PDA

View Full Version : [Shounen-ai] Tokyo Babylon


Sotoo
11-06-2008, 17:17
http://img.photobucket.com/albums/v617/Becky87-3/TokyoBabylon/TokyoBabylon1klein.jpg

*Mangaka : CLAMP
*Thể loại : angst, blood, shonen-ai manga
*NXB : Shinsokan
*Độ dài : 7 volumes

Reviewer:Kamui

Tokyo Babylon-Hôm nay tôi đã được đọc bộ truyện mà tôi thích từ rất lâu rồi này.
Tôi có một thói quen là tìm nh và profile của các tác gi tôi yêu thích ở trên Google.Đó là lý do tại làm sao tôi biết trước được nội dung cũng như các nhân vật trước khi tôi đọc bộ truyện đó.và cũng như X 1999,Tokyo Babylon được biết đến trước khi tôi biết đó là của Clamp.

Đây cũng là một câu chuyện rất bi thảm,kết thúc bằng cái chết của 2 nhân vật chính và bằng bàn tay cũng như trái tim đẫm máu của một ngườì buộc phải giết người mình yêu mến nhất.

Truyện kể về Subaru Sumeragi-một onmyouji (pháp sư) của tộc Sumeragi cùng cô chị gái sinh đôi của mình là Hokuto Sumeragi.Một cốt truyện kiểu fantasy,mang chút tính chất của legend,chia thành từng mẩu chuyện nhỏ,và mỗi mẩu chuyện là một câu chuyện bi thảm nhưng cũng đầy ý nghĩa nhân văn.
Tuy đã đọc,nhưng vì down từ trên mạng về nên khó có thể đọc trọn bộ,tuy nhiên tôi đã thật sự cảm động khi đọc bộ truyện này.Tôi không có cơ hội đọc phần kết thúc,song đã được nghe kể và cảm thấy nếu như mình không đọc thì có lẽ còn tốt hơn.

Những câu chuyện mang đầy màu sắc huyền bí,sự liêu trai và nhoà nhạt những máu và nước mắt.

http://img.photobucket.com/albums/v617/Becky87-3/TokyoBabylon/Colors/Couple.jpg

Một cô học sinh trung học cô độc lạc lõng trong bạn bè,gia đình,tìm đến một ngôi trường dạy con người ta “to become a god”.cái ngôi trường dạy con người ta phải biết tự tin vào chính bản thân mình,phải nói được rằng :”I am a god”.Nhưng vô dụng,trường học không chấp nhận cô bé,bạn bè không chấp nhận cô bé.Cô ta quá yếu đuối và cô đơn.Cô ta đã nghe lời ngôi trường đó,tự tin hơn,hay nói một cách khác là cố tỏ ra tự tin với chính bản thân mình.vậy mà.....Cô ta bị bạn bè bắt nạt,không được thầy cô giáo quan tâm,luôn bị hắt hủi,mất hết niềm tin vào cuộc sống,vào con người.Trong cái lúc cô bé đang tuyệt vọng và khốn cùng nhất,thì cô bé đã gặp được Subaru.
Khi cô bị ngã,cậu đã đưa cho cô chiếc khăn tay.Khi cô đau khổ,cậu đã an ủi cô.Khi cô cô đơn,cậu đã ở bên cạnh cô.Và cái khăn tay là minh chứng cho “tình người” đẹp nhất.Cô bé nâng niu cái khăn đó,đến nỗi mà khi lũ bạn cùng lớp làm bẩn nó,cô đã đánh nhau với chúng.Và kết cục là một nửa mặt của cô bé bị thương.Mắt trái không bao giờ nhìn được nữa.Subaru đã hét lên với người đàn bà dạy cô bé “to become a god”:

”You can’t save anyone.Do you think you can save everyone when you don’t understand their pain?”

Cái người đàn bà ấy cuối cùng đã chết dưới tay Seishirou(là một nhân vật nam chính nữa của truyện mà trong lúc này tôi chưa muốn nói đến anh ta).Subaru vẫn đến thăm cô bé nọ ở bệnh viện.Nhưng cô bé từ chối gặp cậu ta:

“Until I feel better and I can be stronger to live in this world.Strong to be able to live wholeheartedly.”

Và,khi cô bé nói lên cái câu nói ấy,tôi biết rằng Subaru đã thành công.


