửa trường rồi nó với con Hà cùng dắt xe vô gửi… đang đứng loay hoay vì không biết làm gì thì tôi bất chợt thấy một đám con gái đang nhốn nháo quanh một cậu trai….tóc đinh, đôi mắt màu xanh dương và nụ cười đó…là Phúc chứ ai, chu choa..cũng 2 ngày rùi hem gặp, hehehe…đang “đào hoa” àh, trêu Phúc mới được, nói rồi tôi mon men lại chỗ đám “yêu nữ” đang bao vây hắn…

Anh, iu ơi! – tôi khều khều hắn, hắn quay lại cùng với năm, sáu cặp mắt hình “viên đạn” đang chĩa về phía tôi

Bạn là…. – Phúc đưa nguyên cái mặt đần của mình ra mà thắc mắc tôi là ai…chít vậy là cũng hok nhận ra mình àh, hehehe..càng tốt^_^

Anh này …nói đi chơi với người ta mà dám léng phén với mấy…. – tôi cố tình nói xéo mấy nhỏ đang đứng

Phúc…nhỏ này..là ai vậy? – mấy nhỏ thay phiên nhau kéo tay hắn để hỏi, mà trong khi đó tôi thấy hắn nhìn tôi đăm đăm không hề chớp mắt mặt cho những cánh tay mỏng manh kia cứ ghì kéo

Còn phải hỏi nữa….đương nhiên là người ấy của Phúc rồi! – nói rồi tôi lại gần nhướng người lên vuốt vuốt đầu Phúc như để chứng tỏ “mình là chủ nhân” của tên đó, mà sao Phúc lại im re hok phản ứng gì hết khi tôi vuốt vậy ta? Hok lẽ cũng đáp lộn cung trăng giống pồ nhỏ Hà òi, thay kệ! Kéo đi chỗ khác trước đã... – Đi anh!

Áh, mày làm gì vậy nhỏ kia…trùi tức quá…áh áh..tại tụi bây đó..tại mày ..trùi nhỏ đó mà hok “dễ thương” hơn tụi mình là tao “xực” nó rồi…tức quá… - tôi kéo Phúc đi cùng với những tiếng “mèo sủa” inh ỏi đằng sau lưng nhưng tôi vẫn không để tâm đến mà chỉ kéo hắn đi thôi, mà lạ, sao không thấy Minh đi chung với Phúc vậy ta?

Nè, mày đi đâu vậy? Thầy Đại thông báo “tụi mình” vô Hội trường kìa! – chưa kịp tới chỗ nhỏ thì đã nghe tếng nhỏ vang vang, đứng kế nhỏ là thèn người iu đang nở nụ cười “gian manh” của hắn với tôi..

Vậy là…bạn là…Qu… - lúc này Phúc đã đáp được xuống Trái đất òi, ngơ ngác nhìn tôi

Uh..đúng òi đó! – tôi bị nhỏ kéo đi mà hok quên quay lại cười với Phúc

Nhỏ kéo tôi vào Hội trường tôi thoáng choáng ngợp…đông người với đủ “sắc diện” khác nhau, mặt những “bộ cánh” rất đẹp, trang điểm không thua gì các người mẫu chuyên nghiệp, đang loay hoay nhìn thì thấy một trong hai cô giáo song sinh đang ngồi đối diện với một số người và make up cho họ…đeo bông bên trái..chắc là cô Thể Phụng rồi, cô cười thật tươi với các bạn đó, nhìn cô thật thân thiện và dễ gần…nói mới nhớ bà cô thể Loan “khó chịu” kia đâu rùi nhỉ? …Đúng là nhắc “Tào Tháo là Tào Tháo” đến àh, bà cô Thể Loan đang đi chung với ông thầy Đại lên cái bục trong Hội trường :

Chào các em, tối nay các em đã chuẩn bị xong hết chưa? – tiếng nói trong micro của ông thầy vang lên

Dạ rồi ah! – nguyên một hội trường đồng thanh

Tốt, bây giờ các em hãy cùng đi với thầy xuống Tầng hầm thể dục – nơi tổ chức tiệc nha! – nói rồi ổng với bà cô Loan đi ra cửa dẫn đầu một dãy dài học sinh “nữ”… tôi cùng nhỏ Hà nối gót theo sau….

minimoon
22-03-2008, 18:08
Oa oa….trời đất ơi, cái tầng hầm đây sao? Nó còn rộng hơn cả nhà tôi nữa, đây là lần đầu tiên tôi xuống căn hầm này vì chưa có học giờ thể dục nào cả nên tôi chỉ thoáng nghe nói thôi, trên trần có treo tới hai, ba quả cầu chiếu mà trong vũ trường hay thất, xung quanh là những bàn trãi dài theo suốt chiều của căn hầm với những dĩa, khay thức ăn nước uống chất đầy những cái bàn đó, chình giữa là một cái sân khấu hình tròn được “làm giả” để cho cúng tôi đứng trên đó, với xung quanh là những hoc sinh của trường, trong căn hầm bây giờ rất đông người, nam có, nữ có và những cặp đôi đi cùng với nhau tay trong tay..tất nhiên những cặp mắt tò mò đang hướng về phía chúng tôi, tuy họ nhìn tất cả nhưng tôi lại có cảm giác như họ đang nhìn mình nên rất xấu hổ, tôi níu lấy tay nhỉ Hả để đi tíêp, bất chợt tôi thấy bóng ai quen quen…áh là Vĩ, sao nó lại ở đây, nó nói là đi chơi với bạn mà…tôi dứt ra khỏi hàng để chạy đến chỗ nó

Nè, sao em lại ở đây vậy? – tôi đứng trước mặt nó hỏi

Chị…là ai vậy… áh – chưa kịp để nó nói hết câu tôi đã kí vào đầu nó một cái

Chị cái gì… - tôi kéo đầu nó xuống và nói nhỏ vào tai nó – anh nà, anh Quân nà!

Há…anh…àh áh …- nó cứng họng, mặt nó đần ra như Phúc khi nãy, chùi, chẵng lẽ mình ghê lắm sao mà ai cũng có một nét mặt như vậy ha trùi, thêm một người nữa đáp lộn lên “cung trăng”, dạo này nhỏ Hằng Nga coi bộ đông khách dữ àh – nè về…về trái đất Vĩ ơi!

Áh,,ờ….anh sao lại… - nó nhăn mặt, nhìn tôi từ trên xuống dưới mà hỏi

Nè, nhìn gì dữ vậy? Muốn cười thì cười đi! Huh! – tôi nói nó – anh biết anh “kì lạ” lắm mà! Nhìn ghúm lắm chứ gì, cười đi!

Hok có đâu, anh đẹp lắm, nhìn …. – nó nói nhỏ

Hả? Mà sao em ở đây vậy? Hok phải em nói đi chơi với bạn àh? – tôi thắc mắc

Thì bạn em học trường này nên rủ em vào chơi, có sao đâu! – nó nhăn mặt

Uh, thì…anh có nói gì đâu, chỉ hỏi thui mà! – tôi nhìn nó, hôm nay nó ăn bận cũng rất model nhỉ..chà..để coi nào, áo sơ mi xanh dương, có những cộng dây bạc mỏng nối qua thế cho những cái cúc áo ở ba hàng đầu, những cái còn lại vẫn là những chiếc cúc màu đen bình thường..nhìn rất ư là sexy boy >.<! Quần hip hop màu đen lưng xệ àh, éc còn lòi cả đai quần…chíp chíp ra ngoài kìa, chậc chỉ khoảng này là nhìn hem được òi!

Thui, anh đi kìa, chị Hà kiu anh kìa! – đang nói chịn thì nó chỉ tay ra phía sau lưng tôi

Uh, anh đi nha! Chơi vui nha nhóc! – tôi chạy lại chổ nhỏ Hà mà ko quên quay lại nhìn nó cười…..thì một lần nữa thấy nó nhìn tôi đăm đăm.

Nè, ai giống thằng Vĩ quá vậy? – nhỏ Hà nắm tay tôi kéo lại gần rồi nói nhỏ vào tai tôi

Chính nó đó! – tôi trả lời gọn ơ

Oá, sao nó ở đây vậy?

Thì…nó quen con Ly lớp tao nên..tao nghĩ nhỏ dẫn nó vào! – tôi trả lời nhưng cũng hok biết chắc chắn

Ly, nhỏ nào vậy? – nó nheo đôi mắt lại

Đó, đó….nhỏ bận đầm xanh dương đang đứng với thầy Đại đó! – bât chợt thấy nhỏ nên tôi khều con Hà và chỉ cho nó biết mặt

Éc, vậy là nhỏ đó cũng nằm trong Top ha? – nó quay qua nhìn tôi

Uh, chắc vậy! – tôi nhướng vai

Chít, vậy chắc nhỏ “âm mưu” thèn Vĩ sẽ chọn nhỏ khiêu vũ nên mới tham gia đây nà! Nhỏ này ghia lắm hok phải tay vừa đâu! – con Hà làm ra vẻ mặt “đăm chiêu” suy nghĩ như một tay thám tử thứ thiệt

Giống ai vậy? – tôi lướt giọng, đá tia nhìn về nó

Ai? Tao hả…há há há , chắc vậy cho nên mọi người vẫn cứ nói thế! – nhỏ cười khoái trá

Thôi, ông thầy tập hợp rồi kìa! Đi thôi màj! – tôi kéo nhỏ chạy

Tự nhiên tôi quay ra sau nhìn xung quanh, mà tự thắc mắc vì sao không thấy hắn vậy ta, hắn nói sẽ dẫn bạn gái đi mà….bốp..oá..choáng váng…tôi đụng vào một “vật thể lạ” nên bật ngửa ra đằng sau…thôi rồi chắc nằm sải lai oá oá oá…….chưa kịp suy nghĩ xong điều gì thì một bàn tay đưa ra sau lưng tôi đỡ lấy….
Đôi mắt tôi tròn xoe, không thể giấu đi vẻ ngạc nhiên, người tôi vừa đụng lại vừa đỡ tôi..lại là…”người mà ai cũng biết là ai” đó…..hắn hôm nay nhìn rất phong độ và lịch sự…mái tóc cũng vuốt gel giống tên kia nhưng sao mà tôi thấy hắn lại “dễ nhìn” hơn hẳn, chiếc áo thun đen cụt tay cùng với chiếc áo khoát lưới trắng tay dài, tạo những đường nét cơ thể hắn hiện rõ trông thật đẹp, chiếc quần Jean xanh cộng thêm dây nịt trắng bản to cùng màu với cái áo khoát làm cho hắn trông cao hơn hẳn thường ngày, nói chung tất cả trên người hắn hiện giờ không khác gì một “lãng tử phong lưu”, hắn còn ấn tượng hơn cả Minh Đạo trong “Hoàng tử ếch” nữa..oa oa…éc, trời đất tôi đang say đắm, mơ mộng cái gì vậy nà? Giật mình tôi đứng dậy, đẩy tay hắn ra, không dám nhìn thẳng hắn mà chỉ xoay nghiên qua một bên mà nói “cảm ơn!”….

Không nói thêm câu nào nữa, tôi liề đi tới chỗ nhỏ Hà nhưng chỉ được vài bước thì nghe tiếng hắn gọi phía sau :

Hey, bạn đẹp lắm đó!

Cảm..cảm ơn! – tôi trả lời nhưng cũng không hề quay mặt lại, rồi lại nắm tay nhỏ Hà đi tiếp, để hắn đứng đó và nhìn….

Nè, hai người “đẹp đôi” lắm đó àh nha! Hí hí hí….giống trong mấy phim thần tượng tao hay coi vậy..chùi ui, người đẹp dễ thương, tốt bụng..đụng trúng một anh đẹp trai, con nhà giàu..hai người tuy có cãi lộn í ới nhưng sau này..há há há…sau này…hí hí hí … - nhỏ tự nói, tự nghĩ rồi lại tự cười thoã mãn với những điều đó, trông thật là….khìn

Nói tầm bậy, tầm bạ, tao với hắn đều là ..con trai àh! – tôi nhăn mặt nhì nó

Í, hok chừng trúng tùm lum tùm la àh! Ai biết được nà, “Love is not to differentiate between the rich and the poor, not to differentiate between friends and enemies or sexism” * há há há

ặc, mày lảm nhảm tiếng Miên hả? Định trù ếm tao vì tao đẹp hơn màj àh? – tôi quay qua nhìn nó

Ói…mày nói mà hem biết mắc cỡ hả? Nghĩ sao vậy, chứ tao giục sọt rác àh! – nó làm động tác như “ốm nghén” rồi quay qua nhìn tôi cười mỉa mai

“Xin mời các em “được chọn” lên sân khấu! Sau đây xin mọi người hướng về sân khấu để “lựa chọn” những “người đẹp” của chúng ta đêm nay!” – tiếng nói trong micro vang lên dội cả căn hầm

Bốp..bốp..huýt huýt…… những tiếng vỗ tay, reo hò, cổ vũ…đồng loạt vang lên

Tôi đứng kế nhỏ Hà, nhìn xuống thấy rất rất đông người nhìn chúng tôi…mặt tôi có hơi đỏ lên, tôi chợt nhận ra rằng Ái Ly cũng đứng cạnh tôi, hai chúng tôi nhìn nhau, nhỏ đáp trả tôi bằng một nụ cười thật tự nhêin, nhưng tôi lại thấy rất…không tự nhiên..sao vậy nhỉ?

“Sau đây, xin mời ban hội đồng nhà trường, Chủ tịch hột động quản trị, người sáng lập ra ngôi trường này..ông Lý Thái Tâm!! “

minimoon
22-03-2008, 18:09
Lúc này tôi mới để ý thấy có một dãy ghế, dành cho những người đàn ông và phụ nữ cũng thuộc hàng tai to mặt lớn, đàn ông thì bận áo Vest, thắt cravat rất chỉnh tề, phụ nữ thì bận đầm dạ hội, cẩm khăn tay trắng, ăn mặt nhìn sang trọng và rất quý phái….Sau lời giới thiệu, một người đàn ông đứng dậy, bận bộ Vest trắng nhìn rất nghiêm nghị, nhìn ông ta cũng cỡ trại tuổi papa tôi thôi ..nhưng hình như gương mặt này đã thấy ở đâu rồi thì phải..ở đâu…áh, chính là người đàn ông trong hình mà papa đã cho mình xem đây mà….vậy là…cha của hắn rồi, trong lúc ông ta phát biểu, tôi cố tình tìm xem dưới hàng ghế..khách VIP cái “gương mặt” của người mẹ kế ấy…bất chợt tôi thấy bà ta đang đứng chỗ bàn tiệc đối diện sân khấu, với chiếc đầm trắng, mái tóc xoã, giống hệt như trong bức tranh, có khác chăng là tuy để xoã nhưng bà ta có cái thêm một chiếc băng đô trắng có những sợi dây kim tuyến mỏng kéo dài qua hai bên má của người đàn bà đó, đôi mắt hung dữ ấy đang nhìn chằm chằm tôi….lạnh tanh..oa sợ quá, tôi cố tình không nhìn thẳng vào mặt bà ta nữa mà hơi cuối xuống….

“…..Chúc các em vui vẻ trong đêm nay, xin cảm ơn!!” – bài phát biểu kết thúc người đàn ông chỉnh lại chiếc áo khoát rồi lại về chỗ ngồi, xoay qua những người khác ngồi kế bên rồi nói chuyện gì đó…

“Sau đây, là chương trình “lựa chọn bạn nhảy” xin mời những ai chưa có “bạn nhảy” hãy tiến về phía trước mặt “người được chọn” mà mình muốn mời làm bạn nhảy, dùng một cành bông hồng trao cho người ấy, và “người được chọn” không có quyền đồng từ chối bạn nhảy….nào, các “công tử” hãy cầm bông lên tay đi nào, những “tiểu thư” của chúng ta đang nôn nóng đây!!! “

Từng người, từng người lên trao bông, những cành bông thay phiên nhau trờ thành cái nắm tay dắt nhau xúông sân khấu đứng cạnh bên những vị khách VIP của chúng ta, tôi bắt đầu cảm thấy hồi hộp rồi, khi mà những ngừơi xung quanh tôi thưa dần..thưa dần….tôi đưa mắt xuống nhìn thì thấy Phúc đang cầm ly rượu trên tay, tay kia làm “động tác” vổ vũ tôi cùng với nụ cười chiến thắng…tôi cũng đáp trả lại, nhưng tôi vẫn hồi hộp, hai tay tôi nắm chặt hai mép áo…quay sang nhỏ Hà thấy nhỏ nhìn xuống sân khấu, miệng cười toe toét…

Áh, ảnh đến kìa, thui tao đi nha! – nhỏ quay qua nhìn tôi rồi lại nhìn tên Tuấn, gương mặt nhỏ háo hức thấy rõ, cuối cùng sự chờ đợi của nhỏ cũng được đáp lại,hắn cũng tươi cười, cầm một bông hoa trong tay, ặc còn ngửi ngửi nữa chứ….tay nhỏ chìa ra..bàn tay hắn cũng thế……..

boywantboy
22-03-2008, 21:27
ủa hít gòy àh hay quá bis bis pót típ nữa đi

echipchip
23-03-2008, 10:40
Bài thơ này hay quá do bạn sáng tác hay lấy ở đâu ra vậy

echipchip
23-03-2008, 10:41
Bạn hãy sáng tác nữa đi để mọi người cùng xem hay quá

chiphoi
26-03-2008, 00:40
cám ơn bạn đã viết bộ truyện này,nó rất hay l

minimoon
27-03-2008, 08:28
…nhưng cành bông không đến được tay nhỏ, nhỏ đứng im, bàn tay vẫn chìa ra như đón nhận bông hoa ấy…đôi mắt nhỏ không chớp, rồi từ từ…nhỏ quay sang nhìn tôi với đôi mắt đó……nhỏ nhìn tôi, nhìn cành hoa đang ở trong tay tôi…..tôi thấy tên đó nhìn tôi cười, không hề để ý đến nhỏ đang nhìn chằm chằm hai chúng tôi….tôi cũng nhìn nhỏ như muốn nói “không phải ý của tôi!”
Chưa kịp giải thích câu nào thì nhỏ đã bỏ chạy ra khỏi sân khấu, tôi thấy nhỏ ôm mặt…chạy ra khỏi bữa tiệc.

Sao có nhảy với tôi chứ? – tên “sở khanh” hỏi

Cậu..cậu..sao cậu không đưa hoa cho Hà? – tôi hỏi hắn giọng run run

Tôi không biết, có lẽ cậu đang thu hút tôi đó, tôi chỉ chợt nghĩ nó nên thuộc về bạn! – hắn cười nói như chẳng có chuyện gì xảy ra.

Cậu..cậu…. – tôi muốn nói nhưng lại không nói nên lời

Hắn chìa tay phải ra, tay trái để sau lưng, những động tác mời bạn nhảy đó hắn làm rất “chuyên nghiệp”, chắc rất nhiều người con gái cũng bị hắn lừa rồi…

Cậu muốn mời tôi àh…huh, hình như cậu chưa biết tôi là con tra….

Câu nói chưa thốt hẳn ra bên ngoài thì một cành bông nữa lại chìa ta, lần này đôi mắt tôi còn không tin vào chính mình nữa..là Vĩ, ngay cả nó cũng…..cái chuyện quỷ quái gì vậy ? Sao nó lại, nó thừa biết tôi..là anh nó mà, với lại người nó cần mời là…tôi quay sang nhỏ Ly thì thấy nhỏ đứng lặng đó, không biểu hiện, chỉ nhìn tôi cười, rồi sau đó cũng chạy đi, mặt cho ánh nhìn vô tình của Vĩ…

Hãy nhảy với tôi một bài nhé…! – nó xưng “tôi” với tôi như hai người xa lạ

Em..em đang làm gì vậy? – tôi nheo đôi chân mày nhìn nó

Xin lỗi hai người, hình như hai người đã lầm bạn nhảy cả rồi, “người này” thuộc về tôi!! – một giọng nói quen thuộc cất lên

Quay sang thì thấy hắn đã đứng cạnh tôi, chìa cành bông ra, trước mặt tôi….lần này tôi không thể chịu nổi nữa rồi, cái chuyện gì vậy, tôi nhìn xung quanh thấy tất cả mọi người đều đang nhìn tôi, cả những người khách cũng đang nhìn tôi chằm chằm…cả tầng hầm như đều hướng ánh nhìn về phía tôi….

