PDA

View Full Version : Đồng xu


lucbinh
09-03-2008, 14:44
Sạp báo nằm nơi vỉa hè đường Nguyễn Bỉnh Khiêm vốn vắng vẻ, lại càng thêm hiu hắt khi bị chìm khuất trong một dãy ôtô đỗ dài đến 200 m. Tuy lèo tèo hơn chục đầu báo và tạp chí, nhưng sạp có tới ba thành viên của một hộ gia đình thay phiên nhau đứng sạp.

Người bố chừng 40 tuổi hàng ngày dậy từ 4g sáng để đi lấy báo, về treo ngay ngắn lên giá và xếp gọn gàng lên sạp. 6g, cậu con trai đang học lớp 6 đến tiếp quản để bố đi chạy xe ôm. Đến 9g30, cậu bé kết thúc công việc buổi sáng của mình để về nhà học bài chuẩn bị cho buổi học chiều khi bà nội ra tiếp quản sạp báo.

Gã thích đi trên những con đường vắng vẻ, rợp bóng cây nên sáng sáng, thay vì chạy thẳng ra hòa vào dòng người đầy ắp trên đường Đinh Tiên Hoàng, gã rẽ vào đường Nguyễn Bỉnh Khiêm để có được những phút chạy xe thảnh thơi trên con đường xa nhà cửa và vắng bóng người qua lại.

Và trong một lần dừng lại bên lề đường để nghe điện thoại, gã phát hiện ra sạp báo nằm khuất nẻo giữa khoảng cách của hai chiếc ôtô đang im ắng đỗ. Ấn tượng bởi cái vẻ ngoài phục phịch và kiểu giao tiếp ngộ nghĩnh, hài hước của cậu chủ, gã quyết định trở thành khách ruột của sạp báo đơn sơ ấy.

Quan sát và cóp nhặt thông tin bên lề những buổi sáng mua báo, chừng nửa tháng sau thì gã hiểu được gia cảnh của chủ nhân sạp báo. Phần vì ngại để những đồng xu leng keng và chen chúc làm phồng chiếc ví, phần vì muốn đóng góp được phần nào hay phần ấy vào khoản thu từ sạp báo vốn đã quá ít ỏi của gia đình ấy nên mỗi lần mua báo, gã đều có nhã ý tặng lại những đồng bạc lẻ cho chủ sạp.

Nhưng lạ thay, lần nào gã bảo: “Thôi cứ để đấy em (anh, bà) ạ!” cũng bị từ chối thẳng thừng. Cho đến một hôm, hết tiền lẻ nên dù chỉ mất có 4.500 đồng mua báo nhưng gã đành phải đưa tờ 100.000 đồng cho cậu bé chủ sạp. “Con không có tiền thối, chú để hôm sau trả đi!”. Nghe câu ấy, đột nhiên gã nghĩ ra một kế…

Sáng hôm sau, gã đi mua báo thật muộn để tránh ca của cậu bé. Lúc trả tiền báo cho bà cụ, gã nhỏ nhẹ và bình thản: “Hôm trước con còn thiếu em 4.500 đồng. Bà cầm luôn giúp con”. Chuyện bình thường ấy diễn ra không một vết gợn.

Hôm sau, gã lại đi mua báo sáng và vẫn trả 4.500 đồng cho cậu bé như không hề có chuyện gì xảy ra. Mỗi ngày bán cho cả chục khách, làm sao bà cụ nhớ được một người gửi tiền trả nợ cho cháu. Kể từ hôm ấy, mỗi ngày gã có cớ để gửi lại cái khay của sạp báo những đồng xu.

Chỉ bằng một câu "thần chú": “Hôm trước anh (em, cháu) mua thiếu của em (anh, bà)”. Sau đó, ly cà phê mà gã nhâm nhi trong quán vắng nơi hẻm cây xoài dường như thơm và đậm đà hơn bởi được phụ họa bởi những niềm vui nho nhỏ mà những đồng xu mang lại… (TTO)

Alexnguyen
09-03-2008, 14:51
thật đúng là một người tốt

Alexnguyen
09-03-2008, 14:52
thanks bạn đã post bài nha

Angel_Dennis
10-03-2008, 22:15
^^ aaaaaaaaaa hay hya