Hay một người mẹ mất con đau khổ đến điên cuồng.Một cô bé đã bị giết hại,vậy mà kẻ sát nhân vẫn được xử trắng án.Người đàn bà khốn khổ ấy muốn giết kẻ đã giết con mình,muốn huỷ diệt hắn,muốn hắn biết đến thế nào gọi là sự sợ hãi bao trùm ý nghĩa,sự đau đớn về thể xác cũng như tinh thần chụp quanh mình.Và Subaru đã ngăn cản.Cậu ta đã nói với bà ta rằng cô con gái Mai bé bỏng của bà ta sẽ không muốn bà ta làm như vậy đâu,cô bé chỉ muốn bà ta sống vui và sống hạnh phúc trọn phần đời còn lại của mình thôi.
Bà ta không tin.Và để chứng minh cho bà ta thấy,Subaru đã gọi dậy linh hồn của cô bé Mai,để cô bé có thể nói cho bà ta nghe.Nhưng cô bé ấy đã nói gì?

”Đau lắm mẹ ơi.Sợ lắm mẹ ơi.Mẹ hãy giết hắn đi,hãy trả thù cho con.Con đau lắm,đau lắm.Rất đau.”

Bà ta không thể nghe thấy con gái mình nói gì,và bà ta đã bảo Subaru chuyển lời lại cho mình.Subaru không cách nào chọn lựa.Hoặc nói thật để bà ta sẽ sống suốt cuộc đời trong thù hận.Hoặc nói dối và bà ta cũng sẽ sống trọn cuộc đời trong đau thưng và mất mát.Những tiếng nói của cô bé cứ văng vẳng quanh tai,và cậu cúi gầm mặt xuống,nói rằng:

”Cô bé bảo bà phải sống hạnh phúc nhé,quên đi mối thù hận,đừng trả thù cho cô bé làm gì,hãy sống cuộc đời còn lại một cách thanh thản.”

Linh hồn đứa bé sững người lại nhìn Subaru,và rồi nó khóc:

”Đau lắm mẹ ơi.Con đau lắm,rất đau,rất đau...”


Subaru lặng người nhìn người mẹ khốn khổ ấy gào khóc và linh hồn cô bé từ từ biến mất.Mưa.Cậu đã khóc rất nhiều,nước mắt hoà lẫn với nước mưa lạnh buốt.Cậu đến tìm Seishirou và hỏi rằng cậu làm vậy là đúng hay sai.Và Seishirou đã trả lời cậu rằng:

”Người đàn bà đó không thể tự mình biết thế nào gọi là hạnh phúc.Hãy tha thứ cho chính mình đi,bởi điều mà cậu coi là tội lỗi đã cứu người đàn bà đó.”

Subaru đã nghe,và đã đã chìm vào một giấc ngủ rất sâu,nhưng cậu không cách nào tự tha thứ cho chính mình.Đau khổ và bế tắc.

http://home2.accvn.net/keno_veno/Hurt_TB.png


Và cũng lại là một cái chết thương đau của một ông lão mà Subaru gọi là “grandfather”.đó là một ông lão hiền từ hay ngồi ở ghế công viên chi với bồ câu.Subaru đã tình cờ gặp được ông cụ và ngồi nói chuyện rất lâu về những con vật quanh mình.Subaru có một con chó,cậu rất quý nó,và sau khi nó chết thì cậu bị shock rất mạnh,đến nỗi không làm gì được nữa.Chỉ có thể ngồi ngẩn người ra suốt ngày.Và ông lão đã mỉm cười thật hiền:

”Con chó đó thật sự là một người bạn tốt.”

Chính câu nói đó đã khiến Subaru vô cùng yêu mến ông lão này.Nhưng ông lão lại không được hạnh phúc như nụ cười của ông.Cô con gái ở nhà suốt ngày bị dằn vặt về chuyện tiền bạc đã liên tục cáu gắt ông,và bảo hai đứa con của mình :

“Khi nào ông chết,các con sẽ được ở phòng ông.”

Hai đứa bé thơ ngây đã hỏi ông:

”Ông ơi,khi nào ông chết ạ?”

Cái câu hỏi ấy khiến ông hẫng hụt và đau lòng lắm,nhưng ông vẫn cố sống để làm cho con gái mình hạnh phúc như ngày xưa đã hứa với người vợ quá cố thân yêu.Ngày nào ông cũng ra công viên,và Subaru lại mang đồ ăn đến cùng ăn với ông.Một lần,như mọi bận,Subaru lại mang bánh ngọt Hokuto làm ra công viên,nhưng đợi mãi mà không thấy ông đâu.Linh tính có chuyện chẳng lành,cậu chạy đi tìm và thấy ông bị xe tải cán khi trên đường đi mua chuối.Ông đã nói với cậu rằng:

”Mang bọc chuối này về cho con gái ông nhé,nó luôn luôn thích ăn chuối từ hồi còn bé.Chuối luôn làm cho nó vui vẻ.

Bây giờ thì ông có thể đến với bà một cách hoàn toàn thanh thản.”