Còn hắn thì lại nhìn Vĩ và tên “sở khanh” kia rất đỗi thản nhiên, tên “sở khanh” thì quay sang nhìn hắn rồi lại nhìn Vĩ cùng với nụ cười một bên đầy “khiêu khích”, Vĩ cũng thế, ánh nhình “đe doạ và cảnh báo” của nó như muốn bộc lộ bản tính nóng nảy của nó ra bên ngoài….cả ba người đều nhìn tôi cùng với những cánh bông hồng……………

*( Tình yêu không phân biệt giàu nghèo, không phân biệt bạn và thù hay giới tính) => hok biết vít đ1ung ngữ pháp hem nhưng thấy cũng hay hay nên vít đại, thông cảm dịch dùm nha!!

minimoon
27-03-2008, 08:29
(Chu choa, lỡ hứa rồi nên đành thức khuya vít vậy, nào ta cùng cố cố cố, cùng vít vít vít…oá thức khuya nổ mụn rồi…huhuhu …bắt đền các mem đó, Kiss đã xấu còn nổi mụn thì mai mốt sao có “người iu” đây, oá oá!!!)

minimoon
27-03-2008, 08:31
may ban thấy chuyện thế nào? Cho ý kiến nha!! cảm ơn nhìu

boywantboy
28-03-2008, 00:18
típ đê hix thằngđoó sướng nhỉ 3 thằng theo lận

tieuthubongbong
28-03-2008, 21:28
truyện cũng được à ^^ bạn bảo viết truyện này trong blòg cua bạn cho xin blog vô đọc trước đc kô ^^!

chiphoi
30-03-2008, 00:52
bạn tạo ra 1 tình huống khó sử đây,theo mình đoán :1(nhìu khả năng sẽ xảy ra)_ hắn sẽ bỏ đi như hai người kia,2(ít khả năng hơn)_hắn sẽ nhảy với người mà hắn yêu ,hem bít mình đoán có đúng ko nữa .Bạn viết hay đấy,ngày nào rãnh mình cũng vào đây xem bạn có viết tiếp hem,cố lên bạn ơi,cố lên.......

minimoon
05-04-2008, 18:26
Chap XXIV :

….Tôi nhìn hắn, hắn cừơi và đưa cành bông lại gần tôi hơn, bàn tay tôi trong vô thức nhận lấy càh bông của hắn, trước hai cặp mắt đang mở to của hai người đối diện tôi, tôi quay qua nhìn hai người đó, nhăn mặt nói :

Tuấn, mau đi tìm Hà và xin lỗi nhỏ đi, mình biết là bạn chỉ ngộ nhận mình là con gái nên mới có “hành động” như vậy! Mình đã nói rồi mà, nếu làm cho Hà khóc mình sẽ không tha thứ cho bạn mà! – tô iquay sang nhìn Vĩ, ánh nhìn có khác đi nhưng vẫn không giấu được vẻ tức giận của tôi lúc này – Còn em, nếu còn coi anh là anh thì mau đuổi theo Ly đi, nhỏ rất rất thích em đó, chuyện hôm nay anh sẽ coi như em trêu đùa anh thôi, anh sẻ bỏ qua, mau đi đi!

Tôi …- em… - cả hai người đồng thanh như muốn nói tiếp câu gì nhưng hắn đã chen ngang..

Nào, nhảy cùng tôi chứ “tiểu thư”? – một tay hắn để sau lưng, tay còn lại hắn đưa ra trước, tôi đưa bàn tay ra cho hắn hắm lấy, mặc cho hai người kia đứng đó, tôi vẫn đi theo hắn….

Trong tôi lúc này, thật sự có những cảm giác rất khó tả, nếu tôi có thể hiểu nổi một phần cái thứ “cảm giác” ấy có thể tôi đã không phân vân như lúc này, đáng lẽ lúc này tôi phải đi kiếm Hà để giải thích, nhưng không…tôi lại muốn tận hưởng phút giây này…với một cậu trai khác…..người mà tôi nghĩ là mình ghét nhất…thay vì đi tìm người bạn thân nhất của mình.

Những giai điệu vang lên khắp cả tầng hầm, những cặp đi cùng nhau cùng bước ra giữa bắt đầu với bữa tiệc khiêu vũ, những bước chân nhẹ nhàng, chuyển động thật êm ả như đưa tất cả mọi người vào một thế giới khác, những tia sáng từ chiếc đèn cầu toả ra chiếu lên sàn như những ngôi sáo sáng rực trong bầu trời đêm và tôi…ngừơi đang đứng trên những ngôi sao ấy, đang tận hưởng cái phút giây..đạp lên chân hắn…

Áh, bộ không biết nhảy ha? – hắn nhăn mặt vì đau

Biết con ông, nghĩ sao vậy, tôi đâu phải “gái nhảy” đâu mà biết nhảy! – tôi trề môi – ai biểu chọn tôi chi rồi la, đáng đời! Hối hận rồi ha?

Không biết nhảy thì tôi chỉ cho, mắc gì hối hận? – hắn nói

thiệt hok? – tôi hỏi hắn – mà nà, có biết tôi là con trai hem mà chọn tôi vậy?

Biết, thì sao? – hắn nói nhanh gọn lẹ

Trùi đất, biết hồi nào vậy? – tôi không khỏi théc méc

Hồi đụng nhau hồi nãy….con gái gì mà…lép xẹp, hok có gì! – hắn nói mà mặt hắn như muốn cười

Ông…chít cha, hồi nãy quên cái vụ này, mà thôi cũng may, có thêm cái vụ “độn độn” đó, chắc nặng chít quá!! – tôi nghĩ thầm

Tôi đùa thôi…nếu là bạn chắc chắn tôi sẽ nhận ra! - câu nói của hắn không biết có ý nghĩa gì, nhưng dù vậy tôi vẫn cảm thấy vui vui, tôi nhìn lên gương mặt của hắn trong ánh đèn màu hình như hắn hơi ngượng nên quay đi chỗ khác mà hok dám nhìn thẳng mặt tôi…

Chứ ngừơi iu của ôn đâu? Sao hok dắt đi mà phải kiếm bạn nhảy vậy nà!

Có đâu mà dắt, tôi còn “độc thân” hay “đằng ấy” làm người iu tui đi! – hắn đưa mặt đến gần tai tôi mà nói nhỏ

Ông…chít nà, dám trêu tôi ha? – tôi cố tình dặm lên chân hắn

Éc, “con gái” gì mà dữ quá, mai mốt sao có ngừơi iu nà, có tôi “ngỏ lời” là may lắm rồi đó! – hắn nhăn mặt nhưng nụ cười “mỉa mai” của hắn vẫn không biến mất – “tiểu thư” thấy hok, biết bao cô theo tôi, đòi làm quen, mà có được đâu, còn “ấy” được “đây” để ý mà còn….

Oẹ..tự tin ghúm, nói mà hem bít méc cỡ, làm như mình có giá lắm ha, mà cũng đúng, dạo này “biển động, mắm lên giá” nên ông mới treo giá cao như vậy! – tôi làm động tác buồn nôn rồi quay lên nhìn mặt hắn “xỉ vã”

Uhm, tôi vậy đó, chừng nào mất rồi mới có người tiếc…. hắn đang nói giữa chừng thì một giọng nói chen ngang…

Không làm phiền hai đứa chứ? – người hồi nãy đọc diễn văn…àh không kiu bằng papa của hắn mới đúng…

Dạ, chào bác ạh…! – tôi lễ phép cuối chào

Uhm, Long, giới thiệu “cô bé” cho ba bíêt được chứ? – một tay cầm ly rượu, ông ta đưa cho hắn một ly rồi nói.

Dạ, đây là Quân, là bạn của con! – hắn nói và đưa ánh nhìn về phía tôi

Hả? Tên con trai àh? – ba hắn nheo một bên chân mày thắc mắc

Thì là con trai mà! - hắn trả lời gọn ơ

Con trai mà….dễ thương vậy àh? – ba hắn hỏi thêm câu nữa

Tôi hơi đỏ mặt khi nghe thấy câu nói đó, nên hơi cuối xuống không dám nhìn thẳng papa của hắn..

Mà còn điều này nữa, Quân là con trai của bạn cha đó! – hắn nói thêm

Bạn…? – ba hắn lại thắc mắc rồi quay sang hỏi tôi – Ba con tên gì?

Dạ, Lương Triều Đại ạh! – tôi mỉm cười trả lời

Lương..Lương Triều Đại….? Có thật không? – gương mặt người đàn ông liền chuyển sắc, bàn tay ông ta nắm chặt lấy cánh tay tôi, gằng mạnh và lặp đi lặp lại câu hỏi đó – Có thật không? Có thật Triều Đại là ba của con không?...

Đau..đau con …bác…

Cha ..cha sao vậy? – hắn vịnh lấy tay ba của hắn

Ờ…ờ, bác xin lỗi…mà dạo này ba con sao rồi? Có khoẻ không? – cuối cùng ba của hắn cũng lấy lại được bình tĩnh.

Dạ…khoẻ ạh! – tôi vừa trả lời vừa xoa xoa cánh tay đang đau của mình

Bác xin lỗi, tại ba con là “bạn thân” của bác nhưng lại ít liên lạc nên…bác có hơi…cho bác xin lỗi nhé! - người đàn ông nói với giọng rất nhỏ nhẹ rồi quay sang nhìn hắn – Thôi, con với Quân..tiếp tục khiêu vũ đi! Không làm phiền hai đứa nữa!

Nói rồi người đàn ông thở dài một tiếng rồi quay mặt đi, dáng vẻ thoáng toát lên một nỗi buồn…Đang chăm chú nhìn điệu bộ ấy, một bàn tay nắm lấy cánh tay tôi:

Sao ha? Có đau không? - hắn hỏi

Ờ ờ…không sao đâu, đừng quan tâm! – tôi cố tình trả lời cho qua chuyện

minimoon
05-04-2008, 18:27
Thôi, không nhảy nữa, nhảy gì mà đạp lên chân tôi hoài, đau gần chết! – hắn quay qua cằn nhằn tôi vụ lúc nãy – Ra kia uống nước đi!

Chưa kịp cho tôi trả lời thì hắn đã nắm tay tôi kéo đi đến những chiếc bàn dài trãi đầy thức ăn và đồ uống, nhanh chóng hắn lấy cho tôi một ly nước màu đỏ đỏ, gán vội vào tay tôi hắn nói :

Uống đi, nhảy nãy giờ chắc cũng khát lắm chứ ha?

Nước gì vậy? – tôi hỏi hắn và làm bộ dè chừng – có bỏ độc hay thứ gì vô đây hem? Tui uống vô mà có chịn là ông vô tù đoá!

Éc, bạn là gì mà tôi phải ám sát bạn? Con tổng thống ha? – hắn quay qua nói móc tôi – Rượu cooktai đó, uống vô “mát lắm”, rượu này “con nít” uống đựoc hok sao đâu!

Oá, dám bảo tôi là “con nít” ha? Xin lỗi hình như “đằng ấy” bằng tuổi tui mà! – tôi bực bội “đáp trả” hắn

Xì,dễ bị khích vậy, hok là con nít chớ là gì? – hắn nheo một bên chân mày, làm ra vẻ “ta đây” – Thôi uống đi, đá chảy hết rồi kìa!

Ông coi chừng tui đoá! – nói rồi tôi cũng nhấp môi thử, chu choa….chua chua, ngọt ngọt..ngon quá chừng, nghe mùi táo, mùi chanh…có vị hơi nồng nồng, cay cay của hương rượu nhẹ nữa, mùi thơm thoang thoãng…đây là lần đầu tiên tôi uống rượu đó, công nhận, nó cũng “kích thích” thiệt…

Sao hả? Ngon không? – hắn hỏi

Uh..cũng ngon, cho tui ly nữa đi! – nói thì nói vậy chứ tay tôi vẫn đưa cho hắn cái ly rỗng để hắn rót cho tôi.

Trời, bạo dữ vậy? Rượu cooktai thì ngon..chứ uống nhiều vẫn say như thường đó nha! – hắn đưa cho tôi ly kế tiếp kèm theo một lời cảnh báo.

Hehehe…có gì tui kiu em trai tui đưa về, mắc chi ông lo, hok dám phiền ông àh! – tôi với tay láy trái dâu đưa lên miệng cắn rồi nói với hắn

Sao tui hok lo… - hắn thì thào

Hả? Ông nói gì?

Có gì đâu, mà nè, coi em trai bạn đang đứng nói chuyện với “người iu” kìa! – hắn chỉ tay về phía gần cửa ra vào

Huh? – tôi uống một hơi hết ly rồi quay sang nhìn theo hướng hắn chỉ, thấy Vĩ và Ly đang nói chuyện gì đó, hình như ánh mắt của nó đang nhìn đăm đăm về phía tôi.

Dạo này Vĩ thay đổi nhiều quá, nó không còn nghe lời tôi như trước nữa, những hành động của nó đối với tôi dạo này lạ lắm, nhiều lúc muốn hiểu cũng chẳng hiểu nỗi….chắc đây là hiện tượng phát sinh của “tuổi dậy thì”, chắc việc có “người để nó quan tâm” có lẽ là điều tốt, cũng mong nó thật lòng với Ly, không như cái tên “người iu” của Hà….áh, chít cha nhắc mới nhớ, nhỏ chạy đi đâu mất rồi, lỡ rồi, mai gặp nhỏ giải thích chứ biết sao giờ, cũng tại cái tên “Sở Khanh” đó, khi khổng khi không lại đi đưa cái bông cho mình….làm nhỏ hiểu lầm…hix>.<

Nè, lo nghĩ gì vậy? – hắn khều vai tôi hỏi

Nghĩ gì đâu, cho tui ly nữa đi! – tôi đưa cái ly không cho hắn

Chùi, uống nhiều vậy? Say thì sao? – hắn miệng cằn nhằn nhưng tay thì vẫn rót cho tôi ly khác

Đã nói không cần lo mà! – nói rồi tôi nóc một hơi cạn ly, rồi lại đưa cho hắn rót – ông khéo lo xa, cái thức uống này mà.. hix….mà…hix…say cái gì!

Mới nói xong, “tửu lượng” ấy không khá cho mấy nhỉ, mới có bốn ly chứ mấy?

Đầu tôi lúc này bắt đầu hơi ong ong, mặt tôi nóng bừng lên, trước mắt tôi mọi vật như bị lung lay….tôi cảm thấy mình hình như không còn đứng vững nữa…

Thấy chưa, sau rồi đó, biết vậy cho “con nít” uống nước ngọt thôi, không nên thử những món của người lớn! – tôi nghe vang vang giọng hắn

Hix… - tôi nấc cục một cái rồi quay qua nhìn mặt hắn, thấy hắn nhìn chăm chăm tôi, không biết nhìn gì, hix…tôi nói với hắn – ông mà còn nói tui “con nít” nữa coi chừng tui “cắn” áh!

Nói rồi tôi bước đi, tôi muốn đi đến chỗ Vĩ kiu nó đưa tôi về, tôi đi mà lảo đảo, cả thân người tôi bây giờ không còn sức …hix để giữ thăng bằng nữa rồi…tôi choáng váng, bỗng cánh tay của hắn từ đằng sau kéo mạnh tôi về, cả thân người tôi ngã vào người hắn, bàn tay hắn để ngay eo tôi…..Tôi ngước lên nhìn hắn…mắt tôi lúc này chỉ có hắn thôi, tôi nhìn chăm chú vào đôi môi hắn..môi hắn đang mấp máy, hình như nó đang nói gì đó nhưng bây giờ tôi không còn “nhận thức” để nghe nữa rồi, tôi thấy đôi môi hắn còn vài giọt nước…khát …tôi thật sự khát, cả người tôi nóng bừng………

Trong phút chốc, tôi chồm người lên…hai tay tôi choàng ôm lấy cổ hắn…tôi cảm nhận các giác quan mình như đang tê liệt, dù trong cơn say nhưng tôi vẫn cảm thấy sự ấm nồng của đôi môi hắn, ngoài hương rượu đang nồng lan toả trong cuốn họng tôi, cảm giác cay cay…nồng hơn cả mùi rượu, trong phút chốc lưỡi của tôi và của hắn như quấn lấy nhau, làm vị cay và vị nồng đó lan toả khắp cả cơ thể đang bốc cháy của tôi, đôi tay rắn rõi của hắn đang vòng qua eo tôi, siết chặt….sự hiện diện của tất cả mọi người trong căn phòng này như hoàn toàn biết mất hẳn…không có ai cả, chỉ còn tôi với hắn…mắt tôi bắt đầu khép lại..trước khi hoàn toàn chìm vào sự vô thức..âm thanh cuối cùng mà tôi nghe được là….một vật gì đó đập mạnh vào vật khác, âm thanh kêu thật lớn….Bốp!
+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
Nhóc cứ đưa cho cậu từng chiếc ly rỗng, tuy cậu đã nhắc nhở là loại rượu trái cây này vẫn có thể say, nhưng nhóc vẫn cứ uống lấy, mặt nhóc bắt đầu đỏ lên rồi…chỉ độ đến ly thứ tư thì nhóc bắt đầu nấc cục…mắt bắt đầu hơi đờ ra, nói thì nói vậy chứ trong mắt cậu lúc này nhóc thật đẹp, tuy với “hình dáng” khác nhưng với cậu nhóc vẫn là nhóc, không hề thay đổi.

Thấy nhóc đã thấm say, cậu cằn nhằn vì thấy nhóc đã không chịu nghe lời cậu, tuy thế cậu vẫn không thể không buông vài chữ trêu nhóc…nhóc đáp trả cậu rồi bắt đầu di chuyển, với dáng vẻ loạng choạng, đảo đảo như sắp té, thấy vậy cậu đưa tay nắm lấy cánh tay của nhóc, kéo mạnh nhóc về sau, nhóc chạm mặt vào lòng ngực cậu, cả thân người nhóc nóng hổi áp vào khiến cậu cảm thấy..hơi…cậu dùng hai tay nắm lấy vai nhóc đẩy ra, cậu nhìn nhóc…nói:

Muốn đi đâu? Say như vậy còn định đi đâu…để tôi….

Cậu như chết lặn, đôi mắt cậu mở ra to hết cỡ, khi nhóc chồm lấy người cậu…và….hôn cậu, lời nói của cậu bị “nụ hôn” đó chặn đứng, thay vào đó môi nhóc như muốn hoàn toàn “độc chiếm” lấy môi cậu….tuy quá bất ngờ nhưng cũng nhanh chóng cậu bị nụ hôn của nhóc cuốn vào, cậu không muốn rời ra, môi cậu hoàn toàn gắn chặt vào đôi môi nhỏ bé của nhóc, mùi rượu của nhóc toả nồng lên làm tăng thêm vị ngọt pha lẫn chút cay..của nụ hôn, nhóc càng “mạnh bạo” hơn nữa thì đôi tay của cậu càng siết chặt nhóc hơn, cái phút giây này cậu như muốn hoàn toàn nhóc thuộc về cậu, chỉ của cậu….cậu say sưa với nó…bất chợt Vĩ – em trai của nhóc tiến lại gần đến chỗ cậu và nhóc, một cách hùng hỗ nó kéo nhóc ra, cậu thấy nhóc ngã gục vào cánh tay của nó…chưa kịp nhận thức thêm được gì thì cậu đã nhận thẳng một cú đấm trời giáng từ cánh tay kia của nó, cậu loạng choạng ngã nhào lên bàn tiệc phía sau lưng, tiếng đồ thuỷ tinh rơi loảng xoảng…..

Người này thuộc về tôi! Tôi cấm anh đụng vào! Hãy coi chừng đó! - với ánh mắt đầy giận dữ, thằng nhóc chỉ thẳng vào mặt cậu và nói, rồi nhanh chóng nó đỡ nhóc ra khỏi bữa tiệc, tránh xa những ánh mắt đang dòm ngó về phía cậu và vụ lộn xộn mới vừa diễn ra….
Mắt cậu dõi theo nó mang nhóc đi khỏi cậu, cậu vẫn cứ nhìn…dù cậu rất muốn chạy lại dành nhóc lại từ tay nó, nhưng cậu không có quyền…và hơn hết cậu không có lý do nào làm điều đó…cái lý do mà nhóc chưa thể chấp nhận cho cậu….

minimoon
05-04-2008, 18:27
Chap XXV :

Cậu quanh quẩn trong khuông viên bữa tiệc để kiếm Ly, rồi cậu cũng nhanh chóng phát hiện màu áo xanh dương đang khuất trong góc tối của căn hầm, cậu nhìn người con gái đang khóc vì cậu, vì thứ tình cảm mà cậu không thể nào…đáp trả lại….Cạu đến gần, vén những lọn tóc đang rũ rượi trên gương mặt đó, cô gái ngước đầu lên, đôi mắt đỏ thắm ước những “kết tinh” của nỗi buồn…

Vĩ, sao Vĩ lại ở đây? - cố gái đứng phắt dậy, dùng tay chùi đi những giọt nước mắt còn vương tên hai khoé mắt

Vĩ đi tìm Ly! Anh quân bảo Vĩ đi tìm Ly…. – cậu thoáng ngập ngừng

Tại sao, Vĩ lại kiu bằng anh? – Ly mỉm cười hỏi

Vĩ….. Vĩ…

Vĩ không cần nói nữa? Ly hiểu mà, Ly hiểu từ cái “ánh nhìn: của Vĩ với quân trong tiệm kem kìa, cả những biểu hiện nữa, có lẽ người khác không quan tâm…nhưng Ly thật so hen rag do thong phải là “tình cảm anh em” đơn giản như vậy đâu! – Ly bước ra khỏi chổ tối và tiến gần lại bàn tiệc

Vậy là Ly nhận ra rồi àh? – cậu cầm một ly rượu cooktai đưa cho Ly

Phải, Ly nhận ra vì Ly thật sự…thật sự thích Vĩ! Có lẽ Vĩ cũng biết mà, phải không? – cô nhấp một chút rượu rồi quay qua nhìn cậu nói những lời tận đáy lòng mình, dù bản thân cô vẫn biết vô vọng

Vĩ biết, Vĩ biết từ lâu rồi! Nhưng Vĩ thật sự không thể nào đáp trả lại Ly đâu, Vĩ cũng không muốn lừa dối Ly bằng việc làm “bạn trai” của Ly đâu, chúng ta chỉ có thể là bạn thôi! – cậu nói và nhìn thẳng vào đôi mắt của Ly – Vĩ thích Quân nhiều lắm, người mà bất đắc dĩ Vĩ phải gọi bằng anh…!

Thật sao? Vĩ thật sự thích Quân như vậy àh? – cô gái nói giọng hơi run run

Thật, Vĩ thích Quân còn nhiều hơn cả bản thân Vĩ nữa! Cho dù bắt Vĩ chết để có được trái tim của Quân thì Vĩ sẵn sàng! – cậu cầm lấy thêm một ly rượu nữa cho mình, nhấp một ngụm rồi nói ra những lời nói thật lòng mình .

Tại sao Vĩ lại thích Quân, chẳng lẽ Vĩ không biết Vĩ và Quân đều là…..

Biết! Biết rất rõ là đằng khác! – chẳng cho lời nói của Ly được thốt ra trọn vẹn cậu đã đáp trả ý nghĩa câu nói ấy một cách mạnh dạn – Vĩ còn biết như vậy là “bất bình thường”, điều mà trái hoàn toàn với lẽ tự nhiên!

Cậu uống cạn ly rượu, trầm ngâm một lúc rồi quay sang nhìn Ly hỏi :

Điều đó có dơ bẩn không Ly? Nó có thật sự ghê tởm không? Khi mà con tim hoàn toàn không làm chủ theo ý trí của mình? Tình yêu….Nếu việc hai người con trai thích nhau là điều không thể, điều cấm kị thì trên Trái đất này cần gì đến cái gọi là “tình yêu”! Vĩ chẳng cần!

Nhưng mà…. – cô định nói một lời gì đó nhưng lại thôi, đến lượt cô uống cạn ly rượu, đặt nó xuống bàn rồi lại quay sang nói tiếp – Có lẽ xã hội loài người quá hà khắc với việc đó, vì đối với họ tình yêu là thứ gì đó rất thiêng liêng, họ không cho phép những thứ “trái ngược” như thế được gọi là “tình yêu”! Vĩ biết không, có thể Vĩ thích Quân, cũng có thể Quân cũng thích Vĩ…nhưng rồi chuyện gì….sẽ diễn ra? Hai người con trai sẽ sống ở nơi nào chấp nhận họ chứ, đã vậy mối quan hệ giữa Quân và Vĩ…chẳng lẽ Vĩ không quan tâm? Một ngừơi là anh, một người là em, mặc cho hai người không là “ruột thịt” đi, nhưng với mọi ngừơi khác như vậy là “loạn luân”, loạn luân đó Vĩ biết không?

minimoon
05-04-2008, 18:28
Những lời nói của Ly như những gáo nứơc lạnh tạt thẳng vào mặt cậu, cậu biết chứ…những suy nghĩ đó cậu đã từng hình dung ra nó như một màn đen u tối nhất mà cậu có thể nghĩ tới, cậu quay qua nhìn “người ấy”, cậu nhìn người ấy với ánh mắt đầy thương yêu nhất, tất cả mọi tình cảm cậu có thể dành cho người ấy….cậu lại quay qua nhìn Ly :

Đúng vậy …Vĩ biết là những câu nói của một người “bình thường” như Ly luôn luôn đúng, tuy vậy nó chỉ đúng theo hướng nhìn của Ly thôi, với Vĩ …chỉ cần có Quân là đủ rồi, Vĩ sẽ bảo vệ Quân, sẽ không cho bất cứ điều gì xảy đến với Quân…cho dù Vĩ sẽ tự “huỷ hoại” bản thân mình!

Ly mỉm cười cùng những giọt nước mắt lại một lần nữa tuông trào, cô khóc trong cái nghẹn ngào….nhưng cô thật sự không buồn, mà cô vui…cô vui vì cô thật sự thích Vĩ, cái thích của cô là luôn mong người mình thích luôn hạnh phúc dù quyết định của người đó như thế nào….

Ly đừng khóc nữa…những giọt nước mắt của Ly không đáng để khóc vì ngừơi như Vĩ đâu! Ly hãy tìm một người thật sự “quan tâm” Ly nhiều hơn cả bản thân mình Ly nhé! – cậu đưa tay đặt lên bên má của Ly, ngón tay cái quẹt đi những giọt nước mắt nóng hổi đang chảy dài

Bàn tay Ly áp lên bàn tay mà Vĩ đang áo lên mặt cô, tay kia cô vén mái tóc lên, ngước nhìn Vĩ cô cười nói :

Ly thích Vĩ vì Vĩ thật sự khác những người khác, Vĩ dành hết cả tình cảm mình cho người Vĩ thích, mặc cho người đó có thích Vĩ hay không, mẫu ngừơi đàn ông như Vĩ rất hiếm thấy lắm, hok biết Ly có tiềm được người thứ hai hay không?

Cậu nhìn cô cười rồi quay sang hướng “người ấy” , trong phút chốc cậu như không còn tin vào cặp mắt của mình nữa, cậu như bị đóng băng trước cái hình ảnh mà cậu đang thấy…..Người mà cậu thích đang trong vòng tay kẽ khác và người ấy đang hôn hắn…máu trong người cậu như đang sôi lên, mắt cậu trờ nên hoang dại đi…cậu đẩy tay của Ly ra, nhanh chóng bước lại gần hắn, hai nắm tay cậu nắm chặt theo từng bước chân…

Cậu nhanh chóng giằng lấy Quân từ tay hắn, nhanh như chớp cậu bồi thêm vào mặt hắn một cú đấm, cậu đấm thật mạnh, hắn ngã nhào ra đằng sau, bàn tiệc phía sau hắng tan hoang, cậu không quan tâm…cậu chỉ vào cái gương mặt đang nhìn cậu chăm chăm…mà nói:

Đây là người của tôi, tôi cấm anh đụng vào! Hãy coi chừng tôi đó!

Cậu nhanh chóng dìu vai Quân ra khỏi chốn hỗn độn của bữa tiệc, cậu nhìn xung quanh thấy mọi cặp mắt đang đỗ dồn vào cậu, cái ánh mắt “kì lạ” của mọi người nhìn cậu….bỏ mặc mọi thứ……

Cậu nhanh chóng dìu Quân lên trên phòng, đặt cậu nhóc nằm đó, cậu mở tủ kiếm cái khăn lau mặt, vào nhà W.C nhúng nước rồi đến gần chỗ Quân lau lên gương mặt của một người đang say rượu, cậu lau thật nhẹ..thật nhẹ….nhìn gương mặt ngây thơ đó đang ngủ cậu như muốn quên hết chuyện vừa xảy ra ..

Long…Long…cái mặt ông nhìn ngu thiệt…hí hí…ông coi chừng tôi đó nha…. mặt dù chỉ là lời nói mớ nhưng cậu vẫn cảm thấy rất bực bội trong người, cậu cầm cái khăn quăng mạnh ra chỗ khác…cậu ôm lấy đầu vò vò trong cơn tức tối rồi lại quay sang chỗ của Quân….ánh mắt cậu như hoang dại khi nhìn người mà cậu yêu thương đang nằm đó, không thể kiềm chế thêm, cậu cuối người xuống hôn lên đôi môi bé nhỏ ấy….cậu hôn, tay kia cởi phăng những nút áo chật chội……cậu hôn từ từ xuống cổ, xúông bờ vai …bất chợt cậu lại nghe thấy những lời nói mớ của “người ấy” …

Long…dừng lại đi…nhột quá àh…. Bàn tay của Quân đẩy người cậu ra, rồi lại quay sang một bên tiếp tục giấc ngủ………

Cậu đứng phắt dậy, chạy nhanh vào nhà tắm, mở vòi nước thật lớn rồi cậu tát từng mảng nước lên mặt mình, cậu muốn để cho cái lạnh của nước xoá đi cái “hình ảnh” đang hiện diện trong đầu cậu lúc này…hình ảnh người thương yêu của cậu hôn một người khác…cái hình ảnh đối với cậu chính là nỗi lo sợ, nỗi ám ảnh mà cậu đã từng linh cảm, nay nó đã thành sự thật….trái tim cậu như có cả ngàn mũi kim châm vào…nó đau….nhưng cậu không hề kêu lên được lời nào…cậu nhìn vào dòng nước đang chảy từ vòi nước..thật nhanh..thật nhanh…ánh mắt cậu lần nữa hướng ra phía Quân… nếu như những lời Ly nói là sự thật..cậu sẽ sẵn sàng huỷ hoại chính mình….

(còn tiếp)

Uh….nặng quá…. – tôi cảm giác như có một “vật thể” gì đó nặng ***** đè lên người mình

Mắt tôi vẫn nhắm nhưng tay tôi thì bắt đầu sờ mó lung tung trên cái “vật thể” đó…trời…cái gì mà..cưng cứng…mà cũng hơi mềm mềm nữa, nóng hổi àh…..í…giật mình tôi mở mắt, tỉnh ngủ hẳn khi thấy bàn tay mình đang nắm lấy vai một người con trai….quay sang nhìn thì thấy thèn Vĩ…áh…tôi giật mình nhổm dậy…đẩy người nó sang một bên, thấy nó vẫn chưa tỉnh tôi liền dùng chân .. đạp nó từ trên giường rớt xuống một cái bịch…

Áh…anh làm gì vậy…? Sao đá em? – nó nằm lăn lộn dưới nền nhà mà rên

Sao..sao em lại nằm trên giường anh..? – tôi hỏi nó

Giường anh? – nó chồm dậy, ngồi nhìn tôi nó hỏi – Anh nhìn kĩ chưa? Có chắc giường anh hem?

Hả…? – nghe nó hỏi tôi nhìn xung quanh…chít cha hố hàng nữa…. – em trai “iu dấu” ui, sao anh lại nằm trên giường em vậy?

Ai em trai “iu dấu” của anh? – nó làm mặt giận

Hehehe…thui mừ…anh xin lỗi mừ, hay anh lên tầng trên cho em đạp lại hén! – tôi nói

Hok dám! Sợ lên đó rùi anh hem cho đạp, anh đạp lại chắc chít! Người gì mà…. – nó nói xéo

Thui mà, ngoan đi…anh hun nà…! – tôi làm bộ dụ ngọt nó

Vậy hén! – nhanh như cắt nó nhảy nhanh lên giường đưa mặt lại gần mặt tôi – Hun đi..hứa rùi àh nhe, cái này anh nói đi chứ em hok ép buộc àh!

Áh..có cảm giác như mình vừa bị dụ lại…chùi đất ..tự nhiên nói tùm bậy chi giờ..bị một vố nè…Thôi kệ anh em hun nhau đâu có sao, tôi nhẹ dùng tay đẩy mặt nó qua để cho nó hok thấy mặt tôi đang đỏ lên lúc này rồi từ từ hun nhẹ lên..má nó một cái chụt…. rồi lại nhanh chóng bỏ ra xoay qua chỗ khác…

Anh sao vậy? Mắc cỡ ha? – nó khều khều cái eo tui – thui mà..có gì đâu mà mắc cỡ?

Nó kéo tôi nằm xuống quay mặt về phía nó…nó cũng nằm xuống theo, miệng nó mỉm cười…nhìn nó lúc này thật đẹp như một thiên thần vậy…

Nè…sao hok bận áo vô đi? định ở trần vậy đến bao giờ? – tôi nói

Áh…anh ngại hah? – nó hỏi rồi quay sang lấy cái áo sơ mi hùi tối nó mặc khoác vào chứ hok gài nút

Mà nè…em đưa anh về nhà đó ha? Mà sao anh hok nhớ gì hết vậy…? – tôi tiếp tục hỏi nó

minimoon
05-04-2008, 18:29
cảm ơn các bạn ỷng hộ nha!!

minimoon
05-04-2008, 18:30
Mình sẽ cố gắng post thường xuyên hơn!!

kebatbai001
06-04-2008, 12:43
post tiếp đi anh ũng hộ hết mình nà

chiphoi
06-04-2008, 22:56
cố lên,cố lên nữa nào bạn ơi

boywantboy
07-04-2008, 13:04
hay rứa vít típ đi bis bis hay gúm

heeo
07-04-2008, 22:00
hay quá!!!! post tiếp đi anh!!! em ủng hộ hết mình choa!!!

kebatbai001
08-04-2008, 17:56
ũa chưa có chaps mới hã anh , post típ đi anh

khanh17
08-04-2008, 18:45
Hay quá,nhớ tiếp tục phát huy nha bạn.

kebatbai001
09-04-2008, 18:03
biến òy huhuhu................ hem chịu đâu grừ grừ grừ.................

minimoon
14-04-2008, 07:32
cảm ơn mấy bạn nha, nhưng dạo này bận nên chưa posst kịp. thông cảm nha!

minimoon
28-04-2008, 18:57
cố lên, tui sắp thi xong ùi, nghi kì này mình học sinh giỏi wé...hahahahs

minimoon
28-04-2008, 18:58
mình mà thi xong là let' s go chuẩn bị tiếp cháp mới cho các bạn niền, cám ơn ủng hộ

khanh17
01-05-2008, 22:13
Ráng thi cho tốt rồi viết hay hay cho mọi người coi tiếp nha bạn,chờ dài cổ rồi đó.

chiphoi
05-05-2008, 23:48
oa oa lâu wa',chúc bạn đạt đươc danh hiệu học sinh giỏi

minimoon
24-05-2008, 22:18
ho ho ho, mình cũng muốn học sinh giỏi ắm nhưng lâu we1 ah2

minimoon
24-05-2008, 22:19
mấy bạn có mún mình post típ hem ?

minimoon
24-05-2008, 22:20
cho mình ý kiến nhìu nhìu đi ùi mình post hen

minimoon
24-05-2008, 22:21
mình vít được đâu cũng tới chap 25 rùi, nhưng hem dám post

boybanchuoitn
25-05-2008, 13:25
hjx mình tha thiết iu cầu cậu post muh !

boybanchuoitn
25-05-2008, 13:55
Hi mini mooon !

Mình là smod bên dd http://gockhuat.de Minh muốn hỏi xin cậu cho phép mình copy truyện của cậu về cho các bạn bên ấy xem ...vì các bạn bân ấy thix thể loại này lắm ...Mong cậu cho phép ! Mình xin cám ơn ! cám ơn cậu đã đem đến cho mình và mọi người những niềm vui qua câu truyện của cậu ! Thanks again !

tăng_gia_di
27-05-2008, 16:56
truyên đang hay muh,sao hem post tiếp dzay....

khanh17
01-06-2008, 21:51
Moon ơi,sao Moon ác vậy,hôm bữa giờ mỏi mòn chờ đợi truyện của bạn mà giờ này bạn còn hỏi có muốn post lên ko?,Bó tay bạn rồi đó,post lẹ lên đi bạn.

dieubimat
26-06-2008, 02:10
truyen cung~ hay nhung minh` nghi~ moon dung` cho nhan vat chinh' _quan_ co nhung~ hanh` dong giong con gai nhu vay tuy nhu vay la` nhi nhanh? nhung cung~ lam` nguoi` doc hoi mat' than` tuong hihi day la cam? nhan cua? rieng minh` thoi nhan
tum' lai la` truyen cung~ rat hay

kon_mèo_tên_inp
18-07-2008, 23:33
đâu rồi moon oi.... post típ ih.....:((

kon_mèo_tên_inp
19-07-2008, 21:42
post típ ih moon :((

USauCongTu
05-08-2008, 01:55
minimoon hem post tiếp,nhưng seo bên gockhuat.de có tiếp rùi,hi vọng minimoon mau mau trình làng đủ bộ nghen,chờ dài cả cổ,hihihii

nguyethoatien
16-08-2008, 22:10
Bài viết khó đọc quá

Ruuyoki
02-09-2008, 12:25
Sao lần nào cũng chỉ đôc được dến đoạn này ko vậy nè....... cố post tiếp đi bạn thân mếm ^^

alone94
21-11-2008, 18:45
truyện đọc cũng hey se0 hok post típ zậy..............
....loading...........................

fairyna
09-01-2009, 13:32
bên này spam cũng nhiều nhỉ?Nói thế thui chứ tui cũng hay nói linh tinh lắm như bây giờ nè.

superbeo
12-01-2009, 16:44
típ ha
Nhớ mới đáng sợ…anh uống say bí tỉ, trời trăng còn biết gì nữa đâu mà nhớ…! – nó kí nhẹ vào đầu tôi – không biết uống thì đừng có tập tành mần chi….mà anh uống cũng dở quá chừng, rượu cooktai mà say mới ghê!

Ờ ờ…. – tôi hơi mắc cỡ vì “tửu lượng” quá kém của mình…hok biết lúc tôi say hắn có trêu tôi hem nữa…bất chợt tôi nhớ điều tối qua đến giờ còn thắc mắc nên tôi bật dậy, ngồi nhìn nó..nó cũng lật đật dậy theo mà hok hiểu chuyện gì…

Chuyện gì vậy ? – nó nheo một mắt lại nhìn tôi

Tôi nhìn nó với ánh nhìn soi mói

Chuyện tối qua là sao….? – tôi nói

Chuyện gì…? – nó hỏi lại

Chuyện gì ha? Thì cái chuyện em mời anh nhảy thay vì mời Ly đó? Giải thích anh nghe coi….em làm vậy là sao? – tôi nhéo tai nó một cái rồi lại bỏ ra

Chuyện đó…em …em …có sao đâu, em mời anh nhảy bộ có vấn đề gì àh? – nó trả lời

Éc…đã biết là anh rồi còn mời mần chi…sao không mời Ly?

Em…em….thì em không thích thế thôi! – câu trả lời của nó có cũng như không

Nói vậy mà nghe được àh, em có biết làm vậy là tổn thường Ly hok? – tối đánh vào tay nó một cái chát..nghe mà sướng tai

Úi…tai sao lại tổn thương…chúng em chỉ là bạn bè bình thường thôi mà! – nó nhăn mặt trả lời lại tôi – Vậy còn anh thì sao? Cái tên kia cũng mời anh mà anh cũng nhận lời đó thôi…anh trả lời sao đây?

Anh….anh…thì…anh – nó hỏi một câu mà tôi cừng cả họng chẳng biết nói gì thêm, bởi vì ngay cả tôi cũng chẳng biết cả câu trả lời cho bản thân mình.. – Thì đó là bạn anh mà..nên đương nhiên sẽ khác chứ!

Còn em là em của anh mà….? Còn cái tên kia kia nữa… thì sao? Theo em biết thì tên đó cũng là bạn anh mà ha? – nó hỏi càng dồn dập hơn khiến tôi dần như mất phương hướng

Thì…tên kia kia nữa là người yêu của nhỏ Hà mà đi mời anh nhảy nên anh từ chối thế thôi…! – tôi cố trả lời cho qua câu hỏi của nó

Thôi…dậy dậy…không nói nữa! – tôi bước xuống khỏi giường bỏ nó ngồi đó

Vừa mới quay đầu để bước đi thì bàn tay nó đã nắm chặt lấy bàn tay tôi…tôi quay đầu lại nhìn nó…nó không nhìn tôi mà chỉ cuối mặt xuống, mái tóc nó phủ xuống…

Nếu hai chúng ta không phải là anh em…thì mọi chuyện sẽ khác phải không? Anh sẽ chọn em chứ không chọn hắn phải không…? – giọng nó trầm hẳn, thoáng có chút hụt hẫng pha lẫn trong đó

Tôi nhanh chóng thu tay mình lại thoát khỏi bàn tay của nó, không nói lời nào tôi quay mặt đi để cho nó ngồi lặng trên giường, bước vào đến nhà tắm tôi nhanh chóng đóng cửa lại, đến lúc này tôi không còn giữ vững được cả thân hình mình nữa, tôi ngồi phịch xuống…..nước mắt trào ra..cứ tự nhiên trào ra…thật nhiều….
Con tim tôi như thắt lại….mặt cho những lời nói của nó cứ vang vẳng trong cái trí ói đang rối tung của tôi….
Bất giác tôi đưa tay lên môi mình, nó vẫn còn thoáng chút mùi rượu và một vị khác nữa…còn phảng phất trong sự mơ hồ của tôi, tối qua tôi đã làm gì…? Nó đã làm gì….? cả Hắn cũng đã như thế nào…?
Điều bây giờ tôi có thể hình dung nhiều nhất là…hình ảnh tôi đã hôn một ai đó…một làn khói cứ bao quanh người đó…che khuất cả khuông mặt mà tôi biết là nó đang cười và cũng như thế tôi lại cảm thấy như lại có thêm một người nào đó đã chạm môi lên môi tôi…gương mặt đó cũng khuất dạng sau một màu tối khác..chỉ bấy nhiêu thôi, tôi chỉ có thể nhớ được nhiều nhất chỉ bấy nhiêu thôi…mọi thứ cứ nhoà đi…trong cơn say tôi cứ chập chờn mãi dù cố mấy cũng không thể nhớ chuyện mình đã làm và ai đã làm j ...
CHAP 26

Tôi nhanh chóng chạy xuống dưới nhà, cả nhà đã tập trung đầy đủ bên bàn ăn để chuẩn bị ăn sáng…

Pé Heo, vô bàn ngồi đi, cả nhà đợi có mình con thui đó! – papa đặt tờ báo xuống rồi nhìn tôi nói.

Dạ! – tôi chạy thật nhanh lại bàn, ngồi cạnh Vĩ, nhìn nó.

Gì vậy? Sao nhìn em dữ vậy, mặt em dính cái gì hả? – nó hỏi tôi

Tôi ko nói gì…

Đây, có đồ ăn sáng ùi nà! Nước sôi tránh ra nha! – mama bưng một măm tô bún bò đặt lên bàn

Chu choa, sướng quá! Chỉ có giờ ăn là con hạnh phúc nhất àh! – tôi vỗ tay

Trùi ui, đúng là anh Heo mà! – nó trêu tui

Kệ anh! Lêu..

Thui, ăn đi bún nguội hết òi kìa hai đứa! – papa nói

Vậy là bữa ăn bắt đầu…hehehe…công nhận mama nấu ăn hết sẩy lun, món nào cũng ngon, tự nhiên đang ăn mama với papa nhìn tôi “đắm đuối”…

Gì vậy? Sao nhìn con ghia vậy? – tôi hỏi

Còn chuyện gì nữa, chuyện tối qua sao ùi, kể papa với mama nghe coi nào! Hehehe…chắc thú vị lắm hén! – mama cười một cách “rùn rợn”

Dạ…dạ…! – tôi ấp úng vì bản thân mình tối qua cũng chẳng nhớ là mình đã làm gì nữa, chỉ có mỗi việc nhảy với hắn mà đi kể àh…

Ảnh hok có nhớ gì đâu, tối qua say quá mà! – Vĩ chen vào

Con uống rượu àh? – papa tôi hỏi

Dạ, có uống một xíu rượu coktai àh….con cũng hok ngờ nó cũng dễ say vậy! – tôi ấp úng

Chùi, rượu coktai mà cũng say nữa àh! Sao con kém quá vậy? – mama tui bồi thêm

Con..con…

Mà papa nè, tối qua con gặp bạn của papa đó! – tôi cố tình quay “đề tài” sang phía papa của tui

Ai dzậy? – papa nhanh chóng lùa một lượt cơm rồi quay qua hỏi tôi

Là papa của Long đó, cài người mà hùi trước papa cho con coi hình đó! – tôi cười nói – Công nhận ông ấy cũng “đẹp trai” như papa vậy đó…..

Đang nói bổng dưng tôi nhận thấy gương mặt papa như biến sắc, cả thân hình ông như cứng đơ lại…

Papa..papa…. sao vậy? – tôi đưa tay quơ quơ trước mắt papa để “đánh thức” ông

Àh.. àh…hok có gì! – papa nhanh chóng lùa tiếp miếng cơm nữa

Thôi, ăn cơm đi, nguội hết òi kìa! – mama nói lớn

Reeng……..

Huh, mới sáng sớm ai qua nhà mình vậy kìa! – mama ngước ra để xem ai – Heo con, ra mở cửa đi!

Dạ… - Tôi nhanh chóng với lấy chùm chìa khoá đề trên bàn chạy ra mở cửa….

Vừa ra đến nơi thì…thì hắn đã ở ngay trước cánh cửa nhà tôi, tự nhiên tim tôi lại đập mạnh…

Mới sáng sớm ông đến đây làm gì? – tôi vừa mở cửa vừa hỏi hắn

He…chẳng phải bạn hứa Noel đi chơi với tôi rồi còn gì…quên rùi hả? – hắn bước xuống khỏi chiếc Nouvo màu đen mà hắn hay chạy…

Tôi tưởng ….hum qua là xong rùi chứ… - tôi gãi gãi đầu nhìn hắn một cách khó hiểu

Hum nay vẫn là noel mà…đi chơi với tôi đi mà! – hắn nài nỉ

Uhm….thui ông vô nhà đi, để tui xin cái đã coi đi được hok! – tôi ra hiệu cho hắn dắt “con trâu” của hắn vào, hắn cười rồi chạy ra mở khoá xe dẫn nó vào trong…tôi nhìn hắn từ đằng sau mà tim tôi vẫn đập mạnh liên tục, hôm nay hắn bận áo sơ mi đen, hở nút cổ, quần jean với sợi dây nịt “tổ bố” màu xanh dương….nhìn hắn thiệt là….

Tôi nhanh chóng thôi nghĩ về hắn, kháo cửa rồi dẫn hắn vào chỗ gia đình tôi ăn cơm.

Con chào cả nhà! – hắn lễ phép chào

Ờ ờ…cậu này là… - mama tui théc méc, còn papa tui thì vẫn bình thừơng

Àh…đây là bạn học của con đó mama, cũng là hội trưởng Hội học sinh trong trường đoá, oai lắm! – khi không tôi lại đi “tâng bốc” hắn>.<

Ờ…Vĩ vô lấy thêm tô đũa.. – mama nói – con vô ăn bún chung với cả nhà lun đi!

Dạ..có phiền không ah? – hắn làm bộ ngại ngùng

Có… - tự nhiên thèn Vĩ lên tiếng làm cả nhà nhìn nó “đắm đuối”

Dạ, nếu có thì thôi ah! – hắn cười cười

Có đâu…con đừng nghe nó nói bậy! Thèn này, mất lịch sự! – mama quay sang liếc nó một cái rồi lại quay sang nhìn hắn cười

Ông vô ăn đi, làm bộ ngại nữa! – tôi bưng tô bún nóng hổi ra, quay sang nói móc hắn một câu

Hắn lại cười rồi ngồi xuống cái ghế cạnh papa tôi, hắn lại nhìn tôi, làm tim tôi lại đập mạnh…sao kì vậy trời, mắc gì cứ…bộ hum nay mày bịnh hả “tim”,…tuy hắn đẹp trai thiệt, phong độ thiệt..nhưng con trai vơi nhau…

Nè… - tôi chìa đôi đũa trước mặt hắn!

Con cứ ăn tự nhiên như ở nhà nha! – papa tui quay sang cười nói với hắn, cũng phải thui, hum bữa hắn với papa tui nói chịn hợp rơ lắm mà…

Tôi quay sang nhìn Vĩ, thì thấy mặt nó lại hầm hầm…nhìn kinh khủng lắm, nó nhìn hắn chằm chằm….chắc Vĩ ghét hắn dữ lắm…

Nè, pé Heo nhà cô trên trường có phá phách hem con? – mama tui bắt chịn với hắn

Dạ…cũng không phá lắm chỉ quậy lắm cô àh! – hắn cố tình liếc qua tôi cười “đểu giả”

Ah…quậy hùi nào, ông ăn nói cho đàng hoàn nha, tui cắn ông àh! – tôi liếc lại hắn với lời thanh minh cho mình

Chùi đất, “con” gì mà hở chút đòi cắn người ta vậy con? – papa quay sang nhìn tui nói giọng “chế giễu”

Con..con…

Con Heo…chứ ông kiu nó bằng gì! – mama chen vô

Cả nhà hùa nhau chọc tui, tui quay sang liếc hắn thì thấy hắn đang làm điệu bộ nhịn cười…oa oa…nhìn cái mặt hắn lúc này..tui muốn cho chiếc dép bay thẳng vào mặt hắn quá….

Ông coi chừng tui đó nhá! – tôi lườm hắn

Mà hôm nay con qua đây có chuyện gì vậy? – mama đổi đề tài

Dạ… - hắn ấp úng

Cậu ta nói rủ con đi chơi noel đó! Mama cho con đi nha! – tôi nói

Dạ, cô cho Quân đi chơi với cháu nha cô! – lúc này hắn mới chen vô thêm câu nữa

Uhm, vậy ăn lẹ đi rùi đi, nhớ cẩn thận đó! – mama quay sang nhìn hắn cười

Dạ, cảm ơn cô! – hắn cười nói rùi quay qua nháy mắt với tôi

Xí…..làm thấy ham….

Con ăn no rồi! – thèn Vĩ lại “giở chứng”, nó đứng dậy đẩy mạnh cái ghế ra rồi chạy nhanh lên lầu

Àh, phải rồi…papa con có gởi lời hỏi thăm sức khoẻ của bác đó! – hắn quay qua ba tôi và nói

Uh..uh… - ba tôi gương mặt như tái xanh đi nhưng vẫn trả lời hắn

Papa … có chyện gì vậy? – tôi hỏi

Hok có…hok có gì! – papa ấp úng trả lời rồi lại quay qua hắn – nè, bộ ta già lắm hả? Sao kiu bằng bác hoài vậy…còn kiu vợ ta bằng cô…

Dạ…dạ… - hắn cười - con kiu vậy cho nó….vậy thui con kiu bằng chú được hok!

Vậy đi! – papa nói rùi quay lại bữa ăn

Thui, hai đứa ăn lẹ đi còn đi chơi chứ! Mama cũng phải đi làm nè! – mama quay sang thúc tôi với hắn

Dạ…. – cả hai người chúng tôi đồng thanh

++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++ ++++++

Nè, giờ đi đâu đây? – tôi hỏi hắn trong khi hắn đang dắt xe ra khỏi nhà

Đi…đi chơi điện tử hén! – hắn nói với một nụ cười

Nhỏ lớn pa má hok cho chơi điện tử…

Sao vậy? – hắn hỏi

Tại pa má kiu chơi game được òi! ^_^ Điện tử chi!

Vô duyên! – hắn nhăn mặt nói

Cảm ơn àh! – nói rồi tui leo lên xe hắn

Ôm chặt nha!

Hả..? Aja……aa…. – mới nghe loáng thoáng hắn nói gì, chưa kịp hỏi lại thì hắn đã dzọt xe …….làm tôi mất đà ôm chầm lấy người hắn…

Nè, làm gì mà chạy như ăn cướp vậy? – tôi hét lớn

Chạy vậy là chậm òi đó! – hắn nói

Đúng rùi, chạy vậy là chậm chứ nó cũng mau vô nhà xác lắm! – tôi mỉa hắn

He…đừng nói chịn xui vậy chứ!
Chiếc xe hắn chạy nhanh trên con đường, cảnh vật hôm nay sao tươi sáng hơn hẳn mọi ngày nhỉ…trong lòng tôi cũng cảm thấy sảng khoái, nhẹ nhỏm hơn thường ngày…và thêm vào đó là một niềm vui khó tả…khi đi cùng hắn…

Nè… - tôi kéo nhẹ áo hắn – tối hôm qua tui say có nói hay làm gì “bậy bạ” hok? Tui hok nhớ gì hết!

Làm…làm gì …là làm gì? – hắn ấp úng – Hok..hok có…

Vậy hả? Uhm….mà nè Tối hôm qua cái vụ mà cô Thể Phụng nói đó, ai là “cặp đôi đẹp nhất” vậy?

Huh? Àh…chưa biết nữa, hình như còn phải bình chọn gì gì đó…mới có quyết định được, nghe nói cũng có quà đó! – hắn nói – Mà muốn có quà lắm hả? Sao quan tâm vậy?

Có gì đâu, hỏi cho biết vậy mà! Thui đi lẹ đi! ……..

Wow wow…ông nói là đi chơi game trong đây ha? – tôi quay quay sang hỏi hắn khi đang đứng trước Khu trung tâm Thương mại Diamond Plaza…

Chứ sao…? – hắn trả lời dửng dưng

Thui…đi chỗ khác đi, tôi hok đủ tiền chơi chỗ sang vậy đâu! – tôi nhăn mặt nhìn hắn

Hả…Bộ nhìn tui đây hok đủ lo cho bạn chơi ở đây àh? – hắn nói giọng kiêu ngạo

Thui, tui đi chơi với ông chỉ là để vui chứ hok muốn ông tốn tiền đâu! – tôi nói

Hok sao mà, tôi rủ bạn đi chơi thì tôi phải…hok nói nhiều nữa, đợi đó đi, tôi đi gởi xe! – nói rồi hắn phóng xe qua bên kia đường gửi xe…

Hắn nắm lấy tay tôi, kéo đi vào trong…….Trong đây thật sự khác, rất khác ngoài kia, vẻ sang trọng của nó khiến một người lần đầu vào đây giống như tôi tỏ ra như “dân quê” vậy đó, chẳng biết gì cả, cứ nhìn tới nhìn lui xung quanh, mà công nhận trong đây mát mẻ ghê…cũng phải thui, máy lạnh quá chừng mà…. Đang nhìn bâng quơ thì nghe tiếng hắn :

Nè, sao hok vô đi mà đứng đó, tui bỏ àh!

Hả, đi thang máy ha? – tôi nhìn hắn

Chứ thích lội bộ cầu thang àh? – hắn hỏi lại

Uh..thì…

Vào lẹ đi! – hắn lại nắm tay kéo tôi vào, cái tên này…chỉ muốn làm theo ý mình thôi, không quan tâm gì đến người khác hết..

Trong chốc lát, tôi và hắn đã lên ngay cái tầng…hok biết tầng mấy nhưng khi cánh cửa thang máy mở ra tôi đã thấy rất nhiều người và rất nhiều thứ…Bên phải tôi là một sàn Bowling mini, xung quanh là bàn ghế tròn tròn, thấp chũng, có nhiều người ngồi để uống nước ,nói chuyện….Chính giữa phòng là một quầy bar nhìn cũng khang trang lắm, những anh pha chế rượu đang “diễn trò” với những chiếc ly sắt như “diễn viên xiếc” vậy..hay thật… Hắn lại nắm tay tôi kéo đi, hôm nay là ngày gì mà hắn cứ nắm tay mình lôi kéo hoài vậy trùi…

Nè, đi đâu đó? – tôi hỏi

Đi chơi game chứ đi đâu! Chứ đến đây làm gì? – hắn nói

Đứng đây đợi tôi, tôi đi đổi thẻ! – hắn để tôi đứng chình ình đó rồi đi mất tiêu

Tôi nhìn xung quanh, rất nhiều ngừơi, toàn là những người trẻ tuổi (chứ nó có già với ai đâu >.<) ăn bật nhìn rất xì – tai, tóc tai chải keo đủ kiểu hết, mà hình như hắn cũng vậy thì phải nhưng có điều nhìn hắn Cute hơn, nhìn lại mình tôi như lạc từ thế giới khác đến vậy… Tự nhiên tôi thấy một đám đông đang tập trung hò hét, hơi tò mò tui đi lại, cố chen vô thì thấy một cậu trai nhìn quen quen đang giơ cao một cây búa gỗ, với sự hò hét kiu la của mọi người đầy phấn khích, ầm…. thèn con trai dùng hết sức đập cái búa lên trên mộ cái máy, sau cú đập, cái bảng điện tử dài trên cái máy bắt đầu chạy số…con số cứ tăng từ từ đến mức 86….rồi dừng lại kiu bíp bíp…

Trùi ui, Luân nhà ta pro thiệt nha! – cả đám nhí nhố nhuộm tóc hai – lai la réo ầm ồ

Luân..nghe cái tên này quen quen àh, mà thèn nhóc nhìn quen mặt lắm, hok nhớ gặp ở đâu rùi! – tôi đang cố vắt óc ra để nhớ lại cái thèn nhóc đứng trước mặt tôi thì…một bàn tay vỗ lên vai tôi

Nè, tôi kiu đứng kia mà sao đi lung tung vậy? – hắn nhăn mặt nhìn tôi

Xin lỗi, tại thấy chỗ này vui quá nên… - tôi đưa mặt về hướng chỗ đám đông để hắn chú ý

Đâu, cái gì vui? – hắn chồm người lên nhìn

Ủa, Luân… - hắn la lớn

Tôi giật mình nhìn hắn và rồi thèn nhóc lúc nãy cũng quay qua nhìn và chạy đến chỗ tôi và hắn đang đứng..

Ông anh? Sao ở đây vậy? – thèn nhóc dến gần và hỏi

Đi chơi, còn em sao ở đây? – hắn hỏi lại

Đi chơi, còn anh này, sao ở đây? – nó quay sang tôi hỏi típ

Đi chơi, chung với anh nhóc! – tôi trả lời, cái vụ này vui àh nha, thì ra thèn nhóc này là người mà cho tôi mượn đồ thay khi tôi ước nhẹp ở nhà hắn nè, hèn gì nhìn quen quen…

Mà hai ngườ itiến triển nhanh thiệt ha, đã bắt đầu “hẹn hò” rồi ha? – nó cười nhếch mép nhìn tôi và hắn rồi nói

Cái thằng này, tin anh đập vô mặt hok ha? Ăn nói gì vậy? – hắn đưa nấm đấm lên trước mặt thằng nhỏ hâm doạ nó, còn tui thì đứng yên hok biết nói gì, nghe xong câu nói của nó tim tôi tự nhiên đập nhanh hơn, mặt tui cũng bắt đầu nóng lên…khó chịu quá…

Sao vậy? – hắn giật người tui hỏi

Có gì đâu, nè ông chơi cái trò đó được hem? – tôi vừa nói vừa lấy tay chỉ cái máy khi nãy thèn em hắn chơi – Hùi nãy em ông chơi điểm cao lắm đó! Coi ông có mạnh hơn nó hem?

Muốn tui chơi ha? – hắn lấy ngón tay chỉ vô cái máy đó

Uhm…chơi thử đi ông anh, “người iu” kiu thì chơi đi! – thèn nhóc con lại giở giọng châm chọc

Mày mà nói tiếng nữa là tao lấy búa đập đầu mày thay cho đập cái máy àh! – hắn trừng mắt nhìn nó

Thôi..hok nói nữa thì thôi…! – nó làm động tác giơ hai tay lên đầu hàng

Cầm lấy! – hắn đưa cho tui một túi thẻ điện tử rồi lấy máy cái đi đến chỗ cái máy.

Tôi thấy hắn bỏ vài thẻ vào rồi cầm cây búa lên nhìn tôi cười, tôi cũng nhìn hắn cười lại kèm theo độn tác cổ vũ hắn…number 1 ..!!! Hắn cũng đáp trả lại tôi, rồi dùng hết sức, hắn đập thật mạnh lên miếng đệm đặt trên máy…ầm…ầm….cái máy bắt đầu chạy số…tôi hùi hụp đếm từng số…cố lên cố lên…

Áh….95 điểm há há há……thắng ùi…. – tôi nhảy dựng lên cùng với những tiếng “gầm rú” của mình tỏ rõ sự vui mừng.

Tôi quay qua nhìn thèn nhóc em hắn nói :

Sao hả nhóc, anh nhóc giỏi hơn nhóc nhiều đó! hố hố hố ….

Uh..thì….thì anh ấy lớn hơn tui nên mạnh hơn tui, thế thôi! – nó lí giải

Trời đất, gì kì vậy? Nói vậy mà cũng nói! – tui trề môi

Nè…nè…. – một đám con gái nhốn nháo khều vai thèn em hắn – anh đó là gì của Luân vậy ?

Uh…anh trai, sao ha? – nó cười nói

Đẹp trai quá àh, nhìn cao ráo, phong độ nữa…nè có “bạn gái” chưa vậy Luân? – bầy con gái đua nhau tâng bốc hắn lên đến tận mây

Có ...mà cũng không hẳn là “bạn gái” ! hehehe…. – nó vừa nói vừa nhìn tôi từ trên xuống dưới – Có điều, “người đó” dễ thương lắm!

Hả, thiệt ha? – tụi con gái tỏ ra thất vọng nhưng ngay sau đó chúng nó lấy lại phong độ ngay – mà hok sao, tụi mình cứ tới làm quen đi, biết đâu ảnh thích tụi mình mà bỏ nhỏ đó thì sao..hehehe!

Trời, tự tin vậy! – nó trề môi – coi chừng hok có gì còn bị “người yêu” anh ta tạt axit nữa đó!

Thằng em hắn cứ thay nhau nói những lời khó hiểu, mà cũng đúng thui, hắn như vậy đương nhiên em hắn hok thể nào khùng hơn hắn được đâu, mà tội cái gia đình này quá, hai đứa con đẹp trai vậy mà mắc pịnh hết mới ghê….đẹp thì có đẹp mà khìn thì vẫn khìn…hhehehe….tự nghĩ tự cười thoã mãn…

Quên mất, nãy giờ hắn đâu rùi ta, tôi quay qua quay lại kiếm hắn.

Kiếm ai vậy? – giọng hắn đằng sau lưng tôi

Ờ ờ…đi đâu nãy giờ vậy? – tôi quay lại nhìn hắn hỏi

Đi đâu đâu, đứng đây nãy giờ mà ai đó có để ý đâu! – hắn làm mặt giận

Ai là ai..?

Chưa kịp dứt câu thì tụi con gái nhốn nháo lên

Có ..có tụi em đẻ ý nà anh…có….

Mấy em là… - hắn gãi đầu

Bạn em đó…có mấy đứa con trai đi mua đồ ăn rùi, còn mấy nhỏ ở đây tám àh! – nó nói chen vô

Uhm…chào mấy em! – hắn cười nụ cười quảng cáo P/S khiến tụi con gái chết mê chết mệt, có đứa còn muốn ngất đi nữa, chùi đất..chẳng lẽ hắn đẹp đến như vậy?

Nè… hắn khều eo tui

Gì? – tôi nhìn hắn

Gì là sao? Đi chơi đi, chẳng lẽ dổi cả đống thẻ đứng đây hoài! – hắn nhăn mặt

Uhm..thì đi!

Thui, tụi anh đi nha! Các em chơi vui nha! – nói rùi hắn lai nắ tay tui kéo đi tiếp……

Tôi và hắn chơi đủ thứ trò có trong đây, mỗi trò đều mang lại những niềm vui khác nhau, hắn cũng chơi nhiệt tình lắm nhưng…hehehe…vẫn thua tui, hok có trò nào là hắn thắng tui cả, anh chàng “công tử” này chơi dỡ ẹc….chỉ có mỗi trò đua xe máy là tui thua hắn thui, hắn chuyên nghiệo mừ, thắng mới lạ! >_<
Bất ngờ tui chú ý thấy một trò rất lạ, một sàn nhảy mini…trước mặt là một màn hình lớn, có những mũi tên chạy lên theo nhịp điệu, âm nhạc….tôi thấy có một cô gái đang chơi trò này….cô ta đang nhảy, nhảy say sưa với những giai điệu phát ra dồ dập, rất ư là điệu nghệ….

Nè, trò này tui chơi được hok? – tôi kéo kéo cái tay áo hắn để hắn chú ý

Được…nhưng mà bạn chơi qua lần nào chưa? – hắn hỏi tôi – nếu hok quen khó chơi lắm đó!

Uh..thì, chỉ tui chơi đi!

Okie…nè thấy có người đang nhảy hem thử nhìn xem…

Tôi cố quan sát thật kỉ những gì cô gái đang làm, cả tay, cả chân..cả thân hình như hoạt động, lắc lư theo điệu nhạc của cô gái làm tôi càng thấy nao nao…tôi muốn thử

Nhìn xong chưa? Vậy nhìn lên màn hình đi, tôi chỉ cho! – hắn chỉ tay lên màn hình – thấy mấy cái mũi tên phía trên, ở hai bên hok, có 4 hàng đó..uhm… hai bên đó là những mũi tên dành cho độn tác tay, mũi tên chỉ về phía nào thì cứ canh mấy cái đèn tương ứng trên trần đó đó..thấy chưa? Còn 4 hàng mũi tên chính giữa là của chân…cũng nhảy theo mũi tên tương ứng bên dưới đó, thấy chưa? Okie?

Uhm…uhmmm….. coi bộ cũng khó àh nha! – tôi hơi ngập ngừng

Khó gì..chơi đi sẽ quen nhanh thui! Ngừơi ta chơi xong rồi đó, để tôi minh hoạ cho ấy xem nha! – nói rồi hắn nhanh chóng bước lên sàn, bỏ thẻ vào, hắn chọn nhạc….rồi vô thế sẵn sàng!

Điệu nhạc dance vang lên thật dữ dội, hắn bắt đầu di chuyển cái body..từng nhịp từng nhịp chậm rồi chuyển sang nhanh một cách bất ngờ…nhìn hắn chơi thật chuyên nghiệp, cứ như một vũ công chuyên nghiệp vậy…cả người hắn chuyển động theo từng giai điệu sôi nổi, những ánh đèn màu bên trong sàn chiếu lên người hắn, phản chiếu lại những giọt mồ hôi đang chảy lấm tấm trên mặt hắn, lưng hắn, tay hắn…nhìn hắn lúc này thật tuyệt vời, mọi động tác của hắn như thu hút tất cả ánh mắt của mọi người đang theo dõi xung quanh…trong đó có cả tôi, tôi ngây người ra nhìn hắn…

superbeo
12-01-2009, 17:11
Anh tui nhảy đẹp quá phải hok? – một cánh tay quàng qua vai tôi cùng một giọng nói quen thuộc

Hả…? Uhm.. đẹp, rùi sao? – tôi thoáng lúng túng – Mà sao đứng đây? bộ hok đi chơi với bạn ha?

Thèn nhóc quay qua nhìn tôi, rồi lại hất mặt về phía đối diện tôi và nói :

Không thấy sao? ấy nhỏ bạn tui bị cái tướng “bảnh bao” của ông anh tui hút mất hồn rồi, còn đi đâu nữa!

Đám con gái lúc nảy đang đứng vỗ tay, hò hét cổ vũ…làm đủ kiểu, có đứa còn chụp hình nữa…công nhận hắn có sức thu hút đến vậy…tôi lại quay qua nhìn hắn, hình như sắp kết thúc rồi…xong! Hắn dừng lại, mồ hôi nhễ nhại, quay qua nhìn tôi hắn cười cùng với động tác đưa ngón cái lên…chiến thắng!

Hắn đến chổ tôi và thèn em hắn đang đứng, lại cười và nói :

Sao ha? Tôi nhảy được chứ?

Uhm….được! – tôi nhìn hắn, thoáng có chút ngại ngùng

Mồ hôi trên gương mặt hắn chảy ròng ròng, không biết theo phản xạ gì tôi lại móc bịch khăn giấy trong túi quần ra, lấy một miếng rồi vội vàng chùi chúng đi trên gương mặt hắn, bất giác tôi cảm thấy điều mìn hđang làm thật “kì lạ” nên liền vội rụt tay lại, thế nhưng bàn tay hắn..nhanh chóng nắm tay tôi lại, tôi và hắn nhìn nhau …..

Anh ơi, anh….cho chúng em số điện thoại đi anh… - tiếng láo nháo của tụi bạn thằng Luân bắt đầu vây xung quanh hắn, tôi nhanh chóng bị đẩy ra khỏi chổ hắn….

Nhìn hắn bị vây quanh bởi nhiều đứa con gái xinh đẹp như vậy, tôi cảm thấy như trong người có gì đó rất nóng, bức rứt khó chịu…hai bàn tay tôi cứ vò vò cái vạt áo nhưng mắt thì vẫn nhìn hắn, một lần nữa cánh tay của thèn em hắn lại quàng qua vai tui.

Sao ha? Ghen àh? – nó nói với nụ cười nhếch mép cực kì đáng ghét

Ghen…? Huh… - tôi cười lại – ghen chuyện gì?

Thì ghen với tụi bạn tôi thế thui… Sao ha? Không chịu nhận àh? Nhìn ánh mắt anh là biết rồi cần gì phải chối như vậy chứ! – nó nhì ntôi

Méc cười…tôi với anh cậu đều là… sao phải ghen chứ? – tôi thoáng ấp úng

Vậy àh! Nhưng tôi lại không nghĩ ông anh tui lại sẽ nghĩ như anh đâu? Ảnh quan tâm khá “đặc biệt” đến anh đó! – nó nói những lời úp mở rồi chạy lại chổ tụi con gái đang vây lấy hắn, dẫn bọn chúng đi khỏi.

Lúc này hắn mới chạy lại chổ tôi, thở hổn hển, mới lau xong mồ hôi thì giờ người hắn lại nhễ nhại…

Nóng quá, tụi bạn thằng Luân hỏi đủ thứ, mà cứ vây tôi như thế nóng thật! Bạn lau dum2 tô imồ hôi được không? – hắn lấy tay banh nhẹ cổ áo cho gió tràn vào

Huh…tui osin ông hả, giấy đó, tự lau đi! – tôi quăng bịch khăn giấy cho hắn chụp lấy rồi bỏ đi

Hắn nắm lấy tay tôi, kéo tôi quay mặt lại nhìn hắn, hắn nhăn mặt nhìn tôi :

Sao vậy, có chuyện gì àh? Sao tự nhiên nổi giận với tôi vậy?

Tôi nhìn hắn, không phải tôi giận hắn, chẳng qua là tôi đang suy nghĩ lại những gì thằng em hắn đã nói khi nãy., bây giờ tôi cảm thấy rất..rất…

Nè, dẫn tui đi ăn đi! – tôi nói

Àh, đói bụng àh, sao không nói! – hắn kéo tay tôi đi qua đám đông người tiến đến tiệm KFC, ngay trong khuông viên khu trò chơi điện tử

Sao, muốn ăn gì? Hambuger, đùi gà..hay sao? – hắn nhìn tôi hỏi

Gì cũng được, ông cứ mua đi! – tôi đẩy tay hắn

Uhm…vậy đợi nha! – nói rùi hắn vụt đi, chen chân vô cái quầy có mấy chị tiếp viên đứng bán hàng, tôi thấy trong mắt những chị tiếp viên ấy như đang “đắm đuối” nhìn hắn…

Tôi cũng nhìn hắn….suy nghĩ…….

Nè, đợi lâu hok? – hắn hỏi tôi

Ủa, sao đi mua mà hok thấy đồ ăn đâu vậy? – tôi tròn xoe mắt nhìn hắn

Uhm..thì mấy chị bán hàng nói cứ đi đến chỗ ngồi đi rồi mấy chỉ đem ra dùm! – hắn gãi đầu

Ờ..vậy àh!

Nè, đi ra chổ chơi Bowling đi! – hắn nói

Chi? – tôi ngơ ngác hỏi

Thì để chơi chứ chi! – hắn chưa để tui nói gì liền kéo tay tui đi nữa

Ra tới nơi hắn đẩy tui ngồi xuống rồi đi đâu đó rồi lại quay lại…

Đi đâu vậy? – tôi hỏi

Đi nói với mấy chị bán là mình ra đây, sẵn đăng kí chơi Bowling lun! – hắn cười

Hả? – tôi há hốc nhìn hắn – Tui đâu có biết chơi Bowling đâu?

Hok biết thì tui chỉ dễ lắm…

Đồ ăn của em đây! – hắn chưa kịp nói xong thì tiếng một chị bận đồng phục KFC chen vô, trên tay chị bưng một măm có ba hộp đồ ăn, hai gói khoai tay, hai ly nước cola loại to…..

Ăn ngon miệng nha! – chị đó nhìn hắn cười thật tươi

Rồi cảm ơn chị, phiền chị quá, bao nhiêu để em gởi ạh! – hắn cười nói rồi moi bóp ra

Àh, 120000 đồng….- chị nói

Đây, cảm ơn chị! – hắn lấy tiền ra đưa cho chị ấy

Àh, em có số điện thoại hem? Cho chị được hok? Àh…chị hok phải xin cho chị đâu, chị xin cho mấy nhỏ em gái trong quếy của chị đó! – chị vừa nói vừa cười mỉm chi

Dạ…. – hắn nói nhỏ gì đó với chị bán hàng rồi chị đó cười thật tươi và chạy đi

Hắn lại ngồi kế bên tôi, cười mở hộp đồ ăn ra

Nói gì với người ta vậy? – tôi thắc mắc

Có gì đâu, mấy vụ này tôi quen rồi, cũng có nhiều người xin điện thoại tôi giống như vậy rồi! – hắn nhìn tôi cười nói

Uhm…vậy àh, mà cũng đúng thôi, ông như vậy mà…không có người theo mới lạ! – tôi nói vu vơ

Vậy àh! Sao vậy? Sao lại có biểu hiện như vậy ha? – hắn nhìn tôi, cũng cười nụ cười đó

Sao trăng gì giờ này? Ăn! – tôi không nhìn mặt hắn mà loay hoay mở hộp đố ăn

Sao tới ba hộp lận vậy? – tôi ngạc nhiên

Thì một mình bạn ăn một hộp sao đủ! Mama bạn nói bạn ăn nhiều lắm mà! Nếu để bạn đói mai mốt sao dám rủ đi chơi nữa! – hắn nói

Ông…trêu tôi ah? – tôi nhăn mặt nhìn hắn

Có đâu!

Coi chừng tui đó! – tôi liếc hắn

Hehehe…..mà khoan ăn đã, chơi trước đi rồi ăn!

Thui, ông chơi đi, tôi đâu có biết chơi! – tôi xua tay từ chối

Thì chơi đi đã….

Thui, ông chơi trước làm mẫu tui coi đi…!

Vậy hén, nhớ đó nha! Tôi chơi mẫu cho coi rồi phải chơi đó nha! Hùi nãy tui cũng chơi mẫu mà rốt cuộc bạn có nhảy đâu! Lần này phải chơi đo!

Hắn quay sang bên một cái máy có màn hình, bên dưới nó là một dàn bóng Bowling…hắn lấy một quả, nâng lên, xoay qua xoay lại, rồi vào đúng tư thế như mấy người chơi Bowling kế bên tôi mà tôi nhìn thấy, ném….đùng,..tất cả các con ki màu trắng ngã rạp...tôi nhìn lên cái màn hình thấy hiện lên số 100 trên cái ô đầu tiên…Hắn chơi như thế mấy ván liền trong khi tôi giải quyết mấy cái humberger cùng cái đùi gà….

Ăn xong chưa nà? Ra đây đi tôi chỉ cho! – hắn kêu tôi

Hả? Thui… áh từ từ….- dù từ chối nhưng hắn vẫn chạy lại nắm tay tôi lôi ra

Rồi giờ sao…? – tôi đứng nhìn hắn

Thấy mấy trái Bowling chứ? Có ba cái lỗ trên nó đó thấy chưa, đút ba ngón tay vào đó đi uh…ngón cái…rùi …rùi….

Tôi làm theo lời hắn, đút ba ngón tay vào rùi nâng trái bowling lên…chu choa công nhận nó cũng nặng rứa…

Sao nữa? – tôi quay lại nhìn hắn

Nhắm mấy con ki rùi ném đi, coi đổ được bao nhiêu…! – hắn chỉ lên đằng trước

Tôi nhắm mắt ném…cái vèo….

Áh…làm gì vậy? Muốn “ám sát” tôi ha? – nghe giọng hắn la ó tui mở mắt ra nhìn thì thấy mấy con ki còn y nguyên, tay không có bóng, quay lại nhìn hắn thì thấy hắn đang đạp lên quả bowling…chít cha…thì ra tui tuộc tay nên trái bóng mới văng ra đằng sau…

Ghét tui thì nó cớ sao mà muốn giết tôi vậy..? May là tôi né được hok là “cái này” đập vô đầu là mai bạn chuẩn bị tiền sẵn đi đám tui rồi đó! – hắn nhăn mặt, tiến lại gần tôi

Cốc….

Ui… - hắn cốc lên đầu tui một cái rồi nói – ngốc àh! chỉ vậy rùi mà hok làm được hà! Thui để tôi chỉ lại!

Hắn nhanh chóng nhặt lại quả bóng, hắn nắm từng ngón tay tui đút vào trong đó, nhẹ nhàng..nhẹ nhàng tay phải hắn ghì lấy tay phải của tôi, tay kia hắn nâng tay trái của tôi cùng với quả bóng, gương mặt hắn để gần mặt tôi, tôi có thể cảm nhận từng hơi thở nóng hổi của hắn sát mang tai mình, từng nhịp thở..như làm tim tôi đập nhanh hơn, tôi cảm thấy nóng bức trong người….

Từ từ người hắn bắt đầu ép sát lấy người tôi, chầm chậm…hạ người hắn xuống, những động tác của hắn điều khiển cả cơ thể tôi, khi hắn cuối sát xuống, ngừơi tôi cũng cuối, ***g ngực của tôi như muốn vỡ tung ra, lưng tôi cảm nhận từng nhịp đập trái tim của hắn, từng nhịp….

Chưa thể kịp suy nghĩ điều gì khác, tay hắn đẩy mạnh tay tôi cùng với quả bóng, nó văng lên trước và lăn..lăn…rầm…những con ki ngã nhào…tôi cảm thấy rất vui, vừa nhảy dựng lên, vừa hò hét, quay lại ôm lấy hắn trong vô thức…Nhưng những hàng động đó nhanh chóng trở lại bình thường khi tôi nhận ra việc mình đang làm, tôi và hắn quay ra hai phía khác nhau, lúc này mặt tôi đỏ bừng…

Làm gì mà vui dữ vậy? – tôi nghe tiếng hắn hỏi từ hướng kia

Uhm..thì..vui thế thôi..! – tôi cũng hơi ấp úng – mà trò này vui thiệt ha, hay chơi thêm vài ván nữa đi!

Tôi lấy lại bình tĩnh quay lại nhìn hắn, vừa lúc hắn cũng quay lại nhìn tôi, dường như lại có chút hơi ngại ngùng nên hắn cũng không dám nhìn thẳng mà chỉ nhìn mé sang hướng khác.

Uhm…tôi uống miếng nước đã…bạn chơi tiếp đi, tôi ngồi quan sát được rồi, uhm..có gì kiu tui ra chỉ cho!

Tôi nhìn hắn quay lưng đến chỗ ngồi…rồi lại tiếp tục trò chơi nhưng trong lòng tôi lại….

Cảm gíac đó thật lạ, lạ đến nỗi tôi nhiều khi muốn nói một điều gì đó nhưng lại không dám nói ra, rất khó chịu, chưa bao giờ tôi có cảm giác đó từ nhỏ đến giờ, chỉ từ khi gặp hắn nó lại xuất hiện…mỗi lần nhìn hắn là lại thấy “lạ”, mỗi cử chỉ hành động của hắn đều có ảnh hưởng đến tôi, nghĩ cũng đúng…lúc Vĩ hỏi tại sao tôi lại chọn hắn để làm bạn nhảy, tôi thật sự không biết trả lời sao nữa, mà cũng có biết câu trả lời đâu, tôi chỉ làm vậy..thế thôi, nghĩ lại thật càng “lạ” khi mà Vĩ và tên “sở khanh” kia đưa hoa đến thì trong tâm tôi lại mong ngừơi đưa hoa là hắn và hắn đã đến…tôi cảm thấy rất vui..nhưng cũng cảm thấy nhiều đìêu “lạ” hơn nữa…….

Oá…mệt quá! Chơi thui mà cũng mệt ghê! – tôi ngồi kế hắn, vươn vai kéo giãn các cơ ra nghe rốp rốp

Mệt rùi thì về hén! – hắn nhìn tôi cười nói

Uhm….cũng trể rùi, về thui!

Vậy đi, còn ngồi đó chi nữa! – hắn nắm tay tôi đứng dậy……….

Lên xe đi, sao nãy giờ cứ để hồn đâu đâu vậy nè! – hắn ngồi trên xe kiu tôi

Uhm..có gì đâu, tại mệt nên thế thôi! – tôi nhìn hắn rồi lên xe

Hắn bắt đầu nhả ga, rồi ..hiểu ôm vô chứ hok hùi hắn giật cái là rớt lại đằng sau, tôi ôm lấy hắn…. Chiếc xe lăn bánh trên đoạn đường dài tấp nập xe cộ, cái không khí buổ chiều thực sự mát mẻ, không khí thành phố cũng bắt đầu chuyển nhịp buổi xế chiều, mọi thứ như có chậm lại, phải chi lúc này có mưa thì hay phải biết, còn gì “lãng mạn”….chưa kịp dứt dòng suy nghĩ thì …ào một cái mưa xối xả mà hok kịp báo trước, nhìn mặt tôi lúc này chắc ngu ra, chùi ui…sao cái gì ông hok cho …lại cho mỗi lần con muốn mưa là có mưa àh….

Nè, lạnh hok? – tiếng hắn hoà trong mưa vang lên

Hả…? Nói cái gì…?

Tôi hỏi lạnh hok…?

Có!

Vậy thì ôm chặt đi cho đỡ lạnh! – giọng hắn như gào thét

Ờ ờ…

Tôi choàng siết đôi bàn tay lại, giữ chặt lấy thân hình của hắn….Ầm…một tiếng sấm đánh mạnh…

Áh….Tại ông đó..! – tôi la lớn cho hắn nghe

Gì..tại tôi ha? Hok hiểu?

Mỗi lần đi chơi với ông là mưa àh! Mai mốt đừng rủ rê nhe! Tui sợ sấm sét mà cứ đi mưa vậy hoài chắc tui chít quá!

Gì kì vậy?

Tôi hok nói nữa, mà nép sát mặt vô lưng hắn, tội nghiệp hắn, ướt chèm nhẹp…mà con chạy xe…hok chịu dừng tìm chổ núp…mà cứ thế chạy chạy…chạy thẳng về nhà tôi. Hắn vừa dừng xe thì trời cũng bắt đầu tạnh mưa…

Gì kì vậy nè? – hắn nhăn mặt đưa tay ra hứng để xem còn mưa hay không

Há há…chắc tại ông trời ghét ông đó nên mới vậy! – tôi cười mãn nguyện

Chắc vậy! thui vào nhà đi coi chừng cảm lạnh đó! – hắn xua xua tay đuổi tôi vào nhà – Tôi cũng về đây! Mai gặp trên trường nha!

Nói rồi hắn lại rồ ga chạy biến đi mất.

Tôi đứng nhìn hắn rồi quay vô nhà kiu lớn

Hú… có ai ra mở cửa dùm hok?

Vĩ chạy ra cùng chùm chìa khoá, nó nhanh chóng mở cửa cho tôi

Sao mà lại ướt nhẹp nữa vậy nè! Cái tên đó hok cho anh núp mưa ha?

Àh..hok có gì đâu! Thui vào nhà đi lạnh quá àh! – nói rồi tôi chạy nhanh vô nàh, phóng thẳng lên phòng đề tắm

Oá…..phẽ quá! Hé hé hé… - tôi lắc qua lắc lại cái eo rồi bước xuống nhà dưới, thấy nhà trống trơn, có mỗi Vĩ ngồi coi phim

Nè, mama papa đi đâu hết òi Vĩ? – tôi lại ngồi kế nó

Hôm nay hok đi làm nên hai vợ chồng rũ đi coi phim rồi, chắc về trễ đó!

Uhm…vậy àh!

Nè…. – Vĩ lấy trong túi ra một cái hộp quà nhỏ với giấy bao hình con heo

Gì vậy? – tôi hỏi

Quà Giáng sinh chứ gì! Anh có nhận hok, hok nhận là em cất àh! – nó chưa kịp cho tui hỏi thêm câu nào khác mà đã “đe doạ” tui rồi

Nhận! Làm ghê vậy…lêu! – tôi cầm lấy món quà lắc lắc – Gì trong này vậy?

Mở ra thì biết! – nó nói nhưng vẫn nhìn màn hình

Tôi nhẹ mở món quà ra, để coi…

Một con heo bông nhỏ xíu…tui bóp bóp nó…I love you….Oa oa..có tiếng nữa nè..hehehe! Dễ thương quá đi!

Cảm ơn Vĩ nha, nhưng mà anh hok có gì tặng lại hết, sao giờ? – tôi nói với nó

Hok cần….mà khoan…hun em đi! Coi như bù đắp hen! – tự nhiên nó hăm hở quay sang nhìn tôi, cười đầy ẩn ý

Hả…gì…? – tôi ngơ ngác hỏi nó

Không được thì thôi!

Uhm..thì…quay qua đi… - tôi nhanh chóng hun nhẹ lên má np1 cái …chụt…rồi quay đi chỗ khác, để nó khỏi thấy cái mặt đang đỏ của tôi

Hehehe…mắc cỡ hha? – nó cười đầy “gian xảo” hỏi tôi

Uhm….

Tôi cầm món quà trong tay, bóp bóp…I love you….Uhm..hắn hok tặng quà mình…..Tui trầm ngâm nghĩ về hắn…………
CHAP 27

Sáng nay sao tôi cảm giác như từng bước chân của mình như có ai dõi theo vậy nhỉ? Hôm nay là ngày đầu tiên của một tuần mới, mong là sẽ không có chuyện gì xảy ra…

Nhóc, hôm nay trong tươi tỉnh dữ vậy! – một giọng nói chặn ngang cái “ước mong nhỏ nhoi” của tôi và khi tôi nhìn vào cái người mà đang kiu tui thì bản thân tôi biết rằng cái “ước muốn” ấy đã tiu tùng – cái tên “Sở Khanh” đang đứng trước mặt tôi với nụ cười nhếch mép vô cùng đểu cáng….

Sao ha? Sao nhìn anh “đắm đuối” vậy? Bộ anh đẹp trai lắm ha?

Áh….ọc ọc…mắc ói quá.. ông nói mà có “soi gương “ chưa vậy? Dạo này bệnh tự tin cũng lây hả ta? – tôi làm điệu bộ buồn nôn khi nghe hắn nói những lời nói “văng miểng chai” như vậy – Mà nè, lớn hơn tôi hồi nào mà kiu tui bằng “em và xưng “anh” vậy ?

Thì sao…trước mắt một “cô gái” dễ thương như vậy thì kiu anh em cũng bình thường thui mà! – hắn lại nở cái nụ cười nửa miệng đó ra làm tôi khó chịu vô cùng

Nè, nói vậy là sao? – tôi nhăn mặt hỏi hắn

Ý gì àh…tối qua chẳng phải em đã từ chối “lời mời” của tôi sao? – hắn nói với ánh mắt đầy soi mói khắp người tôi – Tôi cảm thấy không phục và đương nhiên tôi sẽ “không tha” cho em đâu!

Ông thật là “biến thái”, chẳng phải ông đang quen với Hà sao? – tôi quát hắn

Hì..em thật là ngây thơ..tôi là tuýp người thix thì quen cho vui vậy thôi, không thích thì ..pai pai…! – tôi nhìn thẳng vào hắn, nghe kỉ từng lời nói của hắn mà cảm thấy thật sự rất rất khó chịu…trước đây nghe hắn nói chịn cứ tưởng hắn là một con người đáng hoàng lắm..không ngờ…giờ mới chịu “lộ mặt”, Hà mà còn quen hắn chắc chỉ khổ nhiều..!

Hình như ông có chút hiểu lầm, tôi là con trai chứ không phải là “con gái” mà ông nói muốn quen thì quen đâu! – tôi nhìn thẳng vào mặt hắn đầy đe doạ

Hắn quàng một cánh tay qua vai tôi rồi đưa gương mặt của hắn đến gần mặt tôi, hắn nói thầm :

Vậy sao? Không phải “con gái” sao tối hôm qua em lại làm “chuyện đó” với tên “hội trưởng” ha?

Bỏ tay ra coi, chuyện đó là chuyện gì? Đừng có mà ăn nói hồ đồ chứ, tôi ghét nhất là loại người như ông đó! – tôi chỉ tay vào mặt hắn mà mắng - Thật tội nghiệp Hà, tại sao cứ nghĩ một tên như ông là ngừơi tốt chứ! Ngoài cái vẻ ngoài và cái kiểu cách của một tên “công tử ăn chơi” thì ông hoàn toàn chẳng có cái gì cả!

Hắn nắm lấy bàn tay má tôi đang chỉ vào mặt hắn, tay kia hắn với qua hông tôi, kéo tôi sát người hắn, lại một lần nữa hắn đưa cái gương mặt đầy vẻ đắc ý của hắn lại gần sát mặt tôi :

Dữ dằn quá ta, rồi để xem, em sẽ phải thích tôi cho coi!

Có chuyện gì vậy Quân! – một giọng nói con trai quen thuộc vọng từ sau lưng tôi

Tôi lấy tay đẩy người hắn ra khỏi người tôi, là Minh, tôi thật sự vui mừng khi gặp cậu ấy ở đây để “giải vây” cho tôi khỏi cái tên “biến thái” này :

Minh, là cậu àh! – tôi mừng ra mặt và nhanh chóng chạy về phía Minh đang đứng

Tên này đang quấy rầy cậu àh? – Minh nhìn tôi rồi chỉ tay sang tên đó

Không…chỉ là đang đùa nhau thôi mà! – hắn làm độn tác đưa tay lên hàng mà trả lời

Chúng ta sẽ còn gặp lại mà! – hắn đi ngang qua tôi và nói nhỏ

Tạm biệt! – hắn đi ngang Minh

Tôi đi đến gần Minh, nhìn Minh tôi cười :

Chùi mấy bữa nay hok gặp Minh, nhớ Minh quá!

Hì, nhớ thiệt hem? Hay chỉ chào hỏi vậy thui? – Minh cười thật dịu dàng

Chùi, sao Minh nói vậy! Quân buồn đó nha! – tui phì đôi má lên làm vẻ mặt giận

He..thui mà Minh biết òi, xin lỗi mà! – Minh nói – Mà nè, cái tên hồi nãy.là ai vậy? Nhìn hắn nói chịn với Quân hok được đàng hoàng cho lắm thì phải!

Àh…thì…hok có đâu! Làm gì có! Chẳng qua… - tôi cứ lắp bắp ko biết nói gì thêm

Nếu khó nói thì ko cần nói đâu…. – Minh nhìn tôi – Mà thôi, đi coi bọn lớp mình chơi bóng truyền đi! Đang thi tài với lớp khác dưới tầng hầm đó!

Uhm…

Tôi chạy đi cùng với Minh ra chỗ tầng hầm tối hôm tổ chức tiệc Giáng sinh, vưừaxuống tới nơi đập vào mắt tôi là đám đông láo nháo ồn ào, trai gái thi nhau hò hét cổ vũ, do quá đông nên tôi và Minh đành cất công lên lầu ngồi coi…Mà chỗ này cũng thoải mái lắm, ko có ai hết, chỉ lác đác vài ngừơi, đa phần đều tập trung xung quanh trận đấu đang diễn ra…

He…Lớp mình có Phúc đấu kìa! – Minh chỉ tay về phía những người chơi bóng

Uhm…Phúc nhìn nhanh nhẹn thiệt ha, mà kỉ thuật chơi cũng tốt nữa! Chắc lớp mình sẽ thắng đó! – tôi quay sang nói với Minh

Uh.Phúc chơi cho đội bóng trường mà, năm nào cũng có giải hết! – Minh vừa quan sát trận đấu vừa nói với tôi – Mà cũng lạ, sao hôm nay ko thấy Long nhỉ, thường hai người bọn họ hay tạo thành một đôi ăn ý lắm mà!

Uhm…chắc hắn đi học trễ thôi! – tôi trả lời qua loa nhưng trong bụng cũng thắc mắc

Minh nè…. – tôi quay qua định kiu Minh nhưng nhìn thấy cậu ta đang chăm chú vào trận bóng..không hẳn như thế, tôi cố nhìn theo ánh mắt mà Minh hứơng vào…

Minh nè…! – tôi khều nhẹ

Gì vậy Quân? – cậu ta quay qua nhìn tôi tỏ vẻ thắc mắc

Mình hỏi việc này Minh đừng giận nha! – tôi hơi ngại ngùng

Uhm…Quân cứ hỏi đi!

Có …có phải Minh có ..có…tình cảm hơi “đặc biệt” với Phúc, phải không? – tôi cứ ấp úng

Hả…? Sao Quân lại hỏi vậy? – Minh tròn xoe đôi mắt nhìn tôi

Uh…thì, mình chỉ suy đoán vậy thôi!

Không Quân cứ nói thật đi! Không cần phải ngãi đâu! – Minh cười

Uh..có thể là Quân đoán sai nhưng..Quân nhìn thấy Minh nhìn Phúc với ánh mắt không đơn thuần là nhìn một người bạn đâu! – tôi ngập ngừng rồi lại tiếp – Ánh mắt của Minh nhìn Phúc thật nhẹ nhàng và ấm áp lắm, nó dường như tràn đầy tình cảm vậy! Có thể Minh không thể hiện nhưng mình lại có thể cảm nhận được tình cảm Minh dành cho Phúc rất….

Hì…Minh thấy Quân ko phải là loại người nhiều chuyện nên Minh nói thật! – Minh vẫn cứ cừơi nụ cừơi nhẹ nhàng – Phải, Minh rất thích Phúc! Thích rất nhiều là đằng khác! …

Thật sao? Vậy là… - tới lượt tôi căng tròn đôi mắt của mình lên

Đúng, những gì Quân nghĩ đều đúng cả! Minh thích Phúc đa lâu lắm rồi nhưng Minh nghĩ Phúc mãi sẽ chẳng biết đâu! – Minh bắt đầu trầm ngâm – Minh biết Phúc chỉ thích con gái thôi! Điều đó sẽ không bao giờ thay đổi, Minh chỉ biết một điều Minh vẫn thích Phúc, thế thôi!

Minh quay qua nhìn tôi

Quân thấy sao? Có “ghê sợ” Minh hok?

Sao phảo “ghê sợ” ? Tình cảm con người mà, trái tim đôi lúc đâu nghe theo lời chủ hehehe…Quân còn khâm phục Minh nữa kìa! Thích đơn phương một người mệt mỏi và đau nhiều lắm, vậy mà Minh vẫn chấp nhận! Cố lên Minh nha!

Uhm…cám ơn Quân nha! Thường ngà nhìn Quân như “con nít” mà nói chịn cũng ra dáng “ông cụ non” quá ha! Hehehe….

Áh, dám trêu Quân ha! – tôi phùng má

Thôi, vô học hem bị la đó!

Minh nè! – tôi chìa ngón út ra

Huh?

Móc ngoéy đi, Quân hứa sẽ giữ “bí mật” này cho Minh ha!

He…cảm ơn Quân nha!

Tôi nhanh chóng theo Minh chạy ra khỏi sân bóng đi về lớp, đến gần chân cầu thang tôi bất chợt thấy bóng một chàng trai và một cô gái…là hắn và cô Thể Phụng.
Cả hai người đang nói chuyện rất vui vẻ..bất giác cô Thể Phụng ghị đầu hắn xuống đụng vô đầu cô và cô còn nói những gì đó…tơi không thể nghe và tôi cũng không muốn nghe..không lẽ hai người đó…
Tôi chợt nhớ lại những lời Hà nói hồi đầu năm học : “…là Hội trưởng Hội học sinh, vừa đẹp trai, phong độ..lại học giỏi, nhiều cô theo lắm…có cả những cô giáo trẻ nữa…!”
Những điều đó là thiệt sao..? - Tôi chợt tự hỏi, tim tôi tự nhiên thắt lại.. đau quá.. đau lắm…tôi cố dùng sức lấy tay đè mạnh lên ***g ngực…

Nè, có sao hok vậy? – một bàn tay để lên vai tôi, một giọng con gái quen thuộc

Hà…ra là mày, làm tao tưởng ai! – tôi nói

Mày bị sao vậy? Đau ở đâu àh! – nhỏ gặng hỏi

Àh..hok.. đâu có!

Vậy chứ sao nước mắt chảy ra vậy? – nhỏ dùng ngón tay quẹt ngay mắt tôi

Bụi…là bụi đó! – tôi cố tình đánh trống lảng với nhỏ

Bụi…? – nhỏ nheo mắt nhìn tôi làm vẻ không tin

Mà nè…sao hôm kia bỏ chạy đi đâu vậy! – tôi chuyển đề tài – Mày biết tao lo cho mày lắm hok! Tao xin lỗi mày nha…tao cũng hok biết tại sao hắn lại….

Đừng nói nữa….tao hok sao mà! Nhưng tao thật sự thích cậu ta! Nhưng có lẽ không được rồi….!

Sao vậy? – tôi nhìn nhỏ

Thôi, mày về lớp đi hok trễ học giờ! – nhỏ chạy đi

Tôi đứng đó nhìn nhỏ, ánh mắt lúc nãy..những lời nói đó..nhỏ có thật sự không giận tôi không..? Tình cảm con người….
++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++ +++++

Tôi đi ngang qua mặt hắn, tôi không nhìn hắn, tự nhiên tôi chẳng muốn nhìn mặt hắn…

Nè…hôm qua tôi… - tôi nghe thấy hắn nói chuyện với tôi, nhưng tôi lại quay qua làm lơ và để mọi lời hắn nói ngoài tai

Minh nà, làm toán hết chưa! – tôi quay qua nói chuyện với Minh, vẫn không thèm chú ý đến hắn, mặt cho hắn ngồi kế cậu ta

Chưa..còn mấy bài chưa xong …àh Long làm xong rồi đúng hok, cho Quân mượn kìa! – Minh quay qua gợi ý cho hắn

Uhm…nè! – hắn đẩy cuốn tập qua cho tôi

Minh chưa làm ha, vậy thì thôi! Cảm ơn bạn, mình ko mượn đâu! – tôi đẩy trả cuốn tập lại cho hắn

Nè…sao vậy? Sao hôm nay ăn nói kì vậy? – hắn nhảy phóc qua ngồi cạnh tôi

Có gì đâu, vẫn bình thường mà! – tôi nói nhưng không hề quay qua nhìn mặt hắn

Giận tôi chuyện gì hả…? – hắn hỏi nhỏ

Giận..? Sao phải giận?

Rõ ràng là giận…. – đang nói bỗng nhiên hắn ôm đầu, rồi lắc lắc

Cô vô rồi kìa, về chỗ đi!

Không, hôm nay tôi ngồi đây! – tay hắn vừa xoa xoa trán vừa nói

Vậy hồ Phúc vô ngồi đâu? – tôi nói

Cậu ta ngồi bên kia! Với Minh!
Vậy là phải đổi chỗ ah? – Tội giật mình nhìn lên thì thấy Phúc đứng chình ình trước mặt hắn

Uhm..thông cảm một bữa đi! Qua bên kia ngồi tạm với Minh đi! – hắn bỏ tay ra khỏi đầu và nhìn Phúc

Sao vậy? Nhìn mặt Long tái mét àh! – Phúc nhăn mặt cuối xuống nhìn hắn

Không sao cả! Cô vô kìa, về chỗ ngồi đi! Minh ném cặp qua dùm Long với!

Mặt hắn tái xanh àh? Tôi cũng không biết nữa, tôi chẳng muốn nhìn mặt hắn chút nào, mà tại sao tôi lại giận hắn nhỉ? Tại hắn với cô Thể Phụng….Thôi, không nghĩ nữa, thật rắc rối…
Tiết đầu trôi qua rất bình thường, hắn cũng chả nói năng gì cả, líêc thấy hắn chỉ lấy tay đỡ cái trán và ngồi yên đó, không động đậy, mắt nhắm nghiền…
Bất chợt hắn mở mắt nhìn sang tôi, quá bối rối tôi giả vờ quay lên bảng chép bài

Nè, sao giận tôi vậy? – hắn giữ cánh tay tôi lại không cho tôi chép bài – Nói lí do đi!

Không có gì, tôi chẳng giận ai cả! Bỏ tay ra đi! – tôi cố tình giật mạnh tay nhưng không ngờ…

Ầm…hắn ngã nhào xuống nền nhà kéo theo cái bàn hắn đang ngồi cũng ngã theo, cả lớp quay lại nhìn, tôi cũng nhìn, hắn vẫn nằm yên…

Sao vậy? – bà cô la lên, giọng hoảng hốt – Long bị sao vậy nè, Minh chạy đi báo phòng y tế nhanh!

Tôi ngồi đó, nhìn hắn, cả người tôi run lên, tại sao hắn lại nằm bất động như vậy….Tôi nhìn Phúc đang đỡ hắn dậy, thêm một ngừơi nữa bên kia cùng đưa hắn đi, tôi lật đật chạy theo, cả lớp ùa ra nhìn theo…
………………………….

Không sao cả, cậu ta bị trúng nước, chắc cậu ta mắc mưa! – cô nhân viên y tế nói với Phúc, trong khi tôi ngồi kế bên giường nhìn hắn đang nằm đó, cánh tay đang được nối dây truyền nước biển…từng giọt..từng giọt..giống như những giọt nứơc mắt đang lăn dài trên má tôi…
Tại sao tôi lại dễ khóc như vậy…tại sao tôi lại khóc vì hắn, hắn chỉ bị cảm thôi mà….và hắn..hắn bị cảm là vì tôi, vi hôm trước dầm mưa với tôi nên hắn mới bị như vậy, tôi thấy mình thật có lỗi…đã không biết hắn bị cảm còn giận hắn, còn đẩy cho hắn té như vậy nữa…

Nè, Quân hok về lớp ha? – Phúc đặt tay lên vai tôi hỏi

Không, Quân ở đây xem chừng cho Long, Phúc về lớp trước đi! – tôi trả lời nhưng không quay mặt lại nhìn

Em cứ để em ấy ở lại đi, chút tôi có công chuyện phải đi nên có thể không trông chừng Long được, cứ để em ấy chăm sóc cho Long đi!

Vậy Quân ở đây nha! Có chuyện gì nhớ chạy lên lớp báo cho Phúc nha! Phúc đi đó!

Uhm…

Thôi, cô cũng đi, em ở lại xem chừng bạn, lát cô về liền!

Cánh cửa phòng y tế vừa đóng sầm lại, tôi dường như không kiềm chế được bản thân nữa mà chồm lên người hắn mà khóc, nứơc mắt thật nhiều…tôi khóc thật nhiều….

Tôi xin lỗi mà, làm ơn tỉnh dậy dùm đi! Bệnh mà sao hok nói tôi biết? – Tôi lung lay người hắn – Tôi xin lỗi mà, tại tôi hại ông mà! Đáng lẽ tôi hok nên hất tay ra làm ông té như vậy, tôi thật đáng trách….tôi cũng hok biết mình bị làm sao nữa, tự nhiên thấy ông với cô Thể Phụng hồi sáng thân mật với nhau làm tôi….

Tôi nhìn hắn mắt vẫn nhắm nghiền, nằm đó nhìn hắn tôi cảm thấy nhói đau trong lòng…và trong đầu tôi lúc này không thể không tự dằn vặt về lỗi lầm của mình đem đến cho hắn… Trái tim tôi như muốn ngừng đập khi hắn ngã nhào nằm bất động trên sàn, bây giờ tôi chỉ ước mình đã không hành động như thế và chỉ ước người bất tỉnh sẽ là tôi, người bệnh sẽ là tôi….tôi muốn nhận hết mọi đau đớn, mệt mỏi của hắn lúc này….

Tôi vẫn luôn tự hỏi tại sao khi thấy hắn và cô Thể Phụng thân mật ban sáng mà tôi lại cảm thấy như có cái gì chặn lại ngay trái tim, vừa khó chịu, vừa đau và cũng vừa….ghen tị! Thật sự lúc đó, tôi muốn người đứng bên cạnh hắn không phải là cô Thể Phụng mà là..tôi, không ai khác mà chính là tôi và chỉ tôi mới là người được đứng bên hắn….những ý nghĩ xấu xa như chiếm dồn tâm trí tôi lúc đó nên khi nhìn thấy hắn tôi lại không dám nhìn thẳng, không dám nói chuyện…vì tôi sợ hắn thấy một “mặt khác” trong tôi, một sự “bất bình thường” nơi tôi…khi mà có ý nghĩ về hắn – một cậu trai và trên hết tôi cũng là con trai…

Nè…dậy đi! – tôi nắm lấy tay hắn, nứơc mắt vẫn cứ chảy, chưa bao giờ tôi cảm thấy mình yếu đuối đến thế, tuy thường ngày tôi vẫn hay khóc nhưng chỉ là những hàng động nhất thời thôi…nghĩ lại mỗi lần tôi khóc là có hắn đứng kế bên dỗ tui nín… nhìn gương mặt hắn lúc đó thật mắc cười, những lúc đó sao tôi không nhận ra là mình rất vui, rất hạnh phúc chứ!!

Nếu có một điều ước cho một “kẻ tham lam” như tôi, tôi chỉ ước là tôi có thể nói một điều thật lòng tận trái tim là….tôi rất thích ông! Phải nói làm sao đây, không bíêt từ lúc nào tôi đã cảm nhận được trái tim mình biết nhớ đến một ngừơi mỗi khi thiếu đi hình bóng của người đó, nó biết đập loạn nhịp mỗi khi nhìn thấy ngừơi đó và hơn hết nó biết nó sẽ buồn đến nhường khi người đó không quan tâm nó! – tôi nhìn hắn vẫn đang nằm yên đó và nói ra hết mọi chuyện vì tôi biết nếu hắn mà nghe được những lời nói này từ một người con trai như tôi..hắn sẽ xa lánh tôi, tôi sẽ không thể chịu nổi đâu nên tôi sẽ nói hết khi hắn đang mê man như thế này để cho nhẹ lòng – Tôi nghĩ kể cũng lạ, ban đầu khi vô trường này người đầu tiên tui đụng phải chính là ông nhỉ! Người tôi ghét đầu tiên cũng là ông và để lại “ấn tượng xấu” cho tui nhiều nhất cũng là ông! Người mời tui ăn kem là ông, người bị em tui đánh cũng là ông vì tội làm tui khóc…hi hi…người mời tui khiêu vũ cũng là ông, mời tui đi chơi cũng là ông, dạy tui chơi bowling là ông mặc dù tui chơi dở ẹc…bị ông la hoài! Bao nhiêu “diễn biến” cuộc sống của tôi đều có sự hiện diện của ông trong đó, tôi tự hỏi sao ông “bon chen” thế không biết ? Ông có cuộc sống của riêng ông rồi còn bén mảng vào cuộc sống của tôi làm gì để giờ đây con tim tôi không thể điều khiển được tình cảm của mình đây nè! Tui ghét ông nhất….

Ghét tôi thật àh….?

Hả? – tôi giật mình khi nghe tiếng hắn vang lên

Ông…ông… - tôi lắp bắp, run bần bật khi nhìn thấy hắn mở tròn xoe mắt ra nhìn tôi – Tỉnh..tỉnh dậy từ khi nào vậy…hả?

Tỉnh..ha ha…muốn bất tỉnh củng đâu có được, người gì mà thấy người ta bệnh còn lắc tới lắc lui..kiu ca nào là..”tui xin lỗi mà…làm ơn tỉnh dùm đi…đáng lẽ tôi hok nên hất tay ông…!” tỉnh đến giờ lun đó!

Vậy..vậy…ông có nghe được những gì tui nói hok…vậy ha? – tôi nhìn hắn “trân trối”

Từ A – Z !!!>_<

Tôi không nói tiếp gì nữa, lật đật nhanh chóng đứng dậy để bỏ đi, ngay lúc đó bàn tay hắn nắm lấy bàn tay tôi giật mạnh về phía sau…trong khoảng khắc, tôi cảm nhận được môi mình chạm lấy môi hắn, cảm giác cay nồng…lan toả đến các hệ thần kinh của tôi…hắn…hắn đang hôn tôi……

Tôi dùng tay đẩy mạnh hắn ra, rồi quát :

Ông..ông,…làm gì vậy?

Đang trả lời! – hắn nhìn tôi cười – Chẳng phải đã ước là muốn tui nghe những lời nói của bạn sao? Giờ tôi đã nghe rồi và đó cũng là câu trả lời của tôi đó!

Ông..ông… - như cứng họng tôi không nói lên được lời nào

Hãy làm người yêu của tôi đi, được không? Chúng ta hãy bắt đầu tìm hiểu nhau nha! – bàn tay hắn lại nắm lấy bàn tay tôi nhẹ nhàng đưa lên môi hắn

Trái tim tôi như muốn ngừng đập…nhưng lần này không phải vì lo sợ mà là vì…hạnh phúc, hạnh phúc tràn dâng lên trong lòng tôi, từng chữ hắn nói ra như những đợt sóng trào vỗ mạnh vào trái tim tôi…làm nó càng đập nhanh hơn nhịp đập bình thường, tôi như người lên cơn suyễn, hơi thở trở nên gấp gáp hơn…tôi nìn hắn…

Sao hả? Chẳng phải đã nói là rất thích “anh” sao? Còn ngại ngùng àh? – hăn cười và nói

Ông lớn hơn tôi khi nào mà kiu “anh”? – tôi nói – Chỉ được cái to xác!

Ái xì…Sao kiu bằng ông? Giờ phải kiu bằng “anh” chứ!! Nhóc phải nghe lời biết hok? – hắn cằn nhằn

Trời đất, mới bớt bệnh nên bị sảng ha? Đổi cách xưng hô gì mà kì thế! – tôi choàng đứng dậy với vẻ mặt giận dỗi – Ai nói thích ông? Chắc mê sảng rồi, bệnh nên đầu óc lú lẫn rồi chứ gì!!?

Nè, đi đâu đó? – hắn lại nắm tay tôi lại không cho tôi đi

Hắn càng ngăn cản tôi càng muốn đi, lúc này chắc mặt tôi như gấc chín, tôi muốn tìm một cái lổ chui xuống lúc này đây…gì mà “anh” rùi “nhóc”? Xưng hô đến chóng cả mặt, còn lúc hắn nghe nghững lời nói của tôi thì sao nhỉ…chắc lúc đó nhìn tôi “ngố” lắm…cái tên đáng ghét này!! Sao phải làm vậy chứ, đã có gì đâu!! ….hehehe mà nghĩ thì nghĩ vậy chứ tôi biết trong lòng tôi vui biết chừng nào!! Hắn không xa lánh tôi, không ghê tởm tôi mà còn chấp nhận tình cảm cùa tôi nữa….có niềm vui nào bằng chứ?

Nè, ngồi xuống đi!

Ngồi nè, ông hết bệnh thì để tôi về lớp chứ! – tôi ngồi xuống cái ghế cạnh giường

Chậc…lại kiu “ông”, mà làm gì ngồi xa vậy? Vậy mà có người nói thích người ta nhiều lắm…, tôi nghĩ chắc hok phải vậy đâu! – hắn giở giọng nói móc tôi

Tôi không nói gì mà chỉ “lặng lẽ”, lên giường ngồi kế bên hắn

Vậy mới phải chứ! Cho nhóc nè! – hắn móc từ trong túi quần ra một cái hộp màu nhung xanh nhỏ rồi đưa cho tôi

Gì vậy? – tôi nhăn mặt hỏi

Mở ra đi, quà giáng sinh đó! Hum bữa lúc về mới nhớ là quên tặng nhóc! Giờ tặng chắc chưa trễ đâu ha!

Tôi nhẹ nhàng mở chiếc hộp ra…một cặp nhẫn

Ý là sao? – tôi quay qua hỏi hắn

Sao là sao? – hắn choàng tay quanh eo tôi rồi kéo tôi sát vô thân người hắn, lưng tôi dựa vào ngực hắn mà trống ngực tôi cứ đập dồn dập, hắn kê cằm trên vai tôi rồi nói nhỏ vào tai tôi – Tôi cũng thích nhóc từ lâu lắm rồi, món quà này tôi muốn dùng để thổ lộ với nhóc hôm đi chơi nhưng chưa có cơ hội, hôm đó trong đầu tôi lúc nào cũng nghĩ “Cứ thử nói một lần đi, rồi ra sao thì ra!!”, nhưng vì sợ tôi vẫn chưa nói được, tôi sợ nhóc sẽ xa lánh tôi, sợ nhóc sẽ khinh thường tôi nên….mà không ngờ nhóc lại “thổ lộ” trước..hehehe…tôi vui lắm! Nhóc có biết tôi vui đến chừng nào khi nghe nhóc nói những lời khi nãy không? Hãy để tôi yêu nhóc nha!

Tôi im lặng nghe những lời hắn nói với tôi, nỗi sợ của hắn cũng chính là nỗi sợ của tôi khi nghĩ đến hắn sẽ nhìn tôi với ánh mắt thế nào…nhưng có lẽ tôi cũng không cần quan tâm nữa vì tôi đã biết “trái tim” hắn nghĩ về tôi như thế nào!! Những lời hắn nói làm trái đất như ngừng quay đối với tôi, tôi muốn thời gian này mãi đừng trôi để tôi được bên hắn….

Sao vậy? Cảm động àh? – hắn dùng tay kéo nhẹ mặt tôi quay qua đối diện với mặt hắn rồi tay kia hắn lấy một chiếc nhẫn ra – Đồng ý nha! Đồng ý bên anh trọn đời nha!

Cả người tôi như nóng bừng lên, máu như dồn hết lên mặt, không nói gì, không hành độn gì, chỉ để hắn nhẹ nhàng đeo nhẫn vào tay tôi…ngón áp út

Ông…ông..sao hôm nay nói chuyện “sến cháo” quá vậy? – tôi ôm mặt quay sang chỗ khác vì không muốn hắn thấy “trái gấc chín” như thế nào!>_<’

“Lãng mạn” chứ hok phải “sến cháo”!! Mà nè, quay đi đâu vậy? Quay qua cho “chú rễ” mi “cô dâu” chứ!! – hắn nói một cách trắng trợn

Nè…ai “cô dâu” của ông? Mà ai cho ông làm “chú rễ” chứ ha? – tôi quay qua nhăn mặt cằn nhằn hắn – Sao cứ đòi hun mãi thế? Mà nghĩ cũng lạ, lúc nãy ông mi tui mà sao tui hok có cảm giác gì về “nụ hun đầu” nhỉ?

Hehehehe…”nụ hun đâu” đâu mà “nụ hun đầu”, cái đó hum khiêu vũ trao cho tôi rồi, say bét nhè có biết gì nữa đâu mà đòi “cảm giác”!! Mà công nhận, nhìn nhóc nhỏ bé, “ngây thơ” vậy mà hun cũng mạnh bạo dữ àh! Bữa đó nhóc chủ động hôn tôi làm tôi muốn nghẹt thở lun đó! – hắn cười giọng đểu cáng

What…? Hôm khiêu vũ…trời ui, vậy là biết bao nhiêu người nhìn thấy tôi..ấy ấy…với ông ha? – tôi la lên khi nghe hắn nói như vậy – Vậy là “cái vụ” tên đểu cáng kia nói là vụ này ha? Trời ơi, sao tui hok biết gì vậy nè!

Ha? Tên “đểu cáng kia” là ai vậy? – hăn nheo một bên chân mày tỏ vẻ thắc mắc

Ai hỏi chi, mắc gì đến ông?

Trời, lại “ông”, đã bảo kiu bằng “anh iu” mà! – hắn cốc vô đầu tôi một cái – Nếu hok thích thì trả nhẫn đây!

Nè, ai nói hok thích cái nhẫn này chứ! – tôi cố tình để tay đeo nhẫn của mình ra xa tay hắn

Vậy kiu lại đi, nghe sao cho ngọt ngào đó! – hắn khoanh tay nhìn tôi chằm chằm

Uh..thì.thì….ông..àh không..thì…”anh iu”!!!

Hehehe…hay lắm! Đeo nhẫn cho anh đi! – hắn giơ tay trái ra đưa trước mặt tôi

Tôi lấy chiếc nhẫn còn lạ trong hộp ra, từ từ đeo vào ngón áp út cảu hắn, mà lòng râm ran vui sướng, từ nay quan hệ của tôi và hắn đã khác đi rồi….nhưng sao tôi lại cảm thấy thêm một sự bất an nào đó sắp xảy ra cho tôi và hắn, bất chợt trong đầu tôi vụt lên ánh mắt của Hà khi nhìn tôi khi nãy…..
CHAP 28

Một chíêc xe đạp, một chiếc xe máy thả bánh chạy dọc theo con đường dài, tôi và hắn cùng chạy song song với nhau trên đường về nhà tôi Hắn cứ nằn nặc đòi đưa tôi về trong khi bản thân hắn thì mới vửa nằm trong phòng y tế ra, người gì mà…

Nè, sao cứ nhất thiết đưa tôi về cho bằng được vậy? – tôi quay qua hỏi hắn

Thix! – hắn trả lời tôi một câu gọn ơ

Ông thix nhưng tui hem thix, như thế khó chịu lắm! Ông còn đang bệnh nữa mà!

Nhok lo cho anh ha? – hắn quay qua nhìn tôi và nở một nụ cười nửa miệng dễ ghét – Vậy nhóc mau về nhanh đi, anh sợ nhok dễ thương vậy đi dọc đường có thằng nó trêu ghẹo nên anh đi theo làm “người bảo vệ” không công cho nhóc đó!!

Éc, làm như tui con gái hok bằng, làm thấy ớn!! – nói thì nói vậy chứ trong lòng tôi cũng râm ran lắm, dễ gì có người quan tâm mình như vậy ^_^ Chết òj, mình điên vì hắn quá òj….. – Muốn tui về lẹ mà đi tà tà vậy ah? Đi xe máy hay đi xe ba gác vậy?

Vậy là nhok muốn “tốc độ” phải hem, ngồi yên nha!!

Chưa kịp nghe rõ câu nói của hắn thì đã thấy chiêc xe đạp ngày càng tăng tốc mặt dù tui hok có đạp…trời ơi, hắn lấy chân đẩy xe tui đi cùng xe máy của hắn…oá oá….nhanh wá…tui nghe tiếng gió thổi bên tai nghe vù vù…..vù vù…tới nhà!

Nè, mình ông chết được òj, đừng kéo tui theo nha! – tôi xuống xe quay lại nhìn hắn

Chẹc, đã bảo nhok là hok được kiu “ông” nữa mà, bộ anh già dữ vậy sao? Kiu anh đi cho nó thân mật!

Nghe nổi da vịt lên hết nè, ông…àh..Long nói chiện nghe “sến cháo” dữ vậy? – tôi làm bộ rùng mình rồi quay qua trêu hắn – Nói chiện vậy sao mấy cô người đẹp theo Long được!

Anh đâu cần mấy cô đó chi…chỉ cần nhóc theo anh là được rồi, mà nếu có cần người đẹp thì cả mấy chục người xếp hàng, lúc đó nhok đừng hối hận àh nha!! Hehehe…. – không ngờ hắn dám trêu ngược lại tôi, đã vậy còn cười giọng cười đó nữa chứ

Thôi…thôi hok dám đâu, mà về đi, đứng đây chi hoài vậy sao tui vô nhà? Đi đi…xuỳ xuỳ… - tôi vung tay đẩ đẩy làm giọng xua đuổi hắn

Dám đuổi anh nha, vậy thui anh về…mai anh đánh đòn nhóc sau, nhớ đó nha!!

Khoan đã, đợi xíu! – tôi gọi hắn

Gì vậy nhók? – hắn vừa quay đầu lại tôi liền đưa tay…lên trán hắn

Cũng đỡ sốt rồi, về nhà kiu bác quản gia đem thuốc cho uống, nhớ ăn uống đàn hoàng mới uống thuốc nha, tối ngủ uống thêm ly sữa mật ong vô nữa, nhớ ngủ sớm nha!! – tôi căn dặn hắn đủ điều

Cha cha…cũng quan tâm đến anh dữ ta, sao anh thấy giống…. – hắn ngập ngừng

Giống gì?

Giống vợ mới cưới lo lắng cho chồng quá!! Hahaha….

Ông…. – tôi tức quá liền giơ tay lên định đánh hắn thì…hắn chụp lấy tay tôi, đưa lên miệng hắn…chỉ để đó thôi

Tôi nhanh chóng rút tay ra, mặt tôi cũng nhanh chóng đỏ lên

Làm..làm gì vậy? – tôi hỏi hắn nhưng không dám nhìn cho hắn thấy khuông mặt đò như gấc của mình lúc này…sao càng ngày tôi càng giống con gái quá vậy nè trùi….ui….!!!>_<

Hehhe….nhok mắc cỡ hả…có gì đâu nè, anh nói với nhóc chưa nhỉ…

Nói..nói …gì?

Có nhóc trong bên anh là niềm hạnh phúc lớn nhất trên cuộc đời này đoá!! Thui anh về nha “heo con”!! – nói rùi hắn rồ ga chạy mất dạng …

Cái tên này, nói chuyện gì mà nghe “sến” quá…nhưng mà nhìn hắn…”dễ thương” quá chùi ui!!

Tôi nhanh chóng bỏ qua những ý nghĩ về hắn mà quay vô nhà…tôi bất ngờ khi thấy Vĩ đã đứng ngay cửa, đằng sau lưng tôi…đôi mắt nó nhìn vào tôi chằm chằm, bỗng nhiên tôi thấy sợ vô cùng, ánh mắt đó…

Em..em đứng đâu lâu chưa vậy?? – tôi lắp bắp hỏi

Nó không nói gì, mà chỉ quay người đi một một mạch vào trong nhà!!

Tôi nhìn nó…vẫn cảm giác sợ hãi đó....

+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

Trong giờ ăn tối, tôi và nó không nói gì cả, cả bàn ăn như bao trùm bởi sự yên lặng, cái không khí như vậy làm tôi không thể nào thấy ngon miệng được, tôi thoáng nhìn qua chỗ nó, nó vẫn ăn như không có chuyện gì xảy ra…

Hôm nay hai đứa sao vậy? – mama bắt đầu mở lời – Giận hờn gì nhau nữa àh?

Dạ không có đâu mama…chỉ là có chút hiểu lầm thôi, phải không Vĩ? – tôi cố tình cười nói với nó

Anh em với nhau…có chuyện gì thì cho qua đi…có đâu mà….

Rầm…Con ăn noi rồi! - chưa đợi mama tui nói hết câu, nó đã đập mạnh đôi đũa lên bàn, hất ghế ra rồi đi lên thẳng lên lầu làm cho cả nhà ngỡ ngàng không biết nói gì..

Cái thằng này..hôm nya nó bị gì vậy?? – papa bỏ đôi đũa xuống nhìn mama tôi rồi bựa dọc

Em cũng không biết nữa! Nè, con và nó có chuyện gì nữa vậy? – mama cũng nhanh chóng chuyển câu hỏi sang cho tôi

Con pó tay òi, con cũng có biết gì đâu mà trả lời, dạo này con thấy nó lạ lắm! – tôi lắc đầu rồi tiếp tục bữa ăn, tuy cố làm ra vẻ bình thường nhưng trong đâu tôi vẫn xuất hiện rất nhiều câu hỏi “tại sao nó lại như vậy??”

Thôi ăn lẹ đi, rồi còn học bài nữa! Tối nay mama và papa đi trực nên hai đứa ở nhà trông nhà cẩn thận nha!! – papa nhìn tôi rồi nói

Vâng ah! – tôi trả lời….
Sau bữa ăn, tôi chạy nhanh lên phòng để tìm ra câu trả lời…. nó không mở đèn, cả căn phòng tối om nhưng tôi vẫn có thể nhận ra là nó đang nằm trên giường. Tôi với tay lại chỗ công tắc để bật đèn lên, hình như nó thấy chói mắt nên cố tình quay mặt vào trong tường, tôi cố tình bước lại gần giường nó, nhồi xuống kế bên, tôi nắm lấy vai nó kéo cả người nó nó về phía tôi….ánh mắt nó đối diện với tôi là ánh mắt lúc chiều tôi bắt gặp được, một cảm giác lạnh buốt chạy ngang sống lưng tôi…

Sao em lại có hành động như hồi nãy ha? – tôi cố tình gằng giọng với nó

Nó không nói gì, mà chỉ nằm đó nhìn tôi, không làm gì chỉ nhìn tôi…dường như ánh mắt đó dán chặt vào cả người tôi, tôi cũng cảm thấy hơi ngường ngượng …

Em …em có nghe anh nói hok mà lặng thin vậy..? – tôi cố tình lấy tay đẩy nó…pặt…nó nắm chặt lấy bàn tay tôi, nắm thật mạnh – em.. bỏ ra, đau anh…đau…

Nhanh như cắt, nó ngăn chặn câu nói của tôi bằng…bằng một… nụ hôn, nó…nó….tôi cố tình dãy dụa hòng thoát khỏi nó, điều đó càng làm nó giằng tôi mạnh hơn, hai bàn tay nó giữ chặt lấy hai bàn tay tôi…thật chặt… Dù cho vậy, tôi vẫn cố giằng tay mình khỏi tay nó một cách kịch liệt, nó vẫn cũng vẫn không dừng mà thay vào đó, nó quật tôi nằm xuống giường…nó vẫn giữ môi nó dính chặt vào môi tôi, mặt cho tôi không đáp lại nụ hôn đó…nó vẫn cứ cố…mắt tôi bắt đầu cay xè, lúc này tôi thật sự không muốn khóc chút nào nhưng…nước mắt vẫn cứ chảy dài trên hai gò má…

Hình như hai bàn tay nó có hơi lỏng ra, chớp lấy thời cơ này tôi vùng mạnh dậy thoát khỏi tay nó và hơn thế nữa…tôi nhanh chóng tát vào mặt nó, tôi thấy cái tát của mình có lẽ quá mạnh nên khiến môi nó bị rách, máu chảy từ khoé môi bên trái làm tôi cảm thấy….nhưng rồi ý nghĩ “tội nghiệp” nhanh chóng bị đẩy ra khi nó vẫn cố tình tiếp tục tiến về phía tôi, một cái tát nữa ….

Tôi thấy nó ngồi đó im lặng, hình như nó đã bỏ ý định ....Tôi quẹt nhanh những giọt nước mắt còn vướng ở khoé mắt, rôi nhìn nó mà nổi giận…

Sao…tại sao em lại..lại có thể có “hành động” đó ha?

Hành động đó…? Huh huh..thì sao chứ..? – nó ngước mắt lên nhìn tôi trả lời một cách rất bình thường cùng với nụ cười nửa miệng như muốn khiêu khích tôi

Thì sao..ha? Sao em có thể trả lời như chẳng có chuyện gì xảy ra thế hah? Em làm sao vậy ha Vĩ? – tôi mở to mắt nhìn nó

Làm sao hah? Anh hỏi em làm sao ha? Em điên rồi…em điên thật rồi! – nó đứng dậy, tiến chậm về phía tôi và nhìn tôi với ánh mắt lạnh băng vô hồn…

Anh có biết vì sao không? – nó vẫn cứ tiến dần về phía tôi và tiếp – Em điên …bởi vì em yêu anh!

Em…em..em có biết là em đang nói gì không ha? Sao có thể..em và anh là… - câu nói của nó như một cái gì đó rất nặng vừa giáng xuống đầu tôi, tôi cảm thấy choáng váng, hơi thở như bị đứt đoạn, ngay cả việc tôi định nói với nó cũng bị đứt đoạn….

…là con trai chứ gì… vậy thì sao? – nó đứng lại, đôi mắt sắc lạnh của nó nhìn vào mắt tôi – em chẳng quan tâm….em chỉ biết là trong trái tim em chỉ hiện diện một người….người mà em yêu thương, người mà em muốn quan tâm và bảo vệ suốt cuộc đời này…người mà em mỗi sáng chỉ cần thấy nụ cười của người đó là cuộc sống của em như vườn địa đàng và cũng như khi người đó khóc thì trái tim em như có từng mũi tên xuyên qua rất nhứt nhối…anh có biết không..ha?
--------------------------------------------------------------------------------

Nó nhanh chóng ôm lấy tôi vào lòng của nó rồi lại tiếp tục..

Là anh..là anh đó! Anh có hiểu không? – mỗi từ nó nói ra là cánh tay nó càng siết chặt lấy tôi.

Em có thôi đi không? – tôi quát lớn và đẩy người nó ra khỏi người tôi – Sao em lại có những suy nghĩ đó ha? Chúng ta là anh em mà…hơn thế nữa anh và em đều là con trai…là con trai đó…

Anh em…ha? Chúng ta thậm chí còn không cùng cha mẹ nữa mà..chúng ta là hai cá thể khác biệt, chỉ trên danh nghĩa thôi ngoài ra chúng ta chẳng có quan hệ nào cả! – ánh mắt nó càng nhìn sâu vào tôi như muốn nuốt gọn cả tôi – còn nếu như anh muốn nói chuyện tình càm giữa hai người con trai là sai trái…vậy tại sao…anh lại yêu tên đó ha?

Tên..tên nà…em đang nói..nói nhảm nhí gì vậy? – tim tôi như muốn nhảy ra khỏi ***g ngực khi nghe Vĩ nói đến hắn

Tên nào ah…ha ha ha….anh cũng biết là anh nói dối rất dở mà…! – nó lấy tay vuốt nhẹ lên mặt tôi – …em thấy hết…em thấy hết những điều anh và hắn làm lúc chiều nay…hai người nếu mà nói là bạn “bình thường” thì…có lẽ là quá ư là thân thiết đó!!

Tôi nhìn nó, ánh mắt mở to, mồ hôi bắt đầu nhễ nhại

Anh…anh…

Anh không còn gì để nói chứ gì..? đáng lẽ em sẽ mãi giữ “tình cảm” này chôn giấu trong trái tim của em thôi, chỉ vì những “hành động” cùa anh và hắn chiều nay…em đã nghĩ không thể giấu được nữa rồi….!

Vĩ àh, cho dù em có ..có “tình cảm” đó với anh thì…dừng lại đi em nha! Anh xin em đó, chúng ta là anh em mà, không thể đâu, mãi cũng không thể đâu… !! – tôi nhìn nó, giọng tôi lúc này đã dịu đi hẳn, tôi không muốn nó nóng nảy lúc này đâu…

Anh đừng nói hai từ “anh em” với em nữa!! – nó quát lớn, cánh tay nó đấm mạnh vào bức tường đằng sau lưng tôi, ánh mắt nó đỏ ngầu nhìn tôi…nó giờ đây như con thú đang nổi loạn, máu...vài giọt nhiễu xuống vai tôi….

Vĩ …tay em chảy máu kìa, đưa anh coi… - tôi cầm lấy tay nó nhưng nó nhanh chóng giật ra khỏi tay tôi

Vết thương này chẳng là gì ..so với “vết thương” đang chảy máu trong tim em đâu! Anh có chữa được không…?

Anh..anh .xin lỗi! Một ngừơi con trai như em xứng đáng hơn với một cô gái giống như Ly kìa..em có hiểu không? Có lẽ em nói “yêu anh” thật ra chỉ là do em và anh thân thiết từ nhỏ nên em mới có thứ “tình cảm” hơi quá..một chút thôi, không phải là “tình yêu” đâu Vĩ! Hãy suy nghĩ lại đi, là em chỉ ngộ nhận về thứ “tình cảm” đó thôi!! – tôi lấy tay vén những mảng tóc đang rũ rượi che ngang mắt nó và giải thích cho nó hiểu

Ngộ nhận àh…? Trái tim này là của em, trí óc cũng là của em…em biết nó đang nghĩ gì, đang cảm nhận gì, anh có thể nắm bắt được nó rõ hơn em sao? Là tên đó…là vì tên đó phải không? Anh không chấp nhận “tình cảm” của em là vì tên đó phải không? – nó gằng giọng lại nhưng vẫn chứa sự bực tức trong đó.

Chuyện không liên quan gì đến Long cả, ngay cả khi không có Long anh và em vẫn…không thể nào đâu, anh vẫn xem em là em thôi!! Em phải hiểu điều đó chứ ha? Đó là không kể giờ anh đã có Long …anh không thể chia sẽ trái tim mình cho ai khác đâu…tình cảm là thứ rất thiêng liêng và nếu ép buộc nó chỉ mang lại đau khổ cho bản thân thôi! Em hãy quên điều đó đi!

Anh…anh có biết là những điều anh nói rất tàn nhẫn không? Em không tin anh lại có thể….đối xử với em như vậy, chẳng thà em tự giết bản thân mình đi còn hơn là nghe những điều như vậy anh có biết không?? – tôi thấy mắt nó đỏ hơn trước, từ khoé mắt nó vài giọt nước mắt đã tuôn ra nhưng nó nhanh chóng đã bị bàn tay nó quẹt đi rôi nó nhìn thẳng vào tôi và tiếp – Nếu có một điều ước, em chỉ ước sao trái tim này biến mất, kí ức này biến mất và cả hình ảnh của anh nữa….tại sao chứ? Trái tim của em chỉ có anh mà thôi…dù có nhiều lần em muốn có một người thay thế anh nhưng ý nghĩ đó đã nhanh chóng vụt tắt khi em thấy anh lại cười với em….đau đớn thật!

Nó nói rồi nhanh chóng quay lưng đi chạy ra khỏi phòng, tôi lật đật chạy theo nó….nhanh như chớp, nó nhảy lên chiếc xe máy của papa rồi rồ ga chạy biến mất ra đường…tôi đứng đằng sau quát lớn…

Vĩ…về ngay cho anh, đi đâu đó….!

Tôi thật sự lo sợ, không biết nó có làm gì dại dột không nữa….Vĩ àh…sao lại thay đổi như vậy?? anh biết những lời anh nói ra rất tàn nhẫn với em nhưng..anh muốn tốt cho em mà thôi, em hãy quên anh đi!! Hãy làm một con người “bình thường”…mà ba mẹ mong đợi nhé!
Nghĩ đến những lời nó nói trước khi ra khỏi nhà trái tim tôi như đau nhói, nước mắt cứ tràn ra, sao em lại nói với anh như vậy ha Vĩ….” Nếu có một điều ước, em chỉ ước sao trái tim này biến mất, kí ức này biến mất và cả hình ảnh của anh nữa….”
CHAP 29

Tóc..tóc….

Một chất lỏng gì đó đang nhiễu xuống mặt tôi khi tôi đang nằm trên giường…nước àh? Bàn tay tôi vuốt nhẹ nó …từ từ mở mắt, tôi cố nhìn rõ thứ chất lỏng đó là gì…cả bàn tay tôi nhuộm đen…thứ chất lỏng gì mà lại có màu nhỉ, tôi với tay mở cái đèn bàn đặt cạnh đó, nhìn kỉ lại một lần nữa…

Áh.. á…….tôi la lớn lên khi nhận ra thừ chất lỏng có màu…đỏ, là máu, tôi nhanh chóng dùng cả hai tay chùi những vết trên mặt tôi, sao càng ngày càng nhiều vậy…?? Cả hai bàn tay tôi nhuộm đỏ…tim tôi đập thình thịch…

…của em đó…. - một cách tay đưa lên trước mặt tôi, cũng đang bê bết máu….

Tôi quay qua nhìn từ từ….áh…..áh……là Vĩ…nó đang nằm kế bên tôi, cả người nó toàn máu là máu, nó nhìn tôi cười, tim tôi như muốn ngừng đập, hai mắt trợn trắng nhìn nó…nó vẫn cười..nhanh chóng nó chồm lên…ầm…

Tôi giật mình…tỉnh dậy…..mồ hôi túa ra, miệng tôi thở dốc từng đợt…thì ra chỉ là mơ, là mơ thôi…sao mà như thật vậy….?? Tôi lại từ từ quay qua nhìn kế bên mình…áh…Vĩ…
Nó giật mình tỉnh dậy, quay qua nhìn tôi rồi nói :

Anh bị gì vậy? đêm hôm khuya khoắt mà la lối om sòm vậy…? Gặp ác mộng ha?

Tôi bình tĩnh nhìn lại nó từ trên xuống dưới, nó vẫn bình thường, tôi thở phào một cái nhẹ nhõm..phù..chỉ là mơ, chùi mồ hôi trên trán rồi tôi quay qua nhìn nó cười khẽ :

Anh mơ thấy ác mộng, thấy em người đầy máu…anh sợ muốn chết, giờ thì bình thường rồi.! Chỉ là mơ!

Hahaa…haha….- tự nhiên nó ôm mặt cười, cười như điên vậy – Anh thật là…hahaha…

Nè..sao cười gì mà dữ vậy? bộ điên ha? – tôi nhăn mặt hỏi nó

Không…chỉ là…. – nó từ từ bỏ bàn tay ra khỏi mặt, quay qua nhìn tôi cười và nói - …điều đó là thật đó!! Hahaha….

Áh….áh….tôi la lên khi nhìn thấy máu từ mắt nó và miệng nó trào ra…nó lại cười lớn và chồm tới tôi…ầm…

Lại một lần nữa…tôi lại tỉnh giấc, lần này trái tim tôi tự nhiên thắt lại, mồ hôi vẫn tuôn xối xả, quá hoảng loạn tôi quay qua nhìn kế bên mình lần nữa, không thấy nó nằm kế bên…nhanh như cắt tôi lật đật trèo xuống giường dưới để xem nó có đó không…

Phù…nó vẫn nằm đó, đang ngủ, tôi như trút được gánh nặng xuống…nhớ lại tối qua nó giận dữ bỏ đi làm tôi lo muốn chết chắc vì vậy mà tôi nằm thấy những giấc mơ như vậy…

Bất ngờ tôi để ý thấy cánh tay tối qua nó đấm vào tường vẫn còn rỉ máu, tôi lật đật đi kiếm bông băng thuốc đỏ đem đến cạnh giường nó…nhẹ nhàng kéo cánh tay đang bị thương của nó gác lên đùi tôi và làm thật khẽ cố không đánh thức nó dậy.
Nhìn bàn tay nó bầm đen lên thế này, máu vẫn còn rỉ ra, tự nhiên tim tôi như thắt lại, tôi nhìn nó..”thằng em ngốc nghếch” vẫn nằm im lặng trong giấc ngủ, sao nó hok hiểu được lòng tôi chứ? Tôi chỉ muốn tốt cho nó thôi mà….
Băng xong bàn tay cho nó, tôi đứng dậy đi đến gần cửa sổ, trời đã sáng rồi, trời hôm nay hơi âm u, không nắng, cảm giác hơi xe xe lạnh… thôi chuẩn bị đi học thôi…

Bing…bing… - Tôi vứa quay vô thì một tiếng kèn xe vang lên phía ngoài, ngó ra lại phía cửa sổ…là hắn

Tôi thò đầu ra cửa sổ nhăn đôi chân mày lại nhìn hắn…hắn nhìn lên và cười với tôi, hắn chỉ vào chiếc đồng hồ trên cổ tay hắn rồi ra dấu….tôi có thể hiểu đại loại như là “nhanh lên, sắp đến giờ học rồi!!”
Tôi cũng làm dấu đáp lại hắn..” Đứng đó đợi xíu!!”…
Nhanh chóng làm vệ sinh cá nhân xong, tôi lật đật thay đồ rồi chạy xuống, lúc này chỉ có mama tơi đang ngồi uống café sau bếp, tôi chạy ngang và thuư vội :

Con đi học đây ah!! Chúc mama một ngày mới vui vẻ!

Uhm..bạn đến rướt ha? Đi cẩn thận nha! – mama cười hiền từ rồi vảy tay chào tôi

Tôi chạy nhanh ra cổng, hắn đứng đó nhìn tôi rồi lại cười, nụ cười của hắn thật là ….dễ thương quá đi, mà nghĩ lại chắc hắn dùng nụ cười này “dụ dỗ” nhiều cô gái khác đây mà… Tôi giả bộ không quan tâm đến hắn, chứ thật ra tui thích gần chít >_<

Đến đây chi sớm vậy? – tôi hỏi

Chòi…hok biết anh đến đây chi, vậy chạy xuống mà thở..hộc hộc ra đó làm gì vậy, đi lên ngủ tiếp đi!! – hắn trả lời làm tôi cứng họng không biết nói gì hết

Ông.. được, vậy tui đi lên! – tôi tức quá quay đi định vào nhà thì nhanh chóng hắn nắm tay tôi kéo về phía hắn, và nhanh chóng hôn lên má tôi một cái

Tôi đẩy hắn ra nhanh, mặt tôi nhanh chóng đỏ lên, tôi lắp bắp nói :

Làm gì vậy ha? Lỡ có người thấy thì sao?

Hehehe…mới sáng sớm có ai đi qua đâu mà thấy!! Sao ha? hết bỏ vô nhà rôi chứ? Lên xe đi, anh đùa thui mà!! – hắn nắm tay tôi, rồi nói mấy lời “dụ dỗ con nít” làm tui cũng xiu lòng..hehehe, ai biểu tui là “con nít” chi.

Tôi leo lên xe hắn mà không hề biết đã có một người theo dõi tôi và hắn từ lâu…….


Cậu đứng ngay cửa sổ, đôi mắt đầy uất hận nhìn xuống đường, cậu thấy tất cả, thấy mọi hành động của người ấy với tên đó, thấy cả nụ hôn vội vàng mà hắn trao cho “người ấy” của cậu….tim cậu như muốn bùng nổ cùng với mọi sự tức giận đang tồn tại trong trí óc của cậu hiện giờ….
Cậu có thể đã xuống dưới, đánh hắn để dành lại người của cậu, nhưng cậu đã kiềm chế được…khi nghĩ nếu cậu làm vậy người ấy sẽ ghét cậu mãi mãi, cậu không thể nào chịu được cảm giác người ấy xa lánh cậu …ánh mắt của người ấy… nếu để điều đó xảy ra chẳng thà rằng….
Quá mù quáng..một tình yêu mù quáng mà cậu dành cho người “anh trai” không chung máu mủ với mình, không bất cứ một quan hệ nào, trái tim cậu dường như “lạc lối” trong sự hỗn độn của trí óc và tình cảm, dư luận, sự đơn phương..tất cả có thể làm thay đổi cả con người cậu, cậu sẵn sàng làm mọi việc vì “tình yêu mù quáng” của mình…chỉ để người ấy là của cậu, của riêng cậu…bất cứ thủ đoạn nào…bất cứ…

Cậu nhìn lại bàn tay đã được băng bó kĩ càng … trái tim bị chặn ngang …cậu lại tự hỏi với bản thân mình rằng : “Sao anh lại quan tâm đến em làm gì? Chẳng thà hãy để mặc em ..như thế có tốt không?”

Trời âm u, rồi chuyển cơn mưa phùn nhẹ, tôi đưa tay hứng từng giọt..từng giọt nhẹ nhàng rơi xuống tay tôi…tôi nhìn hắn từ đằng sau lưng mà bất chợt cười nhẹ, cái cảm giác lạ đó nhẹ nhàng truyền lên trí óc tôi, khiến tôi không thể nào không nghĩ đến gương mặt hắn, dù cho hắn vẫn đó…
Mưa…vẫn rơi, không ướt áo nhưng lại mang cảm giác lạnh lẽo, chiếc xe máy chạy nhanh càng làm cả người tôi tê lại bởi gió và mưa…lạnh thật, không biết hắn có lạnh không..? Nghĩ kể cũng lạ, mỗi lần tôi ở bên hắn là lại mưa..không mưa lớn cũng mưa nhỏ, chưa lần nào cả hai chúng tôi khô ráo cả…nhớ tới lần đầu chúng tôi ướt nhẹp và về nhà hắn, hehehe…nghĩ tới thôi mà đỏ cả mặt, lúc đó hok biết hắn nghĩ mình như thế nào nhỉ..!?

Nè, lạnh hok? – tiếng hắn hỏi cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi.

Lạnh…rồi sao…?

Một lần nữa chưa được sự đồng ý của tôi hắn đã nắm lấy tay tôi vòng qua eo hắn, nắm chặt nó, kéo cả người tôi áp sát lưng hắn…cảm giác nống ấm từ cơ thể hắn toát ra làm tôi thật sự dễ chịu lắm…

Anh cũng lạnh..nhok ôm anh cho ấm đi!! – hắn nói, dù không thấy mặt nhưng tôi dám chắc là mặt hắn cũng đang đỏ lên…giống tôi, cái cảm giác hạnh phúc đó một lần nữa như muốn nuốt gọn tôi…tim cứ đập thình thịch….mùi dầu gội trên tóc hắn, mùi nước hoa đàn ông nồng nàn..cứ phảng phất quanh tôi, nếu không ngồi trên xe chắc tôi đã không thể nào trụ nổi trên đôi chân của mình rồi, tôi ôm nhẹ hắn, áp sát mặt mình vào lưng hắn..tìm một chút cảm giác thật yên bình…. mặc cho những giọt mưa phùn cứ rơi lất phất xung quanh, mặt cho những cơn gió lạnh cứ chà xát vào mặt, bên hắn…tôi vẫn ấm…


Từ lúc nhok nói những lời thật lòng mình với cậu trong phòng y tế, dường như thế giới trước mắt cậu đã khác hẳn, cậu vẫn nhớ như in cái cảm giác khi nhóc nói nhóc cũng thix cậu, mắt nhắm nghiền mà trái tim cậu như mở tung ra…..
Cậu muốn ngồi chồm dậy ôm lấy nhóc, nhưng lại muốn biết thêm nhok suy nghĩ của nhok về mình, bíêt nhiều hơn …để cậu có thể “yêu nhok bằng cả trái tim cô đơn” của cậu……..vẫn nằm đó….vẫn lắng nghe điều mà nhok nói….
Cầm bàn tay nhok, đặt nó vào trong lòng mình, cơn mưa lạnh lẽo đó như vô nghĩa đối với cậu, ko có gì có thể dập tắt sự ấm cùng từ nhok mà cậu đang có, từ sâu trong trái tim cậu…ngọn lửa tình như xoá sạnh dấu vết của sự nguội lạnh bấy lâu nay….nhiều lúc cậu tự cười với chính mình, một người đẹp trai, cao ráo, phong độ…gia cảnh “danh gia vọng tộc”, nhiều cô gái như muốn quỳ mọp để có được một chút tình cảm của cậu…thế nhưng những người đó đã không thể nhóm lại màu lửa đỏ tận sâu trong cỏi lòng đã tắt ngúm của cậu…nhưng nhok đã làm được điều đó, một chú nhok, trái tim cậu như bị đắm chìm và cậu đã thề với bản thân mình rằng, cậu có thể làm tất cả để nhok ở bên mình mãi mãi, để nhok hạnh phúc khi ở bên cậu, bảo vệ nhok….và sẵn sàng chết vì nhok……
Tình yêu đối với cậu là thế………..


Nè…. Ôm hoài vậy? tới trường rùi kìa! – hắn khều khều bàn tay tui rùi quay đầu lại nói

Tôi nhanh chóng rút tay lại, bước xuống xe, nhăn mặt lè lưỡi nói >_< “

Làm thấy ham … hok ôm thì hok ôm, ai biểu kiu tui ôm làm gì …!

Chòj, lợi dụng anh rùi mà còn nói “trắng trợn” vậy nữa ha? Hehehe… thui nhok vô lớp trước đi, anh đi gữi xe! – hắn cười

Uhm… - tôi quay vào cửa định bước vô trường thì hắn lại gọi lại

Ăn gì hok anh mua cho!

Mua cơm hộp đi…cơm sườn không xương, nước mắm không cay, cơm hok có sạn, rau xào không khét …ly coca…

Hả??? – mặt hắn đần thấy rõ sau khi nghe tôi nói

Đùa thoj, mua gì ăn nấy ah, coi mặt ông ngu thấy ghê lun …. Hehehe – tôi trêu hắn

Dám nói anh ngu ha, chút nữa vô lớp biết tay anh!!

Xì …. Dám ah! Thui “em” vô trước đây!! Pipi …

Bây giờ mà trời vẫn chưa có nắng, vẫn âm u, mưa vẫn cứ bây lất phất, cái cảm giác se se lạnh rất dễ chịu, tuy vậy nhưng sao tôi lại có một cảm giác bất an…. Chắc tại hôm nay đi học sớm nên học sinh cũng chưa đông, tôi đi dọc cả dãy hành lang rồi mà chỉ có vài bóng người lẻ tẻ, tự nhiên tôi lại có cảm giác hình như có người đi sau lưng mình nãy giờ…..

Làm gì mà dè chừng dữ vậy?? – một tiếng nói mà tôi không hề muốn nghe vọng lên từ đằng sau

Giật mình quay lại thì lại thấy tên “sở khanh” đứng đó, trời ơi! Sao ngày nào hắn cung làm phiền tôi hết vậy??

Ông đi theo tui nãy giờ ha?? – tôi hỏi hắn

Uhm… bộ hok thấy sao còn hỏi?? – hắn nói – hôm nay sự “ngạc nhiên” ko dừng có thế đâu! Em hãy chờ nhá!!

Hắn đi ngang qua tôi mà không quên liếc nhìn tôi một cái, ánh nhìn mà khiến ả người tôi nổi cả “da gà”, tự nhiên tôi thấy lời hắn nói như cơn gió lạnh xoạt quá sóng lưng, rất khó chịu, hok biết hắn có ăm mưu gì đây…

Tôi bước vào lớp và vào chỗ ngồi của mình, khi tôi vào thì đã thấy Minh và Phúc đang nhìn tôi “trăn trối” rùi, cứ như sinh vật lạ vậy.?? Không những thế, cả mấy người vào sớm trong lớp nữa, cũng nhìn tui một cách rất khó hiểu, chuyện gì nhỉ??

Hắn cũng bước vào lớp, nhanh chóng cầm 2 hộp cơm và 2 ly nước chạy lại chỗ tôi, tôi cũng để ý thấy mọi người cũng nhìn hắn… Chuyện này coi bộ hơi lạ lạ ah nha!!

Nè, sao hum nay sao mọi người cứ nhìn mình với cái tên này dữ vậy Minh? – tôi quay sang bàn của Minh và Phúc đang ngồi để tìm câu trả lời

Hihihhi… hok có chuyện gì đâu!! – Phúc nháy mắt và cười với tôi

alone94
13-01-2009, 06:55
.truyen hey wa à

AntoniasNguyen
13-01-2009, 21:23
tác giả bí rồi hohoho

weetty
14-02-2009, 11:47
viet tip di ban sao chua ket thuc ma`

Vui lòng post bài có dấu!
AJ.

Angel_SexyBoy
14-02-2009, 19:57
hix hix tiếp đi chài oi chài :(( hay wá lẹ nhe

VinceDang
14-02-2009, 21:05
Tạt qua chưa có đọc, chút tối đọc vậy. Nhưng mà ko tin có gtình yêu bất tử. Chuyện là chuyện. Đời nó phũ phàng lém hehe

boychatboys
15-02-2009, 17:00
ban viêt hay lam viet tiep di ban .ban oi hay de ket thuc chuyen co hau nhe .VĨ cung co 1chang yeu say dam nhe nhu MINH chan hang .

Vui lòng post bài có dấu.
AJ.

weetty
15-02-2009, 17:06
nhanh viet' tip' di ban

manvotu
17-02-2009, 06:15
bí rùi!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

pro_fashion
22-02-2009, 02:04
hay wa'
em chu*a dok truyen nao hay như thế này em nhận làm fan ruột của anh luôn đó
chịu khó viết tiếp nha.trời ah hay chết mất thôi. đọc măc cười hoài à