Subaru gần như phát điên lên trong nỗi đau cùng cực ấy.Và khi cậu đưa bọc chuối dính đầy máu về cho con gái của ông lão,chị ta đã gào lên khi cảm nhận được nỗi mất mát to lớn ấy đổ sụp lên đầu mình,khi những nỗi hối hận lẫn với thương đau tràn về trong tâm trí.Ông lão đã cố gắng đem bọc chuối này về cho chị ta để làm chị ta vui lên trong khi chị ta thì than phiền và cáu gắt với ông...Trong lần đi tảo mộ,Subaru đã nhìn lên bầu trời mà nói rằng:

”Grandfather đã kết thúc công việc của mình.Nhưng tôi không biết đến khi nào thì con gái của ông có thể cảm nhận được hạnh phúc thật sự.”

Gia đình người con gái của Grandfather đi tới,và người con gái đã nói rằng:

”Con biết rằng con không đủ tư cách để nhận sự tha thứ của cha,nhưng con vẫn muốn nói rằng con xin lỗi”

Chồng chị ta nói với con cái họ rằng:

”Các con yêu ông ngoại chứ?Vậy thì kể cả đến sau này,đừng bao giờ quên ông và cũng đừng bao giờ quên rằng các con đã yêu ông như thế nào.”

Bóng họ dần khuất.Subaru nhìn theo,và trên tán cây nơi những con chim bồ câu của Grandfather đang đậu,Subaru có thể nhìn thấy Grandfather mỉm cười.Một nụ cười thanh thản và bình yên....



Còn bạn,bạn có bao giờ nghĩ rằng được chết là một niềm hạnh phúc?...
....đặc biệt khi mình có thể làm một điều gì đó cho người mình yêu mến...là tâm nguyện suốt đời...
Tôi yêu câu chuyện này,còn bạn thì sao?


Lời tác giả:

Đối với tôi,được đi tìm niềm hạnh phúc trong sự đau thương chính là một niềm vui.Tìm được cái thật trong cái giả,ý nghĩa trong những sự việc hoàn toàn vô nghĩa luôn khiến tôi cảm thấy hạnh phúc.
Subaru đã nói dối người phụ nữ kia để bà ta không đi trả thù cho con gái mình.Cậu ta ân hận về việc làm này cũng đúng.Cậu ta đã cố làm như vậy để cứu người phụ nữ ấy.Nhưng đó chỉ là một cách suy nghĩ trên phương diện nào đó thôi.Nếu là tôi,tôi sẽ để cho bà ta đi trả thù.Nếu như vậy thì dù có chết bà ta vẫn cảm thấy thanh thản mà đi gặp con mình,còn hơn là để bà ta chìm trong cái “hạnh phúc” mà Subaru nói.Bà ta sẽ không bao giờ có được một hạnh phúc thật sự kể từ khi con gái bà ta chết.Và đến cái hạnh phúc được trả thù cho con gái của mình cũng bị tước nốt,tôi không nghĩ ấy là một điều khiến bà ta có thể sống an lành đâu.Subaru không sai.Nhưng có lẽ cậu ta đã thua trong câu chuyện này.Thua cái gọi là “số phận.”

Và người con gái trong câu chuyện về Grandfather nữa.Đúng như Subaru đã nói,biết đến bao giờ chị ta mới có thể cảm nhận được một hạnh phúc thật sự đây?Có lẽ là không bao giờ.Nhưng nếu như Grandfather không chết thì chị ta sẽ chẳng bao giờ nhận ra được thế nào gọi là hạnh phúc thật sự để vươn đến.Và ít nhất trong câu chuyện này,cái chết cũng là một sự giải thoát linh hồn.Hay còn có thể gọi là một niềm hạnh phúc.

Các bạn nghĩ sao?
Download:
Ova 1: http://www.megaupload.com/?d=6RDXGIXK
Ova 2 part1.rar: http://www.megaupload.com/?d=OQV3OUFD
Ova 2 part2.rar: http://www.megaupload.com/?d=G9YEHVLS

New link:

http://rapidshare.com/files/149507210/Tokyo.Babylon.OVA1.ogm.001
http://rapidshare.com/files/149507006/Tokyo.Babylon.OVA1.ogm.002
http://rapidshare.com/files/149506692/Tokyo.Babylon.OVA1.ogm.003

http://rapidshare.com/files/149507016/Tokyo.Babylon.OVA2.ogm.001
http://rapidshare.com/files/149507122/Tokyo.Babylon.OVA2.ogm.002
http://rapidshare.com/files/149506941/Tokyo.Babylon.OVA2.ogm.003

calvinchen
08-09-2008, 23:58
thanks đã chia sẽ nhé để down về coi thử đọ qua thì thấy nó hay đa71y cũng rát là lôi cuống:nosebleed::nosebleed::oho::oho: